Saigon Radio_ Những Câu Chuyện Của đêm _ Ngày Em Nói Ta Nên Dừng Lại

saigon radio_ những câu chuyện của đêm _ ngày em nói ta nên dừng lại

Chào mừng các bạn đã quay trở lại với sài gòn radio những câu chuyện của đốm.Còn nhớ những nụ hôn.Còn nhớ những vòng tay không.Nhớ những lúc anh và em.Sơn như tiếng cười không còn thôi.Nhưng mỗi ngày qua.Ta xa nhau.Vì những lúc gần nhau không còn hạnh phúc.Anh đã đổi thay.Hãy cùng.Cô tiên.Cho cuối con đường và nếu chẳng.Em đành nhìn tình yêu bước qua.Câu cho tim em đang sợ em chờ cuối cùng.Vì nếu có gặp.Elsa cười như lúc xưa ta nhìn thấy nhau.Người ở lại và người ra đi.Chẳng ai có thể đông đến nỗi đau trong trái tim họ đang ôm mỹ.Ví dụ là yêu nhau trong một thời gian dài.Hai trong khoảnh khắc ngắn ngủi thì cả hai cũng đã từng coi nhau.Thế giới mà mình có.Làm gì có ai muốn chuyện tình của mình bị đứt đoạn.Một người ở lại nhìn một người ra đi.Nhưng nếu yêu thương không còn đủ để níu giữ người ở lại.Địa chỉ có thể đành lòng ngậm ngùi chấp nhận chia ly mà thôi.Chiều đứng ở vị trí của người ở lại hay người ra đi.Thì cả hai đều cảm thấy trống trải lắm.Bởi người đi cùng mình qua bao tháng ngày.Giờ đây không còn bước đi bên cạnh cuộc đời của mình.Yêu thương cho nhau không còn đủ.Thì làm sao mà giữ được nhau nữa .Người chọn ra đi.Đó là khi không còn cảm nhận được như vị ngọt ngào.Khi ở bên cạnh người mà.Đã từng nói lời yêu em.Hạnh phúc đã từng có.Đã đi đâu mất rồi.Chỉ để lại trong lòng những khoảng trống khó có thể lắp à.Nguyên nhân không phải đến từ.Phía.Là do cả hai.Có thể để duy trì tình yêu.Có giống như một thói quen.À quên không quét lên cho.Yêu một chiếc áo mới.Biết rồi chứ khùng.Sự trống trải cứ ngày càng xâm chiếm.Khoảng cách vô hình cơ thể.Chọn ra đi cũng không hẳn là có thể vứt bỏ hết mọi điều.Giống như việc mình xóa đi một số điện thoại lưu trong máy.Bởi đã là có người.Ai cũng có tình cảm.Nhất là những kỷ niệm với một người mà mình đã từng.Sẽ chẳng thấy.Nào có thể rũ bỏ như chưa có chuyện gì.Mà sẽ vẫn dành cho nhau.Trân trọng.Trân trọng.Khoảng thời gian để đi.Đánh nhau.Con người ở lại thì sao .Người ở lại là người đón nhận chia tay bất ngờ nhất.Bởi.Vẫn cứ nghĩ tình yêu mà mình đang có.Đấu giải.Đi như vậy.Nhưng cuộc sống vốn có những gì.Vì chúng ta không muốn thì nó vẫn cứ xảy ra.mười điều chúng ta cần làm.Đó là nếu không thể níu giữ nhau.Để cùng nhau vượt qua phải đi.Thì đành chấp nhận làm theo mong muốn của người kia mà thôi.Người ở lại trong lòng chất chứa những nỗi buồn.Vẫn còn yêu nhiều lắm.Người ở lại sẽ là người bị ký ức cũng làm phiền nhiều nhất.Bởi chính bản thân họ vẫn muốn lưu giữ bởi ngày xưa.Dù đã trôi qua nhưng để biết.Gửi lại và người ra đi của.Cuộc tình đến hồi kết.Quá khứ vẫn sẽ theo sát họ một thời gian.Chỉ cần đi qua phố văn thường hay lui tới.Chỉ cần vô tình nghe lại.Bản nhạc mà người kia vẫn.Chỉ cần bước trở trên phố đông.Gửi với người nước qua vội vã.