[siÊu PhẨm] Cám Dỗ - Tập 4 - Truyện Tâm Lí Xã Hội 2020 Do Mc Anh Sa đọc

[siÊu phẨm] cám dỗ - tập 4 - truyện tâm lí xã hội 2020 do mc anh sa đọc

Xin chào tất cả những thính giả của chợ tình.Ngày hôm nay anh sẽ mang đến cho quý vị và các bạn tập bốn của bộ chỉ.Cám dỗ.Quý vị thầy mến cô phóng viên vũ quỳnh.Là một người phụ nữ không chỉ mạnh mẽ trong cuộc sống.Mà trong cả tình yêu cô cũng như vậy.Cũng không phải là một người phụ nữ dễ dãi nhưng khi bắt gặp được định mệnh của đời mình thì cô đã quyết tâm giữ lấy.Tập truyện.Thì đã có sự xuất hiện của một nhân vật giám đốc trẻ tuổi.Và theo anh nghĩ thì có thể.Nhân vật này.Cũng là một trong những cám dỗ dành cho cuộc đời của vũ quỳnh.Ngay bây giờ xin mời tất cả quý vị và các bạn cùng đến với nội dung chi tiết tập bốn của bộ truyền cám dỗ tác giả.Lý thuyết của phần diễn đạt của ánh sáng.Bến xe huyện tây hồ nằm cách ủy ban nhân dân một.Khá xa.Xung quanh là một khu đất hoàng còn chưa được khai thác.Ven đường trồng nhiều loại cây cối nhưng lại không theo một cách quy hoạch nào cả.Thời tiết hiện tại không có mưa cũng chẳng nắng gắt.Ít nhất so với buổi sáng.Không còn cái cảnh mồ hôi mất mát nữa.Ngoài cổng bến xe có những hàng quán bán nước.Cùng với hàng tạp hóa.Lâm chỉ cho tôi chiếc xe đi về thành phố nha.Bảo tôi lên ngồi chờ anh một lúc.Còn bản thân của anh thì chạy xuống mua một bao thuốc lá với cả hai chai nước khoáng.Lúc đi lên đã là mấy phút sau đó.Lúc nãy thì xe trống vắng.Còn bây giờ trở nên đông nghệ.Cũng mời từng anh chị giữ cho người này ghế bên cạnh.Vì thế .Anh cũng không đeo đuổi đến mức phải đứng.Ngồi xuống ghế.Lâm vân tay.Đưa cho tôi một chai nước khoáng với một quả quýt vàng.Anh nói.Có bị say xe không.Nếu xài quá thì ăn tạm đi.Sau đó lấy vỏ người.Chị uống thuốc bây giờ cũng không có tác dụng đâu.Tôi tròn mắt nhìn lơ.Trong lòng đấy lên một vài câu hỏi mơ hồ.Rõ ràng thắc mắc muốn tìm câu trả lời.Nhưng lại không biết phải nói như thế nào.Thật ra thì ở thành phố.Đoạn đường di chuyển từ nhà đến trụ sở cũng không hẳn là xa.Thêm nữa xem.Đều là loại tân tiến.Chuyên chở những người lao động và sinh viên.Thế nên bên trong xe vô cùng thông thoáng và mát mẻ.Khách hàng những chiếc xe tôi đang ngồi lúc nãy.Người chật kín người đứng ngồi chen chúc.Hơi người hơi mồ hôi rồi có cả hơi rượu.Tất cả hòa vào nhau.Không thoát ra ngoài.Khiến tôi có một chút buồn nôn.Nếu khó chịu quá thì tôi mở cửa cho cô nhé.Có lẽ sắc mặt của tôi khá tệ.Thiên long có vẻ không được tự nhiên cho lắm.Anh thi thoảng sẽ hỏi tôi mấy lời.Tìm biểu cảm trên mặt không hề tỏ ra lo lắng .Những đổi mới.Để ý kỹ.Sẽ thấy có một chút thay.Khi lắp đường tôi có nặn ra nụ cười từ nói.Không cần đâu.Tôi đâu có yêu nước đến như vậy.Ngoài mặt tỏ ra bình thường.Nhưng nói thật trong lòng của tôi lúc này.Vô cùng khó chịu.Một bụng đầy thức ăn.Bắt đầu cồn cào.Đã vậy còn đau đầu choáng váng bỗng dưng lại kéo đến.Hãy từ một trận mệt đến mức lùn nào.Mỗi lần đưa tay lên xoa thái dương.Cũng không dứt khoát lên hồn.Cuối cùng.Tôi chỉ có thể ngắt quãng.Lúc được lúc không.Rồi ngủ từ lúc nào không bị.Chỉ biết rằng chồng lúc tôi ngủ.Không rõ là mơ hai.Mà tôi thấy đường ấn mày của mình được ai đó rút liên tục.Tiếng phan sào kêu kết một tiếng trong con hẻm nhỏ cuối cùng.Cũng kéo tôi thoát khỏi những suy nghĩ miên man.Tôi đưa mắt nhìn vũng nước đọng lại.Ở giữa những viên gạch lát nền.Không chờ đợi lâm nói liền lên tiếng.Trời mưa lớn như vậy rất dễ có sấm sét.Nếu anh không ngại thì lên nhà tôi ngủ một lát đi.Lại rồi hãy trở về.Hai lần trước đưa tôi về.Lên đều dừng lại ở đây nên tuyệt nhi.Không biết tôi thuê nhà ở chỗ nào.Anh hỏi tôi.Cô thuê nhà ở đâu.Tôi đưa cậu về đến cùng.Mưa lớn với nước bẩn như thế kia.Để cô đi bộ cũng không được.Cho tôi ngạc nhiên.Tuy có một chút không hài lòng khi làm trực tiếp phút lời đề nghị của tôi.Nhưng nghĩ lại dưới thời tiết mưa lớn như vậy.Đi bộ một đoạn cũng không phải là cách dễ hay khó.Thế nên bản thân cũng chẳng muốn nghĩ nhiều.Mất mấy mùi chỉ đường cho anh.Anh đi thẳng vào ngõ này đi.Địa điểm cụ đường là tòa nhà thuốc ở đấy.Long nhật.Quảng cáo gà lợn nách chồng còn nhỏ nhỏ để nước.Chưa đầy một phút.Cũng dừng lại trước trước cổng sắt đã hơn gì để mặc.Chúng tôi bước xuống cả hai đứng dưới mái hiên của lầu một.Quần áo trên người tuyên mặc áo mưa.Nhưng vẫn không tránh khỏi bị dính nước.Lại đưa mắt nhìn sang lâm.Anh chỉ khoác chiếc áo mưa màu xanh lá cây.Giá rẻ mua lề đường.Nhường vị thuốc người cao lớn.Nên từ đùi hấp xuống.Đỡ đất.Chiếc quần vải màu xanh đen dán chặt vào chân.Tiếng mưa khá lớn.Anh lại nói nhỏ.Tôi chẳng rõ anh nói gì cả.Chỉ cho đến khi bóng dáng cao lớn của anh.Một lần nữa.Đi xuống dưới sân.Bản thân mới định thần trở lại được.Vội vàng lazada giữ lấy cánh tay ngăm đen tráng kiện của người đó.Về mặt của anh lúc ấy vô cùng sửng sốt.Có rất nhiều biểu cảm thi nhau xuất hiện.Nhưng dưới trời mưa lớn như thế này.Tôi chẳng có tâm trí nào để đánh giá.Chỉ có thể ngừng đầu nói.Hết mưa rồi hãy đi.Lâm định thần.Anh nắm lấy tay tôi.Bước vài bước.Kéo tôi về dưới mái hiên.Giải với gấu quần của tôi lúc này cũng đã ướt đẫm.Giờ thịt có chút lành.Để ý kiến còn thấy hai đầu ngón tay bị thương ngày trước.Xuất hiện một chút sưng đỏ.Quần tây tuổi già.Làm nổi.Cô lên nhà đi.Tôi gật đầu.Vậy cũng lên đi.Lần vẫn đứng im.Có lẽ anh hiểu được lời nói của tôi.Nên đôi môi mỏng có hơn em lại.Dứt khoát lắc đầu từ chối.Cô đi lên nhà đi.Từ bây giờ phải về rồi.Công việc vẫn còn rất nhiều.Sau khi nói xong.Tôi dường như còn nghe được có thấy tiếng thở dài nho nhỏ của anh.Bỗng dưng muốn giận mà giận không nổ.Có điều trời bên ngoài mưa vẫn rất lớn.Thi thoảng còn có những tia chớp nhập ngành lễ sáng xé rách bầu trời.Thêm có tiếng sấm rền vang.Đến muốn rung chuyển cả trời đất.Tất cả khiến cho tôi hạ xuống quyết tâm của mình.Tôi năm nay hai mươi tám tuổi rồi.Không phải là cô gái đôi môi dễ lừa nữa.Anh có thể đưa ra được lý do thích.Tôi sẽ để anh đi.Còn không.Lên nhà ngồi xuống mười một lát đi.Trời tạnh.Hết hạn tôi sẽ để anh về.Cứ nói xong mí mắt mới nâng lên nhìn thẳng vào anh.Người bị ngấm mưa lạnh có hơi run lên một chút.Thành phố bước vào mùa hè.Những cơn mưa bất chợt đến và đi không thiếu.Nhưng có những trận mưa rào rào kéo theo cả sấm sét như thế nào.Thật là có chút dở người.Đương nhiên một người như lân.Tất nhiên là không sợ những điều ấy.Những tuổi sợ.Thế nên tôi không thể nào để cho anh đi đi.Thế nào.Anh vẫn không chịu được vì sao.Đầm chăm chú nhìn tôi.Sau một vài giây im lặng.Cuối cùng anh cũng nói.