Replay Blog Radio - Với Người Không Thương Mình Thì đừng Cố Nữa!

replay blog radio - với người không thương mình thì đừng cố nữa!
Bạn đang lắng nghe chương trình phát thanh của blog radio tại website blog video.vn và kênh youtube.Gạch chéo yêu blog radio.Hãy nhận đăng ký và nhận thông báo.Để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất nhé.Sau đây chúng ta sẽ cùng nhau đến với chủ đề của tuần.Các bạn thân mến.Trong tình yêu.Đôi khi chỉ vì sự ích kỷ vô tâm mà ta lỡ đánh mất tình yêu của mình.Nếu như cán cân cho vàng.Cứ nghiêng về một phía.Sẽ đến lúc có một người cảm thấy mệt mỏi.Sau này dù có hối.Muốn làm lại từ đầu cũng không thể được nữa.Cũng như thời gian trôi đi không thể quay trở lại.Bạn hoàn toàn có cơ hội yêu thương.Chăm sóc cho người ấy nhưng bạn đã không làm.Vậy thì khi cơ hội ấy quá rồi bạn cũng đừng cố nữa.Cố gắng níu kéo một người đã muốn buông tay mình.Chỉ khiến bản thân mình tự chuốc lấy tổn thương mà thôi.mười điều chương trình của tuần này mỗi bạn lắng nghe lá thư tâm sự của một cô gái.Là thư có tựa đề.Buồn như vậy đủ rồi.Được đến từ tác giả.Hack lq.Cuộc đời như một định mệnh mà chẳng ai hiểu chưa.Chiều nay khi bầu trời nước anh sẽ xách lại vì giá rẻ.Mẫu cửa sổ.Tôi tự hỏi.Cuộc đời đưa mình đến những nơi đâu.Liệu rằng có bao giờ biết được .Tháng mười một nơi xứ người.Vậy cũng gần hai tháng tôi xa việt nam.Đi xa người ta hay chạnh lòng.Phim nhìn quanh đôi cũng thấy người lạ.Vì nỗi buồn.Nỗi cô đơn chẳng biết tâm sự cùng ai.Ngoài chính bản thân mình.Nếu thích nhiều những điều đã từng cây là bình thường.Những câu chuyện tầm phào quán trà đá.Nguồn gốc công viên ồn ào.Nhớ tiếng còi c nhớ những ngày mùa đông hà nội.Mấy ngày nay buồn nhiều hơn.Lại nhớ giọng nói của mẹ.Nước ngoài.Không lộng lẫy như những bức ảnh.Có lẽ.Các bạn tôi cũng thấy cô đơn.Nhưng cũng chẳng ai bảo với ai.Tôi thì buồn hơn mọi người.Luffy.Từng ngày qua đây mỗi ngày tôi cố gắng bình tâm để quên đi sự thanh tác từ trong sâu thẳm riêng mình tôi.Không ai.Cả anh cũng không.Tôi cho rằng.Anh không cần bận tâm.Anh nói anh không thể chịu đựng được khi tôi tiếp tục buồn và than vãn.Hết lần này tới lần khác.Và chúng tôi chia tay.Tôi đã từng kết bỏ mình vì điều đó.Tại sao tôi cứ phải buồn .Phải lạc lõng phải khác thường.Tôi đã từng ghét mình vì sao bản thân không biết sống cân bằng để mở vui vẻ hơn để biết cách yêu thương hơn.Để người ta đừng cố gắng vứt bỏ mình hết lần này đến lần khác.Sữa tươi lại trách anh.Tao chưa bao giờ từng cố gắng hết mình về tình yêu cả.Sao lại yêu tôi rồi ghét tôi.Sao lại thương tôi rồi vứt bỏ tôi.Tôi đổ lỗi cho cái gọi là số phận.Speak english a.Spectre delete white.Gửi từ đâu.Hai người làm khổ nhau.Trần.