Rốt Cuộc Cả Đời Người Chúng Ta Sống Vì Điều Gì - Audio Pháp Hay.

 rốt cuộc  cả Đời người chúng ta sống vì Điều gì - audio pháp hay.

Chương tám.Tại sao chúng ta ở đây.Tại sao tôi sinh ra tôi có thể mang theo với mình những gì.Hãy tự hỏi mình như thế từ sáng đến tối.Những bảng làm thế bạn sẽ sáng suốt hơn khôn ngoan hơn.Nước thôn bảng xếp bảy dm.Chỉ biết hả này tôi không khỏe lắm.Để tôi lên ngọn núi này giải thích thở không khí trong lành.Người ta tới chuyến thăm.Nhìn tôi không thể đón tiếp họ như lúc trước.Bởi vì tôi cảm thấy như hơi đã tàn sức đã cạn.Thôi thì cứ coi như chúng ta có phước báo.Dì vẫn còn thương thế này ngồi ở đây cho các bạn nhìn.Không bao lâu nữa đảng sẽ không thấy nói nữa.Hơi thở sẽ gừng.Tiếng nói chỉ trích.Đức phật dạy đó là sự hoài diệt của mọi hiện tượng dân duyên.Chú hải viết như thế nào.Hãy nhìn một cục nước đá.Lúc đầu nó chỉ là được.Bạn làm đất đông hải giờ đã trở thành nước đá.Viên thuốc bao lâu thì rất tan chảy.Ngay cả một cả mức đáy lớn.Nếu bạn để ngoài trời nắng.Bạn có thể nhận thấy rằng.Đất anh đã ra giống như thương thủy con người.Pakistan giải rừng.Chỉ vài giờ thấy có thể chỉ vài phút sau.Chị tất cả nhưng chỉ còn lại sẽ là một vũng nước.Đây gọi là sự hoài diệp của các pháp hữu vi.Từ thời nguyên thủy đã là như vậy rồi .Vì chúng ta sinh ra.Chúng ta mang theo bản chất của hữu này giàu thế giới với chúng ta.Chúng ta không thể trốn tránh nó.Từ lúc sinh ra chúng ta đã mang theo chiều dài đưa bệnh tật giải chết chắc dưới chúng ta.Đó là tại sao vẫn nói đến sự hoài diệt của các pháp hữu vi.Tất cả chúng ta vui đi trong căn phòng đầy hôm nay chưa tăng đi thì nam tính nữ.Đều là những tảng thịt đang tan rã.Ngay bây giờ.Tổng thiệt đó cứng chắc vừa tắm nước đá.Nguyên thủy đó là nước.Nó trở thành nước đá của thời gian.Già rồi tan chảy thành nước trở lại.Bạn có nhìn thấy chữ hư hoại chính mình không.Hãy nhìn vào thân thế này.Gái già thêm mỗi ngày.Tóc dài đi móng tay dài đi.Mọi thứ đều đang già đi.Bảng sẽ không như vậy phải có đúng không.Có một lúc bạn nhỏ bé hơn bây giờ rất nhiều.Giờ đi bạn đã lớn và trưởng thành.Từ giờ trở đi bạn sẽ hư hoại rừng.Theo định luật thiên nhiên.Thân thủy tan rã giống như tạm nước đá chị.Không bao lâu sẽ không còn gì nữa.Thân thể được tạo thành bởi tới đại.Đức nước gió rửa.Một tập hợp bài chúng ta gọi là một con người.Chúng tôi yêu thích đó gọi nói là một người nam hay một người nữ.Rồi đặt tên cho nó.Ông gì đó bài gì đó nhân dân .Để chúng ta có thể dựng hiện mỗi người dễ dàng hơn.Nhưng thực sự thì không có ai ở đó cả.Chỉ có đất.Nước gió giải lửa mà thôi.Khi chúng tập hợp lại trong hình dáng này.Chúng ta gửi cái kết quả đó là một người.Nhưng đừng vội mừng.Nếu bạn tên xếp nó cho kỹ.Chị sẽ thấy là không có ai ở đó cả.Những chú rắn chắc trong cơ thể như thịt ra xương chân.Được vậy là nguyên tố đó.Những phần chất lỏng là nguyên tố trước.Những tính năng có sức nóng trong cơ thể là nguyên tố lửa.Và những luồng khí lưu xuyên suốt cơ thể là nguyên tố gió.Tải quét cartoon.Chúng ta có một thân thể mà không có rễ là nam hay nữ.Đó là một bộ xương đang chèo lủng lẳng trong chánh điện.Nhìn đó bảng trung quốc cảm giác rằng.Đó là một người nam hay là một người nữ.Người ta hỏi nhau không biết nó là nam hay nữ vậy không ai trả lời được.Đó chỉ là một bộ xương.Tất cả gia và thịt đều đã mất.Người ta không hiểu được những điều gì.Có gửi tới vectơ không đi vào chánh điện.Nhìn thấy bộ xương.Chị chạy một mạch ra ngoài.Hoặc không muốn nhìn thấy nó hỏi sợ những bộ xương.Tôi nghĩ những người này chưa bao giờ nhìn thấy chính mình.Họ thường phải suy gẫm về các công dụng lớn lao của một bộ xương.Để cái tu viện thì họ phải đi xe hay đi bộ.Nếu hỏi không có xương.Làm sao hỏi di chuyển tới lui được.Họ có đi bộ được không.Điện thoại lái xe tưới quá ta tung đi bộ vào chính điện nhìn thấy bộ xương thì bỏ chạy.Hoài khỏi chưa bao giờ nhìn thấy mọi thứ như thế.Hỏi xin chào dưới nó.Thấy rừng hỏi chưa bao giờ nhìn thấy đó.Truyền hình.Thật là may mắn là họ có cơ hội nhìn thấy đó bây giờ.Ngay cả người già nhìn thấy bộ xương khủng hoảng sợ.Tại sao vậy.Điều này cho thấy rằng.Họ chưa nhận biết chính mình.Hợp không thực sự biết chính mình.Cơ thể khi về nhà.Hồi xưa bất hủ dài ba ngày.Viêm hỏi đan vũ với bộ xương.Họ mặc áo quần cho nó.Ăn uống gì đó.Làm mọi thứ với nó.