Đi thôi.Nhận được sự thỏa thuận của anh khóa môi của tôi mỉm cười.Xoay người bước đi lên bậc thang dẫn lên trên.Tòa nhà này đã cũ.Mỗi mùa mưa đến là những đồ đạc được chất ở góc hành lang.Điểm mang theo mùi ẩm ướt khó ngủ.Thuận lợi là nơi để cho chú.Cùng những dáng sinh sống sinh sản.Mặc dù mọi người đã rất nhiều lần đánh thuốc.Để được một đoạn bỗng dưng có một con chuột từ trên chiếc ghế cũ nhảy xuống chạy qua chân rồi lao.Mất hút ở chết ruồi cũ kỹ.Dùi trống.Lâm đi đằng sau.Có lẽ.Anh cũng nhìn thấy được điều này.Nên vụ đưa tay nắm lấy bàn tay của tôi.Kéo lại sắp người.Sao đỏ kết giọng nói.Cô không sao chứ.Cái lắc đầu đáp.Không sao.Mấy cái còn này tôi không sợ đâu.Lâm không đáp.Thế nhưng ánh mắt của anh nhìn tôi lại mang theo một chút phức tạp.Có thể là không tin lời nói kia là.Thật ra tôi hiểu.Trong suy nghĩ của đàn ông.Đa số những người phụ nữ.Đều rất sợ chuột và mấy con vật bò sát.Nhìn thấy chúng lần nữa cái mạng.Coi như bị dọa mất hết.Làm gì có ai mạnh miệng nói mình không sợ đâu.Nên nhìn thấy sự thần nhiên của tôi anh sinh ra cảm giác người vợ.Cũng không có gì quá đáng.Cái lắc đầu cười tôi nói với anh.Ngày tôi còn nhỏ.Vẫn hay theo mẹ ra đồng với bến bãi.Ở đấy có rất nhiều chuột.Nhất là mỗi lần vào vụ cấy lúa.Mỗi buổi sáng thì vẫn chụp.Tôi với mẹ hai tay mỏi tay.Phải cầm đến hai bà con.Mở chuột đồng thì anh biết rồi đấy.Nó lớn hơn chuột cống rất nhiều.Đẩy mất xuất hiện một chút sửng sốt.Làm đáp lại lời của tôi.Tôi không nghĩ có như thế đâu tôi còn từ.Tưởng tôi là một cô gái thành phố chứ gì.Tôi nhìn mày nhìn lên.Nụ cười trên khóe môi vẫn cáo lên như cũ.Đôi mắt xinh đẹp với công lại một chút.Giống như trăng lưỡi liềm mùng bốn mùng năm.Thật giờ tôi cũng giống như anh thôi.Đều có gánh nặng của bản thân.Đều lăn lộn trong cái chốn phù hoa này.Kiếm tiền trang trải cuộc sống.Tiền lương hành chính chỉ có phải chịu.Thuê nhà với ăn uống đã hết rồi.Còn đâu mà để ý.Cô nàng phóng viên như vậy.Bình thường.Đều phải đi khắp cả nước.Hay chỉ trong phạm vi miền bắc thôi.Tôi làm bên mạng xã hội.Việc phải đi là chuyện không thể tránh khỏi.Cổ tích có nghị lực đi.Giọng nói của anh rất khẽ.Bị hỏi lẫn trong tiếng mưa rào rào nghe như bị ngắt quãng.Chỉ có bốn từ.Nhưng lại làm cho bản thân của tôi.Nhớ lại rất nhiều chuyện.Tưởng chừng đã lãng quên ném vào thùng rác của bộ nhớ.Ngày mới ra trường tôi may mắn được đến đài truyền hình thực tế.Ban đầu chỉ là mấy chân chạy và.Mừng về quét dọn sao cà phê cho mọi người.Sau này tổng biên tập thế thôi năng nộp lại có cố gắng siêng năng.Nền miễn cưỡng cho tôi một vài chuyên mục nhẹ nhàng để tôi quen dần với vi.Chạy đi chạy lại của một phóng viên.Tôi vẫn còn nhớ việc đầu tiên tôi được giao chính là chuyên mục về cuộc sống thường ngày.Của người dân trong thành phố.Nói cách khác.Chính làm mấy cái chuyện lá cải dầu dừa.Thế nhưng có lẽ phải tôi thể hiện quá xuất sắc.Thế nên em gái bằng bè cuối cùng.Buổi hôm ấy.Đang quay mấy bác lớn tuổi.Bản thân như thế nào lại gặp phải đúng vụ thanh toán đòi nợ.Của một nhóm xã hội đen và một thanh niên.Thủ thủ.Lúc ấy tôi chỉ là một cô gái hơn hai mươi tuổi.Vì đã bớt ngôi sao với cách này mới đặt chân lên thành phố.Những tính.Vẫn nhất gần lắm.Tận mắt nhìn thấy cảnh nạn nhân bị chặt rồi một cánh tay.Bị đâm mấy nhát.Mẫu mày chạy xuống đi.Bao nhiêu bữa sáng trong miệng của tôi.Cũng đều phun ra cả.Quay phim là một cậu sinh viên.Đang trong thời gian thực tập.Thoạt nhìn là người ngoan ngoãn.Chưa từng gặp tình cảnh như thế này bao giờ nên chân tay sợ hãi run rẩy đến.Đánh rơi cả máy quay.Cũng mày hàng đó là hàng xịn.Nên không bị hỏng hóc hay sứt mẻ gì cả.Nếu không thì tiền thực tập cả năm.Cũng chẳng đến nỗi.Mọi người gần đó sau khi chứng kiến sự việc.Thì họ hết gọi cấp cứu.Tôi lại là phóng viên duy nhất tại hiện trường.Nên dù sợ hãi đến mấy cũng phải súc miệng.Đứng dậy.Làm thái độ thật nghiêm.Thế là chồng cái thời tiết lạnh đến cắt da cắt thịt.Kèm theo một chút mưa phùn ấy.Tôi phải phỏng vấn hết người này đến người kia.Bên cạnh vẫn là chàng trai bị chặt mất một cánh tay với vũng máu đỏ tươi thật lớn.Sao nhí tôi được tổng biên tập khang.Và chính thức trở thành gia chuyên mục xã hội.Hưởng lương thử việc trong vòng ba tháng.Không cần nói cũng biết.Bản thân tôi sung sướng cỡ nào.Nhưng nói đi cũng phải nói lại.Tận mắt chứng kiến một càng man rợ như.Bản thân tôi chẳng thể nào tránh khỏi được.Đêm nào cũng gặp ác mộng.Có lúc đầu óc cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ như người mất hồn.Cuối cùng phải mất đến tận một tháng gặp mặt với tần suất làm việc dài.Màu đỏ tươi mới có thể hoàn toàn buông xuống được sự ám ảnh đấy.Thật dài sau chuyện đấy.Sau này.Tôi cũng có rất nhiều lần đi làm những chuyện nguy hiểm.Đại loại như đi các vùng thiên tai bão lũ.Đi các vùng dịch bệnh.Đóng giả gái để trà trộn vào hang ổ mại dâm.Thật là đóng giả nhân viên mua hàng để mua thuốc của những công ty sản xuất thuốc trái phép.Cái gì cũng gặp nguy hiểm.Còn suýt nữa bị đối phương nhận ra.Nhưng mà theo thời gian.Tính cách được tôi luyện đến.Bất cẩn và mạnh mẽ.Tôi đã không còn sợ.Hãy khóc lóc gì nữa.Tất nhiên duy nhất về cuộc kháng tôi vẫn không thể nào tỏ ra được mình là người nghị lực như thế nào.Đây là một cách sống rất đáng buồn.Tự bản thân tôi hiểu rõ.Nhưng tôi lại không thể nào thay đổi được.Mặc dù bản thân đã từng cố gắng rất nhiều.Đi một lúc cũng đến được từng tòa nhà parkson.Từ lúc này mới quay sang lại.Sẽ mất mấy đồng hồ.Anh đợi tôi một chút nhé.Tôi vào đón em trai.Long gật đầu.Anh đứng giữa người và cột tường ẩm ướt.Tài khùng khùng.Trường cho bản thân một điếu thuốc.Tóc trên đầu có anh ướt đẫm.Áo cho người cũng ướt quyện với mùi mồ hôi buổi trưa.Chọn ra một mùi rất nồng.Thành ra chỉ cần để ý một chút.Sẽ thấy người đàn ông đó cứ một g.Là đường ấn sẽ nhớ lại.Vào nhà của parkson.Nói chuyện với bác đôi cơ.Đối với bác ấy mức cùng nhau khánh ra ngoài.Lúc này lần cũng hút được một nửa điếu thuốc.Tai nghe thấy tiếng nói.Liền quay đầu nhìn sang.Đôi mắt đền lấy mang theo xưởng số.Dừng lại ở khuôn mặt cuộc kháng.Tàu đấy mới chuyển xuống dưới đôi chân hơi ta của em.Lúc ấy.Tôi còn chưa kịp lên tiếng nói gì.Thì đã thấy anh cởi chiếc áo mưa khỏi người.Bức tranh về phía của tôi rồi nói.Để tớ giúp cô.Nói sao.Anh chẳng đợi tôi đồng ý.Đại nhất chiếc áo mưa vào trong tay của tôi.Tàu đấy cuối người cộng khánh trên lưng.Bước lên cầu thang phía trước.Mà tôi lúc này cũng về.Nên chưa có thể quay sang bắc trần.Giải thích một câu ngắn gọn đủ ý.Anh ấy là bạn của cháu.Không phải người xấu đâu bác à.Bác dần thở hít một hơi thật dài.Gật đầu.Rồi cũng quay người trở về.Về đến cửa phòng tôi tra chìa khóa mở cửa.