[siÊu Hay] Truyện Tình Người Tình Nhỏ Phần 1 - Món Nợ ân Tình

[siÊu hay] truyện tình người tình nhỏ phần 1 - món nợ ân tình

Chào mừng quý vị và các bạn đã quay trở lại với truyền một truyện dài kỳ được phát sóng đều đặn vào hai mươi giờ mỗi tối trình càng trẻ.Vào buổi tối ngày hôm nay tại anh sẽ mang đến cho cái về tập đầu tiên của một bộ chuyển mới đến từ tác giả nguyễn ngọc.Đây là một tác giả đã từng được yêu thích thông qua bộ truyền hôn nhân bạc để có được phát sóng trên cành chuyện tình.Ngày hôm nay quay trở lại với tất cả chúng ta rồi sẽ tiếp tục bằng đến một bộ chuyển rất thú vị.Nói về nội dung của bộ truyền ngày hôm nay mười sáu năm trước một người đàn ông tống cuốn lâm vào bước đường cùng.Bé truyền tay một đứa bé gái muốn kết nếu để sự sống của cả hai.Nhưng rất may đúng vào thời điểm đó thì một bàn dài đã chỉ ra cứu vớt cuộc đời của họ.mười sáu lần sau đứa bé gái đó trở thành một cô thiếu nữ vô cùng xinh đẹp.Chấp nhận thấy bố của mình trả món nợ ân tình ngày xưa.Có chấp nhận kết hôn với chàng thiếu gia của gia tộc họ trình.Cuộc hôn nhân gượng ép không thể có tình yêu này sẽ mang đến rất nhiều những tình huống hài hước và bất ngờ.Và mở cái gì và bạn của mỗi gia đình có nội dung của tập truyện ngày hôm nay sau khi lắng nghe xong vẫn là một thông báo con.Quý vị hãy ủng hộ anh xa cũng như tiếp của chợ tình bằng một thao tác rất đơn giản nhấn like chia sẻ.Nút đăng ký kênh nhé.Cảm ơn mọi người rất nhiều câu bây giờ không để quý vị chờ đợi lâu hơn trường ta hãy cùng nhau đến với nội dung chi tiết của tập đầu tiên.Bộ truyện này của tác giả nguyễn ngọc ngạn có phần đọc của anh ta.Thiện thành đôi mắt sáng lấp lánh sẽ nhìn mình trong gương.Một chút ánh sáng của sự nghề lái nền trong mắt của cô khuôn mặt thánh thiền được trang điểm kỹ càng.Và thanh xào làm lộ ra những đường nét vô cùng thành tố và hoàn mỹ.Chiếc mũi cao thẳng xinh đẹp đi kèm là đôi môi nhỏ à đức cảnh đạo.Thằng lông mi cầm bút tần số biên giới là biển hồ long lanh.Khiến cho người đối diện nhìn vào đều có thể hồn bay phách lạc một vài đẹp vừa kiêu xa lại vừa nhá nhá.Phải gọi là tuyệt sắc mỹ nhân vừa tròn mười tám tuổi có bốn nghìn được gia đình gà.Một người đàn ông xa lạ chưa biết mặt.Chưa rõ tính cách và thậm chí cô cũng chẳng biết tên.Ngày cùng với ba và mọi người lên sài gòn chuẩn bị cho hôn lễ tôi chỉ có thể mơ hồ nhận thức được đây là.Mà mình phải làm bắt buộc phải làm phải làm thật tốt không phân vân không trôi tay.Và cũng không tranh đấu tấm thân này là phải thuộc về gia đình họ trịnh mặc cho họ đối xử ra sao.Vẫn phải một mực ống kính có ai ai cũng đều nghĩ rằng câu chuyện này của cô chỉ tồn tại.Tiểu thuyết hoặc là ở trong phim thế nhưng nó lại có thật ở ngoài đời ngay tại một vùng.Chảo rán của miền trung mười sáu năm về trước .Mẹ của cô qua đời.Bà cô với quá túng quẫn trong cảnh sống nợ nần chồng chất.Về không chịu được áp lực quá lớn công nghiệp quá đau khổ trước cái chết của vợ mình.Không còn cách nào khác ôm liền có ý định tự vẫn.Không nhẫn tâm bỏ lại đứa con gái bé bỏng một mình ôm đứa con gái ra quãng sông gần nhà và định.Xuống đó ford tháng cho dòng nước cuốn trôi.Khi chuẩn bị thực hiện hành động điên rồ đó thì bốn nghìn một chiếc xe hơi dừng lại bên cạnh người ngồi trong xe.Rồi bác ra ngoài rồi kéo tay của ông trở lại thật mạnh.Anh kìa anh đang làm gì vậy.Nhờ mừng tình bạn cô ấy trả lời.Tuổi.Dù có chuyện gì đi nữa cũng đừng suy nghĩ như vậy chứ.Con bé đâu có tội tình gì đâu.Mà sao anh lại nỡ tước đi quyền được sống của con gái mà như vậy.Anh không hiểu hoàn cảnh của tôi đâu.Thật sự là tôi.Đã đi vào đường cùng rồi.Cuộc sống.Lùn có cánh cửa khác được gọi là ngày mai.Đường cùng hai nghìn lẻ mười ba bản thân mỗi chúng ta lựa chọn.Là do anh đang biến nó trở thành đường cùng đây anh hiểu không.Tôi khuyên anh.Nên về nhà đi.Nhà.Tôi không còn nhà để về nữa.Tôi đã làm cô con gái của tôi rồi.Bà của cô khóc nước mắt lá tra tuần rồi.Giọt nước mắt của một người cha bất lực trước số phận của mình.Nếu như bây giờ.Tôi trở về nhà cô .Thì chắc chắn.Bọn họ sẽ mất còn vé rồi bán sang trung quốc.Tôi không chống lại được ở đâu.Lúc này thì người đàn ông đó bỗng đưa mắt nhìn đứa trẻ tội.Nó cũng chẳng hiểu gì đồi mồi nếu máu.Class là vị đang đói.Trong lòng của ông giấy lần một cảm xúc kỳ lạ.Như thế là tinh thần vậy.Chắc là do ông luôn ao ước có một đứa con gái.Nhưng mà ông trời lại không chấp nhận cái mà muốn đó cho vợ chồng ông từ ngày thanh phong ra đời.Chồng có ôm không thể nào sinh thêm được một đứa trẻ nào nữa.Cho dù đã cố gắng chạy chưa khắp lời thế nhưng hoàn toàn vô ích đôi mắt dài.Tài xế lấy một vali tiền mặt mang ra rồi đặt vào tai của bà thiên thành.Cầm lấy.Và bắt đầu lại cuộc đời đi.