Điện thoại sợ đó.Thật là tội nghiệp cho những người không biết gì về chính mình.Hỏi hương nhìn dầu bên ngoài.Nhìn cây cỏ nhìn người khác.Nhìn dịch khác.Gửi bình luận.Cái này lớn cái đó nhỏ.Kể chuyện ngắn kết nối dài.Hộp quá bận rộn nhìn những thứ khác.Đêm chẳng bao giờ nhìn thấy chính mình.Con người thật là đáng thương họ không có nơi trú ẩn.Trong nhiệm vụ để thờ dưới người thợ khác phải học năm đề một niệm căn bản.Tóc.Lồng móng tay răng.Dạ.Giải người thuộc tầng lớp trí thức tùy thầm kẹo nghe tới tuần này.Dự đoán siêu thị đang dạy chúng ta điều gì đây.Dạy chúng ta về tóc.Khi chúng ta đã có nói vài chục năm nay rồi.Tại sao không tao cái dịch vụ chúng ta những điều mà chúng ta đã biết.Những người vô mình là vậy đó họ cho rằng họ đã có thể nhìn thấy tất.Tôi bảo thoại.Chị tôi đái nhìn thấy tôi.Có nghĩa là nhìn thấy bản chất thật của nó.Nhìn thấy thực chất của sự lông.Bộ móng tay răng dài ra.Đó là điều mà tôi vậy là nhìn thấy.Không phải nhìn một cách thời hợp.Nhưng nhìn đúng với sự thật.Chúng ta đã chẳng chìm đắm đến thế.Nếu chúng ta có thể nhìn thấy thực chất của chúng.Tóc móng tay.Răng ra.Là gì.Trúc xinh đẹp không.Chú có sạch sẽ không.Chết không.Chúng có ổn định không.Khùng.Chúng chẳng là gì cả.Đúng không xinh đẹp.Không quyết thực chất dùng chung tài tưởng tượng ra chúng là như thế.Tóc móng tay.Răng dài ra.Con người thật sự bám chặt vào những thứ này.Đức phật lý các tình đầy trên cơ thể làm những đề mục điện căn bản.Ngày chúng ta giận biết chúng.Chúng tạm bự bức tranh dạy vô chủ.Chúng không thuộc về tôi hay của tôi.Chúng ta sinh ra dưới chúng và bị chúng đánh lừa.Nhưng chúng thực sự là vui thúi.Giả sử chúng ta không tắm cho một tuần lễ.Chúng ta có thể ngồi cạnh nhau nổi không.Chúng ta thực sự hôi lắm.Khi người ta đổ mồ hôi nhiều.Chẳng hạn như khi nhiều người cùng làm việc cực nhọc.Bùi quốc họ lại càng khó gửi hơn.Chúng ta về nhà.Tắm tiên nước và xà phòng.Khử mùi hôi giảm bước đôi chút.Mùi thơm của xà phòng thay thế vào đó.Xoay sản phẩm lên gửi cho trẻ khiến cho nó có rễ thơm tho.Nhưng sự thật thì cái mùi hôi với thân thể vẫn còn đó.Trí tạm thời bị đè nén thôi.Mùi xà phòng tay hết.Buồn không biết thân thể sẽ trở lại.Chúng ta thường nghĩ rằng.Thân thủ này là xinh đẹp.Thú vị lâu bền và mạnh mẽ.Chúng ta thử nghĩ là.Chúng ta sẽ chẳng bao giờ dài đưa bệnh tật hay chết.Chúng ta bị mê hoặc và bị dừa.Chúng ta không biết gì về nơi chúng thực sự bên trong chúng ta.Lời chúa ẩm thực sự là tâm.Chất điểm mà chúng ta ngồi đây có thể rất lớn.Nhìn nó không phải một nơi trú ẩn thật sự.Chim bồ câu ẩn náu nơi đây cùng với những con thằn lằn và tắc kè.Chúng ta có thể cho rằng chất điểm này thuộc về chúng ta.Rừng thông.Chúng tôi sống ở đây cùng với mọi thứ khác.Đi chỉ là một nơi ẩn náu tạm thời.Giặt không sớm thì muộn.Chúng ta phải rời bỏ nó.Gửi tay nhầm lẫn.Hỏi xem những nơi như thế này là chú cứ thực sự.Truyền hình đức phật bé bảo bạn tìm kiếm chú cún của mình.Không chỉ là tìm kiếm trên tâm của bạn.Cái tâm này rất quan trọng.Thường thì người ta không nhìn vào những điều quan trọng.Hỏi trận phần lớn thời gian cho những thứ không quan trọng.Ví dụ khi chùi dọn hoặc có thể + liên xuống để quét sàn nhà rửa chén bát.Nhân dân.Nhưng họ không nhận vip tâm của chính mình.Tâm của họ có thể mục nát.Họ có thể cảm thấy tức giận.Giờ rửa chén cái rễ chua chát.Họ không nhận thấy rằng.Tâm họ không tin khít.Đây là cái mà tôi gọi là.Lý chỗ ở tạm làm nơi trú ẩn.Hỏi làm đẹp chân dài nhưng họ.Hỏi không suy ngẫm về sự khổ.Đức phật dạy chúng ta tìm kiếm nhà trú ẩn trong chính tâm của mình.Bạn có thể chuẩn cho người nào khác sao.Chuối chuối thật là tâm không nơi nào khác.Bạn có thể cố nương tựa vào những thứ khác.Nhưng chúng không đáng tin cậy.Bảng chỉ có thể nương tựa vào những thứ khác.Nếu bạn đã sẵn có một nơi trú ẩn bên trong chính bạn rồi.Cho nên tất cả các bạn.Xuất gia và tại gia.Những người đến đây hôm nay.Hãy suy ngẫm về điều này.Hãy tự hỏi mình.Tôi là ai.Tại sao tôi ở đi.Tại sao tôi sinh ra.Có gửi không biết họ muốn sống hạnh phúc.Nhưng chịu khổ không bao giờ ngừng nghỉ.Giàu hay nghèo.Già hay trẻ.Hỏi điều đau khổ.Toàn là đau khổ.Tại sao vậy.Bởi vì họ không có trí huệ.Người nghèo đau khổ và không có đủ dùng.Giờ người giàu đau khổ vì họ có quá nhiều.Chỉ mới tù.Có lần tôi giãn về sự phúc là của một đời sống giàu có.Ví dụ của cải và tôi tới chân.Trà chanh tứ trái thằng xăm tứ trai.một trăm con voi một trăm con bò một trăm con trâu.Một canh đủ thứ.Người ta nghe