Để làm đặt khánh lên giờ.Mở cho.Lấy ra một bộ quần áo mới từ mua cho em trai mấy ngày trước.Tôi nói vậy.Người anh ướt cả rồi.Đi tắm trước đi đã.Tôi đi nấu cơm.Một lúc là xong thôi.Lâm nhìn thoáng qua tôi.Tôi biết anh định từ chối nên tôi lại nói.Hay là anh thấy tôi không giống như trong suy nghĩ của anh.Nên đang cố tình bày thích thôi đúng không.Nghĩa địa của tôi nhà giàu có rất nhiều ý tứ.Mà người trầm tĩnh thông minh như lân đương nhiên hiểu được tôi muốn nói gì.Thế nên ngày sau đó.Anh không còn tỏ thái độ khách sáo với tôi nữa.Người đàn ông ấy đưa tay nhận lấy quần áo với khăn vải.Xoay người đi vào phòng tắm.Xả nước tắm gội.Quá trình diễn ra rất nhanh.Chiều để nằm.Tôi đã thấy anh bước ra.Em trai của tôi cao khoảng mộttám.Đối với một số thanh niên.Thì chiều cao như vậy có thể nói là ổn.Những lần so với khánh còn cao hơn.Hình nền quần áo anh mặc trên người có một chút hơi cộc.Tuy vậy điều ấy cũng chẳng ảnh hưởng nhiều lắm.Bởi vì nhìn kỹ thì con người của anh giống như một cái móc treo vậy.Mặc cái gì cũng không phá hủy thẩm mỹ của người khác.Đưa cho lên một cốc nước chanh mật ong được pha bằng nước ấm.Tôi hỏi anh.Anh có kén ăn không ví dụ như đồ cay.Thật là đồ có tỏi.Làm lắc đầu.Anh nhìn tôi đang rửa cá với thịt.Đôi chân sải dài bước lại gần.Vườn ta.Tranh lấy việc của tôi đang làm gì nói.Có đi tắm đi.Người cô cũng dính nước mưa mà.Để lâu bị cảm đấy.Được rồi vậy anh làm giúp tôi.Tôi không từ chối sự giúp đỡ của lâm.Đưa tay đến vòi nước rửa cho thật sạch.Sao để xoay người lấy quần áo đi tắm rồi.Lúc xong xuôi chở ra người kia cũng làm xong một món thịt lợn.Và ngọn su su xào.Còn một món là cá nục rim chua.Thế vẫn còn đang sôi sùng sục trên bếp.Đỡ khánh ngồi lên xe lăn.Tôi để em trai về chỗ của nó.Rồi đưa tay kéo ghế ngồi xe.Lâm thành thuộc nhóm một chiều nhà.Anh đưa cho tôi một đôi đũa.Đưa cho em trai của tôi một đôi vào một cái thìa.Trách nhiệm người đầu nổ.Bình thường là của tôi hôm nay đã biết anh nhận nước.Gấp cho mình một khúc tán lực.Số điểm thường một mí.Đúng lúc cũng nghe thấy anh ngồi đối diện cắt giọng nói.Tôi không biết khẩu vị của cô với anh trai thế nào.Nên cho gia vị ít hơn tôi vẫn thường nấu.Tôi phải nhìn mày.Gật đầu một cái.Vẻ mặt vô cùng chăm chú thưởng thức mấy món đơn giản trên bàn.Ngon lắm.Nói thật nhé.Anh nấu cơm ngon hơn tôi nhiều đấy.Những lời này tôi đương nhiên không thể nói sao.Cũng không phải là nó để lấy lòng.Mà thật sự là lời bản thân đang suy nghĩ.Mấy lần này tôi bận rộn nhiều lắm.Nên chẳng có thời gian học.Chế biến nhiều món.Thậm chí cơm em trai anh ở nhà.Còn không nhiều bằng ăn ở dưới nhà bắc sơn.Đầm già tôi lại càng lười.Ở đối diện lâm quay đầu ăn.Anh không khách sáo cũng như câu lệ.Ngược lại từng cử chỉ đều từ tốn tự nhiên vô cùng.Có một khoảng thời gian tôi được làm phụ bếp cho một nhà hàng.Nên cũng học được nhiều món.Tôi nhìn đĩa su su xào.Đã được khánh ăn mất cả người già.Khóe miệng vô thức kéo lên.Nở một nụ cười thật nhẹ.Nói như vậy những món cầu kỳ hơn.Anh cũng biết làm đúng không.Có thể nói là như vậy.Tôi gật đầu vẫn không có ý định dừng lại sự tò mò của mình.Vậy tại sao anh không mở quán ăn.Thành phố này mọi người đều tất bật đi làm.Việc nấu ăn ở nhà từ lâu đã không còn là chuyện có thể nhìn thấy nữa rồi.Lâm nhìn tôi sẽ nói.Cô cũng như thế sao.Đúng rồi.Anh cũng biết công việc của tôi vô cùng bận rộn.Đột xuất lúc nào cũng phải chạy đi chỗ này chỗ kia.Đánh giá có những hôm về muộn quá.Tôi đều đặn ăn mì.Buổi trưa thì ăn cơm văn phòng ở các quán dưới cổng trụ sở.Cuộc đời thật lắm điều kỳ lạ.Kỳ lạ đến mức sau khi tôi nói xong tôi mới biết đối với lâm.Tôi chẳng cần anh cho phép.Cũng đã thừa nhận.Anh là một người bạn của mình.Một người tôi tin từ.Một người có thể lắng nghe và thấu hiểu những vướng.Cảm xúc bộn bề của tôi.Có điều đến cùng.Anh coi tôi là gì.Rồi cũng không biết.Nghĩ đến điều ấy.Tôi rồi mất tiếp tục cúi đầu ăn cơm.Đợi cho đến khi kết thúc.Tranh phần rửa bát với lâm mang vào bồn rửa.Lúc đi ra tôi thấy anh thay lại bộ quần áo ướt sũng.Đứng ở giữa nhà.Nhìn thấy tôi anh nói.Cảm ơn bữa cơm của cô nhé.Không cần vấn đề gì.Tôi đi đi.Tôi nhìn ra bên ngoài trời vẫn mưa rất lớn.Lông mày vô thức nhiều lại không hài lòng nói.Vẫn còn mưa.Anh vội về làm gì.Sợ tôi ăn thịt sao.Đầu lắc đầu.Không phải.Tôi chú ý đến lời nói của anh bản thân không hề có ý định buông tha.Thế thì tại sao.Hai anh sợ vợ anh quản à.Cho nên mới phải về sớm trước giờ quy định như thế.Lâm ngừng mắt nhìn tôi.Đôi mắt đen đấy còn mang theo một chút sống.Rừng lên từng bọt sóng mạnh mẽ cuộn trào.Tôi chưa có vợ.Sau khi làm giờ đi được một lúc.Mưa bên ngoài cũng hết hạn.Tôi đứng bên cửa sổ nhìn một hồi lâu.Màu đỏ mứt xoay người.Đi về phía giường của em trai tôi.Lúc này thằng bé đang ngồi tập tô với tập các nét vẽ.Hai tháng chứ.Nhờ có sự giúp đỡ của non.Khánh cũng được người của trung tâm giáo dục đặc biệt nhận vào.Bản đồ tôi còn người ngựa không biết nơi này thật sự trong ra sao.Thế nhưng khi dẫn em trai đến rồi mới biết.Ở đây.Họ thường tổ chức hóa học rèn.Cho những người bị đau.Hội chứng tự bế bảy mươi lăm.Các bác sĩ chuyên nghiệp.Giúp họ điện chân tay.Và một số bộ phận trên cơ thể.Ngoài ra còn bao gồm các hoạt động như.Đọc sách vào.Làm cho họ cảm thấy yêu đời hơn vui vẻ hơn cảm nhận cuộc sống cũng tốt hơn.Vẫn còn nhớ lần đầu tiên dẫn em trai đến trung tâm.Bản thân của tôi vừa khẩn trương lại vừa lo sợ.Tự em ở chỗ đông người như thế.Liệu có thích ứng được không.Từ khi tôi không có ở đây em có tái phát bị.Rồi tự hành hạ mình hay không.Rồi buổi trưa em ăn cơm thế nào.Nói chung.Bao nhiêu cảm xúc tôi đều để lộ hết da mặt.Lòng cứ thích tha thích thuận không thôi.Cũng mời vị bác sĩ phụ trách.Là một người khá dễ tính.Ông ấy nhìn thấy tôi như vậy.Liền nhẹ nhàng trấn an.Thả lỏng tâm lý một chút.Đối với những người ở đây.Ai cũng sống trong thế giới của riêng mình.Nên họ không biết bản thân.Đang mang bệnh đâu.Ngược lại người thân như chúng ta.Cứ lo lắng thừa thãi quá cũng không tốt.Sẽ gây ra cho bản thân mệt mỏi đấy.Đối với mấy chuyện tâm lý thế nào.Tôi thích không rõ.Nhưng sau khi nghe xong bản thân vẫn theo phép lịch sự vật đầu.Giọng nói đáp lại vô cùng kín.Dạ vâng.Cảm ơn bác sĩ.Vị bác sĩ cưỡi sò dừa nói.Cảm ơn chị.Đây là trách nhiệm của chúng tôi.Cô cứ yên tâm.Điểm chơi ở đây.Sẽ không có gì đâu.Cuộc nói chuyện diễn ra ngắn ngủi vài phút.Tàu đấy bác sĩ dẫn tôi và khánh đến một căn phòng rộng rãi.Ở trong đó có khoảng gần chục người.Giải rác ở các độ tuổi.Nhìn lướt qua cũng bị.Tất cả đều là những người bị đau như em trai của tôi.Giờ này.Họ đang ngồi ngay ngắn ở trước bài giống như bạn của học sinh.Chăm chú làm theo từng động tác mà tình nguyện viên dạy.Khoảng mùi hiện lên nụ cười thích thú.Cụ mày khánh thích ứng với môi trường khác nhau.