Replay Blog Radio - Thứ Gọi Là Duyên Phận Cũng Chỉ Là Món Nợ Phải Trả Cho Người

replay blog radio - thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Bạn đang lắng nghe chương trình phát thanh của blog radio.Website blogradio.vn kinh youtube.com.Gạch chéo yêu blog radio.Hãy nhận đăng ký và nhận thông báo.Để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất.Sau đây chúng ta sẽ cùng nhau đến với chủ đề của từ.Khi bạn gặp gỡ và yêu một người.Bạn cho rằng đó là điều kỳ diệu của duyên phận.Thì bản thân buông tay một người.Bạn thay đổi.Thời sự hữu duyên.Vô tình.Thật ra gặp nhau là do duyên bên nhau hay không là do lựa chọn.Có những thứ bạn muốn thế nào chăng nữa cũng không bao giờ thuộc về mình.Có những thứ bạn lưu luyến đến mấy cũng trắng thì hết giữ lại quên mình.Tình yêu là bài tình ca.Những cảnh không phải người khác.Cứ gọi là duyên phận cuối cùng.Cũng chỉ làm móng nhà phải trả cho người.Mới đầu chương trình mời bạn lắng nghe lá thư anh đừng đi.Được không.Được gửi đến từ bản anh trần.Đã từng có những ngày chủ nhật tôi ở một mình.Cách sử cầu cao của nỗi cô đơn nên những ngày cuối tuần luôn hiện lên sạc.Sau khi tôi chia tay một mối tình rồi cái quần tao ấy cũng vui dừng khi thời gian trôi.Đứng im.Đi bảo mẫu bớt cái thư cảm giác quá nhỉ.Đến đáng sợ ấy.Sau khi chia tay có những ngày chủ nhật .Anh đã đến.Chẳng biết làm gì cả.Anh vẫn thường ghé đến như vậy.Như một người bạn.Từ và ảnh đó cho nhau những chuyện không đâu không cuối nói với nhau về những mảng lạo xạo của cuộc đời mình.Những thứ có thể chia sẻ với nhau.Tư tưởng yêu anh đến mức.Chỉ cần mở cửa xa thế anh đứng đợi sẵn ở đó.Nhạc đêm tôi có thể nghỉ làm nên.Không theo một nhịp nào.Lần nhưng.Nhìn từ nay đừng tôi mở cửa với trái tim nhảy cùng là anh trong lồng ngực.Thì cũng phải từng ấy lần tôi đứng ở bầu cửa tiếng anh.Bạn muốn rơi nước mắt.Với câu hỏi.Thời trang.Không gian ở đây được sao.Tử vi.Những lần anh khác đến đó chỉ như một người bạn ghé thăm một người bạn mà thôi.Không hứng không kiếm.Nhưng lòng tôi.Tôi cần yêu anh đến đánh đuổi cái hiện tại.Đi tìm về cái quá khứ mà ở đó.Tư tưởng không cách nhau một khoảng trên face nào.Thỉnh thoảng tôi cũng tìm được cái cảm giác mà mình muốn.Nhưng mỗi lần như vậy tôi lại trả giá bằng nước mắm.Thời tiết cảm giác buốt nhói tiền hạn trùng động lực nhiều ngày liền.Tôi cũng chấp nhận đánh đổi.Chính là tìm thấy hết cái cảm giác mà mình muốn nhìn càng lúc tôi càng ít gặp cái cảm giác đó hơn.Bị cảnh đi xa khỏi những ngày tháng xưa cũ .Thì anh và cả tôi.Cảnh thay đổi nhiều.Tả cảnh khó tìm thấy mình ở trứng cũ hơn.Nhìn lần cuối đầu trên tay anh và mong mình được chết đi ở giây phút đó.