[siÊu PhẨm] 7 đêm định Mệnh - Phần 8 - Truyện Tâm Lí Xã Hội 2020 - Mc Anh Sa

[siÊu phẨm] 7 đêm định mệnh - phần 8 - truyện tâm lí xã hội 2020 - mc anh sa

Xin chào tất cả những tháng sau của chợ tình ngày hôm nay thì anh sẽ tiếp tục mang đến cho quý vị và các bạn.Lớp tám của bộ truyện bảy đêm định mệnh.Quý vị thân mến ở phần cuối của tập trước thì sau khi thành phải chứng kiến cảnh.Xuyên qua đêm cùng với người đàn ông khác.Để trái tim của anh đã đau đớn đến tột cùng.Liệu rằng biến cố này có một lần nữa.Để tình cảm của.Phải chia xa hay không vãi là người đứng đằng sau màn kịch này.Bây giờ thì xin mời tất cả quý vị và các bạn đến với nội dung chi tiết.Tập tám của bộ truyện bảy đêm định mệnh tác giả phạm vũ anh thư có phần diễn đạt của ánh sáng.Cứ đứng nhìn tôi như vậy tôi cảm nghĩ anh sẽ lao thẳng vào mà đánh tôi.Hãy đánh anh hà.Tình yêu không.Đưa tay anh vẫn nắm chặt lại.Mắt nhắm nghiền giọt nước có thay đổi bất ngờ.Mặc quần áo lại đi.Tôi không biết anh phải bình tĩnh thế nào mới nói ra được cô ấy.Chỉ biết cái nói xong tôi cũng thấy mấy đầu móng tay của anh gì cả máu.Bỗng dưng tôi không kìm được bật khóc tức tưởi.Khóc vì đau đớn.Việc có lỗi với anh.Khóc vì nhục nhã ê chề.Và vì thương xót anh.Đến ngay cả khi gặp chuyện này.Anh vẫn cho tôi chút liêm sỉ.Tự trọng cuối cùng.Để tôi che đi tắm thần dương giấy của mình.Anh hãy đứng dậy sẽ lắp bắp.Tôi xin lỗi.Hoàng hà vừa nói xong thì thành cũng lao vào đấm thẳng vào mặt anh ta.Dường như anh dồn tất cả những cảm xúc đang dồn nén lại nền cú đấm ấy .Mạnh đến mức cả người anh hà đổ vật ra đất.Từ thủy vĩnh lao vào giữa tay thành văn xuyên.Đừng đánh nữa đừng đánh nữa anh.Buồn quá xa.Em xin anh đấy đừng đánh nữa.Thành nhìn tôi.Đôi mắt đỏ ngầu rất cao lên.Uyên.Ruột của.Đang có chuyện gì.Có chuyện gì em.Đến tôi còn không biết đã có chuyện gì xảy ra.Thì những một nam một nữ.Trần truồng nằm cạnh nhau trong phòng thì còn có thể mở miệng ra nói hay chữ trong sạch không.Cảm thấy tôi im lặng.Mày đã làm gì cô ấy.Tôi không biết.Tôi say.Tôi không nhớ cho đã làm những gì.Cảng nhà rồng thì lại đánh tiếp.Đánh đến mức máu miệng anh hà cũng tuần.Từ trước tới nay thành luôn điềm tĩnh dịu dàng.Dù có chuyện gì tôi cũng chưa bao giờ thấy anh mất kiểm soát như vậy.Có lẽ vết thương tôi gây ra cho anh quá lớn rồi.Tôi sợ anh sẽ đánh chết anh hào.Biển lao bảo giữ tay anh.Giọng lạc đi.Anh ơi.Em xin anh đấy đừng đánh nữa mà.Uyên .Em nói với anh.Không có chuyện gì xảy ra đi.Nói của anh đi.Tưởng nước mắt nhìn thành.Gửi cho anh đang cố để cho tôi có thể biện minh.Youtube.Bản thân mình không thể dối lòng.Tôi bị lừa.Bị con tôm cho uống thuốc.Những đêm qua có chuyện gì.Chị tôi công đoàn tráng miệng cũng không thể nào nói gì.Từ bị ho.Thì anh hà cũng còn trả lời anh là không biết gì.Tôi không cần sớm vợ anh nữa rồi.Mật khẩu.Tôi chưa bao giờ xứng với anh.Ngay từ đầu.Khi bước chân vào mối quan hệ này.Tôi đã không xứng.Đến tận bây giờ.Định nghĩa này càng khiến tôi hiểu ra.Vốn dĩ.Tôi bảo anh đi đến tận bây giờ.Đã quá giỏi rồi.Trả lời anh đi.Điểm của.Không có chuyện gì xảy ra đúng không.Tiếng của thằng quốc lớn.Càng khiến tim của tôi như có hàng ngàn mũi dao xuyên qua.Chúc cuối tuần mệt mặc cho nước mắt chảy xuống miệng đáp lại.Em xin lỗi.Thành nhìn tôi.Được tẩy rỉ máu vẫn ấm trà.Bỗng tử buông thăm sướng.Bà chịu em xin lỗi.Vừa nói ra.Khiến gương mặt của anh đau thương đến tuổi.Anh đứng lặng im nhìn tôi.Ánh mắt đỏ ngầu bỗng trở nên tuyệt vọng.Chiếc áo sơ mi trên người của anh còn dính nguyên bụi.Mới tóc còn vấn đề những hạt xi măng của công trường.Tôi không dám nhìn vào anh.Tìm đầu đến không thể nào thở nổi.Mấy ngày nay.Anh đã vất vả thế nào.Vậy mà giờ đi anh lại đứng đi.Chứng kiến cảnh tàn nhẫn đau lòng này.Anh cứ đứng bất động rồi bỗng dưng rồi lại.Đề tài gì máu kia dung lê.Nghị định đưa lên rồi cuối cùng.Loại nấm chân.Sau đó khẽ xoay người rồi đi.Tiếng giải của anh rõ trên nền nhà rồi khuất dần.Phía sau lưng áo sơ mi.Còn xước một đoạn dài.Có cả vết máu như dây thép ở công trường đâm vợ.Khi anh đi khuất tôi muốn ngồi sụp xuống mà khóc.Xin lỗi anh.Xin lỗi vì đã khiến trái tim anh đau đến vậy.Xin lỗi.Vì đã xuất hiện trong cuộc đời của anh.Xin lỗi vì tất cả.Lại giờ tôi không nên yêu anh.Không nên gặp anh.Mẹ anh nói đúng.Loại đàn bà như tôi không xứng để anh yêu.mười hai đứa con trên danh nghĩa để thuê.Tôi chỉ là một con đàn bà hành hạ.Bẩn thỉu và nghèo khổ.Tôi đã chẳng giúp ích gì cho anh.Còn khiến anh phải khổ tâm với tôi.Kích thước rồi.Tất cả đã kết thúc thật rồi.Tôi đã sai ngay từ đầu.Yêu ảnh đã là sai rồi.Người ta có là lừa tôi.Coi lại gài bẫy thì tôi cũng đã vĩnh viễn không còn đủ tư cách mạng tiếp tục nữa.Tự nhìn anh hà bỗng thấy kia tưởng chính bản thân mình.Không biết thì cứ ngồi đó bao nhiêu lâu.Chỉ biết khi lê chân về đến nhà thì mặt trời cũng lên.Cái quyền hôm nay không ở nhà.Tôi bước vào căn phòng trọ người thú lưu một góc.Ôm chặt lấy bờ vai.Cứ nghĩ đến vết thương trên lưng thành khi rời đi.Ánh mắt tuyệt vọng đau đớn của anh.Tôi lại không tìm được.Nước mắt chảy dài.Đến khi có tiếng mở cửa của cái quyên.Tôi liền vội vàng chạy vào nhà vệ sinh sản.Thế nhưng có giá bao nhiêu.Tôi vẫn không thể nào gột sạch được tấm thân này.Nỗi nhớ nhớ bệnh thiểu đến từng từ.Tắm xong ra thì cái quyền thấy tôi khẽ hỏi.Hôm nay chị không đi dạy à.Ừ.Chị nhỉ.Chị làm sao thế.Sao mắt đỏ lên thế kỷ.Ăn gì chưa em nấu nhé.Em gọi cơm ăn đi.Chị ăn rồi.Chị hơi.Nằm ngủ tí đi.Cái quyền như vậy cũng không hỏi gì thêm nữa.Đi ra ký người.Tôi nằm lên giường cổ nhắm mắt mà không thể nào ngủ nổi.Đến tận bây giờ.Tôi vẫn chưa thể nào tiếp nhận sự thật này.Không phải tôi không ngờ đoán ra được mọi vi.Cũng đã nghĩ đến vài người đứng sau quan tâm.Nhưng tôi đã quá mệt mỏi.Không còn muốn nghĩ thêm điều gì nữa.Buổi tối khi tôi còn đang nằm trên giờ thì có tiếng cái quyền cất lên.Chị ơi.Mảnh thành đến tìm chị này.Nghe cái quyền ở tôi liền từ từ lúc chân ngồi dậy.Chuyện này tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần nên không có gì ngạc nhiên.Nếu có người đã cố ý hại tôi thì tin tức này đến giờ còn là muộn so với tôi nghĩ.Thì tôi bước ra cổng.Bà ngồi nhìn tôi rồi nói.Có muốn mời tôi vào nhà.Thế là tôi mời cô lên xe.Dạ linh xe của.Được rồi lên đi.Từ kịch được bước lên.Bà hỏi đặt tay lên đùi giọng đầy bình thản.Lần này thì chắc cũng không còn giả ngây giả ngô hỏi tôi tìm có làm gì cho đúng không.Dạ dạ.Cháu biết rồi.Biết là tốt.Đỡ mất công dân nhắc lại chuyện bài hỏi mất mặt như thế.Tôi cũng coi như lần này vì vậy mà thằng thành nó rất được cô.Tiền đi.Có cầm lấy đi.Cầm lấy.Giờ đi ra khỏi cái đất hà nội này đi.Nhìn tệ tiền trên tay bảo hỏi sẽ đá.Chiều không nhận tiền đâu.Mới nghe tôi nói đến đây bà hoài linh.Đừng có nói với tôi cô vẫn bám víu lấy thằng thành nhé.Tấm lên đồ của nó một quà sưng như vậy.Cô vẫn định mặt dài không buông sao.Cũng không có một chút liêm sỉ nào à.Tôi cũng nói thẳng với cô thế này.Linh ơi.Nếu có không chịu buông tha cho thằng thành.Tôi cũng sẽ mạnh tay với cô.Loại không chân không thể như cô.Đừng thấy tất cả nể.Lại nghĩ bản thân đấu lại được.Cũng không sống một mình.Có cần em gái nữa đấy.Đừng để sự kiên nhẫn cuối cùng của tôi dành cho cô cũng không.Nếu như còn chút tự trọng.Thì để yên cho ba bố con của nó.Đừng làm chúng nó xấu hổ thêm nữa.Hai đứa bên và bon sẽ thế nào.Khi biết mẹ của nó.Ngủ ghê với thằng đàn ông khác.Không phải là bố nó.Hay là có đất luôn dây thần kinh xấu hổ rồi.Mấy người bảo hồi nói như xoáy sâu vào tâm can của tôi.Tư bản trận mua sẽ đáp.Cháu sẽ đi.Cậu sẽ gửi cho anh thành.Rồi sạc pin vợ ba.Chỉ là.Cháu không nhận tiền thôi.Bà hỏi nghe tôi nói vậy chuột khổng lồ.Tên những rối bờ khác gửi nhạc nói.Cô cứ cầm tiền đi.Cầm đi.