Replay Blog Radio - Tháng 10 - Người đi (dành Tặng Những Trái Tim Yêu Xa)

replay blog radio - tháng 10 - người đi (dành tặng những trái tim yêu xa)

Cách tính xài yêu blog radio thân mến theo dòng thời gian thì chơi không ngừng.Thời điểm đặc biệt nào đó nhớ luôn khiến người ta muốn được sống với những kỷ niệm.Vào những tháng ngày này.Của những tham gia sư.Đã từng có điều khiến ta hạnh phúc.Đã từng có điều khiển ta nhớ nhung.Đã từng có điều làm ta không thôi nhớ.Đã từng có người.Bỏ ta đi.Có người rồi ta đi xa mãi.Để khi gặp lại.Đôi khi chỉ là sự hờ hững.Ngại ngùng.Cũng có người rời xa ta và ta đang chờ ngày gặp lại.Tháng mười với nhiều người chấp hành cũng mang trong mình những cảm xúc đó.Đi lễ thư được nhiều thính giả thân yêu gửi tới hòm thư của blog radio.Vào những ngày tháng mười này mỗi bạn cùng lắng nghe.Tháng mười người đi.Ở ngay sau đây là lá thư đầu tiên.Một buổi sớm đầu tuần của tháng mười ngồi chờ đợi giải quyết công việc bên ô cửa sổ một quán cà.Nắng trần hoàn gió resort bên ngoài dung dịch in bóng trên bàn.Trần tiểu sử.Trên trang truyện ngắn được đọc được của mác lê vi.Ngắm nhìn từng tức học sinh trên vai quàng khăn đỏ nô đùa.Nghe tiếng chuông từ một nhà thờ gần đây bao xa.Ánh mắt của forever.Độ up hình như tựa như đang suy nghĩ nhiều lắm.Mà lại.Chẳng vấn vương chút nào tự nhận ra lâu lắm rồi mới có thời gian rảnh chơi thực sự.Chẳng phải lo nghĩ nhiều đến bất cứ chuyện gì.Bé một tháng tuổi từ khi bước chân vào ngôi trường mới công việc mới .Bạn bè đồng nghiệp mới.Làm những thứ được những việc mà trước đây chưa từng có trong sách vở.Có những người đi công trường giấy tờ mờ sáng những ngày thảnh thơi khẽ thả mình trên yên xe máy.Ngắm nhìn trời mây trắng vẫn ngắm trăng khuyết đầu tháng.Và kính ngọn gió thu đẩy đưa hàng xà cừ bên đường xào xạc thuốc lá xuống như mưa.Tôi yêu những ánh đèn đêm vàng nút sáutấn lá cây buổi đêm cô đơn.Trầm lặng yêu những đứa bạn trẻ sắp xe đạp cùng nhau những trên đường yêu cả những cơn.Đầu mù mắt lệ.Thỏa thuê.Thích được cắt mắt.Ngắm những chiếc cần cẩu các lực lưỡng sáng rực trên những tòa nhà cao tầng thích được nghe.Tức ở quanh đây.Thức suốt đêm dài cùng nhau làm việc chung già.Quên thời gian và lo âu một bể trong chốc lát.Tôi yêu cái thành phố này.Những mùa này nhưng có lẽ tự nhiên ngấm sâu vào trong từng hơi thở.Có những chữ tình yêu mà chỉ khi nào sắp phải xa rời rồi.Bạn mới chưa thấy mình yêu đến tha thứ.Suốt năm năm của cuộc đời sinh viên.Có biết bao nhiêu lần thức đêm chạy xe chầm chậm trên khắp những con phố.Dừng xe lại cho đứa bạn dang rộng đôi tay đón cơn mưa là dụng trên đường hoàng diệu được chạy.Chợ hoa lúc sáng sớm tinh mơ mang gửi cho em rồi chạy về trong chốc lát.Thực đơn của tư bản khác đi xuyên đêm trong mạch mùa đông rét mướt với hà chỉ bởi vì.