[siÊu PhẨm] 7 đêm định Mệnh - Phần 1 - Truyện đời Thực Quá Hay - Mc Anh Sa

[siÊu phẨm] 7 đêm định mệnh - phần 1 - truyện đời thực quá hay - mc anh sa

Xin chào tất cả những tháng sau của triệu tình ngày hôm nay cho anh xa sẽ gửi đến cho quý vị và các bạn một bộ truyện mới.Tác giả phạm vũ anh thư.Có tựa đề là bảy đêm định mệnh.Nói về nội dung của câu chuyện thể sau khi bố mẹ qua đời.Hai chị em của em.Phải sống cùng với người dì độc ác.Mang tiếng ở cùng để chăm sóc cho hai cháu thích nhưng mà từ bi.Bà ta đã để hai chị em yến ra khỏi căn nhà này.Âm mưu chiếm đoạt tài sản.Con nói về uyên thì đây là một cô giáo rất trẻ trung và xinh đẹp thích nhưng mà cô ấy lại là một bà mẹ đơn thân.Vậy thì quá khứ của cô đã trải qua những điều gì với người đàn ông trong quá khứ ấy là người như thế nào bây giờ.Tất cả quý vị và các bạn đến với nội dung trích.Tập đầu tiên của truyện bảy đêm định mệnh tác giả phạm vũ anh thơ qua phần diễn đạt của.Ngày đầu thu nắng vàng hanh hao.Mấy cây hoa sữa cũng dùng hình chiếc gió.Mùi hoa sữa ngào ngạt.Kiếm tùy lại có chút khó thở.Thanh tâm đã đồng xa.Con thích mùi hương nồng nặc đặc trưng của đức thủ đô.Làm tôi mệt mỏi.Cu bin ngồi đằng trước liệu lo kích tiến.Mẹ.Lớp còn hôm nay vừa có bạn chuyển đến.Ai cũng bảo con và bạn ấy giống nhau đến mẹ.Tiếng còi xe inh ỏi làm tôi nghe câu được câu mất.Cũng chẳng quan tâm đến chuyện mà biên kể.Chùa cổ nhất của đám đường nhưng cũng phải mất rất lâu mới có thể về đến nhà.Vừa vào sân.Cho tôi nghe tiếng khóc rấm rứt của quyên.Em gửi tôi.Cùng tiến chửi mắng thể kích liền .Mẹ nhà mày.Mỗi cái vịt nấu cơm cũng không nên.Mày nói tính này để cho chó ăn à.Từ vựng vội xe máy beethoven xuống rồi chạy xuống trộm vào tao mày hỏi.Có chuyện gì mà thì mắng con bé kinh thế.Hôm nào gì cũng phải chửi bới.Cái gì mới phải làm sao.Vì anh nhìn tôi cuộc mất đáp.Tao thích chửi đấy thì làm sao.Chúng mày anh bán ở đấy bao nhiêu năm nay.Vợ chồng tao nuôi thứ bảo cô bác hồ như chúng mày.Tấm cám thủ đức.Giờ mày còn ở đi.Tuyển sinh hoạt phí.Cháu vẫn chưa đầy đủ.Suốt ngày gì nói bọn cháu ăn bám là sao.Mấy đồng sinh hoạt phí cầm có đi từ lương giáo viên của mình.Chắc mày nghĩ là đủ nuôi ba cái miệng ăn.Toàn thứ quả báo nặng nợ thôi.Updates.Thì nói như thế mà nghe được sao.Dù sao cháu với quyên cũng là cháu gái ruột của gì.Ủng hộ.Căn nhà này trước kia của mẹ cháu.Mẹ cháu sang tên.Còn chưa kịp nói dứt lời dĩ an đã lao về phía của tôi và mạnh một phát nổ cả đom đóm.Thì đánh xong thì chống lại dựa vào lên.Căn nhà này là của bố mẹ tao để lại.Còn là của mẹ mà.Thì giờ cũng là của tao .Chứ không đến lượt mày lên tiếng.Con cháu đ** gì cái lũ chúng mày.Bố láo mất dạy.Mày nấu cơm đi.Nấu cho tử tế.Không thì đừng trách tao.Nói rồi remix giải đi thẳng lên nhà.Thằng cu bin nếp vào phía sau lưng tôi để sợ hãi.Cái quyền thì ngước đôi mắt đẫm nước nhìn tôi không nói không rằng.Tôi để pin trang ngoài sẽ nói.Bena.Giá chân trời cho mẹ và dì quyên nấu cơm nhé.Còn thích ăn gì nào.Còn thích ăn trứng sốt à.Ừ.Vậy mà làm trứng sốt cho con.Ra sân chơi đi con.Đội bình đi khuất từ mới quay sang quyền an ủi.Thôi.Đứng lên đi.Chị ấy chửi kể.Chứ mày khóc làm gì.Sinh viên đại học năm cuối hoạt động tí là khóc là sao.Tại tí chửi kinh quá.Lúc chị chưa về.Đã bắt đầu chửi rồi.Giáo dục cảm xúc phạm cả bố nữa.Không chịu được.Thôi được rồi.Khóc lóc cũng giải quyết được gì đâu.Nấu cơm ăn đi rồi còn dại thằng bin học cho chị.Tối nay chị phải đi làm sớm.Em tưởng là hôm nay chị được nghỉ mà.Mới nhập thêm một đứa nữa kiếm lịch rồi.Chị uyên.Hay là.Em cũng đi làm gia sư nhé.Cứ như thế này một mình chị làm sao mà kham được.Cả ngày chị dạy trên trường đã vất vả rồi.Tối còn dạy thêm thế này chẳng còn sức đâu.Mày cứ học tốt cho chị là được.Giờ trường rồi kiếm việc sau.Còn mấy tháng nữa là ra trường.Học cho tử tế.Mấy lần trước mày cũng xa xưa.Thời gian học chả có là mấy.Thể dục ốm yếu bệnh tật.Chị mày lại phải chăm.Nhưng mà.Thôi thôi không nhưng nhị gì nữa.Đưa chứng cho chị sốt đi.Cái quyên gật đầu đầy miễn cưỡng đưa cho tôi mấy quả trứng.Hồi sinh tiểu long với cần dùng cũng đã về.Dĩ an vừa chạy ra sân vừa cười tíu tít nói.Sao rồi hai bố con đi nhập học thế nào.Bao giờ con đi học.Sang tuần là đi.Thế thì tốt rồi.Cố gắng mà học hành cho tốt còn nha.Giờ du lịch phát triển học ngành đấy là đúng rồi chứ học mấy cái ngành tư sản ra chỉ có chứ.Gì ăn nói đến đâu liếc mắt nhìn chị em tôi đến đi.Nhung là con gái duy nhất của dĩ an.Năm nay hai mươi tuổi.Kém quyền hai tuổi.Nhưng giờ mới đi học đại học.Thực ra.Theo tuổi.Lễ giờ nó phải đi học từ năm mười tám tuổi.Nhưng tốt nghiệp cấp ba xong thì nó bỏ đi theo người yêu vào miền nam mười lăm.Một năm sau hai đứa cãi vã thế nào chia tay.Lại ra đây ở nhà chơi suốt.Năm nay mới nộp hồ sơ vào một trường dân lập để học.Có điều gì anh lúc nào cũng tự hào về con ngu lắm.Dì bảo con gái phải ngoan giỏi xinh đẹp.Chứ không như đám báo cô báo hồn như chị em tôi.Nấu cơm xong dọn lên cho chú long.Đã bắt đầu chế tổng trao.Nào là rau không sang cơm không già.Cá không vàng.Trứng thì nhiều quá.Từ mặc kệ mấy lời ấy đưa bát cơm nhập trứng cho cu bi.Giờ an phận của mình.Ăn xong tôi cũng vội tấm tát rồi lấy chiếc cặp.Vẫn còn xe máy cà tàng ra đường.Tối trời có chút se lạnh.Đường tuy vẫn hơn nhưng vẫn tấp nập xe cộ.Mấy người đi xe máy mặt ai cũng đăm chiêu cả là.Tôi nhìn mình qua gương chiếu hậu.Gương mặt cũng lạnh tanh không chút cảm xúc.Hình như lâu lắm rồi tôi không cười.Lên trường đi dạy cũng chỉ là những nụ cười xã giao.Chứ không có chút vui vẻ nào.Đã bao lâu rồi tôi cũng không biết nữa.Cơm áo gạo tiền.Tổng thêm cả trăm ngàn vất vả.Khiến tôi dần dần thấy.Bản thân càng ngày càng nhạt nhẽo.Và có cả cô đơn.Nếu như không có quyền và cu bin.Có lẽ.Tôi cũng không biết bố víu vào động lực nào.