thấy rất háo hức.Dùng thử nghĩ tác diệp coi sắc một trăm con trâu.Hai bức tranh con bò một trăm túi trai dễ cứ gái.Bạn có thể tưởng tượng mình sắp tất cả những thứ đó không.Người ta không nhìn thấy khía cạnh này.Hộp bút hết trâu bò tôi tới hàng trăm người.Dịch tôi nói.Chỉ năm mươi con trâu thôi cũng đã quá nhiều.Chỉ cách diệt bệnh dây thường cho những con vật đó thôi cũng đã quá nhiều rồi.Nhưng người ta không nghĩ đến điều này.Họ chỉ nghĩ đến sự sung sướng của việc sở hữu đồ vật.Thật không nghĩ đến chữ phiền phức đi kèm theo đó.Nếu chúng ta không có trí huệ.Mọi thứ xung quanh chúng ta đều sẽ là nguồn gốc của sự khổ.Nếu chúng ta khôn ngoan giữ chữ này sẽ làm chúng ta sao khổ đau.Mắt.Tay.Mũi lưỡi thân và tâm.Mắt không nhất thiết là điều tốt.Bạn biết mà.Nếu bạn đang buồn phiền chỉ nhìn thấy người khác thôi có thể làm cho bạn tức giận giảm mất ngủ.Hai bạn có thể đang yêu.Yêu cũng là đau khổ nếu bạn không đạt được điều mình muốn.Tình yêu và hận thù đều là đau khổ.Bởi vì có sự ham muốn.Muốn dạy đau khổ.Muốn không có một thứ gì cũng lại đau khổ.Muốn đạt được điều gì ngay cả khi bạn đã đạt được đó đặc điểm đau khổ bởi vì.Chiến sự bớt đó.Chỉ cần là đau khổ.Làm sao bạn có thể sống với những thứ đó.Bạn có thể có một căn nhà rộng lớn sang trọng.Nhìn giữ tấm bảng không tốt sự việc sẽ chẳng im đẹp như bạn tưởng.Bảng điểm vào chính mình.Tại sao chúng ta sinh ra.Chúng ta có thực sự đạt được một thứ gì trên cõi đời này không.Ở quê từ nhỏ người ta để bắt đầu làm ruộng.Khi đến tuổi mười bảy hai nghìn lẻ mười tám.Hỏi dụng giả lập gia đình.Chị dần hợp không có đủ thời gian để lập nghiệp.Họ bắt đầu làm việc từ lúc còn rất trẻ.Khi chồng chẳng hỏi trầu có.Hỏi làm ruộng mãi cho đến khi họ bảy mươi tám mươi hai chín mươi tuổi.Tôi hỏi họ.Bảng đặc biệt từ lúc mới sinh ra.Bây giờ đến lúc gần đất xa trời.Bạn có gì để mang theo với mình không.Hỏi chị nói.Chịu thôi.Các từ láy.Đừng đứng đá trên đường khi đi hái dâu.Trước chị bảo em ít ra thì trời đã tối.Thay lòng chỉ mục tu chịu thôi.Họ bùi trong bụi dầu gốm ngáo ăn.Chịu thôi chịu thôi.Thi bảng tổng trẻ.Bạn cho rằng sống độc thân là không tốt.Bảng cấm thấy hơi cô đơn nên bạn tìm một người bạn đời để chung sống.Bỏ hai người vào bụng chỗ thì sẽ có sự xung đột.Sống một mình thiệt quá yên lặng.Nhạc sống với những người khác thì có sự xung đột.Khi con cái còn nhỏ cha mẹ nghĩ.Khi chúng lớn lên trong sạch sẽ khỏe hơn.Hồi sáng nuôi con.ba trăm bốn mươi lăm đứa gì đó.Nghĩ rằng khi chúng khôn lớn gánh nặng của hội sẽ nhẹ bước.Nhiều khi chúng lớn lên gánh nặng lại càng lớn hơn.Chỉ còn cái cổng nhỏ.Chúng không làm phiền bạn nhiều lắm.Chỉ một chén cơm và tĩnh khoảng một vài trái chuối là đủ.Thì chúng lớn lên chúng muốn coi xe gắn máy thấy xe hơi.Thảo nhiên bạn thương con nên không thể từ chối chúng.Thiên đình đặng cuối cho chúng những gì chúng muốn.Phiền phức rồi.Đôi lúc cha mẹ cãi nhau chứ vì chuyện này.Đường đua xe hơi cho nó.Chúng ta đâu có đủ tiền.Game bị thương con đặng đi dây mượn tiền.Chưa còn học phí nữa.Khi trung học xong chúng ta sẽ khỏe.Nhân dịp học đâu có giới hạn.Khi nào chú mới học xong.Chỉ muốn học phật pháp thì mới có điểm dừng.Tất cả những môn học khác chẳng đi tới đâu.Chỉ có nhức đầu và thôi.Nếu gia đình có bốn năm đứa con.Cha mẹ thường cãi nhau mỗi ngày.Chúng ta không nhìn thấy sự khổ đang chờ đợi chúng ta.Chúng ta sẽ chẳng bao giờ xảy ra.Khi nào xảy ra chúng ta mới biết.Sự khổ đó.Sự khổ vốn có trong thân thể chúng ta.Thiệt khó thấy trước được.Chị tôi còn là một đứa trẻ chăn trâu tôi lấy than chà răng để cho răng trắng.Diện tích hàm răng trắng kéo của bệnh tôi rất thích.Tôi bị mấy cái xương của mình được gặp mình.Chỉ vậy thôi.Khoảng năm mươi hai sáu mươi tuổi.Rằng tôi bắt đầu nóng rừng.Khi răng rụng nó đau nhức lắm.Gì thế bạn vì bị đá trúng vào viện.Nhất là khi bạn ăn nó lại càng đau hơn.Cho nên tôi đi đến nhà sĩ để rủ hết tất cả.Bây giờ tôi có răng giả.Răng thực gây quá nhiều phiền phức cho tôi nên tôi ngủ chúng hết.Tất cả buổi sáu cái.Dưỡng da sĩ cảm thấy e ngại khi phải chỗ hết mười sáu cái một lần.Như tôi nói với ông.Cứ rủ hết đi tôi sẽ chịu trách nhiệm.Thế nên ông vũ hết tất cả một lần.Cô gái vẫn còn trước ít nhất là năm cái.Lý chúng già hết.Sau đó tôi không thấy ăn uống gì được đến mấy ngày.Khi còn là đứa trẻ chăn trâu.Tôi nghĩ rằng đánh bóng hàm răng của mình là một việc khôn ngoan tôi rất thích những cái