Sau Bao Nước Mắt Anh Vẫn Là Người Em Yêu L Radio Tình Yêu

sau bao nước mắt anh vẫn là người em yêu l radio tình yêu
Nhắn tin đến.Cần bao nhiêu thời trang để có thể quên thì một cuộc.Đi thăm cá cược.Và bao lâu để có thêm dũng khí mà bắt đầu lại với người lúc trước bạn thân tình yêu.Và cũng từng tổn thương sâu sắc.Tôi có đọc ở đâu đó câu nói rằng.Qua tao đâu thương.Anh vẫn là người làm em.Soạn bài nước.Anh vẫn là người.Em yêu.Sau đây mời bạn lắng nghe bài về.Sờ vào nước mắt.Anh vẫn là người em yêu.Của tác giả nguyễn trần thành trúc.Chiều sài gòn tháng tư với những cơn mưa bất chợt.Lang thang trong nỗi nhớ hàng hải của chính.Đi cút đi cầu chút gì đó sót lại trên từng mảnh vỡ.Đã từng.Những chất ghép tổn thương và phép chặn luôn ý đầu nhỉ.Mua đồ trời cũng chẳng an ủi tôi khỏi khát vọng được đắm chìm trong làng vũ thị thúy thanh xuân.Một lần nữa.Ghi âm việt mối tình đầu như được bấm nút thua từ hình ảnh anh bước cha.Chụp ảnh mưa.Hết một chàng hoàng tử trong truyện.Sơ mi trắng quần tây đen.Cùng chiếc cặp sách lệch vai đúng tìm ai bằng nụ cười xua đi giọt lệ chờ trứng là.Rót cho mình một ly trà chanh em chúc bạc hà cây hình phát.Tôi ngồi báo cước di truyền cấp bàn cổng nhỏ.Để nhớ lại chuyện đã qua.Phường ngọc ngà .Vừa có vị mặn đắng.Trời nắng là nghe lời tự tình.Mình chẳng dám cỏ.Được giải bài gì có chất giọng để hoài niệm.Tóc tiên.Lạc vào những nỗi buồn.Lạc vào nơi góc quên.Đi một mình gặm nhấm.Bản nhạc buồn mới cưới.Quá khứ cứ ngỡ đã trôi xa.Để từng chút một để tự đồng đổ.Những thứ trước kia bốn thân thuộc nhất và hai đứa.Giờ hình như có ma lực các bước chân đứng lực quay về.Từ một thói quen đã được gỡ phòng.Tưởng chỉ là dạo chơi.Vậy mà tôi lại đi lạc.Cá mập thời tuổi trẻ.Từ nhiều hơn người ta tưởng báo rằng.Chờ đợi không đáng sợ.Cái đáng sợ là chẳng biết phải chờ đến bao giờ.Chính thức cảm xúc mông lung và bất định ấy khiến tôi đến trường vào lúc nhỏ.Chẳng chút khe hở ánh sáng như một mảnh đất trên thời không bị ông trời bỏ quên từ thưởng cũ.Lại phải tìm hướng xa cho một mối tình đánh vô phòng.Từ biến thành một chú cá vàng ngô kinh.Không nhớ bằng cách nào mà đôi chân kia được tới nhà.Sau mỗi lần lang thang tìm anh trên phố vắng.Chưa lúc nào tôi thổn thức với bào cả nước anh từng trao gửi.Những lời hứa ai nói hôm trước.Gì để tan biến đi đâu.Chúc tết cứ vẫn nhẹ tim tôi .Chiều cao sapa vết sẹo không.