Để cố gắng biển tình hôm nay.Cứ mải mê suy nghĩ.Cuối cùng tôi đến địa chỉ ghi trong giấy lúc nào chẳng hay.Lễ già bình thường chứ nhỉ hôm nay và chủng.Nhưng chị châu đồng nghiệp của tôi ở trường sắp nghỉ sinh.Có nhà tôi gia sư giúp cho chị học sinh này.Nghe chị châu nói gia đình họ trả tiền rất hậu hĩnh.Năm nay quyên cũng là năm cuối rồi.Pin thì cũng vừa lên lớp một.Có quá nhiều thứ phải chi tiêu.Nền tôi nhận luôn.Mặc dù biết nếu như.Thì sẽ không có nhiều thời gian ở nhà với bi.Nhìn nếu không bị dại.Tôi sợ rằng số tiền ít ỏi mình kiếm được chẳng thể nào đủ sớm.chín tối từ mới thanh bùi.Hôm đầu đến chủ yếu là để làm quen với cô bé học sinh.Nên cũng không có gì là nặng nhọc.Khi vừa về đến cổng nhà.Tôi thấy quyền cũng bước vào.Trên tay cầm một hộp quà nho nhỏ.Vừa thấy tôi còn bé đã đỏ mặt xấu về phía sau.Từ bật cười trêu con bé.Gớm.Cần phải giấu diếm.Mà sao hai đứa đi chơi sớm thế đã về rồi.Làm gì đã được đi đâu đâu chị.tám:ba mươi anh tuấn mới đến.Em sẽ nói chuyện một tí.Thì cái nhung cũng ra nền em bảo anh tuấn về.Vả lại em cũng còn nhiều bài tập chưa làm xong.Nền cũng chả muốn đi đâu.Tuấn là người yêu của em gái tôi.Thằng bé làm kỹ sư công trình cho một công ty rất ngoan ngoãn và đẹp trai.Nhìn quen khác hỏi.Năm nay mày cũng năm cuối rồi.Ra trường tìm được việc dự tính chuyện cưới xin đi chứ.Yêu nhau ba bốn năm nay rồi còn gì.Nó có bảo nó dẫn mày về nhà nó không.Đợt trước anh ấy có bảo cuối tuần này dẫn em về.Nhưng mà em.Em cũng hơi ngại.Ngại cái gì.Mày học hành cũng tử tế.Sinh viên trường đại học đàng hoàng.Lại mấy cái giao tiếp này là sao.Nếu hai đứa tính chuyện lâu dài thì cũng gặp mặt phụ huynh sớm đi.Vâng em biết rồi.Thực ra tôi biết quyền lại điều gì.Chị em tôi mồ côi cha mẹ.Ở với dì.Gì lại cũng coi khinh.Nhưng tôi luôn nghĩ.Quan trọng không phải ở hoàn cảnh gia đình mở nhân cách của quỷ.Và tình cảm tuấn dành cho em gái của mình như thế nào.Khi hai chị em con lắc nói chuyện thì có tiếng thì ăn gạo lên.Mẹ chúng mày.Đêm hôm rồi chúng mày không ngủ à mà còn đứng đấy.Hay là lại thích động lực đấy.Nghe mấy lời chửi của dĩ an mà chối tay.Nhưng không muốn cãi cự mà dắt xe vào nhà.Cu bin lúc này đã ngủ ngon lành.Tôi đặt chiếc cặp lên bàn rừng ngắm nghía con một chút.Biển không giống tôi một điểm gì.Hài mất thằng bé to tròn nhưng sâu thăm thẳm.Lông mày rậm sống mũi cao đôi môi cũng các mỏng.Tôi cứ nhìn ngắm nghĩa mãi rồi tưởng tượng ra gương mặt ấy.sáu mươi bảy năm nay rồi.Tôi chưa từng quen.Ngày hôm sau vợ chồng nhà dĩ an đi về quê bốn mươi lăm ngày.Mấy ngày gì ăn đi vắng.Hai chị em tôi thấy dễ thở dốc cùng.Đến thứ bảy thì diễn anh vẫn chưa lên.Buổi trưa.Tôi đi dạy thêm về thì thấy cái quyên.Đang ngồi bó gối trên giường.Đôi mắt thì đỏ hoe.Sáng nay nó vừa bảo với tôi đi ra mắt bố mẹ tuấn kia.Thế vậy tôi liền hỏi.Quyên.Có chuyện gì vậy.Con bé ngước đôi mắt lên nhìn tôi nhưng rồi lắc đầu đáp.Không có gì đâu chị.Không có là không có cái gì.Nói chị nghe xem.Có phải là gia đình nó không thích em đúng không.Nghe đến đây.Quyền bấm bật khóc.Tôi không cần đoán già đoán non cũng đã hiểu ra.Trong lòng tôi tự dưng như có kim chi.Hỏi lại.Ý tưởng tuấn thế nào.Em.Em cũng không biết.Lại nghĩ nói thật với em.Lập không thích em.Mẹ anh ấy.Bảo.Em không xứng.Quan trọng là thằng tuấn nó cứ bảo vệ em không.Anh ấy bảo là.Cho nhau thời gian suy nghĩ.Tôi khẽ thở dài.Chứ không phải là cho nhau thời gian để thuyết phục mẹ.Mà lại là để suy nghĩ.Chị nhìn thấy còn bé khóc.Tôi cũng không muốn hỏi nhiều nữa.Mà chỉ lựa lời an ủi.Thực ra tôi cũng biết chồng cái xã hội này.Không môn đăng hộ đối.Cũng là một cái tội.Có điều trước kia.Nhìn tình cảm của thằng tuấn dành cho em gái của mình.Tôi cần nữa rằng sẽ chẳng có rào cản nào không thể vượt qua.Phi nhung.Hình như là tôi đã nhầm.Hôm trước còn vui vẻ mặn nồng là vậy.Mở hôm nay.Quyền buồn dữ dội mất mấy ngày.Tôi cũng không thấy thằng tuấn đến tìm nó.Tôi không biết khuyên em thế nào.Giận hỏi thêm cần làm cho con bé đau lòng.Nên chị cố gắng chờ vài ngày.Cho nó suy nghĩ một chút rồi hỏi chuyện sau.Sáng sớm thứ hai.Kích thước vẫn đang ngủ thì nghe tiếng mở cửa bên ngoài.Vừa nhìn quá khách ra.Tôi đã thấy gì an và chú long bước vào.Trời mới chỉ tờ mờ sáng chưa sáng hẳn.Tên những tôi cũng vội dạy nấu đồ ăn sáng cho cả nhà.Được gọi có pin gì.Để chuẩn bị đi học.Hôm nay đầu tuần có buổi lễ chào cờ.Nên phải đi sớm hơn.Khi tôi vừa thay bộ áo dài bước ra thì an đã cất tiếng.Con uyên.Tháng này đưa tao thêm ba triệu tiền sinh hoạt phí.Tôi mới nghe đến đấy liền đáp lại.Thánh nào.Cháu cũng được chỉ sáu triệu rồi.Cho lấy đồ nữa mà đưa.Lương cháu được có hơn bốn triệu.+ tiền cháu đi dạy thêm tạm đủ như thế.Tao đ** cần bé.Ba cái miệng anh mà mày đưa cháu chịu.Làm sao mà đủ được.Cơm cháo điện nước.Mày nghĩ sáu triệu của mày nhiều lắm hay sao.Chữa.Cháu cái quyền và cả bin đã ở trên trường rồi.Chỉ có buổi tối là ăn ở nhà thôi.Bữa tối của chúng mày lúc nào thế à.Chưa kể thằng con ma.Mua bánh kẹo gì về nó cũng hơi bằng hết.Tóm lại tháng này.Mày đưa tao thêm ba triệu.Không thì tao đi đâu thì xéo.Từ nhà út bước đến.Sống mũi cay xè.Hỏi cách lên.Cái gì vừa phải thôi chứ.Người ta thấy cháu mình mồ côi thì phải thơ.Tại sao.Cái gì chỉ chăm chăm.Phúc lộc bọn cháu là sao.Rẻ trợn tròn mất thật cốc nước trà nóng vào người của tôi.Cũng bởi tôi nè.Nên không hề hấn gì.Thủy vị dĩ an bống chú cháu.Mày bảo là ai bóc lột mày.Tao nuôi chị em mẹ con mày bao nhiêu năm nay.Giữa chúng mày lớn.Tao già rồi đóng một tí tiền.Thế mới bảo là bóc lột.Tiền trước thì nuôi bọn cháu.Chẳng phải là tiền phúng điếu của mẹ cháu hay sao.Tôi nói rồi không đợi thì anh lên tiếng.Liền xoay người bước đi.Thì những mới đi được hai bước.Cái bụng thấy đường của mình đau nhói.