[siÊu PhẨm] Cám Dỗ - Tập 12 - Truyện Tâm Lí Xã Hội Hay Nhất 2020 - Mc Anh Sa-rgx69nvri

[siÊu phẨm] cám dỗ - tập 12 - truyện tâm lí xã hội hay nhất 2020 - mc anh sa-rgx69nvri

Anh xin chào tất cả những thằng đánh giá của chợ tình ngày hôm nay thì chúng ta sẽ tiếp tục đến với tập mười hai của bộ.Cám dỗ.Chuyện này đã có một biến cố rất lớn xảy đến với khánh người em trai thiểu năng của.Và cũng chính biến cố này đã khiến cho sự nghiệp mà lâm đang cố gắng xây dựng.Đứng trước nguy cơ sụp đổ.Vậy thì biến cố ý là gì bây giờ xin mời tất cả quý vị và các bạn cùng nhau đến với nội dung chi tiết tập mười hai của bộ.Cám dỗ tác giả liệt.Qua phần diễn tập của anh sa.Vậy mà bây giờ.Tôi làm anh buồn và thất vọng đến về nghĩ đến những điều không vui đó.Nước mắt của tôi lại không kiềm chế được cứ thế rơi xuống xối xả.Lên qua kẽ tay.Từng giọt vỡ tan dưới bồn rửa mặt.Yêu nhau gần một năm.Tôi không cho tôi hàng hiệu hay đi đây đi đó vui chơi nhưng anh luôn bên cạnh chăm sóc tôi.Lại cho tôi giúp tôi chăm lo cho khánh thậm chí chống đỡ cả ngọn núi muốn sập xuống.Lấy tôi.Người đàn ông tốt như thế tôi phải đi tìm anh ở đâu đi.Tôi suy nghĩ.Tôi cảnh đau lòng khắc tên.Khóc thật lâu lâu đến mức tưởng chừng như chính tôi.Không thể nào chịu được nữa.Thì lúc này bỗng nhiên điện thoại.Đổi từ huy chương đấy mất mười một nghìn cái tên mình lưu nhấp nháy.Từ khi ấy giống như một người bị lũ cuốn trôi với phải chiếc cổng rắn chắc khóa miệng cười tươi.Chẳng khác gì trúng số không chần chừ nghe máy.Anh nhà ở đầu dây bên kia.Làm nghề tôi gọi thấy im lặng.Lúc ấy.Tôi chẳng biết được anh đang suy nghĩ điều gì.Tôi chỉ biết khó khăn lắm mới liên lạc được cho anh .Trên nền bản thân nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội giải thích và nói cho anh tất cả mọi chuyện.Cho dù anh giận cũng được anh không muốn nghe cũng được.Tổ chức nhận tất cả.Anh à.Anh đang ở đâu đấy.Sao lại khóc thế.Chồng người thấy khó chịu sao.Anh đang ở đâu.Tìm anh không thấy.Anh đang ở đâu đấy nói không biết đi tới đón anh biết lý do vì sao tôi khóc nhưng có.Không muốn tôi suy nghĩ nhiều.Nên vẫn nhẹ giọng ân cần nói.Sức khỏe đã đỡ hơn chưa.Tỉnh rất lạnh lắm.Nhớ mặc áo khoác cho ấm đi nếu không lại bệnh đấy.Ảnh đừng nói nữa anh đang ở đâu đấy anh nói đi nói cho em biết để em đến tìm anh.Không cần đâu.Trời mưa em đừng đi làm gì cả.Biết rõ là anh quan tâm đến tôi.Nhưng ai trong câu nói ý lòng tức giận thất đau nhói đầu đến nghẹt thở.Em biết là anh đến tỉnh giấc rồi.Em biết anh đến bệnh viện để tìm em.Em biết.Anh nhìn thấy tất cả.Nhưng mà nó không phải là sự thật đâu.Vì thế anh đừng né tránh.Anh nói đi.Anh nói là anh đang ở đâu đi.Đếm tiếng anh.Chúng ta nói chuyện được không .Trời lại mưa lớn rồi đấy.Thay lời nói của anh.Từ nước mắt nhìn ra bên ngoài.Quả thật trời đã bắt đầu mưa lớn.Tên những tôi không quan tâm đến điều gì.Đồi mồi trên giải gọi tên anh.Anh nói đi anh đang ở đâu.Không thấy anh lên tiếng tôi lại mất dần gặp hỏi.Lần này cuối cùng.Anh ở một tiếng trường trần.Giờ nói với tôi.Tôi đang ở bến xe.Trời mưa lớn lắm.Em không cần phải đến đây đâu.Anh đứng yên ở đây.Em đến ngay bây giờ.Anh đừng đi đâu cả.Để tôi đến tìm em.Không cần.Anh cứ đứng yên ở đây em sẽ đến tìm anh.Lần này hãy để em đi tìm anh đi.Nói đến đề giọng của tôi lạc hà.Khoảng thời gian qua.Đều là anh đi tìm tôi anh đợi tôi.Bây giờ tôi muốn mình là người đi tìm anh.Muốn tập một.Nói cho anh biết.Tôi cũng yêu anh nhiều nhãn yêu tôi vậy.Đợi em nhé.Nói xàm tôi tắt máy rồi ngồi vào trong xe taxi.Bảo họ chở mình đến bến.Mưa rất lớn lại rất lạnh.Bác tài thế tuổi ăn mặc phong phanh thì cũng đôi lúc rất nhìn.Nhưng tôi mặc kệ chẳng để ý.mười phút sau.Taxi dừng lại ở bến xe huyện.Đưa tài trả tiền từ vội vàng bước xuống.Ngõ mười một hồi.Cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng cao lớn của lâm.Đứng trông đáng người gọi taxi.Một tay của anh cầm điện thoại vẫn phát sáng.Trên lưng là chiếc balô cũ.Không biết quần áo hay thứ gì đó nhưng lại căn phòng.Thuật nhìn hơi nặng một chút.Anh mặc chiếc áo khoác màu đen tôi mua.Nhưng phải ráng nước nền vài áo đã bị.Ánh đèn vàng hiu hắt trên bóng lưng.Rõ ràng rất đẹp.Nhưng tôi lại chỉ nhìn thấy rõ sự cô độc lạc lõng buồn bã mà anh đang che giấu.Đôi chân đi dép lê chạy dưới sân bê tông bằng bơm nước.Từ đầu chuẩn lao về phía anh.Đến khi chỉ còn cách hai mươi m mới dừng bước gọi lớn.Lâm anh lâm.Trời mưa lớn.Đêm đông lạnh lẽo.Ở bến xe đông đúc trên người qua lại.Chúng tôi cách nhau mấy chục mét.Không biết ăn như thế nào.Nhưng tôi thì khẩn trương như thế trăm năm mới gặp vậy.Cách nhau một khoảng.Như lúc này lại tựa như dải ngân hà ngoài vũ trụ.Mỗi.Để mang theo vội vàng.Ánh mắt chạm nhau.Giờ phút này tâm trạng phiền muộn của tôi cuối cùng cũng hạ xuống.Mặc kệ gió chả sát làm cay mắt.Mặc kệ mưa lớn làm ướt cả người.Tôi vẫn lớn tiếng rồi.Muốn lại gần anh.Gọi anh.Hôm nay anh mặc kệ tất cả.Những tiếng được dầm dễ xung quanh không còn nữa.Giữa cả hai chúng tôi lúc này.Chỉ là sự im lặng.Chờ cho đến khi chạy đến gần.Tôi như một đứa trẻ bị bỏ rơi là vào lòng của anh.Hai tay vòng lên ôm chặt lấy của anh.Ngứa đầu nhận lấy cánh mùi lạ nhất.Hôn trên main.Hôn cho thỏa sức nhớ nhung.Từ vừa hôn vừa khóc.Khóc nhiều đến mức khỏe mùi cũng cảm nhận được vị mặn chát lần vào.Đôi mắt sưng phù đầu bút.Mở đội tuyển tôi.Anh cũng giữ mất xuống.Hai tay nâng gò má lại bút của tôi.Đáp lại đôi môi tôi.Chìm đắm cùng với tôi.Hết thầy để lại nhớ nhung yêu thương vô tình.Nửa phút sau nụ hôn chấm dứt.Hơi thở của cả hai đều trở nên bất ổn.Làm kéo tôi đứng sát vào mái hiên.Do để lo lắng.Người ướt hết cả rồi.Sao lại không mặc áo mưa thế.Mọi chuyện không phải như anh nhìn thấy đâu.Tối hôm trước.Em.Em bị ngã đập đầu vào tường.Nên mọi người đưa em đi viện.Em cũng nói với anh vì không muốn anh lo lắng.Chứ không phải là em thấy phiền bởi vì sự quan tâm của anh đâu.Còn trần vỹ.Anh ta.Em.Ảnh đít.Có đau lắm không.Đối với lời giải thích nhất quãng này.Làm nhẹ nhàng nói một câu.Anh biết rồi chăm chú nhìn vào băng gà.Khoảnh khắc ấy.Tôi không nhìn rõ sắc mặt của anh ra sao.Bởi vì cả khuôn mặt của anh đều chìm trong bóng tối.Chỉ biết rảnh tay anh cầm tay tôi siết chặt.Giống như thể buông lỏng ra.Thì tôi sẽ giống như hạt mưa ngoài kia vỡ tàn không tìm thấy.Cái lắc đầu tôi nói.Không sao đâu.Chỉ là vết thương nhỏ thôi.Nhỏ mà kiếm cả máu rồi đến.Không có cảm giác sao.Thật là không nghiêm trọng đâu.Chỉ là bác sĩ yêu cầu ở lại thế nên em cũng không còn cách nào.Từ từ tốn giải thích cho lâm hùng.Chỉ là chuyện bị bỏ thuốc và bị trần vỹ làm khó thì tôi giấu nhẹm không nói.Bởi vì nói gì thì nói.Đây cũng là chuyện riêng của mình.Nên tôi muốn tự giải quyết.Tôi không muốn để anh bị kéo vào rừng gặp rắc rối.Dù sao đối với người đàn ông kia.Xuống tay với tôi anh ta ít nhiều còn nhắc nhở.Tìm những lỗi lầm.Xe tuyệt đối không bao giờ có hai từ đó.Sữa vào máy của tôi anh nói.Được rồi.Để tôi đưa em về bệnh viện nhé.Nghĩ đến việc trở về bệnh viện gặp lại trần vỹ.Tâm tâm của tôi lại thấy khó chịu.