Ảnh.Chưa vợ anh đâu còn biết nhậu đâu.Tại sao.Giải giúp tôi chứ.Tôi không giúp anh.Là tôi muốn mua con gái của anh.Cái gì cơ.Không được.Tôi không thể làm sao con bé.Mẹ nói đi cho nó cho tôi.Chả còn tôi sống chết cũng phải có nhau.Người đàn ông cường ngày rằm bấm cười lớn.Tôi không bắt anh phải ra một con bé ngay bây giờ.Sinh nhật mười tám tuổi.Tôi sẽ đón con bé trở về.Nếu như đồng ý.Tin nhanh kỵ sĩ.Tôi cần rất nhiều vì.Không thể nào chờ đợi lâu.Nằm nghỉ một chút.Ông táo với khuôn mặt hiền từ phúc hậu.Thiên thành chắc là một đứa trẻ may mắn đã gặp được người tốt.Trong lòng dâng lên một niềm an tâm đến kỳ lạ.Không chần chừ bà cục gạch đầu giờ đáp lại.Thật là cảm ơn anh.Tuổi trẻ.Tuổi trẻ.Khách sạn canary.Với không gian ấm áp sang trọng và lịch lãm.Lễ cưới của con trai độc nhất dòng họ trịnh.Một gia đình về thế với sườn giò có vào nhóm trải rộng khắp ba miền của đất nước.Với những nhà hàng quán bar khu vui chơi giải trí sầm uất.Đi kèm là những địa điểm nghỉ dưỡng du lịch sang trọng.Ngoài ra thì chồng hỏi cho anh còn kinh doanh rất nhiều lĩnh vực khác nhờ bất động sản xây dựng trang sức.Đá quý bệnh viện trường học vân vân.Chuyện nghe qua thôi cũng được hiểu được.Lễ cưới này sẽ được tổ chức sàn sẽ đến cỡ nào.Hàng ngàn viên pha lê được đánh kết lấp lánh.Hàng ngàn đóa hoa hồng trắng.Được rảnh dọc từ ngoài sảnh nhà hàng.Vào trong không gian bữa tiệc.Chương trình là những cảnh phòng làm trắng.Tôn giả sợ nhé và tôn quế.Thiên hành bước già tổ chức chiều xa đẳng cấp.Với chiếc áo cưới có thần sau dài hơn hai mét.Xếp tầng tầng lớp lớp như sóng biển.Thật sự.Đi đôi với ngân sách này.Chỉ có thể gọi tắt bằng hai từ.Huyền my.Chỉnh thành phòng bước đến.Khuôn mặt lạnh lùng trên những người người phía trên.Ngô còn tình xa.Quả thật đáng hàng với các tượng thần hy lạp.Ngón tay thon dài có ảnh đưa ra rất nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ của cô một cách hứng.Khóe miệng thì thầm.Theo tôi.Âm thanh trầm thấp uốn lượn giống như tiếng chuông cổ ngàn năm.Vừa khiến cho cô có chút tài sở.Nhưng lại vừa mang cho cô sự ấm áp.Ở đây có được người làm cho cô hơi cảm thấy hồi hộp.Cô thở sâu lấy lại bình tĩnh cô tự nhủ với chính mình.Thiên thành.Mày đã thực sự kết hôn.Hôn lễ rất dưỡng giả và lòng chồng.Các phương tiện truyền thông tập trung một số.Báo giới thì bắt đầu tắc nhỉ.Thiên thành bị choáng váng cả đầu óc bởi và ánh đèn flash cứ lùn trước liên tục.Nhưng mà đều làm cho cô bất ngờ nhất.Là nụ hôn nhẹ lên môi diễn ra chóng vánh của người đàn ông mà sắp sửa cô sẽ gọi là trường.Cùng với tiếng cười gượng gạo.Thiên thành.Cảm ơn em rất là vợ của anh.Là con dâu của bà mẹ anh.Chúng ta hãy sống thật hạnh phúc.Và chân thật nhiều bà bối nhỏ nhé.Dù sao thì đây cũng là nụ hôn đầu đời.Dù sao đây cũng là những lời ngọt ngào.Trái tim bốnd nhỏ bé và chật hẹp đó.Được một màn chấn động không thôi.Cô gái mỉm cười và mộng tưởng đến hạnh phúc mới thật bình yên.Buổi tối.Sau khi hôn lễ kết thúc.Cô phải tạm biệt bà để theo xe về nhà chồng.Hai bà con ôm nhau khóc chồng nhung nhớ.Bà cô cầm lấy tay của cô giữa căn dặn.Con gái của ba.Hãy sống thật tốt còn nhé.Tuần lễ ở nhà trai mang đến cho chúng ta.Là một ân tình quá lớn.Vậy nên.Của hồi môn con mang về nhà chồng.Làm một trái tim bao nhiêu khi sinh và thấu hiểu.ba tin tưởng con gái ngoan của ba.Thiên thành không giống hàng lắm.Khi nói của sẽ sống những ngày tiếp theo là một căn biệt thự dát vàng nguy nga và tráng lệ.Đặt chân vào nhà.Rất nhiều người làm trại gia đoàn đà do chào hỏi.Chào mừng cô hai.Chào mọi người.Thiên thành cũng vui vẻ lễ phép đáp lại.Ba mẹ chồng của cô không sống cùng ở đây.Và lại rất yêu thương cô nên cũng khá thoải mái.Không cần phải cầu lệ các phép tắc lễ nghỉ.Chỉ có điều thiện thành vẫn cảm thấy có một chút lạc lõng.Có thể là căn nhà này quá rộng lớn làm cho cô nhất thời chưa thể nào thích nghi.Mở cửa phòng ngủ.Công chánh là phòng tân hôn.Ánh đèn vàng mờ nhà làm cho cô cảm thấy lo lắng.Thành phẩm lúc này cũng đang ở đây.Clip nhìn của một cái sau đó đi thẳng ra ngoài.Vài phút sau thì bác quản razón dán gõ cửa.Mang theo trang phục lỗi màu đỏ.Cùng với đường viền ren màu đen sắc sảo nhỏ rồi nói.Của hai à.Bà chủ sai tôi mang đồ lên cho cô.Bây giờ có đi tắm vào thành anh nhé.Lát nữa.Cậu chở sếp hải phòng.Có ai hiểu chưa.Đôi mắt tròn sáng khi nhìn bộ quần áo.Rồi từ từ đưa tay nhận lấy hơi gật gật đầu.Tôi.Tôi hiểu.Sau khi tắm xong.Là nước ấm khiến cơ đỡ mệt mỏi đi phần nào.Khi ngâm mình trong gương.Thực sự là chiếc váy này hơi trống trải.Làm cho khuôn mặt của cô trượt đỏ bừng lên.Mở một lúc sao thiên thành mới lấy hết can đảm bước ra ngoài.Thành phẩm lúc này đang rửa người vào gối ngồi trên giờ.Tay cầm điện thoại note lớn tranh thủ lúc anh không để ý đến mình.Cô vội vã hát nào lại chụp ngày trước trận cuốn cẩn thận.Giờ an tâm mỉm cười giống như một đứa trẻ.Bỏ ra.Giọng của anh mang theo âm điệu nhạc nhớ và khó chịu.Tôi.Tôi đi ngủ trước nhé chúc anh ngủ ngon.Thế giới lập tức trùm chăn kín đầu.Cuộn tròn người giả vờ nhắm mắt.Tôi nói.Cô bỏ chiếc chăn ra.Vẫn tiếp tục giả vờ ngủ.Cô có nghe thấy không đấy.Cứ nói là cô bỏ chăn ra.Anh hơi lớn giảm khiến cho cô giật mình.Từ từ ngồi dậy giờ làm theo.Khuôn mặt ngây thơ bướng bỉnh xuống.Nhưng mà tôi.Từ ngày.Anh ấy thấy câu nói này.Thì tỏ vẻ bất ngờ.Quay sang nhìn cô lâu hơn một chút.Nhẹ nhàng hơn một chút.Giờ rất nhanh sau đó quay trở lại trạng thái ban đầu.Đừng có tỏ vàng ngơ ngác đáng yêu trước mặt tôi.Tôi.Rất ghét.Bài tỏ vẻ chứ.Thành phần ngạc nhiên trước thái độ đó rồi sát lại gần cô.Thiên thành cảm thấy.Mặt của mình nóng bừng lên.Khi tay của anh chạm vào da thịt của mình.Nhưng mà phải công nhận.Của rất đẹp.Nhưng mà đáng tiếc.Không phải gu của tôi.Nói xong anh đứng dậy rất khó.Ánh mắt đã nhận hơn bao giờ hết.Nói to.Vào đi.Một cô gái ăn mặc gợi cảm.Bờ môi đỏ mọng.Đôi mắt đầy tình ý với những đường cong cơ thể đầy hấp dẫn.Lên ôm lấy anh rõ nào.Thành phẩm.Em thật sự là rất nhớ anh đấy.Nhớ mùi hương trên cơ thể của anh nữa.Thiên thành trưởng mắt nhìn cô gái đó đang vui và người đàn ông của mình.Trong một lúc này nhiều thần.Thịt đúng là buồn nôn.Anh để nhà cô ấy già.Đưa tay sờ lên cảm của cô.Nhỏ giống demi love.Muốn làm vợ tôi.Trước hết.Học cách trở thành đàn bà đã.Giờ liên tục ôm hôn cô ta với những động tác khiêu khích.Đốt mắt người đối diện.Không chịu đựng được sự trả đặt này cô đứng dậy rồi nói to.Chỉnh thành phòng.Anh và tôi đã là vợ chồng rồi đấy.Anh cũng nên tôn trọng rồi chứ.Tôn trọng cổ.Thử một cuộc tình.Vốn dĩ là tiền.Lập tài sản của cái nhà này.Được làm con dâu nhà họ trạng rồi.Thế còn đòi hỏi tôi là phải tôn trọng sao.Nếu như cảm thấy không thích.Làm phiền có đi ra ngoài.Chúng tôi còn phải vui vẻ nữa.Dường như thế nào cô vẫn chỉ là một cô gái mười tám tuổi làm sao có thể chịu đựng được sự đã kích lớn.một nghìn không nói là được gì cả.Bởi về anh và cô kết hôn không dựa trên nền tảng là tình yêu.Nước mắt trực trào.Có nợ anh một cái thật mạnh rồi vụt chạy để tức khác.Thành phòng nhìn thấy có khóc nhiều vậy.Khuôn mặt vẫn bình thản không trước biểu hiện.Tên những bản thân cũng không còn hứng thú để tiếp tục cùng với cô gái kia.Xong việc rồi.Về đi.Anh sao thế.Tôi không sao.Tôi nói là cô về đi.Ok.Cảm thấy hơi tức giận.Cô gái xinh đẹp đó sách tối rồi lập tức ra về.Bởi vì có hiểu chuyện thành phòng đã nói ra câu gì.Kết quả thực hiện ngày.Nếu không.Say nắng đầu hậu quả.Buổi sáng ngày mai.Thiên thành thức dậy rất sớm với đôi mắt thâm quầng bởi vì không rất nhiều.Cô cũng không hiểu vì sao cô lại khóc như vậy nữa.Thực ra cổng chưa hẳn là có tình cảm với chồng của mình.Có lẽ cũng phải một phần con nhớ ba.Giờ một phần cảm thấy tủi thân.Khi bị đối xử tệ đến như vậy.Quản gia và người giúp việc trong nhà.Thế có hai đêm tân hôn đầu tiên.Ngồi trên ghế sofa.Thì đường nước hàng thắc mắc.Nhưng cũng không ai dám lên tiếng hỏi han.Các đề tài đổi mới.Rồi thở dài nhìn lên gác.Kiểu gì cũng phải trở về phòng làm vệ sinh cá nhân.Và thay đổi trang phục.Mà nếu như cô không nhầm.Hôm qua ba má chồng cô đã căn dặn.Sáng nay sẽ là ngày đầu tiên có đến trường đại học.Thiên thần sẽ được học chuyên về quản trị kinh doanh.Đây cũng là ngôi trường mà gia đình anh đầu tư xây dựng lên.Tuy có một điều là cô không hề biết đến điều đó.Lấy hết can đảm.Mở cửa phòng một cách nhẹ nhàng nhất.Thiên thành rón rén bước vào.Vừa đi được vài bước thì một giọng nói phản vang lên làm cho cậu sợ hãi.Đường tròn trần như từ.Chứ không phải đã đi rồi sao.Còn muốn quay về nhà.Khuôn mặt của cô bướng bỉnh có đáp lại.Lãnh bảo tôi ra ngoài.Dành không gian riêng tư cho hai người còn gì nữa.Anh xong việc rồi.Thể tích nhiên là tôi sẽ phải trở lại.Anh bước đến đứng đối diện với cô thật gần cơ thể của anh toát ra mùi hương nam tính tự nhiên rất dễ chịu.Làn da màu lúa mạch làm nổi bật chiếc áo hiệu polo màu đen đi kèm với chiếc quần tây màu cam.Đơn giản nhưng lại vô cùng tinh tế.Chồng mất đèn của ảnh hot lại mang theo vài phần sắc bán kiếm tiền thành có chút đứng ngồi không yên.Tay của anh rất nhẹ nhàng đặt nhẹ lên vai của cô lên tiếng.Chỉnh thành phòng tôi.Chưa bao giờ nấu má với phụ nữ như vậy là tôi nói nếu như em không có nhã hứng thì có thể tùy tiện.Ra ngoài.Là em muốn như thế em hiểu không.Hơi giật mình và cảm thấy có chút vô lý ở đây thiên thành lập ban.Hoàn cảnh như vậy.Tôi có thể không vì sao em nên học cách làm cho tôi vui vẻ thì sẽ tốt hơn là cách này.Nói một câu em hiểu cái là một câu như thế.Làm cho anh vui vẻ là làm như thế nào thế làm thế nào.Anh mới vui đấy.Câu hỏi ngây thơ của cô làm cho anh bật cười rất nhanh trả lời lại.Đừng quên những gì tối qua tôi đã nói còn bây giờ tôi phải đi làm.Không rảnh rỗi ngồi đây dạy em đánh vần đâu cưng.Bước từng bước dứt khoát và lạnh lùng trước khi ra khỏi cửa anh không quên dặn dò thêm.Sau này ngoài trời nhà và trước mặt bà mẹ tôi chúng ta không cần tỏ ra còn biết rồi sao.Hôn nhân này cũng là tôi chiều lòng họ đường lý tổ chức hôn lễ thì có thể trói buộc được tôi.Nói xong anh bỏ đi rất nhanh.