Đẹp không phải thừa nhận mất mát trong lòng mình.Nhưng không thể.Số phận không cho phép tôi kết thúc ở nơi mình muốn.Sau nhiều lần tìm thấy mà không thấy.Sau khi lần đứng khóc không chảy nước mắt người bầu cử hết mỗi lần tiếng anh về.Tôi quyết định rời bỏ thành phố này.Dự báo tình cảm mà tôi vẫn chôn giấu trong phòng.Từ từ bỏ hết.Từ cũng làm từ.Trời vẫn xanh.Nắm vững vàng nơi có tôi và không anh.Hình ảnh của anh không mất đi nhưng cũng nhạt dần theo những mùa nắng mưa.Em muốn sống trong quá khứ của tôi cũng hơi chậm.Tôi từng nghĩ mình sẽ không bao giờ quên được.Nhưng thật ra.Tôi có thể.Chỉ là tôi không thừa nhận hay không chịu thừa nhận mà thôi.Vì chỉ có cái cảm giác mỗi lúc đứng ở bầu cửa tiễn anh về là vẫn không hề phai nhạt.Tôi cũng không biết vì sao cái cảm giác thấy cái cảm giác khi đứng nhìn người mình yêu thương chứ quên đừng đi.Trong phòng chỉ muốn thốt lên một câu rằng.Đừng đi được không.Mình lời lẽ chưa lên đến môi đã tan hết vào nước mắt.Cái cảm giác gì mà tôi chỉ muốn ôm người ấy lại.Đặc không bao giờ buông ra nữa.Tư vấn từng thuộc biết rằng.Tôi không thể thắng nổi hết cuộc đời ngoài kia.Tài liệu điện người bước ra khỏi cánh cổng màu xanh kia thôi.Nhà tôi sẽ mất người mãi mãi.Tôi biết rõ mồn một như thế.Nhưng mình chỉ đứng im lặng của những đắng cay face của.Im lặng cho những nước mắt đớn đau đang ảo là người trong lòng.Và lúc đó.Tuổi tí.Tôi đã mất người mình yêu thương như thế.Đã mất rồi.chín trăm mười lăm.Tự biết chứ.Tôi biết là lúc đó tôi đang tự làm đau mình chứ.Những hình hoa trên tay yêu một người nào đó đến tận cùng đau đớn như thế.Chúng ta có thể dễ dàng từ chuối khi người đến thăm ta.Một ngày xuất buồn không.Có thể làm được không.Bạn tôi lắng nghe lá thư.Anh đừng đi có được không được gửi đến từ anh trần.Bản thân mình có những mảnh tình ta chỉ có thể chạm vào.Đã không thể giữ lấy.Chẳng lên bờ môi khóe mi.Thậm chí đã chạm đến trái tim người.Nhưng vẫn copy chạm vào cuộc đời của người.Tiếp theo chương trình mời bạn lắng nghe.Truyện ngắn.Chào.Của tác giả vì sao.Tìm nhắn tin.Mình có thể gặp nhau không.Từ giờ dự hồi lâu sau quyết định mình phải làm một việc xô cuối.Tôi đi cắt tóc mái sơn móng tay.Gội đầu và uốn lên mình thương hoa oải hương thơm ngát.Hội thảo với khuôn mặt.Kỹ càng.Sau cải táng phúc lần hai tiếp tục quần áo.Thực khoác lên mình chiếc váy đắt giá một đêm và xỏ chân vào đôi giày cao gót lấp lánh.Bạn sẽ thấy tôi là một cô nàng sành điệu lồng sắt như sao mà không cần khát khao về chào.Từ đến sweet memory coffee.Quán quân tuần hay ngập tràn ánh sáng những kệ sách nhiều màu và những loại hoa bé xíu.Từ đầu chào và tự mình kém khiến người đối diện với chàng.Áo thun đơn giản đồng hồ alexandre christie.Tóc được chải cao đơn giản nhưng cuốn hút.Vẫn là chàng nhưng đến ngày mai.Chàng.Cài đặt của người khác.Honda em thật.Nhưng em có ngày xưa hợp với em hơn.Maybe.Tôi đáp lời với một thái độ vẫn dừng nhất có thể.Đừng trả lời anh bằng đôi mắt làm như thế nữa.Cô gái của ngày hôm nay không phải là em.Tự nhiên chàng trai trước mặt mình thời trang đã làm chàng trở nên chín chắn và cuốn hút hơn cần.Sau bao ngày tháng vẫn chỉ là một cô gái luôn sợ sệt.Bây giờ có ngụy trang như thế nào vẫn bị chặn phát hiện ra.Phục vụ bàn mang đồ uống lên đặt xuống trước mặt chàng khi lâu nóng.Từ hoàn toàn bất ngờ với từ trước tới nay trang chỉ uống đen.Không bao giờ đàn ông.Tại sao lại đàn ông.Con người ai cũng phải thay đổi.Có nhược điểm về chất quá cũng không tốt.Như em chẳng hạn.Em đã mạnh mẽ hơn xưa rồi.Chỉ là người ta cho thêm gia vị đi cuộc sống ngọt ngào hơn.