[siÊu PhẨm] 7 đêm định Mệnh Phần 2 - Truyện Thực Tế 2020 - Mc Anh Sa

[siÊu phẨm] 7 đêm định mệnh phần 2 - truyện thực tế 2020 - mc anh sa

Anh rất vui được gặp lại tất cả những khán giả của chợ tình vào ngày hôm nay thì chúng ta sẽ tiếp tục đến với tập hai.Bộ truyện bảy đêm định mệnh.Quý vị và các bạn thân mến ở phần cuối của tập một thì đã có sự xuất hiện của một người đàn ông.Và điều này cũng đồng nghĩa với việc là xuyên có nguy cơ phải rời xa đứa con của mình.Vậy thì người đàn ông ấy cùng với đứa bé tên quân giống y hệt con trai của cô là ai.Tất cả không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên mà là bởi vì giờ đây một bí mật mà cô che giấu đã bị.Bây giờ xin mời tất cả quý vị và các bạn đến với nội dung chi tiết tập hai của bộ truyện bảy đêm định mệnh.Tác giả phạm vũ anh thư phần diễn nào của ánh sáng.Không biết tôi đã chạy bao lâu.Chỉ đến khi thấy mệt mới dừng lại.Cu bin nhìn tôi lo lắng hỏi.Sao thế mẹ.Không sao.Không sao đâu con.Vậy sao lại ôm con chạy đi như thế.Mẹ sợ muộn xe buýt.Nghe mấy lời quan tâm của con tôi bỗng thấy cay sống mũi.Cũng mày phía sau.Không có một ai đuổi theo chị có những tiếng xe cộ ơi.Tôi và bin đã đến trạm xe buýt kế tiếp.Hóa ra đã chạy được một đoạn đường dài đến đây.Lên xe tôi cứ ôm con vào lòng.Hàng ngàn hàng vạn câu hỏi buổi với lấy tôi mà không có lời giải đáp.Tại sao.Anh lại xuất hiện ở đây anh đã nhìn thấy pin hay chưa.Điểm thi để làm gì.Để đầu tư trong ngôi trường này.Hay có việc gì khác.Nghĩ mãi mà tôi không thể có đáp án cho mình.Được nhìn tôi nhớ đến lời bên hôm trước.Và lời của cái tôm .Tự dưng.Người cũng run lên chẳng lẽ.Thằng bé.Cũng học ở trường này sao.Không thể nào.Một gia đình trâm anh thế phiệt như vậy.Tôi chưa từng nghĩ nó sẽ học ở đây.Tôi có nút nước.Cúi xuống hỏi bin.Pin à.Hôm trước con kể là có bạn nào giúp con mới chuyển đến phải không.Mà.Bạn đó giống con à.Vâng ạ.Là bạn hà trung quân mẹ à.Bà chửa.Hà trung quân.Như xoáy sâu vào tai của tôi.Người đàn ông ấy là hà trung thành.Lúc này.Tôi cũng đã không còn cần đoán già đoán non thêm nữa.Chỉ có điều.Chưa bao giờ tôi nghĩ đến tình huống này.Chưa bao giờ nghĩ việc gặp lại thằng bé ở đây.sáu mươi lăm.sáu năm rồi.Hà nội nhỏ bé thế tôi chưa từng biết nó ở đây.Vậy mà bây giờ lại xuất hiện ngay tại chính ngôi trường tôi đang dạy.Tôi không dám bật khóc.Cả đoạn đường trên xe về nhà người thân thờ .Không nghĩ nổi được gì.Trên đời này có những.Dù cho có xảy ra bao nhiêu năm tôi cũng chẳng quên được.Trong lòng của tôi ngoài chút xót cay đắng.Còn có những nỗi bất an mơ hồ.Buổi tối tôi gọi điện cho vũ.Vũ là phụ huynh của bé thiên.Cô bé mà chị châu nhờ tôi làm ra từ hộ.Để chị nghỉ đề.Tôi nói với vũ về việc sẽ để cho cái quyên thay tôi đến dạy học cho thiên.Thực ra vốn dễ tôi định đi dạy kín cả tuần.Nhưng lại không thể nào khác nó.Vả lại cứ để bên ở nhà tôi gần như không có thời gian dạy cho thằng bé học.Cũng không có thời gian ở bên con.Ban đầu cứ nghĩ.Vũ sẽ từ chối nhưng anh đồng ý ngày lập.Khi biết cái quyền là sinh viên giỏi của trường đại học giáo dục.Như tôi ôm đồm quá nhiều việc.Dạy quá nhiều học sinh.Thủ thuật.Tôi cũng không thể nào quan tâm sát sao còn bé thì được nhiều.Cái quyền đề nghị đi dạy thay cho tôi mấy lần rồi.Bản đồ tôi cũng không muốn nhưng nghĩ đi nghĩ lại một tuần nó chỉ dạy cấp hai buổi tối.Chắc chắn sẽ không ảnh hưởng đến việc tốt nghiệp của nó.Thêm nữa để cho quên đi đi.Cũng là một phần giúp con bé trở nên rạng rỡ.Có kinh nghiệm hơn.Hoàn cảnh của con bé thiên cũng rất đáng thương.Gia đình vũ thị giàu có.Anh ta là giám đốc của một công ty hạng trung.Có điều vợ anh ta.Khi sinh thi.Thì bị băng.Nền.Con bé cũng vì thế mà trở nên cô đơn thu mình vào rất nhiều.Vũ thì lại quá bận rộn.Mấy lần tôi đến dạy anh ta ít khi ở nhà đều bận tiếp khách cả.Tình hình trước khi để quên đi dạy tôi có dặn dò quyên mười việc dạy kiến thức.Thì nhớ hỏi han quan tâm thiên nhiều một chút.Để con bé bớt cô đơn.Cái quyền hiện lệnh từ nhỏ đã phải chăm pin cùng tôi.Lãi suất yêu trẻ con nên tôi cũng yên tâm ở nó.Ăn cơm xong quên đi dạy tôi rửa bát tắm táp cho bên xong thì mở sách dạy học cho con.Rồi ôm con đi ngủ.Cả một ngày mệt nhập lúc này tôi mới có chút thời gian riêng tư cho mình.Dưới ánh đèn vàng.Tôi cứ ngắm nhìn con mãi không già.Nỗi sợ hãi mơ hồ kia lại quay trở lại.Tôi không kìm được.Ôm chặt con vào lòng.Thằng bé đang ngủ thì bỗng cửa mình nhăn mặt nói.Mẹ ôm con chặt quá con khó thở.Nghe bình nói vậy tôi mới sẽ nói lòng vòng tay.Tôi sợ lắm.Tôi sẽ không còn thấy pin nằm gọn ghẽ trong mình như bây giờ.Trời bên ngoài rất tốt.Chỉ có ánh sáng từ đèn đường chiếu vào.Dù cho tôi cố tự trấn an mình rằng.Anh chưa nhìn thấy mẹ con tôi đâu.Nhưng sao vẫn không thể nào xua đi được.Cảm giác sợ hãi lúc này.Từng kí ức của sáu năm trước.Như cuốn phim chầm chậm tôi lại.Có những thứ đã phai nhạt.Nhưng có những thứ vẫn hiện rõ mười một.Tôi cứ nằm mãi mà chẳng thể nào ngủ đi.Đến khi cái quên đi dạy về thì mất vẫn thao láo nhìn ra ngoài.Mới đến tận đêm khuya rồi mới có thể tiếp đi.Không biết.Chồng giấc mơ tôi đã mơ những gì.Chị thấy khi tỉnh dậy.Gối cũng ướt đẫm.Hai bên thái dương còn vương những giọt nước mắt nóng hổi.Sáng hôm sau tôi lái xe máy chở hai mẹ con đến trường.Có một đêm không ngủ tôi cũng mệt nhoài cả người.Dù cho tôi vẫn còn sợ.Nhưng tôi biết lúc này có sợ.Cũng không giải quyết được vấn đề gì.Căn bản tôi chưa thể tìm ra được cách trốn tránh thực tại này.Giờ đến việc tồn tại qua ngày còn khó khăn.Từ đồng tiền kiếm được còn phải tiết kiệm hết sức.Chứ đừng nói rằng chuyển đi đâu đó.Khi đưa pin vào lớp tôi lớp một vòng quanh đó nhưng chưa thể nào tìm được.Gương mặt quen thuộc giống thẳng pin liền cúi xuống hỏi con.Pin aa.Bận hải trung quân chưa đi học mà con.Pin nhìn tôi lắc đầu đáp.Dạ vâng.Bạn ấy hay đi học muộn lắm mà.Thay pin nói vậy.Tôi cũng không ở lại nữa mà trở về phòng giám hộ.Tự dưng tôi lại thấy lo lo.Hôm qua hình như có chuyện gì xảy ra thì phải.Dịch vụ bé bin chạy trốn.Nên tôi không để ý.Chị nhớ vẻ mặt hốt hoảng của cái tâm.Với người lái xe trung niên.Khi xuống phòng giám hiệu.Tôi thấy tùng đang ngồi chơi điện thoại liền hỏi.Tâm.Hôm qua học sinh của em có chuyện gì à.Cây tầm ngước mắt nhìn tôi đáp lại.