răng của mình.Tôi nghĩ rằng chúng rất đẹp.Nhưng có những lúc từ biển nhức răng đến chết được.Có khi tôi bị đau răng cả tháng trời.Vĩnh khang sinh lớn lên.Tôi chỉ muốn bạn biết về những điều này.Về sự khổ phát sinh từ bên trong thân thể chúng ta.Không có gì mới trong thân thể này mà bạn có thể tin cậy được.Nó không tệ lắm khi bạn còn trẻ.Nhưng khi bạn già.Mấy thứ bắt đầu hư hao.Mọi thứ bắt đầu tan rã.Không có một kiến thức nào hay khoa học nào có thể thay đổi quy luật thiên nhiên này.Bạn có thể vào mục nha chỉ xem xét hàm răng của mình.Dùng dầu gội sữa chữa được đi rửa thì cũng sẽ có một ngày.Chúng sẽ đi tới lặn chết.Cuối cùng ngay cái gì nha sĩ cũng có vấn đề.Mấy túi tan rã vào lúc cuối.Đây là những thứ mà chúng ta đang suy ngẫm.Thì chúng ta vẫn còn huệ khí.Chúng ta đi tu hành khi còn trẻ.Nếu bạn muốn làm phút báo.Hãy lập danh lên đừng để việc đó cho những người già.Đại tướng gửi đợi cho đến khi già đua rồi mới tìm tới tôi hiền để tu hành.Đàn ông và đàn bà cũng nói như nhau để đến già đã.Tôi không biết sao có thể nói như thế.Một người già có được bao nhiêu sức lực và dễ khiến.Tư tưởng để họ chạy đua với một người trẻ.Giờ nhìn thấy sự khác biệt lớn đến chừng nào.Hỏi đợi đến già không bao giờ chết.Khi đến tuổi năm nghìn hai trăm sáu mươi rồi chị.Bà nội ơi chúng ta cùng đi chùa với.Còn đi đi tài bảo nghe không rõ nữa.Hiểu ý tôi không.Chị đang rảnh tay thì bạn nghe thứ gì đây.Chịu thôi.Chị chơi với mấy buổi dầu mà thôi.Cuối cùng chia tay hết nghe được bài đi chùa.Chẳng còn hy vọng gì nữa.Bản lắng nghe buổi thuyết pháp nhưng chẳng hiểu vợ nói gì.Người ta đợi đến khi hơi tàn sức kỳ trưởng mới nghĩ đến việc tu hành.Đây là những thứ mà bạn nên bắt đầu quan sát.Chúng là gia tài của chúng ta.Chúng sẽ trở nên nặng nề hơn mỗi ngày.Một gánh nặng đối với chúng ta.Chồng quá khứ.Sức khỏe.Tôi có thể chạy.Bây giờ nghe cái gì đi bộ qua anh đi tôi cũng thấy nặng nề.Trước kia trên tôi mang gác tôi đây tôi phải mang vác chứ.Khi tôi cầu nhỏ tôi thấy người dài đứng dậy từ chỗ ngồi của họ một cách khó khăn đau đớn.Ngay cả đến lúc đó họ vẫn chưa muốn học.Lúc ngồi xuống ở trên chỉ.Ai ra.Đứng dậy họ trên chỉ.Ai ra.Lương vu iii.Duyên phận không biết điều gì khiến họ phải gen chỉ.Ngay cả khi đó hỏi vẫn không nhìn thấy sự khi chụp với thân thể.Bạn không bao giờ biết khi nào bằng bìa bỏ nó.Chữa đau nhức chỉ là những chuyển biến tự nhiên.Người ta gọi đó là chứng viêm khớp sỏi mật.Thấp khớp dân rừng.Giày y sĩ kê toa thuốc giãn cơ thể chẳng bao giờ lành lặn hoàn toàn.Cuối cùng đi đến một kết thúc.Bản khai cái gì y sĩ cũng không thể tránh được.Đó là sự diễn biến tự nhiên của các nhân duyên.Đó là đường lối của chúng.Bản chất của chúng.Thử xem xét điều gì.Nếu cảm nhận ra điều này thì tốt cho bạn.Giống như nhìn thấy một con rắn độc trên đường từ xa.Đứng nhìn thấy đó bạn có thể bi tráng và một bên để không bị nó trắng.Nếu không nhìn thấy nó bạn có thể dẫn đến đó.Khi gặp chuyện đau khổ người ta không biết phải làm gì.Đi đâu đi giải quyết nó đi.Hộp bút vẫn tránh trường khổ.Muốn thoát khổ nhưng không biết làm sao để đối phó với nó.Và cứ thế hỏi sống cho đến khi già đưa bệnh hoạn.Dù chết.Lúc từ khi con người bị bệnh sắp chết.Một trong những thanh kiếm của họ sẽ thì thầm chữ.Phật trong tay họ.Hỏi làm gì chứ sợ lúc này.Chữ thật còn lợi ích gì khi họ sắp lên giàn hỏa thiêu.Khi hơi thở của hội đã đức vĩnh.Bảng điện nói hả.Mẹ ơi phẩm sạch.Đừng lãng phí thời gian làm gì.Bảng chỉ làm cho bảy dưới lặn.Hãy để bài ta ra đi yên ổn.Chỉ mới kết hôn.Người ta thường chấp giận nhau.Dương về già hồi nãy không hiểu nhau.Nhiều khi gửi vợ nói gì người chồng cũng thấy bực bội.Gửi chồng nói gì người vợ cũng không muốn nghe.Họ quay lưng lại với nhau.Không phải tôi nói thế bởi vì tôi không có gia đình.Tại sao tôi không lập gia đình.Chỉ ra hai chữ kết hôn thôi tôi đã biết đó sẽ là gì rồi.Chết giật chết chặt đầu.Giả sử có người lấy một sợi dây thừng và cột bạn lại trong khi bạn đang ngồi đi.Bạn cảm thấy thế nào.Đá cây lạ bị kết chặt.Có một cái vòng trói buộc.Người đàn ông sống trong cái vòng trói buộc của ông ý.Người đàn bà sống trong cái vòng trói buộc của bà ý.Hãy suy nghĩ cho kỹ.Nếu bạn vẫn chưa nhận ra điều này ngay bây giờ.Bạn có thể nhận biết sao gì.Có người đang giận cho bộ phận nào.Những người khác đã hết buồn chế.Mình đang ở lại hay lên đi đi.Tải wattpad không.Cô cảnh bảy nghìn hai trăm tám mươi cái trời tranh.Tôi thường bảo chỉ tiêu trưởng giữ lại buộc giày cái trống.Trong trường hợp công nợ phải trả với vợ hay chồng của mình.Quả trứng.Chẳng bao lâu thì có một phụ nữ khăn gói đến trình xuất gia.Tôi chán thế giới này lắm rồi gan to.