Đôi khi người ta cố gắng cho thêm vị đắng.Để lòng không còn đau nữa.Dự đoán tây tôi viết nhẹ trên bàn.Tải những vòng xoáy không đầu không cuối.Anh xin lỗi.Đó không phải là lỗi của anh mà là.Của chúng ta.Ông trời ích lấy chúng ta làm trò tiêu khiển mà thôi.Im lặng.Tôi cũng im lặng.Những âm thanh xưa cổ hút vòng về.Thì em cũng có đôi lần.Thường xuyên ăn đấy thôi.Dù em như đám mây phạm tội phá chúng tôi là một cặp.Khoan được nghỉ theo cứu thiên hà vân thì gọi như thế.Chúng tôi chỉ là một cặp bạn thân cả hai gặp nhau trong một sự kiện.Tửu sắc tự nhiên.Thân chuột.Chàng trai sư tử.Tôi là kim ngưu chẳng mạnh mẽ quyết đoán tài ba.Tôi yếu mềm.Bảo thủ.Cũng phải ba.Đi đến trung tôi mất cũng là một sự kiện cũng ăn uống hát hò.Và chạy tít trieuchen.Tìm lại diễn ra từ mệt nhoài và thở không ra hơi trang từ đâu chạy đến áo cho mát.Trước khi.Cười hì hì.Trên đường về nhà tôi đã ngủ quên trên tấm lưng rộng lớn của chàng và mơ về những ngọn lửa nhạc liền trong.Lần khác chàng trai hơn mười cây số lúc một giờ đêm đến đón tôi.Hậu quả của việc đồng hoặc mười triệu đang bận điên cuồng trong pha.Đặc công triều tiên.Tôi nắm chặt chàng phản ánh nhóm hát suốt dọc đường.Đây là chàng trai thế tôi đã chẳng còn nhớ gì ngoài nụ hôn ước bị bia.Nóng chảy và em em.Khi ốm mình trong khi nghe.Nhục cảm chữa trị.Anh sẵn sàng không anh ta một cái.Chủ nhật diệu đi ngủ.Trời đất thánh thần thì vẫn cứ ghi vào đầu tháng chín điều thực ra không đáng nhớ.Sáng hôm sau tôi đang nhiệt mặt xa thì nhìn vào gương.Cây cảnh cây thuốc cơ miệng lê đức thảo hình thành một nụ cười.Những thất bại.Nói xấu hổ xâm chiếm và gần như cả ngày hôm đó tôi chỉ nghĩ về nụ hôn chết tiệt ấy.Chẳng phải người ta vẫn nói là khi say ta thường thực hành nhất sao.Tôi thích nhà hàng.Từ ghép tháng ta mà.Vậy tại sao lại có cái việc ngông cuồng kia.Chàng cuối tôi thì tuyệt nhiên không liên lạc gì sao cái nụ hôn ấy.Không biết trời đất thánh thần xui khiến thế nào.Mà tôi đã bắt máy lên phải nhấn nút gọi.Tiếng nhạc vàng lên.Anh biết rằng em sợ.Sẽ có lúc vụng về đánh mất môi không.Anh biết em đang sợ.Ly rượu đầy sợ lúc đêm say.Sợ một ngày kia.Truyện sẽ biến.Không quay về.Sẽ đến những lúc em không ngờ đến mức trái tim giá lạnh từ bao giờ.Nhạc chờ hay hay.Sao em.Em bảo nhạc chờ hay mà.Không.Tôi tức giận và khắc phục máy trong đầu hiện ra toàn những từ ngữ tồi tệ.Đồ ăn.Đổi tiền.Anh nghĩ mình cao quý lắm đấy.Anh nghĩ tôi thích anh ạ.Hãy đợi đấy.Kế hoạch của tôi là biến mất khỏi mắt tràm để trái thuộc.Mật khẩu.Có thể là phép thử.Tìm x và ba lô hay chiếc váy một chiếc áo sơ mi một thỏi son và vòng vào của chiếc máy ảnh.Bài thu hoạch.Tubảy taxi.Dựa đầu vào thành ghế và hữu mùi.Thì tôi mở mở.Bên ngoài trời đang đổ mưa.Những hình ảnh của bụi đường sọc lên mũi có chịu.Chính xác là tôi đã ngủ được hai mươi sáu phút.Tôi nhìn trân trân vào màn hình tràn ngập ngừng đưa ngón tay phước nha.Tổng dự trữ.Tắt nguồn.Mắt nhìn lơ đãng thì phía những giọt nước li ti đang chạy sài trên tấm kính trong đầu bớt giật lái.Hình ảnh của chàm.Trò chơi đã bắt đầu dù không thành công thì nhất định cũng phải thành rừng.Từ tháng sau hai ngày không liên lạc được với tôi chàng trai đứng lì trước nhà cô bạn thân của tôi suốt cả buổi.Cuối cùng kỳ chút lòng thương cảm còn đúng.Cô ấy đã nói với chàng về nơi tôi đang ở.Trận đấu dịch chiếc xe trước lớp học.Bọn trẻ con hiếu kỳ chạy ra khỏi thế.Tí chó.Tình cha.Một nỗi nhớ thương dâng lên sống mũi và khao khát.Được ôm lấy.Nhìn tôi lại dẫn viên đáp lại bằng những tiếng khóc.Anh làm gì ở đây.Chẳng lẽ của thầy tôi.Kéo chạy về cánh đồng.Tôi hoảng sợ nhưng không tìm cách thoát khỏi sự dẫn dắt của chàng.Em có biết là anh đã lo cho em bến như thế nào.Chàng xoay người tôi lại và nhìn thẳng vào mắt tôi.Xây dựng chữ chán hết cả màu sắc.Không.Từ vĩnh trường đáp trả.Tôi phải hoàn thành màn kịch này.Không được phép cho chàng biết.Em ngủ chưa.Máy lạnh không.Có bị ai bắt nạt không.Không.Motor chôm chôm nhưng vẫn bật ra tiếng khóc như thế.Em về với anh.Được không.Không.Từ cẩm thế sợ gì vì niềm kiêu hãnh.Vì sự ương bướng của mình và có thể hết là bị cá giống đứa trẻ hồn nhiên ở đây nữa.Chàng buông tay tôi xa vọng trùng sướng.Vậy thôi.Chim lợn.Anh muốn nói.Anh làm sao.Tôi hỏi nhanh.Trà cách uống không đưa mắt nhìn tôi.Tự quay lưng bỏ đi.Đạt ngốc.Chồng chạy xe lên đến từ đây đến nói những điều ấy sao tôi đã dùng sai phép thử thì chàng chỉ cờ tôi.Chỉ cần một lời dịu chàng hứa thôi tôi sẽ ích kỷ thời gian ơn thầy đi từ thủ đô cùng chàng.Từ xuất khẩu địa điểm kiêu hãnh nên mình làm chiếc áo giáp bao bọc những yếu mềm trong tôi nữa.Hình chàng trai đứng ở đó.Không chỉ thêu.Bạn hiếu kéo.Hôm sau lớp học vẫn đầy ắp những đứa trẻ trong căn nhà sạch sẽ nữa.Tôi nắm tay chúng viết những chữ o thẳng hàng.Bài hát và những bài về sống động.Chú nhìn tôi và mỉm cười hạnh phúc.Phản ánh nguyện.Đánh giá trên bấm cái này khiến làn da chúng trái sang.Nhìn đôi mắt lúc nào cũng lấp lánh.Chú sẽ về với con chữ có vừa học yêu.Những câu ca dao trữ tình.Tôi đã sai.Mình sẽ không thể ích kỷ bà xài đi.Mèo chàm từ.Kích thước hóa học từ tạm biệt chúng bằng những vòng ôm và sự hữu hạn trong một mùa hè năm sau.Từ chuyến hành trình của mình tôi mang về những bức ảnh đẹp những tình cảm của bản làng đồng hồ.Đã tìm lại được chính mình.Cuộc sống đô thị khi tôi chạy đua với những vòng xoáy công.Thằng ngủ hẹn hò.Những băng chuyền khinh thường ngạt thở.Chỉ ra tất cả những gì tôi cần là một tình yêu có thể vượt qua cá những toan tính phụ nữ.Vậy nên.Trở về nhà.Mở điện thoại và gọi cho cha.Inter gặp nhau không vùng cả tôi đưa cho cha một quả thân nói rằng tôi đã nhặt trong rừng.Nó không chỉ là một kết quả khô nó đã theo tôi trong suốt hai tháng với một niềm tin mãnh liệt rằng.Sẽ có ngày tao lại cho chồng.Mình nói về những chân thật trong trái tim của mình.Thế nhưng khi nga chàng nhắc đến kế hoạch đám cưới hết với một cô gái khác.Từ đây im lặng lắng nghe.Giấu đi tất cả những gì định nói.Tôi chạy về tới một khoảng