Siêu Phẩm Truyện Cô Vợ Bất đắc Dĩ Phần 2 Gài Bẫy - Truyện Mc Anh Sa - @hoa HỒng Đen

siêu phẩm truyện cô vợ bất đắc dĩ phần 2 gài bẫy - truyện mc anh sa - @hoa hỒng Đen

Xin chào tất cả quý vị và các bạn rất vui được gặp lại những khán giả trẻ tình vào hai mươi:mười tối.Buổi tối hôm nay anh sẽ mang đến cho quý về tập hai của bộ truyền cô vợ bất đắc dĩ của bác sĩ sản khoa.Quý vị và các bạn thân mến huy vũ thì vốn là con trai của một giám đốc bệnh viện lớn và đồng thời cũng là một bác.Rất tải gì.Thế nhưng bảo vệ quá đam mê công việc mà người đàn ông này vẫn còn lại bóng trong tình yêu.Trong khi đó thì quế trì mặc dù là bạn thân của em gái của vũ như mối quan hệ giữa quế chi và huy vũ.Chỉ dừng lại ở mức xã giao.Vở tập truyện này thì đã có một điều bất ngờ xảy đến giữa hai người họ khiến cho mối quan hệ giữa họ không còn đơn.Giống như chớp.Và cũng tránh tập truyện này già hối lộ về quá khứ của ngọc mai.Cô đồng nghiệp đang thầm thương trộm nhớ của vú và giờ đây cô ta đã bắt đầu ra tay với que tre.Vậy thì sự thật về con người của ngọc mai ra sao và điều bất ngờ nào đã xài đến dịch vụ và quy chì chúng ta.Cùng nhau đến với nội dung tập truyện này nhé.Vẫn như thường lệ sau khi lắng nghe xong.Quý vị đừng quên ủng hộ anh sao dễ kiếm chợ tình bằng cách nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký càng nhé.Mọi người rất nhiều bây giờ chúng ta hãy cùng nhau đến với nội dung chi tiết.Tập hai của bộ truyền cô vợ bất đắc dĩ của bác sĩ sản khoa tác giả huyền nguyệt qua giọng đọc của anh.Từ lúc chị bảo đến giờ anh cứ như bị ngủ đi đầu óc thì mềm.Chẳng thế nào để tâm đến ai được nữa.Anh ngước lên nhìn.Gương mặt xinh xắn của cô đang tỏ ra vô cùng lo lắng.Biết là mình có lỗi.Thành phố nhẹ vào tay của cô trần anh.Anh không sao đâu.Chỉ là hôm nay rượu ngon anh muốn thưởng thức thôi.Mai cảm nhận được bàn tay ấm áp của anh chạm khái niệm tài cổ.Và cả ánh mắt của anh nhìn cô thật dịu dàng đắm đuối.Khiến trống ngực của cô đập thình thịch.Trong lòng của cô bây giờ có cảm giác bồi hồi xao xuyến.Mai mày ảnh quá mất rồi.Có khi nào đêm nay .Cô ấy sẽ là người phụ nữ của anh.Sẽ được tận hưởng cảm giác mật ngọt bên người đàn ông điển trai lịch lãm này không.Tưởng tượng ra viễn cảnh đó.Cô bất giác nở một nụ cười mãn nguyện.Chị nhìn thấy cặp tình nhân trước mặt đang is.Tình tứ bên nhau.Tìm kiếm mua một cái rõ dài.Rồi cất cao giọng trầm trọng.Không chịu được nữa.Tìm khách sạn đi.Nhà bên cạnh nhà hàng này có hẳn một cái làm sao đây.Chứ ngồi để mình mình nhờ làm người khác đau mắt đỏ.Câu nói đó của chị khiến cho các bạn gần chục người cười ầm lên.Ai cũng gật gù tán thành.Họ đuổi nhau bàn luận âm ý.Phải đấy.Dắt nhau vào đó mà đổi gió đi.Ngày mai tình cảm đi lên nhà ấy mà.Ngọc mai đỏ bừng mặt thẹn thùng