Đừng nói thế.Những chữ đó nặng nề quá.Rồi người chồng đến và nói rằng ông cũng chán.Điểm sao giải ba thầy trong tu viện.Sự chán ngán thế gian của họ bí mật.Thực ra khỏi trí đang được gặp chính mình.Sau khi buổi yên tĩnh một hồi trong trời.Họ bắt đầu suy nghĩ.Không biết khi nào bà ta mới đến đây đang nghĩ mình về nhà nhé.Hỏi không được hiểu biết điều gì đang xảy ra.Trái chán thế giới này của hỏi là gì thế.Thời tiết giảm một điều gì đó và chạy vectơ gì.Ở nhà mọi thứ đều sai cả.Gửi chồng say người vợ say.Vườn sao băng ngày im lặng họ suy nghĩ.Giờ mình nói cũng đúng mình sai.Thầy.Trần bình đức.Mình không nên tức giận như thế.Họ thay đổi lập trường.Nói là như thế đó.Đó là tại sao tôi không quá quan tâm đối với những việc thế gian.Tử vi nói trước chở.Truyền hình tôi đã trọn đời sống xuất gia.Đây là bài tập cuối bảng.Điều bạn làm ruộng ngoài đồng hay làm việc trong công sở.Hãy suy ngẫm những lời sau.Hãy tự hỏi.Tại sao tôi sinh ra.Tôi có thể mang theo giấy bình những gì.Hãy tự hỏi mình như thế từ sáng đến tối.Nếu bạn làm thế bạn sẽ sáng suốt hơn.Hôm qua anh hương.Nước thông đảng cbm máy.Nếu bạn không hiểu sợ suốt ngày.Cơ thể sau thì bạn sẽ hiểu.Thì ra đó là điều mà loan con muốn nói.Vậy mà lúc trước mày không hiểu.Tôi nghĩ rằng như vậy là đủ cho ngày hôm nay.Điều này lâu hơn nữa.Thần thủy già nuôi này sẽ mỏi mệt.Chương chính.Cơn lũ dục vọng.Đức phật nói bất cứ thứ gì bạn có đừng có nó.Hãy để nó ở đó.Nhưng đừng làm cho nó trở thành của bạn.Cường lũ của dục vọng.Chìm đắm trong cảnh sát.Chồng thiên âm.Cho mũi chỉ.Chồng khoái lạc nhục dục.Chìm đắm bởi vì chúng ta chỉ nhìn vào bên ngoài.Mà không nhìn vào trong.Người ta không nhìn thấy chính mình.Mà chỉ lo nhìn những người khác.Mọi người khác.Họ đều có thể thấy nhưng chính họ thì không.Nhìn có gì khó khăn đâu.Chỉ là người ta không thật sự cố gắng.Khi chủ.Nhìn một người phụ nữ xinh đẹp.Điều gì đang xảy ra vậy.Nhìn thấy một người phụ nữ cho bạn cảm giác gì.Vừa nhìn thấy cung.Là bạn nhìn thấy mọi thứ khác.Bằng hiểu tôi nói gì chứ.Cặp mắt chỉ nhìn một chút thôi thì tâm đã nhìn thấy những phần còn lại.Tại sao nhanh như thế.Đó là bởi vì bạn đã chìm đắm trong cơn lũ.Băng kép trong sự suy nghĩ và trí tưởng tượng của bạn.Giống như kẻ nô lệ đang bị một người khác điều khiển.Kỳ họp báo ngồi bàn phải ngồi.Khi họ bảo bạn đi đánh phải đi.Bạn không thể trả lời hả.Biết gì bạn làm nô lệ của họ.Bị nô lệ cho lực căng cũng chạy đó.Bất kể bạn cố gắng bao nhiêu.Bạn dường như có thể vứt bỏ nó.Già rồi bạn trong đội người khác giết bọ nói cho bạn.Bảng chỉ tạo phiền phức cho mình.Cho nền đức phật để chúng ta tự lựa chọn sự tu hành giải thoát khổ.Chẳng hạn như chiếc bàn.Đức phật đã hoàn toàn giác ngộ.Tại sao đức phật không diễn tả biết bàn một cách chi tiết hơn.Tại sao mẹ bảo chúng ta tu hành.Nhạc tự mình chứng ngộ.Có người bâng khuâng.Nếu đức phật thực sự biết rõ điều đó.Họ lý luận ngày đáng nói cho chúng ta biết.Tại sao ngày chế chú.Nghĩ như thế là sai.Chúng ta không thể nhận biết chân lý bằng cách nào.Chúng ta phải tu tập chúng ta phải huấn luyện.Để có thể trước hộ.Đức phật chỉ cho chúng ta biết cách phát triển tiết vậy mà thôi.Ngài nói rằng chính chúng ta phải tu hành để đạt đến mục đích.Những con đường mà đức phật giảng dạy.Đi ngược lại những thói quen của chúng ta.Thanh đậm.Tìm khúc.Nhưng chúng ta không thích điều đó.Truyền hình chúng ta nói.Hãy chỉ cho chúng tôi.Hãy chỉ cho tôi đường đến niết bàn.Để chúng tôi có thể đi đến đó một cách dễ dàng.Biết vậy cũng vậy.Đức phật không thể chuyển cho chúng ta trí huệ.Nó không phải là một thứ có thể phân tác.Đức phật có thể chỉ cách phát triển trí huệ.Rừng phát triển được bao nhiêu trí huệ.Thì còn tùy theo mỗi người.Bởi vì phước báo và nghiệp quả của mỗi người khác nhau.Sự chức vụ gì thế.Có lúc nhanh lúc chậm.Đức phật và các đệ tử của ngài.Điều tự mình tu hành.Nhưng dầu vậy họ điểm dựa trên sự hướng dẫn và khuyên bảo của vị thầy trong quá trình.Tập.Khi nghe pháp.Có thể chúng ta muốn nghe cho đến khi không còn nghi ngờ.Nhân sự nghi ngờ không bao giờ chấm dứt chị chết việc nghe pháp.Thiếu nhi giờ không viết bằng sự lắng nghe khi suy tư.Nghe pháp thôi không đưa tới sự chứng ngộ.Tuy nhiên nghe pháp rất lợi ích.Vào thời đức phật.Có người chứng ngộ và bạch tuyết đẳng cấp ai la hán trong khi nghe thuyết pháp.Nhưng những người này.