Đau đớn.Và kết thúc.Tiếng chuông nhà thờ bên tay.Nhị bình yên và đáng sợ.Nói đi.Những thằng bồ câu vĩnh tự sau bên quanh thành phố.Mực sống gửi quay lại.Những tòa nhà vừa cổ kính vừa hiện đại.Bằng xe năm mươi màu cam.Ảnh gốc chấm đen.Những tán lá cây vàng.Người thực sự vừa làm đẹp.Thu qua.Tải đông đang tới.Sáng sớm tôi vẫn đi bộ tới trường.Vẫn một cảnh sắc quen thuộc những ngành.Sản đại long.Tôi vẫn hình thức lên nhìn trời những vệt sáng tự hỏi.Vì sao tôi lại ở đây.Là một năm về trước.Tôi và anh chuẩn bị đám cưới để anh đi ra đảo công tác.Nhìn suốt cả một thời gian dài.Tôi thở đánh đề.Vô tâm.Rồi anh chọn sự kết thúc.Một tuần sau đó đi làm hồ sơ đi nước ngoài học.Tôi vẫn cho rằng mọi điều xảy ra là đã được sắp đặt trước như vậy rồi.Nếu không.Tôi vẫn không thể giải thích nổi.Tất cả những điều hướng gần đã xảy ra giữa tôi và anh.Chỉ cần ngày hôm nay khi xem lại video tôi làm tặng anh.Từ từ.Những tự nhủ lòng mình.Từ nay.Sẽ thực sự kết thúc mãi mãi.Từ ngày chia tay.Cái này mà anh thực sự.Dùng mọi sự khinh thường để đến vào cái mà tôi gọi là tình yêu đó.Tôi vẫn cố gắng không mình.Sống với lòng tự trọng.Để cố gắng vượt qua từng giây.Từng phút.Xử thế lòng mình chết đi từng chút.Từng chút một.Từ đã từng yêu.Từng đổ vỡ.Thầy từng đứng dậy.Ỷ thế.Sau khi anh quay lưng.Tôi tự nhủ mình sẽ tự vực lại thật nhanh.Không cần đến những người thay thế.Cũng không cần thiết phải ghét bỏ nhau.Tuổi nghĩ.Mình sẽ sớm vượt qua sự vô cảm.Vải sớm vui vẻ trở lại.Nhưng một ngày.Hai ngày.Có nỗi buồn giống như sự không cam tâm.Bảo quản chích thường trực trong sâu thẳm tôi.Sự có cái gì nhưng nhóm lên càng ngày càng lớn.Giống như niềm hy vọng.Rồi trách móc quay đi tôi lại mong chờ hy vọng.Âm thầm đợi một mình.Bông một mình nhớ một mình.Phải hiệp.Anh sẽ thay đổi suy nghĩ và quay lại.Cuộc sống sử như vẫn tốt.Ngoại trừ sự cô đơn và nỗi nhớ nhà.Tôi thấy mình thích nghi dần với mọi thứ.Phải nuôi hi vọng trong tôi lớn dần lên những từ khi anh ổn định công tác.Cũng suy nghĩ lại.Và mọi thứ lại tốt đẹp với chúng tôi.Nhưng hôm nay tôi hiểu.Anh đã thực sự từ bỏ từ lâu rồi.Chỉ cần tôi vẫn cố chấp vì sự ảo tưởng về một tình yêu chỉ cần hai người cố gắng là đủ.Anh sẽ không bao giờ làm thế.Trưa hôm ấy.Tuổi trẻ cho khỏi lớp học về nhà.Nghĩ rằng mình không thể cố gắng học theo chiều.Mùa đông nước anh lạnh thanh tâm.Lòng tôi tan tác.Tất cả những điều mong mọi bình dị nhất của tôi đã sụp đổ.Ngày tại dưới chân trời sấm sét kia rồi.Chúng tôi chia tay và tôi nghĩ.Ảnh cho tôi là một kẻ chẳng ra gì.Những hình ảnh cố gắng.Chăm sóc cho giấc ngủ của tôi.Những hình ảnh mệt mỏi.Vẫn lo lắng cho tôi.Những người anh kìm nén sự nóng này của mình.Để chiều chuộng tôi.