Đến lúc đưa em cho bác sĩ.Tôi cũng không thấy em bài.Hãy khóc lóc đòi về.Thoát khỏi dòng tương tư.Tôi thở hắt ra một hơi thật dài.Cuối đường nhìn em trai đang cần mua suy nghĩ.Phải làm thế nào để viết những nét tiếp theo.Tâm tình đã không còn sức nặng nề như trước.Từ ngày đi trung tâm.Khánh trở nên cởi mở hơn không đòi nếu xem phim nữa.Thay vào đó sẽ ngồi nghịch những đồ chơi mà bác sĩ dặn tôi mua được tháng.Nên có thể nói.Tôi cũng có nhiều thời gian ngồi làm việc hơn.Sáng hôm sau đưa thẳng đến trung tâm xong tôi quay trở lại trụ sở nếu cùng với tình.Chỉnh sửa đoạn phim.Cùng với kịch bản đêm qua.Vừa thấy tôi được gửi đi vào cậu ta cất giọng hỏi.Hôm qua gọi cho cô nhưng không đi.Tôi cứ tư.Cô vẫn còn ở tây hồ không tìm được đường về đi.Từ những mày cuối người bật máy tính với dòng laptop ra.Tuyển tài thu dọn một đống giấy tờ lộn xộn trước.Sau đó kết giọng nói.Cậu tử.Tôi là con nít.Cậu quá tài thưởng tôi rồi đấy.Con người cô như thế nào.Cả phòng đều biết.Của sự sống mặt cái gì.Có phụ nữ nào hai mươi tám tỷ.Âm mưu đường giống như cô không.Đi mãi mà vẫn không nhớ nổi.Khóe miệng của tôi giật giật.Muốn tức mà không tức.Một lớn giọng cũng không xa.Kể chuyện mù đường này.Mình nói là đủ.Giả dụ nếu hôm qua không có lần đi cùng.Chắc tôi cũng không dám ho hay đi lung tung như vậy.Còn nhớ mấy lần chứ.Tôi đi lấy tiền ở một huyện nhỏ vẫn bị.Vì tò mò cần ở đấy mà lang thang chụp ảnh.Cuối cùng lại luôn.Chẳng nhớ đường về.Điện thoại thì không mang.Người cũng không chị.Cưỡi ngựa gần nhất.Đến tận tối mịt.Gặp được một bát trung niên tốt bụng.Cho một máy liên lạc với đoàn.Tây ninh tình và loan với tìm đến.Thế nào.Cậu vẫn còn thời gian đứng ở đây cười nhạo tôi như vậy.Chắc không cần tôi giúp cậu chỉnh sửa đâu nhỉ.Tình hình là ai.Cấu tạo gõ ngón tay lên mặt bàn mấy cái.Ngữ điệu hậm hực ra lệnh cho tôi.Cô tranh thủ làm đi rồi qua chỗ tôi.Tổng biên tập nói ngày mai phim này phải chiếu trên đài truyền hình tỉnh đấy.Không chậm trễ được đâu.Trong công việc.Tình với tôi được mọi người gán ghép là cặp đôi hoàn hảo.Lại thêm thái độ của cậu ấy trước ngày vô cùng nghiêm túc.Nên sau khi nghe xong.Tôi cũng không hề nghĩ ngợi gì nhiều.Gạch đầu nối.Được rồi.Chúng ta đi thôi.Sửa phim cho cậu chứ.Tôi sẽ kịch bản sau cũng được.Dù sao thì tài liệu làm không xong có thể mang về.Chơi tôi cũng không muốn ngày nào cũng phải tăng ca.Lời nói này chỉ là lời nói vô tình của tôi.Nhưng không hiểu sao.Tình lại nghĩ rằng.Tôi đang ám chỉ vì.Không muốn tăng ca về cậu tác phiền phức.Ngày sao đấy.Người thanh niên này.Buồn ra cách giải mặt lạnh và tức tối.Những giọng nói.Có nhất thiết phải nói thẳng ra như thế không.Nói thẳng cái gì.Cậu lại bắt đầu ba hoa chích chòe rồi đấy.Chỉ của cô không phải là thấy tôi phiền phức à.Phạm vũ quỳnh.Chuyện ở làng mường nhé.Tôi biết là tôi quá đột ngột.Nên khiến cho cô không kịp thích ứng.Từ giờ.Sẽ không có những lần sau như vậy nữa đâu.Cuối cùng.Cũng đang nghe được những điều mà bản thân muốn nghe.Tôi nâng mí mắt lên nhìn tình.Vỗ mặt một tay lên bả vai của cậu ấy gật đầu nói lớn.Nam tử hán đại trượng phu nói được làm được đấy.Nếu không tôi sẽ nghĩ khác với cậu đấy.Nói xong tôi không để cho tình có cơ hội nào phản bác.Cầm hết lên ý chỉ cậu ta ngồi và làm việc.Cũng mời mọi chuyện sau đó đều diễn ra vô cùng xuân xà.Khoảng cách một ngày trước đôi phần được gỡ xuống.Chúng tôi lại bắt đầu trở về làm việc như những người cộng tác ăn ý giống như trước đây.Cứ thế công việc của tôi đều quanh đi quẩn lại không ngừng nghề với những chuyến công tác đi đây đi đó.Và nhịp sống cũ.Có một cái.Thời gian lại trôi như thôi đấy.Bàn thắng rất nhanh chủ đề.Khoảng thời gian đó.Tôi không gặp lại lâm thứ một lần nào.Cho dù chỉ là tình cờ giống như lần tây hồ.Anh giống như một cơn gió bắc.Thật đến thật đi.Mà tôi cũng bận rộn nên chẳng nhớ đến được phòng cảnh sát giao thông.Cung cấp tiền.Về chiếc xe mà anh đi.Thành ra có những lúc bản thân đã vô tình lãng quên anh từ lúc nào.Thế nhưng tôi thật không ngờ.Duyên phận là một thứ gì đó rất kỳ diệu.Buổi tối hôm nay.Việc công việc nhiều đếm ngược đầu.Nên tôi phải tăng ca ở lại đến hơn tám giờ mới rời khỏi văn phòng.Thời điểm này thành phố ta đã bước vào tháng mười.Chẳng còn những trận mưa rào kéo đến đột ngột.Chẳng còn sấm sét kéo thao.Mà thay vào đó là những cảm giác se lạnh mỗi khi sương đêm đổ xuống.Khu đô thị ngập tràn ánh đèn điện.Cùng với những bản nhạc piano của ban nhạc đường phố.Tôi chầm chậm bước từng bước đi trên vỉa hè.Lần lãnh thưởng thức.Định bụng giờ bất grab để trở về nhà.Thì bất chợt.Ánh mắt như có điều gì đó thôi.Nhìn về phía đường năma.Ở đấy người qua người lại mua thịt nướng đông đúc.Những ánh mắt vẫn nhìn thấy hình ảnh của lâm ngồi trên chiếc xe máy cũ quen thuộc.Anh vẫn bình dị như thế.Vẫn đơn giản như thế.Chẳng có gì thu hút hay đặc biệt.Thế mà lại làm đáy lòng của tôi thổn thức.Ở bên kia đường.Lần cũng nhìn thấy tôi.Đôi mắt đèn led.Hiện lên một chút sửng sốt.Lúc ấy tôi cứ nghĩ.Anh sẽ giống như chứ.Chẳng lẽ tôi.Trực tiếp coi tôi là một người lạ.Nhưng mà không ngờ.Chồng lúc bản thân vẫn gần người không biết phải làm sao.Khi người đàn ông kia.Đã lái xe.Đỗ trước mặt của tôi.Mình gọi tên tôi.Đóng phim quỳnh.Tôi mỉm cười với lâm trước mặt.Thái độ đáp lại anh vô cùng hòa nhã và cẩn thận.Lâm.Anh đi đâu ngang qua đây à.Lâm gạch đầu.Anh đưa mắt nhìn tôi một thân quần áo công sở.Đầu trần đứng dưới xương đêm dài.Đường ấy mày bất giác nhớ là.Giống như không hài lòng.Tuy nhiên giọng nói của anh vẫn vô cùng giữ khoảng cách.Hôm nay tôi rảnh nên đến đây đón khách.Cô thì sao.Bây giờ mới tân làm à.Công việc nhiều quá.Thường thì sẽ phải tăng ca làm cho xong.Đền hùng những ngày nào tôi cũng về muộn như thế này đấy.Long gật đầu.Anh không hỏi thêm điều gì nữa.Cuối người đưa cho tôi chiếc mũ bảo hiểm màu hồng.Mà trước đó anh mua cho tôi.Vậy lên xe đi tôi đưa cô về.Tôi không từ chối đưa tay nhận chiếc mũ bảo hiểm.Nhưng không đội lên đầu.Mắt nhìn lâm nghiêm túc trong trạng thái muốn nổ máy xe.Tôi nói.Trời vẫn còn sớm.Nếu không có việc dịch vụ.Thì cùng nhau ra ngoài đi.Tôi mời anh một bữa thịt nướng nhé.Lâm suy nghĩ một hồi.Đôi môi mỏng mím lại.Khuôn.Mang theo một chút trầm tư khó đoán.Một lát sau anh đáp lời tôi.Được rồi.Có muốn ăn ở đâu.Tùy tiện một chỗ là được.