Ấy vậy mà khi nghe tiếng ai gọi tên người ấy.Bạn chắc chắn.Xe vẫn máy lạnh.Người ở lại và người ra đi.Cả hai đều từng góp mặt trong một cuộc tình với những nốt nhạc thăng trầm có những buồn vui xen lẫn.Chỉ khác là giờ đây.Cả hai sẽ góp mặt trong một cuộc tình khác.Khi con tim bình ổn trở lại với một người khác.Mà thôi.Người ở lại và người ra đi.Cả hai đều đặt dấu chấm hết cho một cuộc tình.Mình.Chán quá.Tự nguyện giống như ngày xưa lúc mới yêu.Ở lại và gửi cho đi.Chẳng ai có thể đong đếm nỗi đau trong trái tim họ đang ở mỹ.Bởi dù là yêu nhau trong một thời gian dài.Trong khoảnh khắc cánh mũi.Thì cả hai cũng đã từng coi nhau là cả thế giới mà mình có.Người ở lại và người ra đi.Có hai giờ đây chẳng còn cần nhau nữa.Chẳng còn mối liên hệ nào giữa.Có buồn cũng không còn có thể gọi.Muốn khóc cũng không thể nào giữ.Bờ vai.Có muốn.Chuyện cùng.Chỉ có thể ngậm ngùi.Trong im lặng.Ở lại và người ra đi.Giờ đây chỉ là quan tâm đến bản thân của.Sống sao cho.Chỉ cần sống sao.Không phải hối hận với sự.Chọn của mình ngày đó.Cần vậy thôi.Người ở lại và người ra đi.Đến một lúc nào đó.Nỗi đau ngày xưa dịu lại.Nhưng đến lúc bay.Sẽ bắt đầu lại.Rồi lại trở thành.Phúc mà thôi.Người ra đi.Cuộc tình.Đi giữa bao người trên thế gian.Mới tìm.Được.Một trái tim làm tháng năm.Thêm nhớ thương thế nhưng lại.Đánh bài.Người ta đã xa nhau hoài.Mình chia tay chẳng lý do.Khi một người giấu em.Trên con đường mang tên hy vọng với ai.Vì một hứa anh cứ trông theo bóng người.Rừng xa mang những nụ cười em đã đưa cả thế giới.Măng gió.Đã có với nhau một.Giờ chúng ta ta một đời vì xuân ấm trao em không.Ngọn gió hợp tan chẳng phải gió.Là do cả kiêu thôi nếu ta vì nhau.Thôi ta đi.Em là ai mà khiến anh như không tồn tại gian đi hát.Là mình không giữ lấy.Khi sa cơ sẽ như là mơ.Xa em rồi là xa một trời thương nhớ.Rước lâu rồi phải không em.Mà cửa gì anh cứ mang chuyện tiêu để giày vò chính bản thân của mình bằng vội vàng với sữa.Theo thời gian cứ ăn sâu vào nỗi nhớ.Người ta bảo rằng nếu còn yêu còn thương còn nhớ.Đi đường vội vàng nói lời biệt ly.Nhưng đó chỉ là do trái tim anh đơn phương tự gây ra thương trộm.Anh ích kỷ giữ lấy tình yêu.Bà cho rằng sẽ không ai có thể thay thế bằng cách trói buộc cảm xúc của mình vào một lối nghĩ duy nhất.Yêu thương cho đi quá lớn.Và sự hồi đáp của đối phương quá phũ phàng.Thì anh hiểu rằng yêu đôi khi.Còn là dám buông.Thực tâm khi còn yêu sâu nặng.Chẳng ai nỡ buông vì đôi tay.Tâm khi còn yêu sâu nặng.Ngày nào buồn.Vì buông tay chính.