Replay Blog Radio - Yêu Một Người Và Không được đáp Lại

replay blog radio - yêu một người và không được đáp lại
Cách kiểm tra lại yêu blog radio thanh minh nếu bạn đã từng yêu một ai đó.Mà tình cảm không được đáp lại.Thì bạn sẽ làm gì.Chọn cho mình một lối đi cát.Hãy viết không đành lòng bước đi.Bị người mình yêu không cần là người phải ở cạnh mình.Bởi người mình yêu không vui.Phải yêu mình.Mời các bạn cùng lắng nghe truyện ngắn của blog radio tuần thứ bốn trăm ba mươi mốt cầu chui.Tình yêu của thính giả mỹ nhiên.Tôi yêu anh tôi không phủ nhận điều đó.Mặc dù ngay chính bản thân tôi lại không hiểu vì sao mình muốn theo đuổi một tình yêu mà biết chứ.Là không có kết quả như vậy.Lúc này đây.Chị tôi đang tình hình mới.Gửi tin nhắn định gửi cho anh những rồi.Đổi lại xóa.Chi phí cưới vợ.Tìm mua vàng cưới.Tiền đái.Ảnh đăng một tấm hình và liệt kê đủ mọi khoản cần chi tiết.Cho một đám cưới.Bạn bè anh xuân sao tuổi vẫn thở phải xây rồi im lặng.Chỉ im lặng đến khi nút online.Khi biết chắc anh đã ngủ ngon.Chửi bảo đêm tĩnh mịch.Đó là những chuỗi ngày của tôi khi tôi hai mươi bốn một nửa lưng chừng giữa buồn quay của công việc.Của tình yêu của gia đình.Tôi không khởi đó là ổn.Chắc chắn vị vì những chỗ nhảy đó.Tôi không có bên cạnh anh .Đám ma.Những lúc tôi yếu lòng.Thì anh thì thầm với tôi vài câu.Hãy chỉ cần im lặng ở bên tôi.Mở nghe tôi nói không cần lau nước mắt cho tôi.Chỉ cần anh nói để tôi thấy được sự lúc yếu mềm nhất.Đã có anh ở bên cạnh.Chicken có thể thế.Là tôi đã ổn hơn rồi.Nhưng.Anh khùng.Nếu bạn đã từng yêu một ai đó mà tình cảm không được đáp lại.Bạn sẽ hiểu nỗi đau như thế nào.Bài giảngvật mình bạn thích chính mình nhưng mà lại không đủ dũng cảm để buông bỏ nó.Bạn thay vì chọn cho mình một lối đi khác.Người có một người sẵn lòng chờ đợi bạn.Những bản lễ không thể đánh lòng bước đi.Bạn cũng không muốn bỏ lại người đó một mình vì không muốn người đó cảm thấy đơn độc thủ chưa chắc người ta.Viết những gì mà bạn đã làm.Giải thích càng tệ hơn nữa.Khi bạn là con gái bạn vứt bỏ cái tôi của mình.Là một chút kiêu hãnh vốn có của một người con gái.Thủy bạn thật sự yêu.Và tôi cũng yêu anh như vậy mặc cho anh không cần.Mặc cho anh ngàn lần lúc tôi buông bỏ.Nhưng tôi vẫn không.Tôi dắt xe ra khỏi cơ quan hoàng hôn vừa ghé qua bên khai thừa.Nắng chiều vẫn còn lên lời.Không có chói mắt.Chú bảo vệ già đưa tay lau những giọt mồ hôi trên trán .Đôi mắt buồn và một chút xa xăm.Chú từ kể tôi nghe những ngày tuổi trẻ của cuộc đời mình.Những buổi trốn.Gia đình xong chơi khắp mọi ngóc.Tả cái giá của chú bây giờ.Làm như thế này đấy con à thử nếu mọi thứ cả những niềm vui cả những nỗi buồn rơi nước mắt.Để rồi từ không cho phép mình được phí hoài tuổi trẻ.Phí hoài tuổi thanh xuân của mình một cách vô cớ như vậy.Vậy mà.Không làm.Chỉ vì anh mà tôi đã không làm.Là số tuổi của chất hay giờ anh không hiểu được những cảm xúc trong tôi.Để rồi anh chối bỏ nó.Vào mặt nhưng không cần.Chúng tôi đã có những cuộc trò chuyện với nhau.Một cách nghiêm túc.Hãy nói đúng hơn là chỉ còn về.Điểm trên đầu ngón tay.Còn lại.Cho tôi tự nói tự nghe và tự hiểu.Đó là những khi tôi nhắn tin cho anh thì anh nghe về những buồn vui của cuộc đời những tổn thương mất mát.Đó là khi anh đọc rồi lại im lặng.Em nghĩ về anh.Anh nghĩ về người khác.Còn người khác.Lại nghĩ về người khác nữa xa xôi.