Để tôi đỡ cảm thấy có thể trở mặt bất cứ lúc nào.Cháu tưởng không rửa mặt.Dấu hiệu trước phải làm gì lúc này rồi.Tôi không biết cái hiểu của cô là gì.Chỉ có một yêu cầu duy nhất.Là cô hãy biến mất khỏi nơi này.Con muốn tôi phải làm gì cho cô.Tôi cũng sẽ cố gắng đáp ứng.Chỉ cần cô.Cút khỏi cuộc đời con cháu tôi.Càng xa càng tốt.Muốn tôi dẹp em chuyện này tôi cũng có thể.Muốn tìm.Tôi cũng đáp ứng.Tôi không tàn nhẫn đến.Bắt cô phải rời xa bin vào mãi mãi.Dạo này chúng nó lớn cô tiên chúng nó sao.Tôi không cấm.Tóc giả cô cứ đi vài năm yên ổn.Tôi sẽ cho cô thắm chúng nó nếu như có muốn.Nhưng hiện tại.Có đi đi.Đi để cho thằng thành.Để cho hai thằng cháu của tôi được sống tử tế nhất có thể.Bây giờ thì có thể hai đứa nhỏ sẽ nhớ cô.Nhưng cứ yên tâm.Còn có tôi có bố của nó.Và hơn hết.Chắc chắn sau này nếu thằng thành có lấy vợ.Tôi cũng sẽ đảm bảo cho hai đứa nhỏ cuộc sống tốt nhất.Ông nội hai đứa đã đồng ý chuyển nhượng cổ phần tập đoàn cho hai đứa.Thằng thành sẽ là người giám hộ đến khi chúng nó lớn.Nếu nghĩ cho tương lai của bọn nó.Thịt có nên tự biết làm gì đi.Vâng.Cháu biết rồi.Bà hỏi nhìn tôi giảm đột nhiên dịu xuống.Cô yên.Tôi không phải là người tàn nhẫn.Nhưng thực sự anh ấy từ từ.Cô với thằng thành đã không nên ở bên nhau rồi.Cô xem.Giờ cứ đâm nó một nhát như vậy.Chẳng phải cả cu và nó đều đau hay sao.Vốn dĩ từ đầu.Cô đơn không nên vượt quá thân.Kệ để thuê rồi.Cô.Thật sự là không xứng với nó.Bà hỏi nói đúng.Ngay từ đầu.Tôi đã không xứng với anh.Lập tức cố chấp cho rằng.Chỉ cần yêu anh là đủ.Thích nhưng không phải.Anh cần một người con gái khác.Sướng và anh hơn.Có bản lĩnh.Có tư cách có học thức.Có tiền bạc.Chứ không phải là tôi.Dù cho hôm nay bảo hỏi không đến.Tôi cũng biết mình phải rời xa anh rời xa con thôi.Đừng nói đến tư cách người yêu đến ngay cả việc làm mẹ.Tôi cũng không còn đủ tư cách nữa rồi.Bin và bon.Tương lai còn đang rất rộng mở.Không nên ở lại thêm nữa.Không nên làm ảnh hưởng đến các con thêm nữa.Chẳng phải ban đầu.Tôi chỉ là nhận tiền mà để thuê sao.Phải.Bi lùn.Từ tự ảo tưởng quá nhiều.Có lẽ đến nước tôi chấp nhận thân phận của mình thôi.Có muốn tôi làm gì cho cô cứ nói với tôi.Tôi bảo chặt hai bàn tay lại rồi đá.Cháu.Chỉ có một mong muốn thôi.Nói đi.Có thể cho pin vào bom.Đến ở với cháu vài ngày không.Cháu nhất định sẽ đi.Những của cơ thể để lại con cháu được ở bên nhau mấy ngày được không.Bà ngồi nhìn tôi lạnh lùng đó.Không được.Cô mang chúng nó đi đâu thì sao.Cháu sự công bằng hay thẳng đi đâu cả.Cháu chỉ muốn ở cổng các con.Nốt những ngày ít ỏi còn lại ở đây.Cũng biết mà.Cháu làm sao trốn được khỏi đi.Cháu có thể mang chúng nó đi đâu được mà cô không tìm thấy.Chồng hứa google.Cháu sẽ làm theo mọi yêu cầu của câu muốn.Chỉ cần có cho mẹ con cháu ở với nhau vài ngày thôi.Cháu xin cô.Thôi được rồi.Ngày mai tôi sẽ đưa chúng nó đi.Cô thu xếp đi khỏi nơi đây sớm đi.Đi đâu thì đi.Đi càng xa càng tốt.Vâng cháu cảm ơn cô.Xuống xe đi.Tôi gật đầu bước xuống bờ hỏi cũng giúp tài xế phóng đề.Thiên đường mới đi một đoạn chiếc xe lại lùi lại.Bà hỏi mở cửa kính ném sức tiền vào người tôi sẽ nói.Cần số tiền này đi.Cầm lấy đi.Tư vấn trực tiếp từ chối thì chiếc xe đã phóng vội đi.Thực tiễn là tả bay rồi rơi xuống đất.Tôi cúi xuống nhặt từng đồng tiền.Nhật đến từ cuối cùng cũng xuất hiện bản chất của mình vì mạnh bạo quá mà trẻ xước hết cả.Tìm những từ không thấy đâu chỉ thấy nhục nhã ê chề.Lúc bước vào nhà cái quyền đã ngủ.Tôi nằm trên giường cắn chặt môi đến chảy cả máu.Không biết tuổi thức bao nhiêu lâu.Chỉ biết kêu mệt quá thiếp đi.Mà sáng dậy.Cũng phát hiện chiếc gối đang nằm ướt đẫm.Ngày hôm sau là thứ bảy.Nên tôi vẫn không lên trường mà tự như mình ở trong nhà.Đến chưa bà hồi cũng đưa pin và bom xanh.Hai thằng thấy tôi liền ôm chặt bà hỏi hôm chụp lên mới rồi nói.Con chào bà nội bà nội đi về cẩn thận nhé.Con ở đây với mẹ uyên lúc nào bà lại sang đón con nhé.Tự dưng nhìn cảnh này trong lòng của tôi lại cảm thấy yên tâm.Bà hỏi gì đối với tôi ra sao tôi cũng không thể nào phủ nhận.Bậc quá tốt với bên và bom.Chỉ có như vậy chúng nó mới quấn quýt bà đến thế.Không có người mẹ tử tế.Nhưng có ông bà nội.Có thành.Tôi cũng đủ dũng khí mà đi rồi.Khi vừa vào đến nhà bom đến ôm chân tôi rồi cười nói.Mẹ ơi.Sắp đến sinh nhật của mẹ rồi đúng không.Đúng rồi sao lại biết.Bố thành nói với con là em bin.Bố còn mua cho mẹ cái váy to ơi là to.Hôm kia.Buổi tối bố giặt phơi rồi treo trong tủ.Bố bảo bình với bọn với bố tổ chức sinh nhật cho mẹ.Để mẹ vui.Đúng không biết.Vâng.Bà mẹ ơi bố bảo đợi mấy hôm nữa bố đón mẹ về ở với con và anh bo.Có thật không ạ.Bố con bảo hôm nào bố dẫn con với anh bo đi xem nhẫn tặng mẹ.Nhưng mà phải bí mật không được nói với mẹ.Nhưng mà con quên lại lỡ kể với mẹ rồi.Đến lúc này đi kể linh tinh thế.Mà bố hơi bị yêu mẹ đấy bình nhỉ.Hôm trước anh thấy bố cứ nhắn váy của mẹ mãi thôi.Bố vẫn bảo bố chỉ yêu mình mẹ thôi.Bố bảo anh với cả bin cấm được tranh mất mạng của bố chứ.Bố đầu nhỏ.Em bảo em yêu mẹ nhất mà bố lại bảo là bố mới yêu mày.Sau này em với anh cũng yêu người con gái khác thôi chỉ có bố là yêu mẹ mãi thôi.Cả ba bố con đều yêu mẹ yên bằng nhau.Nhưng mà bố mua cho mẹ được vui.Hôm trước.Bố còn cãi nhau với bà vì bố mua nhà cho mẹ.Tuấn anh em mình đâu có tiền mua gì cho mẹ đi.Thôi anh nhờ chưa bố yêu mẹ nhất đấy.Anh người bệnh nhìn thôi cũng được.Ngày bồng nổi tôi bỗng thấy trái tim như vỡ vụn.Đôi mắt trượt cây sả.Sao anh lại phải tốt với tôi như vậy.Những tương lai anh dệt lên.Cuối cùng lại bị tôi phá vỡ tan tành.Hóa ra mộng càng đẹp.Khi tỉnh giấc lại càng đau.Em nhìn tôi lại ngây thơ nói tí.Mẹ à.Đêm qua bố về muộn lắm.Lúc con đang ngủ bố sang ôm con với binz.Đến sáng lúc không tỉnh lại.Thấy bố đang đứng ở cửa sổ.Tay còn cầm váy của mẹ.Hình như bố khóc mẹ.Có phải là bố bận quá chưa gặp được mà.Nên nhớ bạn khóc giống như em bin không.Mầm nổi tiếng chị tôi cũng gần như không chịu nổi.Lao vào nhà vệ sinh bật khóc tức tưởi.Bọn và biến bên ngoài sẽ nói vọng vào.Mẹ ơi mẹ sao thế.Tôi cố cắn chặt môi để không phát ra những tiếng nổ.Những nước mắt đã ướt đẫm cả mặt.Bên ngoài pin lại nói.Mẹ.Hay là mẹ cũng nhớ bố quá nên mẹ khó mà.Hay là lúc nào mình về nhà mình bảo với bố đón mẹ sang ở cùng đi.Bố mẹ ở cạnh nhau thì hai người mới cười anh bo nhỉ.Cả nhà con nói tôi càng không thể nào kiểm soát được cảm xúc.Đầu lớn đang thấp đến tận tâm can của mình.Thịnh.Xin lỗi anh.Xin lỗi anh vạn lần.Từ đưa tay mở van nước cấp xối xả vào mặt.Dù có đứng dậy lau đi những giọt nước mắt trên mặt.Sau đó bước ra ngoài.Dù sao cũng phải sống.Dù cho thế giới này có sụp đổ.Thì vẫn phải tiếp tục tồn tại.Vả lại tôi chỉ còn vài ngày ở bên cạnh các con thôi.Có lẽ khóc thế là đủ rồi.Lực từ bước ra ngoài.Pin liên xô vào lòng của tôi sẽ hỏi.Mẹ ơi.Sao mà lại khóc thế.Mẹ nhớ bố quá à.Không phải là mẹ khóc đâu.Mẹ bầu mất nền nước mắt chảy ra thôi.Thế lại còn nhớ bố không.Tôi nhìn con lợn gạo đáp.Ừ mẹ nhớ bố.Nhớ biển nhớ bom.Lúc nào cũng nhớ cả.Ở cạnh rồi cũng vẫn nhớ.Hai đứa muốn ăn gì mẹ nấu nhé.Dạ bọn con thích ăn trứng sốt mẹ là.Tôi giặt đồ thơm lên mái tóc của bin tóc của bom rồi đi xuống dưới bếp.Cần biết vẫn chật chội như vậy.Nhưng bây giờ tôi lại cảm thấy trống trải cô đơn vô cùng.Lúc nấu cơm xong cái quyền cũng về.Tôi giúp nó tắm rửa rồi vào ăn cơm.Ăn xong đi tắm táp cho pin vào.Rồi cả bốn người cùng nêu lên chiếc giường nhỏ.Nằm ngủ.Bỗng dưng tôi nhớ là những ngày đầu tiên.Pin rời xa tôi để đến nhà của thành.Cả tuần tôi mới được đón con về.Vẫn là chiếc giường này vẫn căn phòng nhỏ này.Vẫn là bốn người chúng tôi.Những cảm giác lạ.Thực sự đã không còn như trước nữa.Pin vào mỗi đứa nằm một bên cánh tay của tôi giúp vào người.Thi thoảng còn tranh cãi nhau xem ai yêu mẹ hơn ai yêu bố hơn.Tôi nhìn các con.