Đến khi định thần lại cũng xuất hiện.Một thứ chất lỏng sáng xanh lơ.Trẻ từ trên đầu xuống.Hóa ra.Tiếng anh vừa ném hai quả trứng gà sống lên người của tôi.Cái quyền đang giúp tay cu bin cũng sợ nhìn gì.Dĩ an vẻ mặt bình thản.Cười nhếch mép rồi nói.Tiền phúng điếu của mẹ mày được mấy đồng.Đủ nuôi chúng mày sao.Tao nói cho mày biết.Sống không được thì cút hết cho tao.Cút ra khỏi nhà tao.Tôi lần này.Cũng không còn bình tĩnh nổi gạo lớn.Tại sao cháu phải cút.Đây rõ ràng là nhà của cháu.Mẹ cháu sang tên cho chị.Cái gì chiếm luôn cả các nhà này.Thì cũng vừa phải thôi.Quá đáng vừa thôi.Tại sao cùng là hai chị em ruột.Mẹ cháu bao nhiêu.Cái gì.Lại khốn nạn đấy nhiều như thế.Cái con chó kia.Bảo anh.Cháu nói gì khốn nạn đấy.Có người dì ruột nào đối xử với cháu của mình như vậy không.Tao đối xử làm sao.Mày nói xem.Tao hữu hạn chúng mày đến thế rồi mà còn đứng đây chửi tao à.Mẹ của mày để trước mày một khoản tiết kiệm.Sao mày đ** mở ra đóng tiền sinh hoạt phí cho tao đi.Hóa ra cuối cùng.Cũng là việt cuốn sổ tiết kiệm mẹ tôi để lại.Tôi bật cười chua xót đã.Cháu đã nói với chị bao nhiêu lần rồi.Số tiền ấy hết lâu rồi.Lúc còn quyền đi viện cháu dùng hết rồi.Thì đừng quá đáng như thế.Trên trời còn có mẹ cháu.Ông bà ngoại nhìn xuống đấy.Nỗi lòng tôi kéo mình ra xa.Lấy x.Lẩu cua triệu chứng tăng tuổi.Giờ vào gội đầu cũng không kịp giờ.Tôi chỉ còn biết cách mô tả dự phóng xạ.Hai mẹ con tới trường.Con đường buổi sáng chật chội đồng.Còi xe inh ỏi.Không hiểu sao tự dưng nước mắt của tôi cũng chảy ra.Cụ mày có lớp khẩu trang che kín.Cu bin cũng im lặng không nói gì.Chị ôm chặt lấy tôi từ phía sau lưng.Lên đến trường tôi đưa con vào lớp rồi vội lên phòng giáo viên.Ở phía sau có tiếng của pin kích lên.Mẹ ơi.Bạn này ai cũng bảo giống con này mẹ.Cho nghe được tiếng con nói nhưng muộn quá rồi.Chị mở dịch vụ đi nhanh.Để chuẩn bị cho lễ chào cờ.Chào buổi sáng tôi không dám đứng gần ai về mồi trứng vẫn tang làm trên đầu.Đến chưa.Tôi phải nhờ chị châu.Chồng lớp hội rồi tạt qua về nhà để tắm rửa.Khi vừa về đến sân.Thì đột nhiên tôi thấy dài của thằng tuấn để ngoài hiên.Siêu nhân nhìn xung quanh lại không thấy xe của nó đâu.Bình thường buổi trưa dĩ an chú long bán hàng ngoài chợ ăn ở đó luôn.Cây quyền cũng ăn cơm ở trường chứ không về.Hôm nay sáng nó còn bảo nó đi thi.Chiều thì qua nhà bạn làm bài tập.Chẳng lẽ đã về sớm như vậy rồi.Tôi vội đẩy bước vào.Thế nhưng mới đến hiền đã nghe tiếng cười hihi của con nhung.Trong một giây lát.Tuổi xưng sở cả người.Ngành nhật cấp cao vào trong phòng.Nói có tiếng cười cất nhà.Căn phòng không đóng kín chỉ khép hờ.Có tiếng con nhung vừa rên rỉ vừa cất lên.Em yêu anh.Tôi lúc này không cần giữ được bình tĩnh.Đẩy nhẹ cánh cửa.Trên giường của con nhung.Thằng tuấn và nó đang trần truồng quấn lấy nhau.Những tiếng thở gấp gáp.Hunre.Phải rất giường.Sao trưa nay chị lại về thế.Chả hiểu con nhung có em về làm gì nữa.Đang định sang nhà bạn.Nói rồi cô bé thả ba lô xuống đi về phía của tôi.Rồi đột nhiên khẳng lại.Phía bên trong.Thằng tuấn nghe tiếng động cũng thấy buồn con nhung.Thế nhưng con nhôm vẫn ôm chặt lấy nó không rời.Quyền lúc này nhìn tôi rồi đột nhiên.Hai người.Hai người đang làm cái trò gì vậy.Thằng tuấn vũ để con nhung ra mặc vội bộ quần áo rồi ấp úng nói.Quên rồi.Anh.Anh tức ra.Còn những lúc này mặt cưng để thách thức.Từ vựng à quên nói con nhung gọi nó về.Cũng hiểu ra việc này là có chủ đích.Khốn nạn thật.Tôi nhìn quyên trăm lòng như có ai đó sẽ ra từng mảnh.Thương em đến quặn thắt lòng.Con bé ngồi sụp xuống đất bật khóc tức tưởi.Vừa khóc vừa nói.Hóa ra là mấy ngày.Anh bảo bận.Là thế này đi sao.Quyền anh.Không phải như em nghĩ đâu.Cái gì là không phải.Cái gì hả.Hai người trần truồng với nhau trong phòng.Còn bảo là không phải.Đối với anh.Còn chưa chính thức chia tay.Còn nhỏ.Còn là em gái của tôi.Hai người có còn là con người nữa không.Tắt máy nữa.Đàn ông trên đời này chết rồi sao.Sao mày lại làm như thế với tao.Con nhung bình thản cười nhếch mép đáp lại.Chị quyên.Tôi làm gì chị.Anh tuấn đã phải là chồng chị dâu.Mà chị nhảy dựng lên như thế.Mà có là trời.Tý hôn nhân.Cẩm ly dị được.Huống hồ gì là người yêu.Em nói như vậy tôi không tìm được quát lớn.Mày là em gái của bọn tao đấy.Em gái cái gì.Cho coi hai người là chị của tôi bao giờ.Cái loại ăn bám khố rách áo ôm như hai người.Chả bao giờ coi là chị em gì đâu.Mày.Cái quyền lúc này tức giận đến mức.Gần trên trán giật lê.Rồi thế nào vào tận tốt lên mặt của cần dùng.Con nhung bị đánh bất ngờ trợn tròn mất rồi viết lên.Chị bị điên à chị dám đánh tôi.Phải đấy.Tao đang điên đấy tao đi nữa thì sao.Tư thế quyền lên cơn liền lao vào giữ lại.Trước kia.Cần dùng rất nhiều lần ăn trộm tiền của dĩ an.Rồi đổ cho nó.Tube.Nó đã ấm ức.Thêm lần này nữa là tôi cũng không chịu nổi.Các quyền bình thường rất hiền.Lần đầu tôi thấy nó nổi điên như thế.Còn nhuộm cũng không vừa liền đánh lại.Khi hai đứa đang ở đại từ chưa kịp kéo quen ra.Thì anh đã trở về.Giờ bước vào nhà không hỏi không già.Thấy cần dùng bị đánh thì liền tướng tóc quý.Rồi và bút vào mặt nó lưu loa lên.Kích cam ranh này.Mày dám đánh con tao.Tôi nhìn thấy đáp lại.Gì vậy.Con gái của dì.Mang trai về đi ngủ.Mặt thằng đó lại còn là người yêu của cái quên nữa.Xem đi.Tìm những từ chưa dứt lời thì đã gạo lớn.Bây giờ chúng mày đánh nó sao.Hai chị em mới vừa vào đánh nó.Tiền sử cái lũ bảo cô bác hồ này.Chúng mày đánh nó tất cả mặt mũi thế này sao.Vậy thì có quyền gì mà đánh cái quyên.Gì đấy nó.Chị cầm máu miệng rồi kìa.Ngậm cái mồm mày lại cho tao.Đánh chết chúng mày luôn.Chưa đấy mà chảy máu miệng là cái gì.Mẹ chúng mày.