Đẳng cấp của họ vốn đã cao rồi.Hộp vốn đã hiểu biết rất sâu.Giống như một quả bóng.Khi quả bóng được bơm hơi nước căn phòng lên.Không khí bên trong ép vào thành quả bóng.Nhưng không có lỗ để nó thoát ra.Chỉ cần lấy kim chích thủng trái banh.Chị không khí lập tức thu ra ngoài.Tâm của những đệ tử được khai ngộ khi nghe pháp.Thì cũng giống như quả bóng đó.Nó sẵn đã có cái sức ép này ở bên trong.Nói gì chưa thoát ra vì còn có những bức thành mỏng nhăn trên lý.Thì họ nghe pháp và nốt gõ vào đúng chỗ thì ký quậy phát sinh họ lập tức.Lập tức xả bỏ và các đạo.Nó là chị đó.Tầm thay đổi từ cách nhìn này đến cách nhìn khác.Bạn có thể cho rằng nó còn xa.Thì có thể nói rằng nó rất gần.Đây là điều mà chúng ta phải tự làm cho mình.Đức phật chỉ có thể cho chúng ta phương pháp để phát triển trí huệ.Vậy thì tại sao sau khi nghe pháp.Chúng ta chuẩn không thể liễu ngộ chân lý.Đó là bởi vì có một tấm màn ngăn che nó.Bạn có thể nói rằng.Chúng ta bị chìm đắm.Chìm đắm trong dục lạc.Chìm đắm trong vòng sinh tử.Dục vọng nảy sinh theo thanh sắt.Bùi chu.Cảm xúc và tư tưởng.Đồng hóa với nhận thức đầy.Cách bấm giặt và bị kẹt dầu chuột là.Những thành giả biến giác thường không nhớ đến đầu phát.Thế nhưng khi bị rầy la.Họ chứ nhớ mãi sự kiện chết đó.Họ có thể bị gây ra khi kỳ giết hại bắt đầu.Và sau khi kích hoạt kết thúc.Hộp vẫn không quên chuyện đó.Chừng nào còn sống.Hộp vẫn không quên.Nhất là khi sự kiện chết đó có tác động lớn đối với họ.Nhưng khi nói đến sự giảng dạy của đức phật.Những việc như sự điều thư kiềm thổ.Tu tập chuyên cần.Tại sao người ta không giữ mãi những điều này trong tâm.Tại sao hạt gấc khuyến mãi.Cứu quan sát sử tu hành của chúng ta ở đây thì biết.Ghi chú.Những trái luật như.Sau khi ăn trong khi sửa ipad đường trò chuyện.Nghe cả bé yêu thôi mà người ta cũng không làm được.Mặc dù chúng ta biết rằng sáng nổ không ích lợi gì.Mà chỉ trói buộc chúng ta vào ruột lạc ngũ trần.Người ta chẳng thích nói.Không bao lâu họ bắt đầu bất đồng ý kiến.Và cuối cùng thì tranh cãi và cây gỗ.Điều này không có gì là phức tạp và khó hiểu cả.Nó rất là cơ bản.Thế như người ta có dễ nhưng không muốn cố gắng.Họ nói.Nhóm được khai ngộ.Nhưng họ muốn thay nhộn theo kiểu của họ.Họ không muốn tu tập.Và rèn luyện bản thân.Tất cả những chế luật tu hành đều là những phương tiện khéo léo.Để chút thành giả thú dữ.Và chứng đạo.Nhưng người ta không chịu tuân thủ.Sự tu hành chân chánh.Hey sử tu hành thành tâm.Không nhất thiết có nghĩa là bạn phải hao tốn rất nhiều năng lượng.Chị bỏ ra chút ngủ được trong tâm.Phấn đấu một chút với những cảm xúc phát sinh.Nhất là.Những cảm xúc nặng về chụp lại.Chúng là kẻ thù của chúng ta.Nhưng hình như người ta không thể làm thế.Năm nào cũng vậy.Càng gần đến cuối kỳ kiết hạ.Thì tình trạng càng trở nên tệ hại.Có người trường như hết thuốc chịu nổi.Càng gần đến lúc cuối.Họ lại càng chảy đẩy bóng giật.Năm nào tôi cũng nói về điều này.Nhưng họ vẫn không nhớ.Chúng tôi có đưa ra một số quy định.Nhưng chưa tới mười lăm.Thì không ai chấp hành cá.Những cuộc trò chuyện cho bổ là bắt đầu.Sự tu hành khoái bộ.Thường là như vậy đó.Những người thật sự muốn tu hành.Nên suy ngẫm về kết quả bất lợi của những điều này.Khi chúng ta được thu nhận vào hàng ngũ quốc gia.Chúng ta sống giản dị.Thế như cốp dạy người đất vàng to.Để đi ra chiến trường.Nơi trúng đạn bay chiều chiều mỗi ngày.Họ thích như thế.Họ thực sự muốn đi lính.Họ không thấy nguy hiểm sao.Họ sẵn sàng chế.Vì bom đạn.Nhưng không ai muốn chết để phát triển đức hạnh.Đó là bởi vì họ là những kẻ nô lệ.Họ không nhìn thấy sự nguy hiểm.Thật là lá.Bạn nghĩ rằng khó có thể nhận ra điều đó.Nhưng không.Nếu đến lúc đó mà họ vẫn chưa nhận thấy.Thì khó thật là hết hi vọng.Họ quyết định ở lại trong buồng máy sinh tử luân hồi.Sự kiện là như thế đó.Nếu bạn hỏi họ.Tại sao anh sinh ra.Có lẽ họ sẽ không trả lời.Bởi vì họ không nhận ra điều đó.Hội chiếm đóng trong thế giới của lục anh.Luật trời.Và chìm đắm trong sự trở thành.Hả vợ.Papa.Là phạm duy xuyên khởi.Nơi sinh của chúng ta.Nói ngắn gọn chúng ta sinh ra từ đâu.Tava là điều kiện tiên quyết cho sự sinh khởi.Ở đâu có sự sinh khởi.Thì đó là papa.Ví dụ giả sử chúng ta có một vườn táo và chúng ta xuất kích.