Replay Blog Radio - Nếu đó Là Tình Yêu Sai Trái, Hãy Buông Bỏ đi Em!

replay blog radio - nếu đó là tình yêu sai trái, hãy buông bỏ đi em!
Các bạn đang lắng nghe chương trình lớp radio.Được phát trực tuyến hàng tuần.Tại website blogradio.vn.Đừng phát trên kênh youtube.com gạch chéo yêu blog radio.Bạn thân mến người ta vẫn nói với nhau rằng.Tình yêu thì không có sai hay đúng.Skin trái tim rung động.Nhưng liệu bạn có thể nướng sơ với thứ tình cảm.Có thể làm tổn thương người khác.Phải làm đau chính bản thân mình.Nếu tình yêu đau đớn thế.Tại sao bạn vẫn muốn yêu.Tình yêu bắt đầu bằng sự rung động của trái tim.Những khoảnh khắc đam mê và trung đông.Không bao giờ là sai trái.Có chăng bạn đã chọn sai người để trao tặng trái tim mình.Nếu tình yêu ấy là sai trái.Hãy buông bỏ nó đi.Liệu bạn có thể làm được không.Trong số blog radio của tuần đầy với bạn đến với truyện ngắn.Điều đó là tình yêu sai trái.Hãy buông bỏ nó đi được thì đến từ tác giả nguyễn quý hà.Một cái lệnh cc.Cuốn sách lấy khoảng không vô định.Kéo lê cái khung cảnh tượng buồn của đường phố.Thu đã tới.Anh chửi bụng cao xinh lạ thường.Nhưng sao chẳng thể vui đi.Vẽ màu sáng của những cơn gió heo mây đang khẽ qua .Tôi lấy bước trên con đường lá rụng đầy.Mà lòng trống giống.Tiếng xào xạc như đánh độc không gian.Mà sau lưng tôi chẳng cảm nhận được gì.Ngoài kia đứng yên trong lòng.Ngước nhìn lên bầu trời kia.Tự hỏi lòng.Phải làm sao đây.Tình yêu là thứ tình cảm mà con người ta trân trọng.Nó ngọt ngào như một thứ gia vị không thể thiếu vợ trái tim trong cuộc đời này luôn dành trọn cho anh.Yêu.Và cũng vì thế.Mà tình yêu tựa một bến bờ bình yên của hai con người dành cho nhau.Thịt thấy bức tranh tình yêu ấy mới thật đẹp thật mơ mộng làm sao.Nhưng trên đời này đâu có gì hoàn hảo tìm mức tuyệt đối và thần tình yêu.Cũng không thể đủ sức mạnh mà chắc chọn một tình yêu không mảnh vỡ cho loài người.Bạn sẽ thấy thôi.Xin đường đời này sẽ có lúc ta bắt gặp một thứ tình yêu.Bài sử cô gái yêu có đúng hay sai.Đi tới tận cùng cái còn lại cũng chỉ là những nỗi đau.Đã bao giờ bạn có được tình yêu.Khi nào bạn thật sự yêu.Tình yêu với người khác là chuyện dễ dàng.Nhưng đối với tôi.Nó là một hình xăm không thể xóa.Face.Tình yêu thật đẹp.Tôi đã thấy họ yêu nhau rồi cùng nhau mỉm cười đi qua những ngày tháng hạnh phúc.Tôi đã thấy họ yêu nhau rồi giận dỗi nhau.Tôi cũng đã thấy họ yêu nhau rồi lướt qua đời nhau thật nhẹ nhàng .Và tôi cũng đã thấy.Yêu và hết yêu.Con người trải qua thật dễ dàng.Tôi thấy tôi cảm.Và tôi không phục những ai có thể làm được như vậy.Vì tôi đang mang trong trái tim một tình yêu.Bài dù có sai bao nhiêu lần đi nữa.Có cố quên bao nhiêu lần đi nữa.Tôi vẫn không thể dứt ra được.Thơ tình yêu ấy.Biết nói sao nhỉ.