Saigon Radio - Những Câu Chuyện Của đêm_ Số 16_ Người Thương Thành Lạ

saigon radio - những câu chuyện của đêm_ số 16_ người thương thành lạ

Xin gửi lời chào thân mến đến tất cả các tính trạng của sài gòn radio những câu chuyện của đêm.Chúng ta lặng lẽ bước đi chung trên một con.Có những đoạn ngồi cạnh nhau kể cho nhau nghe chuyện yêu thương.Có những đoạn hờ hững bước qua nhau như người lạ.Khủng long.Không kiếm.Chúng ta đã từng nắm tay nhau đi chung một đoạn.Từ hạnh phúc như những đôi tình nhân thực sự.Nhưng chúng ta cũng đã phải trải qua rất nhiều biến cố.Thương tổn về một câu chuyện tình chưa bao giờ được gọi thành tên.Chúng ta đã từng là người lạ bước ngang qua nhau phải không anh.Vì là người lạ nên trong cuộc sống của người này chưa bao giờ tồn tại người cá.mười hai con đường thẳng song song.Nhìn thấy nhau nhưng không cắt nhau ở một điểm nào hết.Nhưng chúng ta đã từng là người thợ.Là thương nhau chứ không phải yêu nhau.Thương nhau.Bên.Như chưa bao giờ nói lời yêu.Vì là thương.Đường chúng ta được phép nhớ về nhau.Không nhất thiết người kia phải biết điều đó.Thương nhau cũng thật là.Thật khó.Cực khổ.Và.Thật buồn.Không phải tình cảm quá để có thể yêu nhau.Chỉ là nó quá nhiều để không thể yêu nhau.Vì sao yêu nhau rồi chia l.Rồi mất nhau .Ai cũng sợ một mai thức dậy.Người ta chỉ còn là ảo ảnh phổ về trong mỗi giấc mơ.Anh không can đảm để bên em một quãng.Thật dài.Bài thật lâu.Còn em thì không can đảm nắm lấy bàn tay.Xe tải ben.Chúng ta lặng lẽ bước đi chung trên một con đường.Có những đoạn ngồi cạnh nhau kể cho nhau nghe chuyện yêu thương.Có những đoạn hơn thuận bước qua nhau như người lạ.Tổng hưng không kiếm.Thương nhau.Chẳng ai nhớ nổi những giấc mơ.Có người nào đó trong cuộc đời.Thương nhau.Tôi về nhuộm vàng một bầu trời thương nhớ.Để dành trong tim.Thương nhau hạnh phúc người nhỏ.Chuồng rắn.Us cũng đã quá đủ cho những kẻ không đủ can đảm để yêu.Có phải chỉ vì thương nhau thôi.Chúng ta thành người dưng như bây giờ không.Là người dưng chứ không phải là người.Cười gì.Là người quen.Con người.Là chưa từng.Trở thành người dưng có chăng cũng chỉ vì thương.Pizza.Tìm một chuyện tình dành riêng cho một người .Vì vốn dĩ chuyện tình yêu.Đôi khi.Cũng chỉ là chuyện của một người mà thôi.Trải qua bao nhiêu chuyện thương nhau.Tủ nhiều nhưng không đủ lâu để khiến chúng ta trở thành những người thừa trong cuộc đời của nhau về sau.Là người dưng.Và.Có lẽ khi đi hết một con dê.Chúng ta mới nhận ra cuộc sống của mình từng tồn tại một người.Dù là người lạ.Người thương.Hay là người dưng.Thì họ đều làm.Là những mảnh vỡ của ký.Không nên nhắc lại để thương tổn.Mà là để trưng.Phạm thị.Người lạ.Người thương.Ai là người.Thì cuộc đời của mình từng có nhau phải không.Là gì cũng.Chỉ mong đoạn đường về sau.Cả hai.