Đó là một tham vọng của chúng ta.Nếu chúng ta không dùng trí huệ chỉ quán sét.Tại sao thế.Giả sử trường kê của chúng ta có một trăm thêm một.không cây táo.Chừng nào chúng ta còn xem chúng là cây của chúng ta.Chúng ta xin chào trong mỗi cây đó sinh ra làm con sâu.Cho một ý nghĩa nào đó.Bởi cái tâm trở thành.Đã chui vào trong mỗi cây táo đó.Thì cầu cho thân thể con người của chúng ta.Vẫn còn đó trong căn nhà.Nó vẫn như thế chúng ta đã gửi tu vào mũi cây đó.Làm sao chúng ta biết rằng đó là tham vọng.Nói là.Phạm vi sinh khởi.Bởi vì chúng ta bấm chặt vào cái ý tưởng rằng.Những cây đó là của riêng chúng ta.Nếu có người lấy rượu chặt một trong những cây này xuống.Chúng ta.Ở trong nhà của mình sẽ chết với cái cây đó.Chúng ta sẽ nổi nóng và phải xử lý trước đề.Có thể chúng ta sẽ cãi lộn với người đó.Sự cải giả đó là sự sinh khởi.Phạm vi sinh khởi là cái cây mà chúng ta bấm vào như thể nó thuộc về chúng ta.Chúng ta sinh ra ngay tại nơi mà chúng ta cho rằng.Nó là của chúng ta.Bất cứ thứ gì chúng ta bán chiếu chào.Chúng ta sinh ra ở nơi đó.Chúng ta hiện hữu ngay nơi đó.Chúng ta sinh ra ngay khi chúng ta biết.Đây là cái.Từ sự không đi.Biết rằng có người chiều trốn một trong những cái cây của chúng ta.Dân chúng ta không biết rằng.Những cái cây đó không thật sự là của chúng ta.Để coi là trái tiếp từ sự không biết.Già rồi chúng ta xuống vào cái đó.Vắt cam.Bánh canh luôn hồi vận chuyển như thế nào.Người ta bấm chặt vào.Họ lệ thuộc vào.Nếu họ yêu thích hoa vợ.Đây là một sự sinh khỉ.Dạ trước họ đau khổ vì những thứ như thế.Thì đây cũng là một sự xinh khởi.Chừng nào chúng ta không trả bỏ.Chúng ta sẽ còn kẹt trong vòng luân hồi.Hãy suy ngẫm về điều này.Bất cứ thứ gì chúng ta bấm chiếu chào như thể nói là chính chúng ta hay của chúng ta.Đó là một phạm vi sinh khởi.Phải có một kg một phạm vi sinh khởi.Trước khi sự sinh khởi có thể xảy ra.Giờ đó đức phật có nói.Bất cứ thứ gì bạn có.Đừng có nó.Hãy để ở đó.Nhưng đừng làm cho nó trở thành của bạn.Bạn phải hiểu sự có và không có này.Biết được bản chất của chúng.Đừng quên tuấn trong sự đau khổ.Nơi mà bạn sinh ra.Bạn có muốn trở lại đó để được tái sinh không.Hãy suy ngẫm điều này.Càng gần đến cuối kỳ tiết hả.Chư tăng và tiền giả cần chuẩn bị để quay lại đời sống cũ.Già sinh ra ở đó.Thật đó.Bản chất là người ta thích sống trong bụng có một người khác sao.Thực khó chịu vô cùng.Thử nghĩ đi.Chị ở trong chòi của bạn một ngày thôi.Đúng hết các cửa ra vào và cửa sổ.Lập dàn nóng một thử rồi.Nếu như phải nằm chút bụng một người nào chín mươi tháng.Thì sẽ ra sao.Người ta không nhìn thấy cái giá của nó.Bạn có muốn trở lại trong bào thai đó không.Bạn đang tiếc nuối điều gì thế.Đó là.Của trẻ là ở đó.Mọi thứ quay quanh đó.Đức phật bảo chúng ta quán chiếu điểm này.Người ta nghĩ đến nó.Nhưng vẫn không nhận thấy nó.Mọi người đều chuẩn bị để trở lại nơi đó nữa.Họ biết rằng ở trong đó rất khó chịu.Thích như họ muốn đưa đầu vào đó.Đặc cổ giàu cái thùng động một lần nữa.Mặc dầu hồi có thể biết rằng.Thích hồng lộn này rất là khó chịu.Họp dẫn đưa đầu vào đó.Tại sao họ không hiểu điều này chứ.Khi tôi nói những chuyện này người ta sẽ nói.Nếu đúng là như vậy thì mọi người sẽ phải cạo đầu đi tu cả.Già rồi thế giới này sẽ ra sao.Bạn sẽ chẳng bao giờ có thể khiến cho mọi người đi tu cho nên đừng lo.Tôi trở thành một sợi dây vào lúc chín tuổi.Tôi bắt đầu tu hành từ lúc đó.Nhưng thời gian đó.Tôi không biết gì cả về điều này.Tôi chỉ hiểu.Khi tôi trở thành một tiếp theo.Khi là chị kêu.Rồi cứ cảnh giác.Những thuốc vui sắc dục mà người đời madam.Không có rễ gì chưa thú đã giúp tôi.Tôi nhìn thấy sự đau khổ trong đó.Nhưng nhìn thấy chất độc bên trong một món ăn thơm ngon.Bất kể nó ngọt ngào hay hấp dẫn đến chừng nào.Tôi biết rằng nếu tôi ăn nói chào tôi sẽ chết.Tôi luôn nghĩ như thế.Mỗi khi cảm thấy muốn ăn món đó.Tôi nghĩ đến chất độc bên trong.Già rồi tôi thu hồi rồi ham muốn của mình.Tuy nhiên ở tuổi này.Những thứ đó không thể cám dỗ tôi nữa.Có người không nhìn thấy chất độc.Có người nhìn thấy nó nhưng vẫn muốn thử thời vận.Nhưng họ nói.Giúp bạn đã làm cho bàn tay mình bị thương.Thì đừng đụng vào chất độc.Tôi cũng đã từng nghĩ đến việc thử cho biết.Có một lần sau khi xuất gia khoảng năm sáu mươi lăm.Suy nghĩ đến đức phật.Ngày tu hành laptop năm:ba mươi bản thuyết đời sống thế tục.Nhưng tôi vẫn còn unit đó và nghĩ đến dịp quay trở lại.