Đây là thứ tình yêu mà dù có thông cảm tới mức nào người ta vẫn không thể chấp nhận và tha thứ.Hôm nay.Sau một ngày dài chạy khắp chốn trong thành phố.Rong chơi như một kẻ điên dại.Tôi trở về căn nhà lạnh lẽo.Vụ án tới ghê sợ.Anh ở đó.Nhưng làm sao đây.Tôi chẳng thể tìm thấy một chút ấm áp nào.Tôi gặp anh vào một mùa đông lạnh giá.Khi những cây thông ngoài kia đã chẳng xóm mổ xương ánh mắt anh.Nụ cười và cả bờ vai rắn chắc của anh đã cuốn hút tôi ngay từ lần đầu gặp.Có lẽ ngày từ lúc ấy.Trái tim mỏng manh của một cô gái hai mươi.Bé chẳng thể kiểm soát nội.Mà dành trọn cho người đàn ông mà sắp tới.Tôi sẽ phải gọi là anh gì.Anh là người yêu.Và cũng là chồng sắp cưới của chị tôi.Thật nực cười phải không.Cái ngày tôi gặp anh.Cũng là ngày mà anh tới ra mắt gia đình tôi.Để chuẩn bị cho lễ cưới.Nói là gia đình nhưng thực ra trong ngôi nhà rộng lớn ấy.Chỉ có tôi và chị tôi.Cha mẹ tôi đã sớm mất trong một vụ tai nạn.Chị em tôi cũng đã lớn lên.Sự tự thân lập.Chị tôi bây giờ là một nhà thiết kế thời trang có tiếng.Còn tôi thì giờ đang theo học ngành kinh doanh.Chính vì chỉ có hai chị em.Nhìn tôi luôn nhận được một tình yêu vô bờ của chị.Và chị cũng là người mà tôi yêu nhất.Tất cả sẽ là một cái kết hoàn hảo.Cho một gia đình yên ấm.Nếu như tôi không khởi dạy.Không ngu ngốc đến mức yêu say đắm người đàn ông của chị gái mình.Ai đã từng nói rằng.Trên đời này có một thứ tình cảm không bao giờ có lỗi.Đó chính là tình yêu.Nhưng thử hỏi.Ai có thể tha thứ cho một thứ tình yêu ngang trái như tôi.Sao bạn có cao thượng tới mấy thì bạn cũng sẽ khinh bỉ cái tình yêu này.Vẫn biết là thế.Vẫn biết là dù có cố gắng tới đâu thì kết dành cho tôi cũng chỉ vỏn vẹn hai chữ đớn đau.Nhưng làm sao đây.Khi trái tim tôi đã dành trọn cho anh.Từng ngày trôi qua.Tôi cùng chị và anh chuẩn bị cho đám cưới của hai người.Đó là khoảng thời gian tôi được gần anh hơn bao giờ hết.Nhưng nhìn hai người hạnh phúc đáng ra tôi phải mỉm cười cho bến đỗ bình yên của chị mình.Nhưng không hiểu sao tim tôi đã đau từng cơn quận nhói.Phải làm sao cho cái tâm địa xấu xa trong tôi đang mất ngủ.Tôi phải giành lấy anh ấy.Ngủ yên.Phải làm sao cho tình yêu mà tôi dành cho anh.không ngày một nhiều thêm nữa.Phải làm sao để hôm nay.Và ngày mai.Tôi sẽ không còn thấy mình có lỗi khi nhìn vào đôi mắt dịu dàng của chị.Chị tôi lên xe hoa.Ngày mà tôi vẫn mất việt anh trở thành người đàn ông của chị mình.Ngày mai tôi về gượng cười suốt để chúc phúc cho anh chị.Tôi đã từng nói rằng.Sẽ hạnh phúc biết bao nếu chị có thể tìm thấy cho mình một tình yêu thật sự.Nhưng sao giờ đây khi chị đã có thể mỉm cười hạnh phúc bên tình yêu của mình.Lòng tôi lại như dậy sống lại quặn thắt từng cơn như vậy.Có phải bị anh không.Dù đã cố từ chối nhưng trước lời năn nỉ của chị.Tôi đã chấp nhận ôm trái tim tan nát.Sống cùng anh chị dưới một mái nhà.Chỉ có người nhìn anh.Tôi về thấy mình may mắn hay tội nghiệp đây.Trái tim tôi cứ từng ngày.Ngày yêu anh và cũng từng giờ.Từ dây đau đớn.Vui của nhóm mình vào những cuộc vui thâu đêm.Mong sao cho dứt nền cây khoảng thời gian gặp anh để không phải yêu anh nhiều thêm.Và cũng là để trốn khỏi sự quan tâm quá nhiệt tình của chị.Chẳng biết từ khi nào.Tôi đã quen với việc ra ngoài với một lớp trang điểm dễ cổ.