Đó là tất cả những gì còn về mà tôi có thể tóm tắt trong câu chuyện của chúng tôi có một tin nhắn gửi anh.Bây giờ.Anh có còn chờ người đó nữa không.Không.Vì người ta sẽ không về nữa.Tôi hỏi anh khi đang cố giữ cho mình một tâm trạng ổn.Để anh không phải thấy tôi thê thảm như thế nào.Hôm nay anh buồn tôi thấy anh thức khuya hơn mọi hôm.Thỉnh thoảng.Giật mình thế anh ở đâu chập chờn pin màn hình máy tính.Đôi khi chỉ là những dòng tâm trạng ngắn ngủi.Phật đôi khi.Im lặng tôi cũng đủ nhận ra là anh bất ổn thế nào rảnh buồn thế nào.Có lẽ anh tưởng nhớ một người.Cũng đang nhớ như tôi nhớ anh.Nếu là khoảng thời gian ba năm trước khi chúng tôi vẫn vô tư nhắn tin cho nhau hỏi thăm nhau cùng nhau san.Mọi buồn vui trong cuộc sống.Thì mọi thứ rồi có lẽ đã khác.Ba năm trước khoảng thời gian đủ dài để anh quên tôi.Nếu không quên cũng chỉ là nhớ thoáng qua.Tôi đã từng xuất hiện.Trong ký ức của anh.Tôi không trách.Chưa bao giờ từ trách một ai đó.Dù họ đã từng đối xử với tôi thế nào.Huống hồ gì với anh anh không có lỗi.Và chúng tôi cũng không ai nợ ai.Mở.Chết đuối.Với thời gian.Những buổi hẹn chiều.Một lần.Để rồi xa nhau mãi mãi.Có những lý do.Con người có thể tự bao biện cho mình.Tôi không muốn gắn mình.Những lý do vô cớ đó.Vì chúng tôi không có duyên với nhau chỉ đơn giản là vậy.Ba năm sau đó chúng tôi còn nợ nhau một buổi hẹn.Mỗi lần cà phê cùng nhau nhưng với không có.Là vì tôi không đủ tự tin đối diện.Làm việc khoảng cách của chúng tôi bây giờ là xa quá.Là vì.Sự im lặng của anh làm tôi đủ hiểu.Chúng tôi bây giờ còn tương lai riêng của mỗi người.Thảo kết nối của anh.Là của mỗi người chứ không phải là một tương lai chung.Có anh có tôi.Của chúng ta.Tôi sẽ lại thành phố.Sau những chuỗi ngày tồi tệ đó.Ảnh đứng bên kia đường rồi nở một nụ cười hiền.Phân tích kiểu sơ mi trắng.Đúng như ngày xưa mà tôi từng.Khung hình mà là giờ vẫn phải.Không hẳn là thích mà là thương là yêu.Chúng tôi liều một vòng qua những ngõ ngách của thành phố.Phố lên đèn ông sao của anh vẫn lên đều nghe tiếng gió rì rào tiếng tim tôi nhảy lên liên hồi.Lồng ngực.Em giờ thế nào.Rất lâu sau đó anh quay lại hỏi tôi.Tôi không biết nên bắt đầu cho câu trả lời như thế nào.Em vẫn tốt.Tuổi chắc là anh nhận ra rằng.Tôi sẽ đang nói dối.Anh vẫn vậy em.Là tôi vẫn như xưa.Không thay đổi vẫn là cô bé yêu màu tím.Yêu những cơn mưa.Với một tình cảm ấp ủ.Chỉ dành cho anh.Chắc anh hiểu điều đó.Ảnh ngồi im lặng thật lâu.Biên chế cảnh sát cửa sổ.Thỉnh thoảng đưa tay.Ly cà phê trên bàn.Những cô không muốn thưởng thức nó.Ảnh chỉ vừa mắt tôi.Tôi nhận ra điều đó.Chỉ thoáng qua.Rồi anh quay sang hướng khác.Thành phố về đêm không có ổ nào như một nốt trầm buồn.Nhưng đủ để người ta xây.Anh mở lời khi chúng tôi im lặng.Viết một thời gian dài.Cũng lâu rồi.Vâng đã bao năm em không về lại đây.Mọi thứ bây giờ em thấy thay đổi.Có những thứ quá rồi không níu lại được.Em đừng nhìn về quá khứ nữa.Bún bò đi em và bước đi.Ảnh buồng tử câu trợ rãi nhưng đủ để làm tim tôi đau.Tình yêu mình bên cửa sổ.Phố cũng buồn.Những bản nhạc phụ gia ngày càng xa.Và - buồn hiu hắt.Anh nói với tôi nhiều thứ.Chủ yếu giúp tôi hiểu rằng.Giữa chúng tôi không thể nào tồn tại hai chữ tình yêu.Một điều dễ hiểu.Anh không muốn tôi xuất hiện cho cuộc sống của anh anh muốn tôi sẽ dừng lại ở mức là những người xa lạ.Như chưa từng quen.Chúng tôi không gặp lại nhau kể từ ngày đó.Chúng tôi trở về cuộc sống riêng của mỗi người.Tôi đi làm đều đặn.Vẫn hoàn thành tốt công việc.Rồi nhiều lúc nỗi nhớ anh cứ chợt ùa về kể cả trong những giấc mơ.Từng mơ thấy anh chúng ta đi bên nhau.Điều và tôi nhiều chiếc nhẫn cưới.Tuổi giấc mơ thấy kỳ lạ.Nhưng đủ để làm cho bản thân tôi cảm thấy hạnh phúc.Dù chỉ là trong khoảng.Không phải là mãi mãi.Thì gửi từ tập cho mình thói quen đi ngủ sớm hơn không chập chờn theo dõi anh như trước lúc nick giống như.Để theo dõi mà bị người ta phát.Mà có khác gì khi tôi cũng vẫn đang như vậy.Rồi chúng tôi sẽ ổn thôi.Có lẽ không phải là bây giờ không phải là ngay lúc này.Gửi anh.Sự bình yên trong cuộc sống của anh.Tuổi cũng dẫn học cách không chờ đợi.hai phẩm.Chúng tôi thấu hiểu nỗi đau của nhau nhưng không thể cùng nhau chữa lành nỗi đau đó giống như một căn bệnh thận.Đúng với vị bác sĩ hợp với mình.Anh gửi tôi yêu nhưng không có nghĩa là anh phải ở cạnh tôi.Suốt những ngày còn lại của cuộc đời mình.Chỉ đơn giản rằng.Trên thế gian này có anh.Một người để khi buồn khi vui.Tôi có thể nhớ tới.Tôi có thể ấm lòng hơn.Ảnh người tôi yêu nhưng không có nghĩa là buộc anh phải yêu tôi.Chỉ cần tôi biết rằng anh ổn.Anh vui anh hạnh phúc để khi có ai đó hỏi về người tôi yêu.Tôi có thể mỉm cười.Khi nhắc về anh.Để bữa khi ai đó hỏi về anh về những năm tháng tuổi trẻ.Cuộc cuộc đời.Tôi có thể trả lời rằng.Anh ở bên tôi trong suốt những ngày tháng đó.Bên tôi nghĩa là ở trong trái tim của tôi đơn giản là như thế.Phải tôi vẫn còn viết về anh và tôi vẫn còn viết về anh.Mỗi khi nhớ về một khi bất chợt hình ảnh anh hiện về trong ký ức.Bởi vì.Tôi vẫn còn yêu.Bài tuyên truyền các bạn phải lắng nghe một tác phẩm truyện ngắn được gửi từ thính giả mỹ nhiên cảm ơn bạn đã chia sẻ câu chuyện.Yêu của mình đi với tất cả các thính giả yêu blog radio câu chuyện tình.Thì cũng có rất nhiều người đặt ra một câu hỏi rằng liệu có quá phải không thì ta cứ giữ mãi của tình cảm.Chắc rằng nó không thuộc về bản thân mình.Nhưng có lẽ chúng ta cũng nên hiểu rõ.Khi chúng ta chưa thực sự chả có một hoàn cảnh thì ta cũng sẽ không thể hiểu được tại sao người trong cuộc lại làm như vậy.Khi ta ở vào hoàn cảnh đó thì tao mới có thể thấu hiểu được điều này nó cũng giống như câu chuyện của mỹ nhiên.Yêu một ai đó mà không được đáp lại nhưng họ vẫn cứ yêu bởi người tôi yêu không có nghĩa.Là phải ở bên cạnh chăm sóc những ngày còn lại của cuộc đời.Bảy người tôi yêu không có nghĩa buộc là họ phải yêu tôi chỉ cần biết rằng họ.Ổn vẫn vui và mỗi khi có ai đó hỏi về người tôi yêu nhất.Thì có thể mỉm cười.Nhắc về người đó.Về những năm tháng của tuổi trẻ vì ta còn yêu.Thủy tinh đến nếu như bạn cũng bởi những câu chuyện tình yêu hay hay những sáng tác truyện ngắn rất mong các bạn sẽ cùng chia sẻ.Chương trình blog radio bằng cách gửi những bài viết của mình những tác phẩm truyện ngắn của mình về blog radio.Các bạn có thể truy cập trực tiếp vào website blogradio.vn.Hoặc truy cập vào facebook.Facebook.com yêu blog việt để có thể kết nối về nhắn tin địa chỉ các bạn nhé.Chương trình blog radio được thực hiện bởi chiếc xinh.Hoàng vũ và phát triển bởi blogradio.vn plus cũng đừng quên ghé qua kênh youtube youtube.Điểm cam xưởng yêu blog radio để có thể đón xem và đón nghe rất nhiều chương trình đặc sắc khác.Của blogradio.vn có bạn nhớ hẹn gặp lại.Chương trình tuần sau. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com