connect sát vào người có ảnh hưởng như kiểu con chim nhỏ cần được che.Dù trong lòng đang thích phát điên.Nhưng vẫn phải tỏ ra là gái ngon nên cơ hội xưa tay giải thích.Không mọi người hiểu nhầm rồi.Em và anh vũ chỉ là bạn bè thôi không giống như mọi người nghĩ đâu.Mặc cho mai giải thích.Mọi người cũng chẳng ai tin.Họ vẫn cứ đùa nhau trêu đùa.Thành phố nãy giờ vẫn cứ im lặng.Mặc kệ cho mày giải thích.Mọi người cũng chẳng ai tin.Họ vẫn cứ đùa nhau trêu đùa .Anh vũ từ nãy đến giờ vẫn cứ im lặng.Mặc kệ cho mọi người muốn nói giọng hay nói nhanh thì cứ việc nói.Anh cũng chẳng bận tâm.Ánh mắt của anh bây giờ nhìn thẳng vào chì đầy giận dữ.Cộng thêm cảm ơn sự.Nên nhìn vào mắt của anh đó.Để sát khí.Nhìn thái độ của anh có vẻ đang rất cần.Kiểu này không ổn rồi.Chia sẻ hai nghìn anh cúi đầu lia lịa.Giá dấu xin lỗi rồi chuồn về.Nhưng ra đến ngoài cô chợt khựng lại.Bây giờ đẹp trai đâu mà về đây.Có cái xe duyên đi mất rồi còn đâu nữa.Gọi cho nó thì nó bảo đêm nay.Có khi còn không về cơ.Đến làm mê muội.Con này cũng chết vì yêu.Gọi taxi thì sợ gặp phải thằng biến thái.Hiếp xong giết thì còn.Cô còn chưa được gặp chồng tương lai thì làm sao mà nhắm mắt xuôi tay.Đang đứng ngoài hoài trường bây giờ cách nào hợp lý.Thích nhìn thấy bóng dáng của anh vũ và mai bước ra.Nhìn thấy chị vẫn còn ở đây.Anh vũ đền thánh giọng nói.Không có anh nào dám đưa chi vậy á.Cứ tưởng là nhiều anh mê thì phải đắt giá.Có nhiều cái đưa người đó lắm chứ.Chứ không vừa lòng với câu nói mỉa móc của anh lắm đâu.Nhưng bây giờ trời đã rất khuya.Thân con gái chả dám liều.Cô không dám bốp chát là như mọi khi.Men nở một nụ cười tươi rói dòng thì ngọt xớt lịch nó.Con trai ở đây rồi về gì phải cần thằng nào được.Về với anh trai là an toàn.Thích nhỉ.Lại đi đến nơi về đến chốn nữa.Thành phố biết thừa là chị nào mát nịnh hót.Nhưng mà sao anh vẫn cảm thấy mát lòng mát dạ.Anh ấy chỉ có xe về phía của chị rồi lên giọng.Vậy thì em lại đi.Bây giờ anh say rồi không được phép lái xe đâu.Dứt lời cho anh sờ tay vào túi quần.Giờ cứ như vậy đi thẳng ra xa cùng với ngọc mai.Khổ nỗi chị nhà ta thì chân ngắn.Người ta đi bình thường thì bằng nó chạy mới đổi kỳ.Chạy ra bến xe thì nó thở hổn hển.Mai của anh vũ ngồi ghế sau.Còn trinh ngồi vào ghế lái.Thân về an toàn xong cô quay xuống hỏi anh.Là sao.Anh biết là em lái xe được rồi.Anh tải game nhé cái gì cũng biết.Dj.Đừng có nhiều lời nữa.Dạ.Chị trả một cái rõ dài rồi khởi động sai.Triết học bằng lái từ năm hai mươi tuổi.Nhưng thích thì học vậy thôi.Chứ làm gì có xe mà lái.Tỉnh gia lai ngô.Chị đi với vận tốc ba mươi cây số một giờ.Chỉ cần nhìn thấy bóng dáng chiếc xe tải hai container lấy như rằng giật mình.Chỉ khổ cho anh vũ và mai ngồi phía sau sợ hãi muốn rất cả tìm ra ngoài.Ngọc mai không thể nào chịu đựng được nữa quốc khó chịu lên tím.Em có biết gì không vậy.Hay là thôi đi.