Để chuyển trường mở nhạc.Chúng tôi đến với nhau khi cả hai đều là những đứa trẻ vừa được thừa nhận là người lớn.Chúc bốc đồng quái cửa và cả tự ti.Khi nghĩ đến sự chênh lệch về địa vị.Giỏi thế.Làm tình cảm mới chớm nở cứ thế chưa kịp đơm bông đã hiến thành.Trong làn sương sớm.Bước dối và quay cuồng cho đối thừa cho định mệnh.Tôi hèn nhát từ buông bỏ vũ khí đầu hàng.Ken vẫn đang là một chiến sĩ dũng cảm.Với lại thu thủy đủ làm cho dây đồng một cô gái đang yêu tìm thấy.Nhưng mà đánh chết hay khi sau tất cả những cố gắng của anh.Tư vấn sửa phải lựa chọn của mình.Trốn chồng thằng ngốc đi cách biệt với thế giới hàng tháng.Dùng chiếc vỏ cứng bảo vệ cơ thể yếu mềm khoáng nhìn cây nhiệt của những người luôn cho rằng tôi không xứng cùng anh.Chung một thế giới.Gửi ảnh gái bán thân xẻ.Một lần thử thách lại nhận về mình những đắng cay.Mình cứ phải trốn chỉ có tình cảm và anh đang tới.Để lại mình anh chơi trò giữ cùng đường ẩm ướt.Những góc khuất từ ánh đèn mờ bao phủ phần trắng và xoài.Tóc dài đi đánh mất đầy thùng.Anh là một quyết định dại dột làm trái tim tôi chưa bao giờ tôi đau âm ỉ cùng hối hận.Tỷ lệ ai chưa nói hay vì lời đã nói ra.Bữa nay đi làm vất vả vào khoảng mỹ của một cô gái xuân thì yêu cười.Xnx.Tín chỉ tăng ca quay về kênh khác chó.Nữ cô độc trực bụng nên có bao nhiêu suy nghĩ về anh.Và bây giờ đã chẳng còn tư cách gì.Để truy hỏi sự giải.Sóc trăng chỗ ấy cứ lắng đọng dương vĩnh phúc cạnh kim chừng thành từng mảng khai nhỏ.Gỡ thì sợ đâu.Bà bỏ rơi thì cứ mãi khỏi nhức nhớ.Buông tay anh nhưng lại chẳng kiếm được sự ghen tuông.Sợ hãi.Một kỳ nghỉ đến việc.Rồi anh sẽ có người mới.Tôi chơi với đại dương vô tận và tưởng như chết chìm bên mới tâm sự ích kỷ.Người ta bảo cố quên thì lại càng nhớ có phải chăng và tôi chẳng thể ngăn nổi bản thân tìm về những.Quốc quang.Từng in thành những bước chân hai đứa.Cứ chậm rãi từng bước muốn bông hoa.Có thể tình cờ gặp lại anh như một sự sắp đặt của số phận.Để được nhìn anh dù chỉ trong giây lát.Vậy là khi yêu quá trời đã bay là là cấp nước.Tôi mới mất tìm mãi chẳng thấy bóng hình người mình thương.Con đường có dài đến mấy rồi cũng đi tới kết thúc.Khi bước chân của bản thân.Đang hỏi chấm.Đề thi thần đồng lúc vừa khoa vừa lễ.Tử vi đã đến lúc cần phải buông tay với mối tình đầu từ giờ hết là sẽ là tình cuối.Càng yếu đuối.Cách tìm bóng đá trực sẽ chẳng thể dung nạp thêm hình bóng khác.Thích nhưng biết làm sao đây.Thì quốc bắt phải quên mà nhịp đập ngực trái cứ gửi lên để chia.Cảm nghĩ về anh.Đêm đặt hàng chài bến bãi ngoài thao.Được gì trong đêm thấy trong mê cung không lối ra.Một giấc ngủ không mộng mị.Cũng trở thành xa xỉ.Trị thâm mông.Điểm thi.Xin chồng ngủ quá.Đến nỗi nhớ kia em gửi lại bóng đêm.Mà cũng khó khăn như vậy.Bình minh vẫn đúng hẹn ngày tới dù không chút tối có ba phẩy lấy bạn đều mệt nhoài khổ sở.Xin lỗi làm tôi có ảo giác rằng.Tất cả đã được giải quyết.