Để lại thiên thành một mình mơ hồ suy nghĩ lại tất cả tại trường đại học.Thiên thành được tài xế riêng dẫn vào đến tận giảng đường mọi thủ tục nhập học của cô đã được gia đình chồng lo toan.Trước một chút nhớ một chút dùm sướng.Một chút lo lắng khi được sống trong một môi trường mới gặp gỡ những người mới cho có bạn bè mới.Cuộc suy nghĩ rồi phút chốc chợt họ giao trong bụng.Chờ một chút ngồi thích hợp.Là một góc khuất phía chồng lời gần cuối lớp.Sẽ mỉm cười hài lòng.Có lấy một cuốn sách ra đọc trong khi chưa tích hợp đầu tiên.Một cô gái ăn mặc sành điệu xinh đẹp.Với mái tóc dài xõa bồng bềnh màu nâu nhạt ngồi ngay bên cạnh.Dáng váy cá tính cùng với phong cách hơi vội bạn.Làm cho cô để ý.Mắt nhìn trần trần vào người trước mà.Let go.Đừng nói với tớ là cậu thích con gái nhé.Cô ấy quay sang nhìn cô nói một cách thật bình thường.Nụ cười tươi cùng với đôi môi đỏ thật đẹp.Thuật nhìn không giống sinh viên.Tớ.Cứ nói đi đừng ngại.Dù sao thì tớ cũng biết là mình có sức hút.Thời đại bây giờ chỉ có con gái mới mang lại hạnh phúc cho nhau thôi.Ủa.Vậy là cậu cũng thích con gái sao.Mất của cô mở to.Thảo về thích thú được đã cười lớn.Thích cái đầu cậu ấy.Tớ mê trai muốn chết nhé.Bây giờ.Vậy mà làm chứ cứ tưởng.Cậu đừng có mơ tưởng nhé.Cậu bớt ảo tưởng thì có đi.Ai mà thèm chứ.Không thèm nhìn như thế.Thì đẹp tự nhiên thôi có sao đâu.Mày thích câu này đi nhé.Cậu tên gì thế.Thiên thành là tên của tớ.Còn tớ là thảo gì.Làm bạn nhé.Được thôi bạn thân.Ok.Ok.Tình anh lẻ loi nhé.Một tràng cười sảng khoái mang lại cảm giác gần gũi giữa hai người xa lạ mà đã thấy thân quen.Như chợt nhớ ra điều gì rất quan trọng mất của cậu mở to hết cỡ.Tay thì đập bàn rồi nói.Cảm ơn ông trời.Đã cho con gặp được tầm nhìn.Vn.Cậu giúp tớ chuyện này nhé.Cái gì thế.Mới ghép thận chưa bao lâu đâu muốn nhờ vả.Ở thì việc cần gấp không thể nào chậm trễ.Đổi màu.Có thể nào chỉ cho tớ cách trở thành đàn bà được không.Cái gì.Chợ.Trở thành đàn bà.Thảo về là toàn làm cho có bất hòa.Trời ơi nó bé bé thôi.Muốn trở thành đàn bà.Điều chắc chắn là phải ngủ với đàn ông.Mà muốn ngủ với đàn ông.Thì phải được đàn ông chú ý đến.Mà muốn được đàn ông chú ý đến thì phải hấp dẫn và quyến rũ.Bạn muốn quyến rũ thì cậu phải đẹp.Phải biết uống rượu và phải biết nhảy nữa.Rắc rối như vậy.Thế rốt cuộc.Cậu có thể nào đơn giản hóa bằng một câu cho tớ dễ hiểu hơn được không.một trăm lời nói cũng không bằng một hành động mình chứng.Tối nay.Đi với tớ.Tôi sẽ dạy cho cậu ba chiêu thức để tiếp cận đàn ông.Đến lúc đó đảm bảo.Cậu muốn hài cũng được.Thật à.Tò mò quá đi.Đỉnh cao của sự quyến rũ đó là phải có mười ba để đạt.Mà đánh mất hút hồn và một thần thái sang chảnh.Chỉ có đi bà mới có thể như vậy sao.Chứ không lẽ là cậu muốn tớ lại cậu trong phòng học à.Thật là hết nổi.Vào đó uống rượu lắc lư nhảy múa.Thì tự khắc sẽ thay đổi thôi hiểu chưa.Mà thôi.Quyết định như vậy đi.tám giờ tối nay tại shapeline.Tôi có việc ra ngoài trước đi.Bữa nay không học à.Số điện thoại đi.Điểm giành thì gọi tớ nhé.Bye bye.Ở một nơi khác.Thành phòng mang theo một bó hoa thạch thảo.Ánh mắt buồn ngủ kèm vài tiêu bốn mươi ba.Xuống sài đi thật chậm về phía nghĩa trang.Đặt báo hoa đỏ lên mộ của một cô gái.Anh khách dịu dàng rồi nói.Hà anh.Thật xin lỗi.Bởi vì hôm nay mới có thời gian để đến thăm em.Thời tiết đã sắp vào đông.Gần giáng sinh rồi.Có phải lạnh hơn rất nhiều.Em ở nơi đó nhớ giữ ấm nhé.Hà anh.Cô gái của anh.Anh xin lỗi.Bởi vì đã không giữ trọn lời hứa của chúng ta.Rằng kiếp này nếu không là của nhau.Thế giờ không gọi ai bằng hai tiếng vợ chồng.Nhưng mà để trả hiếu cho ba mẹ.Anh đã làm điều đó.Anh biết.Em sẽ buồn và giận anh nữa.Nhưng mà em yên tâm đi.Anh sẽ không bao giờ động lòng với người con gái nào khác mà em cả.Anh đã hai mươi tám tuổi.Còn em.Mãi mãi là cô gái hai mươi bốn tuổi chồng anh.bốn mươi lăm quà.Chưa một giây phút nào anh quên được em.Anh không cho phép mình quên em.Quyền những gì mà em mang đến.Và lại vô tình mang đi.Hôm đó.Anh mặc áo vest đẹp lắm.Nếu như bây giờ còn ở bên cạnh nhau thì chắc chắn.Instagram lồng ghen lộn lên cho mà xem.Hạnh à.Anh nhớ em.Nhớ cô bé đã nắm tay anh đi qua mùa mưa năm đó.Nhiều cái cách mà em nhóm nhé.Cái cách mà em yêu thương anh.Ngày biết tin anh mất.Dẫu không được nhìn thấy em lần cuối.Giờ gia đình em đã xác thực vụ tai nạn đó.Nhưng mà anh vẫn không muốn tìm.Và chấp nhận đó là sự thật.Anh đã không.Em nói là đàn ông thì phải mạnh mẽ dù bất kỳ hoàn cảnh nào.Nhưng mà anh không làm được.Mất em.Anh mất đề cả cuộc sống.Anh sẽ không yêu thêm một lần nào nữa.Và anh sẽ luôn giữ em ở góc nhỏ trong trái tim.Anh yêu em.Ở nơi xa.Hãy bình yên nhé.Người yêu của anh.Nói xong.Anh vẫn đứng ở nơi đó một lúc thật lâu.Nhận lại từng kỷ niệm gợi cảm tất cả sự đau thường vào lòng một lần cuối.