Saigon Radio - Những Câu Chuyện Của đêm _ Số 14_ Ở Phương đó Hãy Luôn Hạnh Phúc

saigon radio - những câu chuyện của đêm _ số 14_ Ở phương đó hãy luôn hạnh phúc

Xin được gửi lời chào thằng thư đến tất cả khán giả của sài gòn bolero những câu chuyện cô đơn.Đêm nay chúng ta lại có cơ hội gặp lại nhau.Cùng chia sẻ cho nhau những câu chuyện yêu thư.Và những nỗi nhớ tận đáy lòng của mình.Thời gian đi qua để lại cho con người ta muốn điều hối tiếc.Có lẽ hối tiếc nhất cuộc đời này của anh.Là anh không được ở bên em.Giờ em.Phương xa.Còn anh lẻ loi nơi.Để rồi trong từng giấc mơ.Anh những lúc làm gì.Anh không nghĩ tới hình bóng của em.Hình bóng người con gái mà anh đã yêu.Đối với anh giờ học hành sự cố.Đã ổn định.Nhưng trong sâu thẳm trái tim của.Cảm thấy vô cùng trống vắng em ạ.Anh không thể nào sống được như ngày xưa.Bên anh luôn vui cười hoài đồng chí bao người trong xã hội.Trong công việc anh luôn cởi mở.Bài chín được tình cảm.Có nhiều.Phiên bản khi thấy bạn bè.Đồng nghiệp tay trong tay đi với người mà họ yêu thương.Anh lại thấy chạnh lòng với.Luôn tự dằn vặt trái tim.Xem hình quán ốc quế tính vị.Lúc ấy sao mình không trưởng thành.ba kìm nén trong suy nghĩ một chút.Thì có sao đâu .Đi rồi giờ anh đã trưởng thành.Thì em đã mãi xa.Em biết không anh không hiểu sao cứ như người mất hồn vậy.Đôi lúc anh muốn kiếm một người con gái để anh gửi niềm thương nỗi nhớ nơi ấy.Nhưng thật sự anh không thể nào làm.Bật dù khác những người con gái luôn thương.Chấp nhận anh này kia.Trái tim anh hình như đóng băng mất rồi em ạ.Yêu em đã xa anh rồi.Nhưng trong suy nghĩ và trái tim anh không hề thay đổi.Anh vẫn mãi yêu em.Có đôi lúc anh nhấc máy lên.Cầu mong em quay lại với anh như ngày xưa.Giữa lý trí và trái tim.Anh không biết phải làm thế nào.Trái tim mãi yêu có lý thì mất báo em có người con trai mới.Chúc sơn.Đã quan tâm em rồi.Anh cảm thấy ghen tị vô cùng.Và thực sự anh không muốn mất em.Nhưng anh không thể làm gì hơn.Tới rồi anh chôn giấu tình yêu thầm kín ở trong lòng của anh mãi mãi.Có những lúc buồn hay cô đơn.Trong lòng anh nghĩ chỉ biết tìm đến quán cà phê.Hãy viết trên tường.Facebook mà phú mỹ.Không biết mình đang thiếu cái gì.Cứ tiếc mãi.Những nỗi lòng trong tim với nỗi buồn khó tả.Mọi thứ cứ luẩn quẩn như mình đang mơ mộng những điều không tưởng vậy .Anh cứ mơ hồ như là em và anh chứ bao giờ nói hai từ chia.Em có hiểu đâu.Anh biết em có người mới rồi.Trong lòng anh rất nhớ.Anh nghĩ người con gái mình yêu thương.Giờ đang hạnh phúc bên người mới rồi.Giờ mình có nói gì.Nếu kéo thì cũng đã nguồn.Dù sao anh vẫn muốn nói trong sâu thẳm cả lòng.Mãi yêu em.Anh không được bên em nhưng anh vẫn tin và chờ đợi một ngày em quay về.Đây chỉ là sự chờ đợi mong manh em à.Và một điều anh mong em hạnh phúc bên người mới.