trống không thể lấp thì trong trái tim.Tôi chạy trốn khỏi chào một lần nữa.Tôi lao vào làm việc.Chạy sự kiện.Bà chị xa khỏi tầm nhìn của chàng.Tôi đã thử với những cuộc hẹn mới.Những anh chàng thú vị khác nhưng không thành.Chả cá nhân tôi như cơn cảm cúm mùa.Bất cứ lúc nào yếu là nước mắt.Cũng có thể xảy ra.Sinh nhật lần thứ hai mươi hai trần tiến lịch lãm và ít nói tôi nói.Uống say.Bạn bè ở xa về.Nhạc ở lại.Sà vào lòng tràn hết hà bùi đàn ông ấm sĩ.Từ đâu.Tôi ngồi thụp xuống và khóc.Đâu không phải là người đàn ông của tôi.Thực hành tuổi giày cao gót của mình đi.Tìm các chân lên và xoay xoay theo mục tiêu.Cổ điển.Từ ngã vào lòng cha.Từ bảy vùng thoát khỏi những cánh tay chàng đã bị chặt lại.Chẳng hôm tôi trong ánh nến trong tiếng nhật.Trong tiếng thường gặp của trái tim.Nước mắt đổ shisha.Bản thân yếu đuối và sợ sệt.Dù ngày mai trời có sập xuống.Chẳng vẫn sẽ bao bọc tôi chứ.Yên tử cuốn lấy nhau.Nhạc của nhau.Mục tiêu.Cô ấy đợi chờ anh bảy mươi lăm.Nó không chỉ là sự hi sinh.Bạch cầu là quả bom đặt trên vai.Anh không thể vạn lần không thể để nó phát nổ.Cô ấy.Và cả lời hứa giữa hai gia đình.Chẳng ôm tôi vào lòng chẳng phải nói những lời đó.Từ phòng khách.Đưa tay sờ vào hình xăm sau vành tai.Đẹp quá.Anh sẽ cố gắng để cô ấy được hạnh phúc.Vậy em.Anh yêu em mãi mãi.Trần hôn lên trán tôi siết chặt cánh tay thương thật buông một tiếng thở dài nặng nhọc tôi nằm.Trong cánh tay trái.Cảm ơn hồ nghĩ về vị hôn thê của chàng.Quế cường chàng.Chẳng cần thực hiện lời hứa của cha mẹ mình.Hỏi xem bên nhau dưới một mái nhà.Có những đứa con kháu khỉnh.Tất nhiên không có tôi chen chân vào giữa họ.Phải làm sao với một người khen ta sẵn sàng là yêu mình biết bao nhưng bản thân mình là chỉ biết đứng đó.Nhìn anh ấy dần dần biến mất.Sự ích kỷ khi bạn trở nên hung bạo nhiệt tình yêu.Điều khiển trượt.Liệu có hạnh phúc hay không.Từ cẩm mỹ.Bút chì tôi không muốn mình là vật cản trên con đường dẫn đến bến bờ an yên của chàm.Dù có chồng ai chẳng cũng đều phải gánh lấy những đau thương.Từ sai thì đó là cách duy nhất để chàng không phải lựa chọn bên hiếu bên tình.Bạn sẽ nhanh chóng quên tôi.Một năm trước trần anh tuấn với ai mặc áo màu gì vậy.Chỉ cần thời trang là đủ cho những điều quên là.Ngày mai em sẽ đến chứ.Tôi giật mình ngước lên.Chẳng đang ở đây với một cuộc hẹn trước đám cưới cuộc tình nhân cũ.Thực ra chúng tôi chưa từng nói yêu nhau.Một cuộc tình nửa vời và đớn đau.Dịu dàng trong ánh mắt khiến những ngón tay tôi hướng về phía chàng.Thực trạng và hàng nông thị và phước theo sống mũi.Sự kiện của hội chữ lặng lẽ.Chụp ảnh giải.Những mũi kim đâm vào lòng nhất dưới.Người đàn ông ngồi ngay trước mắt tôi như bầu trời xanh trong đẹp đến mê trai.Nhưng tôi lại chỉ tránh đứng nhìn mặt không thấy vòng tay ôm lấy.Ngày mai.Để mai thôi chẳng sẽ về bên ấy.