Để chị bảo anh vũ xuống bất gì.Chưa đi cùng với em chết lúc nào không thấy.Nghe ngọc mai nói như vậy.Chỉ di chuyển xe tấp vào lề đường phan xích long.Rồi hết hàng nói.Đấy.Chị xuống đi.Con để anh bố lại đi.Không đủ.Chứ không thể nào yên tâm để anh vũ đi với em đâu.Nhưng mà anh vũ là triệu cái xe này.Giờ bất luận thế nào.Có phải ngồi lại đây.Nữa mày có chuyện gì xảy ra.Thế còn có chính chủ xử lý chứ.Đây.Em còn không tin vào trình độ lái xe của mình.Còn sợ xảy ra chuyện không hay.Làm sao mà anh chỉ dám giờ tính mạng cho em đi.Thế thì em chỉnh cho mời chị xuống xe xuống nhanh em còn về nữa.Ngọc mai nghe xong thì tức điên người.Đúng là cái loại sao chổi.Nếu như hôm nay không có nó xuất hiện.Thế cô vợ anh.Đã có với nhau một đêm lãng mạn.Không thể nào chịu được cái thái độ nếu lánh của nó.Cô đồng đồng xuống xe.Với các kiểu lái xe nguy hiểm của nó.Cái kiểu gì anh với cuộc sống sẽ cùng với cô thôi.Có bị điên liều mình sang tính mạng cho nó.Thế mà khi cửa xe đóng lại.Có một người điên.Vẫn ngồi im trên xe.Không phải có ý định bước xuống.Chị thủy mời xuống sài gòn có đền thờ đồ ra cửa kính chắn gió.Bye bye chị nhá.Chị đẹp về cẩn thận.Rất lời chi nhánh chân gà chiếc xe la foody.Để lại mai đạt nhạc.Nếu cảm thấy trong lòng của cô đang dâng lên cuồn cuộn.Nhất định thù này có phải trả.Chào bằng hết mới cam lòng.Đồ ngốc của vũ lúc này đang thủy tề giải đề ra màn dữ.Bắt đầu ngấm dần vào cơ thể.Rồi ý thức của anh vẫn biết ngọc mai đã bị trà xuống xe.Nhưng mà anh không còn tỉnh táo.Cũng không còn chút sức lực nào.Để hóa giải hai ngăn cản mai và chê.Đôi mắt của anh bây giờ nặng chiếu.Nếu như trên xe là một người lái xe chuyên nghiệp.Thì anh đã chìm vào giấc ngủ ngon lành.Thích người lái trên xe này là chi.Đi ngủ thì không thể nào tưởng tượng.Đường đẹp đường thẳng thì không đi cứ đâm vào ổ gà cổ vịt.Khiến cho chiếc xe cứ rập rình như đang đi thuyền trên b.Gặp phóng lớn vậy.Không thể nào ngủ được.Cơn đau đầu kéo đến hành hạ anh.Khó chịu lên tiếng.Em dừng xe lại đi.Sắp về đến nhà rồi.Anh cứ ngồi ngon ở đấy đi.Chỉnh sửa ảnh xuống sẽ bỏ lại nó một mình.Thành ra nó nói dối.Chiều với vận tốc đều như rùa bò của nó.Thế còn lâu mới về đến nhà.Anh vừa rồi sai nhưng cũng không đến mức quên đường về nhà.Thế mà chi gián điệp anh như vậy.Có quả anh cất lên.Rừng nhanh.Anh chưa một đường thôi nhá.Chị bực mình tức lùi xe vào lề đường.Hùng hổ nói.Đấy.Anh muốn xuống thì xuống ngay đi.Ngày mai mà bắt xe đừng mất điện em nhé.Anh chả thèm nghe chị nói hết cầu.