Đi rồi trở về trong bộ dạng sê-khốp.Như thế này.Liệu có quên được không.Từ để tự hỏi như vậy.Nhìn vào cái bộ dạng kinh hãi của mình trong gương.Đường trí tuệ trang điểm qua đôi má.Tôi có chất bảo lớp trang điểm đi đừng có chất bảo cái bộ mặt giả tạo.Mà tôi đang từng ngày qua ngày.Dùng là đối diện với chị và anh.Yêu đơn phương là tự nguyện đau.Là âm thầm nhớ.Là để mông thất thủ.Và ấm ức ghen tuông.Giờ thì tôi đã hiểu cái đau đớn của tình yêu.Mở biết bao cô gái tưởng nhắc với tôi.Đối mặt với anh.Nhìn anh âu yếm với người con gái khác.Anh có hay tôi đang gặm nhấm một nỗi xót xa chốn này.Ngay từ lúc bắt đầu cho tới bây giờ.Khi tình yêu trong tôi quá sâu nặng.Tất cả vẫn chỉ mình tôi tự nhiên.Và cũng tự mình diễn cái đau đớn của mình.Nhìn chị tôi.Cái nỗi đau ấy càng thêm mạnh mẽ.Chị ơi đứa em này thật đáng bị trừng phạt về không.Nhưng tất cả đều không thể khiến em quên đi người đó.Em phải làm sao đây.Tư thế.Ôm cái tình yêu đắng cay này.Với một khuôn mặt luôn về cố gắng mỉm cười.Tôi cứ tự hỏi cho mình một viễn cảnh hạnh phúc.Rồi tự tạo cho mình một chiếc mặt nạ mà sống bên chị và anh.Ai có thể sống giả dối tới hết đời hay không.Ai có thể tự dối lòng mình mãi hay không.Tôi có thể cứ sống mãi như thế này hay không.Đã có lần.Tôi lấy hết can đảm hỏi anh.Nếu em yêu một người.Như người đã không bằng sáng người khác bên cạnh.Em phải làm sao.Ảnh được không ngần ngại mà trả lời tôi rằng.Anh từ bỏ người đó đi.Thế giới không thiếu đàn ông để em phải sang nhật với một người con gái.Điều đó không đáng với một cô gái như em.Anh cười rồi quay đi.Phải rồi anh không đáng để tôi phải như vậy đâu.Tình yêu này không đáng.Nói như vậy đấy.Nhưng mấy ai đủ dũng cảm với bờ trái tim mình.Ai đủ kiên nhẫn nhìn người mình yêu hạnh phúc từng ngày bên người khác.Không thể nào.Cứ như vậy.Một năm một năm trôi qua và tôi vẫn sẽ khởi ôm ấp cái bóng hình anh trong tim.Vẫn đi ngước nhìn anh phải chị ngày ngày mỉm cười với mình trong mỗi bữa cơm.Tại tôi yêu anh quá.Hãy tệ từ nước đây.Đầu đời.Xót xa hiện lòng.Tôi đã nếm đủ ba vị đắng cây mà cái tôi gọi lên tình yêu đêm tới.Anh vẫn không hề hay biết.Anh vẫn vô tư coi tôi là một cậu em tốt.Hay thỉnh thoảng lo lắng.Khi thấy tôi trong bộ dạng say khướt sau mỗi cuộc vui thâu đêm.Nhìn tất cả cũng chỉ là một tình thương anh em không hơn không kém.Yêu đơn phương ở lễ tôi đã tràn sự thiệt thời này ngay từ lúc yêu anh thường cho trái tim.Đã bao thời gian trôi vẫn chẳng thể ngồi lời.Thương cho thân xác có hành hạ bao ngày chỉ để dứt bỏ khỏi bóng hình ai.Thương cho một tuổi thanh xuân bị chôn vùi trong đau khổ tột cùng của người tình yêu sai trái.Tôi thấy thương cho chính mình.Thương cho trái tim lỡ lầm yêu một người không nên.Ngày qua ngày tôi vẫn mỉm cười nhìn chị.Vẫn cố tỏ ra mình vui khi thấy chị hạnh phúc.Nếu như một lần nguyện ước.Từ chỉ nước.Tất cả là một giấc mơ.Chỉnh hãy thức tỉnh tôi trong cơn mê ấy.Xin thời gian trở lại điểm bắt đầu và ngừng trôi.Hãy để tôi và chị mãi như ngày hôm qua.Nỗi buồn tôi muốn biết số đang ngày càng lộ rõ.Nỗi đau đang sâu trong tim đang ngày càng tăng thêm.Dù biết về dừng lại.Những từ không thể xin hãy để tôi trở lại ngày xưa.Tình yêu vốn là thế.Xăng dù có thế nào mọi thứ cũng trở nên vô nghĩa.Rừng trái tim tôi hãy tỉnh táo và vượt qua.Nhưng cũng như một năm trước.Từ chỉ có thể nhìn mình trong gương.