Đội hình mùa đông ngồi với con phố tạ hiện.Lg tiếng nhật rất vang lên đâu đó.Sex trẻ con.Còn nhiều tiếc điều gì không.Còn bây giờ thì chẳng mấy chốc nữa mà đến lượt mình rời xa thành phố này.Sắp đến lượt chia tay.Rồi lang thang những lần cuối .Nghe nhạc sống đi những tiếng thở dài lâu.Và nghe chính mình nhiều đêm trằn trọc.Chồng đỡ nhớ em tha thiết.Tôi cần nhớ.Giống em cười.Nhớ tiếng em hát hà nội mùa thu trăng vàng trên chuyến xe mà hai đứa cùng đi.Em mặc áo vàng mái tóc thì ấy xài chức năng vai.Truyện cười.Kích hoạt lại làm tốt chủ tìm hiểu cười trong chốc lát.Tôi nhớ những con phố mà hai đứa từng qua.Em gái ngủ trong một buổi sớm còn tờ mờ sương nước mà tôi chạy qua chỉ để gặp em trong tik.Hà nội tháng mười đẹp quá.Những con đường vẫn còn thân quen.Bao lâu rồi chúng ta chưa gặp lại.Tình yêu thời sinh viên làm những gì đẹp đẽ nhất mà người ta từng tìm thấy.Cực đẹp.Tuổi trẻ là những năm tháng rộng dài.Người ta được phép sai lầm và sửa chữa sai lầm.Sau cùng thì cũng bởi vì chúng mình vẫn còn quá khờ dại phải không em.Tháng mười này.Chứ còn ai khi hát tình ca trên phố.Còn ai đón đưa nhau trong chiều hồ tây lộng gió.Còn ai nhớ ai.Nếu phải lỡ xa đi mất rồi.Ai gìn giữ những điều gì đã qua.Nâng niu và trân trọng những người đã gặp.Bây giờ thì tôi đã hiểu.Đã thấm đã nghịch nghe những lời hát.Có một thời thương yêu nhau.Hà nội ơi.Hà nội ơi.Cái ngày tôi chia xa hà nội.Giờ ra đi nguyễn thế lộc tức mới.Những kỷ niệm một thời nông nổi.Nhớ hà nội ngay trong lòng hà nội.Mai xa rồi.Có cần thắng hay không.Bài viết được gửi từ tác giả.Trùng dương.Người ta trên phố có đôi.Từ nay trên phố đơn côi một mình là thừa tiếp theo.Tình cảm những.Đáng yêu xa.Để anh.Em nhớ anh.Em nhớ anh đó là câu mà ngày nào.Em có lịch đi lại với anh chắc anh buồn nhiều lắm.Nhưng biết làm sao được.Em cũng buồn giống anh mà anh đi làm xa.Một năm chỉ có thể gặp anh với ban ngày thì làm sao mà em không nhớ anh chưa được.Những nước châu phi.Em linh đứng bình đời anh về biết là anh không về được.Mà vẫn nhất quyết anh về ngay đi.Mỹ lúc đó.Chắc anh khổ tâm lắm đúng không.Nhiều lúc.Em cũng xinh lắm.Phải nguyên không được như vậy.Nhưng cứ nhớ đến anh.Hình như là không chịu nổi lại muốn đợi anh về.Thịt lợn.Yêu xa vì em chẳng có khái niệm ngày thứ bảy.Từ cuối tuần nghề mấy đứa bạn nghêu ngao thứ bảy máu chảy về tim.Là em lại lắc đầu cười.Chỉ với anh với em.Với những người yêu xa.Thì ngày nào cũng giống nhau anh nhỉ.Xử những ngày lễ.Xinh.Valentine.Mùng tám tháng ba.hai mươi tháng mười.Noel.Cũng chẳng có anh bên cạnh.Một mình em giữa bao nhiêu là cặp đôi.Thì em lại thành long.Cũng như.Người ta trên phố có đôi.Tối nay trên phố.Đơn côi một mình.Gửi lại nhớ đến anh sử này.Chắc anh cũng đang cô đơn lắm.Phải sửa lại khóc.Vì yêu xa.