Đã mở cửa xe bước xuống.Nhưng không phải là anh bỏ chia lại một mình.Mà anh muốn lên ghế trên để lái.Cứ để cho chị lái để đến sáng mai cũng chưa chắc về đến nhà.Thấy ảnh bước đến chỗ mình.Chỉ có đồ ra.Vẫn là người không hiểu chuyện gì.Thế anh nháy mắt với cô rồi lên tiếng.Ngồi lên đùi anh đi.Anh dạy cho lái.Không như anh quê em đấy nhé.Chỉ còn mỗi lên vênh mặt lên nói dưới nhanh chóng chuyển sang kế bên cạnh.Nhưng lại vị trí lái xe cho anh.Nhìn điệu bộ của chị khiến cho anh phải cười.Dưới tay lái lụa của anh chị ba mươi phút đã về đến nhà an toàn.Chị xuống xài định bước lên phòng.Nhưng thì quay sang anh có thấy anh vẫn ngồi yên ở đó nhắm mắt lại.Dường như có vẻ anh rất mệt mỏi.Cô ấy muốn điều anh lên phòng.Giờ anh say không biết vẫn đủ.Những cô vừa mới đưa tay ra.Thế đã bị cảnh cáo mạnh.Rừng hát nhạc vào lòng của anh.Bị bất ngờ nhưng mà tôi không dám hết rồi.Sẽ đánh đập bà mẹ.Chị có ra sức giãy giụa.Nhưng mà càng giấy rùa anh lại càng siết chặt cô vào lòng.Anh mạnh mẽ.Hôn lên mái tóc.Lên trán.Thế rồi nhẹ nhàng hôn xuống đôi môi mềm mại.Anh cứ quyến luyến ở cánh mũi đó mới.Để cảm nhận hết giờ về ngọt ngào.Mùi hương hoa cỏ toát ra từ da thịt của chè.Khiến cho đầu óc của anh mê mẩn.Đầu ngón tay của anh nhẹ nhàng kéo dây áo xuống.Để lọc cơ thể của cô.Giờ anh dùng bàn tay của mình run rẩy nước khắp cơ thể đó.Hơi thở nóng bỏng của anh phải lên mặt cô.Những cử chỉ âu yếm hòa quyện với thao tác nhịp nhạc.Khiến cho chị bị cuốn theo.Toàn thân của cô mềm nhũn.Cảm tưởng như không còn chút sức lực nào nữa.Lần đầu tiên vô được gần gũi với một người con gái.Đây cũng là lần đầu tiên anh có cảm giác.Muốn tìm hiểu một người.Người con gái đó có sức hút kỳ lạ.Nó khiến cho anh khó chịu bức bối đến phát đi.Anh chuyển đổi mới nóng bỏng của anh xuống cơ thể của cô.Nhấn nhá từng chút.Tưởng chú.Cho đến khi tưởng tức là thể.Đồ lửng lên thế anh mới chịu buông tha.Anh vẫn dùng tất cả kiến thức đã được học để chinh phục.Vật khám phá nơi sâu thẳm nhất.Và cũng là nơi đẹp đẽ nhất của một người con gái.Nhưng vừa vào đến lưng chừng anh chợt khựng lại mất mấy giờ.Rồi nhẹ nhàng đẩy thẳng vào nơi ướt đẫm.Chỉ đỏ của hét lên một tiếng.Cùng lúc đó bàn tay của cô vô tình.Tạo một vết dài trên cổ của anh.Nhưng bằng sự nặng nề nhẹ nhàng của anh.Cô dần dần không còn cảm giác đau đớn.Mà thay vào đó là cảm giác kích thích đến đề giải.Cô dần bắt nhịp với anh.Rồi cả hai người hòa quyện lấy nhau.Tận hưởng giây phút để mình nhất.Hơi thở của anh mỗi lúc một dồn dập.Khiến cho cơ thể của cô dung dẻ.Thế rồi có cảm nhận một dòng nước ấm chảy vào cơ thể của cô.Cũng là lúc anh nằm gục xuống thở hổn hển.Chị cứ nghĩ anh chỉ một chút xíu thôi có nằm yên cho anh nghỉ ngơi.Nhưng cứ làm mãi chẳng thấy anh ngốc nghếch động đậy gì cả.Cúi đầu xuống nhìn thì anh đã ngủ ngon lành tới lúc nào.Chia tay lạy người của anh rồi.Nhưng mà chắc do mất sức quá nên anh cũng chẳng biết gì.Khổ sở.Nếu như cái nằm ở đây thì