Ở đây còn đánh con của tao.Cái gì cũng vô lý vừa thôi.Con gái của dì vô đạo đức.Thì gì không thèm dậy.Lại chửi mắng người khác là sao.Chúng mày mới là cái lũ vô đạo.Tao nói cho chúng mày biết.Con tàu yêu ai thích ai là việc của nó.Chúng mày xem lại bản thân chúng mày đi.Thích gì mà người ta phải yêu.Con nhung nhà tao vừa đẹp vừa xinh.Còn nợ chúng mày thì có cái gì.Từ con chị đến con em chả được cái gì cả.Cút mẹ cho khuất mắt tao đi.Thằng tuấn lúc này đứng bên cạnh dần dần nổi mất.Còn dùng thịt gà hấp tỏi áo nữ.Dĩ an thì chửi mắng chúng tôi thậm tệ.Tôi nhìn gì tức đến mức không nói thành lời.Kéo cái quyền về phòng.Con bé ngồi xuống giường khóc thành tiếng.Tôi của anh hỏi mấy câu.Nhưng dường như vẫn không thể nào che lấp được nỗi đau trong lòng của nó.Bên kia phòng.Con nhung nói với dì ăn rằng.Thằng tuấn yêu nó chứ không hề yêu thương gì quyên.Còn khoa.Thằng tuấn là kỹ sư cho một công ty có tiếng.Nhiều khi tôi cũng không thể nào hiểu nổi cái cách gì ăn dạy con.Lễ xin lỗi sai thì phải.Đằng này cái gì còn thua vào với nó.Phải.Thằng đó đẹp trai lại có tài như vậy.Con mới xứng.Chứ còn cái loại như con quyên thì sướng cái gì.Mặc kệ nhà nó đi.Con đường để ý làm gì cái lúc đấy.Thằng tuấn.Nó chắc cũng chả thèm cái thứ đấy được.Con cứ nghe mẹ.Cứ giữ lấy nó.Thằng đấy mẹ thấy có tiền cổ nhất đấy.Dạ vâng ạ.Thế hai đứa yêu nhau lâu chưa.Cũng được một thời gian rồi mẹ à.Hai tháng rồi.Chắc là nó cũng chỉ chơi bời với con quyên trước yêu đương cái gì thứ đấy mà thằng này có phải cái thằng mà.Nó làm to to ở bên quân đội.Chị em còn quyền hay nhắc tới không.Dạ vâng đúng rồi mẹ.Chửi thế thì phải giữ chặt vào.Người như vậy mới xứng.Cái thằng ý từ đợt trước mày yêu lại chả thấy có điểm gì ưng ý cả.Tôi nhìn quyên.Cả hai chị em đều làm cả người.Thằng tuấn cấm sửa con bé cả hai tháng nay rồi.Mà đến hôm nay mới đi.Tin tức còn dùng một thì tức thằng sở khanh kia đến mười.Quyền anh.Thôi đừng khóc nữa.Còn nhiều biết bộ mặt thật của nó thì bỏ đi.Loại đàn ông như vậy không xứng.Cái quyền nghe tôi nói càng khóc lớn ấm ức đá.Em không tiếc.Mặt nạ em đau.Phản bội với ai cũng đủ.Tại sao lại là con ngu.Anh không nghĩ đến cảm giác của em không.Nó mà nhỉ.Nó đã không ngoại tình.Mà cái loại đàn ông hèn nhưng nó.Thôi bỏ đi.Đến ngay cả việc nó không bảo vệ được em trước bố mẹ của nó.Thì cũng chẳng ra gì rồi.Chị.Sao bạn năm yêu nhau.Em được không nhận ra bộ mặt thật của anh ta.Em ngủ quá mà.Mạng tao chửi em.Nói em không xứng.Anh ta vẫn ngồi im được.Anh ngủ quá có phải không chị.Thôi được rồi đừng có tự trách mình nữa.Đóng cửa phòng nghỉ ngơi đi.Chị gửi qua cái đồ rồi lên trường đã.Cái quyền gật đầu nằm dài xuống giường.Tôi vào nhà tắm gội đầu mà lòng nặng trĩu.Đến khi bước ra cũng thấy con bé ngắm nhìn mắt.Thực ra hôm trước nó kể gia đình thằng tuấn phản đối lại thêm thái độ ẩm ở của tuấn.Tôi đã có linh cảm bất an rồi.Thế nhưng tôi không dám nghĩ đến việc.Thằng tuấn lại ăn tạp đến như vậy.Việc dĩ an phản ứng vô lý tôi không lấy làm ngạc nhiên.Giấy trước này vẫn như thế.Còn nhung thì bỏ nhà theo trai vào nam ở mười lăm.Gì còn binh chậm chạp nữa là chuyện này.Tôi chỉ thấy bất ngờ việt.Thằng sở khanh kia dám đến đây mail mà gà đồng với con nhi.Đúng là trên đời này.Cái gì cũng có thể xảy ra.Hận người nào cũng có thể là.Khi tôi lên đến trường cũng vừa vặn giờ vào lớp.Cả ngày mệt mỏi.Dạ chồng lại tắm rửa họp nên tôi sẽ ở lại đến gần tối mới cùng cu bin đi về nhà.Khi vào đến phòng.Không thấy quyền đầu.Mở tin nhắn ra chị thấy nó nói sang nhà bạn làm bài tập.Nền nhà tôi nấu cơm giúp.Thế nhưng khi tôi xuống bếp mới biết.Nhà dĩ an đã nấu cơm và ăn xong.Có điều cơm canh gì không chừa lại miếng nào.Chỉ có ít cá khô lạnh nhất ở trên bàn.Ở trên nhà.Con nhung vẫn đang ngồi bình thản chưa điện thoại nhưng không có chuyện gì xảy ra.Dĩ an thì vừa bổ dưa vừa nói.Anh đi con ăn tráng miệng cho thơm mồm.Bố mày tối đến chợ đi đánh cửa nhà ông yên rồi.Thằng cu bin xoa bụng trước mắt của tôi.Tôi biết tuần này con cũng đói rồi.Bỗng dưng tôi thấy tủi thân vô cùng.Trên đời này không phải khác máu mới tang lễ.Đôi khi cứ tỉnh thân.Cẩm sang tuổi hơn cả người dưng.Cu bin chạy lên nhà.Nhìn đĩa dưa trước mặt.Lễ phát sinh nở.Bà ơi.Cho con xin miếng dưa nhé.Mấy ngày đến đi dĩ an đã lưu mất đáp.Biển.Tôi thở dài bước lên kéo còn xuống.Định bụng nấu cơm cho con ăn.Nhưng rồi cuối cùng bé thấp nó ra xe đi ra ngoài gọi điện cho quỷ.Còn bạn lúc này cũng đã xong việc.Luyện tập qua địa chỉ tôi đi.Gương mặt của nó vẫn u sầu.Mất lệnh còi xương.Tôi thở dài gọi mấy sức cơm gà rồi nói.Sao không ở nhà nghỉ ngơi rồi mai kia làm sao.Ngày kia bọn em phải nộp bài rồi.Buồn thì buồn thật.Nhưng vẫn phải sống mà chị.Ở nhà.Nhìn mặt con nhung.Em lại càng khó chịu.Mà sao không ăn cơm ở nhà mà hôm nay là ăn ở ngoài vậy chị.Bình thường tôi rất tiết kiệm.Tiền đóng sinh hoạt phí cứ thế mà ăn ở nhà.Nhưng hôm nay lòng tôi thấy nặng trĩu.Thương em.Thương con.Nên muốn đưa hai đứa ra ngoài ăn một chút.Thằng bin đứng ra ngoài ăn nền vui vẻ lắm.Tôi cũng ngập mấy hạt cơm lên rồi nhìn quyên sẽ nói.Quyền à.Hay.Chị em mình ra ngoài ở nhá.Người đến từ quyền cũng dừng lại.Từ trước tới nay.Dù chị có bao nhiêu ấm ức.Bao nhiêu lần bị cả nhà diễn đuổi đi.Tôi cũng chưa từng có ý nghĩ này.Tình yêu hôm nay.Tôi thực sự quá mệt mỏi.Cái quyền nhìn tôi đáp lại.Chị ạ.Đây là nhà của mình cơ mà.Nếu đi.Họ đi chứ.Tại sao lại là mình.Phải.Đây là căn nhà của bố mẹ tôi.Tuổi nhỏ cả nhà tôi đã sống ở đây.Nó không chỉ là nơi để sống mà còn là cả tuổi thơ.Và những ký ức.Mở bố mẹ tôi đã để lại cho chị em tôi.Hình như là vậy.Thì giờ trên sổ đỏ.Vẫn đứng tên của dĩ an.Cái quyền mắt lại đỏ hoe.Giọng thì nhận đi.Chị ạ.Làm sao để lấy lại được nhà đi.Em không muốn đi khỏi nơi này đâu.Em rất hay mơ thấy bố mẹ.Em sửa lại đi rồi em không cầm được gặp lại bố mẹ trong những giấc mơ nữa.Tôi nhìn em.Nâng ngực quận lên.Chẳng ai muốn được khỏi cần nhà gắn bó bao nhiêu năm.Tôi đã cố gắng chịu đựng bao nhiêu năm nay.Chỉ vì muốn vẫn được tiếp tục ở đây.Những đường như dĩ an.