Để mục lên tiếng từ chối thì làm nhất lời.Anh dường như đã đoán được suy nghĩ của tôi nên không cho tôi cơ hội từ chối.Về đi.Tôi đưa em về.Nhưng mà.Không những gì cả.Bác sĩ nói vợ chết bao nhiêu ngày nữa.Khoảng ba ngày nữa.Hôm nay chụp não nhưng không có vấn đề gì cả.Thế thì được rồi.Vậy thì ở đến khi nào bác sĩ cho xuất viện rồi cùng về thành phố.Nghe câu này tôi cũng hiểu được ít của anh.Nên cũng chỉ biết gật đầu đồng ý.Giờ cùng theo anh bắt xe trở về bệnh viện.Lúc đến nơi.Đồng hồ cũng chỉ chín:ba mươi tối.Mọi người ở những phòng khác.Điều đó ngủ hết.Thế nên chúng tôi cũng không có nói chuyện vì sợ gây ra tiếng ồn.Mở cho đến khi về đến phòng.Tôi mới mở cửa giờ cất giọng nói với anh.Em ở trong này này.Vừa nói tôi vừa đưa tay kéo làm đi vào bên trong.Cả người sao đấy cũng ngày lập tức ôm chầm lấy anh.Cười sung sướng hạnh phúc.Khi nhưng chỉ vài giây sau đấy.Khi cái nhìn chạm phải hình ảnh của trần vỹ.Người trong phòng.Như thế mình chính là chủ nhân.Trái tim của tôi ngay lập tức lạnh giá.Giọng cất lên để khó chịu.Anh ở đây làm gì thế.Trần vỹ liếc mắt nhìn tôi và nhìn lên.Anh thật nhỉ.Những điểm ngập ngừng mang theo nhiều ma ám.Tôi lo lắng cho em nên ngồi đợi.Tôi sợ là em đổi cấu bỏ đi như hôm qua đi.Trên đời này.Mỗi một người sinh ra.Đã mang theo một phần ác độc.Nhiều người từ khi sinh ra đã là kẻ mạnh.Là kẻ nhìn bằng mắt trên cao.Thì bọn họ không cần áp chế bản tính của mình làm gì.Thậm chí.Còn có thể tùy theo ý của mình.Trước hết ác ý đến người khác.Để đối phương gục ngã trong đau khổ.Và trần vỹ chính là kẻ đó.Cả người ướt nhạc cái lạnh thấm vào da thịt.Kiếm từ run người lên như bị đóng băng.Trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.Cũng trở nên nhẹ nhớ.Nói thật.Tôi rất thích.Thiên nhiên lúc này bạn thân chỉ sợ đến lớp hiểu nhầm.Nên tôi chẳng quan tâm anh ta làm gì.Ai ngờ.Còn chưa kịp lên tiếng.Đã thấy anh ở đằng sau đưa một tay lên ôm lấy vai của tôi.Hướng dẫn vĩ cất giọng trầm buồn.Cảm ơn giám đốc vĩ đã quan tâm.Quỳnh là người nóng tính.Mấy ngày này nếu cô ấy có cáu gắt làm ăn vặt ý.Thì tôi thay mặt cô ấy xin lỗi anh.Có nên ở lại bệnh viện chăm sóc tôi.Thế nên từ hôm đó chuẩn bị cũng không kéo qua.Đến cả điện thoại cũng không có lấy một tin nhắn hay cuộc gọi nào cả.Mở mắt ra tôi lại cười.Đi vệ sinh cũng cười.Bác sĩ đến tiêm thuốc cho tôi tôi cũng cười.Thậm chí có hôm y tá nhìn thấy sắc mặt hồng hào vì động tình của tôi.Thì không khỏi thắc mắc hỏi.Em thấy chị mấy hôm nay vui hẳn lên ý.Không còn ủ rũ như mọi hôm.Bí quyết gì thế.Tôi lắc đầu.Trong đầu thầm nghĩ.Đường nhìn chẳng có bí quyết gì cả rồi.Một bên là người mình ghét.Một bên là người mình yêu.Bây giờ vào trường hợp của tôi.Thì cũng sẽ có thái độ như thế thôi.Tivi.Nghĩ thì nghĩ thế.Chứ tôi cũng không có nói toẹt ra.Bởi vì rồi sao trần vỹ cũng là người có quen ở bệnh viện nào.Tìm nửa tiếng tăm của anh ta cũng khá nhiều người biết đến.Mình là thái độ khiến người khác bàn ra tán vào.Cũng không hay.Thế nên cuối cùng chỉ đáp chưa có lẽ.Vì sắp được về nhà rồi.Niềm vui mà.Thế chị không phải ở đây sao.Thế chị ở đâu thế.Chị công tác ở thành phố ai mà.Cách tỉnh rán không xa lắm.Hóa ra.Thành phố là sao.Em chưa đến bao giờ cả.Nhưng mà nghe mọi người nói đến là thành phố đáng sống nhất nước của mình.Đến cầu thủ đô cũng không phát triển bằng ấy.Cũng có thể là như thế.Vì mọi doanh nghiệp đều tập trung ở đó cả rồi.Nghe chị nói em càng muốn đến nơi ấy một lần đấy.Năm ngoái em có xin đi học ở trên đấy.Để sau này vào được bệnh viện của thành phố.Nhưng mà hồ sơ vẫn chưa được duyệt.Vậy sao.Chắc là họ nhiều người quá nên xét duyệt chậm thôi.Em cứ đợi một thời gian xem.Đối với thành phố ba tôi quá hiểu rồi.Nên nghe xong câu chuyện đó của cô bé y tá.Bản thân cũng chỉ biết mỉm cười trấn an.Thật ra tôi biết quá rõ.Thời điểm này xin làm công chức ở đấy mà không có quan hệ.Không có hậu thuẫn thì hi vọng quá xa vời.Người đến tôi cũng như thế.Thế nên loạn luân muốn tôi bỏ em để ôm lấy trên của trần vỹ.Thật ra tôi biết cô ấy cũng về suy nghĩ cho tương lai của tôi và khánh.Nên mới suối trên hạ thuốc và cấp nước.Tôi biết có ý nghĩa tôi ngủ với trần vỹ.Thì nhất định sẽ chấp nhận ở bên anh ta.Như thế lâm sẽ chết dần chết mòn với tình yêu nghèo nàn.Mà tôi thì đương nhiên.Có được cuộc sống sung sướng.Cuối quá thùng mì.Nên cái gì cũng biết.Thế nhưng cô ấy lại không biết rằng.Từ sau chuyện ấy xảy ra.Tình bạn của chúng tôi trở nên rạn nứt rồi.Tôi không còn cao thượng đến mức.Có thể tha thứ cho những việc cô ấy đã làm.Cũng chẳng muốn cùng cô ấy nói chuyện với một câu nào nữa.Bởi vì nếu nói.Tôi chỉ sợ chính mình nổi điên.Rồi dùng bằng cãi nhau một trận.Cảm nghĩ.Đầu óc cứ chìm trong suy nghĩ miên man chạy dài.Lâm đã vào phòng từ lúc nào.Chỉ đến khi cả người được anh ôm lấy.Tôi mới giật mình.Bỏ điện thoại xuống.Dựa vào lồng ngực của anh mỉm cười.Sao rồi.Bác sĩ bảo sao.Ngày mai em được xuất viện đúng không.Long gật đầu giờ nói.Vì là được gia vị.Nhưng vẫn phải về theo dõi xem có để lại biến chứng gì không.Em không được chủ quan đâu đấy.Có anh ở bên.Em có muốn không quan tâm thì cũng phải quan tâm thôi.Được rồi.Em toàn nói những lời ai cũng biết đi.Nói xong anh cũng cúi đầu xuống hôn lên môi của tôi.Không vồ vập không điên cuồng mới hết thảy đều là nhẹ nhàng mang theo yêu thương vô tình.Nụ hôn kéo dài chẳng biết là do tôi nhớ anh quá.Thầy thuốc cho người vẫn còn.Mà bản thân lại táo bạo đến.Luồn tay vào.Sửa soạn lên vùng bụng tám múi săn chắc của anh.Làm hít một hơi thật sâu cả người căng cứng kìm nén.Đối với mình thì chỉ có hơn chứ không kém.Tên những ham muốn là vậy.Anh vẫn cương quyết.Không cho tôi làm lại.Tdg bắt lấy tay của tôi.Giọng khản đặc nhiệm khắc dạy dỗ.Ở đây là bệnh viện em đừng có loại như thế.Làm mà.Em thật sự rất nhớ anh.Là người chủ động trong cuộc ân ái ở nơi công cộng như thế nào.Cảm giác trong người tôi vừa run sợ.Lại vừa kích thích.Thành dứt nụ hôn với hơi thở.Càng trở nên nóng.Một người đàn ông đang ôm lấy tôi.Thì cũng không chịu được cảnh khiêu khích như thế.Thế nên chị virus sau đó.Anh đã đặt tôi sang một bên rồi đi ra trước chặt cửa kéo rèm cửa sổ là.Nhìn một màn thay đổi như thế này của anh.Tôi không khỏi bật cười.Đôi mắt xinh đẹp còn cơm không lên.Giống như trăng lưỡi liềm mùng bốn mùng năm vậy.Sao thế.Anh không sợ nữa à.Thật ra là tôi chỉ muốn chồng anh chút thôi.Ai người vừa dứt lời tất cả người đã bị người đó ôm vào lòng.Cánh mũi nhanh chóng phổ lấy đôi môi của tôi nụ hôn của anh vẫn còn thông thường ít hơn thuốc lá.Quanh mũi cúm nhật hương xả vải của chiếc áo anh đang mặc.Đối với người khác thì có phải tầm thường bình dị.Nhưng với tôi lại quyến rũ đến mọi người.Đồng hồ bị hành hạ cách một lớp áo vào ngực không thoát được hành động của anh.Tôi không thể nào chịu nổi.Tôi cũng không thể nào ngăn chặn được những cảm xúc khoái lạc.Đàn mỗi lúc một nhiều lên trong cơ thể.Thế nên hai cánh tay lúc này.Chị biết vòng lên ôm lấy cổ của anh giữ thăng bằng.Đắp nghệ tươi một tiếng rồi lại tiếp tục hôn tôi bàn tay to lớn của anh kéo chiếc áo len.Mặc quần cao lên luôn vào trong tháo khuy áo ngực giải phóng được vào bồng đào của tôi.Cảm giác kích thích tột độ đột ngột ập đến.Khiến trần não của tôi trở nên nóng bừng giun rể tôm lấy đều của anh anh khàn khàn giọng.Tìm tôi.Cám dỗ này không có khả năng nào kìm hãm lại được nên chỉ chưa đầy hai phút sau tôi rất khó.Bị nấm súp lơ.Ôm chặt vào lòng.Môi anh sâm vào miệng của tôi điên cuồng hôn.