Đặt vào tận sâu ngăn kéo bí mật khóa lại mọi thứ và rời đi.Trở về công ty.Anh lập tức nhận được một cuộc gọi.Có hai à.Có hai nói là tối nay sẽ đến sau.Để chơi cùng với bạn bè.Cái gì.Tôi biết chỗ đó.Có lẽ là không ạ.Hình như là bạn mới.Cứ để người ta đi đi.Tôi không quan tâm.Tắt máy nhìn ra ngoài cửa sổ.Ráng vài chiếc lá rơi.Ánh mắt biết nói đó không hiểu sao lại xuất hiện trong tâm trí của anh.Vội vàng ra khỏi đầu.Tăng nhanh chóng giải quyết một số công việc còn lại trước khi trở về nhà.Buổi tối.Đúng rồi hàn thiện thành đã có mặt tại quán bà vô cùng nổi tiếng.Vừa gặp mặt thảo về.Tôi đã nhìn cô rồi nhanh nhỏ.Cậu đi dự tiệc sinh nhật dành cho trẻ con.Mà sao lại ăn mặc như thế này.Chân váy áo kiểu tay dài.Tất cả tiểu thư.Thật đúng là chán chết.Lần sau đến những chỗ như thế này làm ơn.Mặc váy nào hở lưng hở eo.Ở chân.Ở cái gì cũng được à.Nói chung là phải có một chỗ nào đó mà hở ra.Một cái mít như phim cổ trang thế này lạc hậu quá đi.Thiên thần nhìn bạn mình cứ nói luyên thuyên cả một lúc rồi cười tiếp bố về đá.Ừ tao biết rồi.Bảo thôi.Không gian đồng đốt cùng với tiếng nhạc xập xình.Đèn màu chói lóa.Cách làm thành nữ tổ cậu ấm cô chiêu nhảy nhót không ngừng.Làm cho cô cảm thấy hơi ngột ngạt nơi đây quả thật là thiên đường ăn chơi hoan lạc.Thiện thành thẩm mỹ như vậy.Bởi vì muốn thoải mái hơn và có thể bắt nhịp được với sự sôi động này ngay bây giờ cô còn phải trốn.Nơi nào đó anh tuấn.Hít thở một chút.Nhìn đi nhìn lại chỉ có thể là nhà vệ sinh thôi đang dò dẫm bước lại + đầu óc suy nghĩ linh.Làm cho cô không tập trung đụng phải một người nào đó.Chưa kịp định thần để nói câu xin lỗi.Thế bàn tay to lớn kìa bỗng siết chặt nào cô.Rất nhẹ nhàng xoay người.Bất ngờ làm cho cô không thể nào phản kháng.Một nụ hôn cháy bỏng.Làm cho cô cảm thấy ngạt thở.Môi của người đàn ông lạ đó phổ lấy đôi môi của cô trong tik tok.Một màn chấn động xảy ra.Trốn tìm của cô kịch liệt phản ứng.Mất của cậu mở to.Cố gắng dùng tay hết sức.Để người đàn ông đó già.Nhưng không thể.Phía sau là giọng nói của một người phụ nữ vàng lên.Hoàng bảo nam.Tiếp nối là tiếng giày cao gót vàng lên rất to rồi dần dần mất hút.Lúc này thì cô mơ hồ thấy mình đã được giải thoát.Khỏi cái ôm rất chặt đó.Mở kết quả tức giận với xe bến cực không đáng có kìa.Thiên thành đưa tay định tắt một cái thật mạnh vào mặt của qatar.Thì nghe được tin nổi.Chuyển đổi hàm.Thật sự xin lỗi của bé.Nếu như có cơ hội gặp lại.Tôi sẽ giải thích sau.Bây giờ tôi phải đi rồi.Trong ánh đèn mờ ảo cũng có phần nào thấy rõ được khuôn mặt của anh ta.Một khuôn mặt tuấn mỹ.Trong đôi mắt lại toát ra ấm áp.Hàng không phải là người xấu.Không biết làm gì hơn vào lúc này cô gái gật gật đầu có phần xấu hổ khi thấy ánh mắt anh ta có.Nhìn cô rất lâu.Rồi bước qua một bên nhường đường.Trong căn phòng yên tĩnh với chiếc ghế ra khảm ngọc trai trắng vô cùng sang trọng.Tỉnh thành phẩm người đó làm việc.Ánh mắt gọn vài tia đỏ lướt qua từng bức hình đặt trên bàn.Cất giọng lạnh như băng.Thì ra người phụ nữ này.Cúng thật ngông cuồng hơn tôi tưởng đi.Cái để xem.Cây to gan lớn mật được bao lâu đâu.Sau đó đưa tay vòng một bức ảnh ném thẳng vào sọt ra.Trở về nhà sau một buổi tối với đề những cảm xúc mới mà.Những bất ngờ không lường trước được.Đây cũng là lần đầu tiên có được uống rượu.Nên bản thân cũng đã có phần ngà ngà say.Vừa ngồi hát líu lo như một đứa trẻ cô tươi cười bước xuống xe đi vào nhà.Không quên cảm ơn anh tài xế tốt bụng.Rất cảm ơn anh đã chờ tôi sẽ đưa tôi về nhé.Không có gì đâu có hay.Đây là trách nhiệm mà tôi phải làm thôi.Tiền thành ngày rằm gật đầu nhà rồi nhanh tiến vào trong biệt thự.Một giọng nói vang lên làm cho câu hơi giật mình là bác quản gia.Cô hoài à.Khuya lắm rồi đấy.Mà sao bây giờ mới về vậy.Hình như là cậu chủ vẫn đang thức để chờ cô đấy.Hai từ cậu chủ được phát dài làm cho cô tỉnh táo hơn hẳn.Khuôn mặt mếu máo cười khô.Giả vờ.Chả biết rồi à.Cảm ơn bác đã nhắc nhở nhé.Trong đầu của cô lúc này lấy liền vô số những ý nghĩ táo bạo.Nhớ đến lời nói của thảo về trước khi ra về.Cô lại ngại ngùng không dám đi lên phòng.Có phải nhớ đấy.Uống rượu vào nhìn cậu rất khác.Gặp đối tượng.Thì phải tỏ ra một chút lẳng lơ.Bạn tóc xanh thế này nhé.Giờ mắt say đắm nhìn anh ta mê hoặc vào.Làm đàn bà không dễ như thiên thành.Mà làm tình thì lại càng khó khăn.Nhất là đối với một người con gái truyền thống như cậu đây.Nhớ kỹ lời tới đây.Phải chỗ đầu.Nhớ chưa.Hít một hơi thật sâu.Lấy lại bình tĩnh.Cô tự tin đi về phòng ngủ của mình.Thao tác mở cửa rất nhẹ nhàng.Giờ này cũng rất trễ rồi có khi anh ta cũng ngủ rồi.Đôi mắt thằng dở nơi giường ngủ.Ánh đèn vàng nhật nhà chiếu xuống.Nhưng vẫn không thể làm giảm đề bài cao cao tại thượng của trịnh thanh phong.Dường như là anh đã ngủ rất say.Thiên thần lúc này đã thấm mệt.