Đi rồi nước mắt trữ tình những hạt mưa thấm ướt thân thể.Phim trái tim như đóng băng.Bảy chỗ đảo giữa lý trí và tình yêu.Sữa tươi có nói rằng.Mình đã quen được một ai khác.Rủ tôi nói tôi có thể làm tốt hơn.Dù tôi đã luôn chúc anh hạnh phúc.Thì tất cả.Cũng chỉ là những lời nói dối.Tôi chẳng thể sống nổi nếu giết chết tình yêu mù quáng này.Nhưng phải làm sao đây.Khi chị tôi ngày dần nhận ra điều gì đó trong mắt tôi mỗi lần nhìn anh.Chị không còn cười vô tư như trước.Không còn quan tâm tới tôi như xưa.Chị đã biết rồi ư.Căn nhà vùng đất thu tiếng cười.Nay bỗng trở nên lặng im đi đừng kéo cần một gánh nặng trên vai.Hôm nay anh đi công tác.Chỉ cần tôi và chị ở nhà.Ngôi nhà với im lặng lạ thường.Tôi có lại gần chợ chu.Nhưng chị vẫn giữ vẻ lạnh lùng.Như chưa hề âu yếm tôi.Không hiểu sao ngay lúc đó.Tôi thấy tim mình đau đớn một cách lạ kỳ.Không phải là cái nỗi đau âm ly mà từng ngày qua tôi gặm nhấm.Đó là một nỗi đau tột cùng mà tôi đã từng trải qua.Khi hay tin bà mẹ tôi đã.Trong một vụ tai nạn.Phải giữ đây nỗi đau ấy nỗi đau khi đang dần tuột mất cánh tay của người ta yêu quý.Tôi cũng nức nở.Chạy tôi nắm lấy tay chị mà nói lớn.Tất cả là lỗi của em.Chính em là người khiến khuôn mặt chị vắng nụ cười.Là số lỗi của em.Xin chị hãy cứu em thêm một lần nữa.Xin đừng bỏ rơi em.Vậy đi.Tôi đã quá ngủ mê trong cái tình yêu ngẩn ngơ của mình.Mà chẳng hay rằng tình yêu của chị dành cho tôi đang dần tuột mất khỏi tay với.Chị quyên sang cả tay tôi ra.Giờ chị có lấy hết sức mình nên tiếng khóc.Em yêu anh ấy phải không.Chị đã đi.Chị đã thấy tình cảm của tôi trong từng ánh mắt như.Tôi biết phải trả lời sao chứ.Tôi im lặng.Dù ánh nhìn của chị.Chị xin lỗi.Không sao chỉ để xin lỗi tôi.Lỗi của chị là gì đây.Giả vờ yêu anh.Đã đưa anh về gặp tôi.Hay là đã không biết tôi thích anh mà vẫn vô tư vui vẻ bên anh trước mắt tôi.Đó đâu phải là lỗi.Chị khiến tôi thấy mình thật hổ thẹn.Thật đáng thương.Không.Em xin chị đấy.Đừng có như vậy.Là do em.Em sẽ tự kết thúc lỗi lầm của mình.Chị không có lỗi.Tất cả là tự em.Tự em vẽ lên cái tình yêu đau đớn này hãy để em đặt dấu chấm cho nó.Từ quảng đi.Chạy thật nhanh về phòng.Bỏ ngoài tai tiếng gọi nghẹn ngào của chị.Trong căn phòng trống trải túi tâm.Tôi ép mình với chiếc gối mà để hai hàng lệ lăn dài.Chị bước vào phòng rồi khẽ chạm trên đôi vai đang run rẩy của tôi.Sao chị có thể cao thượng tướng như vậy.Giá như chị cứ xông tới mà đánh.Mở mắt.Bài giận dỗi.Có lẽ tâm cam tôi.Chẳng tan nát tới thế này.Chị ơi hãy đưa em ra khỏi giấc mơ này đi.