Ánh tịch dương liền quà khai hồi nhỏ.Chiếu vào.Từ mắt nhìn thấy ánh sáng màu vàng nhạt chiếu trên người của anh cảm giác hiện tại cảm thấy giống hệt.Bức họa mưa hồ vậy.Anh làm ở trên mắt nhìn xuống để yêu thương.Động tác nhanh chậm không ở nhà.Cánh mũi thì thỏ biết lấy cánh một của tôi nói thường rất ngờ.Quỳnh.Tôi không giận em.Nên em không cần tự trách mình như thế khoảnh khắc ấy tôi thấy hốc mắt của mình trở nên cây xà.Một giọt lệ không tìm được rơi xuống.Cười nức nở gọi tên anh.Ngày hôm sau bác sĩ cũng cho tôi xuất viện làm việc tôi trở về nhà khách ủy ban của huyện.Ban đầu tôi có ý định muốn anh cũng đi vào với mình nhưng nghĩ đi nghĩ lại trần vỹ với lãnh đạo.Vẫn còn ở đấy.Bây giờ mới đưa anh vào.Trẻ em bọn họ làm khó thì thật là khó xử cho nên suy đi tính lại một hồi tôi đành quyết định.Xuống mỉm cười nhìn anh rồi nói anh đợi em chút nhé em đi vào đi.Tôi đi mua chai nước lúc nào ra thì gọi cho tôi.Được rồi.Tiện thể anh tìm lấy một quán cơm.Để chúng ta cùng ăn nhé.Trời cũng chưa rồi.Được rồi em đi vào đi mọi người đang đợi đấy.Ngài nói như vậy tôi nhìn người mất mấy giây.Định thần tìm cho mình lý do vì sao anh lại nói như vậy.Buổi sáng lúc vẫn nằm trong lòng của anh.Trình cần nhắn cho tôi nói bên lãnh đạo ủy ban.Muốn đãi đoàn một bữa cơm chia tay.Nên mọi người rất hào hứng.Lúc ấy tôi chỉ đọc qua thôi.Chưa chưa trả lời.Không ngờ.Người đàn ông này đã nhìn thấy nó từ bao giờ.Thảo nào suốt quãng đường đi về.Anh lại im lặng và miễn cưỡng như vậy.Tôi thở dài mặc kệ việc cả hai.Vẫn đang đứng ở cổng.Bước chân tiến lại vòng tay ôm lấy anh.Đợi em năm phút.Em ra rồi chúng ta đi ăn nhé.Đừng tùy hứng như thế.Em cứ làm xong việc của em đi tôi không về.Không quan trọng.Em cần bạn cũng không thích đi.Nhưng mà như thế ảnh hưởng đến công việc.Kệ chứ.Đổi thì em không làm phiền là chuyển thành nữa.Em về làm bà chủ quán kara.Mới đầu còn khó khăn.Nhưng mà sau này nhất định sẽ vứt lên.Làm camera bốns.Lúc đấy lại khối tỉnh để cái chưa.Thật ra những lời này của tôi.Chẳng phải là nói dối.Bởi vì mấy hôm cx mình đắc tội với trần vỹ như thế.Khả năng công nghệ.Cũng không được thuận lợi rồi.Học giả là nó có thuận lợi.Mà ngày nào anh ta cũng giơ tay lên.Hạ tay xuống rõ nét.Tôi dám chắc là mình cũng không thể nào chịu được lâu hơn.Như vậy thì cứ tính trước cho mình một đường.Để sau này không phải nướng cuốn suy nghĩ.Những ai ngừng nghe từng nói như vậy.Lâm đã cúp lên đầu của tôi sẽ gấp.Vớ vẩn.Không được nghĩ linh tinh như thế.Em nói thật chứ vớ vẩn gì.Anh trung ngon như thế nào.Em mà không cho.Có khi bị người khác cướp mất rồi.Toàn nghĩ tào lao thôi.Nhanh đi vào trong đi.Được rồi.Em vào nhé.Nói xong tôi cũng buông tay anh ra rồi đi vào bên trong.Bước chân hướng về phía phòng của mình.Nằm ở dãy nhà dành cho khách.Lúc đến nơi.Con bé trình đã trang điểm xong cả rồi.Nó nhìn thấy tôi thì vội lên tiếng.Sao chị về muộn thế.Mọi người tập trung hết ở văn phòng ủy ban rồi.Đông người quá.Nên làm thủ tục không được nhanh.Mà trên này.Em bảo với mọi người giúp tôi là tôi có việc nên phải về trước.Không đi bữa tiệc này được.Chuyện gấp hả chị.Ừ rất.Nên tôi không đi được đâu.Lần trước làm chuyện có lỗi với tôi thái độ của trình trở nên rụt rè hơn trước rất nhiều.Con bé cũng không dám hỏi nhiều.Nó miễn cưỡng cười đáp lại.Sau đó cứ như vậy.Giường mắt nhìn tôi kéo vali giờ khỏi nhà khách.Xa dần xa dần rồi khuất hàn.Giờ đến cửa.Lấy điện thoại gọi cho lâm.Tôi với anh sau đó cũng sánh vai thông.Đi bên cạnh nhau.Đi vào một quán lẩu có tên là bác hai.Quán này là một quán lẩu khá nổi tiếng.Giá cả rất phải chăng nước dùng không tệ.Đồ ăn với thực đơn phong phú.Gọi suất hải sản cho hai người.Chết có ba trăm.không.Tuổi vợ anh phải ăn cố mới miễn cưỡng dọn dẹp được thức ăn trên đĩa.Ăn xong cùng nhau đi ra bến xe bắt xe chở về thành phố.Lúc ngồi xuống ghế.Tôi muốn có thời gian hỏi anh về tình hình ở nhà.Mấy hôm nay khánh có quấy anh không.Có bị phát bệnh không.Không đâu rất ngoan.Tội cũng đã quen với hiếu rồi.Nên nhiều lúc tôi không có ở nhà.Hiếu cũng không vất vả gì nhiều cả.Em không nghĩ là em ý lại quen với anh nhanh như vậy.Ngày chứ.Bác sớm cũng phải mất mấy tháng.Khánh có chịu hợp tác đi.Thịt gà cũng không phải là quá khó.Biết cách chăm.Là đối phương nhất định sẽ hợp tác thôi.Em gái của anh không bị ngu ngơ như khánh.Những cách chăm sóc hai người lại phá là giống nhau.Nên sau khi nghe anh nói như vậy.Cổ họng của tôi bỗng dưng nghẹn.Không nói được gì.Thành ra suốt quãng đường sáu mươi bảy tiếng.Tôi đều không ngủ.Mà chị ôm lấy anh.Lắng nghe nhịp tim đập mạnh của anh.Thật là đuối nước mình bị mất nghìn bộ phim truyền hình mới nổi được nhà xe phát triển chiếc tivi nhỏ.Nửa đêm về đến nhà.Tôi mệt quá.Nên cũng chỉ tắm qua loa.Rồi lên giường nằm ngủ một mạch chẳng biết gì cả.Mở cho đến khi bả vai bị lâm lang nhé.Bản thân mới mơ màng chuyển động cơ thể.Trả lời với giọng ngái ngủ.Hôm nay em được nghỉ mà.Trâm ngủ thêm tí nữa đi.Sao cô nói ý quả nhìn lầm không gọi tôi thêm lần nào nữa.Ảnh ván tràn ra.Đi xuống giường rồi lặng lẽ ra ngoài nấu ăn sáng.Cửa phòng khóa chặt để tránh cho tôi phải nghe tiếng thử máy nổ nào ở bên gara.Đến chưa.Bản thân cuối cùng cấm tình hình.Từ những lời nhìn đồng hồ trên điện thoại.Định thần một raw.Cũng vẫn chân ngồi dậy.Lấy quần áo mà lâm đạo sếp dưới cuối giường.Thầy ra.Sửa sang lại tóc tài.Lúc mở cửa phòng đi ra ngoài.Bên kara.Đã có mấy người đến rửa xe.Nhưng với anh với hiếu phải tập trung sửa chiếc xe công.Nên vẫn chưa có người xưa.Thành ra.Khách vẫn phải ngồi đợi.Tôi không phải là người kinh doanh.Thế nhưng bản thân biết rõ tâm lý khách hàng ghét chờ đợi như thế nào.Nhất là vào thời điểm vừa mới mở như thế này.Mà để họ đợi.Thì lại mất khách.Thế nên sau khi suy nghĩ một hồi.Tôi cũng không chần chừ mà ngay lập tức tiến lại cầm lấy miếng bọt biển.Mua xe tháng trước bị bọt xà phòng ba phủ.Dưới gầm xe.Cũng có rất nhiều chỗ lồi lõm.Không thể nào dễ dàng lau được.Thêm nữa là lần đầu làm chuyện này trên nền động tác.Vẫn còn khá dượng gạo.Vì thế lúc rửa xong.Vẫn còn một vài chỗ chưa được sạch.Như khách hàng.Có lẽ thấy tôi là người nhận đã đủ thê thảm lắm rồi.Nên họ cũng tặc lưỡi bỏ qua.Rút tiền đưa trả.Giờ lái xe rồi đi.Tiếng động cơ vang lên rolls.Kiểu serum đang sửa xe.Cũng giật mình ngẩng đầu lên.Mắt nhìn thấy tôi cầm xô nước chuẩn bị rửa chiếc thứ hai.Anh vội vàng bước đầu nhảy xuống chạy lại.Sơ đồ giọng nói.Quỳnh.Lại đi.Thương lần đầu.Cầm miếng bọt biển tiến về phía anh môi mỉm cười nói.Sao thế.Anh sửa xong rồi sao.Lâm thở dài anh điều khiển tay lên lau đi vọt xà phòng dính trên má của tôi.Cất giọng trầm trầm.Mấy loại chuyện này em đừng làm nữa đi rửa tay đi.Sao lại đừng làm.Anh nhiều việc như thế.Em giúp anh san sẻ không được sao.Không phải đâu.Em cũng biết lý do cần hỏi làm gì.Tôi nhức miệng giường mắt hết cằm khám chị anh nhìn sang phía bên kia đường.Lúc này hình bóng của vân cần thơ một:không đựng cơm canh ở trong đang xài từng bước.Triệu chứng tôi.Ngữ điệu có chút chùa chùa.Em giúp anh cho anh từ chối.Còn cô ta.Anh có từ chối không.Không muốn đẩy lâm vào cảnh khó xử.Vì vậy khi chạm mặt với vân.Tôi vẫn bình thường nhưng không phải có chuyện gì.Không nói không cười cũng không quan tâm.Mà vâng thì cũng đang muốn lấy lòng anh.Nên cũng chỉ liếc mắt nhìn tôi một cái để chán ghê.Sau đó bắt đầu ra là nói chuyện.Chị quỳnh.Về từ bao giờ thế.Hôm qua em có ghé qua dọn dẹp mà không thấy chị đâu.Câu nói này vốn dĩ nó vô cùng bình thường.Nhưng khi mà rơi vào tay của tôi.Chẳng khác gì một lời ám chỉ rằng.Từ khi tôi đi công tác đến giờ của ta hầu như ngày nào cũng sẽ qua đây.The men tất cả cơm.Rồi dọn dẹp.Có khi còn ở lại giúp luôn việc mất sữa.Thảo nào mấy lần trước gọi về.Tôi thi thử.Vẫn nghe thấy tiếng ở con gái cười khúc khích nói chuyện.Còn tưởng đâu là khách rửa xe.Bây giờ tận mắt thì mới bị.Hóa ra là con gái ông chủ cũ bỏ việc nhà.Chạy đi bán trên người đàn ông của tôi.Không trả lời cũng không được mà trả lời thì trong bụng lại mang theo một cục tức âm nhỉ.Tình hình cuối cùng tôi chỉ gật đầu một cái.Sau đó quay người sang liên kết do.Mấy giờ rồi.