Đặt dấu chấm hết cho một mối quan hệ.Vũ còn yêu.Cũng chỉ dám lặng lẽ nhìn từ phía xa.Là tìm cơm đầy những mảnh vỡ cũng đành chấp nhận bước đi.Nếu như buông tay mà em được bình yên.Thì anh sẵn sàng đánh đổi hạnh phúc của mình.Em có được an yên.Bị ăn thiếu rằng.Hạnh phúc của mình chính là lúc được nhìn thấy em không muốn bất cứ điều gì.Anh viết nếu như mình giữ được hình bóng của em.Nhưng trái tim không thuộc về nơi đây.Thì đó là.Cố chấp.Cố chấp.Tổ chức giữ và cuốn.Tự làm đâu em.Có lẽ khi đã cố chấp yêu thương em bằng trái tim đầy thương tổn.Thì anh sẽ lại nhận về mình thêm nhiều sai lầm khác nữ.Anh đã từng.Video yêu thương chân thành nhất.Thì sẽ nhận lại được chân thành.Nhưng giữa hai đầu nỗi nhớ.Có một người đã buông.Thì bà.Ngày kia dẫu có cố gắng lắm.Đi nữa.Cũng chuyển nhưng theo mình chứ.Từ giấy mỏng manh.Sắt đức.Gì đó hay tự buông tay đã hiện hữu trong suy nghĩ của.Hướng dẫn dừng xe khó dứt bỏ.Liverpool.Em có giữ.Tình yêu mình.Người ta bảo rằng.Đã yêu thì phải vui.Khóc cũng là vì hạnh phúc.Nếu yêu thương nhau mà ngày gom vào tim những bức an.Sư tổ.Thì có sao không tự giải thoát.Cho bản thân mình.Đối mặt.Giữ một trái tim đã không còn chung một nhịp.Giữ một hình bóng phụ đề vết.Liệu có khiến bản thân hạnh phúc.Hay chỉ chút thấy khổ đau.Vậy thì cứ sao không mạnh mẽ buông tay một lần.Vân tay.Anh sẽ mất em.Vui.Mình sẽ.Nhau mãi mãi.Nhưng buồn.Em sẽ.Hạ buồn.Có thể sau này anh sẽ mỉm cười với lựa chọn đó.Vì anh biết yêu.Chấp nhận để buông tay.Mấy người kia bình yên.Tựa như là phép nhiệm màu.Hạnh phúc đơn sơ.Là những cái ôm đầu tiên là lúc nắm tay.Hẹn hò tung tăng giữa phố đông người.Miền trung trao nhau.Giá chiếc hôn đầu tiên.Và đến bây giờ thì con tim em cũng đã hết lời nói.Chia tay của em làm anh đau nhói hạnh phúc mong manh.Sao em vội vàng đánh mất hơi người dù yêu người mới cũng.Là người thứ hai chẳng thể vì tình yêu đầu đến khi mình.Chia tay anh và em chẳng còn thấy nhau hai người hai thế giới.Cuộc sống hai đường đi em thì yêu người mới anh thì có.Tôi với người sau mình đi qua nhau như chưa bao giờ quên.Em sẽ chẳng tìm thấy người nào yêu em nhiều hơn anh.Anh cũng chẳng tìm ra người làm anh khóc như em này.Chân mình sinh ra để yêu nhau để rồi cách xa để lướt qua.Làm nhau đâu phải mãi sao em.Vừa có.Cho đề yêu đời.Mình trọng một ngày bình yên.Vợ chồng một cách nhẹ nhàng để tránh cuộc đời.Đi qua phải chuyện.Tối qua một số thứ đáng ra cảm xúc ta phải có là buồn bã và đau lòng.Thay vào đó là nhẹ lòng.Bình lặng như cảm xúc của một người đứng vững.Nhưng hết thảy mọi chuyện.Chọn máy may liên quan đến mình.Chỉ đơn giản là học thêm một số thứ.Nếu thêm một số chuyện và tiếp thêm mười sáu điều.Có một vài người trong bất cứ mối quan hệ nào.Thì họ vẫn đứng yên.Chỉ cần.Là có.Với lại là thấy.Người thì vẫn ở đây.Nhưng tình cảm thì có lẽ không còn ở đó nữa.Vẫn có thể vui vẻ mười hai câu với nha.Chẳng ai có thể phủ nhận.Các khoảng cách vận.Kiểm tra ở.Không.Cách nào có lời.Cũng chỉ.Cách nào để xóa mờ.Vì thế đừng để một ngày đi hết à.Thanh xuân kia.Mới nhận ra cuộc đời vốn dĩ là một đường.Nói đúng hơn là thẳng một chỉ.Cho nên đi nhanh quá thì.Có cách nào để quay trở lại.Chia tay rồi.Vốn dĩ em nhiều.Bởi vì trong truyện của đôi ta.Em đã làm hết sức mình.Em đã cho đi hết những thứ mà em có.Nhắn tin kém còn điều gì để tiếc nuối để đau lòng.Coi chừng nối tiếp một chút là vì cái lòng tự cao.Niềm tự hào duy nhất mà em có.Em đã bỏ xuống những ngày bên cạnh anh.Anh nhận được từ em hết thảy những gì ta.