Điều bình an.Mà bước tiếp.Có đôi lúc ta thấy nhau vô tình em vui không khi.Như người lạ cứ đi qua giống như chưa bao giờ.Gặp nhau không quen biết nhau trong mây.Hỏi thăm em khỏe không cuộc sống em thế nào.Ai đó hỏi em rằng người ấy là gì.Người ấy anh từng yêu.Người cũng làm cho em bao lần nước mắt rơi lời đã có.Nụ cười trên môi rồi bước.Ừ thế thôi cũng đơn cùng hạnh phúc nơi chân trời.Người đã quên chưa vui buồn của lúc xưa lắm khi mà ta.Người lạ từng yêu nhau thấy nhau thêm u sầu.Đôi khi không nhất thiết cứ.Khi mặc định là đen vui.Cứ khóc là phải buồn.Chuyện gì rồi cũng có cái lý do của nó cả.Đường dây dứt về quá khứ.Về những tổn thương.Cặp xóa ký.Vẽ được thì cũng phải xóa.Yêu thương chỉ là cảm xúc nhất thời mà thôi.Cuộc sống là một chuỗi ngày tháng đẹp lắm.Những chặng đường đầy màu sắc.Mà chính ta đã từ tôi vẽ lên.Chúng ta đang sống cho chính cuộc sống của chính mình.Vậy tại sao cứ phải gồng mình theo khuôn khổ của mọi người.Vui của một nhà.Buồn của một ngày.Chúng ta cần đó là sống trọn vẹn với cảm xúc của chính bản thân.Tôi đã mất đi.Chính là thứ vốn dĩ không thuộc về mình.Không cần phải giữ bởi những gì chưa bao giờ thuộc về em.Thời trang không thể níu kéo những ai.Sẽ không còn muốn ở lại.Buồn cứ buồn.Khóc cứ khóc.Em có cơn đau nào là không đúng.Không nuôi cá.Đừng cố chấp để tiếp tục đâu.Đừng để cái cảm xúc hỗn loạn ấy chi phối bản thân của mình.Bạn có biết không.Chẳng có ai có thể tự hào mà nói rằng cuộc đời họ là một chuỗi màu hồng tươi.Hành trình ta đi qua còn dài lắm vậy.Những cái đã đến luôn có những lý do riêng của chính mình.Khi nó đã ra đi.Từ đường tìm hiểu lý do để làm gì.Không ngẫu nhiên mà chúng ta lại vụt mất đi hạnh phúc.Bà đang nắm trong tay.Và chùa lý thuyết thấy hối hận thì cũng chỉ những cảm xúc nhất thời.Khi con tim còn đang bơ vơ truyện những sự thật vọng anh ấy.Khi mất đi một tình yêu.Một hạnh phúc ai mà chẳng phải trải qua những thăng trầm như thế.Rồi ai cũng.Em phải mạnh mẽ để vượt qua tất cả mà thôi.Thời gian rồi sẽ qua.Đang sở hữu những gì ấy tuyệt vời như thế nào.Tổn thương lớn nhất không phải bởi sự yêu thương.Mà có lẽ tổn thương lớn nhất.Đó chính là yêu thương đã không còn tồn tại.Bước qua tổn thương là một điều không hề dễ.Nhưng không phải là điều không thể.Sẽ chẳng có ai trong số chúng ta mong rằng tình yêu mang đến sự tổn thương.Mong rằng trái tim sẽ vụn vỡ.Rồi đó là điều mà ta phải.Phải chấp nhận.Bởi tình yêu nó kỳ diệu lắm.Nó sẽ chẳng bao giờ cho bạn biết trước ngày mai.Mọi thứ sẽ như thế nào đâu.Có thể hôm nay bạn tổn thương nhưng ngày mai lại có người xoa dịu vết thư.Ở ngay đó.Hai con tim của chính bà.Một trái tim tổn thương chứa đựng những giọt nước mắt.Trong những góc phố quen.Trong những đêm dài không ngủ.Từng cơn đau thắt và cả nụ cười buồn.Đã đủ sâu sắc để ta nhận ra.Vietjack một nửa quan trọng trong đời.Nhưng cũng đủ bản lĩnh để dạy cho ta biết.Mạnh mẽ để có thể tự chở che.Tự xoa dịu những cơn đau ấy.Vấp ngã đứng lên và bước đi.Cách được quyền mạnh mẽ.Như quỳnh sắc đá.Xin đừng quên.Ta vẫn còn quyền đón nhận yêu thương.