Đã sửa xong chưa.mười một giờ rồi.Vẫn chưa xong.Nhưng mà đến chiều rồi làm tiếp.Em có đi rửa tay đi.Vậy em về nấu cơm nhé.Hôm nay anh muốn ăn gì.Lâm nghẹn họng.Có lẽ anh cũng biết tôi đón ra được mọi chuyện rồi.Nhận định lên tiếng giải thích.Ai ngờ còn chưa kịp mở miệng.Thì vẫn đại gia cái giỏ ra trước rồi nói.Em mang cơm đến đây rồi.Mọi người cùng ăn đi.Có điều em chỉ mang đồ cho ba mươi bốn người ăn thôi.Cái nền.Tôi mỉm cười liếc mắt nhìn thức ăn và vân bay giữa bàn.Tổng cộng có hai món mặn và một món canh.Đồ ăn rất ngon và đủ dinh dưỡng.Lại đều là món mà anh thế.Nói thật nếu bảo tôi làm cho anh.Thì chắc chắn tôi không thể nào làm đi.Thêm nữa trong bụng nghĩ mấy ngày nay.Người này đều ăn cơm cùng cô ta.Lòng tôi chua thật sự.Cảm giác khó chịu vô cùng.Ghen tuông nhân nhóm tôi siết chặt lấy chiếc bọt biển trong tay.Gần như muốn vắt khô.Lúc này muốn nổi điên lắm rồi.Nhưng mà bản thân không quên đây là một cái bẫy khiêu khích của cô ta.Thế nên tôi vẫn nhẹ nhàng mỉm cười.Thật ngại quá.Nếu vân đã mang cơm đến rồi thì chúng ta cũng đừng phụ lòng em ấy như thế.Anh lớn.Anh còn không nhận lấy đồ để cho em ấy còn đi về.Chưa bây giờ cũng chưa muộn rồi còn gì.Thằng thưởng đuổi khách không một chút nên anh.Từ mắt nhìn vẫn đang tức đến nghiến răng nghiến lợi.Thì hả dạ cười khổ một tiếng.Làm mì phải dùng nhà.Cảm ơn vân về bữa cơm nhé.Có điều ngày mai.Em không cần phải nhập công như thế nữa đâu.Không sao đâu chị.Anh làm với anh hiếu làm cả ngày.Không có thời gian nấu.Nên em tiện bà mắc ỉa nấu luôn phần của họ.Dù sao cũng không có tốn cám.Tôi biết.Có điều bắt em đi xa như vậy đến đây.Chúng tôi rất nhiều.Tất cả xung quanh đây nhiều người.Em cứ một câu anh lân hai câu anh lâm.Người thức không biết lại cứ bản tá.Em lẳng lơ và vẫn cho người khác thì thật không hay đâu.Chị.Bị tôi đảo.Sắc mặt của vân chuyển màu không khác gì con tắc kè.Cô ta hơn ý nhìn sang lên.Thế anh im lặng tròn mắt nhìn.Không lên tiếng.Tiệm thẩm thực gần như muốn giờ nước.Đặt chiếc làn lên bàn rồi xoay người chạy một mạch đi ra bên ngoài.Love dòng người nhộn nhịp rồi cứ thế khuất.Chờ cho đến khi bấm hình mảnh khảnh ấy thật sự không còn trong tầm mắt.Từ lúc này mới thu hồi nụ cười.Những người sắt lại gần anh.Ngửa đầu lên nhìn anh.Còn người sáng lấp lánh không phải xấu hổ cất giọng nói.Sao thế.Vẫn còn nuối tiếc sao.Muốn cùng với người ta ân ái à.Làm sương sa.Anh giật mình ngạc nhiên.Mất mấy giờ giờ như mới hiểu ra được ý thức của tôi.Thế nên anh mang theo tức giận rồi nói.Em đừng có nghĩ lung tung như thế.Tôi vẫn không có gì cả.Em đương nhiên là biết anh không có gì.Nhưng mà cậu ta suốt ngày.Lượn lờ trước mặt của anh.Bây giờ còn mang tận cơm đến đây cho anh.Em bảo là em phải nghĩ như thế nào để.Thì hôm em đi công tác.Vân với ông chủ có ghé qua.Thấy tự hiểu nhiều việc.Nên cứ buổi trưa có ý mang cơm đến thôi.Vậy anh cũng để cho cô ta mang đến sao.Anh làm cho em không nấu ngon.Hay là nhân cơ hội tranh thủ muốn ăn đúng không.Càng nói tôi càng cảm thấy bản thân của mình quá đáng.Quá vận và vô vị.Nhưng không hỏi thế ôm trong lòng lại càng tức.Khoảng thời gian gần đây.Xe tình cảm được đẩy lên đến cao trào.Tôi đối với người đàn ông này.Chẳng còn được điềm tĩnh.Đặc biệt là khi mối quan hệ bị người thứ ba chen vào.Bản thân của tôi gặp chuyện.Nhận định chạy mất khống chế.mười hai truy sát cho bằng.Sao thế.Anh không trả lời được à.Không thấy làm trả lời.Tôi hít một hơi thật sâu chờ đợi.Trong nhiều lúc này đã nghĩ.Nếu anh còn lên tiếng thì cả hai kiểu gì cũng sẽ có chiến tranh lạnh.Vì bất đồng quan điểm.Thế nhưng may mắn là anh ngay sau đấy cũng ôm lấy tôi thì thầm bên tai.Quỳnh.Tôi không biết em suy nghĩ điều gì.Nhưng chị nói đi em biết.Tôi chỉ coi vườn giống như em gái.Bởi vì dù sao bọn tôi cũng từng làm bạn bảy trăm tám mươi lăm trời.Nói rũ bỏ quan hệ là chuyện không thể.Ngày lên thành phố tôi vất vả đi làm để kiếm tiền xem cho em gái.Nếu không có bố cô ấy thu nhận thì tôi cũng không được như bây giờ.Vì thế gia đình của họ.Chính là ân nhân của tôi.Trước giờ vẫn như vậy.Nói đoạn anh dừng lại giọng để thấp xuống không cách nào kiềm chế.Tôi không yêu vân.Trước này cũng chưa từng có với em ấy bất cứ điều gì mờ ám.Nên em đừng suy nghĩ nhiều.Để rồi bản thân mệt mỏi như thế.Hơn ba mươi năm nay.Tôi cũng chưa từng làm chuyện đó với ai cả.Ca khúc để ai làm với mình em hiểu không.Kinh nghiệm lần lượt ở thành phố a bao nhiêu năm tôi đã rút ra cho bản thân một kinh nghiệm đừng bao giờ tin.Những lời nói đường mật có cánh của người khác.Vì thế cho đến tận bây giờ.Đối với bất cứ ai tôi cũng đều cảnh giác.Duy nhất chỉ có lưng là bản thân lại thất bại đến thê thảm.Hình ảnh mất nửa phút lý mười.Lúc này tinh thần đã ổn định.Tôi hỏi đáp.Em biết rồi.Được rồi sẽ vào nhà ăn cơm thôi.Cơm canh nguội cả rồi.Anh này nếu bận quá có thể thuê một người tới nấu cơm trưa và tối như vậy.Anh với cả hiếu cũng có thời gian để làm việc hơn.Không cần đâu.Chị vài ba món là một nó là xong ấy mà.Nếu như bình thường em nghĩ là anh xong được.Nhưng mà giống như hôm nay.Cách đồng như vậy.Thì anh tính sao vẫn cứ tính gọi cơm ở ngoài ăn nhà ăn mãi như thế sao được.Thì em cũng nói là thi thoảng mà.Nếu vậy.Em ở nhà nấu cơm cho anh giang trả lương cho em.Thật là thuê người đến nấu cơm trưa và tối anh chọn đi.Thôi được rồi để đấy ngày mốt anh hỏi xem mấy người xung quanh có ai làm được thì sẽ.Họ đến.Thật ra chuyện này tôi đã suy nghĩ khá lâu mới đưa ra quyết định chứ không phải hứng lên là nói.Ngày trước gala mấy ngày đầu đều đặn công việc cũng ít thế nên lầm vẫn còn thời gian thu xếp.Nấu cơm nên chúng tôi cũng không nghĩ nhiều.Nhưng dạo gần đây tiếng tầm tốt hơn.Người nọ đến người kia gái đến.Lượng công việc quá nhiều.Khiến cho anh và hiếu không kham được.Thậm chí có hôm.Hai người phải cố làm đến tận khuya.Để ngày mai kịp cho khách đến lấy.Sau đó sáng lại dậy sớm về bên công trình dọn cửa.Cả ngày tính ra chỉ được ngủ có mấy tiếng đồng hồ.Nhiều khi thế anh mệt đến mức mất đều răng những tơ máu mệt mỏi.Tôi còn nói ý hỏi anh xem.Anh có đánh thuê người đến phụ không.Thì những câu trả lời nhận được lại là.Nếu thuê người.Lại phải mất tiền trả lương cho họ.Như vậy mỗi tháng chẳng kiếm được bao nhiêu.Bây giờ còn cố được.