+ màn giữ đã thật sự ngấm vào người làm cho đầu óc của cô hơi chao đảo.Thảo nhận đôi giày cô vội vã chạy đến giờ nằm lên giờ.Thầm nghĩ ra đi vào giấc ngủ ngay lập tức.Thẻ ngân khùng.Giọng nói lạnh lùng không thể quen thuộc hơn phát ra trầm thấp.Thật sự khiến người ta sẽ yêu.Ai dại có uống rượu vậy.Là bạn tôi.Cô thích uống rượu sao.Cũng có một chút.Câu trả lời ngô nghe đó khiến cho anh cảm thấy càng bực bội.Thiên thành.Hình như là tôi không biết tôi rất dị ứng với phụ nữ say xỉn sao.Đúng là không hiểu biết ta.Chứ chả phải là muốn làm đàn bà trước tiên phải biết cách uống rượu sao.Chỉnh thành phòng nghe được câu nói đó thì nhớ mày.Giống như không thể nào tưởng tượng được cô lại có thể ngu ngốc đến như vậy.Đàn bà của tôi.Không cần học uống rượu.Và cũng không đủ.Câu nói được dừng lại lừa chừng anh định nói không được phép hôn người đàn ông khác nhưng mà như thế.Còn anh đang ghen sao.Không phải là anh đang quan tâm cô sao.Không thể làm như thế tiền thành bốn dịu dàng lên tiếng.Hôm nay mọi người khen tôi xinh đẹp.Bạn có thấy như vậy không chắc anh thật là không thích tổ chức nào chúng ta vẫn chưa có điểm tâm hồn đấy.Trấn thành phòng.Mà cứ như vậy thì tôi biết ăn nói sao với bà tôi.Ngày nào ba tôi cũng gọi cho tôi ngày nào mới cũng nói sớm sinh cháu hỏi cho bà.Chuyện đó sẽ không xảy ra.Bây giờ thầy cô vui lòng tôi khỏi trường của tôi tôi không muốn ngủ cùng với một kẻ say xỉn như vậy đó.Này.Thế là anh đuổi tiếp đấy ngồi sofa thật sự nó không mệt thoải mái chút nào cả làm ơn đi.Thế có thể vào căn phòng trống nào đó tuyệt.Biết là không phải đây đi mau cho tôi ôm chiếc gối của mình trên tay có chuẩn không.Làm gì hơn với con người trước mặt mẹ thì làm bầm.Tình chết tiệt.Rất của anh có phải con người không thế.Tránh thành phòng nhìn thấy bóng lưng đó để khô.Khóe miệng bốn cong lên trong vô thức lần đầu tiên có người dám lớn tiếng với anh như vậy.Cảm giác này thật là thú vị.Sao đỏ vẫn mặc kệ công ở một nơi khác ta nhắm mắt từ từ chìm vào giấc ngủ sâu.Ngày mai trên thành sau khi đã thay đổi trang phục.Cô bước xuống chuẩn bị đến trường bác quản gia vui và các dòng core hai.Ngồi xuống ăn sáng cùng với cậu hai luôn nhé.Buổi sáng đã được dọn sẵn anh ngồi ở đó chẳng ra uống cà phê.Ánh mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại xem như không quan tâm đến sự xuất hiện của cô người đến đi.Hoa để anh tiếp tục đối xử tàn nhẫn.Trong lòng của cô lúc này có chút giận dỗi.Khi nói giọng trách móc.Dạ thôi à.Tôi sẽ ra ngoài ăn.Để không làm phiền ai kia.Lớp này thì anh mà ngước mặt lên.Nhìn qua cầu rồi ngần ngại trả lời.Ở đây.Phải có quy tắc rõ ràng.Chứ không phải muốn cái gì đều được đâu.Ngồi xuống ăn sáng.Giờ thích đi đâu thì đi.Mọi người được một fan lo lắng.Bởi vì cậu triệu chứng này đều rất dễ dàng cho mọi việc.Tuyệt đối không phải là người khó chịu như vậy.Đây là đang dạy bảo hai chính ở quan tâm.Thiên thành mở to mắt nhìn bác quản gia như hiểu ra điều gì đó.Ngoan ngoãn ngồi xuống cầm lấy muống ăn một cách ngon lành.Ăn xong có uống một hơi cả nước cam bên cạnh.Đến nỗi không còn một giọt.Rồi nhìn anh bướng bỉnh nói.Được chưa.Thành phòng không trả lời cũng ngay lập tức đứng dậy hai tay đút vào túi quần.Quay lưng về phía của cô.Đừng quên.Tối nay chúng ta có một bữa tiệc cho ba mẹ tổ chức đấy.Anh vẫn như vậy.Nói xong bao giờ đi rất nhanh.Không chào cờ hội hỏi thêm bất kỳ điều gì hay thắc mắc chuyện gì cả.Sau khi anh đi rồi cô cũng lên xe và tới trường học.Mang tâm trạng không mấy vui vẻ cô ngồi vào chỗ của mình.Thảo về thì vẫn chưa đến.Cô cũng chẳng muốn bắt chuyện với ai cả.Mang tai phone vào nghe một ca khúc mà mình yêu thích để giết thời gian.Một ly trà sữa được đưa đến trước mặt.Cô ngạc nhiên lần đầu lên.Đôi mắt chớp chớp nhưng không thể tin nổi đây là sự thật.Người đàn ông tối qua đã hồn cổ tại quán bà.Mà sao anh ta lại xuất hiện ở đây.Sao anh ta lại biết của đây.Rất nhiều câu hỏi cứ đặt ra trong đầu.Nhưng mà cô không thể hỏi ngay anh được tháo tai phone ra.Nhìn anh ấm định mở miệng.Tiếng anh đã lên tiếng trước.Đồ ngọt tốt cho em vào lúc này đi anh.Tại sao.Tôi tôi không thích đồ ngọt đâu.Đặc biệt là trà sữa tôi lại càng ghét.Làm thức uống gì.Một thử duy nhất.Chỉ là cà phê.Được rồi.Vậy thì đợi tôi mười phút nhé.Tôi sẽ quay lại ngay.Đang mơ hồ với những cảm xúc phức tạp.Thảo vy chạy đến gần.Cầm lấy để trà sữa.Vừa uống vừa hết hải được vay của cô.Dọn dẹp giờ hỏi.Này.Nói cho tôi biết.Mà sao cậu quân bảo nam.Người đàn ông mà cậu thích.Đừng có nói chính là người nhé.Thế cậu thấy sao.Như thế có ổn không.Thiên thần lên đỉnh trêu chọc bạn.Không được.Không ổn tí nào.Cậu có bị.Anh là hot boy của trường chúng ta không.Học trên hai khóa.Và còn một điều vô cùng quan trọng nữa.Anh ấy là hoa thơm đã có chủ.Ngọc trinh hoa khôi thanh lịch của trường đấy nhá.Cái thông tin ở đâu mà cậu có vậy.Chị ấy là con đại gia.Lại có máu mặt trầm dưới xã hội.Tốt nhất nên tránh xa.