Replay Blog Radio - Tháng Tư Và Lời Nói Dối Chân Thành

replay blog radio - tháng tư và lời nói dối chân thành
Bạn thân đến ngay từ khi còn là một đứa trẻ.Bạn đã được người lớn dạy dỗ rằng nói dối là xấu.Chúng ta phải luôn sống trung thu.Thế nhưng trong cuộc sống.Đôi khi chúng ta vẫn phải nói dối và nghe những lời nói dối của người khác.Có những lời nói dối hoàn toàn vô hại.Người mẹ không thích ăn món này con ăn đi.Hai mẹ không sao còn đừng lo.Đó là những lời nói dối đáng quý xuất phát từ trái tim chân thật để xoa dịu những nỗi lo toàn nặng nề.Người bạn cùng lắng nghe câu chuyện nhỏ về những lời nói dối chân thành nhất từ đến từ tác giả hải triều.Một bé trai say sưa ngày ông mình kể chuyện cổ tích trần minh khố chuối.Nhà trần minh nghèo nên bữa đói vỡ nợ.Phải thương mẹ ấy thường nói dối mình đã ăn rồi để nhường phần cơm ít ở cho người mẹ đang bệnh.Ông ngoại kết luận đó là lời nói dối đáng khen của người con hiếu thảo.Cậu bé học cấp một dãy đầu ra vẻ khó hiểu bởi nó được dạy nói dối là xấu.Thấm thoắt đưa bé thành học trò cấp hai.Ông bà nội đã lên thiên đường hết rồi.Nói về sống với cha mẹ có phần khó khăn hơn.Nhiều lần tôi theo cha đem nông sản ra chợ bán xong được trai cho vào quán phở chay.Kêu một tô cho cậu ăn.Phản ứng uống ly nước miễn phí quán trò trên bàn.Nó hư.Sao cho không ăn.Trà nó bảo rằng.Channel rồi cân từ ăn đi.Đứa trẻ vô tư ăn ngon lành.Mồ hôi người cha thấm đẫm chiếc áo bạc màu nhìn không mỉm cười.Ông vừa nói dối vì tình thương con.Vào đại.Từ bé năm xưa tiên mình không cần mua nữa.Cuộc đời sinh viên ngoại tuyến sản từ .Còn phải đối mặt với chi phí ăn.Phim nhà mua super.Quả quýt ở cha mẹ gửi từ quê vào thành phố cao thắng thiếu cả mì gói để ăn.Cậu sinh viên gọi điện về.Và xin tiền cha mẹ.Đầu dây bên kia mẹ vui vẻ nói.Con hãy cứ yên tâm.Mẹ sẽ gửi cho.Chàng sinh viên trượt là ngại.Kênh có việc khó khăn gì cho gia đình mình không.Người mẹ khẳng định là không.Thế nhưng đêm ấy cha mẹ thức đề nghị cách xoay sở số tiền cho con.Ngày mai khi trời vừa rạng sáng.Mẹ bụi đem gà ra chợ bán.Trà xanh hàng xóm hỏi vay tiền rồi qua nhiều mùa cây thay lá trong sinh viên ấy ra trường.Lấy vợ và có cơn để kiếm đủ tiền lo cho gia đình riêng trang phải tìm việc làm thêm.Buổi tối.Đến lúc trăng lên người chồng mới trở về nhà.Vợ mở cửa hỏi.Anh có mệt lắm không.Trồng được một nụ cười trả lời.Không sao đâu em rảnh khỏe.Vợ chồng trẻ.Giờ đã lên chức ông bà nội.Tuổi cao sức yếu họ vẫn chăm lo cho con cháu.Lúc âm bài nhịp tim.Ai và thâm học cũng nói.Không sao cứ yên tâm.Ông thanh nhìn về xa xăm tiền nhớ lại những lần người thân giấu giếm sự lo lắng phải nói dối để ông vấp.Ông nhớ về ông bà cha mẹ của ông đã đi vào cõi vĩnh hằng .