À.Cái thằng bé mà em bảo giống bên nhà chị.Hôm qua hết rồi hả.Em tưởng có người đến đón nên không để ý.Lúc sau thì bảo nó đến bảo chưa anh đón cả.Gọi cho cả mẹ nó với ông bà nội được không thấy nó được.Tôi nghe chồng không kìm nổi cảm.Hơi cách liền.Chơi.Xem vũ khí thế.Học sinh lớp một còn nhỏ.Để sắp sao chứ.Thế rồi thằng bé đi đâu.Đã tìm được nó chưa.Tìm mãi ở trường không thấy nó đâu.Em lo gần chết.Cả em với bố nó đi tìm khắp nơi đều không thấy.Tại bình thường bố nó đón sớm mỗi hôm qua đón mụn nên mới như thế.Em chạy hết mấy ngõ gần trường mãi đến tối mới tìm thấy nó.Đang ngồi chơi ở khu vui chơi trẻ em.Lúc này tôi mới thở phào nhẹ nhõm.Cái tầm nhìn tôi hỏi lại.Sao chị có vẻ quan tâm đến nó thế.Tôi hơi chột dạ đắp lại.Tại thấy bảo nó giống thằng bin nên chị để ý chút thôi mà.À vâng.Mà thằng bán thằng nghịch lắm chị ạ.Sáng nào cũng đi học muộn bài tập thì không làm.Chẳng hiểu sao chiều qua chốn ở khu vui chơi được.Mặt nạ lắm nhé.Nó không sợ gì sao chị.Khu vui chơi ở đó tối mệt đóng cửa.Mà nó dám ở dưới gốc cây đứng một mình ở đấy.Nhà nó thì giàu lắm.Bố nó cũng rất thành đạt.Vậy mà sao nó nghịch ngợm quá đi không.Nghe cái tuần nói tim tôi nhói lên.Nghĩ đến việc tăng bán một mình ở gốc cây.Tôi đã thấy xót xa vô cùng.Tôi có che giấu cảm.Nén tuyển thời dài vào trong để lên lớp.Đến chưa dậy xong.Tôi cứ ngồi thẫn thờ ở bục giảng.Nửa muốn sang nước của pin.Nửa lại không đủ can đảm để đi.Thế nhưng cuối cùng đôi chân tôi cũng đứng dậy lê từng bước đi về phía cuối hành lang.Khi vừa đi đến cửa lò.Một thân hình nhỏ bé cũng chạy vụt ra vào tôi.Khi tôi vừa cúi xuống trượt sững sờ cả người.Gương mặt này thực sự rất giống pin.Trên cổ áo.Còn nguyên thể học sinh.Tìm dòng chữ.Hà trung quân.Thằng bạn nước đôi mắt lên nhìn tôi lấp.Con xin lỗi cô.Nghe nói đến đây không hiểu sao người tôi nhìn lặng đi.Có ai đó hình như đang xin vào tim tôi những vết vào đau nhói.Tuy rằng nó rất giống bên.Nhưng nhìn kỹ một chút.Lệ thủy không quá giống.Biển có đôi mắt đen lấy giống bố.Tuần nó.Lại có đôi mắt nâu giống tôi.Hôm qua khi nghe kể với nó.Tôi không khóc.Trái tim rất đau nhưng lại vẫn giáo hoàng.Vậy mà lúc này gặp nó ở đây.Bằng da bằng thịt.Chứ gần như không thể nào kiềm chế nổi cảm xúc.Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài xuống miệng.Đánh ghen.Thằng bé thấy vậy hơi nổi lại sợ sệt nói.Còn con không cố ý con xin lỗi cô.Đôi mắt chiến buồn của nó nhìn tôi để ấy.Tôi không còn kiềm chế rồi lao thẳng vào nhà vệ sinh bật khóc tức tưởi.Những giọt nước mắt cứ thi nhau chảy dài xuống nền nhà lạnh lẽo.Tôi ôm lấy lồng ngực.Đang quấn lên.Không thể nào giữ nổi bình tĩnh.Khóc nấc lên thành tiếng.Còn của tôi.Tôi đã nhớ nó biết bao nhiêu.Bật lại tôi cần ngỡ mình có thể ôm nó vào lòng.Vậy mà cuối cùng cũng chỉ có thể nhìn.Đến một câu đáp lại cũng không trả lời nổi.Nghĩ đến việc hôm qua.Lớp bám ở gốc cây một mình.Tất cả nhận lại bị thương con.Giá mà tôi có thể ôm lấy nó như ôm lấy pin.Giá mà tôi có thể vuốt ve mái tóc của con.Có thể vỗ về hai tiếng mẹ đi.Thịt tốt biết bao.Nhưng vĩnh viễn không bao giờ có tư cách mà làm như vậy.Tiếng nói của chị hoa ngày nào giờ đây bỗng văng vẳng bên tai tôi.Em chọn đi mau lên.Không cần thời gian đâu.Anh muốn đứa nào ở lại với em nhanh lên.Con người độc ác nhất trên đời chính là tôi.Việc tàn nhẫn nhất tôi làm chính là lựa chọn một trong hai đứa bé.Tôi rất rút để ra.Tình yêu.Khớp đến mức không thể gấp nổi nữa mới đức.Bên ngoài có tiếng cạch cạch.Tôi vội lau nước mắt.Chị một chút nước lên rửa mặt.Hình như anh có như vậy vẫn không thể che nổi đôi mắt đau sưng húp.Có điều giờ tôi phải trở lại lớp.Cuối cùng đảng bước ra.Khi bữa ra ngoài.Cũng thấy tiếng cái tầm cắt liền.Chị quyên đấy à.Đi vệ sinh gì mà lâu thế chị.Tôi không đáp lại nó đi thẳng ra ngoài.Khi đi qua lớp pin tôi đưa mắt nhìn vào trong.Bình ngủ ngon lành.Thiên đường quần thì lại không.Thằng bạn ngồi bên cửa sổ đôi mắt đượm buồn nhìn lên bầu trời xanh thăm thẳm.Vừa thấy tôi nó liền vội nằm xuống không nhúc nhích.Tôi không dám nhìn lâu luôn vội về lớp.Đến chiều.Khi bình tân.Tôi gọi con vào phòng giám hiệu ngồi cùng.Tôi muốn đợi tất cả học sinh về trước mười tám về.Thực sự rất sợ.Phải gặp lại người ấy lần nữa.Kể hai mẹ con tôi đang ngồi thì cũng thấy quân đi qua.Thằng bé đeo chiếc ba lô tô xịn.Chậm rãi tiến về phía trước.Cứ mỗi lần thấy nó trước gần như không kiềm chế nổi.Sống mũi lại cay cay.Thằng bảo đi qua chợt dừng lại rồi đi vào phòng giám hiệu nhìn chằm chằm vào tôi.Hơi giật mình chị thấy thằng bé đã cúi đầu nói nhỏ.Con xin lỗi vì trưa nay đã ra vào cô.Chuyện này đối với một đứa bé.Lẽ ra phải mau quên rồi chứ.Cái tâm chẳng nói thẳng bà rất nghịch ngợm sao.Vậy mà lúc này tôi chỉ thấy.Thằng bé.Để những cô đơn và thừa sự lễ phép.Nghe nói vậy tôi lại không kiềm chế được nước mắt chảy dài cố gắng mãi mới đáp lại.Không sao đâu.Cũng không sao mà.Thằng bé nghịch được nhìn cái bánh mì trên tay pin thèm thuồng.Thấy vậy tôi liền hỏi.Còn đói à.Tôi muốn ăn không.Cứ ngỡ là nó sẽ đồng ý không ngờ lại lắc đầu đáp.Bố mẹ còn không cho cần ăn những đồ này.Con chào cô.Bố con đang chờ bên ngoài rồi.Nói xong thằng bé cũng mau chóng đi ra cổng trường.Đợi thằng bé đi một lúc.Tôi và bin cũng mới về trên xe tôi vừa đi vừa hỏi pin.Bên.Bạn quỳnh ở lớp con nghịch lắm hả.Dạ vâng nghịch lắm mà toàn làm việc riêng trong lớp thôi.Suốt ngày gấp máy bay ném lên trên.Cô giáo nói thì không nghe.Nhưng mà lại thấy bạn ấy ngoan và lễ phép cơ mà.Con chào mẹ nữa.