Đụng vào là có chuyển đây.Trước đây tớ cùng chơi chung nhóm với chị ấy.Mặc dù hoàng bảo nam không.Nhưng mà chị ấy luôn cho rằng anh ấy thuộc sở hữu của tôi.Cảm ơn cậu nhé thảo về.Cảm ơn cậu vì đã lắng cho tớ.Thực ra.Tớ đùa đi.Tớ không cần biết anh ta đâu.Nhưng mà.Có lấy trà sữa này thì sao.Lúc này thì bố nhìn rõ một người đàn ông vang lên.Ly trà sữa đó.Là tôi mua cho thiên thành đấy.Vợ đi cà phê này cũng như vậy.Hoàng bảo nam đặt vào tay của cô.Sữa mát của ảnh thật khiến cho cô có chút cảm động.Lắp bát nhỏ nhẹ rồi nói.Cảm ơn anh nhé.Nhưng.Inter.Lần sau tôi sẽ mua đúng loại đồ uống mà em thích.Không có sai sót như ngày hôm nay nữa đâu.Sau đó nở ra một nụ cười thật tươi rồi quay đi.Thiên thành nói với theo.Nhưng mà anh toàn ra không nghe thấy gì cả.Này.Tôi không phải như vậy đâu.Ý tôi là lần sau tôi không muốn phiền anh nữa.Thảo về đứng kế bên liên tục trường cho khăn người.Ôi trời ơi đúng là chàng trai trong lòng của mọi cô gái ước gì.Nightcore.Làm nước miếng đi.Thích con này.Hai người đuổi bắt nhau chế chả vô cùng nhau và giảng đường học tiết học đầu tiên một buổi sáng tươi đẹp trong.Có thiên thanh.Tải tập đoàn ảnh gia.Tài liệu được đặt ngay ngắn trên bàn làm việc.Chỉnh thành phòng center qua ruột khoáng có chức gì ý.Trợ lý của anh lúc này mới lên tiếng.Thưa cậu chủ.Bây giờ phải tính sao.Không cần làm gì.Tôi chỉ muốn tìm hiểu một chút về đối tượng tiếp cận thiên thành.Tránh cấp mục đích xấu ảnh hưởng đến công việc.Dù sao cô ấy cũng còn quá non lớn.Không kiểm soát.Tôi không thể nào lường trước được những sự việc sẽ xảy ra.Theo tôi thấy.Cậu chủ họ hoàng không phải là người không tốt.Tuổi dần.Cấu tạo.Có tình cảm với cậu hai.Tiền và quyền lực.Là thói quen xấu nhất của người đàn ông trong mắt phụ nữ.Vậy nên không cần giờ.Chỉ cần không cho đối phương là được.Cậu hiểu chưa.Anh nói xong lời ra một nụ cười nhạt khuôn mặt hơi trầm tư như đang tính toán điều gì đó.Nhưng mà.Có hay không giống như vậy.Cô ấy quả thực rất trắng sáng.Mặt khác.Gia thế của hoàng bảo nam.Chắc là cậu chủ cùng lắm gió.Tập đoàn hoàng vương thành tiếng tăm lẫy lừng.Gia tộc họ hoàng lại có rất nhiều người là quan chức cấp cao của nhà nước.Thật không dễ đối phó.Uống hộ.Độ giàu có.Cũng sáng hàng với chị già.Ý cậu là.Tôi không có ý đó.Nhưng thật sự nếu như cậu chó có tình cảm với cô hai.Thế cũng nên thể hiện một chút.Tôi thấy là cậu chủ rõ ràng có còn tầm.Nhưng lại không thừa nhận.Chuyện của tôi.Từ từ biết cách giải quyết.Xong việc rồi đấy.Cậu ra ngoài đi.Có lẽ biết nói chấm điểm yếu nên anh bấm giận dữ và có phần căng thẳng.Cầm lấy điện thoại gọi điện cho một người sau đó cũng rất nhanh rời khỏi công ty buổi tối.Hình thành bức tượng khác với bà nhiều ánh mắt trầm trồ và ngưỡng mộ của những người có mặt trong biệt thự sau khi đã đi.Trang điểm và làm tóc cẩn thận.Nhìn cô lúc này không còn phải ngây thơ dễ thương của tuổi mười tám mà thay vào đó là nét thành tố xinh đẹp.Của một người phụ nữ trưởng thành.Chiếc váy dạ hội với phía trên là tay bồng cổ điển.Chất liệu dàn được đánh ngọc trai tình xào.Thế giới là lông vú mịn màng màu trắng.Tác giả phòng khách cuối.Tóc búi cao đơn giản và tinh tế.Đi kèm với chàng sức tìm cười sang trọng.Thu hút mọi ánh nhìn.Đôi môi màu đỏ thuần túy càng làm tăng và sắc sảo vốn có của cô.Mang một đôi giày cao gót màu bạc sáng lấp lánh.Lúc này cô cảm thấy mình như được lạc vào thế giới cổ tích.Được hóa thân thành công chúa.Được kiểu dáng và được tỏa hương.Chẳng qua cũng không biết.Ai đã được chọn cho mình bộ trang phục này.Nhưng mà nó dường như rất hợp với sở thích của cô.Khái niệm cười.Có hài lòng với sự kiên nhẫn của mình.Khi gần ba tiếng đồng hồ lái xe bức tốc chở cô đến địa điểm làm đẹp và rồi lại kích thước.Cô về đây.Anh với bộ vest đen lịch lãm và sang trọng.Đôi giày da bóng loáng cùng với chiếc đồng hồ xa xỉ.Phiên bản giới hạn trên thế giới.Chỉ có độc nhất một chỉ.Nó thể hiện đẳng cấp của anh.Chuyển nhượng cửa hàng hiệu đắt đỏ như vậy.Mới xứng tầm với trạng thành phòng.Vẫn là gương mặt uy quyền.Lạnh lùng đó.Ảnh liếc nhìn cô.Đánh mất lần này có vẻ gần gũi hơn một chút.Làm cho cô phần nào trút bỏ được gánh nặng trong lòng.Thiên thành tự tìm tiến lại về phía của anh chiều động khoác tay anh cười gượng gạo.Giọng nói cũng vì thế mà trở nên lý nhỉ.Mệnh đề được chưa anh.Em sợ là ba mẹ đang chờ đấy.Ừ.Được.Trên sa hai người ngồi sát bên nhau nhưng cũng chẳng ai nói với ai câu gì.Đến nơi anh xuống chứ rồi mở cửa xe cho cô.Rất tẩy cổ bước bảo chồng.Lần đầu tiên được trải nghiệm một bữa tiệc dành cho giới thượng lưu.Làm cho thiên thành không khỏi bàng hoàng.Phong cách trang trí ở đây thật ấm cúng và tràn nhá với tông màu chủ đạo là màu vàng.Trông giống như hoàng gia.Tiếng dương cầm vàng lên.Cùng với những ly rượu vang đỏ thượng hạng.Những người được mời đến giờ cũng đều là doanh nhân thành đạt.Những nhà lãnh đạo.Và những người nổi tiếng mổ điệu trong giới thời trang.Cô và anh sang chào hỏi ba mẹ.Và một số đối tác làm ăn.Ba mẹ chồng của cô thấy con trai và con dâu.Thế vui mừng tình cảm.Thành phần.Không phải dẫn vừa mình đi làm quen với mọi người nhé.Mà nhớ để ý còn bé đi.