Đi đừng nói anh này kia em nhé.Không phải anh vô tình viết lên facebook là dành cho ai đâu.Anh viết về em mà không dám thể hiện thành lời.Mà cứ vòng vo em ạ.Không phải anh muốn em khó xử ngày kia.Nhưng đấy thực sự là nỗi niềm của anh.Em phải hiểu chứ đừng trách anh.Mỗi lần viết lên em cứ nghĩ.Anh gò bó dằn vặt em.Tiền không bao giờ nghĩ vậy đâu.Vì anh biết em đã không thuộc về anh nữa rồi.Mọi thứ đến quen quá nhanh.Bà xã anh cũng rất.Để lại trong trái tim anh một niềm tin.Mà có lẽ người yêu nào đã.Bà đang yêu.Thì chia tay thì không thể nào không giết đến đau lòng.Em biết không.Xem bói đường làm việc cuối tuần anh lại tìm đến biển.Anh nhìn những cơn sóng thấy những con cùng cứ bộ quanh bờ biển.Mày lòng anh mơ hồ.Nhớ đến em như ngày xưa.Áo gió.Ai là cúm.Kiến thiết ngọt ngào có lẽ giờ với anh đã xa thật rồi.Anh mãi là người mơ hồ trong vô vọng.Cứ sống như một con người có lý trí mà không có sự trúng cảm nữa rồi anh đi làm.Cứ làm.Giết thời gian.Dốc hết sức mình với đầu óc và công.Còn học anh cũng vậy.Mọi thứ đang nuôi lớn ước mơ của anh.Còn tâm hồn thì cuối cùng trống rỗng kể từ ngày xa em.Trong anh không còn là gì nữa.Anh chưa biết trả lời câu hỏi ấy.Là cho thời gian và vấn đáp cho những nỗi niềm thực phẩm mà thôi.Anh giờ đây đã thay đổi hoàn toàn rồi.Anh không còn là một con người lãng mạn như xưa nữa.Anh thấy mọi thứ như một đống số bộ.Vô vị.Anh luôn tự đóng khép lòng mình.Và khóa mình trong căn phòng thiếu anh mà thôi.Anh ước gì giờ có liều thuốc gì đấy.Anh có thể uống vào.Tôi có thể xóa tan đi kí ức về em.Về những kỉ niệm khó quên ấy.Thấy sao mọi thứ khó với anh như vậy.Không biết làm sao để có thể quên em.Chỉ có thể bắt đầu lại tất cả nữa.Anh không mang lại.Phúc cho em được rồi.Anh ấy đau trong tim này.Em đã để lại trong tim anh một khoảng trống.Có lẽ thời gian dài.Khi cuộc đời này anh mới có thể xóa đi.Có lẽ giờ anh viết tới.Cũng chỉ là nỗi lòng của một người xa người yêu mà thôi.Thực lòng trung tâm trí.Em mãi là người anh yêu nhất.Nhớ em bản âm thầm chịu đựng và nén chặt nỗi nhớ vào tim.Anh mong rằng khi em đọc được lá thư này.Em sẽ hiểu anh thơ.Anh luôn dành cho em một tình yêu chân thành nhất.Chúc em hạnh.Chuyên ngành người ấy.Người mà bấy lâu nay em vẫn luôn.Channel.Giọng hát đôi.Nhưng con tim anh vẫn đau vì yêu.Anh muốn quên cũng không thế.Anh muốn mình còn chờ thế.Ôi giời ơi thôi mất khi yêu thương vẫn nữa.Con bướm.Bàn chân anh có bước trong hoàng hôn nắng ta lắm.Tim anh có nên bao nước mắt nhưng.Anh muốn quên cũng không.Thế.Sẽ thôi không khí yêu thương.Anh còn bước vì con ơi.Cô đơn trong hoàng hôn nữ.Tìm đâu ra nuôi thỏ ở yêu thương anh.Mình có lẽ bên nhau.Anh còn thương em.Anh đã yêu.Nên tới nữa.Anh là mối tình đầu của.Là minh chứng cho một khoảng thời gian còn lại.Mà cứ thỉnh thoảng.Em lại nghĩ nó như một giấc mơ thoáng qua thôi.Anh là người em từng thương tiếc.Người từng xuất hiện cả ngàn lần trong những câu chuyện em kể.Người duy nhất mang lại cho em thấy cảm xúc không nên lời.Không biết có phải chia sẻ cùng ai.Linh chỉ biết trải lòng mình lên những dòng chữ gì.