Đã từng mơ ước có một gia đình nhỏ hạnh phúc.Bên cạnh thành bên bin quả bom.Nhưng cuối cùng giờ đây cũng đã tan vỡ cả rồi.Cả đêm tôm hai con chấm lòng mà không thể nào ngủ được.Tôi không khóc.Đôi mắt chỉ giáo hoàng nhìn lên khoảng không vô hình.Đến gần sáng.Bên ngoài có tiếng xe ô tô quên.Giờ có tin nhắn của thành gửi đến.Em bảo hai đứa ra đi.Bà nội bận nên anh đưa chúng nó đi học.Tôi nhìn dòng chữ trên màn hình.Sau ngần ấy truyện.Câu nói đầu tiên anh nói với tôi là dòng tin nhắn này.Có lẽ nếu không phải về biến và bom.Anh cũng không muốn đến đây làm gì.Giữa chúng tôi.Đã kết thúc thật rồi.Vĩnh viễn không bao giờ có thể cứu vãn được nữa.Tuy rằng cả hai đều không nói lên lời chia tay.Nhưng đến giờ trong lòng mỗi người.Đều tự hiểu.Mối quan hệ này.Không còn nữa.Anh không mắng không trời.Trong từng lời nói vấn đề lịch sự tử tế.Đây có lẽ là sự ban ơn lớn nhất anh dành cho tôi.Thực hiện đẳng thức pin vào bom gì rồi dục hai đứa đi ra ngoài.Ngồi lặng im trong góc cửa.Ngay cả khi tôi có thể nhìn thấy anh có ô cửa kính nhỏ thì bản thân tôi cũng không đủ can đảm mà nhìn.Giữa chúng tôi không chỉ là lớp kính trong suốt.Maroc ở một khoảng không vô hình.Không bao giờ lấp đầy.Philippines và bom đi ra ngoài một lúc rồi vẫn chưa thấy tiếng xe ô tô cất lên.Gọi đến một lúc lâu sau đó.Mới nghe được tiếng nổ máy.Rồi tiếng bánh xe lăn trên lớp nhựa đường khuất dần.Lúc này tôi mới đứng dậy nhìn theo.Phi nhung con xe đã đi thật xa.Chỉ còn lại một chấm lm nho nhỏ.Sao đỏ cũng toàn bị.Tôi không biết mình đứng bao lâu.Cuối cùng cũng thở dài đi vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt.Rửa thay quần áo.Hôm nay là thứ hai rồi.Sau cầm mấy đêm dài suy nghĩ.Tôi quyết định thay quần áo rồi bắt một chiếc taxi đến trường.Dù sao cũng phải đối mặt.Dù cho bản thân tôi không muốn xuất hiện lại ở đây.Thì vẫn phải lên đấy.Khi chiếc xe vừa dừng ở cùng.Tôi đã ngồi rất lâu không biết nên xuống hay không.Thì đúng rồi tôi.Mình chạy trời không khỏi nắng.Nên cuối cùng vẫn bước xuống đi thẳng vào trong.Khi vừa vào đến phòng ban giám hiệu mấy đường nghiệp nhìn tôi rồi cúi đầu im lặng.Con tằm ngồi trong góc.Có vẻ hơi ngạc nhiên.Nhưng rồi nó liền mỉm cười nói.Chị linh.Chị.Tìm đường nó còn chưa kịp nói hết câu tôi đã xoay người bước lên phòng hiệu trưởng.Không phải là tôi muốn trốn tránh.Chỉ là tôi sợ mình không giữ nổi bình tĩnh.Lại khi nào loạn ở đây.Ngày kia thấy mặt con tâm tôi đã muốn lao vào mà bốc chết nó.Cụ mày.Tôi còn có thể giữ lại trước lý trí cuối cùng.Khi lên đến phòng hiệu trưởng.Hiệu trưởng nhìn tôi thở dài.Ngồi đi.Tôi có muốn tìm cô đi.Chuyện tôi và anh hà có lẽ đã lan rộng cả trường này rồi.Hiệu trưởng biết là điều đương nhiên.Tôi ngồi xuống ghế không vòng vo mà nói thì.Đây là đơn xin thôi việc của tôi.Chị kỹ giúp tôi.Tôi xin lỗi.Dịch nhiều điều tiếng cho trường.Ảnh hưởng đến cả tập thể.Bây giờ nói gì cũng muộn rồi.Chỉ mong là chị có thể bỏ qua.Hiệu trưởng nâng cấp kính lên vẫn thở dài thườn thượt.Nhận lấy lá đơn du ký vào không nói không rằng.Tôi ngồi đến gần trưa chưa nhận lại hồ sơ kết thúc hợp đồng.Sau đó bước xuống dưới.Trời hôm nay có chút nắng.Khi cầm tập hồ sơ bước xuống dưới.Tôi nghe tiếng chị thu ông lên.Tưởng thế nào.Tấm hình quả trứng lên đầu đại gia.Bây giờ thì chắc là toàn cả rồi.Đại gia nào bao nổi cho nữ.Mặt đẹp cũng chỉ để trưng thôi.Mấy người đồng nghiệp khác thua vào nói tiếp.Phải đấy.Em tưởng chị ấy làm kẻ thứ ba thì phải an phận.Ai ngờ lại còn cặp kè với anh hải sau lưng như vậy.Chỉ khổ thân anh hà.Giờ phải xin chuyển công tác.Đúng là không có cái dại nào bằng cái dại nào.Nói thế thôi chứ con này em nghĩ vẫn càng xếp đi.Đúng ảnh ngọt hôm trước bị tung lên mạng rồi đâu còn thấy nữa đâu.Hay lại tìm được đại gia khác chống lưng.Gặp em chuyển rồi.Bà này các chị có thấy.Nó chả khác gì con bò không.Cướp chồng người ta.Sửa lại cặp kè đủ thứ.Mấy lời bàn luận cả nước cả xôn xao.Tôi ngắm nhìn mất.Đi thẳng vào trong phòng giám hiệu.Nhìn thấy tôi mấy người đồng nghiệp liền im bặt.Tự đứng chót cấp nước uống cực mười hai.Rồi đập mạnh xuống bàn.Xấu xa.Những đám người thích bàn tán sau lưng này có gì tốt đẹp.Nhìn từng người từng người một.Có những người vào nghề trước tôi.Có những người vào cùng tôi.Có những người đi sau.Tất cả đều tưởng quên.Nhưng giờ đây.Chị cảm thấy xa lạ.Cây mai nói thêm câu gì.Cứ bật cười gần rộng lên tiếng.Chào mọi người.Chúc mọi người ở lại làm việc vui vẻ.Chụp dạy tốt.Thi đua ô tô.Nhất là.Dạy và thi đua về nhân cách làm người.Tôi nói xong xoay người ôm giúp hồ sơ bức thẳng ra ngoài.Phía sau không nghe được tiếng ai nói gì.Tìm những từ không vội về nhà trọ mà tìm một quán cà phê gần đó.Ngồi đến tận chiều.năm trường tan học.Tôi gửi tặng hồ sơ cho cô chủ quán rồi đi về phía con ngõ sắt cổng đứng đợi.ba phút sau.Con tôm cũng dắt xe máy rồi phóng vào nó.Vừa thấy nó cứ lao ra chặn thẳng đầu xe.Con tâm thấy tôi thích nhạc lắp bắp hỏi.Chị uyên.Sao chị lại ở đây.Cả chiều nay.Tôi chỉ chờ đến giây phút này mà thôi.Tôi nghiến chặt răng nhìn chăm chăm vào nó rồi rít lên.Tại sao mày lại làm như thế với tao.Làm làm cái gì.Nó vừa dứt lời tôi lên thẳng tay tát vào mặt nó hỏi lại.Mày trả lời câu hỏi của tao chưa rõ ràng.Tại sao mày làm như thế với tao.Ai đứng phía sau mày.Con tằm bị tôi đánh bàn thờ.Định giết gà phóng đi.Thế nhưng tôi đã kéo nó ra khỏi xe tắt mạng thêm phát nữa gạo lên.Mày nói mày.Chị sớm đánh tuổi.Đừng để tao kêu lên đấy.Mày kêu đi.Mày giỏi thì mày cứ thử xem.Đến bây giờ lại còn rõ tao.Đúng là cái loại cô giáo.Mở sao mà anh cũng ghét chị.Tôi không bình tĩnh nữa là vào tắt liên tiếp vào mặt nó sẽ nói.Được thôi.Không nói cũng được.Nhưng tao phải đánh mày chết giờ.Cái loại khốn nạn cái loại đứng sau lưng vô giáo dục à.Vậy cái loại như mày.Đủ tư cách đứng trên bục giảng dạy học sinh.Chiếc quần tôi ra đi bây giờ đấy.Mày kiện đi.Mày thử xem.Mấy cho thuốc ngủ vào nước uống.Mày tạo dựng sắp xếp cho tao và anh hàng ngủ với nhau.Tao không kiệt mày mà mày dám mở mồm ra nói hai chữ kiện tụng với tao à.Tôi bản chặt môi tung cú đấm cuối cùng thẳng lên mặt kon tum.Đến mức máu mũi của nó cũng chảy ra rồi phủi tay nói.Mày nhớ lấy những gì mày làm với tao.Nghị quyết không tha ai đâu.Con tằm bị đánh đến khắp rừng già.Trước cửa nhà xoay người đi thẳng ra quán cà phê.Lấy hồ sơ rồi trở về nhà.Thực ra tôi cũng đoán.Có tiền nó cũng không biết được kẻ đứng sau.Thế nhưng ít nhất.Cái loại như nó đánh ăn đánh.Tôi phải đánh cho nó bị.Đến tận bây giờ tôi thực sự chẳng còn gì để mất nữa rồi.Tương lai rực.Tình yêu.Hãy hạnh phúc.Mọi thứ đều chấm hết.Buổi tối thành không đưa pin và bom đế.Mình là bảo hỏi đưa đến.Thấy tôi baleno.Cô định bao giờ mới đi.Cháu sẽ đi trong tuần này thôi.Đi đâu.Bà hỏi hơi to mời giọng khó chịu nói tiếp.Cô yên.Tóm lại.Cô cho tôi một cái lịch cụ thể.Có còn ở đây ngày nào.Cứ đều cảm thấy khó chịu ngày đấy.Tôi không bắt cô phải đi đằng đẵng bao nhiêu năm dài đâu.Chỉ cần có đi đến khi thằng thành quên được cô.Thật là quen người khác là.Tôi nhìn bà hỏi cuối mặt nó.ba ngày nữa.Cháu sẽ đi.Được.Cho cô ba ngày.