Đừng quên rằng còn rất nhiều sự yêu thương khác đang chờ đợi chúng ta.Cái cảm giác bị bỏ rơi.Cô đơn.Hai đâu đó.Chỉ là một phần phải có trong cuộc sống.Trong chuyện tình yêu này để làm cho mọi thứ trở nên thi vị.Có nên tẩy màu sắc hơn và thôi.Hãy luôn tin rằng.Chúng ta sinh ra ai cũng xứng đáng được nhận yêu thương.Ăn hết những ai bạn lĩnh từng bước qua những đau thương.Từ xoa dịu có thêm buồn đau của chính mình.Thì lại càng xứng đáng nhận được nhiều hơn như thế.Bởi khi ấy.Chúng ta nhận ra rằng.Người yêu thương ta.Không ai khác chính là bạn thân ta.Rồi khi tim mình không còn chứa đựng những đau thương.Ta sẽ nhận ra rằng.Cài đã sẵn sàng đón nhận những yêu thương khác.Cưỡng chế trước về quá khứ.Cặp xóa ký ức.Vẽ chữ.Thì phải xóa được.Trái tim từng tổn thương của một con người chân thành.Là một trái tim đầy nhiệt ký ức ngọt ngào.Để rồi những điều đẹp đẽ từng xảy ra trong quá khứ.Xe lu thôi thúc chúng ta.Biết quý giá hơn hai chữ yêu em.Nguyễn.Có kinh đau đầu em chẳng quan.Đến đâu không muốn mang.Đôi ta biệt ly.Có cơn mơ nào em quên mà.Ngày em bên em.Lạnh lẽo nữ sinh ra là dành cho em.Nước chanh ấm áp và thuốc muối em thật xinh còn bóng.Những màu giá em nhiều đôi mi cong.Yêu thương sẽ về quá khứ.Mưa ơi đừng gọi tên nhau nhớ đừng nản lòng khi.À thế chưa môi hôn.Tôi sẽ thương nhớ như tay anh đặt lên con tim.Cho tim mình lỡ đôi lúc.Em những gì trong tình yêu.Váy xinh cho người mình yêu rất nhiều.Gửi về anh.Chưa bao giờ.Là đổ cả.Yêu thương nhiều lắm.Nhưng tớ không biết chữ.Ê bây giờ nó tuột khỏi tầm tay.Kết nối treo cổ.Hãy hỏi.Tự hỏi lòng mình để rồi chính xác cũng không có câu trả lời.Tôi nhớ cậu.Biết.Thực phẩm quen những ngày còn bên cậu.Để mỗi sáng thức dậy.Tôi mong một tin nhắn chào ngày mới từ cậu.Cây cầu nhất ăn sáng.Chợ cầu phóng xe qua chợ tới tới trường.Để một chiều cuối tuần.Tư vấn qua con đường thơm nồng hoa sữa.Cho một dáng người cao.Thanh mảnh đạp xe qua và mỉm cười với tớ.Mình đi đâu nhỉ.Và cứ thế hai đứa lại đường lời khắp con phố dài hà nội.Để mỗi buổi tối trước khi đi ngủ.Thứ nằm ôm điện thoại chờ nghe giọng cậu nói ấm áp quen thuộc.Đường đi câu cá những câu chuyện.Sex thú vị.Mà chị ở cầu mới có.Nhưng bây giờ.Ngày mới của tớ không còn ai nhắc nhở.Chiều cuối tuần.Có một mình lặng lẽ bước đi.Mỗi buổi tối tôi không còn nghe được chồng câu nói.Bài thơ nhớ.Và tới chợt nhận ra rằng.Mình đã.Xa nhau.Tôi nhớ cậu.Nhớ cái nắm tay khi mình cùng nhau sánh bước.Cái lần đầu tiên tới nhận ra rằng.Một bàn tay luôn thường có một bàn tay.Nhớ nụ cười như mùa thu tỏa nắng trên gương mặt cầu.Thế lần đầu tiên tớ biết được.Hạnh.Đôi khi chỉ đơn giản thế thôi.Như cái như mày khi tới làm điều gì không đúng.Lần đầu tiên có hiểu ra rằng.Có những điều không cần phải nói ra.Nhưng bây.Vẫn con đường ấy.