Đôi khi đêm sẽ.Chúc mừng suy nghĩ trong một ngày bận rộn.Mệt mỏi.Bất hủ.Đầu óc em như rối tung lên.Và em nhớ đến một sự cứu vãn trong tâm trí mà.Chúng ta.Nhà anh.Em nghĩ về anh.Báo hết mọi thứ phiền.Xem một căn tục.Em mê man với bụng về những vụ.Những vụ.Nụ cười nước.Em nghĩ nhiều về lần đầu tiên chúng ta gặp nhau.Một chút tình cờ.Một chút thú vị.Và có một chút thật diệu kỳ.Thời gian để làm hao mòn đi ít nhiều những cảm xúc lẫn lộn của em khi.Không còn mới nguyên như ngày vừa xảy ra như hôm qua nữa.Em chỉ có thể kể về nó như một hoài niệm thế thôi.Vậy thì.Anh ơi.Khi ấy.Em đâu phải lòng anh dễ dàng như thế nào ấy nhỉ.Chỉ là chợt rơi vào mắt em là một nụ cười vỡ tan giữa nền trời xanh thăm thẳm.Cứ như chứa một tia nắng làm cho con người ta tan chảy.Buổi sáng đó như vậy.Mọi điều xung quanh em bỗng trở nên thật tươi trẻ.Thực sống động.Tại em thế là đỗ.Một phút giây thôi.Rất ngắn ngủi.Trái tim em lần đầu bị đánh thức hoàn toàn với.Khi ấy trong trường rất nhiều nàng theo đuổi anh.Cánh đồng hoa tận thế.Em cũng.Vậy mà em vẫn thích anh.Ừ em cũng là con gái mà.Từ khi em không được bình thường.Làm sao có thể không yêu mến anh của một nụ cười như thế.Ngay từ cái nhìn đầu tiên.Ai có thể cản lại em cái quyền được.Túi đeo đuổi người mình thích bao giờ.Rồi ngài lại quán.Cứ thế em đã ước biết bao được anh đáp trả.Em đã mơ về điều đó rất nhiều lần.Vâng vì em là con gái.Mơ mộng.Tương tự.Tất nhiên là có những thứ luôn làm cho em bận rộn mỗi ngày.Bằng cách nào đó chúng ta lại hẹn hò.Em đã từng hỏi kỳ diệu làm sao khi một anh như thế.Bỏ qua một cô gái đang theo sau mình bước về phía em.Em đã từng cho rằng.Thật may mắn.Tưởng tượng chính em là công chúa lọ lem.Cũng chỉ có mỗi em tin rằng mọi thứ anh gửi đến em chứ có thể là thật lòng mà thôi.Là em tự nguyện hoa.Là em thôi.Thương.Em chỉ biết mặc định cho chính mình một điều như thế.Lá gừng.Reserved.Không.Là từ nhu.Thực sống hội phải không.Bởi từ lần đầu được đánh thức.Trái tim em mặc nhiên đã luôn sẵn sàng cho anh cái quyền được tự do chuyển nhượng nó rồi.Anh biết không.Cái.Em thật sự chưa bao giờ nhìn ra mình có đau hay không.Em chỉ giả vờ thôi.Visa for rằng mình phải đâu như thế này hay thế kia.Em cũng mệt mày kể về nỗi đau của mình.Cứ như em đã sống cả cuộc đời cùng với nó.Thú thật khi ấy.Một cảm giác của em hoàn toàn mmột.Thương.Em thật sự không cần biết đâu là như thế nào nữa.Hoặc là em đã tổn thương hay chưa.Chị thấy đôi lúc hạnh phúc trở nên quá lớn.Làm nghề mờ đi mọi thứ xúc cảm.Thì chúng còn nhiều nhưng chưa được hình thành.Em hiểu.Anh hiếu.Hạnh phúc lớn của em là anh.Sau đó những kỉ niệm của chúng ta.Sau đó là những tin nhắn từ anh.Nước ngọt ngào.Rất đơn giản.Sức trẻ con.Anh xuất hiện ở khắp nơi.Trong nhật ký.Trung tâm trí.Tất cả tiềm thức.Mọi điều trong mắt em đều có bóng dáng của anh.Và cứ như thế.Em mặc kệ những mâu thuẫn.Rừng có đáng ghét trong.Em bất chấp tất cả.Em cứ thế yêu anh.Thương anh như chưa bao giờ.Nhưng anh hà.Túi hàng em cũng đã học được nhiều thứ.Cái cái cách lặng lẽ để yêu thương trực qua đôi tay nhỏ bé.Người yêu cũ.Anh đừng xin lỗi em.