Đa số các quán ở đây đều khá ngon.Tôi thử mấy lần rồi.Thế thì cứ chọn đi.Tôi không rõ trước lúc chưa quen nhau.Lâm đã từng quen thuộc với nơi này chưa.Nhưng mà anh đã nói để cho tôi chọn chỗ.Nên tôi cũng không đùn đẩy trách nhiệm thầy thoái thác.Chúng tôi đi bộ song song với nhau dưới lề đường.In đầy bóng cây với tán lá.Khoảng trường năm trămm.Mới quyết định đặt vào một quán tên là vendor.Của đôi vợ chồng vẫn thường được gọi là bác sáu.Quán ăn này tôi đã ăn khoảng trường vài lần.Đa số đều là những buổi tụ tập với loan và tình.Giá cả không đắt.Những hương vị khá ngon.Lại thêm họ có của con gái bán thêm trà sữa.Nên có thể nói nơi này.Chính là một nơi lý tưởng.Cho việc hẹn hò của những cặp đôi yêu nhau.Tất nhiên những người độc thân làm việc quên trời đất nhiều chúng tôi.Cũng không là ngoại lệ.Lâm chọn một chỗ rộng rãi để dựng xe.Xong xuôi tôi với anh mới cùng nhau đi vào chọn lấy bàn để ngồi.Cũng may quán đồng đó.Những chỗ rộng rãi.Lại thêm thời tiết tháng mười có chút xa lạ.Nên dù có nhiều hơi như.Tôi vẫn không cảm thấy khó chịu.Gọi một đĩa xiên thịt nướng thật lớn với mấy lần bia.Chồng lúc chiều.Tôi biết lâm là người trầm tính.Nên bản thân bán kết giọng nói chuyện chứ.Mấy tháng này anh thế nào rồi.Công việc có ổn không.Có thì chạy việc cho bên sự kiện nữa không đấy.Long gật đầu.Anh bận một lon bia đưa lên trước mặt tôi.Sao đỏ cũng bật cho mình một lon.Người có uống một hơi thật dài.Xong rồi mới nói.Tôi vẫn như thế.Nếu bên sự kiện thiếu người.Họ sẽ gọi tôi đi thôi.Tôi gật đầu.Móc từ trong túi ra bao thuốc lá dành cho nữ.Đặt lên trên bàn.Rút lấy một điếu châm lửa hút.Ngày trước.Tôi đối với thuốc lá không có hào cảm.Thế người thấy thì sẽ vô cùng khó chịu.Nhưng từ cái đêm ở mường nhé.Sau khi trở về thành phố ba.Tôi bắt đầu mạnh dạn tìm đến nó.Rồi dần dần từ lúc nào.Cửa hai ba ngày.Sẽ phải đốt một điếu.Thật ra nó chẳng thần thánh giống như mọi người vẫn nói.Nhưng chồng lúc bản thân mệt mỏi.Thì cũng không phải là một lựa chọn tồi tệ.Trường cho mình một điếu tôi dù mất nhìn đồ lộc đang cháy phát ra ánh sáng màu cam hiếu.Tâm tình có chút không biết phải nói như thế nào.Khoảng thời gian trước.Tôi hay gặp lên nên rất muốn nói chuyện với anh.Đã vậy bản thân còn xuất hiện nhiều cảm xúc cực lạ.Sau này anh cứ vô định lúc ẩn lúc hiện.Tôi thì cũng bộn bề công việc.Nên dần không chú ý quá nhiều.Những tưởng mọi thứ chỉ là một phút bốc đồng.Hai người hiện tại gặp là.Chính mình mới phát hiện ra.Hình như tôi đã bắt đầu có sự quan tâm và cảm giác mơ hồ gì đó.Với người đàn ông này rồi.Uống một hộp bia tôi lúc này mới lại tiếp giọng hỏi anh.Quen nhau đã lâu.Nhưng tôi vẫn chưa biết.Anh làm việc ở chỗ nào trong thành phố.Gara của anh biển hiệu là gì thế.Có thể cho tôi biết được không.Làm xứ người.Tôi nhìn thấy năm ngón tay của anh hơi siết chặt lon bia.Nhưng rất nhanh sau đấy đã đến giãn ra ngay lập tức.Anh nói.Gara thủy hiền.Nằm ở ngoại thành chứ không phải trung tâm thành phố đâu.Nên có nói chắc cô cũng không biết.Anh nói đúng.Tuy nhiên nếu anh có lòng muốn chết.Tôi nhất định sẽ biết thôi.Không cần thiết đâu.Lúc nào cuộc nói chuyện của chúng tôi cũng lãng xẹt như vậy mà kết thúc.Đối với lâm.Tôi đường nhìn muốn tìm hiểu sâu hơn.Nhưng anh thì ngược lại.Vua hùng bài xì.Giữ khoảng cách.Chỉ chờ tôi nói điều gì quá mức là trực tiếp dùng thái độ không nóng không lạnh từ chối.Bỗng nhiên có một cơn gió lạnh thổi đến.Thổi bài những kích động cũng như những lọn tóc lòa xòa trước trán.Chồng nhảy.Khiến cho tinh thần của tôi thoát khỏi được những mông lung không điểm dừng.Khoảnh khắc ấy tôi bỗng dưng ngày thế giới chế nói với trái tim của mình.Phạm vũ quỳnh.Mày đang làm cái gì vậy.Mày thật sự điên rồ.Mày biết rõ.Cuộc sống của mày không sung sướng gì cả.Dục công việc là một phóng viên của đài truyền hình.Những tên lư.Cũng chỉ đổi cho mày bớt khánh sống qua ngày thôi.Chẳng phải.Mày vẫn luôn cố chấp.Muốn tìm một người đàn ông có điều kiện tốt.Có thể cùng mày chăm sóc em trai sao.Chẳng phải mày vẫn luôn muốn mình có thể được nhập khẩu ở thành phố này sao.Khi những từ bao giờ.Suy nghĩ của mày lại về cái người trước mặt mà lung lay.Hết lần này sang lần khác.Giữa ánh đèn vỉa hè vàng rực.Ừ cứ để bản thân của mình trượt dài.Chồng những suy nghĩ miên man như vậy.Đáy lòng buồn bực.Muốn hết lần này sang lần khác.Đầu óc trống rỗng.Có quá nhiều chuyện phải buồn phiền.Tôi không nhìn lâm.Thì những bản thân vẫn cảm nhận được.Anh đang chăm chú nhìn tôi.Hơi thở của anh cách tôi rất gần.Tôi có thể ngửi thấy được mùi bia cùng với mùi thuốc lá anh thưởng.Có cả mùi hương.Nhận nhạc.Ban đầu tôi còn kim long không muốn để ý.Nhưng qua một vài gì.Đế chế của tôi thật sự bị đánh vợ.Thì lần cất giọng nói trầm trầm.Hôm nay.Cô gặp phải chuyện gì à.Uống nhiều bia như vậy mà không ăn gì sẽ còn ruột đấy.Chồng tiếng nói chuyện cười đùa cùng với tiêu mỡ cháy xì xào ở chiếc xe nướng thịt.Tôi mất mấy mùi đắp mặt.Không có.Chỉ là dạo này chết quá thôi.Đúng hôm có người đi cùng giải sầu.Nên thuận tiện xả hết bực tức thôi.Lần gặp đầu.Anh không đáp lại lời nói của tôi.Hoặc có thể về anh chưa từng.Những người làm chúng đài truyền hình như chúng tôi.Thường xuyên nhiều việc như thế nào.Làm những công việc gì.Thì ngượng anh cũng không phải giữ im lặng.Cô đi làm về muộn như thế.Em trai thường cười nhà bác hàng xóm sao.Tôi không giấu giếm trả lời.Đúng vậy.Bác ấy đã trùng khánh được vài năm rồi.Phẩm hạnh cũng to.Nên tôi mới tin tưởng ra anh trai cho bác.Nếu không.Anh nghĩ tôi có thể yên tâm như bây giờ sao.Nội-sầm tôi chậm rãi cầm xiên thịt nướng lên ăn cho đỡ đói.Ở đối diện.Lâm châm cho mình điếu thuốc anh lặng nhìn tôi.Hờ hững nói tiếp.Cô hình như không phải người đây đúng không.Đúng rồi.Quê tôi ở tỉnh.Sau khi tôi nói xong.Nét mặt của lâm thắng lên một chút nhạc nhi.Bổ sung khí bụng trước liền rơi vào im lặng.Anh không nói.Còn tôi cứ tưởng.Anh không biết huyện ếch ở đâu nên tiếp tục giải.Tỉnh s cách thành phố ở gần hai trăm cây số.Quê tôi là vùng đồng bằng.Thị trấn an ninh.Tôi biết chỗ đó mà.Năm ngoái tôi đã đi qua một lần.Kinh tế nhà trường cũng khá phát triển.Tôi cười buồn.Uống bia.Bản thân không muốn kể quá nhiều chuyện đau lòng của mình với anh nên chị nói.Từ ngày bố mẹ mất.Nhiều năm rồi không về quê.Tôi cũng chẳng rõ.Người đó thay đổi như thế nào nữa.