Đừng có để con đường mòn của ta phải bất ngờ.Thiên thành nhà.Nếu mà thằng nhóc này khiến cho con không vui.Thì cứ nói với bà mẹ nha.Bà mẹ sẽ dằn mặt giúp còn.Và là hai đứa cũng sớm xong cháu cho chúng ta được ăn bồi chưa.Nghe đến đây thì khuôn mặt của cầu bỗng chốc đỏ bừng lên leesin nhìn anh.Thành phòng vẫn không biểu lộ một chút cảm xúc.Sau khi sát ra xa xôi.Anh và cô đứng sang một góc.Anh lấy cho cô một ít bánh và nước trái cây càng câu nói.Ăn một chút đi.Dạ vâng.Đây là cơ chế đầu tiên của anh thể hiện sự quan tâm đối với cô.Cũng như đây.Có lẽ là cô nói nhẹ nhàng ngoan ngoãn đầu tiên mà cô dành cho anh.Trong lòng dâng lên một niềm hạnh phúc nhỏ bé.Chưa nếm trải qua được bao lâu thì đã phải dập tắt.Giọng nói thánh thót đó em em bên tay của cô.Iphone.Em ở đây.Một cô gái yêu kiều với mái tóc xõa ngang vai.Một thân váy dài qua gối màu đỏ.Rất nhàng bước đến.Tay nắm lấy tay của anh.Mộc diệp.Em về lúc nào thế.Em vừa tới anh quốc trở về.Bởi vì nhớ anh quá đi.Thành phần.Thật sao.Chứ không phải là em nhớ việt nam mà.Nhớ cuộc sống ở việt nam chứ.Không.Là em nhớ anh đi.Nhưng mà không này.Nghe nói là anh đã kết hôn.Tại sao thế.Chuyện đó hiện tại có quan trọng không.Chị đừng bỏ qua những câu hỏi về còn vợ anh ngày một điều được chứ.Anh rể cô gái tên là mộc diệp kìa.Bỏ mạng và lãng quên của một cách vô tình.Ánh mắt của cuộc sống.Giây phút này cô thật sự rất tuổi thân.Tự thấy mình là người thừa trong không gian bữa tiệc.Thiên thành bước ra ngoài hít thở không khí yên tĩnh một chút.Làn gió thổi qua làm cho cô gái rùng mình.Cũng hơi lạnh đây.Cô thầm nghĩ như vậy.Đang miên man trong những rối bời.Thiết kế bên cạnh các dòng làm cho cô như bừng tỉnh.Lại gặp em ở đây.Chúng ta có phải là thật có duyên không.Nhạc nhìn vào lần thú vị có đáp lại.Là ánh sao.Đang làm gì đây.Tôi được mời đến đây.Còn em.Sao lại xuất hiện chỗ này.Tôi.Cũng là khách mời.Bên ngoài có vẻ hơi lành.Hay là mình vào trong uống một chút nhé ok anh.Từ một cô bé nghèo cô đơn như tìm thấy được niềm vui và sự chia sẻ.Cô cười ngọt ngào cùng anh bước vào trong thiên thanh.Tôi có thể mời em nhà được chứ.Nhưng mà tôi không biết nhảy đâu.Tôi sẽ dìu em cứ tin là tôi.Nói xong chưa kịp đưa cho cô đồng ý anh rất cô đi vào trong khiêu vũ.Hơi vụng về cô gái ngắm nhìn anh cười khổ không sao đâu.Chỉ cần bước theo tôi.Em sẽ không sợ vấp ngã.Cảm ơn anh nhé.Vì điều gì vì đã ở bên tôi lúc này.Em đã yêu bao giờ chưa.Tôi chưa yêu ai bao giờ cả còn anh.Đá và đàn.Một tình yêu sét đánh đầy chân thật bơ tomoyo bột miệng hỏi.Cô ấy là ai vậy em muốn biết à tôi chỉ.Chỉ là không biết phải nói câu gì khác thôi cô ấy.Chính là em anh mất say đắm của anh nhìn cô.Cô cũng nhìn anh nhưng không thể tin vào điều mà mình vừa nghe thấy.Đồng hồ lớp ba.Anh anh đừng có đủ như vậy chứ.Nhìn tôi giống như đùa lắm sao.Có hàng ngàn vì sao đêm nay chứng giám nếu là tôi nói hoàn toàn là sự thật.Ảnh từ hôm nay.Tôi chính thức theo đuổi em đêm nay em có thể quên mọi thứ đã diễn ra.Nhưng mà có một điều.Tôi không cho phép em quên hoàng bảo nam.Đó là tên của tôi nói xong anh mà đưa tay đặt lên má của cô cũng chiều rồi.Trước.Cô bé của tôi.Chúc em ngủ ngon nhé.Thiên thần giống như người mất hồn vậy.Cô đưa bàn tay nhỏ nhà.Vợ của trà đề điều bất ngờ ấm áp mà người đàn ông ấy mà nghĩ tới nhưng câu chuyện đó.Không tránh khỏi ánh mắt của một người quý vị và các bạn thân mến như vậy là anh.Mang đến cho quý vị tập đầu tiên của bộ truyện này có thể nói từ chỉ mới là tập đầu tiên nhưng mà đã có rất nhiều những.Ảnh hài hước và thú vị xảy đến từ tính cách của nữ chính cho đến tính cách của nhân vật nam chính và nam phụ.Thế là của bạn thân của thiên thành nữa ta đều cảm thấy rất lôi cuốn từ giờ đến bây giờ vẫn chưa thể nào khẳng định.Ai là nhân vật nam chính cả nhưng mà ra hơi nghiêng và nhân vật thanh phong duy nhất trong quá khứ thành phòng để yêu sâu.Một cô gái và đến bây giờ vẫn chưa thể nào quên được điều đó và anh đến với cuộc hôn nhân này chỉ là làm cho bố mẹ.Hài lòng thôi dù sao thì anh cũng xác định không yêu thêm một ai nữa và biết đâu trong tương lai thành phòng sẽ dùng.Với thiên thanh thì sao và nếu như điều đó xảy ra với anh sẽ phải đối mặt với một tình địch vô cùng xuất sắc đó chị.Bảo nam chúng ta cùng chờ đón những điều bất ngờ nào sẽ xảy đến tiếp theo nhất và sau khi lắng nghe xong nếu như mọi người cảm thấy.Đọc truyện ngày hôm nay đừng quên ủng hộ anh xa về kiếm chuyện tình bằng một thao tác vô cùng đơn giản nhấn vào nút like trên.Họ là những vào nút đăng ký kênh và sau khi nhấn vào nút đăng ký kênh thì mọi người hãy nhấn vào hình quả chuông thông báo ở phía bên cạnh.Trước không giờ phát sóng mọi người sẽ nhận được thông báo chúng ta sẽ không bỏ lỡ bất cứ một tập truyện nào của bộ truyện hấp dẫn này. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com