Đang càng ngày càng quá.Hai ba năm trở lại đi.Gì không cần nên anh chút nào.Mới làm mẹ tuổi mới mở.Tiền phúng điếu cũng được kha khá gì còn đối xử với chị em tôi tử tế.Cần giờ.Dường như chúng tôi đang là cái gai trong mắt của gì.Thậm chí tôi còn nghĩ hình như giờ còn chấp nhận ba người chúng tôi ở cái nhà này.Là bởi vì suy nghĩ.Tôi giữ cuốn sổ tiết kiệm của mẹ.Chứ không thì tống ra khỏi nhà tuyết lâu rồi.Thực ra nói thì nói vậy chứ muốn đi cũng không phải dễ.Người việt ngôi nhà này gắn bó với chúng tôi.Thì tiền nong là một vấn đề nữa.Tổng thu nhập của tôi chỉ trên dưới mười triệu.Ra ngoài thuê nhà.Còn ăn uống thực sự tôi không biết mình tham nổi không.Ăn xong ba người chúng tôi cũng về nhà.Vừa bước vào trong.Đang nghe tiếng gì ăn miếng mai.Không ăn cơm ở nhà.Ăn ở ngoài chứng tỏ là cũng có tiền.Có tiền thì đóng thêm tiền sinh hoạt phí cho tao đi.Tôi nhìn thấy không đáp mà về phòng.Cả đêm hôm ấy tôi với quyền đều không ngủ được.Thi thoảng tôi nghe tiếng con bé khóc thút thít.Nói sao thì nói.Phản bội là nỗi đau rất khó chấp nhận.Tôi biết con bé còn buồn lắm mà chẳng giúp gì được cho em.Còn bản thân tôi.Cũng có điểm thi tỉnh suy nghĩ trong lòng.Con trai của tôi.Em gái của tôi.Tôi phải làm sao.Đều có thể bảo vệ được đây.Tôi chỉ biết cố gắng kiếm tiền.Lo cho cuộc sống của cả ba để đổi.Những câu cố gắng bao nhiêu.Dường như vẫn thiếu thốn trăm bề.Những ngày tiếp theo tâm trạng của tôi vẫn nặng nề vô cùng.Sống cùng một nhà với những người như gì an toàn nhung bực bạch đến một nghìn.Tôi cũng không biết tại sao hai người họ lại có thể mặt dài đến.Sau bao nhiêu chuyện xảy ra.Vẫn bình thường như không có gì.Một buổi sáng khi tôi đang chuẩn bị đi dạy.Nghe tiếng con nhung đập cửa rầm rầm ở bên ngoài rồi chửi rủa.Chị quyên.Chị ra đây cho tôi.Mẹ kiếp.Chị vẫn bổ trái cấm là thế quái nào hả.Tình duyên quê.Mấy hôm nay.Hôm nào thằng tuấn cũng gọi cho nó để níu kéo.Nhưng nó đều không chịu.Có lẽ cần dùng biết nên cài cũ.Nghe cái giọng đấy vô lý của cần dùng chứ không tìm được mở cửa đã.Nhung.Đua của mày có vấn đề gì không.Quyền nó trả tiền môi trai.Mình yêu nó có mùi trời.Thì cũng chẳng sao.Không phải mày từng nói.Cưới con ly dị được.Chứ đừng nói là yêu đương.Con nhung bị từ nói cho cứng họng định gào lên.Tôi đã để nó ra ngoài đóng chặt cửa.Việc không muốn bên nghe tiếng cãi vã.Dĩ an đang ngồi uống nước thấy vậy liền lưng mất rồi nói.Mới sáng sớm đã kể.Một con uyên kia lại lần nữa đấy.Tháng này.Đóng đủ tiền sinh hoạt phí.Còn không thì cút ra khỏi đi.Thì không có quyền đuổi cháu đi như thế.Dù cho.Đất có đứng tên gì.Hàng xóm láng giềng.Người ta đều biết cả.Gì đừng có rung cây dọa khỉ dùm người khác vào đường cùng.Thích đức lắm đi.Cái loại con chó mất dạy khốn kiếp này mày cãi lại tao.Cháu không kịp.Thì cũng là cho cháu là cháu của dì đấy.Cái loại chữa ho như mày.Không đổi là không được rồi.Mày tưởng mày nhất hàng xóm là tao sợ à.Tôi nhìn thấy anh.Hai từ chữa ho.Như một nhát dao đâm thẳng vào tim của tôi.Tôi cố giữ bình tĩnh mịch mắt đáp lại.Chữa ho anh.Gì nói mà không biết ngượng mồm.Năm ấy.Màu gì không lợi dụng mẹ tôi bệnh tật cướp ngôi nhà này.Dồn tôi vào đường cùng.Thì tôi cũng không chữa ho.Cuộc đời cũng không khốn nạn đến mức này.Sống sao thì sống.Như con người đã.Vẫn dõi theo đấy.Đừng có nghĩ gì cho thiên hạ nghĩ.Núi hai chúng tôi là lớp được mấy việc gì đã gây ra.Tôi nói xong quay lại phòng mặc chứ gì.Quyền lúc này cũng thay xong quần áo cho bên.Tôi thở dài chiều con đi.Không thèm để ý đến sắc mặt của bất cứ ai.Trên đường đến trường.Tôi cứ liên tục nhìn xuống cu bin.Giá mà là chửa hoang đã tốt.Là chửa hoang.Thì có lẽ.Những áy náy dây.Cùng nỗi đau trong lòng tôi.Không lớn như thế.Cụ mày.Vẫn còn có kobe.Chủ nhật tuần ấy lẽ ra tôi phải đi dạy thêm nhưng về bạn học sinh bị ốm nên nghỉ ở nhà.Buổi sáng quyền điều bin đi học thêm.Hôm nay bên học hay k.Nên ở lại nhà cô giáo.Cái quyền đưa thằng bé đi học rồi cũng đi sang nhà bạn làm khóa luận tốt nghiệp.Còn nhung thì đi cả đêm không về còn vợ chồng gì ăn đi đâu thì tôi cũng không bị.Tôi ăn sáng xong về phòng soạn giáo án.Lâu lắm rồi tôi mới có thời gian thảnh thơi như hôm nay.Khi đang ngồi soạn môn toán.Thì bên ngoài có tiếng gõ cửa.Rồi tiếng chú long cất lên.Uyên.Giờ đây chú bảo.Tôi thở dài.Mở cửa ra cũng thấy mặt của chú lông đỏ lên.Hình như chứ uống chút rượu.Có mùi hơi thở hôi hám bụng ra.Cùng chút men.Tôi nhìn chú hỏi lại.Có chuyện gì vậy chú.Gió chiều cấp nước.Tôi nhìn chuối nó.Nước ngoài trên bàn mà còn phải nhờ đến tôi.Thế nhưng tôi cũng không muốn rách việc rót cốc nước đưa cho chú rồi nói.Xuống đi.Vui lòng nhận lấy.Bàn tay túm lấy tay của tôi rồi nhìn tôi chằm chằm.Bỗng dưng người tôi sẽ ăn hết da gà.Một cảm giác bất an giấy lên.Từ thủy vị liền ruột tay là.Đi vội về phòng.Vừa đi vừa hát lên tiếng.Chú à.Cháu đang bận soạn giáo án.Cháu phải phòng đi.Có điều còn chưa kịp nói hết câu.Tiểu long đã lao đến.Tôi bị bất ngờ ngã vật ra ngay trước cửa phòng.Người của tôi thì bị tặng thịt to béo để lên.Cố để cũng không thể nào để được ra.Chỉ có thể cao lên.Foody chú điên giờ.Uyên.Cháu đẹp quá.Cháu biết chứ muốn cháu lâu lắm được không.Từ lúc này không tìm nổi.Cắn mạnh vào tay của gã đàn ông tốn mà.Phi nhung.Hắn ta càng thích thú.Giải toàn bộ quần áo trên người của tôi rồi cúi xuống hồn thô bạo liên cổ.Từ bật khóc tức tưởi.Của lời hát.Đã bị hắn nói hẳn vào phòng đóng cửa lại.Cả người của tôi trần truồng.Nằm bên dưới nền nhà lạnh nhất.Dù đã cố hết sức.Tôi vẫn không thể nào nhúc nhích thuận ra nổi.Chưa bao giờ tôi thấy đau đớn tủi nhục như vậy.Hắn hôn lấy hôn để.Còn cấm lên từng thớ thịt của tôi.Tôi chỉ có bốn mươi mấy cây.Không thể nào chống được lại gã đàn ông tám trăm chín mươi cân.Quân tử ra đi.