Đầm là một người tinh tế.Anh đương nhiên hiểu được cảm xúc không vui của tôi lúc này.Nên cũng không đề cập thêm gì nữa.Những ánh mắt vẫn nhìn tôi chăm chú.Chồng đôi mắt ý tôi cảm nhận được một thoáng đau thương sẽ qua.Không dễ dàng bị người khác phát hiện.Nó giống như một vẻ đẹp bình lặng khó nói lên lời.Bị năm tháng đau khổ đánh bóng.Dần dần trở nên trầm tĩnh lầm lì.Lấy cho mình một xiên thịt nướng từ hỏi lâm.Hôm nọ tôi còn hàng không được tổng biên tập nói.Phía bên nhà nước đường mỹ sẽ phải tránh lũ và làm trường hợp cho trẻ con ở mường nháy rồi đấy.Anh có định vị đó không.Cường.Công việc của tôi bận rộn.Với cả tôi có về.Cũng không giúp gì được cho họ.Hình nền không cần thiết.Nhưng tôi thấy mọi người cùng với bác trưởng thôn vẫn lo lắng cho anh rất nhiều.Nếu anh không về được.Anh có thể gọi về thăm họ một vài cơ.Tuổi bị.Cảm ơn cô đã quan tâm nhé.Dường như bất mãn với việc chú can thiệp quá nhiều vào đời sống riêng tư của mình.Nền thái độ của lâm có chút không được hỏi ngã.Thành ra tiếp theo giữa chúng tôi chỉ có im lặng và im lặng.Đến gần mười giờ.Khi màn sương đêm buông xuống càng thêm dài.Mọi người trong quán.Bắt đầu toàn đi vào những quán cơm.Tôi mới lại nghe thấy tiếng anh lên tiếng nói chuyện với mình.Vậy thôi.Ngày mai có cần phải đi làm đây.Uống năm lon bia.Tôi không say.Nhưng cũng không tránh khỏi việc đầu óc có một chút choáng váng.Lại thêm việc ngồi lưu khiến chân bị tê.Nên lúc đứng lên.Cả người chẳng giữ được thăng bằng.Với đôi giày cao gót đế nhọn.Lượn tròn gần như muốn ngã.Cụ mày lúc ấy làm nhanh tay đỡ lấy tôi.Bảo vệ tôi ở trong lòng của mình.Thế nên khuôn mặt của tôi mới không bị chà sát dưới nền gạch.Nâng cao hơn tôi hận một cái đã.Tuổi nhỏ mắt.Nhìn rõ mái tóc ngắn màu đen của anh.Rậm rạp nhiều mồ hôi.Cùng chức cổ cương trực.Cùng với bờ vai.Ẩn sau lớp áo lao động cụ mày.Để lòng lại xuất hiện cảm giác là.Có sao không.Từ lắc đầu việc lấy tay anh giữ thăng bằng cho bản thân sau đấy mới nói.Tôi không sao cảm ơn anh nhé.Vậy được rồi.Để tôi đưa cô về.Tôi không từ chối lời đề nghị đó.Sau khi thanh toán tiền xong.Thì cùng anh đi ra sao.Làm như một thói quen đưa cho tôi chiếc mũ bảo hiểm màu hồng.Nhân tiện mở cửa.Lấy cho tôi một chiếc áo mưa đen.Vẫn còn mới giờ nói.Thời tiết về đêm lạnh lắm.Cô ấy ăn mặc như vậy dễ bị ốm đi.Lần sau nên chú ý một chút.Dù sao chúng ta cũng chỉ là người thừa.Chứ không phải thần thánh gì cả đâu.Vậy còn anh thì sao.Anh không thấy lạnh à.Sau khi nói xong.Tôi mới đưa mắt nhìn anh chờ đợi.Nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng.Anh đứng ngược sáng.Ánh sáng của đèn điện phủ trên lưng anh.Chỉ có khuôn mặt.Mang theo biểu cảm như thế nào.Tôi cũng không nhìn rõ.Trong suy nghĩ của tôi lúc này.Không ngừng vang lên một câu hỏi.Tại sao người đàn ông này lại luôn như vậy.Anh rõ ràng tôi rất lạnh nhạt với tôi.Thế nhưng mỗi lần chúng tôi đi với nhau.Anh luôn để ý đến từng chi tiết nhỏ nhặt mà tôi vẫn phải.Ở mường nhé anh sợ tôi bị nhiễm trùng ngón tay.Nền vượt mưa.Đưa tôi đi về.Ở tây hồ anh sợ tôi say xe nên mua theo cả quyết cho tôi ngồi ăn.Lặng lẽ đưa bả vai làm chiếc ghế để cho tôi dựa vào.Còn lúc này.Anh lại sợ tôi bị sưng lên phổi xuống làm lạnh người.Ngày mai ốm không đi làm được.Đầu ngón tay chạm nhau tôi cắn môi.Chẳng biết lấy dũng khí ở đâu lại đưa bàn tay nhỏ nhắn của mình nhẹ nhàng nắm lấy tay của anh.Mất đối diện mắt.Đồi mồi mất máy.Làm.Anh đây là đang quan tâm tôi sao.Tôi không tả được cảm giác trong lòng của mình lúc này.Tồn tại bao nhiêu thứ khác là.Tôi chỉ biết.Mình đứng trước mặt của lâm.Lẳng lặng ngừng mắt nhìn anh.Chờ đợi.Và thu hết những biểu cảm trên khuôn mặt rám đen năm tính đó.Lúc ấy tôi nghĩ nhiều lắm.Còn nghĩ xem sau khi nghe tôi nói như vậy xong.Ảnh có kích động không.Những chiếc lá.Mọi thứ xảy ra.Điều không phải như thế.Ở bên cạnh.Lâm chỉ sườn sốt nhìn thấy một vài giây.Đẩy mất xét qua một tia sáng.Chồng phút ngắn ngủi.Sao để cứ thế một tắt ngay lập tức.Ảnh rút tay mình khỏi tay tôi.Chẳng nói gì nhiều.Cũng chẳng đáp lại lời tôi hỏi.Mà chỉ qua loa như thế.Tôi là một khách thuê xe của anh vậy.Muộn rồi để tôi đưa cô về.Giọng nói của anh rất khẽ hòa vào tiếng nói chuyện của mọi người nghề giống như kiểu đang cố kìm nén.Cảnh nóng.Càng khiến cho tâm tư của tôi rối bời.Trình bày từ ngắn ngủi.Cảm thấy xa cách vô cùng.Tôi đối với lâm nói về quan hệ tình cảm nam nữ.Thì chưa đến mức soda.Nhưng nếu nói là coi anh giống như một người bạn.Hình như có chút không đúng.Bởi vì nếu như làm.Giống nhiệt tình.Thì mỗi lần gặp anh.Tôi đã không được cảm xúc của mình lạc lối.Anh không tìm.Không nhà.Công nghệ nghiệp ổn định.Chẳng phải khuôn người tôi hướng đến trong mối quan hệ nghiêm túc.Anh không có hộ khẩu ở thành phố.Anh tương lai cũng chẳng giúp cho tôi với khánh.Có cuộc sống tốt hơn.Anh chẳng có gì cả.Thế mà tôi lại không kiềm lòng được.Không dứt ra được là như thế nào đi.Cứ như thế.Tôi nhìn người giống như một kẻ vô tri vô giác.không₫.Cũng không đáp lời.Mở cho đến khi lần lên tiếng lần nữa.Bản thân tôi mới giật mình ngước lên.Sao thế.Thì khó chịu cho người à.Tuổi trẻ lắc đầu lấy lại một chút tỉnh táo.Cố trấn tĩnh lại cảm xúc ngổn ngang.Tội nhẹ giọng hát.Không sao.Tôi chỉ đang nghĩ đến mấy cái kịch bản chưa sửa xong thôi.Không có gì cả đâu.Lâm không lên tiếng nói tiếng.Anh ngồi lên xe.Đổ mái đưa tôi trở về cuộc sống chọc cũ.Tôi ngồi ở đằng sau.Trên người khoác chiếc áo mưa đen to do.Khóa kéo đến cả.Kín mít đến.Gió không đưa vào được.Vì vậy mới có cảm giác ấm áp hơn.Thế nhưng trong đầu của tôi lại nghĩ.Sở dĩ.Bản thân thấy như vậy.Là vì bên cạnh tôi là anh.Chứ không phải là vì.Có sự tác động của những thứ khác.Về đến hẻm tối rồi cởi mở.Móc vào khuy treo đồ ở xa.Mắt ngước lên nhìn người đàn ông cách mình rất là.Không chần chừ nghĩ ngợi gì nhiều.Ngày lập tức cắt giọng nói.Anh cho tôi số điện thoại đi.Sau này chúng ta có thể thường xuyên liên lạc.Không nhất thiết phải như thế đâu.Anh đừng giữ khoảng cách như vậy.Từ thành phố ngày mười lăm.Bạn bè cũng chẳng có nhiều.Muốn kết bạn với anh cũng không được sao.Có thể.Cô chỉ muốn kết bạn thôi đúng không.Bỗng nhìn giọng nói của anh có phần down.Kiếm tọa khổ.Không biết phải làm như thế nào cho phải.Những lần trước gặp nhau tình cờ.Nói chuyện với bà cô.Người đàn ông nhảy dù khó chịu.Cũng chưa đến mức dùng thái độ này.Để đáp lại sự tò mò quá đáng của tôi.Những hiện tại.Anh thật sự khiến tôi.Đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.Từ khi liếm môi.Mỉm cười nhìn anh.Vậy.Anh nói xem.Suy nghĩ của từ lúc này là gì.Tôi nhớ mọi hành động của mình.Đều không có một chút gì gây hiểu nhầm.Tiếng nói của lâm trường thú.Vàng nền để ôn hòa.Là do tôi nghĩ quá nhiều thôi.Cô bảo đi tôi phải về rồi đây.Hẻm tối vẫn còn mùi ẩm ướt của những cơn mưa heo mây mấy ngày trước.Đèn điện loại m.Trưởng đội thắp sáng một khoảng rộng ra.Làm không nổ máy đèn xe cũng tắt.Bóng dáng chấm tôi mơ hồ chồng lên nhau.Khuôn mặt trăng sáng trên trời.Rất khó để biết.Cảm xúc lúc này.Nếu anh đã nghĩ mình nghĩ quá nhiều.Vậy anh đưa số điện thoại của anh đây.Sau này chúng ta có thể liên lạc như một người bạn.Lên yên lặng một hồi.