Đẹp nhất em có.Khi chia tay em.Em đã không khó.Em chỉ có thể dành giọt nước mắt.Cho người sao.Như là trúc.Tự cao còn sót lại.Có như bù đắp cho những ngày tháng sau này.Làn da để bên.Chia tay rồi có những dự định với nhau mình chưa thể làm.Em sẽ.Nói theo cách riêng của em.Anh cũng đừng nặng lòng với những gì đã hứa với em.Thế giới ngoài kia bao la.Rộng lớn lắm.Rồi em sẽ về.Cho mình một người bao dung.Che chở và bảo vệ cho.Mặt nạ.Nó cũng sẽ chẳng vô tâm với anh nữa.Sau này nếu như anh có yêu người khác.Cũng đường dùng cách.Anh bên em mà yêu họ.Sẽ chẳng có cô gái nào đủ mạnh mẽ để chịu đựng.Vô tâm đó nhé em.Anh nhớ nhé.Anh vẫn mong.Dương minh.Anh cũng.Thiên đường.Không thể.Quen nhau ta cố quên.Mình cần thêm nhớ.Thương nhiều.Nước mắt.Chẳng còn.Nỗi đau.Muộn màng.Từ lúc.Muộn màng.Từ lúc bạn sợ vừa quen.Nghẹn ngào là từ lúc yêu thương vừa chớm ta hẹn nhau cuối đời.Nói lời chia tay.Rồi muốn.Đừng nói lỡ yêu và nhớ.Rồi vội vàng tăng ở xứ xa được nhau.Về rồi ta thương nhớ nhớ thương từng đêm nếu mình không thể quên.Đường quê.Đôi khi anh vẫn mong.Mình đừng có.Nhau bao giờ.Đôi khi anh cố tin.Kim thần thật có.Không thể thanh.Quen nhau ta cố quên.Nhưng càng thêm nhớ.Thương nhiều.Đã khổ.Chẳng còn đây khóc.Nỗi đau con.Muộn màng là từ lúc ta chưa gặp gỡ.Nhìn nhau là từ lúc yêu thương vừa chớm.Tình yêu cuối đời nói lời chia tay.Tôi muốn mang tên nỗi này yêu vài nhớ rồi vội vàng thành ngữ.Được nhau để rồi ta thường nhớ nhớ thương từng đêm.Mình không thể quên thôi thì đừng quên.Nguyễn ngào là từ lúc yêu thương vừa chớm ta hẹn nhau cuối đời.Nói lời chia tay rồi một mình anh nơi đây vài nhớ.Cách xa nhau rồi.Chia xa.Có lẽ ai khi yêu.Cúng tô vẽ lên cho mình những điều gì.Cảnh hạnh phúc.Ở tương lai.Nhưng rồi định mệnh cứ chương ơi lòng người.Hãy cho khi yêu thương rẽ lối.Và hai người đã từng yêu nhau sâu đậm.Bỗng trở thành.Người cũ trong lòng nhau.Người cũ bây giờ.Về một câu chuyện tình yêu đã qua.Mở trong câu chuyện đó.Từng có.Tất cả những.Ngọt ngào và đáng đó.Nhưng dẫu cho đó có.Câu chuyện.Thì cũng cần phải nói lời tạm biệt với nó thôi.Ai.Đau lòng khi đánh mất đi người yêu.Nhà thờ để mà nhớ mong.Thì cũng chẳng khiến con tim bớt đau.Huy ở nụ cười trở lại.Có những hình ảnh chất đầy trong tim những nhung nhớ.chín ngày hạnh phúc xưa cũng chẳng thể nào tìm.Có chăng.Chính bản thân mình đi.Trong vòng luẩn.Của những năm tháng.Nhạc hoa.Mà năm tháng đã qua.Thì có quay lại được đâu.Người đã rời đi khỏi năm tháng chó.Thì có.Của hiện tại.Quá khứ và hiện tại.Là hai mảnh thời gian hoàn toàn.Khác biệt.Vì thế của mỗi người khi đứng ở thời điểm khác nhau cũng đã hoàn toàn đổi như.Từ từ.Thương trở thành người lạ.Phạm phước.Hai phía không nha.Kỷ niệm vẫn.Thật sâu trong một góc con tim.