Đến tuổi này ông biết.Mỗi ngày trong cuộc sống cần có những lời nói dối đáng quý xuất phát từ con tim chân.Để xây dựng bao lâu toàn đặt nề.Ông ác.Mình được trở lại những cậu bé ngày xưa.Được nghe chuyện cổ tích trần minh nói dối mẹ con ăn cơm rồi.Các bạn vừa được lắng nghe truyện ngắn lời nói dối chân thành được gửi đến từ tác giả hải triều.Bạn thân mến một lời nói dối có thể giết chết niềm tin.Nhưng một sự thật nghiệt ngã cũng không thể làm cho niềm tin sống lại.Có những lời nói dối để che đậy những sự thật đau lòng.Mà không phải ai cũng thấu hiểu.Tiếp theo chương trình người kết bạn làm nghề truyện ngắn.Có hay không một bình yên được thì đến từ tác giả thỏ con gạch dưới mãi yêu anh.Tôi và quân.Quen nhau đã được hai năm một khoảng thời gian không quá dài.Nhưng cũng không phải là quá ngắn.Vui có buồn có.Nhưng cái thứ cảm xúc hỗn tạp đó lại làm lãnh đạo cho tôi.Vô số những siêu thị ngọt ngào của hạnh.Cả hai quen nhau.Khi còn học năm cuối cấp ba.Phú thọ.Thì anh không phải là người đầu tiên mà tôi yêu.Nhưng không hiểu sao tôi lại tin lại hi vọng nhiều đến thế.Những ước mơ được vạch ra.Chỉ để cả hai cùng cố gắng thực hiện.Chẳng một ai quan tâm đó là việc với ông thầy thiết.Nhưng dường như đó là một liều thuốc bổ thể cả hai vun vén đó từng ngày.Rồi hai đứa bước vào đại.Thời gian trôi đi.Bấm một cái đã hai năm.Mọi thứ đều thay đổi.Và tình yêu cũng không ngoại lệ.Nó lớn dần theo năm tháng.Anh rất thương và chiều tôi.Chưa bao giờ anh đòi hỏi ở tôi điều gì quá đáng.Những điều tôi không thích thì anh không bao giờ làm.Có nhiều lúc tôi hỏi.Tại sao anh yêu em nhiều đến vậy.Anh chỉ cười.Lập thiêng sủi tăng lực sang chuyện khác tôi đã nghĩ.Là mình quá hiểu anh.Vậy mà.Ngày mùng một tháng bốn.Em.Gì vậy anh.Anh có chuyện muốn lấy nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu nữa.Anh có chuyện không vui hả em đang nghe này anh cứ nói đi.Vậy.Mình.Mình sao.Chia tay.Tôi quay sang nhìn anh nhưng chẳng tỏ ra một chút nào buồn bã hay bất ngờ nào cả.Đã thế.Tôi còn rất đỗi bình thường và thản nhiên cười.Thôi xem dùm em cái bộ mặt tôi muốn gây sự đó đi làm gì em không biết vậy.Chỉnh tay lên mà nghe em xin trọng thông báo đây.Hôm nay là ngày nói dối đúng không.Ngày nói dối.Anh bi.Nhưng anh đang nói rất thật.Không đùa đâu.Có lẽ.Anh nên nói sớm với em.Nhưng anh sợ.Tôi im lặng.Anh xin lỗi.Tốt hơn là mình nên dừng lại em à.Độ thành thật của anh.Khiến tôi thoáng rùng mình như thế chưa bao giờ anh nghiêm túc hơn lúc này.Khuôn mặt tôi đó uống rồi dần dần để chuyển sang tím tái.Anh đang nói gì vậy.Em làm sai chuyện gì sao em không hiểu.Không.Anh đang nói dối.Anh rất yêu em mà.Anh nói gì đi.Anh xin lỗi.Không anh nói dối.Anh vẫn luôn quan tâm em chưa bao giờ anh quên mua gà rán cho em mỗi cuối tuần mới hôm qua.Anh có tặng em một nghìn con hạt giấy do chính tay anh gấp mà.Không thể nào.Anh cho em một lý do đi em không tin.Nước mắt tôi uống ra.Lần giải tiếng việt trên đôi má.Xin lỗi em rất nhiều.Nhưng anh không yêu em.