ngủ quên mất.Ba bình và mẹ chồng mà bắt được thì còn mặt mũi nào nữa.Nghĩ như vậy.Chị đẩy mạnh ra khiến cho anh ngã nhào xuống sàn xe.Rồi vội vàng mặc lại quần áo chạy như ma đuổi đèn phòng.Chồng chán kiếm ý.Vâng anh ngó về đâu.Anh không hiểu vì sao chim chạy nhanh như vậy.Ngôi nhà nhỏ gọn.Anh có thấy ai đâu.Anh ngồi dậy mặc lại quần áo chỉnh tề.Nhưng mà anh không vội lên phòng ngay.Mày đi lấy một chiếc khăn trắng thấm vài giọt máu đỏ còn vương trên xe.Cẩn thận cất vào trong chiếc hộp nhỏ trong ngăn kéo tủ.Anh cầm chiếc điện thoại nhắn tin cho chị.Em yên tâm.Anh sẽ chịu trách.Không cần đâu.Em chưa muốn lấy chồng.Mà lấy anh thích càng không nhé.Tại sao thế.Em ngủ với anh rồi thì phải lấy anh chứ.Còn lâu.Anh chưa từng gặp đứa con gái nào mà nó ngang tàn bướng bỉnh và điên giống như cái gì.Thơ quý giá nhất của người con gái bị mất đi.Mà nó cứ thản nhiên như không.Còn không cần ai chịu trách nhiệm nữa.Từ trước đến giờ anh cứ nghĩ.Chỉ là đưa giấy dán trời bởi.Tranh đồ cổ nhuế.Đây là lần đầu tiên của cô.Cảm giác thực sự dài rất tội lỗi.Cứ đùa với anh.Thế nên anh muốn bù đắp tổn hại mà anh đã gây ra cho cô.Thế mà chị không những không cảm động.Mà còn nhắn tin với thái độ như kỳ.Giả vào mặt của anh vậy.Thế nhưng anh vẫn nhắn tin lại.Giọng điệu quan tâm.Vậy.Chúc em ngủ ngon.Ngủ ngon thế quái nào được.Chị đang cảm thấy mình thật bỉ ổi.Sao hôm nay còn lại giấy giá như vậy.Thế này thì còn gì là danh giá nữa.Cũng tại anh.Người gì mà đẹp trai xong lại còn thơm phức.Khiến cho đầu óc của cô mê muội giống như bị bỏ bùa.Lần này.Lập tại của tự nguyện.hai mươi bốn tuổi rồi.Cô cũng muốn đến một chút hương tình xem mồi về qua nó đắng hay ngọt.Chắc cô không muốn mình trở thành tiểu thanh.Trong mối tình của anh và mai.Lên đây sẽ chỉ dừng lại là mối tình một đêm.Buổi sáng hôm sau đến mười một trưa.Thì chị mới mở mắt ra nổi.Đêm qua của nằm trằn trọc mãi không thể nào giấu mình chìm vào giấc ngủ.Mất thì cứ mở to.Nhìn trần trần trần nhà những người mông lung.Đến bốn sáng thì duyên trở về.Có vẻ như nó rất mệt mỏi.Về một cái gặp luôn sống giờ.Trên tay còn rất nhiều vết xước.Chị nhìn mà cảm thấy không khỏi xót xa.Ở nhà thì không khác gì một tiểu thư.Được ba mẹ cưng như cưng trứng.Không phải động tay động chân vào việc gì cả.Ấy thế mà dính vào tình yêu.Khi con người ta trở nên mù quáng và nhô mùi.Cuối tuần nào duyên cũng đến quán của anh minh làm trên bưng bê rửa bát.Thậm chí là đi đổ rác chẳng quản ngại việc gì.Chỉ cần được nhìn thấy anh ấy đỡ vất vả.Thì nó cảm thấy hạnh phúc lắm rồi.Như một thói quen chỉ ôm duyên đi ngủ.Cảm giác uống nước bạn thân thật dễ chịu.Chìm vào giấc ngủ lúc nào cũng không hay.