Đúng rồi.Chính anh đã làm em đâu.Cứ thêm nhiều vết thương vào trái tim non nớt của em.Nhưng nếu thậm chí.Em còn không cảm nhận được rõ ràng.Thì anh xin lỗi để làm gì.Em không trách anh nữa.Suy cho cùng.Có mấy ai yêu đương mà không phải buồn và giận đâu.Em đây giàu có cứng cáp máy.Thì vẫn phải đổ gục trước yêu thương thôi.Bởi mọi thứ bắt đầu từ chính em đây.Em không có quyền đổ lỗi cho một ai khác.Cho nghe.Anh vẫn vậy thôi.Anh vẫn vậy.Chỉ có điều là của riêng em.Còn bây giờ.Cũng có phải ba cuộc tình.Đến rồi lại đi.Có mấy nguyên như lúc ban đầu cùng anh những ngày ấy.Em vẫn chưa hề biết cách yêu như thế nào cho đúng đắn.Em chỉ bước về phía có người đang cần em.Chào em.Và em cũng có.Và thương yêu hết lòng mà thôi.Chúng ta đã không thể trở nên xa lạ với một lý do nào đó.Lúc này mọi thứ vẫn lặng lẽ như con sóng biển.Đôi lúc tâm trạng thế này.Chúng là dọn lên từng đợt nhịp nhàng trong tim em.Đúng vậy.Xin lại thì em quá là không hề mạnh mẽ.Người ta bảo em tổn thương.Như thế không dễ dàng để vượt qua đây.Em cũng như thế mà.Thời gian sẽ làm phai mờ tất cả.Đó là chân lý của chân lý.Tình yêu của em ngày càng trưởng thành cùng em.Những cung bậc cảm xúc trở nên rõ ràng hơn.Đau đớn cũng vậy.Bây giờ em hiểu anh không phải là lý do duy nhất khiến em vắt kiệt nước.Đây rồi đưa mắt lại xương khớp sáng hôm sau.Sẽ có những sóng gió xảy ra.Phiên bản nụ cười thay thế cho nước mắt.Anh cũng sẽ không phải là người duy nhất.Có thể cứ sâu vào trái tim em.Để lại những vết sẹo như thế.Thế còn usa nữa.Trong hơn nữa.Niềm không sợ.Em cũng đã rõ cái cảm giác đâu hết rồi.Như kim châm vậy.Anh biết.Em đã vui sướng thế nào khi ngộ ra điều đó.Mọi thứ đối với em là quay trở về quỹ đạo ban đầu của nó.Em yêu thương em đâu rồi em lại khóc.Em cũng lớn lên.Tên cũng có những tình cảm sâu đậm hơn rất nhiều một mối tình đầu đẹp rẻ.Mày lại mong.Em sẽ không theo dõi anh như ngày trước.Em sẽ để mọi thứ trôi tuột đi nhưng nó vẫn thế.Em sẽ không một lần nào nếu này nữa.Em sẽ cho đi thật nhiều.Và đừng hiểu lầm.Em không dành tình cảm này cho anh đâu.Chỉ là nỗi nhớ anh bất chợt ùa về.Nếu thật sự chúng ta có lý do nào đó đi gặp lại nhau lần nữa.Em tin em sẽ chứng minh cho anh thấy.Tất cả những gì em đã viết ở trên.Có thể đến lúc ấy.Sẽ còn tuyệt vời hơn.Em sẽ là cô gái duy nhất.Tiếng anh có thể đánh chiếm trọn vẹn trong hạnh phúc.Và nếu như.Chúng ta có thể yêu nhau thêm lần nào nữa.Thứ phim.Mình hãy yêu nhau thật.Nhé.Em nhớ.Người yêu cũ.Cuộc sống đâu lường trước điều