Đổi lo lắng quá như thế.Khi đó anh nói rất bình thường.Vợ như muốn ăn ổi tôi lại vợ nhưng muốn tự động viên chính mình không được gục ngã.Còn tôi.Lại chỉ biết dùng vòng tay của mình.Ôm lấy anh.Tiếp thêm sức mạnh cho anh.Để anh biết rằng.Cho dù khổ cực bao nhiêu.Tôi vẫn luôn ở đây bên cạnh anh yêu anh.Bất chấp không màng đến xung quanh.Nghĩ đến chuyện cũ.Cảm xúc cho người bắt đầu có sức ảnh hưởng.Từ cái lắc đầu mấy cái.Đưa tay gấp chân lầm miếng cá rán rồi nói.Để ngày mai.Em đi làm về cho em hỏi nhé.Vậy phiền em rồi.Ngày ngày kết thúc.Sáng hôm sau đến trụ sở làm việc.Tôi vừa bước vào phòng làm việc.Đã nhìn thấy loan người chỗ của mình.Trên tài là cốc sữa ấm.Lúc đó tôi thật sự chẳng muốn nói chuyện một chút nào.Vì bản thân không thể nào tha thứ hai quên đi những chuyện mà mình đã gặp.Thế nên tôi say người.Ai người vừa mới bước được có hai bước.Cánh tay đã bị người phía sau kéo lại.Sau đó giọng nói quen thuộc cất lên.Quỳnh.Chúng ta nói chuyện một lát đi.Tôi có chuyện muốn nói với chị đi.Tôi cười khổ.Mí mắt nâng lên.Nhìn loan với anh mất buồn bã.Ngữ điệu cách lên đầy thờ ơ lạnh nhạt.Nói chuyện sao.Giữa tôi và cô có chuyện gì để nói sao.Chuyện gì thế.Hay là muốn tôi cảm ơn cô đi.Muốn ở đây chửi bới cô sao.Quỳnh à.Chị nói như vậy là sao.Cảm ứng từ cái gì.Chửi bới cái gì chị làm sao thế.Làm sao để làm sao.Mới có mấy ngày.Cô đã quên luôn cái việc mà có mỗi người khác làm rồi sao.Quyền anh.Cứ để tôi nhắc lại cho cô nhớ nhé.Để rồi sau đó của xem lại xem.Có còn xứng đáng với hai chữ bạn bè với tôi không.Lắng nghe tôi nói như vậy thì giật mình.Cô ấy buông lỏng cái nắm tay ở tay tôi ra.Đồi mồi giun giả kinh hãi.Như thế mình vừa nghe thấy một vụ giết người thảm hại.Mà nạn nhân là tôi với.Ánh mắt lòng lành đột biến âm đạo.Cô ấy xịt mũi.Nức nở không dám nhìn tôi.Mà tôi thì lúc này cũng vô cùng kiên nhẫn chờ đợi.Trên đường trần thị lưu.Người đối diện vẫn không mở miệng nói tiếng nào.Tôi chẳng còn cách nào ngoài việc cười.Đưa tay lên ván sợi tóc xoài trước gò má của mình rồi nói.Chẳng phải là cô vẫn muốn biết kết quả của tôi.Ruột của có leo lên giường anh ta hai mươi sao.Vậy bây giờ tôi nói cho cô biết nhé.Thuốc tác dụng rất mạnh.Tôi cũng suýt chút nữa.Trở lên dơ bẩn phản bội người yêu của tôi rồi đấy.Tôi vừa nói.Chỉ ngón tay lên trán của mình tôi nói tiếp.Có nghìn đi.Để lấy được ý thức.Coco.Tôi phải tự mình đập đầu vào tường không.Nhìn vẻ mặt tươi cười như không của tôi.Loan hoàng sợ chảy nước mắt.Cô ấy liên tục lắc đầu những cái vô nghĩa.Giọng nói nhất quá.Tuổi.Tôi chỉ nghĩ.Nếu thật sự chuyện đó thành thật.Thì chị.Ở bên cạnh chuyển vĩ.Như vậy tương lai và sự nghiệp của chị đều thuận lợi.Chị không cần phải khổ cực như thế nữa.Từ biết điều ấy là quá đáng.Nhưng mà tôi.Cũng chỉ muốn tốt cho chị thôi.Tốt cho tôi.Có muốn tốt cho tôi.Những cô có biết.Tôi thật sự cần cái gì không.Tôi đã nói với cô không dưới mười lần.Đừng can thiệp vào chuyện của tôi.Cũng được nghĩ rằng.Tôi phải ôm chân trần vỹ thì mới có tương lai.Cô đừng nghĩ rằng lớp là kẻ nghèo hèn không xứng với tôi.Tôi đã nói chứ không phải là không.Nhưng sao cô không chịu hiểu như thế.Chính vì chị cố chấp như vậy.Nên tôi mới phải dùng đến cách đó.Nếu không.Chị vẫn cứu mình không tìm được đường thở.Lòng vẫn kiên trì giải thích biện minh cho hành động của mình.Quấy khóc nức nở.Nước mắt chảy đầy mặt.Nhưng tôi chẳng thấy đáng thương chút nào cả.Ngược lại.Càng nghĩ lại chuyện cũ.Bản thân càng cảm thấy phẫn hận.Tôi hận không thể nào cầm cốc sữa trên bàn hết vào mặt của cô ấy.Tập làm bản thân làm vợ.Tặng cho có ý mấy cái bàn tay.Để cho cô ấy hiểu được rằng.Thấy sai là như thế nào.Cô ấy đọc được tình bạn của chúng tôi ra sao.Cô là cái thá gì.một có quyền quyết định tương lai của tôi cuộc sống của tôi.Trần thúy loan.Tôi nói cho cô biết.Đến họ hàng máu mủ nhà tôi.Thậm chí bố mẹ tôi còn sống.Thì cũng chẳng ai làm suy nghĩ của tôi thay đổi được đâu.Ngày hôm đó.Cô biết là tôi tỉnh táo lại.Từ được điều gì không.Tước giá như.Tôi đủ can đảm tàn nhẫn với cô.Thì tôi nhất định.Sẽ tốn tập cô đập đầu vào tường.Để chú có cảm nhận được những thứ mà tôi phải trải qua.Nó đau đớn như thế nào đấy.Tôi.Tôi lớn lên trong hoàn cảnh khổ cực.Tôi luôn biết an phận.Không ham muốn trèo cao.Nên tôi có yêu đương.Cũng không bao giờ với tao tới người khác.Trần vỹ.Anh ta là thân.Là người mà bao nhiêu người muốn lên giờ.Anh có thiếu gì đàn bà.Một cô gái nấm lùn bị lùn.Để tôi vào vũng bùn lầy như thế.Hãy nói cô cảm thấy tội lỗi lầm chưa đổ sao.Cho nên muốn tận mắt nhìn thấy tôi chống cự anh ta.Tận mắt chứng kiến.Anh ta đạt chúng tôi xuống đáy bùn.Mỗi một câu nói ra khỏi mẹ.Chẳng khác gì một quả bom đặc.Gây đầy thương tích tròn.Cô ấy khóc nấc lên thành tiếng ánh mắt nhìn tôi phủ đầy đau thương buồn bã.Quen nhau nhiều năm.Đây là lần đầu tiên chúng tôi bất hỏi đến mức tăng bình như thế.Cũng là lần đầu tiên.Tôi để cho bản thân của mình kết quả đến vậy.Trước kia.Cả hai chúng tôi đều là đồng nghiệp cộng tác vô cùng ăn ý.Tính cách lại lạnh nhạt thờ ơ.Chẳng phải ai cũng bắt nạt được.Vậy mà giờ đi một người lạnh lùng một người xin lỗi.Vết nứt cho hai chữ bạn bè.Sau mỗi câu nói.Đề thi nhau chồng chết.Nghĩ đến điều ấy.Tôi dứt khoát gạt tay của lon cho khỏi tay mình.Khóe miệng nở một nụ cười rất nhà.Trần thúy lan.Ngày hôm nay.Cũng là lần cuối cùng tôi nói chuyện với cô với tư cách là bạn bè.Từ ngày mai trở về sau.Gặp nhau.Chỉ có những người xa lạ đi.Nếu phải cùng nhau chạy tint.Thì cứ bình thường như những đồng nghiệp khác.Đừng quá phận thấy một điều gì nữa.Nỗi lòng.Tôi cũng chẳng nhắn lại.Bước chân vội vã hướng về phía bàn làm việc của mình.Mặc kệ tất cả đang tò mò mà kệ tin nhắn được nhiều người gửi đến hỏi thăm.Tôi tuyệt nhiên vẫn không hé răng nữa lời.Trong đầu lúc này chỉ tồn tại duy nhất một ý nghĩ.Hết rồi.Đến nước này.Mọi chuyện thật sự đã hết.Không còn cách nào cứu vãn.Sau ngày hôm ấy tôi tuyệt nhiên không nói chuyện với loan một lời nào cả.Kể cô ấy cố trước một cái nọ cái kia đặt trên bàn của tôi.Tôi cũng đều nhờ con bé trinh chuyển trả không sót một thứ.Một lần.Highland baron.Cô ấy còn ráng giờ.Đến lần thứ tư.Bản thân chắc cũng chẳng chịu được nữa.Nên phải nhắn tin cho tôi.Chị còn giận tôi sao.Từ bây giờ phải làm gì.Thì chị mới bỏ qua hết mọi chuyện.Để chúng ta trở về như trước.Độc giảng tin ấy.Tôi không phải là không có cảm giác đau lòng.Chỉ là tôi đã quyết định.Mối quan hệ không thể nào có trở lại được nữa.Thế nên kiên quyết không trả lời.Gửi đến thì đọc.Đập dòng lại thoát ra.Rồi tiếp tục làm việc.Chẳng muốn suy nghĩ hay để ý thêm điều gì khác.Cũng chẳng muốn làm hòa.Một tháng chủ đề.Thời gian loan tổ chức cưới cũng chỉ còn vài ngày nữa.Ban đầu tôi định gửi tiền mừng nhờ lễ hội đi hộ giúp.Nhưng cũng chưa kịp đưa.Thế cô ấy lại nhắn tin cho anh nhỉ.Xin lỗi tôi rất nhiều.Thậm chí có hôm.Còn cắn răng nhịn nhục.Việc bị tôi phớt lờ năm lần bảy lượt.Vẫn quyết tâm đợi tôi dưới sương lạnh.Cốt yếu chỉ là muốn tận tài nghe tôi đồng ý đến chùa.Tôi vẫn còn nhớ hôm ở thành phố a có mưa.Đoàn nhắn tin hẹn lúc cả hai về gặp nhau nói chuyện một lát.Những từ kiếm cớ tăng ca để từ chối.Khi đó cô ấy đã có bầu được hơn ba tháng.Nên tôi nghĩ của cô đơn.Cũng chẳng đợi được lâu.Ai ngờ lúc mười đi ra đến cùng.Mắt vẫn nhìn thấy người đó mặc chiếc áo khoác toàn sự.