Đến quá trưa thì chi lm mở mắt nhìn sang duyên.Nó vẫn còn đang ngủ ngon lành.Nhưng mà mặt mũi của nó thì bơ phờ ngột ngạt quá.Chia thì cũng không hơn bạn là bao.Toàn thân đau ê ẩm.Do tàn dư của đêm qua vẫn còn.Chị ngồi dậy rồi lại nằm xuống.Cứ như vậy lặp đi lặp lại mấy lần.Nó đang đấu tranh tư tưởng.Rất muốn xuống dưới nhà nấu ăn cùng với mẹ chồng.Nhưng mà nó sợ.Tiểu gặp anh vũ thì không biết đối diện thế nào đi.Cứ nghĩ đến chuyện xảy ra tối qua thì mặt của nó đỏ bừng lên.Cảm giác ngượng ngùng xấu hổ lắm.Hôm nay là ngày nghỉ.Thế nên bà tâm để cho bọn trẻ nghỉ ngơi thoải mái.Bb cả tuần đã phải đi làm quá vất vả.Hôm qua chị mang sang biểu cho bà tâm con cá trắm giòn to lắm.Bà tâm biết thừa là bà làm chu đáo và con gái mang sang.Thế nên tối hôm qua bà gọi điện cho bà lan cảm ơn.Thế giới hai bà lại buôn dừa đến hơn cả tiếng đồng hồ.Nhờ có hai cô con gái thân thiết với nhau.Nên hai gia đình cũng vì thế.Mà biết nhiều giờ cũng hay qua lại.Cứ dịp lễ tết là lại tụ họp quây quần bên nhau giống như một gia đình vậy.Bởi về con cá khá to trên nền và tâm làm rất vất vả.Trần vật mãi mà vẫn không thể nào được nó chết được.Về vú từ trên nhà xuống nhìn thấy nhiều.Anh hùng xắn tay áo lên dựa vào giúp mẹ.Anh lặng.Cầm con dao trên tay rồi nói với mà.Mày cứ để đấy con làm cho.Bà súp lơ.Không biết là hôm nay con trai và ăn phải cái gì.Hay là có uống nhầm thuốc không.Từ cái thuở sinh nó ra đến bây giờ.Có bao giờ bạn nhìn thấy nó vào bếp đâu.Bà nói gì con trai rồi nhờ vực hỏi.Còn có biết làm không đấy.Tôi không biết mà còn đòi giúp mẹ à.Cũng đúng nhỉ.Con trai của bà nếu những việc gì khó.Nó không làm được thì sẽ tuyệt nhìn không nhận.Nhìn thao tác mổ cá chuyên nghiệp của con trai.Và phải chuyển cho.Vừa nhanh vừa dứt khoát.Ngắm điểm nào chống điểm đó.Đúng là không hổ danh bác sĩ chuyên mổ đẻ.Bà dặn dò con trai mổ xong rồi lọc thịt ra.Đến một nơi ăn lẩu.Còn một nửa kia thì chiên sả ớt.Thế rồi bà thường tìm bước ra ngoài phòng khách.Kể chuyện cho chồng nghe về sự khác là đặc biệt của con trai.Ông bình ngạc nhiên nhìn bà.Rồi sinh lớp một lúc ông tặc lưỡi nói với bà.Đấy.Thằng bố nhà mình yêu vào rồi có khác.Tính nết thay đổi hết.Đúng là sức mạnh của tình yêu bài nhạc.Bà tâm gật gù đồng tình rồi đáp lại.Cái nó lại chả giống quá còn gì.Bắt gặp được tình yêu đích thực là hai tính đổi nếp ngày.Biến thành con người khác rồi.Đấy.Ngày xưa tôi may mắn gặp được bà.Nên mới có ngày hôm nay.Không phải bây giờ.Chắc là tôi đang làm bang chủ cái bàn về vấn đề này.Bà tâm được chồng nịnh nọt thì thích lắm.Nghe lọt lỗ tai làm sao.Bật đèn thùng đáng yêu cho một cái.Giờ lên gọi hai cô công chúa xuống ăn cơm chưa.Sếp ơi anh.Hai ông bà cái nhìn nhau tuồng tìm cười.Chứ không hiểu là bà mẹ có chuyện gì mà cứ mờ ám.Tính tò mò nổi lên duyên hắng giọng hỏi.Bà mẹ.Có chuyện gì mà cứ nhìn nhau tình tứ.Xong rồi cứ cuối tuần tiền mới về.