Đón cô dâu mới.Cô ấy là của chàng.Tôi xa cách rồi ra trả cái máy gỡ định mệnh sao em nỡ lòng cũng ghi những điều đẹp đẽ.Nhận định mắc những hạt sương và thổi bay tất cả những gì đã từng.Mặt trời sống sáng những hạt nước bé li ti.Biệt đội phối vàng cất giấu chúng.Tôi đứng bật dậy và chạy ra khỏi khoảng trời bắt đầu đổ mưa.Lòng gửi bắt đầu vỡ.Bạn thân mến.Buông tay không phải vì hết yêu.Bà bị vô tình phát hiện bản thân đã trở thành chướng ngại cho hạnh phúc của người kia.Dự báo không có gì là không cần yêu.Chính vì yêu nên mới cho họ có cơ hội lựa chọn.Dữ liệu chọn đó không bao giờ làm mình.Tiếp theo mà bạn gắn thẻ bài viết có cơn gió nào ngang qua nỗi nhớ.Được mời đến từ cảng hỏng.Cát tường treo hướng nào ngang qua nỗi nhớ.Chạm vào bờ vai ai sung sấy.Sản phẩm lạc ngôi thai một tiếng thở dài.Các cường chó nào lạc bước vào vườn xưa.Để có một người vấn đề nghị đợi chờ chút hương thân thuộc.Những thần đồng của mình trong chân lạnh.Thì vắng một vòng tay.Những ngày hè rực nắng từ mình đong đưa trên chiếc xích đu.Nhìn bay bay bằng những cơ chờ thiếu vắng những tiếng cười.Nếu được một lần sống khác đi.Có thể không lo toan mà bỏ mặt cuộc đời.Có thể ích kỷ mà không lo sợ làm tổn thương tai.Sẽ nắm tay người một lần cho đến chết sẽ cùng nhau mỉm cười qua những thương đau.Nếu được một lần sống khác đi sẽ không phải nhẫn tâm với chính trái tim mình.Thành phố của tôi đang đầu chuyển mùa bầu trời trong vắt sansui nắng vẫn cần lý trí.Trên cao mà những đợt gió se lạnh đã tìm tràm việc không khí lúc này có một mùi hương rất là.Thịt gà kho gừng tươi luôn khỏi đó là mùi của thời trang.Ngủ trong lòng đau.Đường khi tôi có những cảm giác lạ lùng và một cảm nhận rõ ràng là thời gian.Đang tụt sau lưng mình.Với tôi khoảng thời gian này luôn là khoảng trời của kỷ niệm.Gió xe chạm vào da thịt gợi lên những nỗi niềm mà tôi đã cố giúp kiếm cho.Chiếc hộp ký ức.Nhiều suy nghĩ vẩn vơ.Những phút giây than thở nhìn vẫn khó non hoặc mình theo cơn gió.Lúc này một chiếc lá vàng chơi khá toàn cũng có thể khiến tôi giật mình bởi ngỡ.Không hiểu mình đang đứng ở chỗ nào.Trong dòng chảy thời trang.Bước vòng quanh khu phố dưới ánh đèn vàng nhật là.Những con người vội vàng bước thăm mình tránh cơn gió đêm đàm tác phòng.Giá hoa.Cơn gió đi khoan.Tưởng nhớ cần giao hàng của tôi vô cùng.Đừng tìm mọi người đừng có một khu vườn nhỏ.Nhà đất bình yên và tách rời thực tại là nơi ta có thể sống tới chính mình.Giải đề thi về bộ lúc mệt mỏi.Không phải lo toan việc cuộc đời.Giá của một chiếc xích đu lặng im dưới tán cây sẽ qua.Có bàn tay từng hơi ấm một bàn tay.Cũng khoảng thời gian này đi.Trong một buổi chiều đưa chứ.Đổ nhầm năm về trước.Tôi cũng chẳng nhớ nữa.Có một cơn giáo hoàng duy lạc vào khu vườn trống trong tim tôi.Kẻ đưa chiếc xích đu cái đám lá vàng trên cao.Thiên bình nước và tim tôi thật nhẹ nhàng.Tưởng nhớ mở ảo của tôi thiên bình như chó.Nhẹ nhàng dù nát lòng người nhưng lại vô định khó nắm bắt.Đây có lẽ là buổi chiều rực rỡ nhất trong cuộc đời tôi.Tôi gặp thiên bình trên một đồi cỏ thần gì.Anh đứng ở đó được bóng hoàng hôn.Làn gió tung máy tốt.Bình chánh cô đơn trên cao đẹp đến đau lòng.Lúc đó chồng tâm trí tôi.Chỉ có một ý nghĩa vườn hoa mình được gặp thiên sứ.Bà thiên sứ thì đâu thế thuộc về riêng tôi.Tôi chẳng thể sở hữu anh.Biết vậy nhưng không hiểu sao tôi vẫn thương tay níu lấy anh.Cảm giác như chỉ một lần trong đời thôi.Nếu tôi không nắm lấy.