gì.Tình yêu có thể đến rồi đi.Bàn tay dẫu đang nắm.Còn nhớ trong ngày nắng nhạt nhòa.Mình quay lưng về phía người kia.Rồi bước đi và chẳng nhìn lại dùm.Kể từ ngày đó hai ta chẳng thấy nhau.Anh sống ra sao yêu người thế nào ở nơi xa là anh yêu.Rồi hòa đêm đêm làm sao em quên.Em trở lại lối xưa anh có biết không trong em vẫn xuống.Cảm giác quay về nhưng giờ anh với em.Xuân lan người yêu cũ.Có một ngày tôi đã hỏi người ấy.Thế nào là định mệnh.Người đó chỉ phải cười.Chưa nắm lấy tay tôi.Quá ta.Tình bạn đơn giản chỉ có thể là cái nắm bàn tay.Người chúng ta hạnh phúc.Tôi là một cô gái sống khá duy tâm.Và cho rằng trên đời này luôn tồn tại thứ là định mệnh.Nói như một sợi chỉ đỏ mong manh.Kết nối tim người này với người kia.Hoặc là đức đo.Định mệnh là giữa dòng người đông đúc xuôi ngược.Em bắt gặp một ai đó.Và có người ấy khiến trái tim em như đập lạc tim một nhịp.Tình bạn là khi cơn mưa hạ cứ rơi rất buồn.Làm nước áo một ai đi về không ô không ngủ.Chết rồi bất ngờ hạt mưa bị ngăn bởi một cái ola.Cùng câu nói hòa vào tiếng mưa.Thôi đi nào.Cô gái.Định mệnh là tao một cành gió.Thời tiết ẩm đạm làm nước mắt em rơi.Vì những điều đã cũ.Những nỗi buồn dường như vô hại.Bây giờ xuất hiện của một người lạ.Làm tan bớt.Những nỗi buồn dường như vô hại.Vì sự xuất hiện của một người lạ.Mà còn biến trở.Định mệnh là khi em đang sợ hãi bởi nguy hiểm.Lại được nắm một bàn tay ấm nóng của một người.Một ân nhân.Mai em sẽ mang đơn cuộc đời nhiều lắm.Trong phút chốc em nghĩ rằng mình đang dự định mệnh chứ bộ.Định mệnh bắt đầu từ một cái nhìn dưới nắng.Chiếu xiên và thấm.Hãy làm trái tim của một người từng đóng.Bấm bị trang trại phúc chứ.Rồi lại về cứu hữu.Tình bạn là cái duyên số đã mở lời cho con người gặp gỡ và yêu thương.Cứ thế mà xoay.Định mệnh cũng như con dao hai lưỡi.Cơ khí người ta tổn thương bất cứ lúc nào.Tôi từng biết có hai người.Tình cờ gặp gỡ trên chuyến xe về quê ăn tết.Hai con người đồng hương.Xa quê cùng kể cho nhau nghe những buồn đau cũng khó.Phải được thông cảm.Như hai người bạn thân từ lâu lắm mới có dịp gặp nhau.Từ khi chia tay hỏi lui.Thời gian nhắn gọi từng nói chuyện.Và cho nhau cái hàng mỗi mùa tết.Gặp nhau như thế được gọi là cái duyên.Mà cái duyên thì làm nên định mệnh.Sau này họ vẫn gặp lại nhau rồi yêu thương nhau.Vì tất cả.Nhưng mọi thứ vẫn kết thúc.Bệnh nhân hàn ghen ích kỷ.Với những bàn tay không nắm chặt vượt qua sóng gió.Tình yêu chẳng dừng lại chờ ai quá lâu.Vì thế cho nên khi họ phát hiện mình sai lầm.Thì cũng là lúc lạc nhau giữa biển người mênh mông.Thực hiện lòng yêu nghề.Khi đó.Sự ra đi.Bắt đầu.Lựa chọn lưu lại một chút.Thế thôi không làm tổn thương nhau.Thế thôi không còn ràng buộc tình yêu thương.Vậy thôi mệt mỏi vì tình cảm.Tự trọng điểm cười để sự ra đi của ai đó được thanh thản.Bản thân còn giữ được sự tự trọng cuối cùng.Trước khi con tim thắng cuộc