À.Mẹ đang thắc mắc với cả trên cổ của anh còn đi.Vừa nói bà thơm vừa chỉ vào cổ của con trai.Theo hướng tài của mẹ duyên nick xanh vọng cổ của anh vũ.Đúng là có biết cả dài thật.Diễn hớn hở cầm mỗi lên.Đêm qua.Abc với cô nào để anh vũ.Lại còn để lại dấu yêu nữa.Lột lý ghê nhỉ.Cả nhà ai nghe xong có được ăn cơm với câu nói thô nhưng mà thật của duyên.Con gái mà chẳng có ý tới gì cả.Cứ nghĩ cái gì là nói thẳng ra nhiều.Bây giờ thì tất cả ánh mắt của mọi người nhìn vào vú để tìm kiếm câu trả lời.Vì vụ nước mắt xanh tri.Thế cậu đang cúi gằm mặt xuống.Hai cái bánh bao đỏ bừng lễ.Chắc là đang nhiều lắm đây.Mồi ngon như thế cơ mà.Nhìn cũng cảm thấy thường thường.Nhưng mà anh làm thì người ấy phải chịu thôi.Mà tính của anh thì lại không thích nói dối.Anh đưa tay lên của mình sao xóa vết cào rồi tỉnh bờ đáp lễ.Viết khảo này á.Là chị làm đấy à.Chị bị đứng hình ngay lúc đó.Sao lại có cái thể loại chiều chán vô liêm sỉ.Không biết xấu hổ là gì.Có cần phải thẳng thường quá như vậy không.Pizza có phải chữa cho cô con đường sống.Anh ta đúng là vừa được ăn vừa được nói.Chị vẫn đang hết sức bàng hoàng.Môn thì cứu us.Chả biết giải thích thế nào.Nhìn nét mặt lên tiếng.Chế.Lần sau đùa nhớ chú ý.Đừng có cả vào chỗ đó nghe chưa.Thế giới bị người khác hiểu nhầm lắm.Dạ vâng còn xin lỗi.Lần sau con sẽ để ý.Bài tiếng việt đầu hài lòng rồi quay sang dặn dò con trai.Thôi lấy thuốc bôi vào đi cho cái vết đó nó mở đi.Chủ đề cho ngọc mai nhìn thấy thì nó lại nghĩ vừa đi.Thế giới hai đứa lại xảy ra xích mích thì khổ lắm.Anh ở mẹ nói như vậy.Cảm thấy có cái gì đó sai.Cực kỳ sai.Cái gì mà sợ mai nghi ngờ giờ lại còn xích mới.Có lẽ là mai anh đang hiểu nhầm mối quan hệ của anh và mai.Anh em hết mệt rồi dõng dạc đính chính lại.Mẹ à.Mai chỉ là đàn em mà con quý thôi.Còn không có chuyện gì mà lại nghĩ được.Còn có người yêu rồi.Hôm nay có được ngày làm ba mẹ hết bất ngờ này sang bất ngờ khác.Ông bình ơi con trai nói như vậy thì lên tiếng.Thế người yêu của anh đâu.Sao anh không dám về đây ra mắt ba mẹ.Hay là anh đang nói khoác.Dàn.Cô ấy chưa muốn thôi.Bao giờ được sự đồng ý của cô ấy còn dẫn về ngay.Được.Hai thân già này sẽ đợi đến ngày anh đưa người yêu về nhé.Không biết đến mùa quýt sang năm có được gặp không đây.Xong rồi.Bà mẹ cứ yên tâm đi.Lần đầu tiên.Ông bà nghe từ chính miệng con trai nói có người yêu.Nên ông bà vui mừng lắm.Giấu trong lòng có một chút nữa vợ.Nhưng mà ông bà vẫn hi vọng sớm được gặp cô con dâu tương lai.Cả nhà đang ăn uống vui vẻ.Thì vú có điện thoại từ bệnh viện gọi đến.Bảo là có kmột khó cần anh đến bệnh viện.Là một bác sĩ giỏi của bệnh viện.Anh đã quá quen với những cuộc gọi đột xuất như vậy.Anh đặt một bát cơm đang ăn dở xuống rồi nhanh chóng đến bệnh viện.Anh đi ra xe.Nhưng có thể có tiếng bước chân đằng sau.Anh muốn quay lại.Hóa ra là chi đang đứng hứng đi theo anh.Anh nghèo mất nhỉ.Rồi thích thú chiều gạo.Sao thế.Khùng đó xa anh nha.Dạ.Cho em xin lại cái túi xách hôm qua.