Đấy là tại mẹ chưa dạy lớp con thôi.Bạn ấy vẫn chào cô giáo đi thưa về gửi nhưng mà vẫn nghỉ.Hãy nói chuyện gì.Không tập trung học.Giờ ra chơi còn hay trốn đi.Cô giáo cũng phải tìm mãi.Tôi nghe chồng khẽ thở dài.Sao thằng bé lại như vậy nhỉ.Buổi tối ăn cơm xong.Tôi phải đi dạy đến chín:ba mươi mới trở về.Khi về nhà thì quy và pin đã ngủ say.Tôi leo lên giường ngồi nhìn lên bầu trời.Chiều nay đã khóc một trận.Tuổi tôi cứ nghĩ sẽ dần quen với thực tại.Nhưng không hiểu sao nước mắt vẫn chảy ra.Nhớ lại đôi mắt nâu của quân.Tôi gần như không kiềm chế được.Nước mắt lại rơi.Bên cạnh trượt có tiếng cái quyền cất lên.Chị uyên.Chị khóc đấy à.Có chuyện gì vậy chị.Đưa tay quét nước mắt đáp lại.Chị.Chị gặp lại thằng bé rồi.Cái quyền nghe sóng bật dạy lắp bắp hỏi lại.Thằng bé.Thằng bé nào cơ.Ảnh chai của pin.Các quyền nghe xong cũng cưỡng lại được với lấy tay của tôi hỏi tí.Sao chị lại gặp nó.Chuyện là thế nào.Đưa tay lên lồng ngực đi thẳng ra ngoài ban cơm.Tao quyền cũng đi theo.Trên bầu trời những ngôi sao lấp lánh đang chiếu xuống.Tôi không còn giấu cảm xúc.Mà bật khóc nghẹn ngào.Kể lại mọi chuyện.Khi nghe xong thì cái quên cũng khó.Một lúc sau nó mới nói.Chị à.Thế chị định thế nào với nó.Thế nào được chứ.Nó có giờ chị sinh ra.Thì cũng không phải là con của chị.Chị đâu có thể có ý nghĩ xa hơn được.Tất cả.Để cho chị lựa chọn rồi.Nhưng.Chị đặc tính xin chuyển trường.Đưa bị đi chỗ khác.Bây giờ chị sợ lắm.Sự đến pin cũng không giữ được.Thế chị định đi đâu.Bây giờ giáo viên hợp đồng đang thừa.Em sợ nếu xin đi thì không có chỗ nào nhận.Mà giờ mọi giấy tờ của bên và chị đều ở đây.Chị định thế nào.Bây giờ chị cũng không biết.Trị rối lắm.Thật sự không biết phải đi đâu.Chị định đi một nơi xa hàng nhưng chưa tìm được.Nhưng mà chắc phải đi sớm thôi.Nếu nhà người ta phát hiện ra.Chị sẽ mất tất cả.Tất cả pin đây mà.Các quyền im lặng nhìn tôi.Từ rửa mặt lên trời.Để nước mắt đừng rơi xuống.Quỳnh.Chị đừng gửi mẹ tuổi tệ.Hôm nay chị thấy thằng bé.Chị mới biết.Chị ác vật cản những cỡ nào.Nói đến đây tôi lại bận.Cái quần ôm lấy tôi an ủi.Chị đừng trách mình nữa.Chị đâu có lựa chọn nào khác.Trả cho em còn nhỏ.Không giúp gì được cho chị.Chị ạ.Đừng trách mình nữa.Em đau lòng lắm.Mẹo trên kia thấy chị thế này.Nãy giờ không thanh thản được đâu.Tuổi bùi.Chụp cái quên vợ ngủ rồi ngồi lên chiếc ghế ngoài ban công.Cả đêm sương ướt lạnh.Chứ không cảm nhận được gì.Trị thủy đậu.Đầu đến mức tiêu diệt có cảm giác lạnh lẽo này.Sáng hôm sau tôi đưa pin đi học từ rất sớm.Vừa đi rồi lại không kìm được mà hỏi.Bin.Bản quyền chuyển đến nước của con lâu chưa.Dạ bạn ấy chuyển cũng lâu lâu rồi.Con không nhớ.Lâu rồi mà tôi chẳng hay biết gì.Dạy cổng trời.Vậy mà đến hôm qua mới biết sự tồn tại của con.Bin lại nói.Mẹ.Bố bạn ấy tao cực mẹ.Sao con biết bố bạn ấy.Có mấy lần bố bạn ấy đến đón bạn ấy mà.Lần nào điện cũng gặp con còn chiếc kẹo nữa.Nhưng mà con không dám nhận.Lòng chợt thấy chột dạ.Bỗng dưng nỗi sợ hãi mơ hồ.Càng lúc càng lớn.Quân chuyển đến nước của pin một thời gian rồi tôi mới.Liệu có khi nào.Lúc này tôi không dám nghĩ nữa.Bộ phim elsa đến trường.Khi vừa thấy cái chân tôi liền hả.Học sinh hà trung quân.Chuyển đến lúc em lâu chưa.Khoảng hơn một tháng rồi chị.Hơn một tháng.Thời gian đó tôi vẫn ở nhà một.Đó là khoảng thời gian bận rộn.Chắc giờ tôi không để ý mấy lời bên kể.Thế rồi tầm lại nói tiếp.Cái hôm thằng quân trốn được khu vui chơi.Lúc đi tìm bố cục quân cứ hỏi biên sút.Em nghĩ chắc tại thì giống nhau nên hỏi.Mà chị thấy quân chưa.Giống pin thật chị nhở.Anh ấy bảo thằng bé quân về hãy kể các bạn giống nó nên anh ấy cũng tò mò.Mấy lần.Còn cho kẹo pin nữa đi.Tải của tôi bỗng ngủ đi.Không đáp lại lời có cái tâm.Mở vội chạy vào nhà vệ sinh.Lúc này.Đầu óc của tôi cả rối.Mặc càng dối tôi càng không nghĩ được gì.Đến khi có tiếng trống trường.Tôi cũng đang trở lại.Buổi trưa khi cho học sinh đi ngủ xong thì có chị châu.Từ đâu tới nhìn tôi nói.Có phụ huynh muốn gặp em kìa.Tôi nghe xong cũng chẳng nghĩ ngợi gì mà hỏi lại.Phụ huynh nào thế chị.Chị ấy đang ở đâu.Là đàn ông chị không biết.Đang chờ ở ngoài cổng trường ấy.Chắc đóng tiền học phí.Không.Giúp em thu hết rồi cơ mà.Ai mà biết mày sẽ gặp mới biết chứ chị chỉ thấy anh ta bảo gặp thôi.Từ ngày xong nên vội chạy ra cổng trường.Tìm đường đến nơi.Tôi bỗng dưng sữa.Khi thấy chiếc xe ô tô trắng.Người đàn ông mặc bộ vest lịch sự nhìn tôi cất giọng.Chào cô.Tôi là thành.Chúng ta có thể nói chuyện với nhau một chút không.Gần như không giữ nổi bình tĩnh.Đôi chân như đeo chì.Không biết phải làm gì.Đến khi định thần lại thì vội đáp.Xin lỗi anh.Tôi cần phải đến lớp.Tôi cũng không chủ nhiệm lớp của con anh nên tôi xin phép.Nói dối.Thực hiện xoay người định bước đi.Thế nhưng phía sau lại cất tiếng.Tôi tìm cô không phải về việc công.Lên xe đi.Tôi chỉ có mười lăm.Để nói chuyện với cô thôi.Nguyễn thu uyên.Khi tôi còn chưa biết từ chối thế nào.Người tài xế trung niên đi cùng đã mở cửa.Để nhẹ tư vào trong rồi bước về phía vô lăng.Cổng sạc điện.Con xe đến một đoạn đường vắng thì dừng lại.Người tài xế bước xuống chỉ còn tôi và thành ngồi trên xe.Hai từ lúc này bấu chặt vào nhau.Đến mức bật cả máu.Người đàn ông này.sáu trăm sáu mươi lăm.Vẫn không hề thay đổi.Có điều.Tôi không cần quan tâm được nhiều.Chị cảm thấy bức bách ngột ngạt.Sợ hãi vô cùng.Thành ngồi bên trên.Im lặng nhìn qua gương chiếu hậu.Anh ta cứ lặng im như vậy rất lâu.Một lúc sau mới cắt giảm.Cô yên.Đã sáu năm rồi nhỉ.Tôi không biết ý anh ta là gì.Cuối rửa mặt đất.Hình như.Anh nhầm tôi với ai rồi.Không quen anh.Nếu có quyền.Tôi có nên nhắc lại cho có nhớ không.Tôi thật sự không hiểu ý anh là gì.Nói đi tôi thấy khóe môi anh ta không lên để kinh nguyệt.Thế nhưng rất nhanh chóng trở lại về bình thản nói tiếp.Tôi cũng không muốn lòng vòng nhiều.Thực sự tôi không có nhiều thời gian.Đừng ngồi nói chuyện phim.Hình nền tôi nói thẳng luôn.Cô.Trả lại con cho tôi.Ra giá đi.Trả lại còn cho tôi.Năm chữ phát ra từ miệng anh ta.Khiến tôi như rơi thẳng xuống vực thẳm.Mà không có chút báo chứ.Đồ tươi như có ai đó ráng thẳng búa vào.