Ảnh xe tan biến.Xét về quê nơi anh thuộc về.Cảm giác đó khiến tim tôi đau nhói.Chẳng biết là tôi đã lựa chọn hạnh phúc hay thương đau.Tình đầu cuối tôi chỉ là thứ tình yêu vay mượn từ người khác.Rồi tôi sẽ phải trả lại cho người.Từ đó khu vườn chỉ có nắng ấm và tiếng cười.Cả những viên sỏi nhỏ cũng có niềm vui.Được nghe tiếng bước chân bên dưới chân.Những buổi sớm mai được ngủ vùi.Nổi tiếng trung bình và hơi ấm.Có cần đem những nỗi đau.Hiện tượng bệnh có thể gắng gượng bước qua.Chỉ cần có người.Là đúng.Anh sai.Khi đánh đổi một vài phút giây.Bắn cá cuộc đời thương nhớ.Tình bạn của tôi lãng mạn bay bổng.Ảnh nhạy cảm và dễ rung động trước cái đẹp cũng nhiều những nỗi đau ở đời.Mặc dù cuộc sống của anh cũng không ít nỗi buồn.Có những đêm hai đứa thức trắng cùng ngồi xích đu dưới bầu trời sao.Tôi chỉ im lặng nghe anh nói.Bình thường anh ít nói nhưng những lúc như thế.Ảnh cưới huỳnh thị minh hải.Dường như cuộc sống đã đài ép anh quá nhiều.Anh nói với tôi về cuộc sống của mình nơi tôi có hình chung phải cũng không tài nào biết được.Anh nói về gia đình với những ước mơ dang dở.Em nè.Dạ.Mình chơi một trò chơi nhé.Tại vì anh.Trả lời núi.Tom and jerry xem ai chiều được cao hơn.Gì thế.Cầu nối tình yêu của mình đấy.Gì đó tôi vẫn không hiểu trò chơi ngày anh vẫn luôn tháng thôi anh luôn là người đi trước dẫn đường cho tôi.Đời tư của những ngày bình yên và bão tố.Mặt trời leo núi mà càng lên cao thì khi rơi xuống càng đau suốt thời gian anh ở trong khu.Của tôi có người vẫn luôn kiếm tìm anh.Tôi gửi nhớ mong anh từng ngày rồi đau lòng mà tự tổn thương chính mình.Người thân gia đình trách móc anh người ta coi anh là kẻ tệ bạc.Các mẫu thùng nước của gia đình.Làm tổn thương người yêu thương anh suốt từ thời thơ bé.Anh không nói gì với tôi vòng tay ấm nụ cười vẫn dịu dàng anh ôm nỗi đau.Chương trình.Tìm tuổi tý tình yêu này kiếm gần đâu đứng với thiên bình.Sống vì hạnh phúc của người khác.Chứ không phải là nỗi đau của riêng ai anh yêu tôi nhưng cũng chẳng thấy đình lộn làm.Những người xung quanh mình.Mâu thuẫn giằng xé trái tim anh.Tôi không đành lòng nhìn anh như vậy.Người say là tôi.Tiền sử hư cảm thấy mãi mãi ở đây với tôi.Tôi không được giữ anh cho xin hình.Chỉ chừng đó thôi chừng đó là quá đủ rồi.Anh sẽ lại đau đớn nữa.Tôi sẽ lại làm anh khổ mất thôi.Tình cảm bao giờ nói cho anh biết.Những điểm cô đơn lạnh giá như thế nào.Tôi chẳng bao giờ trách anh vì sao lại bó chủ cuộc đời mình.Vì tôi hiểu hơn ai hết.Anh mới là người đau nhất.Thiên bình là chó.Chẳng có cơ chế nào hạnh phúc khi không được tự do.Anh nói với trước đây anh chấp nhận cuộc sống của mình.Làm con chim ở trong lồng.Nhìn một lần chú chim đang xuống chuồng.Chung kết đôi cánh lần đầu tiên được bay lượn và chồi tìm thấy bảo vật.Còn quý giá hơn cả mạng sống mình.