mà yếu kém.Tự chọn giữa cuộc sống một mình.Nhưng không phải là có.Cho mới thực sự là điều mạnh mẽ nhất.Tìm vượt qua sóng gió trong cuộc.Tình bạn có thể sắp xếp cho ta gặp ai đó trong cuộc đời.Nhưng ở lại hay ra đi.Nay còn phụ thuộc vào cách mà k nắm lấy.Hãy biết trân trọng những giá trị của tình bạn trong cuộc sống này.Không phải nói lời hối tiếc cho mình sai lầm.Về chỉ muốn ai đó đặt thật nhiều niềm tin vào mình thì bạn thân nên có niềm tin trước đã.Chiều vui vẻ.Lượn quanh.Lướt qua niềm đau từ lâu chôn giấu.Mọi người cố quay đầu.Người dưng dưng lạnh lùng ước mơ chẳng kịp nói nhau.Chung kết gương tôi trao nhau mấy cưng.Cứ thế đôi ta ngược chiều đi qua cuộc đời nhau.Chuyện meizu đúng hay sai đến cuối niềm đau chọn về.Hình như đêm dài vẫn nghe rõ nữa.Yêu thương về là gì thì xa nhau lâu rồi.Em quên hết sầu riêng anh tìm hoài.Đường không lỗ ngược chiều suy nghĩ đôi ta.Chỉ vì câu nói gió đâu không.Trong đêm hiu quanh cái tình người mong mơ.Thời gian để quay lại nhận ra chứ.Karaoke.Ngược chiều suy nghĩ.Người ta xa nhau chỉ vì câu nói do đâu không hạt được.Hồi ức trong đêm hiu quạnh.Đánh suốt ngày tình người mong manh.Chúng ta từng trải qua.Tôi cũng kết thúc nhiều mối tình khác nhau.Bỏ qua mọi mối tình đó là những cảm xúc buồn vui lẫn lộn.Yêu và được yêu.Chúng ta đã luôn hết mình và luôn mong mỏi mối tình mình đang sở hữu.Sẽ là mối tình cuối cùng trong cuộc đời.Chẳng ai muốn cuộc tình của mình phải trải qua sự chia ly.Biết rồi sau đó ta lại phải cực nhọc tìm kiếm thêm một mối tình khác.Giá như mà mối tình đầu trên đời.Vừa có thể bền vững và vĩnh cửu.Vì khi đó tình cảm của chúng ta sẽ chỉ trao trọn cho một người.Mà không cần phải phân chia cho nhiều.Phát nữa.Khi một người nào đó đặc biệt quan trọng người ta mà đi.Ta là chết trong lòng một chút.Tình cảm cũng vì trải qua sóng gió mà chẳng còn được vành khuyên.Chúng ta chẳng thể yêu người.Và yêu những người khác theo một cách giống nhau.Hãy cùng mang tên một tình.Đánh nhau.Tình yêu xuất hiện trên cõi đời này là một điều may mắn đối với con người.Yêu đương.Toàn bộ cảm xúc mà chúng ta có được đều lần lượt xuất hiện.Bài tiến lên phong phú.Hay không chỉ biết vui biết buồn.Phà cẩm phả.Và còn có thể một chút chứ đừng trong lòng một chút cảm xúc.Cũng đang sen và lẫn lộn vào nhau.Có thể nói cứ sau khi kết thúc một mối tình.Thì chúng ta lại trở thành một con người hoàn toàn khác.Với chính mình của ngày hôm qua.Chúng ta cũng chịu đựng rất nhiều thương tổn sau một mối tình tan vỡ.Với lại chìm đắm trong nỗi sầu bi dài ngày.Cứ đau khổ và tôi rất mãi và không vui.Chẳng ai muốn mối tình đẹp đẽ và đáng trân trọng của mình.Có một ngày nào đó lại kết thúc.