Đầu.Vội mở cửa xe chạy ra ngoài.Tình yêu mới thì được hai mươi ba.Đã bị thành tóm lại.Anh ta nhìn tôi hằn học nói.Cố định đi đâu.Chúng ta còn chưa nói chuyện sau.Cổ họng từ khổ khớp.Đến thở.Cũng khó khăn.Nhưng vẫn cố gắng đáp lại.Tôi thực sự không hề.Anh nói gì.Tự dưng.Đang yên đang lành.Tôi còn chẳng biết anh là ai.Sao lại tìm đến tôi đòi con.Thằng lúc này nhìn tôi đôi mắt đen lấy xoáy thẳng vào.Khiến tôi không dám đối diện.Anh tên yến chặt răng giận hai tập giấy cho người da diết lệ.Cô đừng tưởng.Tôi không biết mặt của.Thì không biết cô là ai.Cô nghĩ.Chỉ vì không biết mặt cô.Mà tôi có điều tra được hay sao.hai bản hợp đồng.Đều là nguyễn thuyên ký.Của các cần tự đọc cho cô là số chứng minh nhân dân.Cả họ tên em gái cô.Và người mẹ đã mất của cô không.Cô cũng nên nhớ.Tôi không biết mặt cô.Nhưng bố mẹ tôi thì đều b.Chẳng phải giao dịch năm ấy cô cùng mẹ tôi ký sao cô yên.Tôi không muốn sau bao nhiêu năm gặp lại.Chúng ta phải căng thẳng với nhau thế này.Nên tôi mong cô thỏa hiệp nói chuyện tử tế với tôi.Lúc này tôi bỗng thấy mình chơi với giữa dòng nước.Ca cổ nổi rỗi cũng không thể tìm được lý do nữa rồi.hai bản hợp đồng.Cưỡng bức ảnh thẻ của tôi năm nào.Tôi cũng không giữ được bình tĩnh mà gào lên.Chuyện lắm đó.Đã kết thúc rồi.Anh tìm tôi làm gì nữa.Tôi đã còn chơi nhà có anh rồi còn gì.Còn muốn gì.Nhưng vẫn còn một đứa nữa.Tưởng nước mắt nhìn lên.Dẫu đã biết không vô duyên vô cớ.Anh ta tìm đến tôi.Nhưng tôi không nghĩ lãng nhanh đến như vậy.Nhanh đến mức.Tôi còn chưa kịp chuẩn bị chút tinh thần nào.Thành sẽ buông tay của tôi ra mấy ngón tay thon dài.Gõ nhẹ vào xa.Trên ngón áp út.Đều chiếc nhẫn vàng có gắn mặt đá.Giọng anh ta có chút dịu lại.Bản hợp đồng đó cũng ghi rất rõ.Dù có sinh một.Sinh đôi.Hai sinh ba.Thì đều phải giao lại còn cho tôi.Tôi cũng không biết mục đích gì của giữ lại một đứa bé.Nhưng giờ thì đến lúc cũng trả lại nó cho gia đình tôi rồi.Cô cứ nói ra điều kiện của mình đi tôi sẽ đáp ứng.Gió lúc này thức từng cơn lạnh của người tôi.Từng lời nói của thành.Giống như nước sôi đặt thẳng vào nhà.Bước đi từng lớp da thịt của tôi đau đớn.Tưởng như không chịu nổi.Giọng nghẹn đi.Ảnh nền rồi.Không có đứa bé nào cả.Tôi không giữ đứa bé nào cả.Đến giờ phút này cô vẫn trôi.Bản xét nghiệm adn của tôi và nó trùng khớp chín mươi chínchín%.Còn chiếu nữa hay sao.Nhìn vào tờ giấy bay phấp phới trước.Mấy chữ có quan hệ huyết thống.Được in rõ một.Cô nghĩ tại sao tôi lại cho con trai của tôi đến trường này để học chứ.Tất nhiên ngoài việc nó không thích hợp trường quốc tế xã.Còn một lý do nữa.Giờ tôi biết ở trường này.Còn có một đứa con trai khác của tôi.Đang bị cô giữ lại.Trường tiểu học ở gần nhà tôi thì rất nhiều điều kiện tốt hơn.Tại sao.Phải cho nó đến đi.Chị hoa đã nói hết với tôi rồi.Hình nền tôi rất hi vọng sẽ hợp tác để thỏa thuận.Dù sao cũng nuôi dưỡng con trai của tôi.Tôi cũng không muốn apple.Anh nói cái gì cơ.Công ty của chồng chị hoa.Đang đứng ở bờ vực phá sản.Vậy để kêu gọi đầu tư từ công ty của tôi.Chị ta đã chấp nhận tiết lộ thông tin.Cô cũng đừng cố chứ.Còn là con của tôi.Cũng chỉ là người đẻ thuê.Không có quyền gì để giữ lại nói như vậy.Cầm mấy tháng này tôi đều chết cả rồi.Tôi là người làm ăn.Không có bằng chứng.Cô nghĩ dám đến đây tìm có như vậy sao.Tôi nghe xong.Tải như ở cả đi.Không kìm được ngồi sụp xuống đất.Chưa bao giờ tôi cảm thấy cuộc đời mình khốn nạn đến thế.Tôi bị bán đứng bởi người mà tôi tin tưởng nhất.Không còn một lý do gì để tôi có thể phủ nhận đỡ rồi.Bản hợp đồng để thuê.Bản hợp đồng đền bù.Tờ giấy xét nghiệm kia.Cộng thêm lời nói của chị hoa.Dù cho tôi có trăm cái miệng cũng không thể nào cãi lại.Thành cúi xuống.Hai tay đút vào túi sẽ nói.Cô muốn gì.Tôi sẽ đáp ứng.Bao nhiêu tiền cũng được.Con nói đi.Bật khóc tức tưởi dưới kéo lên.Tôi không muốn gì.Tôi chỉ muốn con tôi thôi.Cô yên.Nó vốn dĩ không phải là con của cô.Tại sao không phải là con của tôi.Tôi xin lỗi nha.Tại sao lại không phải.Đốm.Cô xinh nó ra.Dù cho nó có lành vết thương của cô.Nó vẫn không phải là con cô.Có nên nhớ.Kể từ lúc có ký vào bản hợp đồng ấy.Cô.Chỉ được phép coi nó là một thứ gia vị.Để đổi lấy tiền thôi.Những lời thành nói là đúng.Nam mỹ.Là tôi đã tự tay ký vào bản hợp đồng để thuê.Vietinbank song sinh và giữ lại pin.Gia đình anh ta không thể đi.Rủ tôi biết tôi làm như thế là sai.Giải thích rồi.Nhưng tôi không cần đủ lý trí mà phân biệt đúng sai nữa.Bây giờ tôi chỉ cần pin.Tôi chỉ cần con tôi thôi.Xài cũng được.Tôi nhất định sẽ mang nó đi.Tôi đứng lên nhìn thành người bước đi.Anh ta thấy vậy liền kéo mạnh tôi là.Đôi tay thô bạo bóp lên vai của tôi.Cô đừng để tôi phải dùng hành động mệnh.Khi tôi cần nói chuyện nhẹ nhàng.Tốt nhất.Cô nên tự nguyện ra lại thằng bé cho tôi.Tôi sẽ không để cắn người mang nó đi đâu.Cho cô ba ngày suy nghĩ và chuẩn.Sau đó.Chúng ta sẽ nói chuyện tiếp.Nói rồi không đợi tôi.Thành đã lên xe rồi đóng sập cửa.Tôi đứng nhìn theo.Chiếc xe chầm chậm lăn bánh.Sao đỏ tiến thẳng về phía trước.Sisyphus.Bộ lấy điện thoại gọi cho chị hoa.Đổi sang bên kia rất lâu mới ngày mấy.Tôi không dám đứng dậy run run hỏi.Chị hoa.Chị đã nói gì với thành.Đổi dây bên kia im lặng một lúc sau mới trả lời.Chị xin lỗi.Lúc này thì tôi không kiềm chế được gạo lên.Tại sao.Tại sao chị bán đứng em.Chị thể với em.Sẽ giữ bí mật cơ mà.Chị.Chị thật sự không còn cách nào khác.Đúng là khốn nạn.Sao chị có thể làm như thế với tôi.Chị có đi.Thằng bin quan trọng thế nào với tôi không.Bình tĩnh đi.Bình tĩnh chị bảo tôi bình tĩnh chỗ nào đi.Dù sao thì năm đó chị và em cũng say.Cũng không có quyền giữ lại thằng bé.Bây giờ người ta có đến đời con là lẽ đương nhiên.Em xem người ta điều kiện tốt như vậy.