Đây chỉ là giấc mơ thôi phải không.Hãy để chúng ta như ngày xưa.Hãy để em quay lại lúc chưa gặp người đó.Hãy để em một lần nữa được an nhiên vui vẻ bên chị được không.Từ gạo lên trong tiếng nấc nghẹn ngào.Chị ôm chầm lấy tôi.Bài để mực hai hàng nước mắt chị ấy bờ vai tôi.Chị đã từng nói với em rằng hãy cứ cầu nguyện và mơ ước.Trần dù có thế nào.Những nguyện ước ấy sẽ thành sự thật.Nhưng giờ chị ơi.Hãy nhìn em và nói em dừng lại.Giải thoát khỏi giấc mộng này đi.Tôi tựa vào vai chị xử sẽ nói trong vô thức.Chị chỉ lặng im rồi khẽ cất một tiếng thở dài đau đớn.Tính thời gian sau thật nặng nề tàn nhẫn.Nhưng tôi không thể nghe thấy gì nữa.Không còn một âm thanh của sự cứu rỗi.Tôi chỉ muốn hét lên thất anh chỉ mong ai đó lắng nghe thấy và cứu tôi khỏi bị xấu hổ này.Sau đêm ấy.Đêm mà tôi và chị đã ngồi im lặng dựa vào nhau suốt.Tôi bỗng thấy mình nhẹ nhõm.Nhưng với chất bảo được lớp trang điểm thật dài trên mặt.Tôi thấy mình dường như đang sống lại.Trái tim tôi.Có lẽ một lần nữa hồi sinh.Sau bao tháng ngày chết nên cái nỗi đau da diết.Từ trở lại với việc học của mình.Rồi làm thủ tục du học.Tôi sẽ tạm xa ngôi nhà này.Giá trị và xa anh.Xa anh.Có lẽ đó là cách tốt nhất.Để tôi say rượu trái tim của chị tôi.Và cuộc cải chính tôi.Chị tôi đã khóc rất nhiều.Khi biết tôi sẽ đi.Tôi đã về việc này.Về nhà chỉ có hai chị em.Nhưng giờ bên chị không chỉ còn mình tôi nữa.Anh sẽ chăm sóc tốt cho chị hơn tôi.Giờ tôi đã có thể theo đuổi ước mơ của mình.Dù trái tim vẫn còn rất đau.Nhận biết đâu.Tất cả sẽ qua đi khi thời gian trôi.Bầu trời bên kia sẽ chào đón tôi.Với ngàn điều mới mẻ.Tôi sẽ quên tình yêu này thôi.Sự xa nơi này.Sao anh sẽ khiến tôi khó chịu tới không thở được.Nhưng chỉ còn cách này để tôi có thể sống tốt hơn phải để chị tôi sẽ mãi mãi được hạnh phúc.Tôi sẽ tự mình thực hiện ước nguyện tôi.Phải chị đã từng xin chúa trời thấu rõ.Xin hãy cho con rời khỏi khoảng thời gian vụn vỡ này.Hãy để thời gian ngừng lại những ngày bình yên.Tình yêu tôi xin gửi lại nơi này.Tôi sẽ gặp lại anh khi chúng tôi.Anh chỉ còn là một ký ức liên quên.Tạm biệt.Và hẹn gặp lại anh.Bản đồ lắng nghe truyện ngắn.Nếu đó là tình yêu sai trái.Hãy buông bỏ nói đi được đến từ tác giả nguyễn quý hà.Bạn thân mến.Tình yêu xuất phát từ sự chân thành.Khi hai người cùng sinh tình cảm.Và tự nguyện gắn bó với nhau.Nhưng nếu tình yêu ấy chỉ xuất phát từ một phía.Bạn cũng đừng buồn.Hãy cảm thấy hạnh phúc khi trái tim mình vẫn còn biết rung động trước tình yêu.Điều bạn nên làm.Đã buông bỏ những thứ không thuộc về mình.Để đến với một nửa đúng nhất.Đang chờ để mình ở phía trước.Sẽ không có ai phải giành giật.Cướp đoạt để có được tình yêu.Bởi chúng ta vẫn luôn có chỗ trong tình yêu và hạnh phúc.Chúc bạn sẽ tìm thấy tình yêu đích thực của mình.Nếu bạn muốn chia sẻ những tâm sự những sáng tác của mình đến với chương trình.Mời bạn truy cập website blogradio.vn đăng nhập và gửi bài.Bạn cũng có thể tương tác với nhóm sản xuất bằng cách truy cập vào facebook.Facebook.com chéo yêu blog việt.Chương trình thực hiện bởi hằng nga và nhóm sản xuất blogradio.vn.Xin chào tạm biệt hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com