Đúng ba ngày cô phải biến mất khỏi nơi này cho tôi.Tôi không muốn triệt đường sống của ai cả.Có hiểu ý tôi không.Vâng.Cháu hiểu rồi.Bà hỏi không nói gì nữa đi thẳng ra xe.Buổi tối tôi cho pin và bom ngủ xong liền gọi cái quyên ra ngoài lan can nói chuyện.Thực tế với nó mọi chuyện từ đầu đến cuối.Con bé nghe xong ôm lấy tôi nhận giọng nói.Chị ạ.Chị xin anh thành.Xin nghỉ thử đi.Chị bị lừa mà.Không.Chị bây giờ.Buồn tủi lắm rồi.Không xứng với anh ấy.Có bị lừa.Thì chị cũng không còn sạch sẽ nữa rồi.Nhưng mà.Quyên.Lúc tối.Chị nghĩ mãi rồi.Có lẽ.Chị sẽ nộp hồ sơ xin lên hà giang dạy ở đấy.Hà giang.Tôi phải đi xa như thế.Tôi nhìn cái quyên sẽ thở giải không đó.Chuyện tôi và anh hà được dẹp yên.Hồi xưa của tôi cũng không có vấn đề gì.Có lẽ nhờ một phần nhúng tay của bà hỏi.Tôi biết ba còn muốn để cho tôi một con đường.Một lối đi.Nên không triệt đường sống của tôi.Mấy ngày nay.Tôi cũng đang nghĩ rất nhiều.Cho đến tận hôm nay.Tôi đã đưa ra được quyết định cuối cùng.Tôi và tôi quên nói chuyện đến tận khuya mới vào.Cả đêm ấy.Lại một đêm nữa tôi không ngủ được.Chị ôm hai đứa con vào lòng cho thỏa.Cái quyền cũng không ngủ.Hai chị em trần.Không ai nói với ai câu gì.Có lẽ trong lòng của ai cũng có những suy nghĩ mà biết riêng.Không thể nào nói ra.Ban ngày.Bà ngoại chưa quay nhanh như một cơn gió.Ba ngày này thành đều không đến.Chỉ có bảo hỏi sáng đến đón bím và bom.Buổi chiều lại đưa chúng nó về bên cạnh tôi.Dù cho tôi đã cố gắng tranh thủ mọi thời gian bên cạnh con.Nhưng vẫn không thể nghĩ rằng.Nó đến như vậy.Buổi đêm hôm ấy.Đêm cuối cùng trước khi tôi rời xa hà nội đến hà giang.Là một đêm mưa phùn lất phất.Mấy ngày hôm nay tôi đều không khóc.Ở cạnh con đều cố gắng vui vẻ tươi cười.Để chúng nó ít nhất.Cũng có những ký ức tốt đẹp về tôi.Từ tối tôi đã dặn dò hai đứa vài câu.Nhưng vì sợ chúng phát hiện ra những khác lạ.Nên không dám nói nhiều.Tôi không ngủ được.Ngồi dậy ôm chân bó gối.Nhìn pin và bom.Dưới ánh đèn vàng lm.hai gương mặt giống nhau y hết nằm ngoan ngoãn trên chiếc giường rẻ tiền.Bơm rừng khỏi mất của tôi như ai đó xác ướp cây sả.Không biết lần này tôi đi bao lâu mới có thể gặp lại con.Mấy ngày nay.Sao đã cố gắng bên con nhưng thời gian tàn nhẫn lại trôi nhanh đến.Tôi nằm xuống ôm chặt lấy pin vào bom.Hít hà mùi hương từng người của con.Thế nhưng có ôm bao lâu vẫn không thấy đã.Chịu dần.Thời gian đừng trôi đi thêm dây nào nữa.Tôi có lỗi với thành.Có lỗi với pin và bom.Phẩy.Không xứng làm mẹ.Gunny.Nhưng sao cảm giác này lại đau đớn đến.Mưa bên ngoài vẫn rất rất bám nên mô kô.Bỗng dưng có tiếng xe ô tô quen thuộc dừng lại mấy phía cầu.Trời vẫn còn rất tối.Tôi nhìn đồng hồ mới chỉ bao giờ sáng.ba giờ sáng.Trời hãy còn mưa.Sao anh lại đến đề.Tôi thấy tim của mình như có ai đó bóp nghẹt lại.Thở không.Bên cạnh định và bom vẫn ngủ say.Tôi biết thành người ngoài kia.Thế nhưng lại không thể nào chạy ra gặp anh.Tiếng đồng hồ từng phút chậm chạp trôi.Ở nơi góc cổng kia vẫn im lặng không thể rời đi.Ôm chặt lấy pin và bo.Nước mắt bỗng dưng chảy dài.Giá mà tôi bảo anh có thể quay lại.Bốn người chúng tôi.Vẫn nằm trên chiếc giường này.Nói cười.Thịt tốt biết bao.Mấy ngày hôm nay anh không đến.Mấy ngày hôm nay tôi đã lỡ ngay cả ngày tới giờ đi.Đến nhìn thấy anh một lần.Có lẽ cũng không được.Vậy mà đêm nay.Anh lại ở đây.Tôi và anh chỉ cách nhau vài bước chân.Nhưng lại không thể nào.Gần thêm được nữa.Chiếc kim rơi trên đồng hồ lệch gỗ.Tôi đã cố thử đếm xem gõ đến bao lâu.Chỉ nghe tiếng ô tô nổ máy.Vậy mà không.Tôi đã nằm đếm đến cả trăm ngàn lần cuối cùng.Vẫn là màn đêm tĩnh mịch không tiếng.Anh ở ngoài kia thế nào.Anh ngồi trong xe.Hãy đứng bên nhà.Tôi đều không thể biết.Nửa muốn thời gian đừng trôi.Để ôm trọn hai con trong lòng.Nửa lại muốn trở nhanh sáng.Để trả lại biên và bom cho anh bớt khổ sở.Cuối cùng khi tiếng gà gáy sáng cất lên.Tiếng chuông điện thoại điểm sáu.Tôi cũng nhận được tin nhắn của anh.Vẫn là tin nhắn nhiều hôm trước.Một dấu cũng không sai.Tôi ngồi dậy đưa tay lâu mấy giọt nước còn vương lại trên khóe mắt.Dự án pin và bom.Chỉ vài phút nữa thôi.Hai đứa sẽ đi khỏi đây.Cũng là vài phút ngắn ngủi.Bà mẹ còn tôi còn bên cạnh nhau.Tôi nhìn hai con.Không tìm chén rồi.Level ôm chặt lấy giọng nghẹn đi.Hai đứa nhớ nghe lời bố.Nghe lưu bà nội biết chưa.Cô baguette được ngô đáp.Vâng ạ.Bọn con nghe lời cả mẹ nữa.Bà mẹ ơi.Mẹ mau sớm sớm thu về.Ở với bố thành với bọn con nhé.Bọn còn thích cả bố mẹ ở với nhau cơ.Lỗi bơm nổi bỗng như nhát dao cứa thẳng vào tim tôi.Xịt chút nữa tôi bật khóc trước mặt của con.Cụ mười tuổi còn có thể kìm lại đi.Nhiệt độ không đó.Bin và bom cười cười hôn lên má của tôi rồi nói.Bọn con đi học đấy mà.Bọn con chào mẹ yêu bọn con yêu mẹ uyên.Cơ bản chặt môi ra hiệu cho hai đứa đi đi.Chị nhớ khi hai đứa mới bước ra đến cửa.Từ điển lao thẳng về ôm chầm lấy thơm lên trán lên mái tóc của hai con.Không buồn nói.Bên ngoài trượt có tiếng còi xe ô tô cách lê.Tôi cũng không còn giữ được con nữa.Sẽ để con ra ngoài.Bin và bom quay lại.Vẫy vẫy tay chào tôi rồi mới chạy áo xuất khẩu.Tiếng máy xe ô tô cũng từ từ cất tiếng rồi khuất dần.Đến khi nó bất hạnh.Tôi cũng ngồi sụp xuống bật khóc.Sao bầu phải kiềm chế.Bây giờ tôi đã không còn giữ nổi cảm xúc mà khóc nức nở.Giây phút chia xa khi các con không thể hay bị.Đầu đường vô cùng.Dân trí.Tôi cần chẳng được can đảm nhìn thành một cái.Đến giờ xung quanh chỉ là sự cô đơn nhớ nhung đến quản trị.Tôi nhớ quá nhớ con nhớ cả thành.Nhớ những kỉ niệm ký ức ngắn ngủi bên nhau.Nước mắt chảy xuống miệng mặn đắng.Cái quyền ngồi bên cạnh cũng khóc nức lên.Trời hôm ấy âm mưu mưa nhỏ nhưng dai dẳng giữa không ngừng cả ngày.bốn chiều.Túi xách chiếc vali trong nhà giấc ngoài.Cần chiếc ô tô chở taxi.Cả ngày khó quá nhiều.Hài hước mắt của tôi cũng đau nhức nhối.Cách quên đi họ.Lại giờ tôi định đợi nó về mới đi.Nhưng sự cảnh chia ly.Nên cuối cùng đặt xe sớm hơn.Tôi đứng lặng nhìn cảnh vật trước mắt.Mấy cây số bên kia đường.Lặng lẽ đổ hoa xuống mặt.Vì chiếc taxi đến tôi nhìn lại căn phòng trọ lần nữa rồi sẽ kéo vào ly đựng đồ cốp xe.Từ từ bước lên xe.Tìm những ngày khi vừa đặt chân vào tôi bỗng thấy thành đứng hay dưới gốc cây sấu đầu ngõ phòng trọ.Anh đứng đó mặc chiếc áo sơ mi trắng.Hai tay buông thẳng nhìn thẳng về phía tôi.Mấy giọt mưa nick.Giờ trên mái tóc của anh.Giờ trên cả lớp áo mỏng manh.Bao nhiêu lâu rồi.Hôm nay tôi mới nhìn thấy anh.Bảng xếp bảng thi.Bụng rừng lồng lại cuộn lên đau đớn.Sao anh lại đến đây.Sao anh lại đến đây ngay lúc thì phải rời xa anh mãi mãi.Trời mưa mỗi lúc một thêm nặng hạt.Chị nhưng anh vẫn đứng yên ở đấy.Chiếc áo sơ mi bị gió tạt vào thân hình.Nhìn thấy anh như vậy tôi không kìm nổi nước mắt chảy ra.Chiếc taxi bắt đầu lăn bánh.Tôi mới được nhìn qua cửa kính phía sau.Chị thủy.Hay mất của anh đỏ lên.Không biết là nước.Hình ảnh nước mưa.Chị thấy cả gương mặt để những giọt nước.Mướp đắng.Gió mưa hơi lạnh quấn lên anh nhưng anh vẫn đứng bất động không thể nhúc nhích.Tôi muốn quay lại.Muốn bỏ mặc tất cả mà chạy đến ôm lấy anh.Nhưng lại không thể nào làm nổi.Truyện chiếc quần âu anh mặc.Có đồ chỗ lấm bẩn.Chiếc ở cũng còn nguyên vết xước ở công trường.Cảm nhận anh.Bức ảnh không kìm nổi khóc tức tưởi.Sắp đến.Vài cũng run lên.Người đàn ông tôi yêu.Giảng lại tiến tôi đoạn đường để đau đớn như vậy.Bỗng dưng trên màn hình có tin nhắn đến.Là của anh.Dòng tin nhắn anh gửi đến chỉ có vài chữ.Ui.Em đừng khóc.Từ nhìn dòng chữ.Càng không kiềm chế nổi nước thành tín.Khoảng cách của tôi và anh càng lúc càng xa.Mà anh vẫn nhận ra tôi đang khóc.Anh vẫn đứng đó không gửi đi.Mặc cho gió mưa được thẳng lên người của anh.Bên trên màn hình lại một tin nhắn nữa đến.Ngày sau tin nhắn vừa rồi.Anh sẽ đầu.Nhìn dòng tin nhắn.Nhìn lại cả phía sau.Bóng anh cứ càng lúc càng hấp dẫn.Rồi cuối cùng tôi chẳng còn được thấy anh đâu nữa.Khi tôi ra đến bến xe.Thì trời vẫn chưa hết mưa.Người tài xế xách vali lên chuyến xe hà giang mỹ đình rồi mới nhận tiền quay về.Tôi nằm trên xe nhìn ra bên ngoài.Những giọt nước bám nên mua cửa kính động lại rồi lại trượt giải xuống dưới.Chiếc xe đỗ một lúc rồi từ từ lăn bánh.Tôi nhìn những cảnh vật đã từng quen thuộc.Tầm toàn cũng như tê liệt cả là.Tạm biệt anh.Tạm biệt các con.Tạm biệt hà nội.Tôi đến hà giang vào lúc trời đêm sau hơn bảy tiếng nằm trên xe.