Đứng ở dưới mái hiên của ngân hàng.Bộ dáng trông khá là chất.Cảnh tượng này chờ tôi có sức làm đến mấy.Cũng không thể nào lạnh lùng tuyệt tình.Nên bước chân đành phải tiến lại cất giọng hỏi.Có còn ở đây làm gì thế.Những gì cần nói.Chẳng phải.Tôi đã nói rõ cả rồi sao.Ngữ điệu của tôi lạnh nhạt.Chẳng khác gì đang nói với một người xa lạ.Làm nghề xong thì cười buồn.Gọi ném mồi nhỏ giọng nói.Tôi nghe tiếng nói chị không đến đám cưới.Nền muốn hỏi chị.Có phải là thật không.Đúng vậy.Ngày hôm đó tôi rất bận.Tin mừng.Tôi gửi cho nó hồ rồi.Chúc cô hạnh phúc viên mãn với trường của mình nhé.Chị không đến được sao.Ngày trước chị hứa làm phù dâu cho tôi cơ mà.Vậy có nói xem.Quan hệ đối với tôi bây giờ.Còn có thể tốt đẹp như một tháng trước hai mươi.Tuổi.Tôi xin lỗi.Xin lỗi.Được.Tôi tha lỗi cho cô.Từ bây giờ trở đi.Cô cũng không cần phải dằn vặt mình thêm nữa.Nếu vậy thì.Đám cưới của tôi.Chị với anh ta cùng đến đi.Không cần đâu.Đến để mấy người nhìn anh ấy bằng ánh mắt khinh thường rẻ mà sao.Một tháng trước.Ánh mắt của tôi nhìn lên.Thi thoảng sẽ lựa về vẫn hình.Thì đến bây giờ.Tôi chẳng còn một chút cảm xúc nào cả.Người phụ nữ này.Cô ấy đã hủy hoại hết đi tình bạn của chúng tôi.Cô ấy đã được toàn thì niềm tin của tôi.Cho dù bây giờ có chuộc lại bao nhiêu.Tôi vẫn không được cao thường coi như không có chuyện gì.Bởi vì bề ngoài tôi mạnh mẽ là thế nhưng chẳng ai biết được mỗi đêm nhắm mắt lại.Cảnh tượng giữa biển cùng với trần vỹ lại hiện về.Ám ảnh tôi.Hỏi tôi muốn quên đi cũng không thể nào quên.Mưa vẫn rơi từng hạt nắng.Qua một lúc không thấy lần nói gì.Mở lúc này cũng đã đến.Thế nên tôi chẳng muốn đứng nói chuyện nữa.Đáng nói.Được rồi.Những gì cần nói cũng nói rồi.Có đi về đi.Trời mưa nhiễm lạnh không tốt đâu.Nói tuyệt tình thì không nỡ.Tôi đến cùng vẫn thừa dày dặn dò lon một câu.Giờ mới yên tâm xoay người rồi đi.hai tuần trước.Nhờ có sự giúp đỡ của bác hàng xóm.Nên chúng tôi cũng tìm được người nấu cơm trưa và cơm tối.Với lương một triệu một tháng.Vì thế khoảng thời gian này cả anh và tôi cũng cảm thấy đỡ mệt hơn một chút.Tiện nghi.Vẫn là khi cả hai đi làm về muộn.Không phải ai nội hội đi nấu cơm chờ đợi từng giây từng phút nữa.Ngày thứ bảy.Hôn lễ của loan cũng đến.Buổi chiều hôm ấy tất cả được trưởng phòng hồi cho phép nghỉ sớm để cùng nhau đi đến chúc mừng.Con bé trên nhìn thấy tôi vẫn không có ý định đi thì ruột già tiến lại nói.Chị quỳnh.Chị thật không có ý định đi với mọi người sao.Không đâu.Mấy chuyên mục chịu cần phải sửa.Em với mọi người cứ đi đi đừng để ý đến chị làm gì.Thật ra.Còn bé ngập ngừng nhìn tôi.Bản đồ nó còn vượng gạo để sợ sệt.Nhưng sau vài giờ.Không biết lấy can đảm ở đâu nó nói với tôi một chàng.Chị quỳnh.Chồng chuyện này.Em là người có tội lớn nhất.Thế nên chị giận.Thì giận một mình em đi.Đừng giận chị loan nữa được không.Trễ cả tháng này buồn bã lắm.Làm cái gì cũng không được hoàn hảo.Chị ấy.Được rồi.Tôi hiểu ý anh muốn nói gì.Nhưng tôi đã quá.Sẽ không đi là không đi.Em đừng tốn sức làm gì.Truyện tôi vào lon trở mặt.Đến nơi tất cả mọi người trong đời.Đều biết là sự thật.Hình nền thiên thần.Vẫn có người đến nói chuyện khuyên nhiều tôi.Nói thật.Tôi đến giờ phút này cũng không còn giận nữa.Chỉ là một lần bị tổn thương sợ đến già.Nên cho dù đã bỏ qua.Bản thân vẫn chẳng dám để mình tin vào tình bạn một chút nào nữa.Cứ nghĩ đến chuyện cũ thì bản thân lại đau.Tôi thở dài để mệt mỏi.Gục mặt xuống bàn.Nhắm mắt là một lúc cho tình người.Hai người chưa được mười phút.Điện thoại bỗng dưng vàng nền hồi trương rồng.Số gọi đến là của hiếu.Tôi mà vẫn mất mất em.Ở nước nhật.Thế ngay lập tức đã nghe thấy giọng nói gấp gáp của anh ta ở đầu bên kia.Em đến nhà bệnh viện thành phố đi.Khánh bị tai nạn rồi.Tìm tôi giống như bị ai đó gõ vào một cái thật mạnh.Kéo theo đó chân tay bủn rủn.Có lồng ngực của tôi nhức nhối.Từng tiếng nấc nghẹn trong cổ họng không thể nào kiềm chế được.Tôi không còn tâm trạng nào nữa vội vàng tắt máy.Cầm túi xách lao ra ngoài.Vừa chạy vừa hỏi hiếu.Sao thế.Sao lại bị tanh.Có nặng lắm không.Đầu dây bên kia.Tiếng bác sĩ ghê.Tiếng tăng ca để dần dần truyền đến.Cuối cùng bản thân của tôi không chờ đợi được nữa đành cúp máy điên cuồng vừa chạy vừa khóc.Giờ đến cửa.Tôi có những người mất phương hướng.Chạy xuống dưới lòng đường quốc lộ.Hòa mình giữa những dòng xe đông đô.Tôi cũng chẳng để ý đến đèn giao thông.Chuyển sang màu gì cho đến khi nghe thấy tiếng xà phòng kích lợi mới hoàn hồn nhận thức được việc mình.Làm.Nhìn chiếc xe ô tô dừng chỉ còn cách mình một khoảng chưa đến ba mươi phút.Chân tay của tôi.Chẳng thể nào kiềm chế độ.Run lẩy bẩy.Cả người cứ như thế ngồi bệt dưới lòng đường.Trong lòng sợ hãi chưa giảm biết được chút nào.Suýt nữa thôi.Nếu bản thân đi nhanh một chút nữa thôi nếu đoạn đường này đông xe còn lại một chút nữa nếu người lái xe.Không còn kịp.Chỉ còn lại tôi bây giờ.Nằm ở đây với vũng máu đỏ cũng nên.Thầy cô ơi.Cô bảo sao không thế có đứng dậy được không.Có cần tôi đưa cô đến bệnh viện không.Mắt cá chân đau nhói.Tôi nhận được cổ họng chẳng biết nói gì.Thì đúng lúc này.Bỗng nhiên.Loa từ đám đông chạy đến đỡ lấy tôi.Cưới hỏi tôi lo lắng.Quỳnh ơi chị có làm sao không có bị thương ở đâu không.Nghe thấy giọng nói của cô ấy.Bản thân hiện tại chẳng khác gì người vợ được vàng.Tôi chẳng còn ôm trong lòng thù hận hay tức tối.Bàn tay vội đưa ra.Túm lấy cánh tay của law.Nói bằng giọng run rẩy.Bệnh viện.Đưa đến bệnh viện đi.Được rồi được rồi tôi đưa chị đến có chuyện gì thì phải bình tĩnh đừng có cuống lên nhỉ.Nhất định được sẽ vào đó thôi.Khánh.Khánh.Tôi phải đến bệnh viện nhanh lên.Làm ơn đi đưa tôi đến đó.Làm bạn với nhau nhiều năm lon thừa biết khánh đối với tôi có địa vị quan trọng ra sao nên.Tôi nói như vậy cô ấy cũng cuốn cùng.Chẳng khác gì tôi.Nước mắt em làm đẩy mật việc đổi lìa vũ quỳnh được rồi tôi đi.Khánh nhất định sẽ không sao đâu chị yên tâm đi nói xong loan vội vàng.Lỗi mất lái xe kia giúp tôi sau đó cô ấy cũng bắt lấy một chiếc taxi.Đưa tôi đến bệnh viện.Chưa đầy mười phút sau xe dừng lại trong sân.Tôi chẳng đợi cô ấy nữa mà thích hay về lối cầu thang bộ.Chạy một mạch lên tầng bốn.Trong quá trình đi ấy chẳng thoát khỏi về ba phải hết người này đến người kia.Đến nơi nhìn thấy lâm ngồi xổm hai tay ôm.Chừng nào đến tướng nữa anh hỏi dồn dập.Khánh làm sao thế.Em nói được rồi.Rốt cuộc đã có chuyện gì.Lần cuối được nhìn toàn thân tôi run lên.Anh đau lòng.Thời nắm tay cuộn chặt dừa nói.Bác sĩ đang cấp cứu cho cậu ấy.Quỳnh à.Đừng khóc nữa.Bác sĩ nói sẽ cố hết sức.Mấy lần chứ.Bọn họ cũng nói với tôi những lời này.Nhưng rồi sau đó mẹ tôi cũng bỏ tôi mà đi.Bây giờ đến lượt em của tôi cũng thế.Tôi cảm dám tin ai nữa.Tôi sẽ còn dám bám víu lấy điều ấy.Điểm không lấy được thể tích.Ở trên đời này.Tôi chỉ có duy nhất một mình em là người thân làm móng nhà.Bây giờ em mà bỏ tôi đi.Tôi bơ vơ một mình.Thử hỏi.Tôi phải làm sao để có thể tiếp tục sống đây.Khóc nức nở trong lồng ngực vẫn còn mùi dầu máy của anh.Từ dùng giọng hỏi.Thằng bảy sao lại như thế.Rõ ràng lúc sáng.Nó vẫn còn rất vui vẻ cơ mà.Lúc sáng nó còn nói.Sẽ đưa em về.