Ảnh tự kết thúc chuyện gì đó.Vì có lẽ.Tôi không xứng đáng.Hoàn cảnh nghiệt ngã là cái anh cho rằng.Sở thích hợp để chấm dứt với tôi.Những ngày tôi cố gắng.Tần suất lô.Để sống như một kẻ trưởng thành hơn.Quan tâm hơn.Yêu thương hơn.Những ngày tôi cố gắng để cảm nhận tình yêu của một kẻ đã lớn.Khác với tình yêu lãng mạn của con nít ở chỗ nào.Những ngày tôi cố gắng từng chút một.Để cười thi bị khô.Để làm anh đừng lo thêm để anh yên tâm hơn.Để anh đừng thất vọng.Nhưng cũng qua rồi.Mùa đông.Những người độc thân sẽ lại kêu gào vì thiếu một nửa ấm áp nên có.Những kẻ yêu nhau.Sẽ quấn quýt hơn một chút.Vật phẩm cảm ơn những sự sắp xếp kỳ diệu của tạo hóa.Tôi trở lại với sự cô đơn.Không cẩn thận thời thêm lần nữa.Không cần một ai lấp chỗ trống.Cũng không cần phải yêu thêm.Bầu trời xám xịt từ lúc chưa chập tối.Nước anh lúc nào cũng thấy im lặng quá mức cần thiết.Tả một vật tưởng như có ăn khớp với cảm xúc của tôi lúc này.Viết tới đây.Hình ảnh của anh cũng mở mệt dần.Tiếng chuông nhà thờ lại vang lên.Ngày mai.Ai nói trước đi.Người ta đã vui vẻ trở lại từ lúc nào.Rồi nghỉ đi nghỉ đi.Sẽ lại hết một năm.Và tôi sẽ thăm cảm ơn nếu không có ngày hôm ấy.Sẽ không có tôi của ngày mai.Sao hôm nay buồn đâu trong một nửa tâm hồn đang chết lạnh.Số ngày nay.Không biết trách người trách mình.Chỉ trách số phận.Sự cố gắng.Không biết liệu có việc chưa nhận lại được gì.Thì vẫn phải sống cho ra sống.Kể lạc quan sẽ vui vẻ.Kẻ hai mươi bốn sẽ lại khổ đau.Nhưng không có nghĩa là ai cũng có thể không bao giờ xổ bi.Mặt trời kia giống nắng.Thì cũng có lúc đêm tàn.Phạm minh mẫn là.Con người sẽ tiếp tục thay đổi.Khi cuộc sống không bao giờ ngừng trôi.Chúng tôi sẽ tiếp tục đi.Anh sẽ gửi cái hình ảnh của tôi là.Và yêu một ai.Quý một ai khác.Tôi sẽ tạm chấp nhận với cuộc sống.Dù không mấy cảm.Nhưng tôi cho là vẫn có ý nghĩa.Và tự nhủ lòng mình.Chỉ cần kiên nhẫn.Cuộc sống sẽ ổn.Tôi không cho rằng.Tôi không đủ may mắn để gặp một người yêu tôi.Vì tôi là chính tôi với bản thân tôi chưa từng một ngày không cố gắng để trở nên tốt đẹp hơn.Idol sẽ yêu tôi.Thủ tướng ăn hướng xử tốt miệng mỹ.Sữa tươi có hay buồn vì những điều không đâu.Chỉ cần kiên nhẫn.Mọi chuyện đều có thể.Nín đi em.Gần hết đêm rồi buồn thêm nữa sao.Mới vừa đây thôi tiếng hát làm tôi nghĩ một kéo mình đi xem mãi khỏi cuộc sống này.Thì chính tôi đã tự kiếm mình lại.một asus.Huy đừng khóc.Vì sẽ không có ai thương mình.Gọi mẹ.Đi đừng để mẹ phải buồn.Nên đừng khóc.Đừng buồn nữa.Lịch sử tiếp.Phải cố gắng.Ngày mai trời sẽ sáng.Và có ba việc nên làm.Bao nhiêu nơi chưa từng đặt chân đến.Và bao nhiêu người mới mình chưa từng nói chuyện.Buồn thế đủ rồi.Với những người không thương mình.Thì đừng cố nữa.