Đứa con của em.Em lại được một khoản.Em phải vui lên chứ.Sao chị có thể nói ra những lời như thế.Nếu là con của chị.Chị có cảm nhận được như vậy không.Chị đang rất mệt chị không muốn nói chuyện với em.Thế nhá.Nỗi lòng triệu hồi vụ tắt máy.Tôi cũng như người mất hồn.Thơ thẩn nhìn về phía trước.Phải mất một lúc lâu.Từ mới đứng dậy đi về phía trạm xe buýt.Hóa ra.Thành đã điều tra tôi tử lưu chỉ có tôi là không hay biết gì.Về đến trường cũng là lúc vào giữa họ.Tôi đã rất cố gắng.Mà không thể nào tập trung được được nhiều đồng nghiệp trong lớp hộ dựa vào nhà vệ sinh ngồi.Sức xấu năm nay.Tôi đã từng nghĩ đến điều này.Tôi đã từng nghĩ rằng.Một ngày nào đó gia đình họ phát hiện ra pin.Sẽ đến đòi lại.Những lời không ngờ.Lạnh nhanh đến thế.Trước kia tôi từng nghĩ đó là con cháu của.Có đòi lại tôi cũng phải trả.Rượu đê.Tôi lại không làm được.Tôi cứ ngồi trong đó đóng sập cửa lại.Nước mắt chảy dài.Cuộc đời tôi là những chuỗi ngày đẫm nước mắt.Hạnh phúc cũng chưa một lần trọn vẹn.Năm tôi mười tuổi bố tôi.Trong một vụ sập công trình.Mẹ tôi sống vậy tần tảo nuôi hai chị em tôi.tám mươi lăm sao thì mạng ngã bệnh.Đến khi bảo vệ mới phát hiện mẹ đã bị ung thư giai đoạn cuối.Thức cần nhớ lúc trước phiên bản tôi bảo vệ.Lúc ấy.Bà cũng thi thoảng ốm đau.Không biết muốn ăn ngọt ngào thế nào.Mẹ tôi đã sang tên nhà lại cho mộta.Vì đây là đất của ông bà ngoại để lại.Một phần khi ấy vợ chồng mẫu ta cũng vừa bị phá sản.Cửa hàng bánh ngọt nền mẹ tôi chẳng nghĩ ngợi gì.Nếu nhỡ có mệnh hệ gì mũi ta sẽ chăm sóc chị em tôi.Vậy mà lúc mẹ tôi phát hiện ung thư.Chỉ còn cách riêng.Lực kỹ các tế bào ngư.Cần một khoản tiền lớn.Mô tả lại nói.Sổ đỏ đất mang đi cầm cố.Mặc dù những năm mấy đợt ngoại thành rất rẻ.Có bán cũng không đủ chi phí để chữa trị bệnh cho mà.Những việc mà ta mang sổ đi cắm thật sự rất khó chấp nhận.Mẹ tôi nằm trên giường bệnh.Sức khỏe mỗi người một ý.Cái quyền lợi nhỏ.Họ hàng hai bên đều không còn ai để trông cậy vào.Cuối cùng tôi đành chấp nhận để thuê.Địa lý tiền cho mẹ.Theo lời môi giới trên mạng.Việc này tôi không dám nói với mẹ.Chỉ có tôi biết.Điểm sau này đã xong.Tìm mụn an cũng.Gặp mẹ thành và một buổi chiều tại một căn nhà nhỏ mà người môi giới giới thiệu.Nghe bà nói.Thành và vợ đã lấy nhau vài năm nhưng không có con.Vợ anh ta bị vô sinh đã cắt tử cung lẫn buồng trứng.Không còn khả năng sinh con.Gia đình bà chỉ có duy nhất thành là con trai một.Nhất định phải có một đứa cháu.Dù trai hay gái đều đủ.Những năm mấy thụ tinh ống nghiệm.Vẫn còn chưa được biết đến nhiều.Vả lại gia đình của thành vẫn mong muốn có cháu tự nhiên hơn là tiêm truyền.Kích trứng để tạo phôi trong ống nghiệm.Chi phí cho cả ký ghép tế bào gốc của mẹ tôi.Vào khoảng sáu trăm triệu.Chưa kể thuốc men dạ chị trước khi cấy.Tìm tôi để thuê cho gia đình thành là một tỷ.Người ta thường nói.Khi đường cùng thì không có lựa chọn.Lúc ấy người việt đồng ý tôi thực sự không còn cách gì để cứu mẹ.Tôi đồng ý với thỏa thuận của gia đình thành.Bản hợp đồng để thuê và bản hợp đồng đền bù tiền tôi để ký.Gia đình anh ta là gia đình làm ăn nên hai bản hợp đồng đều ghi rất rõ.Từng khoản từng mục.Vịt đẻ thuê chưa được cho phép tại việt nam nên họ còn cẩn thận làm cả bản hợp đồng đền bù tiền.Tôi được đưa đến.Làm các xét nghiệm công thức máu lẫn nội tiết giờ mới thực hiện.Lần đầu tiên tôi gặp thành vẫn ở căn nhà nhỏ ấy.Đó là vào một buổi tối đêm.Không có chút ánh sáng.Đến ngay cả một ngọn nến.Cũng không.Với lý do để cả hai không thấy mặt nhau.Tôi còn nhớ như in tôi được dẫn đến trước.Ngồi thu lu trên chiếc giường ở căn phòng tối đen nhưng.mười tám tuổi.Bản thân trước một người lạ.mười tám tuổi.Còn chưa trả hết vị đời.Đã chuẩn bị sinh con.Tôi cứ ngồi một góc khóc thút thít.Khoảng ba mươi phút sau.Thành được đưa đến.Tôi không biết anh ta ráng giúp thế nào.Trong bóng tối anh ta đi về phía tôi.Ban đầu tôi còn nghĩ như những cô gái để thuê khác ở trong phim.Gã đàn ông kia sẽ là vào hôm hấp làm tình.Thiên đường không.Thành ngồi ở mép giường dịu dàng hỏi.Lần đầu của cô đúng không.Đừng sợ.Tôi sẽ cố gắng nhẹ nhàng nhất có thể.Nghe thành nói xong tự dưng tôi lại ngừng khóc.Ngồi thu mình lại.Thành tiến lại gần tôi.Đôi tay khô khô trong bóng tối.Đến khi chạm được vào lớp vải voan mỏng trên người tôi.Sẽ để tôi xuống dưới.Lần đầu tiên của tôi là với thành.Nhưng không phải là tình yêu.Mở đơn giản.Chỉ là cuộc giao dịch mua bán.Đêm ấy dù cho anh ta đã hết sức nhẹ nhàng.Nhưng tôi vẫn đau đớn vô cùng.Những kết thúc vào cơ thể khiến từ giống như chết đi.Thế nhưng tôi không dám khóc to.Chỉ có nước mắt trải rộng thái dương.Khi xong việc.Thành bỗng chạm tay lên khóe mắt của tôi.Chồng một giây lát.Tôi thấy anh hơi khựng lại.Đôi bàn tay ấm áp lâu đi rồi cả hai cứ ngồi lặng lẽ với nhau như vậy.Tôi với thành làm tình với nhau như vậy khoảng một tuần.Lần thứ hai.Thứ ba tôi đã bớt đau đớn hơn so với những lần đầu.Đến ngày cuối cùng.Thành không phải luôn mà nhắn lại rất lâu.Anh tên nằm bên cạnh tôi.Không ôm ấp.Không vỗ về.Chị nằm đó nhìn lên trần nhà.Khiến tôi thấy giống như một cặp tình nhân.Chuẩn bị chia xa.Thì những ý nghĩ đó mới sạc qua tôi đã vội gạt đi.Anh đã có vợ.Tôi lại chỉ là công cụ thay vợ anh sinh một đứa con.Dù trước cáo mộng cũng không được phép nghĩ như vậy.Chỉ là khi ấy tôi còn quá trẻ.Lại của một người đàn ông bên nhau suốt bảy đêm.Nên này sinh ra thứ tình cảm hão huyền ấy.Khi còn đang suy nghĩ miên man.Bên ngoài bất chợt có tiếng nước chảy.Dòng ký ức cũng đột nhiên vụt mất.Từ bệnh gì.Gương mặt vẫn ướt đẫm.Vô lâu đi đứng một lúc mới bước ra.Khi bưởi ra đến nơi tôi thấy cái tâm cũng đang gặp lại sau.Lúc này nhìn trong gương.Từ mới thấy mặt mình dính đầy bụi lấm lem.Cái tâm hơi ngạc nhiên nhìn tôi hỏi.Chị uyên.Chị khóc.Từ ngày bước lên rồi nước vào mặt đáp lại.Không có gì đâu.Mất chị đỏ hoe cả lên.Hình như dạo này chị có chuyện gì à.Em thấy tâm trạng chị cứ sao sao ấy.Không sao đâu.Tại chị đang ốm thôi.Mà em không chạy à.À hôm nay lớp em học một tiết là nghỉ rồi.Giờ em đi về đây.Chị cũng nghỉ ngơi đi nhé.Ừ chị biết rồi cảm ơn em.Bà tâm nói xong thì đi khuất.Tôi cũng bước ra ngoài.