Đừng hát nữa.Cả nhà không có ai đâu.Hàng xóm cũng không có ai đâu.Nước mắt của tôi trải rộng hai bên thái dương.Từ có vần xin nói tiếp.Chú ạ.Chủ điểm như vậy cháu xin chứ.Đừng làm như vậy.Huyền.Cháu chú đi cháu muốn lắm rồi.Tôi xin chúng tôi cầu xin chúa.Tôi là cháu nội của chú đấy.Chú không nên làm như thế.Tìm những câu văn xin cỡ nào.Hắn ta vẫn không chịu buông tha.Đổi mới hơn ta chạm vào đâu thì đâu đứng trên đấy.Đôi bàn tay to thô bạo.Đặt liên tiếp lên thân thể của tôi.Đầu đến mức không thể nào thở được.Đột nhiên bên ngoài có tiếng cạch cửa.Rồi tiếng gì an cho cháu lên.Sợ chúng mày làm cái gì đây.Lòng thủy vị thì buông tôi ra.Hết tại nhìn kìa lắp bắp nói.Là nó.Nó mùi trời anh nó cứ gạ gẫm cho anh.Tôi vẫn làm trần truồng dưới đất chưa kịp đứng lên.Thì lúc này gì anh long nhanh như cắt về phía của tôi.Kiểu tóc tuổi dựng dậy.Tắt bom bóp vào mặt.Làm cho tôi tưởng chừng nào đứng.Tuổi trưởng vàng.Không thể chống cự.Cứ để mặc chứ gì đánh.Toàn thân.Không còn chút sức nào nữa rồi.Rẻ vừa đánh vừa kéo lên.Cái con đ* này.Đúng là nuôi ong tay áo.Nuôi cáo trong nhà mà.Mày dám mùi trà cả chồng có tao.Chó chết này.Chở chở nhìn xuống mà xem.Nhìn xuống mà xem nè.Cháu gái ruột cướp chồng của dì.Còn khốn kiếp này.Hôm nay tao đánh chết mày.Tôi muốn đứng lên.Muốn cái gì.Những cảnh người đau đến.Không thể nào đúng rồi.Cảnh giác.Đánh đến mức.Mặt của tôi cũng xa dần rồi cuối cùng.Không cần biết gì nữa.Tôi không biết mình đã mất bao lâu.Chỉ đến khi tỉnh lại đã thế nằm cho một căn phòng trắng to.Đột nhiên tôi bỗng giật mình tỉnh dậy.Vô thức.Xử lý bụng như một phản xạ rồi lớp cấp hai.Còn từ đâu rồi.Chị uyên.Chuyện tình rồi sao.Tiếng nói của quyền làm tôi như bừng tỉnh.Cơn ác mộng quen thuộc.Cũng toàn đi.Trả lại bằng một cơn ác mộng của thực.Tình quê.Còn bị mẩn đỏ hai sẽ nói.Hôm nay em không về.Chắc gì đánh chết chị mất.Nghề đến đề toàn thân tôi cũng dùng để.Không phải vì sợ hãi.Một cân vẫn đến tột cùng.Lũ khốn nạn.Tự dừng từ bật khóc.Bật khóc nức nở.Khóc bí thư số phận côi cút của hai chị em.Gốc việt thứ tỉnh thân giác gì.Thuốc cả người dưng.Khóc vì nhớ bố mẹ.Ở nơi trên cao kia.Bao nhiêu năm nay.Ổ cứng rắn mạnh mẽ.Để cho em gái và con trai dựa vào.Vậy mà giờ.Tôi đã thấy mệt mỏi quá rồi.Nhìn thấy tôi khóc cũng nghẹn ngào nói.Chị ơi.Chị em mình cứ ngồi ở đi.Anh không thể nào chịu nổi nữa rồi.Tự do.Có mấy lần.Ôn tập cũng sàm sỡ em.Con.Dĩ an.Mỹ lệ.Giấy tuần lấy gậy đập vào đầu của em.Được chứ em đi học về còn lấy kim khâu xin vào lương của em nữa.Tôi nghe số tấm ảnh tôi quên cả lên.Tại sao em không nói với chị.Mẹ kiếp.Hai con người khốn nạn.Nó làm thế với em lúc nào.Tại sao.Nó đã làm gì em chưa.Chưa làm gì được cả.Em không dám nói em sợ chị lo.Cái con bé ngốc.Chuyện này mà lại giấu.Em nói thật đi.Thằng chó ấy đã làm gì em chưa.Nói bất trị.Sống chết với nó.Thích mà chưa làm gì thật đấy em nói thật.Chị ạ.Mình ra ngoài ở đi.Anh sẽ đi dạy thêm.Sự phụ chị kiếm tiền.Lúc này không ra ngoài tôi cũng còn biết đi đâu.Có nhà mà không thể về.Ngôi nhà ấy đã bị chính người dì ruột thịt cướp.Nó không còn là thiên đường của chị em tôi.Không còn là nơi lưu giữ những ký ức đẹp đẽ.Mở rửa đi đã trở thành địa ngục đen tối.Tuổi.Hình những kẻ đứng mặt ở ngôi nhà ấy.Giờ muộn có thể hành động độc ác với chị em tôi như vậy.Ta có thể dùng kim khâu.Shin và người con bé.Cẩn thận trà kia nữa.Tất cả những.Cảnh đau đớn cả tim gan.Khổ thân con bé.Khổ thân con bé ngốc nghếch này.Trên đời này lại có những kẻ mất nhân tính đến.Tồn tại ngay chính trong căn nhà của tôi sao.Nghĩ lại việc bên này ít bị thần mang danh trứng làm cho mình muốn xin thẳng một nhát dao vào người khác.Võ cường phấn.Tôi làm thêm một lúc cho đỡ choáng váng.Rồi cùng quy đi về.Cu bin được quyên nhiều chị châu đón về nhà chị ấy.Khi đi qua cái gương ở hành lang trạm xá tôi nhìn mình trong đó.Trên mặt toàn những vết bầm tím.Còn có cả mấy cục u ở trên đỉnh đầu.Cái quyền đưa cho tôi tiếp thu.Người ta ci.Rồi hai chị em bắt xe chở về nhà.Vui đến trường.Tôi đã thấy đồ đạc của ba người chúng tôi được ném ra sân.Trong nhà cả con nhung mộ an.Lão nông đời ngồi uống nước trà.Vừa thấy tôi muốn đã chạy ra hết cốc nước trà lên người tốt giúp cao lên.Mày còn mặt mũi về đây kìa.Môi trai trong táo.Có cần dán quay về đây.Tự nhiên mười hai đáp lại.Người không có mặt mũi là cả nhà gì chứ không phải là tôi.Cướp nhạc của tui.Đối xử với chị em tôi chẳng.Thằng trùm gì xem sữa cưỡng bức tôi.Điện lại cho rằng tôi màu chảy lão tả.Dì nhìn lại chồng gì đi.Cái loại còn béo hơn cả con lợn.Xấu hơn cả con khỉ.Nhìn đã muốn nôn.Thế mà chỉ nghĩ tôi một chai.Tôi có mùi chơi cũng kiếm người đàn ông có tiền có sắc.Chứ cái loại đã nghèo cần vui.Xấu xí như chồng còn gì.Con bướm.Tôi cũng không thèm.Cái con điên này mày thích bố láo đúng không mày.Cút khỏi nhà tao.Vụ án vừa nói vừa định lâu ra.Thế nhưng mấy người hàng xóm nghe tiếng cãi cọ đã trải sàn.Tự nhiên một tao chỉ nói lớn.Gì.Khỏi cần đuổi tôi sẽ tự đi.Bởi vì.Chẳng có quyền gì tuổi chị em tôi.Hàng xóm.Người ta sống của trẻ em từ nhỏ.Ai chẳng biết.Đây là nhà của chúng tôi.Cướp trắng trợn.Thì trời biết đất biết.Người người biết.Loại người như gì.Không sớm thì muộn.Cũng nhận quả báo thôi.Mấy người hàng xóm nhìn tôi đầy thức ăn.Trẻ chích mũi ăn mấy cơ.Thực ra từ trước đến nay.Dù cho mộta có đi không.Kể với hết tất cả mọi người.Đối đãi tốt với chị em tôi ra sao.Thì hàng xóm sống cũng biết tất cả.Vụ án vẫn chấm lạnh to mồm lưu loa lên.Mình nói là nhà mày.Đấu giá nhà của mày.Đỹ.Bà con hàng xóm ra mà xem.Bố mẹ nóng.Vợ chồng tôi nuôi chị em nó.Thương chị em nó.Remix.