Đi một mình tới bước.Khoảng trống bàn tay không còn được cầu lấp đầy.Cái lạnh lắm.Chiều đeo đôi găng tay bông giấy số.Bởi hình như tớ đã quen hơi ấm từ đôi bàn tay của cậu.Gương mặt cậu giờ xa vời với tớ.Nụ cười ngày đầu không biết cậu đã gửi đến ai.Tôi muốn biết người con gái nào đang bước đi cùng.Không biết giờ này cậu có đem nghiệm cười với ai đó hay không.Ngày ấy.Cách trị khi muốn cầu chỉ thuộc về riêng tớ.Đủ tự tin để khẳng định rằng mình mãi mãi thuộc về nhau.Khi cậu nói chia tay.Tớ lại không đủ can đảm để giữ cầu lại.Không đủ dũng khí để nói rằng tớ không muốn chia tay.Quay mặt đi để cậu không thấy hai hàng nước mắt đang chảy dài trên khuôn mặt đó.Tôi muốn cậu hiểu rằng tớ vẫn mạnh mẽ khi không còn cậu ở cạnh bên.Yêu thương nhiều lắm nhưng tớ không biết giữ.Thế bây giờ nó tuột khỏi tầm tay.Tiếc nuối.Đau khổ.Khối.Tôi tự hỏi lòng mình để rồi chính tớ cũng không có câu trả lời.Khi biết rằng dưới đây.Trong tớ có một khoảng trống không thể lấp vò.Hôn nhau.Tình cờ.một chia thành.Đặt trong nhau nhiều thương nhớ.Đến khánh chung đôi.Được hình ảnh bên anh được thấy anh cười.Chỉ cần.Yêu anh làm.Không nơi bình yên.Hình ảnh thịt còn em lấy phút sau lắm em yêu.Cũng sẽ phôi pha nhưng mà anh đi trên.Định mệnh hạnh phúc của anh vậy.Thì thôi anh nhé mình trở về.Không đi cùng nhau nữa đừng đến.Người đi trước tình yêu đến sau thôi đừng dừng bước.Giấc mơ mỗi đêm em yêu tay lấy anh.Chuyện buồn lâu rồi.Năm nay đang trốn kín thu.Từng được nói.Xin trời hạnh phúc cùng em với anh sao lòng còn chờ.Em vẫn yêu mỗi anh.Mẹ ơi.Điều tiếc nuối nhất trên thế gian này.Nếu được hỏi và được phép trả lời.Có lẽ em sẽ.Kể về câu chuyện của chúng.Cần em trai.Cả thanh xuân tươi đẹp của mình để yêu.Tìm đến cuối.Người cùng anh sánh bước trên lễ đường.Được nhận nhẫn lòng tay.Từ mặc váy cô dâu trắng.Cài composer.Chẳng phải là em.Em vẫn còn nhớ những ngày đầu yêu nhau chúng mình đau khổ đến thế nào.Em không chê anh điều kiện không bằng ai.Anh không chê anh lương ba cọc ba đồng.Em cũng không chê anh gì.Anh không thể cho em đi tới những nơi mà bạn bè em hay lui tới.Em chấp nhận.Bởi vì em yêu anh từ một nụ cười chân thật.Và ngày sau đó.Là những ngày mà em biết rằng mình đang chơi một ván bài lớn với số phận.Với cả tuổi xuân ngắn ngủi của mình.Phim bắt đầu đi làm.Có thêm một nguồn thu.Đồng nghĩa với công việc chồng chất những nỗi lo.Đã cuống cuồng như thế nào.Cá hồi hộp và run sợ ra sau.Em đều nhớ rất rõ.Là em đã ở bên cạnh động viên anh từng ngày từng giờ.Là em đã dõi theo anh từng bước.Thậm chí đến từng phút giây.Là em luôn mong anh bình an vô sự.Luôn mong anh được suôn sẻ.Dương đông anh.Gặt hái những thành công.Em là cô gái nhỏ bé.Ta chọn đi cạnh cuộc đời anh an yên như thế.Không đòi hỏi.Không mong cầu vật chất.Nếu anh muốn.Thậm chí là muốn bay cao để vẫy vùng nơi phương trời lớn.Em vẫn có thể mãi chung chân ở một chỗ để ngắm nhìn về phía anh.Em có thể không cố để đi nhanh hơn anh à.Không bay cao xa hơn.Em có thể mãi giúp người.Phải chờ đợi anh.Anh cũng là cho em thật không.Bởi vì trên đời này.Phạm là cái gì vậy có đủ.Người ta lại càng nhanh chán.Phạm là cái gì quá bao la.Người ta lại càng hay phạm phải lỗi lầm.Mọi thứ nếu tốt quá.Sẽ thành ra không được trân trọng.Bởi người ta chặn tin trên đời này có người vì mình mà hi sinh nhiều đến thế.Em đã quên mất một điều rằng em đã quá đơn thuần.