Để buổi tối cùng ăn món cá canh chua mà.Quỳnh à.Bình tĩnh đi.Các bác sĩ ở viện này đều là bác sĩ có tay nghề rất giỏi.Nhận định giải cứu được khánh thôi.Ngữ điệu của anh ngập ngừng nhưng.Càng khiến tôi cảm thấy bất an.Cảm xúc không kìm nén được nỗi câu nói.Sao anh không nói.Nói đi.Quỳnh.Đợi bác sĩ ra tôi sẽ nói cho em biết được không.Đời.Anh bảo em đợi đến bao giờ đi.Ở trong đó làm cha của em đấy.Là người thân duy nhất của em anh biết không.Từ nhỏ em thương nó còn hơn cả chính mạng sống của mình.Từ nhỏ cái gì cũng thiệt thòi.Em đều cố gắng bù đắp cho nó.Nhiều năm qua.Tôi là khổ cực.Nhưng mà chị em luôn có nhà.Nó tìm bằng từ gì của một đứa trẻ.Nhìn nó vẫn biết nhận thức em khổ hay là sướng.Bây giờ thì sao đi.Em nằm trong kia.Vì sao lại biết tên hả.Cũng không được quyền biết sao.Vừa lớn tiếng vừa cười nhạc trong nước mắt.Tôi nâng mí mắt nhìn phía hành lang sâu hun hút.Từng giọt lệ cứ như vậy vợ à.Ngoài kia trời đã đổ mưa.Gió ngừng thổi lớn kèm sấm sét.Với lại cập đến khiến da thịt của tôi trở nên lạnh toát.Nhưng so với khánh ở trong phòng cấp cứu.Có lẽ.Cũng chẳng bằng được.Ôm chặt lấy tôi lâm nói.Tôi xin lỗi.Muốn khóc thì cứ khóc đi.Phật tổ nhận định sẽ phù hộ cho cậu ấy.Rõ ràng anh muốn ăn ổi tôi.Tìm những từ lúc này giống như người điên vậy.Nghe xong thì bản thân bắt đầu nổi loạn.Tuy rằng người ra khỏi anh.Anh không chịu thì bắt đầu há miệng cắn anh đánh anh.Thậm chí móng tay quảng cáo lên mặt của anh.Thế nhưng.Anh vẫn không một lời than vãn.Chỉ có vân đứng ở bên cạnh không nhìn được.Cô ta nào đến để tôi hỏi người anh ruột.Chị nổi điên cái gì thế.Lâm đi làm từ sáng sớm.Biết gì đâu mà chị đánh ấy như thế.Cô tránh ra đi.Đây không phải là chuyện của cô.Từ trước đến giờ.Bản thân của tôi đối với vân.Để nó không ưa.Nên tôi chẳng thèm quan tâm đến lời của cô ta.Đánh mất từ đầu đến cuối vẫn chỉ dừng chân người của lâm và hiếu chờ đợi câu trả lời.Chỉ là hai người đó miệng cứ như ngậm bồ hòn.Không một lời hái ra.Vẫn bị tôi mắng.Thì bắt đầu lộ nguyên hình nghiến răng nghiến lợi từng chữ nói.Được rồi.Nó đâu phải là chuyện của tôi.Nhưng tôi thấy có đáng lâm.Tôi nhịn không.Tôi cứ nói đấy thì sao.Biết là vân khiêu khích mình.Nhưng vì đây là bệnh viện tôi không muốn đánh nhau động chân động tay.Thế nên lạnh lùng giật cánh tay đang bị giữ lấy ra khỏi tay của cô ta.Ánh mắt lạnh đến mức.Mình đóng băng cần người bên cạnh.Tránh ra đi.Giường như vân chẳng nghe thấy tôi nói gì.Hoặc là nghe thấy.Nhưng vẫn giả điếc.Nền đất mặt vẫn để thách thức nhìn tôi.Chẳng phải là chị muốn biết vì sao em chỉ vào đây sao.Được rồi.Để tôi nói cho mà biết.Là do thằng em chị phát bệnh.Là nó tự mình làm ra đường.Để dự bị ô tô tông vào đấy.Ở đây chẳng ai có lỗi mà nó cả.Đáng lẽ ra lúc này tôi phải cho vân mấy cái bạt tai.Học lớp trưởng tốc motor.Đánh cho một trận tơi tả.Vì dám khinh thường nói khánh như vậy.Theo những đến cùng.Tôi lại không thể làm được gì.Bởi về hơn ai hết.Tôi đều biết.Tình trạng của em trai mình như thế nào.Xác suất xảy ra chuyện lớn như thế này bao nhiêu.Hai tay của tôi buồn thấm từng hồn đổi lại từng bước.Để làm như bị ai đó cầm dao đâm mình.Trong tiếng gió thét gào bên ngoài cửa sổ.Chồng cái lạnh thấu xương.Bản thân tôi lúc này chồng chẳng khác gì.Một con búp bê bằng vải.Giường đôi mắt không còn một cảm xúc nào cả.Hương lan.Đang ôm lấy mình.Giọng nói cứ giống như được lập trình sẵn.Em mới nhất định sẽ không sao.Em mới mạnh mẽ như thế.Sao có thể chết được chứ.Không thể nào.Nhất định sẽ không thể nào đâu.Lời của gió.Tôi không nhìn tất cả mọi người nữa mà xin người rời khỏi nơi cấp cứu.Từng bước chân lợn chọn không vợ.Tôi đi về phía hành lang tối om.Đưa mắt nhìn xuống dưới sân rộng lớn mưa rào.Khoảnh khắc ấy.Tôi tự hỏi chính mình.Trái tim có đau không.Nếu đó.Giờ hiện tại.Lại có thể tỏ ra rất bình tĩnh như vậy.Nếu đồ.Sao lại không đứng ở phòng cấp cứu chưa được bác sĩ.Để rồi hỏi mọi người chuyện gì đã xảy ra.Vũ trụ.Muốn khóc.Thì cứ khóc đi.Giọng nói của loan vang lên.Tôi chẳng biết cô ấy đi theo tôi từ bao giờ.Tôi chỉ biết cô ấy lúc này.Vòng tay ôm tôi chặt vào lòng.Nước mắt cũng như tôi trải dài trên.Bạn tôi làm bạn lâu rồi.Tội cố ý cùng tiếp xúc với kháng nhiều.Những tình thương dành cho em cũng không phải là ít.Nhiều lúc có thể.Nền vẫn thi thoảng.Đặt đồ trên mạng rồi kêu shipper giao đến tận nhà cho em tôi.Tất cả đều là quần áo và thuốc.Học là buổi trưa cho người thiểu năng.Chỉ đến khi sau này.Truyện kiều khiến cho chúng tôi không còn qua lại.Tuổi mới không còn làm cái hành động ấy nữa.Đưa tay lên quét nước mắt.Tôi khịt mũi.Trước những lời an ủi của non chưa có thể yếu ớt gật đầu cười nhạc.Đổi màu trắng bệch mất mấy.Cảm ơn cô nhé.Trời cũng muộn rồi đấy.Cô về đi.Hôm nay chẳng phải đám cưới của cô sao.Ở đây mọi người không tìm thấy lại lo đấy.Nghe tôi nói như vậy.Loan ngay lập tức lắc được.Quấy siết lấy cánh tay lạnh ngắt nhật của tôi.Giọt nước nghệ an.Tuổi đối với trẻ.Cùng với chị đợi khánh tỉnh lại.Đám cưới một chiều mai mới đưa dâu.Tôi không vội đâu.Nói về mà loan không chịu nghe lời tôi.Tôi cũng im lặng không nói gì thêm.Tôi chờ ròng rã cả đêm lẫn ngày.Có lúc mệt quá trời mất đi một lúc.Nhưng cả người lại mang bởi những ác mộng điên cuồng.Tôi mơ thấy toàn thân của kháng đẩy máu.Nhìn tôi với ánh mắt đau lòng mình ngủ ở.Tả mẹ của tôi.Bà đưa ánh mắt vẫn hợp nhìn tôi.Nói tôi không biết chăm sóc tốt cho em.Để em gặp chuyện không may như bây giờ.Tuổi thở dốc.Đưa tay lên ôm lấy.Trên trán mồ hôi túa ra từng từ.Ở bên cạnh.Lâm đã thay lon ngồi ôm lấy tôi từ lâu.Ảnh đề tài rút mồ hôi cho tôi.Giọng cất lên rất nhỏ.Quỳnh hả.Ăn một chút cháo đi.Từ hôm qua đến giờ em cứ nhìn như vậy sẽ đau dạ dày đi.Mấy giờ rồi anh.Biển tám sáng.Em không ăn thì có uống cái hộp sữa vậy.Chị nếu em gục xuống.Thể thao có thể chăm sóc cho khánh được.Anh bảo xem.Mới có giận em không.Tôi đột nhiên mất lời của lâm.Đường mí mắt ngước lên nhìn anh.Đôi mắt đã không còn rơi rớt những giọt lệ.Nhưng tất cả ai cũng.Some là sự đau đớn đến tầm tàn phế liệu.Nếu như em còn tâm đến em với hơn một chút.Nếu như có thể cho em ấy uống loại thuốc tốt nhất.Thì có phải.Sẽ không có chuyện như ngày hôm nay không.Không đâu.Khánh nhất định không trách em.Bởi vì em được một người chị rất tuyệt vời.Em phải làm sao.Đã gửi hai tiếng rồi.Nhưng mà xã hội vẫn chưa ra.Sau khi lấy vợ.Anh không đáp lại.Cả người cao lớn cũng run lên từng hồi.Lúc ấy giúp mặt vào trong lồng ngực của anh.Chẳng biết biểu cảm của anh ra sao.Mãi về sau nghe hiếu kể lại.Tôi mới biết nỗi sợ của anh so với tôi chẳng kém.Bởi vì chị ấy.Anh sợ quá khứ của anh lại rơi lên người của tôi.Sự khánh phải nằm thực.Không chịu tỉnh lại.Ngày hôm qua.Sau khi khóc một.Từ mới lấy lại được can đảm để người nghe hiếu kể lại.Anh ta kể.Bình thường.Khánh vẫn ngồi xem tivi và chơi đồ chơi.Tìm hôm qua chẳng hiểu sao.Em đang ngồi được một lúc thì lại đẩy xe đi ra ngoài.Lúc ấy anh ta vẫn sửa xe nên không biết.Mở cho đến khi vân từ nhà vệ sinh đi lên.Nhìn thấy thế để hát lên.Nhưng mà không kịp.Chiếc xe cùng đi với tốc độ nhanh cứ như thế nào đến định mệnh.Thích văn em lên cao.Rồi du lịch xuống đất.Cả người nhanh chóng nhuộm máu đỏ.Lúc đó ngay xong tôi đau lòng.Tôi chẳng khóc được nữa.Trái tim giống như bị ai đó cầm dao đâm vào.Đầu không còn từ gì có thể tả được.Có anh lấy một miếng đi.