Đó là lý do anh muốn dừng lại để cả hai không phải đau khổ.Giờ anh có việc rồi.Chào em.Đừng bỏ em.Em không thể sống thiếu anh.Xin anh đấy.Tôi cố bấu víu lấy cánh tay anh nhưng không thể.Anh cứ đi thẳng.Chẳng thèm quay đầu lại hay có ý định chạy tới vỗ về tôi như trước kia.Anh bỏ lại tôi với không gian vắng tanh của căn phòng bất chợt một cơn mưa đổ ào xuống.Từ khóc cấp để hi vọng đó là trò chơi của ngày nói dối.Nhưng không đấy là cái kết cho một cuộc tình hai năm đong đầy hạnh phúc.Từ hôm đó.Tôi chưa một lần gặp lại anh.Nhưng tôi vẫn cố gắng tìm anh chỉ đơn giản tất cả một lý do khác.Chứ không phải lý do.Anh không yêu em.Có thể điều đó sẽ làm trái tim tôi đỡ đau hơn giúp tôi quên anh đi nhanh nhất có thể.Tôi tin thế.Vậy mà khó quá.Ảnh biến mất mang theo những hạnh phúc và vật khi xưa.Không một email.Không một tin nhắn mọi thứ bị xóa hết.Như thế anh chưa một lần tồn tại trên cõi đời này vậy.Ba mẹ anh ở quê cũng chuyển đi vào nam bạn về anh nói anh không đi học nữa.Tôi đã phải đi tìm anh mất một thời gian khá dài.Nhưng mọi thứ đều vô vọng.Mệt mỏi.Muốn bỏ cuộc.Tôi lên những bước chân trên con phố hà nội dài ngoằn ngoèo.Nơi mà tôi và anh.Hãy đi qua.Tôi hận anh hận luôn cả bản thân mình vì quá ngu ngơ.Khi tim anh như vậy.Tự nhủ lòng mình phải quên anh.Quyền thì hai mươi lăm quyền những hạnh phúc giả dối mình đã có.Ba năm sau tôi hít một hơi thật dài.Và ngồi xuống chăm chú lắng nghe một ca khúc nhạc du dương nơi quán cà phê quen thuộc.Nhưng trong đầu vẫn phải nghĩ.Cuối cùng thì cũng đã kết thúc rồi.Giờ tôi yêu cái lễ tốt nghiệp này đến vậy không biết.Quan hệ mà.Là tôi sẽ bước sang một trang mới.Sẽ không phải đến trường hàng ngày nữa sẽ được tự do.Đang sung sướng.Thì.Đây em bị sao vậy.Có chuyện gì vui kể anh nghe đi.Làm gì có đâu em đang tưởng tượng thôi.Tưởng.Mình cưới nhau à.Anh đang mơ hay là bị điên.Không bao giờ có chuyện đó đâu.Bây giờ anh nắm lấy tay tôi hôn nhẹ lên tay rồi nở một nụ cười thiên thần khiến trái.Tôi đập loạn xạ.Nếu em đồng ý lấy anh thì anh huyện sẽ mơ thấy bị điên một lần để được tận hưởng niềm hạnh phúc bên cạnh.Thì anh cũng kontum.Tiếng xuống ai thèm.Em sẽ suy nghĩ về điều anh vừa nói chứ được không.Vì sao.Anh cũng rất muốn nghe câu trả lời của em.Bất cứ lúc nào khi nào bao lâu anh cũng sẽ đợi.Thật sống cái cảm giác quần nói yêu tôi lúc trước.Không phô trương.Không cầu kỳ nhưng lại làm tim tôi đập loạn nhịp.Sự quần bất giác hiện hữu trong đầu tôi làm tôi cảm thấy thoáng buồn.Không khí trở nên căng thẳng đến nghẹt thở.Cũng may anh đã đưa tôi trở về hiện tại.Em không vui à.Xin lỗi đã làm em bất ngờ.Không.Chứ gì nữa hai em bất ngờ quá nên mặt đơ ra như vậy.Tôi thích nhẹ vào ngực anh.Anh ấy.Tập trung chuyên môn là uống cà phê đi.Xổ.