Đến lúc ở chỗ anh không.Em lấy suy nghĩ phần phương.Chắc là anh đang ở bên cạnh ai đó.Chắc là ở đâu có nhiều người sinh.Chắc em không được với người ta để đến khi anh gọi lại giải thích em lại vùng thằng giận dữ.Vô cớ.Rồi những lúc em ốm anh cứ luôn miệng anh xin lỗi vì ở xa những.Như vậy em thương anh lắm và thương cả em nữa.Biết bao giờ mình mới có thể ở gần yêu hả anh yêu xa.Thì em cứ một mình đi về.Thì em khóc những lúc nhớ anh.Bạn bè lấy khuyên.Thôi thì đi tìm người khác.Yêu gì mà cả năm cả tháng gặp nhau một lần không thấy khổ à.Phải em chỉ có thể cười khổ như có trước nhưng mà em khổ.Thì anh cũng đâu có sướng hơn em.Yêu nhau ai mà không muốn được ở bên người mình yêu những hoàn cảnh như vậy thì mình phải cùng nhau.Qua tôi ăn nhỉ.Hơn nữa em cũng chẳng có suy nghĩ sẽ yêu một người khác.Yêu xa buồn thế.Những điều phi.Thì mình sẽ biết trân trọng như lúc ở gần bên nhau mực sử có đôi lần em tôi.Khi thấy bạn bè xúng xính hoa quả cho ngày lễ em cũng là con gái mà.Nhưng em yêu anh đâu phải vì những thứ đó em chỉ buồn một chút thôi anh ạ.Chụp ảnh cũng thương em nhiều lắm nên anh đã nói.Anh chỉ buồn vì không làm được gì cho em cả.Em đã khóc.Bao nhiêu là tuổi thân trong em vỡ òa.Ừ anh có làm được gì cho em đâu.Có làm được gì cho em đâu.Mà sao em lại yêu anh nhiều như vậy sao em lại nghĩ.Đâu phải làm gì cho nhau.Chỉ cần anh luôn yêu và thương em là đồ chỉ cần mỗi buổi sáng của em dậy đi làm.Vậy chúc em ngủ ngon mỗi tối.Hãy cảm nhận những lúc em lười ăn nhiều vậy là đủ anh à.Cho nên anh đừng dằn vặt bản thân mình nữa nhé.Yêu xa.Buồn lắm chưa anh.Những đồ thể làm gì khác những lúc như vậy.Em lại nhớ đến những kỷ niệm vui của hai đứa.Những lần hiếm hoi.Được ở bên anh.Yêu xa.Những lúc cãi vã.Em chỉ có thể kết thúc bằng một câu fb.Kiểu như.Nói yêu em.Vậy là anh lại dịu xuống.Lại nói yêu em.Và lại hết rồi.Yêu xa.Nhớ lắm nụ cười của anh nhớ ký nhân mặt của anh.Những vòng tay của anh.Nhiều những lần ép buộc tóc cho em.Những cảnh mất bất lực của anh.Khi em không nghe lời.Em nhiều.Vẫn nhớ tất cả về anh.Anh à.Cũng muốn có thứ bảy.Tôi muốn được hẹn hò.Cũng muốn nắm tay anh đi sao.Tôi muốn ôm anh những lúc mệt mỏi.Muốn được dễ tiếng anh nói trực.Yêu em.Muốn hôn anh.Chứ không phải mình yêu qua điện thoại.Cũng buồn khóc lóc và gục đầu vào vai anh những lúc yếu đuối.Em muốn có anh bên cạnh.Em không muốn.Cứ phải giả vờ mạnh mẽ nữa.Em có muốn cùng mình bảo không sao.Trong khi thực sự em không ổn.Em không muốn cứ phải vòng tay tự ôm lấy mình.Nhiều khi em bế tắc.Không muốn phải khóc đến sưng cả mắt những khi nhớ anh.Không muốn phải đếm từng ngày để được gặp anh.Em không muốn.Vợ không muốn xa anh nữa đâu.Thủy thế.Anh à.Hãy về với em nhanh nhất.Yêu anh.Và tâm sự cuối cùng chồng chú ý những câu chuyện yêu xa của ngày hôm nay nghe bài viết về tự đề.Xa nhau để mai ta yêu nhau.Được gửi từ tác giả tiểu xuyên.