Đường link truy cập cảng cheo leo.Lắm lúc đang để lại sức mạnh một cái.Khiến cả đoàn xe giật bắn tập.Thời tiết trên này lạnh hơn ở hà nội rất nhiều.Đi không mưa như sương mù dày đặc.Tôi được người dẫn đường đưa tạm vào một nhà trọ.Rồi sáng mai mới vào trong.Có lẽ đêm ấy cũng là đêm tối ngủ ngon nhất.Tập bao nhiêu đêm thức trắng.Sáng hôm sau khi tôi tỉnh dậy thì trời đã sáng hả.Người dẫn đường gõ cửa gọi tôi dậy ăn sáng rồi bắt đầu hành trình đến trường.Mấy ngày ở hà nội chiều mưa.Hôm nay có bao nhiêu ngày âm mưu.Tôi đã thấy nắng lên.Có điều là nắng ở hà giang chứ không phải ở thủ đô quen thuộc.Người dẫn đường vừa nhìn tôi vừa cười nói.Bình thường ở đây ít ai tự nguyện xin lên dạy học lắm.Người ta bị lên đây chị nói về dưới xuôi thôi.Cô yến đúng là số ít người từng gặp đi.Tôi nghe xong tự dưng có chút xấu hổ.Thực ra bản thân tôi biết.Hầu hết giáo viên lên đây là tác giả nghĩa vụ.Số tự nguyện cũng có nhưng trong số tự nguyện ấy cũng có đến phân nửa đi là vì để được.Tìm shop biên chế.Tất nhiên điều này cũng chẳng ai nói ra.Chỉ là tự ngầm hiểu với nhau như vậy.Còn tôi.Vì lý do gì.Tôi cũng không dám chắc.Học giả tôi không đủ can đảm mà thừa nhận điều ấy.Tôi với người dẫn đường đi xe máy một đoạn.Lại phải xuống rất một đoạn.Vì con đường vào bản rất khó đi.Có những chỗ.Tôi phải bám vào mấy cành cây ven đường mới là lên được.Mất mấy tiếng đồng hồ.Tôi mới đến được trường.Khi đến nơi thì trời đã chưa.Đúng hành lý của tôi dính để những bùn bẩn.Quần áo cũng nấm lam chồng đến tuệ hải.Ngôi trường ở đây cũ kỹ.Những mảng tường bông trước có chỗ mất cả rêu.Đám học sinh trưa không ngủ mà ngồi nước đùa ở ngoài sân.Cảnh vật ở đây không phải là xa hoa mỹ lệ.Không phải đường nhựa chả giò.Cũng không phải ngôi trường chuẩn quốc gia ba mươi bốn.Chị những sau khi đặt chân đến.Tôi cảm thấy trong lòng lại bình yên quá đỗi.Sau những ồn ào ở đức thủ đô.Bỗng dưng tôi lại thấy lòng nhẹ đi rất nhiều.Người dẫn đường cho tôi đến rồi cũng về ngay chứ không ở lại.Tôi kéo vali đang định vào phòng giám hiệu.Tìm một người đàn ông.Ăn mặc rất giản dị bước ra.Vừa thấy tôi anh ta liền cười nói.Chào cô.Tôi là toàn.Hiệu trưởng ở đây.Hôm trước nghe cuộc gọi điện giờ gặp không nghĩ cô giáo lại trẻ thế này.Tôi nhìn anh toàn.Vải chất xơ.Hiền lành khiến tôi có cảm tình ngay từ lần đầu.An toàn kéo giúp tôi chip vali vào phòng giám hiệu.Rồi giới thiệu tôi với mấy đồng nghiệp đang ngồi ở đấy.Ở đây có đúng ba giáo viên đều là nữ.Mấy cô giáo ở đề quần áo ai cũng để lấm bẩn.Gương mặt mộc giản dị không chút son phấn.Đôi dép cao su cũng dính đầy đất.Trần phương thật thà vô cùng.Bỗng dưng tôi lại cảm thấy trong lòng giúp đỡ.Một nơi không phồn hoa.Chỉ là những con người giản dị chân chất.Với một mục tiêu mà anh chữ cho đồng bào vùng cao.Lãi suất hàng với tôm.Với chị thu.Với những người đồng nghiệp đã đơm cho tôi những nhát dao thật.Mọi người ở đây ai cũng niềm nở còn nhiệt tình đưa cho tôi mấy cái bánh được gọi bằng lá của người dân tộc.Vì sợ tôi đói.Sau khi giới thiệu xong tôi đưa tập hồ sơ cho anh toàn.Người ở đây có chị trang chị linh.Là người đã có gia đình.Còn cúc là cô giáo trẻ vừa ra trường đã lên đây dạy.Tại cúp dẫn tôi về khu tập thể giáo viên rồi nói.Mày quá có chị lên đây.Khối bốn đang thiếu giáo viên về chị hoa và ngày sinh.Ở đây chỉ có một phòng này thôi.Những câu bốn kg.Mỗi người một cái.Chị vào giường của chị hoa nhé.Ở trên này không giống ở dưới xuôi đâu.Điều kiện vật chất hơi kém.Chị chịu khó nhé.Cái cúp nổi điểm gì thì dừng lại tôi thấy vậy liền cười nói.Không sao mọi người chịu được thì chị cũng thế thôi.Em đến đây lâu chưa.Dạ em lên hai mươi lăm rồi.Còn một năm nữa là xong nghĩa vụ.Nhưng cũng chẳng muốn về nữa.Bố em mất sớm.Mẹ thì đi bước nữa.Ở dưới xuôi.Đâu có ai chào đón em trở về đâu.Ở trên này với lũ trẻ.Cũng vui chị ạ.Có anh dân tộc nào mà thương thì lấy luôn làm chồng.Chồng giọng nói của cái cúc rất lạc quan.Nhưng tôi lại thấy có chút đượm buồn.Cái cục đẩy vali của tôi rồi nói tiếp.Em đi dậy đi chị ship đồ xong thì nghỉ ngơi nhé.Chắc ngày mai anh toàn mới xếp lớp cho chị.Ừ cảm ơn em.Khỉ cái cúp điện không.Tôi mới ra ngoài rửa chân tay.Ở đây không có nước máy mà chỉ có nước mưa đựng trong các bể nước.Hạt chùm ngây.Tôi rửa xong đi vào xếp đồ ra chiếc tủ cũ kỹ.Trên giường không có đi.Chỉ có chiếc chăn bơm được trả ra để làm đỡ đau lưng.Tôi giận xong thì nằm lên giường.Mấy ánh nắng quà vừa chiếu vào chồng.Xung quanh vắng lặng như tờ.Chỉ có tiếng học sinh yêu gần xa vọng lại.Không biết ở hà nội giờ đang nắng hay mưa.Tôi nhớ anh.Nhớ bom và pin quá.Nhựa đến quận thất tìm gan.Ở đây sóng điện thoại rất chập chờn.Tôi cũng không mở máy lên chị nằm trên giường nhớ là những hồi ức đã qua.Mở điện tối sau khi nấu cơm cùng mọi người ăn xong.Tôi mới nhận được điện thoại của thái nguyên.Phi nhung quê ở đây sóng yếu.Tôi không bắt máy được.Đáng ngờ cái cúp dẫn ra mỏm đá để gọi điện lại.Vì vừa nghe giọng tôi cái quyền đã sụt sịt hỏi.Chị ơi.Em gọi mãi mà cứ thuê bao thế.Chị lên đấy lâu chưa.Ở đây sóng kém lắm.Chị lên hôm qua rồi.Em mang tiền trả lại cho bà hỏi giúp chị chưa.Sáng nay em mang đến.Nhưng bà ấy không nhận lời.Em để trên bàn rồi về chị ạ.Ừ như thế là được rồi.Tiền tiết kiệm em giữ lấy.Nhưng đừng chi tiêu quá tay nhé.Em không tiêu gì đâu.Mà chị ơi.Cái quyền nói đến đây lên ngừng lại từ vội hỏi.Sao vậy có chuyện gì à.Lúc trả tiền cho em gặp anh thành.Anh ấy bảo em nếu muốn gặp pin vào lúc nào cứ gọi điện cho anh ấy anh ấy đưa sao.hai tháng vẫn chưa biết là chị đi thì phải.Cứ hỏi em bao giờ chị đón chúng nó đi.Tôi nghe có quyền nói chết lặng người.Không biết do gió thổi hai buổi mở mắt tôi cay xè.Sự tử tế của thành càng khiến tôi đau lòng.Tôi khẽ thở dài dặn dò cái quên vài cơ rồi trở về phòng tập thể.Lúc này thì mọi người cũng đều ngủ cả.Tôi vẫn chiếc đèn dầu nhỏ bớt lại.Giờ nằm nhìn trân trân lên mái nhà cũ kỹ.Có những thứ mãi mãi.Chẳng bao giờ có thể trở lại.Trên đời này vốn dĩ.Không có hai từ nếu như.Tôi và anh.Nhân duyên mồm.Kết thúc ở đây đã là quá giỏi rồi.Chỉ là những luyến tiếc thường đâu.Dù cố gắng.Tôi vẫn không thể nào gạt đi nổi.Những ngày tiếp theo tôi quen dần với cuộc sống ở đây.Buổi sáng tôi và cái.Thường xuyên ra chợ mua đồ về nấu ăn sáng rồi mới đi dạy.Trên này để mua được đồ ăn cũng khó khăn.Hôm nào mưa bão.Mấy chị em sắc.Chị ăn mì.Hoặc anh là đồ thừa hôm qua.Thế nhưng không hiểu sao tôi lại không thấy chán ghét cuộc sống tập thể này ngược lại còn thấy vui vẻ nhé.Trước kia tôi luôn nghĩ.Bản thân đã khổ lắm rồi.Nhưng khi ở đây mới đi.Trên đời này còn rất nhiều người khổ hơn tôi.Đồng bào dân tộc vùng cao khó khăn vất vả.Đến ngay cả việc cho con em đi.Cũng không phải là việc dễ dàng gì.Ngày có con đường đến trường.Cũng phải trèo đèo lội suối để dễ những nguy hiểm dồn dập.Có lẽ khi lên đây.Chứng kiến những khó khăn ở đây.Tôi mới thấm thía và tự thấy.Bản thân may mắn.Lấy đó làm động lực để có thể quên đi những vết thương trong lòng kia.Mỗi tuần.Tôi chỉ gọi về chưa cái quên một lần.Để hỏi thăm tình hình sức khỏe của nó.Có lần nó kể với tôi vì nhớ nhung pin và bom quá.Mở gọi cho thành đứa hai thẳng qua chơi.Hai thằng bé rất nhớ tôi.Nhưng cả hai đều không khớp lúc đòi mẹ.Ngày đầu bà hồi nãy tôi đi công tác nước ngoài rất lâu mới trở về.Nên chúng cũng không đòi gặp tôi.Tên những cái quyền kể.Buổi đêm khi tỉnh dậy.Thái bình ngồi bên cửa sổ cốc nước một mình.Nghe cái quyền nói đến đi.Trái tim của tôi cũng như có ai đó.Game những mũi kim và.Cứ tưởng là mình cứng rắn lắm.Những khóe mắt vẫn lại cày.Tôi thương con nhất là bom.Từ nhỏ đã phải xa tôi.Từ nhỏ đến ngay cả giọt sữa mẹ cũng không được bú nào.