Định bụng đón bin về luôn.Thế nhưng khi xuống phòng giám hiệu không thấy bình ở đâu.Chiến lược cũng không thấy.Liền chạy ra khu để xe gọi cái tôm dấu hỏi.Bên nhà chị đâu.Tầm nhìn tôi đáp lại.Nãy em bảo xuống phòng giám hiệu mà chị không thấy à.Không thấy.Chết giờ.Cách tẩm vừa nói vừa cầm tôi chạy dọc sân trường tìm.Có điều tìm mãi cũng không thấy con đò.Từ vừa lo vừa sợ.Còn mấy đồng nghiệp khác cũng không thấy.Đến khi tôi và tâm chạy ra cổng trường.Gặp một phụ huynh khác.Cũng đang chuẩn bị phóng xạ đi.Cây tầm thấy vậy liền gọi lại.Mẹ gia bảo.Em hỏi chút được không.Có chuyện gì vậy cô giáo.Gia bảo.Nãy em có thấy bạn nhận anh đâu không.Bảo là học sinh cùng lớp với bi.Các bạn nhìn tôi dừng lại nhìn cái tâm đáp.Dạ bạn nhật anh với bạn trung quân được bố bạn quân đón đi rồi cơ à.Thà.Anh chào đón thằng bé đi rồi.Tôi nghe xong vừa liên tiếp vừa sợ hãi nhìn cái tâm rồi nó.Em có số của bố bạn quân không cho chị đi.Cái tầm nhìn tôi.Lật đật mở máy rồi đưa cho tôi số điện thoại của thành.Thiên nhiên từ nhấn nút gọi mấy lần.Đầu dây bên kia không thể bắt máy.Giữa thời tiết se lạnh.Mà người tin nóng bừng bừng.Có cái quyền gì.Mà thích thì mang con tôi đi như vậy.Cái tâm ấy nói cúi đầu nói.Chị à.Bà này em tưởng pin nó xuống dưới phòng giám hiệu rồi.Từ lúc này không quan tâm mấy lời giải thích ấy mà gấp ghép hỏi lại.Em có biết địa chỉ nhanh ta không.Em không rõ.Chỉ biết ở hà đông thôi.Hà đông rộng như vậy tôi biết tìm con ở đâu.Thế nhưng cứ đứng ở đây.Lòng dạ tôi sẽ không in nổi.Tôi ngồi dậy.Đánh con xe máy phóng thẳng ra ngoài.Điều tôi sợ nhất cũng đã đến.Nó lại đến quá nhanh.Vượt tầm kiểm soát của tôi.Biết bản thân mình lấy từ đầu không đúng.Những con tôi.Giờ tôi có thể bỏ nó đi.Tôi không thể.Mấy ngày hôm nay.Tâm trạng của tôi rất tệ.Sóng ngầm này.Chưa bao giờ tôi khóc nhiều đến thế.Có lẽ.Phụ nữ là như vậy.Chỉ cần động đến đứa con.Tất cả mọi lý chế cũng toàn bị.Đi mấy vòng xe.Tôi vẫn không thể thấy pin.Những con phố buồn nghèo.Toàn tuyến xe vinh.Tôi đã giật mình.Phải bình tĩnh.Mở không thể làm được.Cuối cùng đành dừng lại ở cổng trường kiến trúc mở máy gọi lại trấn thành.Lần này gọi đến ba cuộc.Anh ta cũng nghe máy.Đầu dây bên kia lạnh lùng hỏi.Ai vậy.Tôi nắm chặt điện thoại gạo lên.Anh.Mà thằng bé đi đâu rồi.Ảnh mồm anh nấu về cho tôi.Trả lại con cho tôi.Cô đang ở đâu.Tôi đang hỏi anh ở đâu thì anh trả lời đi.Đừng để tao bảo cảnh sát đi.Cô uyên.Đừng lấy cảnh sát rõ tôi.Khi tôi cần chưa thèm kiện tụng cô ra tòa.Doraemon thằng bé đi chơi một chút thôi.Của trường chờ mười phút nữa.Tôi sẽ trả nó lại cho cô.Thành nói xong cũng vội tất một mấy từ gọi lại mấy của anh ta đều không nghe nữa.Không còn cách nào tôi đành quay xe về trường.Cổng trường lúc này đã khóa.Từ vựng xe máy bên ngoài rồi mệt mỏi ngồi xuống gốc cây bằng lăng.Mấy chùm bằng lăng lá vàng sao sáng.Thi thoảng lại rụng rơi lả tả xuống người tôi.Ôm gối thẫn thờ.Nhìn xuống nền gạch lạnh lẽo.Cảm giác cô đơn tù túng không lối thoát.Khiến tôi thật sự mệt mỏi.Những ký ức tưởng như mơ hồ kia.Lúc này lại ùa về rõ rệt.Tôi vẫn thành sau hơn một tuần làm tình.Không còn gặp lại nhau nữa.Nửa tháng sau thì tôi có thai.Khỏi phải nói cả nhà anh ta đã mừng biết bao nhiêu.Bà hoài mẹ của thành chuyển cho tôi trước hai trăm triệu.Để nó tiền thuốc men trị liệu cho mẹ của tôi.Sức khỏe mẹ tôi tiến triển dần.Nhưng việc cấy ghép tế bào không phải một sớm một chiều.Mà chờ đợi chị liệu ổn định mới có thể thực hiện.Vịt đẻ thuê mẹ không hề hay biết.Cái quyền là người chăm sóc chính cho mẹ tôi.Cũng chưa biết việc.Để tiện lợi cho tôi bà hỏi thuê một căn phòng nhỏ ở gần bệnh viện.Lời mẹ tôi nhầm.Vì chuyện để thuê là chuyện tế nhị.Nên tôi không khám ở bệnh viện lớn.Mà được sáng ở một phòng khám từ có tiếng.Lần đầu tiên tôi được dẫn đi khám thai là khi thai được sáu tuần.Chị hoa là bác sĩ bệnh viện cơm giết nó.Tai nghe lại cao.Nên bà hỏi hoàn toàn tin tưởng.Vậy sao lại tôi cho chị.Những năm đó máy móc siêu âm đã có nhưng chưa hiện đại như bây giờ.Tôi nằm trên chiếc giường sắt.Chị thấy một tuổi nhỏ tròn.Trước khi mang bầu.Tôi chưa từng nghĩ đến việc.Sự có tình cảm với đứa bé trong bụng.Vì đơn giản cho rằng.Đó chỉ là cuộc giao dịch.Thế nhưng khi thấy trên màn hình một hạt đậu nhỏ tin.Từ vựng thấy một thứ cảm xúc khó tả trong lòng.Tôi không dám thể hiện ra.Trước khi về nhà ngắm hình siêu âm mới thấy tim gan quặn thắt lại.Hóa ra.Cảm giác làm mẹ.Dù là được thuê để.Cũng thiêng liêng đến vậy.Tình đó tôi vẫn chưa hề biết mình mang song thai.Vì gia đình bà hỏi có công ty riêng.Nên không phải luôn có thời gian để đưa đi.Nên cứ đúng lịch hẹn tôi sẽ tự đi.Khi tôi mang thai được hơn bốn tháng mất khám lại lần nữa.Đến lúc này chị hoa mới phát hiện.Phôi thai của tôi tách làm đôi.Một cặp song sinh cùng trứng.Về chung một túi ối.Không hiểu sao.Khi thấy hình hài hai đứa nhỏ nằm chung với nhau.Trên màn hình.Tôi đã bật khóc.Chúng nó dẫu sao cũng cùng máu mủ của tôi.Mỗi ngày một lớn lên trong bụng của tôi.Chị hoa thấy tôi khóc nhiều quá mới hỏi chuyện.Tôi không có một nơi nào để nương tựa.Không có ai để chia sẻ.Cuối cùng đã trút hết tâm sự cùng chị.Rồi quỳ xuống.Cầu xin chị đừng tiết lộ chuyện này với bà hỏi.Tôi muốn giữ lại một đứa con cho riêng mình.Chị hoàng e sông có lẽ vì thương cảm.Mà cuối cùng cũng đồng ý với tôi.Những tháng sau chị hoa nói với bờ hồ.Hạn chế để tôi đi siêu âm với thái của tôi khỏe mạnh việc siêu âm nhiều không cần thiết.Và có thể ảnh hưởng đến đứa bé trong bụng.Tất nhiên đây là lời của bác sĩ sản khoa.Nên bà hoài cũng không thắc mắc nhiều.Mấy tháng cuối mang bầu.Vịt trời mùa đông nên mẹ tôi cũng không hay biết gì.Thêm phần mẹ mệt thì nằm trên giường bệnh nên cũng không để tâm nhiều đến vậy.Vì mắc song thai nên tôi sinh sớm hơn dự định.Tuần thứ ba mươi sáu của thai kỳ tôi đã chuyển dạ.Tôi còn nhớ rất rõ khi vừa có dấu hiệu của việc sinh nở.