Để tôi đút trẻ em.Người chứ không phải bê tông đường.Ăn vào mới có.Im lặng một lúc rất lâu.Làm cũng được từ thìa cơm đến bón cho tôi.Trẻ là đốt mãi vẫn không thể nào nuốt được.Dọn giảng rất ngon.Nhưng lại cứng nhiều sách về.Phải đến tận một tiếng nữa.Khi bên ngoài mưa đã ngớt.Các bác sĩ cũng lần lượt đi ra.Với nét mặt phờ phạc.Đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.Một số người đưa khánh trở về phòng chăm sóc đặc biệt.Còn bác sĩ chính đưa mắt nhìn hỏi ai là người nhà của nạn nhân.Đến khi thấy tôi tiến lên thì nói.Cô gái.Vâng tôi nghe đi.Tình hình không được lạc quan.Vết thương ở não rất nặng.Tình hình như thế nào.Bác sĩ cứ nói đi.Tình hình em trai cô.Không được khả quan cho lắm.Nói trắng ra.Làm vết thương ở sọ não quá nghiêm trọng.Còn bị nhiễm trùng.Thêm nữa.Tay với chân đều bị gãy.Toàn bộ phận lồng ngực.Đều đã bị dư.Cờ tìm cũng bị tổn thương cấp độ nào.Nói đến đi.Ông ấy liền ngừng lại.Ánh mắt buồn bã nhìn tôi đầy bất lực.Hơi thở rất yếu.Chúng tôi chuyển đến phòng theo dõi đặc biệt rồi.Người nhà đi ra đóng tiền phẫu thuật với tiền thuốc men.Sau đó cũng nên bàn bạc.Để đưa ra phương án đi.Nỗi lòng.Bác sĩ cũng bảo tội mặc áo khử trùng.Sau đó đi theo họ vào bên trong.Mới có nửa ngày.Em tôi đã phải nằm ở đó với cái đầu cạo trọc.Toàn thân tắm để các loại máy móc ống dẫn.Mặt nạ thở oxy không có xương.Trên máy monitor.Là nhịp tim cùng với huyết áp chảy yếu.Khánh à.Tỉnh dậy đi.Khánh.Chị đến rồi đi.Chẳng phải.Em vẫn muốn được đi biển chưa một lần sau.Tỉnh dậy đi.Chị sẽ đưa em đi được không.Đừng bỏ điều trị như thế.Khánh hà.Chị xin em đấy.Tỉnh dậy đi.Bây giờ.Chị chỉ còn mỗi mình em thôi.Ngày thường.Chỉ cần sức khỏe hết một tiếng.Em sẽ cười ta rồi hí hửng đưa tay lên với tôi.Trên những lúc này.Em im lặng nằm ở đấy.Đặt tay em trở về chỗ cũ.Tôi lặng lẽ bước từng bước đi ra ngoài.Mắt chẳng nhìn ai.Lồng ngực đau như muốn nổ tung.Tôi dựa người vào cánh cửa đóng chặt trượt xuống sàn.Từ tiếng nước cũng kiểm đến.Cả người có rốn không khác gì một con chim non bị thương.Rất nhiều năm về trước.Bố mất trong vòng tay của tôi.Sau đó vài năm.Mẹ cũng vứt trên giường bệnh.Bây giờ đến khánh.Em cũng không còn chịu đựng được nữa.Em có muốn bỏ tôi đi rồi.Tất cả.Được bỏ từ bỏ đi.Tôi phải làm sao để sống tiếp đây.Khóc chán chỉ một lúc.Từ lúc này mới nghe theo lên đứng dậy đi về phía dãy ghế ngồi xuống.Vừa nãy tinh thần hoàng loan.Tôi để mặc cho cảm xúc chi phối lưới chế.Nhưng mà bây giờ tỉnh táo.Điều tôi quan tâm vẫn còn rất nhiều đầu tiên phải gọi điện cho tổng biên tập để cinema.Nghiệp pháp sao để đi làm thủ tục nhập viện.Cuối cùng là chạy tiền phẫu thuật.Lúc đầu đến đi vì vết thương của khánh rất nặng.Nên bác sĩ phải ưu tiên cứ gửi trước tiền thì làm sau.Bây giờ em chuyển qua phòng chăm sóc đặc biệt dù kết quả ra sao tôi vẫn phải đóng viện phí.Chỉ là khoản này quá lớn.Đồng tiền lên đến những ba trăm năm mươi triệu.Tôi thật sự không biết tìm đâu để ra.Ngày thứ hai không được vào trong phòng thăm khánh nữa nên tôi chỉ có thể nhờ y tá chồng coi em.Ban đầu tôi định hỏi lỡ hồ với một ít thì nghĩ đi nghĩ lại ở nhà vợ lão là người.Kinh tế.Nên tôi lại thôi.Loan với tình.Cũng đã có người yêu và chồng.Mượn của họ cũng không đủ can đảm.Thành ra tôi chẳng biết mình đi hướng nào cho đúng.Mấy ngày trời số tiền gom được chỉ có bốn mươi triệu cộng thêm năm mươi triệu của mình trong sở rút ra.Là chín một chiều.Tôi đem hết đến bệnh viện trả trước một phần.Suốt quá trình ấy.Tôi đều không nói với lên một lời.Hai người lúc đến quầy đã nhìn thấy bóng dáng của anh đứng ở đó.Thời gian vừa rồi vì lo cho chuyện cuộc kháng rồi hầu như không có thời gian nói chuyện với anh.Lúc này nhìn thấy.Chợt nhận ra.Người đàn ông đó so với tôi.Cũng mệt mỏi không cám xịt muỗi từ nửa đầu để nước mắt của mình không tràn khỏi khóe mi.Khóe miệng miễn cưỡng cười một cái hướng anh nói.Cho hình hộp đứng ở đây thế.Làm giác đều.Tranh đề tài giúp tôi phút lại mấy sợi tóc rồi nói.Vào đóng tiền đi.Ừ đang trả anh một tiếng tôi gật đầu bước vào bên trong của kế toán lớp đưa thẻ cho.Làm ở bên cạnh cũng lấy ra một chiếc thẻ nữa đưa đến anh thản nhiên nói.Chúng tôi thằng toán hết.Ngày xong mấy người ấy tôi cứ tưởng là mình ngay ngầm nền trừng mắt nhìn anh tận mấy phút sau.Đến khi xác định mọi chuyện thật sự không phải là đùa từ mấy môi hoài anh.Triệu nữa để mà bù vào thế.Em cứ thanh toán đi.Tôi đi ra ngoài hút điếu thuốc.Khi nào xong thì gọi cho tôi.Anh nói đi.Có phải.Bán camera rồi đúng không.Anh bán sữa phải không.Lâm im lặng không trả lời.Anh nhìn tôi một phần buồn bã trong mắt của anh tôi đều cảm nhận được.Áp lực.Những gánh vác nỗi đau.Yêu thương.Tất tần tật.Để có được.Anh không thừa nhận.Youtube.Ảnh đã bán thật rồi.Thảo nào mấy hôm nay.Anh lại im lặng đến như thế.Thảo nào mấy hôm nay.Anh lại nhiều lúc thành người hút thuốc.Hóa ra là vì tôi.Tất cả đều là vì tôi.Xin lỗi.Xin lỗi anh.Ôm anh khóc đến sưng cả mắt.Sau một hồi cương quý.Người đàn ông đó cũng đưa tôi trở lại làm thủ tục thanh toán.Lúc ấy tình trạng của em tôi không tiến triển.Nhưng cũng không yếu.Thế nên tôi vẫn làm đều cùng nhau ôm lấy một hi vọng nhỏ nhoi.Nhưng cuối cùng thật không ngờ.Khi tôi vừa đặt bút ký xuống tờ giấy trả tiền.Cũng là lúc nhận được điện thoại của y tá.Nói em tôi.Đã thật sự tất thành.Chiếc điện thoại trên tay tôi.Trượt xuống nền gạch vỡ từ.Tôi không biết mình mất bao nhiêu lâu.Để đi đến phòng chăm sóc đặc biệt.Chỉ biết rằng suốt quá trình ấy.Bên cạnh đó là giọng nói của lâm vang lên.Quần áo.Em cứ khóc đi.Đừng kìm nén nữa.Âm thanh ấy thật xa xôi.Tựa như tiếng sóng biển ngoài khơi.Rò rỉ ảnh rất già.Nhưng lại gần tôi đến khó tưởng.Tôi không nói gì cả.Cũng chẳng náo loạn khắp liên qua.Im lặng.Nhìn cánh cửa được đóng kín.Bên trong là kháng với tấm vải trắng phủ kín.Trên người chẳng còn thích nhuận nghi.Em tôi chết rồi thật sự đã chết rồi.Quý vị và các bạn thân mến sau khi đọc xong tập truyện này thì thực sự là tất cả chúng ta đều cảm thấy quá.Đau xót cho số phận cuộc đời của hai chị em quỳnh và cả của lâm nữa.Bao nhiêu công sức mà quỳnh đã lăn lộn.Ở thành phố này.Để chăm lo cho em trai của mình giờ đây đã đổ sông đổ biển cả rồi.Và còn lâm nữa.Anh chàng này thì.Sắp cảm thấy là một người đàn ông quá tuyệt vời.Một người đàn ông cố gắng vươn lên xây dựng sự nghiệp.Thế mà về tình yêu.Anh ấy có thể đánh đổi tất cả.Một người đàn ông mà nhắn tin là tôi không phải một giám đốc.Cao su dịch cả thế nhưng mà vẫn đủ sức khiến cho tất cả người phụ nữ nào ở bên.Cảm thấy ấm áp tin tưởng và yêu thương.Và sau khi lắng nghe xong tập chuyện này thì quý vị và các bạn đừng quên để lại bình luận của mình về biên giới và nếu như cảm thấy.Hướng dẫn thêm mọi người đừng quên nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh nhé.Và tiết lộ với quý vị và các bạn một chút xíu về nội dung của tập tiếp theo thì chúng ta sẽ biết được lý.Vì sao mà mẹ của quỳnh.Lại không yêu thương con như vậy lại có sự thiên vị dành cho khánh.Chúng ta sẽ biết được mối quan hệ thực sự giữa quỳnh và khánh là như thế nào.Chúng ta cùng chờ đợi những diễn biến tiếp theo nhất bây giờ thì xin chào tạm biệt tất cả quý vị và các bạn và chúc tất cả.Một đêm ngon giấc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com