Đến khi mẹ con nhận nhau.Còn chưa bù đắp nổi cho con.Tôi đã phải rời đi.Tuổi bị so với pin.Trong lòng có bom nhiều cô đơn hơn.Tuổi thơ của con ở bên cạnh chị loan cũng không được hưởng trọn vẹn tình mẫu tử thiêng liêng.Bờm có và người lớn hơn b.Trưởng thành hơn.Có lẽ bởi cô đơn quá nhiều.Thế nhưng tôi hiểu tôi không có tư cách gì.Để lại chuyển hai con thêm nữa.Cũng như không có tư cách gì.Để nhớ nhung bố của các con tôi.Khi tôi lên hà giang được năm tháng một buổi sáng đang ngồi trong phòng giám hộ.Giải cúp từ đầu chạy tới cười tươi nói.Nay.Các chị biết tin gì chưa.Trường mình sắp được sinh mới lại rồi đấy.Nghe nói ở dưới hà nội có tập đoàn nào đó tiền đề xây dựng khu du.Và hỗ trợ kinh tế xây dựng lại trường mình luôn đấy.Tôi đang ngồi viết hồ sơ.Nghe ca khúc nói về mừng đầu đá.Gớm nhỉ.Mày lúc nào tin tức cũng nhanh như gió.Ôi giời biệt danh của em là cúc họa mi mà là.Mà em nghe nói.Anh tổng giám đốc trực tiếp lên hẳn đi khảo sát công trình.Thế bảo là anh ấy đẹp trai lắm.Tối nay có giao lưu ở bản mình luôn.Eo ơi nghĩ đến trai đẹp là lòng em lại rạo rực hẳn lên.Chị linh đang uống nước sạch.Nhìn cái cúp mỉa mai.Này.Tao mà khoa với thằng nghĩa là mày ăn đòn đấy nhá.Người yêu bộ đội.Lại còn trẻ tình đã hình sếp.Đẹp trai người người.Mà còn tư tưởng đến người khác là sao.Xác định cấm bạn ở đây có mấy rám nắng nhá.Thằng nghĩa nó vả cho vỡ mồm đi.Tôi nghe chị linh nói không kìm được bật cười thành tiếng.Nghĩa là người yêu của cải cúc.Yêu nhau từ lúc tôi đến được mấy ngày.Bộ đội chuyên nghiệp được cử lên trên này.Năm nay mới ba mươi tuổi.Nhân việc học tập công tác tốt.Nên cũng làm trước gì đó ở trong quân đội.Cây cúc thế chị linh rõ thì in bị.Rồi vỗ vỗ vai tôi nói.Chị uyên.Chưa chồng chưa con gì.Em dừng lại anh kia cho chị đi.Con điên.Người ta làm tổng giám đốc.Chị mày với sao nổi.Thôi.Chuẩn bị lên lớp đi.Ơ kìa.Với chả không vỡ kiểu đấy.Yêu đương thì phân biệt gì địa vị khoảng.Tối nay ra bạn xem văn nghệ nhé chị.Tiến xem anh tổng giám đốc kỳ đẹp cỡ nào mà thiên hạ đồn thổi kết quá.Ừ để chị xem.Xem gì nữa đi đi chị.Em thấy chị cứ ru rú ở nhà chán chết đi được.Thì cái cúc nói nhiều quá.Cuối cùng tôi cũng đành phải gật đầu đồng ý.Lên đây gần nửa năm chị em cũng còn thân nhau cả.Ở đây không có chuyện nói xấu sau lưng.Càng không có chuyện giờ sếp nhau soi mói nhau.Bốn chị em chúng tôi đều sống bình đẳng giúp đỡ nhau.Cái khó khăn ở đây chẳng khiến khoảng cách của mọi người xa nhau thêm.Thậm chí còn khiến chúng tôi rất là gần nhau.Buổi chiều khi vừa dạy về đang định tắm tát nấu cơm ăn sớm.Buổi tối còn đi xem văn nghệ.Thì cứ thấy có cuộc gọi nhỡ của cái quyên.Ở nhà có việc.Tôi đến nhờ cái cúp nấu cơm chưa.Rồi chạy ra mầm đá gọi lại cho con bé.Đổi dây bên kia nghe giọng tôi im lặng một lúc rồi mới cất lời.Chị yến ơi.Tự dưng nghe giọng căn bé có chút run run.Số điện thoại hỏi lại.Có chuyện gì vậy.Ở nhà xảy ra chuyện gì à.Không phải.Em lấy bằng rồi chị à.Em được bằng xuất sắc.Ôi giới thế thì tốt chứ sao.Tin vào trường nào dạy thế.Em định lên hà giang cùng với chị.Tôi nghe vậy liền đáp.Sao lại đến đây.Em với vũ.Chị à.Em không thể ở lại cạnh anh ấy nữa đâu.Lại nghĩ vì sức ép quá.Không môn đăng hộ đối.Đúng là cái tội chị ạ.Không hiểu sao nghe cái quyền nói đến đây tôi lại thấy đau lòng quá đỗi.Quyết định của nó tôi không muốn thay nó trả lời.Chỉ có điều.Mối tình của nó với vũ khiến tôi luyến tiếc vô cùng.Tôi biết vũ rất yêu căn bé.Nhưng con bạn nói đúng.Không muốn đăng hộ đối thực sự rất khổ.Có bảy im lặng một lúc rồi nói.Chị ạ.Hình như anh thành.Sắp lấy vợ rồi hay sao ý.Câu nói không ăn nhập gì của quyên.Kiếm từ bỗng dưng làm cả người.Sáu tháng này.Anh và tôi gần như biến mất trong cuộc đời nhau.Tôi chỉ thấy cái quên nói thi thoảng anh đưa bin và bom đến.Còn lại gần như mù tịt thông tin.Rõ ràng tôi biết chuyện này.Phải là chuyện một sớm một chiều.Nhưng không hiểu sao tôi bỗng thấy mất mát quá.Sáu tháng rồi.sáu tháng trôi qua.Nhận đến mức.Tôi cứ ngỡ mới chỉ hôm qua hôm kia thôi.Anh lấy vợ.Chẳng phải là chuyện đáng mừng sao.Tôi và anh đã chia tay rồi.Lấy tư cách gì để buồn đây.Anh có vợ.Người ta sẽ thay tôi làm mẹ của bin và bom.Đó là điều tôi từng mong cần gì.Tôi cố gượng cười.Nhưng bỗng thấy cả cơ mặt méo mó cả lời.Phải một lúc sau mới đáp lời của cái quyên.Ừ.Chị biết rồi.Chị à.Chị có sao không.Không sao đâu.Chỉ là hơi ngạc nhiên thôi.Em nghe từ mấy hôm trước rồi.Nhưng không dám nói với chị.Lấy người nào tên chi ấy.Nhà giàu lắm chị ạ.Chị.Chẳng phải cô gái bà hoài từng nhắc đến sau.Phẩy.Người như vậy mới xứng với anh.Người như vậy mới môn đăng hộ đối.Từ nguyễn trạch mùi sẽ nói.Ừ chị biết rồi.Thôi muộn rồi chị về ăn cơm đi.Cuối tuần chị gọi lại cho em nhé.Tôi thích mấy lê những bước chân nặng nề về căn phòng tập thể.Mọi người đã nấu cơm xong cả rồi.Cô út vội bát cơm.Nhưng lại thấy đắng ngắt.Ăn cơm tắm tóc xong.Cải cúc liền giúp tôi.Chị ạ.Thay quần áo rồi đi sớm đi chị.Thì nhìn nó sẽ đáp lại.Thôi mọi người đi đi.Chị không đi đâu.Bà này sao lại không đi.Đi đi.Mở cái dù dấu ở nhà bao giờ mới có người yêu.Dậy đi.Thôi em đi đi chị hơi mệt.Xin lỗi nhé.Thôi kệ chị.Em là muốn chị có người yêu mà chị không thèm thì thôi.Em rủ anh nghĩa đi vậy.Ở nhà trông nhà cho cẩn thận đấy.Cho nghe vậy bật cười đáp.Ở đây thì có cái gì để cho.Trộm nó vào nó lấy đúng quần áo hay là mấy cái chân này.Thì em nhắc vậy thôi.Nó nói xong thay quần áo trang điểm chút rồi cùng chị linh chị chanh đi sapa.Tôi nằm trên giường cứ trằn trọc mãi không thể nào ngủ được.Dạy soạn giáo án cũng không tài nào chọn nó.Đến gần chín tối.Tôi thấy bức bách quá liền thở dài đi bộ xem hòn đá bắt sóng.Trường mùa trên núi phải xuống kéo theo hơi lạnh.Giữa bốn bề âm mưu.Tôi bỗng cảm thấy cô đơn vô cùng.Gần nửa năm trôi qua rồi.Tôi cứ nghĩ mình đã đủ dũng khí ký ức kia vào một góc.Mà không hiểu sao.Hôm nay nó lại như sóng trào cuộn về.Đồng hồ trên mép đá hai tay ôm lấy gối.Chụp thủy lồng.Nếu có ai đó bất ngờ.Thành sắp lấy vợ.Anh sắp lấy vợ rồi sao.Giờ tôi không vui nổi.Giờ tôi không thể nào cười được.Sao tôi vẫn thấy đau đớn như vậy.Bố của các con tôi.Người đàn ông tôi yêu.Cuối cùng cũng tìm được bến đỗ cho mình.Anh xứng đáng có được hạnh phúc.Lệ giờ.Tôi phải nên chúc phúc cho anh mới đúng.Tôi mở máy bật bag giờ vào trang facebook của anh.Cả trang cá nhân đều chẳng đăng gì.Chỉ có bức ảnh.Anh chụp cùng với pin và bom.Là ảnh đại.Tôi nhìn anh trên ảnh.Hóa ra.Chúng tôi đã kết thúc quá lâu rồi.Hóa ra.Anh cũng đã quên đi con đàn bà bẩn tuổi như tôi.Mấy căn gió lại tật sẽ lên mái tóc của tôi.Những sợi tóc bay bay chạm nhẹ lên má.Từ cuối đường.Chị chị có thứ gì đó mà mận rơi vào.Đã bao lâu rồi tôi không khóc.Vậy mà giây phút này.Tôi không còn thể nào kiểm soát được nữa.Nước mắt cứ lặng lẽ rời.Từng giọt nước trên khóe mất lần giải.Rồi bỗng dưng tôi không kiềm.Bật khóc thành tiếng.Tôi nhớ anh.Nhớ đến kiệt quệ.Hóa giải trước kia.Chỉ là tôi tự dối lòng.Hóa ra là tôi vẫn nhớ anh và yêu anh nhiều đến.Hai tay của tôi ôm lấy gỗ.Để mặc trước bờ vai đang run lên.Trên bầu trời kia.Ánh trăng đổ xuống người tôi.In hình bóng lên mỏm đá đang người.Trái tim tôi như có hàng ngàn mũi kim đâm vào đau đớn.Chỉ còn đang khóc.Từ vựng thấy điện thoại của mình vang lên.Mặt chủ nhật nhỏ nữ.Không nhìn rõ anh gọi chị bấm nút nghe rồi áp lên tay.Đầu dây bên kia im lặng.Từ một lúc sau từ mới nghe được giọng trầm ấm cất lên.Em đừng khóc.Vừa nghe đến đây.Chuẩn tên của tôi bỗng dưng không lạ.Niềm vui của nước.Nhìn thấy màn hình.Tôi còn nghĩ là mình nhìn nhầm.Nghe nhầm.Thế nhưng trên màn hình hiện rõ mười một số của anh.Sao anh đã biết được không.Sao anh lại gọi cho tôi vào giây phút này.Tôi đứng bật dậy như một phản xạ nhìn xung quanh.Tìm những bốn bề vẫn vắng lặng như tờ.Chỉ có tiếng thích nhảy rầm rầm dưới mặt.Hóa ra là tốt ảo mộng.Có lẽ.Anh ở phố thị ổn áo xa hoa kia gọi cho tôi.Gọi lại cuộc gọi cuối cùng của anh gọi trước khi lấy vợ thôi.Em đừng khóc.Có lẽ do tôi nghe nhầm rồi.Nhìn màn hình cũng thấy anh đã tắt máy từ lúc nào.Mấy cơn gió lại thức vào người tôi lạnh buốt.Tôi ngồi xuống mầm đá.