Ổn thôi.Bạn thân mến.Cho tình yêu.Suy nghĩ của đàn ông và phụ nữ.Ngao.Những cuộc chia ly có thể xuất phát từ nhiều nguyên nhân khác nhau.Những nguyên nhân chính đều xuất phát từ việc cả hai.Không thể thấu hiểu nhau.Không tự đặt mình vào vị trí của đối phương để suy nghĩ.Ai cũng có quan điểm của mình.Và bảo vệ quan điểm ấy đến cùng.Còn tình yêu thì không ai bảo vệ.Không phải là chia tay thì đàn ông không biết lo.Mở họ tổn thương theo một cách.Như trong bài viết tình yêu của đàn ông.Tác giả sylvia.Đàn ông suy nghĩ luôn biết cách giấu nỗi đau sao tiến thợ xây.Bùi lớp sữa trắng hơn bằng cách lao đầu vào công việc.Khi tuyệt vọng rồi chỉ biết một mình chồng.Nhất định mục rượu chat lòng chờ trời sáng.Trời sinh nước mắt.Chỉ dành cho đàn bà.Cũng như một tất yếu đàn bà.Thì được quan tâm.Trong khi bản thân đàn ông.Đội trưởng nhớ đổi lần cuối cùng biết rời nước mắt vì một chuyện gì đó là từ bao giờ.Đàn ông trưởng thành.Chưa nghỉ tết toàn cái quyền được.Và khi đến tuổi thấy.Cũng chẳng mấy ai buồn bận tâm xem mình nên chạy lệ video gì.Tiếp theo chương trình mời bạn đến với một lá thư được gửi đến từ một tính sản.Lá thư có tựa đề.Buông tay để em hạnh phúc.Được gửi đến từ bạn lại thành ngọ.Chúng ta hãy cùng lắng nghe để thấu hiểu suy nghĩ của một người đàn ông.Sau khi chia tay một mối tình.Khi anh nhìn những dòng chữ này.Có lẽ anh đã không còn đây.Anh đã đi về nơi rất xa để quên chuyện tình đôi ta.Thật buồn khi chiều nay anh thấy mình trôi về ngày cũ.Những dòng cho bài hát lời cuối anh về.Kinh nghiệm ngành lẻ loi.Điều kiện tan vỡ trong nắng cuối chiều.Biết nói gì nữa đây.Khi mọi lời giải thích trở nên dư thừa.Chuyển nền vô nghĩa.Guitar cà rốt cà chua về phía xa nhau.Lời chia tay chưa một lần nói ra.Sao anh cứ lập lờ.Đi làm ngói đầu chính mình.Kế hoạch rồi bước đi.Để lại phía sau em là cả ngàn câu hỏi.Anh biết điều đó.Anh biết em đã đau đến thế nào.Ba năm qua em đã dày công vun đắp.Vậy em.Anh đi tìm em giữa chính mình.Em mang cho mình biết bao hy vọng.Nhiều lúc.Em cho rằng anh đã thay đổi em.Nhưng em nào có biết.Em cũng đã làm anh thay đổi.Em cho anh một vùng bình yên.Và tỉ khối nhất mà anh từng có.Một đời ấm áp để bàn ủi chính mình.Tình yêu ấy anh gửi đến em.Và cũng bấy lâu.Chắc em hiểu được.Nếu như ai vội vàng yêu nhau nhanh quá.Chắc cũng dễ dàng phôi pha.Bao năm anh phải giữ em theo cách riêng của mình.Phải chăng anh quá ích kỷ.Sau ngày đó không buồn tay.Sao không rõ ràng sao còn rất khó.Sao cứ vừa xa vừa gần.