Đó là năm.Người đã giúp tôi quên đi cái cảm giác lạnh lẽo khi mất quân.Chúng tôi tình cờ gặp nhau khi tôi đang là sinh viên năm ba nhưng phải mất một khoảng thời gian khá dài làm bạn.Tôi mới đủ tự tin đón nhận tình cảm của anh ấy.Và dường như đó cũng là một sự giải thoát.Nó làm tôi quên nhanh cái cảm giác bị đá hơn rất nhiều.Vậy là.Tôi yêu nam.Nhưng tôi không yêu say đắm nồng nàn như yêu quân ngày trước.Vẫn luôn có một sợi dây vô hình nào đó.Nhân cách tình cảm của tôi dành cho nam.Mặc dù tôi đã rất cố gắng.Ảnh chưa bao giờ hỏi về quá khứ của tôi.Đôi lúc điều đó cũng khiến tôi chạnh lòng.Nhưng nếu mang nam và quân ra đong đếm sao cho thì có lẽ làm hơn quần phải mọi thứ.Tôi nghĩ vậy.Sinh nhật đem tôi đã phải đầu tư rất nhiều để tạo bất ngờ cho anh.Lấy file từ sáng sớm.Cuối cùng tới đầu giờ chiều tôi đã đứng trước cửa nhà anh.Đang choáng ngợp trước một ngôi nhà biệt thự to đùng chẳng hiểu rất đẹp mà lại còn rất hoang dã.Nghỉ chưa.Anh có sao tôi chìa khóa nhà.Lúc đầu tôi hơi bực mình.Những lời giải thích của anh khiến tôi phải phì cười vì độ ngữ của anh ấy.Khi nào có cảm giác không tin anh thì tới đây kiểm tra xem.Anh đang mây mưa với bé nào không.Ok.Nói rồi anh đi mất nhưng chút.Thì đây là lần đầu tiên tôi tới nhà anh.Không cầu kỳ phô trương nhưng lại khiến người khác phải ngoái nhìn.Đó là tất cả những lời mà tôi có thể dùng để miêu tả ngôi biệt thự này.Tuy nhiên đồ đạc trong nhà hơi lộn xộn.Có lẽ vì thế mà tôi phải mất khá nhiều thời gian để dọn dẹp lại.Đang lọ mọ với cái tủ ở góc nhà.Với cả mơ giấy hỗn độn lợi thì vẫn rất là một tấm hình.Hơi bất ngờ vì không hiểu sao người trong hình lại là mình.Chính là tấm hình.Mà tôi với quân tưởng chụp trước khi lên thành phố học.Bấm nhiên cả đống câu hỏi trong đầu tôi đặt ra.Tại sao nam có nó.Anh nam đã điều tra mình.Có hai tấm hình thế này.Nhưng tôi giữ một tấm còn tấm kia quân giữ.Nhìn kỹ lại.Tôi mới thấy.Tấm hình rơi ra từ một cuốn sổ khá cũ và phủ trên một lớp thôi.Chỉ với kịp lật những chàng đầu thì có thêm vài tờ giấy nữa rơi ra.Tôi nhặt lên nhìn thoáng quá rồi chết lặng.Kết quả xét nghiệm hiv dương tính với cái tên nguyễn minh quân.Kèm theo đó là một lá thư được gửi cho nam.Chào nam.Có lẽ cũng khá lâu rồi tao với mày không liên lạc.Mày vẫn sống tốt chứ.Chắc mày hơi ngạc nhiên vì từ trước đến giờ tao chưa từng viết thư tay cho mày.Mà bây giờ.Mày xem xong kết quả xét nghiệm rồi chứ.Tao không biết phải bắt đầu nói từ đâu cho mày hiểu.Tao biết mày sẽ rất bất ngờ với kết quả này.Nhưng đó là một sự thật mày ạ.Tao đã phải mất một thời gian khá