Đời sống thế tục có thể giúp tôi có thêm kinh nghiệm và kiến thức.Ngay cả đức phật.Cũng có một đứa con trai là la hầu la mà.Có lẽ tôi quá khắt khe với mình.Tôi nghĩ đến việc này một thời gian.Nhưng rồi tôi nhận ra.Đúng hay lắm.Tất cả đều tốt cả.Nhưng tôi chỉ sợ rằng vị phật này sẽ đúng sâu trong bùn không giống như chị phật trước.Già rồi tôi kháng cự những tư tưởng thế gian đó.Từ chỉ trích khá thứ bảy.Đến kỳ thứ hai mươi tôi thật sự đã đấu tranh rất nhiều.Thời gian này tôi có cảm tưởng như mình đã kiệt lực.Tôi đã giật lộn sức lâu.Những ca sĩ và jerry trẻ tuổi.Vẫn còn rất nhiều nghệ khí.Họ có thể đi ra ngoài để thử sức mình.Nhưng trước khi làm thế.Hãy suy nghĩ cẩn thận.Nói đến chụp lạc vũ trần.Thật không dễ thì buông bỏ.Rất khó nhận ra bản chất thật của nó.Chúng ta phải sử dụng những phương pháp tinh xảo.Hãy nghĩ đến những dục lạc.Dịch việt ăn thì.Già nó mắc trong kẽ răng của bạn.Đang cách tìm một cái tâm để cười nó ra.Remix thịt rớt ra bạn cảm thấy nhẹ nhõm được một lát.Có thể bà quyết định.Không ăn thịt nữa.Nhưng lần tới khi nhìn thấy thịt.Bạn không cưỡng nổi.Bạn ăn thêm một chút nữa.Gà nó lại mắc vào kẽ răng.Rồi bạn lại phải lấy nó ra và cảm thấy thoải mái một lần nữa.Cho đến khi bạn ăn thịt lại.Áp lực tăng lên dần cho đến khi bạn cho nó ra bớt.Chỉ là vậy thôi.Tôi không thấy điều gì phức tạp cả.Những điều này tôi chẳng học hỏi từ một người nào khác.Chúng chỉ đến với tôi trong quá trình tu hành.Tôi ngồi thiền và quán chiếu dục là.Như một cái tủ kính.Một người đàn ông lấy cây gỗ chọc vào tổ kiến.Cho đến khi bé con kiến chạy ra ngoài.Bò lên ca cổ.Dán lên mật ong k.Chân giò mắt và tai của ông.Vậy mà ông vẫn không nhìn thấy tình cảnh khó khăn của mình.Giáo lý của đức phật có nói rằng.Nếu chúng ta nhìn thấy sự nguy hiểm của một điều gì đó.Bớt chảy nước có rễ tốt đẹp như thế nào.Chúng ta biết rằng nó có hại.Bất cứ điều gì mà chúng ta chưa nhìn thấy sự nguy hiểm của nó.Chúng ta cứ nghĩ rằng nốt tốt.Nếu chúng ta chưa nhìn thấy sự nguy hiểm của một thứ gì đó chúng ta không thể thoát khỏi nó.Bạn có nhận thấy một điều là.Bất kể một việc nào đó vẫn hiểu đến chừng nào.Những con người tôi thích nó.Việc này không sạch sẽ.Nhưng bạn không phải trả tiền để người ta làm nó.Họ sẽ giúp trẻ tình nguyện.Với những việc bẩn thỉu khác.Người ta sẽ không làm giàu bạn có trả tiền.Nhân dịp bẩn thỉu này.Họ sẽ thành thái chấp thuận.Bạn không phải trả tiền cho họ.Công việc không sạch sẽ nhưng tại sao người ta thích.Làm cho bạn có thể cho rằng con người là thông minh khi họ ứng xử theo kiểu này.Hãy nhìn mấy con chó ở quanh chuyện này.Có cả đàn ở đây.Trốn chạy con cắn xé nhau có con bị trắng đến càng cực.Nhưng chỉ vài tháng sau là chúng lại đâu hoàng đó.Hệ có con chó nhỏ hơn mới đẻ.Là những con lớn lạc đuổi cắn nó.Con chó đó kêu ăn ảnh.Kéo lê cái chân bị thương của nó.Nó chỉ làm con chó nhỏ thôi.Nhưng nó nghĩ rằng một ngày nào đó nó sẽ có cơ hội.Rồi nó bị cắn tơi bời.Và đó là tất cả những gì nó nhận được.Trồng trúc buồn kiếm bạn tình.Nó có thể chẳng có được một cơ may nào.Những con chó này chạy quân và chuối với nhau từng đàn.Tôi nghĩ chắc thời chú đang ca hát.Chú nghĩ rằng chúng đang vui chơi.Chú đang ca hát.Dân chúng không biết điều gì khiến trúc làm như thế.Chúng chỉ làm theo bản năng của mình một cách mù quáng.Hãy suy ngẫm về điều này.Nếu bạn thực sự muốn tu hành.Bạn nên hiểu biết những cảm xúc của mình.Khối trụ.Bảng ninh cường của ai.Trong số những tiệc heo hai người tại gia.Giúp bạn thân cận với người nói nhiều.Họ sẽ ảnh hưởng bạn.Kiếm bạn cũng nói nhiều.Đội tuyển riêng của bạn thôi cũng đã nhiều rồi nay lại còn thêm vấn đề của họ nữa.Xem nữ trung quốc.Người ta thích chơi với những người nói nhiều và nói những chuyện phù phiếm.Họ có thể ngồi hàng giờ để lắng nghe những chuyện như thế.Nhắc đến việc nghe pháp và việc tu hành.Thì họ chẳng tiếp thu được bao nhiêu.Tôi bị bắt đầu buổi thuyết giảng.Đỏ buồn ngủ rồi.Họ không nhận được gì cả.Khi tôi nói đoạn cuối thì mọi người mới tỉnh dậy và mở mắt ra.Như thế thì có ích lợi gì.Người tu hành chân trắng sẽ rời khỏi buổi thuyết pháp với một cảm giác thăng hoa giả hay sai.Họ đã học được một điều gì đó.Hãy chọn lựa.Chúc buổi chiều.Bảng biểu đứng ở một ngã rẽ những con đường thế gian.Dạ con đường đạo.Bạn chọn con đường nào.Bạn có sự chọn lựa.Nếu bạn muốn được giải thoát.Thời điểm là ở đây. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com