Đôi mắt trân trân nhìn vào khoảng không vô hình.Nước mắt vẫn lặng lẽ rơi.Khi còn đang ngồi.Tôi bỗng nghe tiếng gọi từ phía sau.Tiếng gọi rõ ràng quen thuộc.Là người tốt xây lại.Gần như không thể nào tin nổi vào mắt.Dưới ánh trăng anh đứng lặng yên ở đó.Tôi có rồi mà.Còn tưởng là mình nhìn nhầm.Siêu nhân không.Là anh.Là anh bảo gia bảo.Anh mặc chiếc áo sơ mi.Được là lượt cẩn thận.Chiếc quần âu sạch sẽ không thể dính chút bụi bẩn.Khoảng cách của tôi và anh chỉ là vài mét.Khi còn chưa biết mình phải làm gì thế anh đã lại gần.Bị ngón tay thon dài chạm khẽ lên khóe mắt của tôi sẽ nói.Khóc cũng đủ.Đau lòng cũng được.Chỉ là đừng khóc một mình nữa.Đừng khóc.Khi không có anh ở bên.Tuổi vẫn chưa thể nào tin nổi.Thì những mùi hương này là thật.Bàn tay đang chạm lên khóe mắt của tôi là.Cả người của tôi run run định lùi lại.Tiếng anh đã kéo mạng tôi ôm chặt.Giọng nghẹn đi.Anh đến rồi.Có khóc.Thì khóc trên vai ảnh gì.Được một mình ở đây chịu đựng mọi thứ như thế.Ảnh xe độ.Tôi đã từng nghĩ đời này kiếp này liệu có thể gặp lại thành không.Đã từng tự hỏi.Nếu gặp lại anh.Thì sẽ thế nào.Nhưng lại chưa từng nghĩ đến ngày hôm nay gặp anh ở đây.Nhà ở mỏm đá mất sóng trên đất hà giang xa xôi vạn dặm.Thành siết chặt lấy tôi.Ngày giờ phút này tôi cũng muốn đưa tay lên ôm anh.Muốn ở khóc trên đôi vai vững chãi ngày.Tôi nhớ anh biết bao nhiêu.Nhớ đến phát điên phát dại.Nhớ đến kiệt quệ tâm can.Thiên đường tôi bỗng nhận ra.Mình không thể nào ôm anh được nữa.Tôi không xứng với anh.Anh còn sắp lấy vợ.Tôi có tư cách gì đứng đây ôm anh.Nghĩ vậy tôi đến đấy anh ra.Trên những cảnh đời anh cảnh sát mạng sẽ nói.Đừng nói gì.Để anh ôm em một lúc một lúc thôi.Cho nghe vậy nước mắt lại rơi lã chã.Mấy giọt lăn xuống cả vai của anh chiếc áo.Anh đừng như vậy.Đừng yêu tôi nữa.Đừng tìm đến đây nè.Tôi và anh ở hai thế giới khác nhau.Bệnh viện không thể nào chạm vào nhau nữa cơ.Toca life.Lần nữa để anh.Tìm đường đến ngay cả nhúc nhích cũng không nổi.Sức cùng lực kiệt.Cuối cùng cũng mặc kệ rồi gục đầu xuống tay của anh mà khóc.Trên trời.Ánh trăng vằng vặc chiếu xuống.Bóng tối vợ anh đổ dài trên con đường đất đỏ.Anh ôm tôi.Đêm ngồi bụng nước nhẹ trên mái tóc.Tôi có thể nhận thấy anh đang run lên.Giọng cũng lạc đi.Anh nhớ em.Bà chữ anh nhớ em.Càng khiến tim của tôi đau đớn vô cùng.Tôi vừa khóc vừa nói.Thầy.Của ngành ra đi.Ảnh khủng bố.Em tin anh được làm như thế.Chúng ta kết thúc rồi mà.Nghe đến đề thành bên dưới lòng vòng tay.Anh đưa tay chạm đến mấy sợi tóc dính trên.Vuốt nhẹ vành tai của tôi.Lúc này tôi mới thật sự nhìn rõ gương mặt của anh.Đôi mắt hai mí to vật sâu thăm thẳm.Sống mũi cao nổi bật trên gương mặt nam tính.Giờ anh vẫn đẹp trai như.Giờ anh vẫn khiến tôi yêu anh nhớ nhung đến mức này.Khóe miệng của anh bỗng hơi cười rồi hỏi lại.Kết thúc.Ai bảo là kết thúc.Kết thúc bao giờ.Tôi thấy vậy liền đẩy anh ra.Đôi chân vội bước trên nền đất rất nhanh.Vừa đi vừa trả lời.Như thể chậm một giây thôi.Tôi sẽ không kìm nén được cảm xúc.Mặt sà vào lòng của anh như trước kia.Anh về đi.Em cũng sướng vậy anh.Anh sắp lấy vợ rồi.Chúng ta đừng để sai lầm này nối tiếp sai lầm kia nữa.Thế nhưng còn chưa đi được ba bước.Thành đã đưa cánh tay kéo mạnh tôi là.Cả người tôi vốn dĩ đã mỏng manh.Tìm lực kéo của anh liền nhãn và người anh.Lần này.Anh không siết chặt.Nhưng tôi cũng không thấp giang hồ.Anh cúi xuống nhìn tôi.Giọng để check mail.Anh ngồi xe suốt cả ngày từ hà nội đến hà giang.Trẻ con mấy con đuổi con suối vào bản gặp em.Không phải là để nghe em nói những lời này.Buồn anh ra đi.Đã bảo không uống rồi mà lại.Sao nói nhiều thế.Ương bướng thế.Rõ ràng là ngồi ở đây khóc lóc nhớ anh.Vậy mà gặp anh lại trốn trại.Ảnh sắp lấy vợ rồi.Còn ở đây ôm em như thế.Thì ở đây ôm vợ anh không được à.Anh đừng có đùa như vậy chứ.Anh không đùa.Là thật.Cho nghe xong khác cười đau khổ.Vợ.Đến ngày cảm nghĩ thôi.Tôi cũng không còn dám nghĩ.Tôi cắn chặt mùi đáp lại.Anh đừng như vậy.Em cũng sướng vợ anh.Em.Em bận rồi.Thế nhưng còn chưa dứt lời.Thanh niên cúi xuống cắn chặt môi tôi rồi nói.Ai bảo là em bận.Vớ va vớ vẩn.Em sạch.Còn sạch nguy.Nước mắt nhìn thành.Không hiểu ý anh là gì.Anh lại cười rồi nói tiếp.Em và lão hạc kia.Chẳng có chuyện gì xảy ra cả.Cả hai người.Đều bị hút thuốc.Ngủ như chết.Chẳng qua là lão kìa sai cả rượu nên không nhớ nổi thôi.Hả cái gì mà hả.Nói thế rồi em không hiểu à.Lúc nãy tôi mới như vầng tình.Rồi vợ anh hà không có chuyện gì.Tôi và anh hà.Không hề xảy ra chuyện gì đêm ấy.Từ gần như không tin nổi nếu vào tay thành hỏi dồn dập.Thật không.Có thật là không có chuyện gì không.Thơ.Nhưng.Nhưng mà sao anh lại biết.Anh ở nói hay là anh đoán như vậy.Anh tìm được camera.Lập trưởng phòng nhà nghỉ.Do thằng lễ tân nhà nghỉ lễ.Để quay lén cặp đôi yêu nhau.Nó lắp mấy phòng liền.Kiến kể lắm.Nếu không tinh ý sẽ không phát hiện.Lễ giờ việc này là vi phạm pháp luật.Nhưng không ngờ lại là bằng chứng minh oan cho em.Anh xem hết rồi.Về miền tây.Nghe thành nói sông bỗng dưng tốt ở khóc nức nở.Khóc như một đứa trẻ con ức.Giờ đã được giải oan.Tôi và anh có thể chia tay.Có thể kết thúc.Thì những giây phút này.Sau hơn sáu tháng.Tôi mới như trút được sự thống khổ bi ai nhất trong lòng.Trên đời này chia tay không phải là thứ tôi sợ nhất.Trên đời này.Tôi sợ nhất là cảm giác phản bội lại anh.Đến tận bây giờ nhìn anh đứng đây.Nói mấy lời giải oan cho mẹ.Bao nhiêu tuổi ngực.Mở tư tưởng chịu toàn biến đi.Tôi không cần đời đời kiếp kiếp ở cạnh anh không xa rời.Tôi chỉ cần chút khoảng thời gian yêu nhau.Tôi chọn bạn là của anh.Phải.Tuổi không hề phản bội anh.Không hề.Chỉ cần nghĩ đến điều này.Tôi cũng đã không còn hối hận gì nữa.Thành lại đưa tay lau nước mắt cho tôi.Thì ngượng quá nhiều anh không thể nào lâu nổi.Kéo tôi vào ngực cho thấm hết những giọt lệ đang rơi.Sắp đến khi.Tôi không còn sức tôi mới nhìn anh rồi nói.Anh về đi.Cảm ơn anh đã bình còn trẻ em.Sao lại là anh về đi.Anh đến đây đâu phải chỉ để nói rằng em bị oan đâu.Vậy.Anh đến làm gì nữa.Anh muốn cưới em.Em nói rồi anh đừng đùa như vậy nữa không vui đâu.Anh cũng nói rồi anh không đùa anh em.Anh lên đây có hai việc.Một lần đầu tư xây dựng khu du lịch.Và trích một khoản ngân sách công ty.Để xây lại trường học trong bản.Hi.Lực gửi em.Chẳng phải anh sắp lấy chi rồi sao.Sắp cưới một người môn đăng hộ đối với mình rồi đừng nên nói những lời này với em.Anh không thấy thật tàn nhẫn sao.Vớ vẩn.Ai bảo là anh sắp cưới chưa.Thì cái quyên.Thực ra thì đúng là cách đây mấy tháng mà anh có ép anh cưới chi.Cũng tung cả tin đồn ra là sẽ cưới trong năm nay.Nên có thể nhiều người hiểu nhầm và nghĩ đó là sự thật.Nhưng cả em cũng tin.Anh không có cưới xin chi chi chành chành rẻ đây đâu.Anh có cưới thì cưới nguyễn thuyên thôi.Cho nghe đến đây bỗng dưng thấy tim của mình lại loạn nhịp.Rõ ràng lý trí nói rằng.Anh lên cưới cô gái tiên tri kỷ.Vậy mà khi nghe mấy lời này.Bỗng thấy trong lòng cảm giác như thở phào nhẹ nhõm.Thế nhưng dù cho tôi có được minh oan đi chăng nữa.Tôi vẫn chỉ là đứa con gái nghèo hèn.Vả lại từng hứa với bà hỏi rồi.Tôi thật sự hiểu tôi với anh cũng không thể quay lại như trước.Hai tay của tôi bố vào nhau khẽ nói.Thành.Anh lấy chị đi.Cô ấy mới xứng với anh.Em muốn như thế à.Em muốn con chúng ta sống trong sự chấp vá sao.Em thật sự muốn anh cưới người khác.Hãy làm việc em sợ hãi.Vì em trốn tránh thực tại.Không dám đối diện.Nên mới đời anh cho cô ta.Em sợ mà anh ngăn cản sao.Sự khó khăn trùm phô mai.Mấy lời thành nói quả thật trúng tim đen của tôi.Tôi cũng muốn yêu anh.Muốn bên anh.Nhưng tôi đang hèn nhát không dám chấp nhận.Uyên.Em chỉ cần yêu anh thôi.Mọi việc.Anh làm xong hết rồi.Tự dưng sống mũi của tôi lại cây.Từ nước mắt nhìn người đàn ông này hỏi lại.Anh chấp nhận yêu em sao.Chấp nhận cho chúng ta làm lại từ đầu sao.Không phải anh chấp nhận.Mà là anh yêu em.Nguồn.Nghe lời anh.Chỉ cần ở cạnh anh.Yêu anh là đủ.