dài để chấp nhận nó.Có thể đó là ý trời và cũng nhờ nó tao mới biết được một sự thật.Tao là trẻ mồ côi.Bà mẹ đã nhập tao từ một đống rác của làng.Lúc đó mà tao vừa sinh con nhưng vì khó sinh nên đứa con của bác bị chết.Vậy nên tao mày đã đưa tao về nè.Chính sự trùng hợp ngẫu nhiên đó đã không một ai trong làng beat.Trừ ba má và ông bà.Tao bị hiv.Khi tao lên sáu tuổi.Hội nói mã để tao cũng đã chết vì căn bệnh đó.Trước khi chết.Bà ấy có đến tìm tôi.Nhưng số tập của bé nên không nhận thức.Sao mọi chuyện lại vậy hả mày.Lẽ ra tôi không nên đi hiến máu nhân đạo vì sẽ không biết sự thật này.Cuộc sống của tao sẽ không bị đảo lộn.Tao mất hết rồi mày ạ.Mày có biết là tao đang rất hạnh phúc không.Nhưng có lẽ tao phải rời xa hạnh phúc đó thôi.Tình yêu của linh không xứng với một thằng như tao đâu.Tàu.Mình không còn sống được bao lâu nữa nên tao muốn nhờ mày chăm sóc linh dùng cao.Bởi mày là thằng bạn rất có trách nhiệm.Chỉ có mày mới giúp tao được lúc này.Linh cần có một cuộc sống mới.Một cuộc sống và cô ấy sẽ hạnh phúc hơn khi ở bên tao.Biết là yêu thật nhiều mày thật khó chấp nhận.Nhưng mày hãy cứ coi như là đang làm phúc cho một cái xác chết.Tao không muốn lên nhìn thấy tao chết dần chết mòn như vậy.Biết liền sẽ thích đâu.Sản xuất thật tao.Nhưng dù sao.Trong tâm chí linh tao vẫn luôn là một hình ảnh đẹp.Chứ không phải là một hình ảnh của một thằng nhiễm h.Đây là tấm hình của tao chụp với linh khi sắp lên thành phố.Giờ tao gửi lại cho mày.Cảm ơn mày rất nhiều chúc mày luôn thành công và hạnh phúc.Tôi đứng lặng người đi.Không tin nổi.Tôi quỳ xuống khóc lóc thảm thiết như một đứa trẻ đang khát sữa đó lòng.Tôi luôn muốn tìm một lý do khác.Không phải là lý do quân không yêu tôi.Và bây giờ lý do đó đã ở đây ngày trước mặt tôi.Nhưng lại thấy tim mình quá đau.Đau hơn lúc bị quân đá.Tôi đã khắc sâu ba mươi lăm cô lãng quên anh.Tại sao lại như vậy.Làm sao tôi chấp nhận được sự thật này.Đã có lúc tôi ghét anh đến phát điên.Hình ảnh đến phát khùng.Phải chỉ muốn xóa sạch mọi thứ hình ảnh của anh trong đầu.Vậy mà.Xin lỗi em.Nam định đó từ lúc nào tôi không rõ nữa.Tôi nhìn em như một kẻ cướp đi hạnh phúc của mình.Một ánh mắt đầy sinh nhiệt.Anh lừa tôi sao.Tại sao anh lại làm vậy.Anh nghĩ.Anh đang giúp tôi.Anh có.Anh đang giúp tôi không.Linh em bình tĩnh nghe anh nói.Anh không có xấu giếng thì em.Anh đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện này.Và anh đã muốn nói thật với em lâu rồi.Nhưng anh sợ.Các người luôn sợ.Tại sao vậy.Tôi không cần một sự thương hại anh hiểu không.Lúc này anh biết.Dù có nói gì thì em cũng không tin anh.Nhưng anh vẫn muốn nói.Có lẽ lúc đầu gặp em đó là một sự sắp đặt trước.Sự giao phối của thằng bạn.Nhưng bây giờ anh yêu em đó là sự thật chứ không phải là lời nhờ vả của quân nữa.Tôi vẫn khóc.Nước mắt cứ ra không ngừng.Lệnh.Cảm giác đó được chiếm lấy tôi.Lễ năm mới đúng.Bây giờ có nói gì thì tôi cũng không nghe.Tôi gạo lên trong nước mắt.Quân quân ở đâu.Anh nói đi.Nó mất cách đây hai năm rồi.Anh xin lỗi.Làm chạy tới ôm chầm lấy tôi.Và anh đã khóc.Nước mắt của một thằng con trai.Xin lỗi.Em có thể bước ra khỏi cuộc đời anh cũng đi.Nếu em cho đó là một sự lừa dối.Nhưng xin em hãy bình tĩnh được không.Tôi chỉ lặng thinh không nói gì.Phải mất mười lăm phút im lặng.Tôi mới bình tĩnh lại được.Hãy giữ em tới mộc qua.Em muốn gặp anh ấy.Làm đậm đưa tôi đi một chặng đường khá dài bằng xe máy.Cách trung tâm thành phố gần một trăm ba mươi cây số.Cuối cùng thì cũng đã tới nơi.Làm dâu tây chỉ.Em thấy rồi chứ.Quần ở đây.Tôi lặng lẽ bước đi như một cái xác không hồn đứng trước một ngôi mộ màu trắng.Tôi đưa mắt nhìn theo dòng chữ.Nguyễn minh quân.hai mươi mốt tuổi.Chẳng hiểu sao tôi lại không hề khóc khi đọc dòng chữ đó.Chị thấy có điều gì đó thoáng qua tim.Rồi nói đâu nhé.Em đã sai khi trách anh.Đã rất ghét anh rất hận anh.Ích kỷ quá phải không.Tùy nhận ra điều này quá muộn.Nhưng cảm ơn ông trời đã cho em biết sự thật.Đã cho em hiểu tình yêu của anh.Để anh không phải là kẻ lừa dối trong trái tim em.Bởi anh mãi ở đây ở sâu thẳm trong trái tim này.Hãy yên tâm ngủ đi nhé.Em sẽ luôn bên anh.Bình yên anh nhé.Em yêu anh.Câu nói cuối.Khiến tôi bật khóc.Tưởng rằng nước mắt đã cạn.Đã không cần.Vậy mà nó cứ rơi.Một cơn gió nhẹ thoảng quá lau khô những giọt nước mắt mặt chất.Anh đang ở đây.Em biết mà.Tôi nở nụ cười gượng.Rồi thắp một nén nhang cho anh.Quay bước tiến về phía nam.Mình phải thôi.Nằm im lặng không nói gì.Có lẽ.Làm viết tôi cần một khoảng không lúc này.Chiếc xe cứ lao nhanh về phía trung tâm thành phố.Nơi mà có những con người đang buồn bã trong một buổi chiều tà.Khi nhà đầu lên lưng nam.Nhìn về phía khoảng không trên bầu trời.Có hay không một bình yên.Tôi chợt nghĩ.Bạn vừa được lắng nghe truyện ngắn.Có hay không một tình yêu.Trước khi điểm từ tác giả có nickname thỏ con kẹt dưới mãi yêu anh.Sự thật vẫn luôn là sự.Dù được trái đất nghèo đến mức nào đi chăng nữa.Cũng sẽ đến một ngày nó được phơi bày.Để vượt qua nỗi đau.Chúng ta phải biết chấp nhận sự thật và đối diện với nó.Bình yên và hạnh phúc.Sẽ luôn dành cho những ai biết yêu thương phải biết trân trọng những gì mình đang có.Nếu bạn muốn chia sẻ những tâm sự sáng tác của mình đến chương trình với bạn truy cập website lớp viettel.vn.Nhập và gửi bài.Bạn cũng có thể tương tác với nhóm sản xuất bằng cách truy cập phần ba.Facebook.com sở kiều plus.Chương trình được thực hiện bởi nhóm sản xuất lắp fado.vn xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com