Ảnh liếm môi.Sau một lúc cũng nói ra một dãy số.Tư vấn điện thoại.Đợi cho đến khi tiếng chuông của anh vang lên đầu trong ngõ tối.Cùng với tiến tu từ máy mình phát ra.Khóe miệng của tôi mới nở một nụ cười hài lòng.Được rồi.Chúc anh ngủ ngon.Còn nữa.Nhớ đi về cẩn thận nhé.Về đến nhà thì báo cho tôi một tin.Làm gật đầu.Quay xe lít ra khỏi con hẻm lầy lội.Từ đứng cạnh cột đèn.Chiều cho bóng dáng của anh chẳng còn nhìn thấy trong màn đêm tối để sương mới xoay người trở về phòng.Lúc này.Khánh đã ngủ cùng với bác xẩm tử lưu.Tôi chẳng muốn đánh thức nên cũng không có ý định gọi.Bước chân cứ thế.Đi một mạch thẳng về phòng trọ.Dọn.Tắm rửa.Giặt quần áo.Cuộc sống của tôi bao nhiêu năm qua.Tình đã đi vào thành một thời khóa biểu.Không bao giờ có chuyện sẽ thay đổi.Ăn cơm không đó.Tôi ngồi ở chiếc bàn cha vẫn còn mới mà chiều nhà để lại.Đôi mắt thường nhìn máy tính rồi lại nhìn thành phố ra muôn sắc ánh đèn.Trạng thái rơi vào trầm tư vô địch.Thật ra tôi đang chờ đó.Dẫu biết rằng.Điều này hình như có một chút điên rồ.Gần mười năm lăn lộn ở các đô thị cổ phiếu.Tôi cứ tự.Bản thân đã luyện được cái mặt nạ nhìn nó.Thậm chí có lúc còn nghĩ rằng.Mình đã dùng hỏi nó làm da mặt thật rồi.Ai ngờ từ ngày gặp lại lâm.Cùng anh trò chuyện cởi mở.Tôi mơ beat.Để lòng ít nhất vẫn còn giữ được một chút cảm giác.Mỹ nhi.Đầu óc không thể tiếp tục tỉnh táo làm việc.Tôi thở hát ra một hơi thật dài.Uống cạn cốc cà phê vẫn còn âm ấm.Động tác có một chút chán nản.Ngón tay chăm chú vân về thật lâu và cái tên lâm mới được nêu cách đó một tiếng.Từ điểm mười.Thế nào trong lòng.Lại xuất hiện một suy nghĩ.Cái tên này thật sự khá là hay.mười một giờ hơn.Điện thoại note sáu.Báo tin nhắn đến.Tôi bấm mà.Chẳng có gì nhiều.Chỉ cần bạn duy nhất hai từ.Đã về.Trong bóng tối.Hai chữ này hiện trên màn hình.Phát ánh sáng có một chút chóng.Ban đầu tao có ý định nhấn lại.Nhưng nghĩ đến những vấn đề mà chính bản thân của mình vẫn đang mù.Không tìm được câu trả lời.Tôi chần chừ.Quyết định tắt máy.Chuyên tâm vào công việc vẫn còn dang dở.Làm thêm hai nhà.Cuối cùng.Có được nghỉ vào chủ nhật.Tôi quyết định dành hết một buổi sáng.Tổng vệ sinh.Dọn lại căn phòng cho sáng sủa.Được không khí ẩm ướt bay mù.Còn buổi chiều thì được kháng vào nội thành đi chơi công viên.Tiện thể mua sắm một vài thứ.Ở trong khu trung tâm thương mại.Thành phố ai là tỉnh trọng điểm.Những tòa nhà mọc lên như nấm.Nếu chỉ mua những vật dụng bình thường thì không quá khó khăn.Những việc tuần trước.Bác sĩ có dặn tôi môi trường khánh mấy đồ dùng để cho em luyện vẽ.Mà tôi nhớ không nhầm hình như ở đây chỉ có trường hải bán.Nên cd tính là.Cũng quyết định bắt xe đến đó.Trung tâm thương mại trường hải.Làm cách nào truyền hình nơi tôi là một khoảng.Được xây dựng cách đây bảy năm mười một công ty bất động sản khá lớn.Diện tích rất rộng.Thiết kế cũng đẹp.Đặc biệt là bên trong có rất nhiều nơi để đi.Tên đệm khánh rất thích thú.Mỗi một tầng.Em đều đưa mắt ngó ngang nó rộng.Sau đó gửi test để ngây ngô.Đôi mắt lấp lánh những ánh sao trời rực rỡ.Kéo tôi đang.Cũng phải vui vẻ thể thao.Đang đi.Đột nhìn em say người ngẩng đầu nhìn tôi hỏi một cơ.Chị ạ.Chỗ chị làm việc.Con lớn như thế này không.Tôi gật đầu.Biết rõ em chỉ mang tâm hồn của một đứa trẻ.Nên cũng chẳng để ý quá nhiều.Đưa tay vuốt lại mái tóc bồng bềnh hơi rối của em.Rồi đá.Không được đẹp như thế này đâu.Nhưng cũng rất cao rất sợ.Vậy mọi người có tốt với chị giống như bác sĩ tốt với em không.Tốt lắm.Em còn nhớ không.Đồng nghiệp của chị ngày trước đã đến nhà của mình chơi.Cần mua cho em quần áo với cả sữa để uống đi.Khánh gật đầu liền nói.Nhớ em nhớ.Nhưng mà thật ra tôi biết.Em bây giờ có gặp lại cũng chẳng thể nào phân biệt.Họ là ai.Trí nhớ của em không tốt.Mấy tháng này đi trung tâm mới cải thiện được một ít.Miễn cưỡng bắt đầu thích nghi với các nét vẽ.Thật ra trước giờ tôi vẫn hi vọng em cải thiện.Nhưng tôi biết rõ.Cái gọi là kiệt.Làm một điều gì đó rất xa vời.Với một người mắc bệnh đao như em.Khẽ lắc đầu tư mỉm cười bất khánh.Sao đỏ đi xe lăn đi vào tháng mấy.Cùng em lên tầng năm mua hoa quả với thức ăn cho ngày mới.Chồng lúc chọn đồ.Bên.Nghe thấy có tiếng người nói chuyện.Lại có người gọi tên của tôi.Tôi bất giác nghiêng đầu lại nhìn.Phát hiện ra đó là trưởng phòng của chuyên mục giải trí.Phóng viên quỳnh.Dẫn em trai đi mua đồ sao.Đối với cuộc gặp mặt không gương mặt trạm này.Thật lòng mình.Tôi chẳng cảm thấy có chút hứng thú nào cả.Bởi vì từ trước đến giờ.Rồi đối với người của chuyên mục giải trí.Không đồng quan điểm.Nhưng mà người khác đã có lòng lên tiếng.Không đáp trả cũng không.Nên tôi chỉ có thể cười miễn cưỡng một cái gật đầu.Chào trưởng phòng cường.Người đàn ông gật đầu ông ấy đáp lời tôi qua loa.Đậu đỏ mất quay sang người bên cạnh của mình.Bắt đầu giới thiệu.Đây là nhân viên của đài truyền hình chúng tôi.Làm bên chuyên mục đời sống xã hội.Mấy tháng trước.Cô ấy có về tây hồ lấy tin về hội chữ thập đỏ mà giám đốc mỹ cũng thằng già đi.Không biết ngài đã gặp cô ấy chưa.Ngày đến ba từ giám đốc mỹ.Từ niệm của trưởng phòng kim.Từ lúc này cũng được.Ngước lên nhìn người đàn ông.Mặt tẩy trang nghiêm chỉnh.Đứng ở bên cạnh.Ánh mắt có hơn một chút rưỡi.Tuy vậy thời gian cũng chỉ ngắn ngủi có một giây.Cái gật đầu.Coi như một lời chào hỏi.Tôi còn chưa.Bản thân có nên mở lời hay không.Thì đã nghe thấy người được gọi là giám đốc vĩ dạ.Chúng tôi có nói chuyện với nhau.Quay sang tôi anh ta đưa tay miệng chào hỏi tôi.Chào phóng viên quỳnh.Lâu lắm rồi mới gặp lại nha.Là một người thương nhân.Trần vỹ rất biết cách điều chỉnh bầu không khí và đối nhân xử thế.Mặc dù suy nghĩ của anh ta như thế nào không ai đoán được.Nhiều lúc này nụ cười trên khóe môi vẫn giữ lại nét ngàn à.Cuộc nói chuyện lúc nãy.Ngữ điệu thì khỏi phải nói vô cùng tùy ý.Giống như hai người bạn cũ từng gặp nhau.Chứ không phải là hai kẻ xa lạ.Đã mua xong chưa thế.Lắc đầu nói.Vẫn chưa.Vừa mới lên thôi vẫn còn đang chờ.Chuẩn bị không phản ứng gì nhiều.Anh ta nhìn thấy một giờ.Sao đỏ móng vẽ đưa cho tôi một chiếc xe.Hình như được trước là thẻ vip.Của trung tâm thương mại trường hải nói tiếp.Vì cứ tiếp tục mua đi cầm lấy cái này.Chút nữa tính tiền sẽ được giảm ba mươi lăm%.Chẳng phải là một người ngu ngốc.Tôi đương nhiên biết ý của trần vỹ lúc này là gì.Ánh mắt của anh ta nặng.Đặt trên khuôn mặt của tôi.Có chút ngẩn ý không rõ ràng.Còn tôi cũng không né tránh.Rất mệt không hề gợn sóng.Chẳng đưa tay ra nhận lấy mà chỉ nói.Cảm ơn ý tốt của giám đốc mỹ.Nhưng tôi không cần đâu.Thế từ từ chối đấy mất của anh ta xét qua một tia không phải hài lòng.Anh thấy im lặng.Nụ cười trên khuôn mặt đào hoa vẫn hiện lên như có như không.Nhất thời khiến cho bầu không khí trở nên ngột ngạt.Cũng mê trưởng phòng cường là người dân trí.