Để rồi tạm biệt với tình yêu.Làm việc với một người giờ đây đã cũ.Khoản.Có khi.Chợt nhớ.Rồi cũng chẳng sẽ dễ dàng gì để mà mình quên.Mà cứ cố chấp nhớ theo dòng.Cuối thời.Tại vì.Người cũ.Để mình gác lại hết những buồn đau.Thế thôi tìm nhau trong những giấc mơ tưởng khi mình đang đi làm.Tạm biệt người cũ để nước mắt thôi rơi vì tiếc nuối.Phải chặn dài phía trước không còn lưu luyến dấu chân của một người đã xa.Tạm biệt người cũ.Đi long bình thản hơn với hiện tại.Bởi tình yêu luôn.Nhà thế.Có những lý lẽ riêng mà rất khó để bỏ từ.Tạm biệt người cũ.Để mình khép chặt lại một chặng.Có đủ cả những con vật buồn vui.Chết rồi.Bước đi trên một con đường mới một cách dũng cảm.Đi chờ đón ánh mặt trời rạng rỡ sau những cơn mưa.Tạm biệt người cũng như một lời cảm ơn.Vì đã đồng hành cùng nhau.Cho coi là một quãng đường ngắn ngủi.Đây rồi trên quãng đường đó.Thiếu cao vô tư.Gặp lại không phải là cái bước chân thực về.Mà vẫn có thể nhìn nhau.Thời gian trôi qua.Những chuyện đã qua rồi cũng sẽ.Vì sao ở mỹ tho.Và chậm có nỗi đau.Có thể tồn tại mãi mãi.Chỉ là người đang sống là vẫn còn.Phải sống cho hiện.Bạn mà thôi.Vì vậy cho nên anh càng nói lời tạm biệt với người cũ càng sớm bao nhiêu.Vì những vết thương.Hình ảnh vết xước trong trái tim cũng sẽ mau lành hơn.Để giúp bạn trở nên mạnh mẽ hơn dù chỉ có một mình.Bước đi.Chân vị trí ngày mai.Điều đang chờ đó.Cuộc sống đâu lường trước điều gì.Tình yêu có thể đến rồi đi bàn tay dẫu đang nắm thật.Còn nhớ trong ngày nắng nhạt nhòa.Mình quay lưng về phía người kia rồi bước đi và chẳng mình.Kể từ ngày đó hai ta chẳng thấy nhau anh sống ra sao.Yêu người thế nào ở nơi xa là anh nhiều lần nghĩ đến anh rồi.Đêm đêm làm sao em quên nhiều năm tháng em trở lại lối.Anh có biết không trong em vẫn xuống dòng cảm giác quay về.Giờ anh với em chỉ là người yêu cũ.Chuyện cũ nhưng em thấy thật gần.Ngày ấy chưa cầm tay một lần hạnh phúc đơn giản lắm.Được nhìn anh vui.Những phút giây chạy đi vội vàng và ngày mình xa nhau.Rồi từng nhớ nhung lắm anh muốn khi anh đã.Từ ngày đó hai ta chẳng thấy nhau anh sống ra sao yêu người.Ở nơi xa và anh nhiều lần nghĩ đến anh rồi hòa đêm đêm.Làm sao em quên vì yêu năm tháng em trở lại lối xưa.Cô biết trong em vẫn xinh vẫn cảm giác quay về nhưng giờ anh.Em chỉ là người yêu cũ kể từ ngày đó.Ta chẳng thấy nhau anh sống ra sao yêu người thế nào.Nơi xa lạ nhiều lần nghĩ đến anh rồi hòa đêm đến làm sao.Theo những.Lâu dài giác quay về nhưng giờ anh với em.Người yêu cũ ký ức vẫn còn nhưng giờ anh.Với em.Người yêu cũ. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com