Đất mới đã lên đánh người ta rằng mọi thứ đã trôi qua.Vậy mà.Quá khứ được cái hiện về ám ảnh với bóng bay.Ở sau lưng không nhìn thấy không có nghĩa là đã xa.Thì cha nó chẳng thể mất đi mà vẫn luôn hiện hữu trong cấp cho bản thân.Cho rằng đã khóa ba lần cửa chắc chắn.Làm sao có thể đánh lừa được con tim luôn cảm thấy vắng vẻ mỗi lần.Thức dậy bên trong thành phố trống chổng vì thiếu một nửa chừng chúng ta.Từ cứ thế sống qua từng ngày dài tưởng như các.Thời trang chưa dừng mới đó mà đã hai năm kể từ ngày anh bước ra khỏi cũng là tình cảm.Cuộc sống của tôi dường như đang trở về quỹ đạo mà nó vốn có.Đi làm nấu ăn.Quên tìm phải gửi.Bà cố quên đi một người.Bản thân tôi nghĩ rằng mình đã ổn cho đến khi anh gọi điện cho tôi.Trong cường sẽ chết toán.Chưa lặng lẽ rồi.Những lời tâm sự bao năm qua giấu kín.Tôi tìm vui để quên đi bao nhiêu nỗi buồn muốn chết.Từ một chàng trai từ ánh mặt trời trong sáng.Bạn trở nên bất cần.Xem làm bánh thương tiêu diệt cảm.Không phải chưa từng nghĩ sẽ quên mà chẳng hiểu sao những cô gái khác đến với anh.Ví như một sự tạm vợ chấp phá.Từ đầu không tưởng chừng chết lặng khi đang trở nên như vậy.Chiến sự ích kỷ của tôi đây đợi anh đi xa như anh ấy.Bao lâu để có thể quên đi một cuộc tình ghi tâm khắc cốt.Bà bao lâu để có thêm dũng khí mà bắt đầu lại với người lúc.Bảng thường tình yêu.Và cũng từng tổn thương hở sau.Tôi có đọc ở đâu đó còn nói rằng.Quả bầu đầu thương.Anh vẫn là người làm em khóc.Sờ vào nước mắt.Anh vẫn là người em yêu.Kỳ lân hữu hạn đưa tay về phía tôi.Quần bảo mà sĩ diện của một người đàn ông cao ngạo.Chị để cho hai đứa được bắt đầu sau kết thúc.Từ hữu đã đến lúc tám thân.Hãy bước sang hoài chiếc vỏ kính.Chào trang điểm tim chàng.Đời mình chính là duy nhất.Nước mắt em lau bằng tình yêu mới.Khi đầu thường trước đó sẽ được chữa khỏi ý bởi cách yêu trưởng thành hơn.Có trách nhiệm hơn từ một cặp tình nhân.Tưởng chưa đá quý.Thật may mắn với nhiều vấp ngã chúng tôi học được cách trân trọng thứ tình cảm quý giá này.Và càng may mắn hơn.Cả hai đã không gục ngã vì những thất bại đã trả.Nhờ tiếp tục đứng dậy và tiến về phía mặt trời ấm áp.Thời đã không bỏ lỡ nhau.Trong cuộc đời đài truyền thanh.Trường chuyên.Người đánh đề chương trình lớp video được thể hiện qua giọng đọc hà diễm và nhóm sản xuất lốp radio.Chương trình được phát trực tuyến trên truyện tranh của lê quý đôn chấm vn.Ở đồng tháp để kiếm youtube.com.Nếu bạn có những ý kiến đóng góp xin gửi về địa chỉ email.Luffy duacon vnexpress.vn.Optical vào fanpage facebook.com.Tuyệt chiêu của luffy.Dây kết nối cổng nhóm sản xuất. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com