Để nuôi dưỡng những giấc mơ quá xa vời.Bởi người ta đã biết chạy.Thích ảnh và viết tay.Người ta sẽ khao khát với tới những thứ cao hơn và xa hơn thế.Người ta thường ít khi nhìn.Hoặc cuối xuống.Hoặc quay đầu.Người ta sẽ trong tâm thế của một người đã có đủ đầy.Đã có tất cả để ban phát một chút nhỏ nhoi tình thương.Và người ta rời.Bởi thế.Cho những cô gái như em.Tình yêu quá trời không.Đừng sống quá giản đơn.Đừng mong nóng vào một tình yêu quá thường khi.Hãy yêu người thì mình nhiều hơn một.Đừng yêu người mà mình phải dành cho họ nhiều hơn.Hay ích kỷ giữ cho mình một con đường lùi.Trước khi tình yêu mù quáng làm beat buồn mọi nẻo đường về.Và anh chỉ trao cho ai đó một nửa tin cẩn trên đời này.Tưởng cho đi.Chúng ta sẽ chẳng khi nào biết được khi nào mình trở thành một kẻ trắng tay.Nhất là khi chúng ta đã ngây thơ.Con vịt rút cạn kiệt cả thanh xuân để theo đuổi một mối.Tình yêu.Có những câu chuyện rất vui.Nhưng cũng chẳng hiếm những câu chuyện khiến người ta phải buồn.Vì một người quên hết cả thanh xuân.Hết rồi chẳng nhận lại được gì.Bé bành tuổi hổ.Có lẽ cũng chẳng còn là một câu chuyện khiến.Truyền hình.Phận là con gái.Chỉ có thể mềm yếu và ngốc duy nhất một lần này thôi.Đến giờ phút này.Anh không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc phải làm.Tao đi.Những câu đầu.Tìm cho mình một tình yêu đích thực là chân thành trong cõi đời này.Người ở bên cạnh anh.Những ngày gian khổ.Không còn đứng yên nơi cụ nữa.Người khá nhanh bây giờ.Cũng không được chứng kiến những ngày anh vất vả ngược xuôi.Thôi thì nhường anh cho cô ấy.Người mới của anh.Với những tháng thanh xuân mơ mộng trong cuộc đời.Quay sẽ thay em chăm sóc anh.Cùng anh sống tốt những ngày còn lại.Chuyện em thì.Cứ hồn nhiên.Cuộc đời.Rồi sẽ lại bình yên thôi.Từng đó.Zing mpba.Em nói.Đêm nay.Trung bầu trời.Anh chia làm.Youtube.Anh cười nụ cười anh trong vắt xiêu lòng em ngay từ phút ban đầu.Em cười nụ cười chưa hết câu kỷ niệm tình xưa.Tình yêu đó em đã chờ từ ngữ.Trời mưa chiều năm tháng thanh.Các bạn thân mến chúng ta vừa trải qua quãng thời gian của sài gòn radio những câu chuyện của đêm.Về đến đây thì minh quân phải nói lời chào tạm biệt tất cả các bạn rồi.Anh nhớ đó nghe sài gòn radio những câu chuyện của đêm.Được phát sóng định kỳ vào mỗi buổi tối thứ ba hàng tuần.Xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại.Anh về rồi anh chúc tết yêu lòng từng phút ban đầu.Chưa hết cứ thế nên tiêm sởi.Cách em giữ tình yêu đó em đã chờ từng.Năm tháng thanh xuân.Ngày xưa.Vậy em yêu.Trò chơi yêu thương.Một số.Làm ướt khóe mi em rồi em quá yêu mẹ.Người con gái với tôi. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com