Đêm giao thừa.Điện thoại tôi đổ chuông.Nhưng không phải tin nhắn đến.Cũng không thấy ai gọi đến.Bà đó chỉ là lời nhắc nhở.Mà tôi đã tải vào điện thoại từ lâu lắm rồi.Em chị đồng ý làm bạn với anh ba mươi lăm thôi đấy.Nếu sau ba năm.Anh không về việt nam.Thì nhất định.Em sẽ sang tên pháp để tìm anh.Em luôn đợi anh.Tại nơi tình yêu của chúng ta bắt đầu.Lời tạm biệt của tôi dành cho anh.Tôi vẫn nhớ.Không thể nào quên.Tùy chẳng thích ai gọi tôi là con nít cả.Những từ khi tôi gặp anh anh lùn gọi tôi như thế.Clip đi chơi với anh nếu không mệt thì phải nói để anh cũng nhớ.Clip.Nếu muốn làm người lớn thì không được nhõng nhẽo.Clip.Em có yêu anh không.Mạch đùi bấm đồ lửng lên rồi nhẹ nhàng gật đầu đồng ý những ngày hè rảnh rỗi.Tôi và anh lấy lần ta bên nhau suốt những con phố dài đầy nắng.Tôi cũng không biết là tôi thích đi bộ.Hay là vì thích đi cạnh anh để vợ mới trên.Và.Đi được anh cấm.Tôi cũng không biết là tôi có thật sự là con nít hay không.Nhưng chỉ khi nào được ở bên anh.Tùy mày thích phở diện thu phương mà thôi.Mùa hè.Những cơn mưa cũng lấm tinh.Ngày nào mưa cũng đến.Để cho tin lành và được anh ôm vào lòng.Tình như thế những ngày hè thêm mấy con phố cứ xảy ra như bất tận.Cùng với những nụ cười giòn tan.Của tôi và anh.Một mùa hè.Một mùa hè biết em xin cảm xúc.Về những con người của hai người đang yêu.Để rồi.Có một kỳ nghỉ kết thúc.Có một người ra đi và một người ở lại.Chẳng biết promise me ở đâu lại vang lên ngay.Chiếc giày giận bất hủ.Và đưa anh trở về sài gòn.Tạm biệt mùa hè.Tạm biệt anh.Thành phố bên sông tiền.Vẫn phải nguyên những kỷ niệm của hai đứa chúng tôi.Một người cực kỳ nhằm tránh.Tôi tìm lại những con phố đã từng đi qua.Cũng nghỉ xưa ấy.Tính sai bất cẩn.Gửi những thành phần hạt vàng lung linh trong nắng.Tiểu sử lại.Vào mùa xuân khi đá chông ra bờ sông.Những ảo ảnh ngọt ngào ngày trước.Cũng như dừng lại.Ngồi cạnh tôi một cách lặng lẽ.Con sông tiền với những con chó khô khốc ngày nào.Làm mái tóc tôi rồi.Đối tượng nhưng chẳng có đôi bàn tay ấm áp khi xưa.Bởi vì.Tôi và anh đã chia tay.Anh bảo.Tôi đừng nghĩ về anh nữa.Đừng nghĩ về những người đã từng bên nhau.Và cũng đừng hy vọng vào ngày mai.Nhưng khi nào đã từng nghiệp vụ.Anh nói.Không thể ở bên cạnh chăm sóc bảo vệ và chia sẻ cùng tôi.Nhìn không phải là người bạn trai hoàn hảo mà tôi đã từng ao ước.Ảnh những loại vị trí ấy.Cho một người con trai khác.Xứng đáng hơn anh.Ảnh chấp nhận quay về vị trí của một người bạn.Phải xử lý như thế nào.Không một lời hứa sẽ trở về.Anh sửa xe việt nam.Con sông tiền đầy gió.Tải những lời yêu thương đã từng nói với tôi.Anh có cái suy nghĩ của một chàng trai hiện đại nền quyết định sang pháp.Thực hiện hoài bão và ước mơ.Hình ảnh một con người thông minh đầy bản lĩnh và tài năng những tất cả những điều đó vẫn không thể giúp.Nhìn xa.Gửi bạn trai hoàn hảo mà tôi từng ao ước là ai.Sao mà anh ngốc quá.Xét vào cà phê mimosa.