Đừng nghĩ thêm gì nữa.Mẹ anh.Đồng ý rồi.Mà anh đồng ý.Có thích không.Mà sao mà anh lại đồng ý.Thủy đất không chịu trời thì trời phải chịu đất thôi.Vả lại còn hai đứa cháu mẹ anh có tàn nhẫn thế nào cũng không thể thắng nổi được tình yêu con yêu cháu đâu.Chúng ta đừng chia cách nhau nữa.Để các con có một mái ấm trọn vẹn đi.Cũng đừng nghĩ phải sống vì ai nữa.Sống vì mình thôi em.Lần này tôi không cần nói thêm được gì nữa.Đôi tay tôi mới vòng qua người của thành ôm chặt lấy.Anh đưa một chạm vào mái tóc tôi thơm nhẹ lên đó.Mặc kệ tất cả đi.Để tôi ôm anh giây phút này được không.Tôi đã không còn chịu đựng được nỗi nhớ anh dày vò thân xác.Suốt nửa năm qua.Tôi cứ ôm anh mãi như vậy.Đến khi đã đời mới sụt sịt hỏi.Có thật sự là anh không cưới chị không.Thơ.Ảnh hứa đi.Anh cần gì phải hứa.Khung cửi là không cưới rồi chứ hạn gì.Kệ hứa với em đi.Này.Hóa ra em cũng nhỏ nhen phết nhỉ.Bạn lại còn bảo anh cưới của ta đi.Bây giờ lại bắt anh hứa không được cưới của ta.Kệ em anh hứa đi.Thôi được rồi anh hứa anh thề được chưa.Được.Nhưng mà em hỏi thật nhé.Sao lại ảnh dễ dàng chấp nhận cho anh không cưới cô ấy thế.Em nghe cái quyền nói.Còn định đi in cả thiệp cưới rồi cơ mà.Anh bảo với mẹ anh mẹ thích cưới chi thì tự đi mà cưới.Học muốn cưới vợ hai cho bố thì cứ rước cô ta về.Chứ anh thì không cưới xin gì cả.Thật à.Anh nói như thế mà anh không nói gì à.Ừ.Không nói gì cả.Chỉ đấm anh hộc máu mồm thôi.Tự nhiên thành vừa thương vừa buồn cười không chịu nổi.Đang cười thành tiếng.Anh thấy được rồi.Mặt cũng giãn ra kéo tôi xuống mầm đá rồi nói.Lâu lắm rồi mới nhìn thấy em cười.Nhớ em thật đấy.Em cũng nhớ anh rất nhớ.Mà sao anh lại chấp nhận thế.Uyên.Chuyện đó để mà anh nói thì tốt hơn.Giờ anh chỉ muốn ôm em cái này thôi.Lát nữa.Anh lại phải đi ra công trường ở ngoài kia bàn giao lại công việc ngày mai mới vào được lại đây.Tin tưởng ở anh là được nhé.Thấy thằng nói như vậy.Tôi cũng không hỏi thêm nữa.Có lẽ.Tôi đã lo lắng quá nhiều rồi.Có anh ở đây bên cạnh tôi.Có anh rồi tôi không phải nghĩ ngợi gì nữa.Thành nhìn tôi.Đưa tay chạm vào cần nâng lên.Rồi đặt môi lên môi của tôi.Lúc này cả tôi và anh dường như không còn muốn nghĩ gì.Cứ thế cuốn lấy nhau.Cả hai cứ hôn nhau như vậy cho đến khi có ánh đuốc lập lòe.Có tiếng cây cúc gọi tên tôi giữa không trung.Tôi mới giật mình quốc gia.Khi tôi vào thành vừa đứng dậy cái cúp với chị linh cũng tới.Thấy tôi đứng bên thành.Cả hai người đều kinh ngạc hỏi.Chị uyên.Chị quên anh tổng giám đốc này à.Cờ đỏ mặt.Còn chưa kịp.Thành đã kéo tôi lại gần gật đầu.Cô ấy là vợ sắp cưới của tôi.Trời đất ơi.Hóa ra bà uyên này giấu mình.Rồi ạ mất công mình buổi tối còn giữ lấy cho bà.Tính thật đấy.Tự dưng tôi không biết nói gì nữa.Đẩy thành ra rồi nói.Anh đi ra công trường đi.Để anh đưa em về trường đã.Thôi em đi với mọi người cũng đủ.Thành dường như không quan tâm lời tôi nói đưa tay chạm vào tay.Giờ nắm chặt tay của tôi.Nhìn cái cúp với chị linh cười cười.Hai người có đủ.Dẫn đường giúp tôi nhé.Cái cục gạch nhái mất tôi rồi kéo tay chị linh đi trước.Thành nắm chặt tay tôi đi phía sau.Con đường đất đầy những sỏi đá.Thế nhưng sao tôi lại thấy êm ái hơn cả bước đi trên đê.Ở đây chẳng có đèn đường chẳng có những ánh đèn sáng trưng.Chỉ có bốn bề núi non mình.Thì những tấm lòng của tôi lại thấy đẹp đẽ nên thơ vô cùng.Hay là tại tôi gặp được anh.Được cùng anh đi trên con đường này.Nên dù khó khăn nhọc nhằn vẫn thấy tuyệt vời đến vậy.Khi đến khu tập thể.Tôi bật thành quyến luyến mãi mới có thể rời.Chúng tôi còn rất nhiều điều chưa nói.sáu tháng đẳng đẳng.Còn cả trăm ngàn câu chuyện chưa kể.Thế nhưng chúng tôi còn cả một tương lai dài phía trước nữa kia mà.Phim thằng điên.Tựa vào giường nằm mà không sao ngủ được.Tại cúp xe ô tô một hồi rồi cũng cất tiếng thở đều đều.Chỉ có tôi nằm trằn trọc mãi.Chưa bao giờ nghĩ rằng chúng tôi lại trưởng phòng như thế.Cả đêm ấy từ gần như thức trắng.Thế nhưng không phải thức vì đau đớn như trước kia mà là vì hạnh phúc.Sáng hôm sau khi tôi vừa tỉnh dậy đi đánh răng.Đang nghe tiếng cái cúp nói.Chồng bà uyên tù sáng vào sớm rồi.Rồi công.Càng nhìn càng thấy đẹp trai.Cho nghe vậy liền vội hỏi.Vào buổi sáng.Đâu rồi.Đang ở chỗ an toàn.Mấy người cơ.Hình như khảo sát công trình.Thấy bảo ưu tiên khu tập thể trước đấy.Mình đúng là hưởng ké phục của bảo yên chị linh.Ngày cúp hot tôi buồn cười quá.Nhưng lòng lại có chút tự hào.Đánh răng tròn thành vẫn đang ở trên phòng anh toàn bản đồ.Đến giờ lên lớp nên tôi cũng đành xích cảm vào lớp.Bọn trẻ dạo này đi học đầy đủ hơn trước kia do anh toàn hàng ngày đều nhờ bên xã vận động phụ huynh.Đưa con em đến trường học chữ.Sáng nay học về chia cho số có nhiều chữ số.Tôi viết bản xong chưa bắt đầu giảng bài.Khi đang ngồi say sưa giảng bài thì bên ngoài có tiếng dài nộp một tiếng nói xôn xao.Từ đôi mắt nhìn ra ngoài thế thành công mấy người đo đạc lại không.Không hiểu sao nhìn anh đứng đó.Trong lòng tôi lại trào dâng một cảm giác thiêng liêng tự hào mãi.Người đàn ông kia tôi yêu không chỉ là giàu có còn bản lĩnh nhân hậu.Nghe nói anh còn góp một phần tiền lớn vào quỹ hỗ trợ gia đình khó khăn.Cho đồng bào dân tộc thiểu số ở đây.Khi còn đang ngắm nhìn anh thì đột nhiên anh quay lại vừa hay tránh mất liền tù.Tôi bị giật mình xấu hổ cúi mặt xuống quay lại giảng bài.Tôi không biết thành ở trường đến lúc mấy giờ chỉ biết lúc dậy xong ra không thấy anh đâu nữa.Ở trên này nhưng anh vẫn rất bận.Tôi lại phải dạy học.Nên sau đêm qua tôi và anh vẫn chưa có thêm khoảng thời gian riêng từng.Chỉ còn đang đứng cẩn thận trước khi in.Thì có học sinh chạy vào nói với tôi.Cô giáo uyên ơi.Có chú thành giận con nhắn với cô.sáu tối chú sẽ chào đón cô ra thị trấn.Còn giận con bảo cô đừng buồn nhé.Cho nghe xong bật cười cảm ơn rồi đi về khu tập thể.ba chiều.Chị tôi đang cho học sinh làm bài tập.Chị bên ngoài lại có xếp luật sạc.Tôi đang định nói đầu ra ngoài xem là có ai tới.Thì chợt nghe tiếng của pin và bom từ đâu c** lê.Mẹ uyên mẹ uyên ơi.Đang cầm quyển sách toán trên tay.Tôi còn tưởng là mình anh nhầm.Chưa kịp bước ra ngoài thì pin và bom đã từ đầu lao thẳng vào trong phòng họp ôm chầm lấy tôi.Tôi gần như không tin nổi khóe mắt cay cay.Những cảm giác của chợ tình thương mến như vậy là chúng ta vừa lắng nghe xong tập.Của bộ truyện này với chị còn một tập nữa thôi là sẽ khép lại bộ truyện chúng ta hãy cùng chờ đợi xem là những diễn.Nào sẽ xảy đến ở tập tiếp theo bởi vì vẫn còn rất nhiều những ẩn số chưa được giải quyết ví dụ như.Cô vợ trước đây của thành và về câu chuyện tình yêu giữa quyên và vũ điệu.Quyên có gặp được hạnh phúc giống như người chị của mình hàng không chúng ta hãy cùng chờ đợi những diễn biến tiếp theo.Tập cuối của bộ truyện này nhé và vẫn như thường lệ sau khi lắng nghe xong thì mọi người đừng quên bình luận về những cảm.Suy nghĩ của mình về đọc truyện này cũng như là những dự đoán tiếp theo ở tập cuối của bộ truyền và nếu như mọi người cảm thấy hay.Đừng quên nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh nhé.Anh sẽ cảm ơn mọi người rất nhiều và biết cho anh xin chào tạm biệt chúc tất cả những khán giả của chuyện tình một đêm. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com