Ơn bội nghĩa thế này đây.Đinh mùi trai cả chồng của tôi.Tứ bất tử.Nó còn dở cái giọng nó tắt ra.Dì của tôi đi.Dì ruột đấy.Tôi thích không thể nào hiểu được mộta là cái loại người gì.Sống vô phúc thích đức đã ăn cắp lại còn la làng.Cuộc hàng xóm thân thiết nhất với gia đình tôi từ nhỏ.Nhìn mẫu tả cấu cảnh lên tiếng.Khiếp chị ơi.Chị cứ động tí là mua cái mồm ra.Kể thương hai đứa cháu mình.Chị xem.Hành động của trẻ đang đếm ngược lại đấy.Con bé nó nói đúng.Ngỡ như trường chị thì có gì tốt đẹp.Con bé vừa sinh cao ráo.Lại có công ăn việc làm đàng hoàng.Kiếm đâu chẳng được người tử tế nó đi chồng chị.Chuyện trong nhà có gì không nên không phải thì dạy dỗ nó.Chứ không phải là chị la làng lên.Sỉ nhục nó như vậy.Mà chúng nó sống ở đây từ nhỏ.Hai chị em nó ngoan ngoãn hiền lành nhất cái xóm này.Chị là gì của nó.Chẳng yêu thương được thì thôi đi.Sao lại cả ngày chửi rủa nó như vậy.Con cháu của mình côi cút.Phải thương nhiều hơn chứ.Tôi cũng không chừng nào hiểu được chị.năm mươi ba ngày chị lệ vào mồm đuổi chúng nó đi là sao.Việc nhà của tôi có biết cái đ** gì mà con chó mõm vào.Ừ thì tôi không biết.Nhưng tôi biết phải trái đúng sai.Chồng chị có mẫu dâm tại từ trước đến nay.Gặp ai cũng vỗ mông bóp ngực.Mà chị cứ làm như cậu thanh cao đẹp đã lắm không bằng.Này như cái con mụ kia kìa.Mày nói chửi mày dâm tà.Bà mới cầm dao chém chết mẹ mày bây giờ.Tôi nhìn cô cúc ra hiệu cho cô không cần nói nữa.Rồi cúi xuống nhặt hết đồ của mình vào.Mấy người hàng xóm thương tình dọn giúp chúng tôi.Còn chạy về lấy cả thùng giấy đóng đổi giúp tôi.Tự dưng lúc này sống mũi của tôi lại cây xà.Từ nhỏ.Hai chị em tôi gắn bó với nơi này.Gắn bó với cả những cô chú ở đây.Tôi còn nhớ hồi học tiểu học.Bố mẹ đều bận.Hai chị em tôi suốt ngày sang ăn chực ở nhà cô cô.Cột thơm.Rồi cô kim nữa.Nhiệt độ đến đâu.Tìm tuổi đau nhói định để.Nhìn những gương mặt đã già đi theo năm tháng những cô chú đã gắn bó suốt thời thơ ấu của tôi.Đàn giúp đỡ mình.Tiền làm lại quận thấp.Dọn dẹp xong xuôi.Cúp nhìn tôi hỏi.Hai đứa định đi đâu.Tôi nhìn cái quyên.Video.Tôi cũng chưa xác định được.Chị biết là phải đi.Cách ra khỏi nơi này đã.Đồ đạc của hai chị em tôi với pin không có gì nhỉ.Mười mấy bộ quần áo và hai thùng sách vở.Tôi chả mấy cô cháu hàng xóm.Rồi bê đồ lên con xe máy cả tàn.Người tôi vẫn mỏi nhỉ.Nên cái quyền phải chờ tôi đi.Con xe máy chậm chạp được dắt ra cầu.Mấy cô chú hàng xóm cứ nhìn thấy bóng dáng chị em tôi.Còn góp một ít tiền đưa cho tôi.Nhưng tôi nhất định không lấy.Vừa bước ra ngoài thì tiến bộ an lại cất nền thể.Đã cút đi thì đừng bao giờ về đấy.Để xem.Không ăn nhờ ở đậu ở đây.Không có vợ chồng tao.Thì chúng mày sống nổi không.Mày đi rồi còn quay về đây.Tao đánh gãy chân.Tôi sẽ gửi lại nhìn mũi cao lên.Gì yên tâm.Tôi nhất định sẽ quay lại.Những gì dịch cướp của chị em tôi.Tôi sẽ quay lại lấy cho bạn hết.Và gì cũng yên tâm đi.Không có vợ chồng gì.Vì cuộc đời của chị em tôi là tốt hơn từ lâu.Chứ không tệ hại như thế này.À tiện đi.Tôi nhắc gì.Cố mà giữ lấy cái gia đình này của dì đi.Từ thằng chồng nó đến con gái của gì.Cả nhà gì là một lũ hợp dơ bẩn.Sống với nhau.Đừng để tổng ra lại gây hại cho xã hội đấy.Mày.Đường tức giận.Đã không đẹp đã gì.Thì tức giận chị kiếm gì.Trông giống còn quả thôi.Mà cũng đúng.Con cu.Thì nên sống với một con lợn và một con phò.Người ta gọi là tam hợp đấy.Đi đâu thì nhớ đội cái mũ bảo hiểm vào.Cẩn thận.Quả báo từ trên trời rơi xuống lúc nào cũng hay đâu.Mày là giáo viên và mày ăn nói bố láo như thế.Cái loại mày cũng xứng đáng đứng dạy học sao.Tôi nhìn bộ an.Việt dũng giáp bát.Tôi làm giáo viên.Những tổ chức cư xử văn minh lịch sử.Với người có nhân cách thôi.Cái loại vô liêm sỉ.Nhân cách rẻ rách gì.Không xứng.Tiền sinh hoạt phí còn thừa.Bố thí cho.Dùng tiền đấy mà đi phẫu thuật lại cái nhân cách của mình.Nói xong.Không đợi một ai trả lời.Tôi có cái quyền phóng xe đi thẳng.Trời bây giờ cũng sẽ chịu.Nhưng để tìm nhà trọ là điều rất khó.Hai chị em tôi đang phải thuê một nhà nghỉ bình dân.Để sống qua đêm này rồi ngày mai mới tính tiếp.Khi mang đồ lên trên.Cái quyền ở lại dọn dẹp còn tôi đi sang nhà chị châu đón bin.Khi vừa thấy tôi bình đã vội lao vào hỏi.Sao mặt mày lại tím lên thế kia.Mạnh nhãn à.Đang ở đâu thế có đau không.Ôm con vào lòng đất lạ.Mẹ chuột trên nên ngã thôi.Con ăn gì chưa.Dạ con ăn cơm với chị tép nhà bác châu rồi.Nghe con nói vậy tôi cũng yên tâm hơn.Gửi lá đơn xin nghỉ hai ngày cho chị giúp việc mang vào cho chị châu.Rồi trở về nhà trọ.Chị châu mấy tuần này bụng dạ nặng nề.Tôi cũng không muốn mang bộ mặt.Để những vết thương ngày đến gặp chị.Nền không vào hẳn phía trong.Khi về đến phòng trọ tôi đã có giải thích với pin.Cả nhà từ nay sẽ ra ngoài sống.Thằng bé vốn dĩ.Chẳng thích ở căn nhà cũ.Nên vui vẻ lắm.Trẻ con là thế.Ai đối xử tốt với nó.Nó sẽ muốn ở cùng.Đài tệ thì thoát được.Nó sẽ mừng.Buổi tối.Tôi và quyên ăn cơm xong đi ngủ.Mà người cùng nằm trên chiếc giường chật chội của nhà nghỉ.Khi nghe tiếng thở đều đều của bin.Tôi mới quay ra ngoài nhìn ra cửa kính.Mấy ngọn đèn đường vàng hiu hắt.Khiến hà nội bỗng có chút buồn buồn.Tôi không khóc.Đôi mắt ráo hoảnh nhìn ra bên ngoài.Hôm nay không giống như mọi ngày.Tôi đã không còn ở lại căn phòng quen thuộc.Nỗi nhớ bố mẹ nhớ tuổi thơ lại da diết đến nghẹn ngào.Tôi cứ nằm mãi không ngủ được.Mãi đến đêm.Mệt quá mới thiếp đi.Sáng hôm sau tôi được đi họp rồi trở về cùng cái quyên đi tìm phòng trọ.Hai chị em đánh con xe máy cả tàn.Tìm mấy khu gần trường tư dạy nhưng không có.Cuối cùng mới đến chiều mới tìm được một căn phòng nhỏ ưng ý giá cả lại phải chăng.Tuy không gần trường tôi nhưng không quá xa.Căn phòng khép kín có một góc sân nhỏ.Không rộng nhưng rất sạch sẽ và phù hợp với chị em tôi lúc này.Ngày buổi chiều ấy chúng tôi chọn đồ về và mua ít xoong nồi bát đĩa bếp điện.Rồi dọn dẹp cho gọn gàng.Thế là gần cả tháng lương lẫn tiền dạy thêm của tôi cũng bày sạc cho một ngày.Tôi biết ra ở riêng áp lực kinh tế rất lớn.Có điều tôi lại không hối hận.Bởi ít nhất.Chị em tôi cũng không bị đám người khốn nạn kia.