Ấm áp như cái lần đầu tiên tôi và anh đến.Chỉ có lầm tôi.Chẳng còn cảm thấy ấm áp như khi xưa.Tự gọi một tách cà phê phin không đường như hôm nào.Bigc.Từ giờ đến câu nói của anh.Clip.Không được uống cà phê.Tư vấn người nhện một nụ cười.Thủy từ đâu phải con nít nữa.Ngồi hành xử trong quán.Tôi chẳng làm được việc gì.mười việc hết những ký ức ngày xưa trở về.Tìm đàn piano này.Hình thức cầm tay tôi và chỉ cho tôi đàn.Thích bài này.Đang ngồi chờ tôi.Khi tôi sửa mặt chẳng đến chú này.Ở khóc kia.Đằng kia.Đằng kia nữa.Và cả đường kia nữa.Tiền giữ lại những điều giản đơn.Từng nụ cười.Từng ánh mắt.Yêu thêm lần nữa để gọi nó là lần nhớ cuối cùng.Trước khi buộc lòng mãi mãi.Phải quên nó đi.Vị đắng của cà phê.Bom tấn siêu đến nỗi lầm.Tựa đầu vào ô cửa kính trong phim phản ứng giữa những giọt nước.Remix me.Lại vang lên.Bài hát ấy.Đã quá đỗi thân quen với tôi.Chửi chửi kéo mây.Từng hạt mưa bất chợt vào ô cửa kính nơi tôi đang ngồi.Từng hạt mưa rơi.Chơi phải chơi.Chưa bao giờ tôi có cảm giác trống rỗng.Và chơi vui đến thế.Những mùa hè.Cứ nối tiếp nhau đến.Phải đi.Đã bao nhiêu ngày tháng qua đi rồi nhỉ.Từ cũng không biết nữa.Từ ngày chia tay nhau tôi đã thấy đến tính ngày tính đêm.Với tôi.Ngày nào cũng chỉ nhận như ngày nào mà thôi.Băng qua một khoảng thời gian dài.Tôi cũng rời xa con sông tiền.Địa điểm tuyến sài gòn ồn ào tấp nập.Từ đây.Tôi đến thành cô sinh viên của một trường đại học.Tuổi cũng chẳng còn nhớ.Trong quá khứ đã từng nghĩ về anh như thế nào.Thị phần lớn thời gian tôi lao vào hợp và miệt mài nhằm tìm kiếm một học bổng.Thậm chí bán phần cũng.Những phải là ở pháp.Tôi phải dậy từ rất sớm để luyện cách phát âm.Để sang ngày nợ tình nợ thích nghỉ kia.Không một ngày nào tốt cho phép bản thân của mình được nơi nhỉ.Cứ như thế ba năm trôi qua là ba mươi lăm thật khó khăn và lâm sản anh với tôi lắm.Trên sân cho mới thách thức.Áp lực của cuộc sống những nụ cười của anh ngày nào.Bố hiện lên.Và philip tươi.Lúc ấy với mi bông cay cay.Hôm nay tôi lại về đây về lại thành phố nhỏ nơi tình yêu bắt đầu.Tình yêu sẵn đơn của tôi.Để sát từ một năm dài vất vả.Đồng hồ mới chỉ điểm hai mươi mốt và còn hơn ba tiếng nữa.Thủy phân x phụ tung trên bầu trời.Để chảo được sinh nhật tôi.Mẹ thường bảo rằng.Tôi may mắn lắm.Biết được mọi người đón sinh.Bằng phấn hoa như thế.Vì mình.Không hẳn vì thế.Vì đã hơn hai mươi năm nay.Có khi nào là sinh nhật tôi có bạn bè đến đâu.Viết thư xin gia vào cái ngày mà mọi người quây quần bên gia đình.Đâu có ai muốn chúc mừng tôi.Ngày xưa thì có anh nhưng bây giờ thì anh đâu.Tôi cứ thêm vào dòng người đông đúc trên phố.