Đỡ mọi người cho chị hoa.Chị hoa đã chuẩn bị cho việc này từ trước.Chị đưa tôi ra một căn nhà nhỏ ở bìa rừng để tôi sinh ở đó.Cũng mày dù là song thai nhưng tôi sinh thường được thích nhưng người cứ tưởng hai đứa trẻ vừa chào đời.Bờ hoài cũng gọi cho chị hoa.Tìm xem tôi ở đâu vì bà mang bồ câu hầm đến phòng trọ mà không thấy tôi ở đó.Tôi nằm trên chiếc giường.Còn chưa kịp ôm lấy hai sinh linh bé bỏng chị hoa đã gấp gáp nói.Em chọn đi.Chọn một trong hai đứa ở lại với em đi.Chúng ta còn trở về.Tôi nhìn thấy hình hài nhỏ bé.Cả người ướt đẫm vì cơn đau.Vượt bậc khóc tức tưởi.Hai đứa bé giống nhau như đúc.Làm sao tôi có thể lựa chọn đi.Phải lựa chọn đứa nào ở lại đứa nào đi là việc quá tàn nhẫn.Tôi thực sự không muốn rời xa chúng.Chị hoa thấy tôi khóc.Cần giúp ghép nói.Mày chọn đi.Chúng ta không còn nhiều thời gian đâu.Màu đen.Chị còn đưa nó cho anh duy.Anh ấy sẽ mang nó về phòng khám trước đợi em đón nó về sau.Tôi đưa tay vịn lên tường.Nước mắt ướt đẫm chảy xuống miệng.Thực sự tôi không thể làm được.Tôi không thể nào lựa chọn được.Đầu đỉnh lắm.Tôi đưa tay ôm lấy cả hai đứa bé.Tiếng khóc của chú như sẽ tan nát cõi lòng tôi.Hơn tám tháng mang thai.Mỗi ngày cảm nhận những cử động trong bụng.Đứa nào cũng cho tôi dứt ruột đẻ ra.Tôi chỉ muốn được ôm cả hai đứa trong lòng như lúc này.Chị hoa thủy tôi như vậy liền gạo lên.Nếu em không lựa.Chị cả hai đều phải giao lại cho gia đình bảo hỏi.Em còn mẹ đang nằm ở vị.Lúc này rồi.Đừng có chần chừ nữa.Mau lên.Nếu bảo hỏi mà tìm đến.Tả hai đứa con của em đều không giữ được.Lúc nãy tôi gần như không còn sự lựa chọn.Cuối cùng cũng phải đưa ra quyết định tàn nhẫn nhất.Từ nước mắt lên nhìn chị hoa đáp lại.Giữ lại đứa em.Chị hỏi gật đầu đưa thằng bé cho chồng chị.Rồi đỡ tôi cho con xe ô tô đợi sẵn.Ôm đứa lớn trong lòng.Ôm chặt đến mức nó gào lên khóc tôi mới bừng tỉnh.Chị hoa ngồi bên trên khẽ nói.Để cho con bú đi.Sữa non đầu tiên rất tốt.Cho con bú đi em.Từ vừa khóc vừa cho con áp miệng vào bầu ngực căng tròn.Thằng bảy thủy vị cũng ngừng khóc.Như một phản xạ.Nhập lấy bầu ngực của tôi.Trái tim tôi lúc này như có trăm ngàn mũi dao đâm vào.Nước mắt lại chảy dài xuống cà rốt má.Còn đỏ hỏn của con.Người thương con.Thường tài chính bản thân tôi lúc này.Nhìn con bố ngon lành.Tất cả khóc nức nở.Những giọt sữa đầu tiên cũng là những giọt sữa cuối cùng.Mở con còn được bố từ tôi.Khi chiếc xe về đến bệnh viện.Thì bà hỏi đã đứng chờ sẵn ở đó.Từ bi bé shin ngoài.Bỗng dừng tối sầm.Remix đi lúc nào không hay.Đến khi tỉnh dậy đã thấy mình làm cho căn phòng trắng toát.Nhưng còn tôi thì đã không thấy đâu.Từ bật dậy như phản xạ gạo lứt.Còn từ từ.Còn từ từ.Chị hoa đứng ở ngoài nghe tiếng tôi liền chạy vào khỏi.Em dậy rồi sao.Đứa bé vừa được đưa đi thăm khám.Trộm vía sinh non ở tuần ba mươi sáu nhưng hai cân sáu.Không phải điều trị gì cả.Gia đình bà hỏi đang chuẩn bị đón đứa bé về.Cụ mày chị nói dối là em đi thăm họ hàng.Không ngờ chuyển dạ sinh non.Nên họ cũng không nghi ngờ gì cả.Tôi nghe xong mặc kệ cho người còn đang mỏi mệt.Chạy thẳng ra ngoài.Bà hỏi đang bị đi bẻ trên tay thấy tôi liền nói.Cô yên.Tiền thức vừa chuyển thẳng và số tài khoản cho cô rồi.Đứa bé này.Chờ vợ chồng thằng thành đến rồi sẽ mang nó về.Cảm ơn cô.Tôi có gửi thêm ít chi phí.Để có thể trang trải cho cuộc sống.Tải của tôi lúc này không cần nghe được gì.Chỉ vụ nói.Có thể để tôi được cho thằng bé bú sữa vào nhà.Giải mang nó đi không.Không được.Cháu gái tôi đang nuôi con bằng sữa mẹ.Chúng tôi sẽ cho thằng bé uống sữa của nó.Kết hợp với sữa công thức.Không phải lo.Vả lại tôi cũng không muốn con này xinh quá nhiều tình cảm với nó.Lại khóc.Khu nghỉ ngơi đi.Tôi xin bà.Cô uyên.Chúng ta đã giao dịch từ trước.Mâm qua được phá vỡ những quy tắc đã đặt ra.Bác sĩ hoa.Cô diệu cô ấy vào phòng bệnh giúp tôi đi.Nói rồi bà hỏi cũng về đứa bé chậm rãi đi ra ngoài.Tôi dựa vào bức tường lạnh lẽo nước lên từng cơn.Đứa bé đang nằm ngủ ngon lành cũng khóc toán lê.Tiếng khóc như xã thanh cả bầu không khí đau thương lúc này.Tôi đưa tay lên nhưng vĩnh viễn đã không được chạm con thêm lần nữa.Ngoài xa.Một cặp vợ chồng cũng từ từ tiến về phía bà hoa.Tôi cũng không còn chịu được.Thủy xuống nền đá hoa trắng xóa.Tiễn đưa bé vẫn không ngừng khóc.Cõi lòng của tôi như đứt từng đoạn.Mẹ ơi.Tiếng của pin tử đâu cất lên.Kéo tôi trở về thực tại.Tôi nhìn lên cũng thấy thành cùng bé quân đi xuống sa.Thằng bin chạy lại phía tôi đột nhiên hỏi.Mẹ.Sao mày lại khóc.Mẹ đang ở đâu à.Lúc này tôi mới phát hiện bởi gương mặt đang ướt đẫm nước.Liền quyết đi thủ đức.Bỗng dưng tôi thấy thành hơi xưởng lại.Đôi mắt đèn lấy chạm khẽ vào mắt của tôi.Suýt chút nữa.Tôi quên mất.Anh ta vừa tự tiện đón bin đi.Khi nhìn vào đôi mắt ấy.Đến khi bừng tỉnh tôi mới đi về phía anh ta.Giận dữ nói.Tội nghiệp dám đón thằng bé đi như thế.Tháng cuối xuống đơn hai tay vào túi đáp lại.Tôi là bố của nó.Tôi có quyền.Mình nói đi chơi với tôi cũng rất vui vẻ.Cô đừng tức giận như vậy.Anh.Suy nghĩ đi ba ngày nữa chúng ta gặp lại.Nói rồi thành cúi xuống nhìn bin chào giờ bé thằng bé quân lên xe.Tôi cũng ôm chặt lấy pin.Hôn lên mái tóc.Linh mở của con.Như thế sợ rằng con sẽ rời xa tôi ngay lúc này.Mãi đến khi ôm đã rồi.Tôi cũng nghiêm túc nói.Bin.Sao lại đi chơi của người lại như thế.Mẹ ơi chú thành là bố bạn quên đâu phải người lạ đâu.Mở chuối tốt.Đứa con với bạn con đi chơi đu quay cần ngôi sao ôm hai đứa bọn con trước hỏi ngã nữa đấy.Chú vừa dẫn con đi ăn gà rán nữa mà.Mẹ không muốn con tự đi chơi với người khác như vậy.Vậy từ sau chú thành gì.Con đi con sẽ xin phép mà được không.Mẹ đừng giận biến tội nghiệp.Tôi nhìn pin muốn quất con vài câu cũng không quất nổi.Ích kỷ thì tôi biết.Thành vẫn là ba của nó.Máu mủ ruột thịt.Tôi không thể nào phủ nhận.Chỉ có điều.Cảnh.Tôi cảm thấy sợ hãi tột cùng.Suốt đoạn đường về nhà.Biên kể về hôm nay đi chơi thế nào.Thế nhưng tôi lại không còn tâm trạng mà nghen.Khi về đến nhà.Cơm đã được dọn sẵn.Nhưng tôi không nuốt nổi chỉ ăn vài hạt giờ tắm cho bin.Sao đỏ ôm con vào giường nằm.