Đối xử như những con vật.Sau hai ngày nghỉ.Mọi thứ cũng hỏng hầm nên tối đi làm trở lại.Buổi sáng cây quyền phải sang nhà bạn sớm.Nên tôi để xe máy cho nó đi.Tôi với bên gia đình.Bắt xe buýt tới trường.Ở nhà chợ này rất tiện đường xe buýt.Hai mẹ con tôi chỉ mất mười phút đến trường.Khi vừa lên đến phòng giám hiệu thì đã nhìn thấy cái hẹn.Cũng là một cô giáo dạy cầm khối bốn với tôi.Nhìn thư cho hỏi.Ôi giời ơi bạn uyên.Nghỉ hai ngày mà sao mặt mũi lại bầm tím thế kia.Gái có chồng.Tình người ta còn nghĩ là bị chồng đánh.Những bà mẹ đơn thân sao mặt mũi xinh đẹp giờ big hit thế.Tôi không biết trả lời thế nào để lấp liếm.Ngã cầu thang.Lau nhà rồi ngã bổ xuống đất.Sưng cả người chứ không phải mỗi mặt mũi đâu.Thế là đi viện hay hôm nay.Khổ thân.Mật khẩu cả tôi.Phải dạy thay cho bà đây này.Lớp của bà nghịch thì thôi rồi.Ừ cảm ơn nhé.Thế hôm nào tôi mời trà sữa thay lời cảm ơn được không.Gớm.Để tiền mà nuôi con đi.Mẹ đơn thân vất vả lắm rồi.Mà được cái thằng bên nhà bà ngoan ngoãn dễ thương.Đơn thân mà được đứa con như vậy cũng xứng đáng.Làm mẹ đơn thân.Có khi còn sướng hơn tôi.Hôm qua tôi lại vừa cãi nhau.Chán bỏ xừ giặt.Làm gì có ai thích làm mẹ đơn thân.Chẳng qua.Hoàn cảnh bắt buộc thôi.Dẫu sao một gia đình có đầy đủ bố mẹ vẫn hơn.Vợ chồng ai chẳng có lúc cãi vã.Quan trọng là vẫn tôn trọng nhau.Yêu thương nhau.Cũng chăm sóc con cái là quá may mắn rồi.Thấy tôi không trả lời.Thì cái hẹn cũng không nói gì nữa.Cụ mày lúc ấy có tiếng trống trường.Tôi và mấy đồng nghiệp cũng vội vàng lên lớp.Ở nhà dài ngày mà đi dạy lại.Tôi đã thấy yêu nghề j.Đám học sinh lớp tôi bị mang tiếng.Nhìn thấy cô bầm tím ở.Thì đứa nào đứa nấy mang cả đống tao xong đến để cô bôi.Tự dưng tôi lại thấy mình cũng có chút may mắn.Có một đứa em gái ngoan ngoãn.Có một cậu con trai đáng yêu.Và có cả một công việc.Mà tôi mơ ước từ khi còn nhỏ.Trường của tôi dạy hai buổi.Buổi trưa biên ăn cơm và ngủ cùng các bạn.Tôi cũng cho học sinh của mình ăn uống ngủ nghỉ đến chiều tần hợp hai mẹ còn mới gặp nhau để về.Hôm nay lớp của thằng bé học muộn hơn.Bạn học sinh lớp một này.Uốn nắn từng chút.Nền các cô giáo cũng vất vả hơn nhiều.Gặp xuống dưới phòng giám hiệu chở con.Đến năm pin mới được ra.Thằng bé đeo ba lô.Dưới ánh nắng chiều vàng gương mặt trở nên hồng hào vô cùng.Tự uống một cốc nước rồi hai mẹ con dắt tay nhau ra cửa.Chờ xe buýt.Khi còn đang đứng.Thì có tiếng của tôi.Cô giáo chủ nhiệm lớp của pin cất lên.Hai mẹ con chị uyên hôm nay không đi xe máy à.Tên là một cô giáo trẻ rất xinh xắn.Mới có hai mươi ba tuổi.Vừa về trường được mười lăm.Tôi nhìn từng cười đã.Ừ hôm nay chị để xe máy ở nhà.Bên nhà chị trong lớp có ngon không em.Ngon chị à.Có một bạn lớp em mới chuyển đến.Nhìn cũng giống bên nhà chị lắm.Nhiều lúc em nhầm.Mà thằng bé đó nghịch ngợm vô cùng.Khôn ngoan và học giỏi giống window.Tôi nhìn tâm.Trong lớp của tôi cũng có hai đứa học sinh.Nhìn cũng nhanh nhất giống nhau.Bọn trẻ con này thực ra đứa nào cũng đáng yêu.Nên đôi khi thấy đứa này giống đứa kia.Làm tôi cũng hay nhận nhầm.Nhưng bên ngoài là thấy yên tâm rồi.Khi còn đang mải mê nói chị.Tôi bỗng thấy một chiếc xe ô tô màu trắng vô cùng sang trọng.Bóng loáng.Đỗ xịch ngay trước.Hình ảnh người xanh.Một người đàn ông trung niên bước xuống.Đi thẳng vào trong.Hình như là để đón con.Thực ra trường của tôi không phải là trường quốc tế nhiều là một trường cơm cũng cất tiếng.Nên việc nhiều phụ huynh có điều kiện cho con học ở đây.Cũng không phải hiếm.Tuần này thì xe buýt rất chậm chạp.Chiều một lúc vẫn chưa thấy xe nào đến.Cách cầm cũng nghe điện thoại rồi chạy vào trong trường.Chỉ còn hai mẹ con tôi đứng chờ.Khi còn đang mải mê suy nghĩ xem tối nay ăn gì.Thì người đàn ông trung niên bạn ấy.Chạy giao thừa hồng.Rồi gỡ và cửa xe.Lúc này cánh cửa lại mở ra.Tôi không tò mò nhưng vẫn nghe được người đàn ông trung niên kết bạn.Tôi tìm rồi không thấy đâu cả.Từ cuối xuống vuốt tóc của bin khác.Đổi không con.Dạ không mẹ à.Nghe biết nói tớ sẽ bật cười.Bụng thẳng bé sôi ùng ục mà vẫn nói là không đói.Đến khi ngước mắt lên.Thì đột nhiên tôi bỗng thấy một người đàn ông khác.Từ trong xe bước ra.Người anh ta mặc bộ vest được là lượt phẳng phiu.Thì những.Thế nhưng tôi bỗng khựng lại.Gương mặt của anh ta.Rất rất quen.Gương mặt nạ.Từ cái đứng được ra đi.Rồi bỗng dưng như bừng tỉnh.Cho một giây lát như có phản xạ tức xanh người có kinh vào lòng rồi bế thức còn lên chạy về phí.Không biết phía sau có ai đang đuổi theo hay không.Nhưng toàn thân của tôi như rụng rời.Cây tre lấy mặt bên.Rồi chạy thật nhanh nhưng không thích.Chuyện tình thân mến như vậy là quý vị và các bạn vào cùng với anh xa lắm nên tâm tịch đầu tiên của bộ truyện này thật là nghe đến đây thì tốt.Các bạn sẽ có rất nhiều những dự đoán vậy thì mọi người có những cảm nhận gì những suy nghĩ gì.Về hai đứa bé có vẻ ngoài hao hao giống nhau này.Vợ con người đàn ông vừa mới xuất hiện kia là ai vì sao lại khiến cho duyên.Sợ hãi và chạy trốn như vậy.Quý vị và các bạn đừng quên chia sẻ những cảm nhận những suy nghĩ của mình bằng cách bình luận ở phía biên giới và nếu như.Mọi người cảm thấy thích bộ truyện.Thì đừng quên nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh ủng hộ anh sang nhé.Cảm ơn mọi người rất nhiều còn bây giờ anh sang xin chào tạm biệt và chúc tất cả những khán giả của chuyện tình một đêm. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com