Điều hòa không khí sự xã và náo nhiệt của ngày.Những tiếng nói xôn xao.Những nụ cười sớm tan và cả những tiếng cười c.Tất cả tạo nên thứ âm thanh hỗn tạp tổ nào sôi nổi cả thành phố.Một mình trong các kiểu hoa kỷ niệm ấm áp ngày nào hiện ra trực thử trước.Bao nhiêu người đi qua.Sao tôi không nhớ mà tôi chỉ nhớ về anh.Ngay cả khi trong những cơn đau khi tôi phải nhập viện vì cơn đau dạ dày.Tôi biết tôi đã khỏi tin ai trong nước mắt.Tôi đứng tựa vào một gốc cây hoàng hà.Đừng nhìn mọi thứ xung quanh.Có những đôi đang yêu nhau đứng cạnh tôi.Không ngồi cạnh nhau tựa đầu vào nhau và cùng chờ xem pháo hoa.Ước gì lúc ấy có anh bên cạnh.Tôi muốn được tựa đầu vào đưa bờ vai rắn chắc của anh.Muốn được bàn tay ấm áp ấy ôm vào người.Cảm giác hạnh phúc.Làm như thế nào.Đợi bao năm nay.Chứ đừng lấy vợ đợi anh.Có bao giờ anh xuất hiện.Có bao giờ tôi hiểu được cái cảm giác ấy.Đời.Đợi mấy.Mực chứ đã từng ấy thời gian trôi qua.Chẳng còn biết anh đang ở nơi nào ở phương trời xa lạ kia.Không sợ.không phút và không dây.Hỗn hợp bột sắn sinh bầu trời.Xung quanh tôi.Có những tiếng giang hồ tiếng chúc mừng năm mới.Thực điện thoại từ sim lên.Không phải tin nhắn.Không phải ai gọi đến.Bản đồ.Siri rất như mà tôi đã cài vào điện thoại từ lâu lắm rồi.Những ngày tết qua đi.Tôi quay trở về sài gòn tiếp tục học và chờ đợi một niềm hy vọng nhỏ.Mọi người trên đời thường bào sẽ không có việc gì trở thành hiện thực nếu như ta chỉ biết hy vọng và chờ đợi.Nhưng với tôi.Không có hy vọng và đợi chờ.Làm gì có thể có phép bổ cổ tích.Đừng quay đi.Thế đến.Thu phí phải đun xăng.Bốn mùa với cùng một cảm xúc.Kết nối tiếp nhau như bất tận.Một ngày.Sài gòn vào thu bầu trời xanh trong vắt phản ứng sản thanh một sáng chủ nhật yên bình.Dịch kiểu chiếc vali bước nhanh ra sân bay.Và cẩm sơn tây.Lịch chiếu vé máy bay sang pháp.mười chín tuổi ở sân bay.Ai cũng biết tôi sunfat.Vừa tham gia khóa học tính ngày.Và vừa để tìm kiếm một người chắc chắn là như thế nên ai cũng thật tốt một nụ cười đầy may mắn.Mắt nhìn về phía tháng mấy.Đang tâm sự đi lên.Bậc cầu thang như cuốn tư dần xa việt nam.Và cần hướng tới pháp mùa thu việt nam mùa thu pháp như vậy ấm áp cả mà thôi.Phim những con phố của xứ lạ vẫn có một chút gió lành lạnh.Nhưng không giống như cái lệnh của sông tiền.Vẫn tuổi bên tôi như ngày trước.Hãy nghỉ trước khi khóa học kết thúc.Giữa một paris cổ kính.Có một câu nói tiếng việt vang lên.Nhưng chỉ có riêng hai người mới hiểu.Clip.Anh yêu em.Xa nhau.Đôi khi chỉ là tạm dừng trước hoặc là kết thúc.Tải nhạc đi học cách yêu thương.Và học cách tìm về với nhau.Xa nhau.Để mai tao yêu nhau.Phải không.Các bạn vẫn nghe câu chuyện được gửi từ thính giả tiểu duyên.Vậy là bạn đã cảm nhận được vị ngọt ngào của một mối tình yêu xa.Chồng ngày gặp lại rồi chứ.Are you được thực hiện bởi ekip single way.Hai đứa bạn ở chương trình gì. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com