Đến tận gần mười giờ đêm từ mới bật dậy vào nhà vệ sinh xả nước.Hơi nước nóng phải xuống người làm tức giận tỉnh táo lại.Tôi không thể mất pin.Nó là niềm hy vọng duy nhất của tôi lúc này.Không thể để nó theo thành được.Tâm sự.Việt nam vào phòng lấy vali xếp đồ.Cu bin đang ngô thế tiếng là cạnh cũng ngồi dậy.Ở bên cấp dừa.Kêu em đang làm bài lên hỏi.Chị ạ.Chị định đi đâu thế.Nghe nó hỏi.Tôi cũng run run kể lại toàn bộ chuyện rồi dặn dò nó.Em còn việc học dang dở đây chưa xong nên em ở lại.Chị với bin sẽ đi chứ.Cái quyền nhìn cứ hỏi lại.Chị à.Chị làm gì mà gấp thế.Chị định đi đâu.Đồ cũng được.Miễn là ra khỏi cái đất hà nội này.Cái quyền cuối mặt thời gian hỏi tiếp.Thi rồi.Chị đi.Chị có biết lấy gì để sống.Vật liệu dành đi khỏi đây.Họ sẽ không tìm thấy chị không.Từ nghề trồng người cũng lặng cả đi.Việc trốn chạy lúc này như lựa chọn cuối cùng.Với gia thế nhà thành.Tôi không dám chắc sẽ không tìm được tôi.Nhưng nếu không đi.Tôi thực sự không còn cách nào khác.Mặt của tôi đỏ cả lên.Tài xế.Tôi thực sự không còn cách nào.Có kiện tụng.Chắc chắn tôi chỉ cần bước ra lại pin thôi.Mà điều này.Chứ không thể nào làm đi.Giúp xong đồ đạc quần áo tôi nói dối b.Là hai mẹ con sẽ đi du lịch vài ngày rồi vội vàng.Rất còn đi xuống dưới.Trời thu tối nay.Tôi và biến mất một chiếc taxi ra bến xe mỹ đình.Ở bãi đỗ có rất nhiều xe.Xe đi quảng ninh.Lào cai yên bái.Bắc giang.Nhìn một lượt tôi vẫn chưa biết mình phải lên xem nào.Một lần nữa.Tôi lại thấy mình giống như con chim lạc đường.Mãi chẳng tìm thấy lối về.Từ điển pinyin.Người mùi hương trên mái tóc của con mà lòng chưa xót vô cùng.Thằng bé ho liên tục.Ngây thơ hỏi.Mẹ à.Mình đi du lịch lâu không.Đi hai ngày thôi.Còn nhớ các bạn lắm.Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt của con.Chị cái gật đầu.Mấy chiếc xe bắt đầu lăn bánh.Tôi cũng vội kéo vali lên xe đi quảng ninh.Phải.Chỉ cần đi ra khỏi cái đất hà nội này.Chỉ cần có pin.Rủ đi đâu.Dù vất vả ra sao.Tôi cũng cố gắng được.Thế nhưng khi còn chưa kịp bước lên.Phía sau đã có tiếng một người đàn ông cất lên.Cô yên.Cố định đi đâu.Tôi đang cầm chiếc vali.Trượt hỏng.Quay lại nhìn.Người đàn ông trung niên rất quen mà tôi chưa kịp nhận ra là ai.Thế lực không đó.Ông thần đèn nói.Tôi là huy.Tài xế của cậu thành.Mời cô đi theo tôi một chút.Còn chưa kịp ra khỏi đất hà nội đã bị tóm lại.Lúc nãy tôi không nghĩ được gì.Chị giữ chặt lấy bên đáp lại.Chán.Tôi không quen ông.Cô yên.Đây là mệnh lệnh của cậu thành.Cô đừng ngang bướng.Cô có muốn em gái của cô có mệnh hệ gì chứ.Tôi nghe ông ta nhắc đến quên tin cũng được liên hồi luôn luôn hỏi.Các người định làm gì em gái của tôi.Các người đừng có ép người quá đáng như thế.Chúng tôi không ép.Chúng tôi đang chỉ muốn nói chuyện với cô thôi.Cô bình tĩnh và đi theo tôi mau lên.Nếu như cục cức.Thì chúng tôi thực sự.Vẽ người quá đáng.Biển lúc này nước đôi mắt ngây thơ nhìn tôi.Chẳng còn cách nào đành rất pin theo sau.Ông hiệp kéo chiếc vali to của tôi đi chứ.Im lặng không nói gì.Tôi cố nén tiếng thở dài.Cuối cùng ông trời vẫn không cho tôi thoát nổi.Pizza thành đang ngồi trong đó về mặt anh ta không có gì là vội vã.Thấy tụi anh ta liền nói.Anh hiệp.Anh dẫn thằng bé sang bên nhà hàng gà rán một chút.Nó muốn ăn gì thì cứ gọi thoải mái.Cho nghe vậy giữ tay của pin lại.Thành không cười lạnh nhật nói.Có muốn để cho trẻ con nghe những câu chuyện không hay từ người lớn chúng ta sao.Tôi.Chú hề.Dẫn thằng bé đi đi.Nhìn thấy vợ nhìn tôi lễ phép hỏi.Mẹ.Mẹ có cho con đi không.Được rồi.Bin đi đi.Lát mẹ đón.Thằng bảng e sau mới từ từ buông tay tôi theo ông hiệp bước sang cửa hàng kfc.Đợi nó đi không.Thành mới hết hàm ra hiệu cho tôi nói.Lên xe đi.Giống anh tờ không giống đề nghị mà như xa lạ.Tôi cũng không thể nào từ chối.Đang mở cửa bước lên.Thành góc nhìn tôi mà nói tiếp.Quy định bỏ trốn.Cô nghĩ có thể đi được đến đâu.Anh theo dõi tôi.Anh có quyền gì mà theo dõi tôi.Cô yến.Tôi không có quyền theo dõi cô.Nhưng theo dõi con trai của tôi.Chắc là có chứ.Còn chai tô.Bà chị ấy anh thật thích lên rất thuận mồm.Tôi không biết phản bác thế nào chị bó tay vào nhau.Thành thấy tôi im lặng thì thở dài.Tôi thật sự không muốn ép người khác nhưng nếu cô cứ thế này.Tôi không biết mình làm gì khác đâu.Cô nghĩ có bỏ trốn là xong sao.Còn em gái ruột ở đây.Huống hồ có đi đâu chẳng lẽ sống chơi lỗi không đăng ký cho thằng bé đi học hay sao.Mà nghĩ trốn nó dễ dàng thế.Điều thành nói là điều tôi chưa bao giờ nghĩ bạn hãy chỉ cho rằng.Chắc khỏi đất hà nội là được.Nhưng dường như tôi đã quá ấu trĩ rồi.Hai mẹ con tôi còn phải ăn.Phải mà.Phải sống tiếp quãng đời rất dài.Liệu rằng chúng được mấy ngày đi.Gia đình anh ta giàu có như vậy rồi sức để có thể tìm giúp tôi kia mà.Bỗng dưng tôi lại thấy mình sắp chết đuối.Nhật thực ở đâu đến vô cùng.Tôi không biết phải làm gì lúc này để giữ được pin.Tôi sợ.Sợ đến lĩnh.Giao thằng bé lại cho tôi tôi lại bật khóc giọng nghẹn đi.Tôi không thể.Thằng bé là con của tôi.Tôi không biết ăn mặc nó đi.Không biết nào cho nó cho ai cả.Thích cụ quên tôi là bố nói sao.Cô quên không có cái quyền đó lại sao.Có nói đi cô cần bao nhiêu tôi sẽ đáp ứng đủ cho cô.Những thành tích của chuyện tình thân mến như vậy là quý vị.Bạn với cùng với anh sang trải qua tập hai của bộ truyện này và cách viết của phạm vũ anh thư ở bộ truyện này thấy.Lôi cuốn và hấp dẫn chúng ta cùng chiều rộng thêm nở tập tiếp theo thì với gia thế của thành anh ta sẽ.Làm gì để giành lại quyền nuôi đứa bé vẫn còn nguyên thì sao cô ấy sẽ để mặc cho thằng cướp đi đứa con.Hay là bản năng của một người bạn sẽ trỗi dậy và nếu như thế thì cô ấy sẽ làm gì để giữ pin ở lại.Giờ vẫn như thường lệ sau khi lắng này so với vị và các bạn đừng quên chia sẻ cảm xúc suy nghĩ của mình về tập truyện này bằng.Bình luận về phía biên giới và nếu như mọi người cảm thấy bộ truyện này hay thì đừng quên nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh của mỗi anh sa vào. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com