Để nói ra lời từ biệt với người kia.Có lẽ chính là một trong những điều đau khổ nhất trên cuộc đời này.Cũng có vô vàn lý do dẫn chúng ta đi đến bước đường chia tay.Là không còn gặp nhau hoặc là không còn yêu đối phương nữa.Hoặc là một trong hai người đã yêu một người khác rồi.Và nếu một trong những điều đó xảy ra.Sẽ luôn có một người chịu đau khổ hơn người còn lại.Chúng ta đã chẳng muốn phải đau khổ.Phải tổn thương nhiều đến thế.Nhưng những cảm xúc cứ cùng trời đau thương trong lòng.Khi nào ai có thể cản ngăn được.Chúng ta chẳng thể mạnh mẽ nổi.Phải đành lòng để cho mọi cảm xúc chi phối bản thân của.Có đôi khi.Sau một mối tình tan vỡ.Chúng ta chẳng muốn yêu ai vì sợ hãi.Lo lắng rằng điều đó có thể.Sơn lập lễ.Và chúng ta sẽ đau đớn thêm một lần nữa.Sợ hả.Lo lắng.Bà dâm cầm bản thân trong suy nghĩ sẽ không yêu ai nữa thì có ích gì đâu.Phải trải qua khá tổn thương.Thì chúng ta mới thực sự biết cách yêu thương và trân trọng một người đặc biệt với.Không có bài học nào là công đem lại kinh nghiệm cho chúng ta.Chúng ta cũng dần trưởng thành hơn trong đời phải biết bản thân đã thay đổi nhiều như thế nào.Kiều chúng ta bắt đầu.Học cách đặt bản thân vào vị trí của đối phương.Thấu hiểu toàn bộ nỗi lòng của họ.Từ đó điều chỉnh hành vi thái độ của mình cho hợp lý để không làm tổn thương người kia.Cũng như làm tổn thương chính bản thân mình.Trải qua những nông nổi và tân vua hơn thiệt trời nóng trẻ.Chúng ta chẳng còn muốn vì cái tôi của mình mà đánh mất một mối quan hệ đáng trân quý.Chúng ta cũng hiểu rằng.Đôi khi bạn thân nói ra lời xin lỗi.Cũng là cách để thể hiện sự tôn trọng và mình dành cho người ta.Cùng trải qua nhiều tổn thương.Chúng ta cần biết trân trọng người hiện tại đang ở bên cạnh.Chúng ta không còn sống ích kỷ cho bản thân.Và bắt đầu muốn sống làm sao để có thể khiến cho cả hai cùng nhau hạnh.Chó cũng là lúc tao muốn có một mối tình cuối cùng và để đời.Có thể dành toàn bộ chút tình cảm còn lại của.Cho một người duy nhất nữa thôi.Chúng ta vừa trải qua những khoảnh khắc của sài gòn radio những câu chuyện của đêm trong số phát sóng tuần này.Cái bàn này rồi đó nghe sài gòn radio những câu chuyện của em vào mỗi buổi tối thứ ba hiện tượng nhé.Giờ tôi đứng một mình.Vì ai đã lỡ quên câu thề.Bỏ lại vòng tay bơ vơ.Tìm đâu nồng ấm của ngày xưa.Ngày em buông đôi tay.Giá bán theo nhau về chốn đây.Tôi lặng câm trong cơn đau.Chim trong ngoài nước về thuốc nào bơm môi ấm ngày nào giờ.Em đã trót trao ai rồi mình cười đi em yêu ơi kể tôi là.Ra với mùa đông tình yêu xưa đôi ta chết theo phong ba.Em về đi cho tôi thôi đừng mong nhớ.Người nói em sẽ quay về tôi xin chờ em suốt kiếp.Bộ mừng ngày tháng năm thương sẽ khiến tim anh từng ngày.Trên môi cười vẫn không hối tiếc khi yêu người mang bao.Ghép thành trái tim này giờ ngơi xíu.Đêm nay khuya rồi tôi đây lẻ loi bóng tối người còn nhớ.Quên đi từng nhịp yêu thương nơi em đang vẫn đang còn.Nơi tôi ngồi khóc mưa ở trời vẫn thương vẫn nhớ vẫn nhớ.Người sẽ quay về cho hôm nay. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com