Đi rồi bây giờ.Nỗi đau như dài mãi.Có những câu hỏi mãi mãi anh vẫn chưa dành cho em câu trả lời trọn vẹn.Em mãi đợi chờ.một lắng nghe.Nhìn điều đó có chăng là cần thiết.Cuộc sống sài phạm.Lòng người quá đỗi mong manh.Tao cứ mãi lang thang trong những vùng cảm xúc.Sao không một lần cảm nhận sự chân thật bằng chính trái tim của mình.Hãy tìm dù đó chỉ là trực à.Ta đã từng như vậy đúng không em.Bạn làm ảnh vẫn là nơi để em tìm về sau những tháng này trong xu.Anh luôn để em tự do.Với những vùng trời của tuổi trẻ của khát vọng và trải nghiệm.Nhưng anh biết sao những phút giây ấy.Em lại nhớ về anh.Em lại ngồi bên anh.Ngồi chờ những chiều gió nhỉ.Ngồi chờ những chiều gió ngược.Những câu chuyện tản mạn trên đầu trường cuối.Chẳng có chủ đề.Chẳng bao giờ đổi thời gian để nói hết.Nỗi nhớ xưa như có sức mạnh vô hình.Vội vàng gặp trường chiều cuối năm.Trong những chiều đầy nắng.Chỉ để nhìn thấy nhau vẫn ổn.Chưa kịp gặp nhau vài câu.Em như cơn gió nhỏ thôi em.Sợ vãi đi.Ngày trước hiên nhà là khoảng trời ngập tràn mây trắng.Thân thuộc với em đến kỳ lạ.Hàng cây trước nhà để cùng em theo năm tháng.Anh nhờ đúng không.Bây giờ vẫn thế.Vẫn là vùng trời do.Dojo cho liễu miền cảm xúc.Chỉ có điều lần đọc.Quyết định rời xa em.Anh sẽ buông tay.Central general.Gió từ cánh đồng trở về nhiều.Nhưng không thể xua đi cảm giác một ngày.Anh nói thật mà em lại cười.Vì em không tin nhưng mà tất cả lại là sự thật.Những ngày không em.Thời gian trôi qua trước mặt.Anh thấy mình chìm vào công.Không cho mình dừng lại.Không một phút giây rảnh rỗi.Có chồng những lần ngược gió trên đường.Mất cánh đồng vì nhớ.Tìm lại kệ nhói đau.Ảnh cưới dù chẳng biết mình đạt thì về phía nào.Anh có biết sợ em yêu anh nhiều đến mức nào.Còn nhiều hơn em yêu chính bản thân mình.Em biết không.Điều đó là mảng giải thích anh không xứng đáng với một tình cảm lớn như vậy.Nhiều lần anh nghĩ rằng.Em có cả con đường tính tháng trước mắt.Em sẽ còn có bao cơ hội.Anh có xứng đáng với những gì em dành cho anh không.Rồi anh lại tắm to.Giờ lại lừa dối chính mình.Và điều anh lo sợ nhất.Là một ngày nào đó.Cách chuyển nhận sạc nhanh.Không còn là giấc mơ mà em từng vùng.Mọi thứ sẽ chấm.Thôi thì thà để ta vẫn giữ cho nhau hình ảnh ngày nào.Người ta vẫn là ta.Trong veo và ấm áp.Xin lỗi em.Người yêu thích và love you các bạn đừng quên nhấn nút like share.Bà để lại bình luận cảm nhận của mình thích với bạn của những tâm sự sáng tác của mình đến chương trình bằng cách chi.Website plus vnedu.vn đăng nhập và gửi bài qua gửi tới địa chỉ email và nước.A còng gmail plus.vn.Các chương trình của blog radio được phát tại website lovemeo.vn và kênh youtube.com.Cháu yêu blog radio.Ngoài ra các bạn cũng có thể tương tác với nhóm sản xuất.Bằng cách truy cập vào fanpage facebook.com yêu blog radio facebook.com yêu và lớp.Blog radio phát thanh xúc cảm của bạn. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com