Ông ta đương nhiên nhận ra được nếu cứ kéo dài như thế này.Kiểu gì cũng có chuyện không hay xảy ra.Hình nền bàn hướng tôi cười giả rồi nói.Được rồi phóng viên quỳ.Hiếm khi mới có dịp hai người gặp nhau.Giám đốc nghĩ là chiều của trung tâm thương mại này.Nghỉ có lòng.Thì cô cũng không nên từ chối như thế.Như vậy thật không hay chút nào cả.Thật ra đối với những lời nói không liên quan như thế nào.Tôi chẳng muốn đáp lại.Nhưng với trình vĩ là người có địa vị.Lại có nhiều mối quan hệ thân thể.Cùng với quan chức của tỉnh.Về đi tính là.Tôi dù không thích.Cũng phải giả bộ gật đầu.Đưa tay ra nhận lấy tấm thẻ.Trưởng phòng cường nói cũng đúng.Đúng là sản xuất rồi.Lần này trần vỹ có mấy hài lòng đỏ hai tay vào túi quần.Thoải mái xoay người rồi đi.Còn tôi.Tâm trạng vui vẻ nãy giờ cũng chẳng biết chỉ được thêm.Thế nên chọn vài thứ khác rồi đi thanh toán.Rời khỏi trường hải.Nó thấy thời gian vẫn còn sớm.Tôi tính nhẩm một lúc.Cũng quyết định được khánh đến công viên tân an.Nơi mà mọi người ở thành phố a vẫn thường xuyên nơi đến vào những ngày cuối tuần.Đây là một công viên cũ mới được tu sửa lại cách đây hai năm.Muốn giàu thì phải mua vé.Tuy nhiên giá vé cũng rẻ.Chỉ có mười.không đồng một người.Tâm an có diện tích rất rộng.Xung quanh đều trồng những cây liễu và cây cảnh được cắt tỉa.Sungmin cả một màu.Tuy nhiên thứ thu hút những người đến đây.Chẳng phải là những bóng râm của tán cây này.Mà là những chiếc đình nhiều.Nằm ở hòn đảo nổi lên ở giữa lòng hồ rộng lớn.Tất nhiên để đi được đến đó.Chúng tôi phải thuê cano hoặc thuyền chào mới có thể cập bến.Thời tiết nắng đẹp.Có rất nhiều như.Nên tôi bức khánh phải đợi giường từ cù lao trở về.Mới có phương tiện để sang.Trong lúc đó từ ngó ra ngoài.Thế nào.Lại phát hiện bóng lưng quân thuộc của lâm cách mình một đoạn.Người đàn ông ấy đứng dưới tán cây liễu rũ bên hồ.Trên miệng ngậm điếu thuốc.Ánh mắt buồn xa xăm nhìn về phía cổ lao người người qua lại.Anh đứng đó một mình rõ ràng rất cao lớn.Nhưng trong nắng chiều.Tôi đều chỉ nhìn thấy cô đơn bao phủ lấy anh.Khoảnh khắc ấy tôi tự hỏi chính bản thân rằng.Rất kỹ.Đằng sau sự mạnh mẽ mà ngày nào anh cũng đeo trên.Thì tính cách thật sự của anh là như thế nào.Biển nhiều năm qua.Anh đã từng trải qua những đắng cay cực khổ gì.Anh làm sao để vượt qua nó.Tôi thật sự rất muốn bị.Thế rồi nhìn một.Đợi lần nói chuyện điện thoại xong.Tôi định tiến lại bắt chuột.Thiên nhưng không ngờ.Sau khi cướp mỹ.Anh đã vội vàng bước về phía cầu.Dường như có chuyện gì đó rất.Ban đầu tôi còn muốn đuổi theo.Chỉ là sướng đã cập bờ.Khánh lại cứ lão nhớ muốn sang cù lao.Nên tôi cũng chẳng còn sự lựa chọn nào khác.Đành phải mỉm cười gật đầu.Rồi để em lên thuyền.Buổi tối.Được khánh về nhà giao cho bác trần tắm.Từ đấu tranh suy nghĩ một lúc giấc mơ.Cuối cùng quyết định lấy máy gọi cho lâm.Bạch tuộc đầu tiên được phải nghe những tiếng chuông đơn.Mới đến cuộc thứ tư.Chủ nhân của nó cũng mất mấy.Anh nói với tôi.Có chuyện gì thế.Từ ngập ngừng.Tất nhiên sẽ không thể nào nói trắng ra với anh là tôi đột nhiên muốn cùng anh nói chuyện.Nên bà nói dối.Cũng không có gì quan trọng.Chiều nay được người khác tặng cho một hộp trà phổ nhĩ.Mang về từ trung.Tôi không uống.Nên muốn hỏi anh có đón khách ở đường năma không.Tôi sẽ mang đến cho anh.Thật ra chẳng có cách nào tặng cả.Buổi chiều được khánh thi trung tâm thương mại.Ghé qua cửa hàng chè.Thấy nhiều người đổ xô nhau mua vì số lượng có hạn.Nên tôi cũng chen chúc mua chờ được ba lọ.Về trước đó cũng.Anh thích uống nước chè.Ở đầu dây bên kia.Lần sau khi nghe tôi nói xong thì nhất thời im lặng.Anh không cười.Bên cạnh hình như có người đang nói chuyện.Cung tiếng đồ đạc vào nhau lan can.Tôi lại người vượt hỏi anh.Sao thế.Anh đang bận à.Lần này lâm trả lời ngay lực.Ừ.Tôi đang bận sửa hộp số cho một chiếc xe công.Tay chân còn nhiều dầu mỡ lắm.Vậy anh vẫn chưa ăn cơm đúng không.Đúng rồi.Sửa xong mới ăn được.Nghe xẩm giọng nói bình thản cùng trầm trầm của lâm tâm trí mơ mơ hồ hồ của tôi.Hiện lên hình ảnh.Khuôn mặt hơi ngăm đen để nam tính hút người kia.Loại kích thích à.Giống hệt như một dòng điện nhỏ lướt qua da thịt của tôi.Tôi đứng ở ban cơm chiếc áo khoác gió mặc trên người vẫn chưa cởi ra.Cánh tài trống và lan can sắt.Nhìn về thành phố nhộn nhịp hào quang để ánh sáng.Trên bầu trời.Những chiếc đèn pha sân khấu của ban nhạc đang tổ chức buổi gặp mặt.Chạy đi chạy lại.Mặc dù không nhìn như tôi biết rõ.Người đó lúc này nhộn nhịp ra sao.Cũng không biết qua bao lâu.Giúp.Tôi lại nghe thấy chính mình hoài linh.Gara của anh ở đâu thế.Tôi đến tìm anh.Nỗi lòng từ mới giật mình một cái.Bởi vì không nghĩ chiến.Lại có thể nói được những lời này.Bản thân.Còn đang định sửa lại khi người đàn ông ở đầu dãy bên kia đã nhanh hơn cất lời.Tôi phải làm việc rồi.Nếu không có gì quan trọng.Từ cúp máy đi.Từ cuối đầu môi hơi mím lại.Thở hít một hơi thật dài.Định bụng muốn nói thêm nhưng rồi lại sợ bản thân làm phiền anh.Thế nên suy đi tính lại.Cẩm ở đồng ý.Đôi mắt xinh.Được cả tim.Sẽ nhắn lại tôi nói.Vũ đình lâm.Ngày mai tôi đợi anh ở đường năma.Anh nhớ đến em.Đừng bắt tôi phải đợi.Lâm không nói lời nào.Dòng điện thoại rất yên tĩnh.Chỉ có mình tôi độc thoại tự nói tự nghe.Hai dây sau người đó tắt máy.Tôi nhìn chằm chằm màn hình rất lâu.Thế nào bản thân bỗng dưng cảm thấy có chút khó chịu.Cái cảm giác khó chịu à.Khiến tôi không nghĩ ngợi được một chút gì.Bức buổi đến khó tả.Những thính giả của truyện tình thân mến như vậy là anh xa vợ cùng với quý vị trải qua tập bốn của bộ truyện.Có thể nói đây là một câu chuyện tình yêu không phô trương không vào nhóm thế nhưng mà nó vẫn đủ sức.Đậu trái tim của chúng ta.Vợ tập truyện này thì có sự xuất hiện của nhân vật giám đốc mỹ.Thực ra là đã xuất hiện từ trước rồi thế nhưng mà ở tập này thì có thêm nhiều tình tiết hơn.Và với sự xuất hiện của nhân vật này.Thị xã bắt đầu có cái cảm giác rằng.Sự cám dỗ mà tác giả muốn nhắc đến.Dự án chỉ là dành cho phóng viên vũ trụ.Chúng ta hãy cùng chờ đợi xem là những dự đoán của anh xem có đúng hay không.Về đến như quý vị và các bạn có những dự đoán khá.Thì mọi người hãy bình luận ở phía biên giới.Và nếu như cảm thấy bộ truyện này hấp dẫn mọi người đừng quên nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh nhé.Cảm ơn mọi người rất nhiều con bây giờ xin chào tạm biệt và chúc tất cả quý vị và các bạn một đêm ngon giấc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com