Điểm thi bắt buộc phải quay trở lại chiếc vòng vàng.Nỗi đau bị giam cầm càng tê tái hơn.Từ chỉ có thể âm thầm ấp ủ trái tim anh.Những ngày xa cách trùng trùng cứ nghĩ đến nhau mà cười.Những đêm nước mắt lăn dài trên má đọc lá queen house mà cố gắng gượng vượt qua.Có bình yên nào là phù cừ.Tập buông tay.Anh thề với người trúng của anh.Em về có những đêm dài riêng em.Có những thứ mất đi một lần làm mất đi mãi mãi.Một đêm nước mắt xóa nhòa tất cả.Chị bảo chị ở trong cục đẩy thôi lại khóc nhiều đến như vậy.Tôi quyết định bước xa khỏi cuộc đời anh.Nói là vì anh cũng đi.Vì chính tôi cũng được.Tôi không cam tâm nhìn anh chàng vợ.Tôi không cam tâm nhìn thấy nhìn anh xót thương tôi.Không cam tâm bình an vì yêu tôi mà đau lòng.Đã không thể mang anh đi thì đành để anh được yên bình với nơi chốn của mình.Coi những người cần anh hơn thôi có người đặt cá vàng sống của mình để hiếu anh ở lại.Anh ơi anh suốt đời thì không thể bỏ lại rồi có tất cả ngoài anh.Ở ngoài đó không có anh.Sẽ mỹ.Tất cả.Anh thử yêu.Em sẽ rời xa anh.Nhưng anh tin rằng tình yêu em dành cho anh vẫn ngày một lớn hơn.Em sẽ dành những tiếng cười của quãng đời còn lại mặt cầu mong cho anh được bình phan anh hay vẫn.Em nhé.Nhưng chút xíu thôi.Bưu điện ấm lòng nhưng đừng đau thương.Em sẽ ốm sẽ vẫn vui thôi anh phải sống thật tốt nhé anh.Nơi nào đó vẫn có một người luôn dõi theo anh.Yêu anh.Thượng đế ơi con xin trả lại thiên sứ cho người.Xuất hành năm sau đó tôi thường xuyên có một giấc mơ.Một con thiên nga trắng muốt phương đôi cánh bị thương về phía mặt trời.Ráng chịu án mới.Tình cảm phản xạ.Đồng phú tả tơi.Tôi biết anh đã tìm kiếm tôi.Trò chơi leo núi đó tôi đã từ bỏ trước.Ngã xuất đâu.Những tuổi có sai không khi bỏ anh lại một mình.Chơi với giữa lưng chừng.Anh có biết đường quay gái hay không vì vật của tôi luôn kém trong việc định hướng.Tưởng cho đã hết toàn đi làm thôi.Có đôi lần thấy thờ không chịu đựng nổi nữa nhớ.Tôi muốn quay lại.Sự sợ nhầm sao mình chẳng có nơi nào để quay lại nữa.Vì từ trước luôn đã ở bên tôi hiểu tôi.Bao bọc tôi.Massage tôi thật sự không biết sợ về anh như tôi tưởng.Nước mắt từ lâu đã không còn chơi nữa.Những em nhớ anh.Đầm đầm rồi buổi trưa nay đã là vườn khoanh.Cầu mong một lần gặp lại.Được ôm anh bạn ổn thức.Nếu thời gian cho tao quay lại nếu anh có lặng im như thế.Liệu em có phải chọn lựa xem hát trái tim hai người.Liệu ta có phải muôn trùng cách xa.Tủ lạnh nghe blog radio được thể hiện bởi hàng khang.Thiết kế hương tràm qua các điểm đó.Và xanh.Cảm ơn bạn đã theo dõi xin chào và hẹn gặp lại.Nếu yêu thích và love you các bạn đừng quên nhấn nút like share.Bài để lại bình luận cảm nhận của mình ấy.Người bạn của những tâm sự sáng tác của mình đến chương trình bằng cách truy cập vào website blog videos.vn.Đăng nhập và gửi bài.Gửi tới địa chỉ email plus video a còng vnnplus.vn.Các chương trình của blog radio được phát tại website lovemeo.vn và kênh youtube.com.Cháu yêu blog radio.Ngoài ra các bạn cũng có thể tương tác với nhóm sản xuất.Bằng cách truy cập vào fanpage facebook.com yêu blog radio facebook.com yêu và lớp.Blog radio phát thanh xúc cảm của bạn. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com