Để quên trên xe của anh à.Có lẽ lúc bé.Anh ăn dưa bở nhiều quá.Thế nên bây giờ bị hoang tưởng à.Anh mỉm cười rồi vào trong xe lấy túi xách đưa cho chị.Bàn tay của anh còn nghịch ngợm lướt trên bàn tay mềm mại của cô.Chi bộ.Vì cứ bị ăn trêu gạo.Liền vang mặt giờ nắm đấm lên dọn à.Anh có muốn không.Em cho anh một phát cho anh hộc máu mồm ra đấy nhé.Muốn.Anh muốn.Nhưng mà bây giờ anh bận rồi.Tối anh đến nhé.Rất là cho anh mỉm cười rồi nhấn chân gà xóm xe đi ngay.Chị đúng là hết nói nổi với anh ta.Cứ tưởng là đá tảng lạnh lùng lắm.Trai già đâu mà gái bỏ xử.Giang đứng ở đằng sau chứng kiến toàn bộ cuộc đối thoại của chị và anh vũ.Đầm giả nghi ngờ.Nhìn chị vẫn còn định mệnh ra đó.Rèn luyện hắng giọng giờ nói.Mờ ám quá nhỉ.Đừng có nói là định làm chị dâu của tao thật đấy nhá.Chị thì từ hôm qua đến giờ làm chuyện xấu thành da nhạy cảm.Được một tí là giật mình thần thú.Thế còn bạn có biểu hiện khác lạ.Duyên lại càng chắc chắn.Đừng có nói với tao là đêm qua.Mày vào anh vũ.Có cái gì nhá.Làm gì có chuyện đó.Đồ ăn của mày phong phú quá rồi đấy.Nghe gì nói đúng tìm đèn.Chị vội vàng lên tiếng lấp liếm rồi lại sang chuyện khác.Thế mày vàng gì mình thế nào rồi.Buổi tối đèn ốp nhé.Ok.Tao với mình.Vẫn như thế thôi.Vẫn không dám ngỏ lời.Sao thế.Sao không nhân cơ hội này bật đèn đi.Ừ thì tao sởi.Chị thở dài nhìn còn bạn.Cưỡng bức trong lòng các tình yêu đơn phương đông mới rồi cũng chẳng biết người ta có nhận ra hay không.Hay là lại tự mình trước lấy khổ đau.Nhưng đã yêu rồi.Tiêu chuẩn hàng ngày được nhìn thấy nụ cười của người đó.Được san sẻ công việc giúp người đó.Có lẽ.Đó là điều mà duyên mong muốn.Tại bệnh viện.Huy vũ đến khổ sở.Remix cả của chị đêm qua.Mấy chị điều dưỡng hộ lý cứ chỉ xào sau lưng của anh.Con trai miệng cười mờ ám.Đất nước mấy người rảnh rỗi thật đấy.Thế có chuyện gì dù to hay nhỏ.Nó cứ truyền tại nhà đến khi cả bệnh viện biết thì thôi.Anh cũng chả thèm quan tâm muốn bàn tán sao thì cứ mặc kệ.Anh vẫn còn cả một đống công việc đang chờ anh giải quyết.Ngọc mai lúc này thì út lắm.Ai cũng cho vết cào trên cổ gọi là do cô làm.Bà nào có phải đâu.Cô đã bao giờ có vinh hạnh được chạm vào thân thể cường tráng đó được.Chắc chắn vết cào đó là của con gì.Hóa ra hôm qua.Cô bị mắc mưa của nó.năm mươi mốt lấy cớ đuổi có xuống xe rồi thoải mái quyến rũ anh.Lời dùm anh đang say xỉn để làm cho cái chuyện vô tình chỉ đó.Không biết là điềm quà xảy ra chuyện đó chưa.Bây giờ trong đầu cô có vô vàn câu hỏi.Muốn chạy đến bên anh để thắc mắc.Để trách hờn.Nhưng mà bây giờ nó đã là gì của anh đâu.Làm gì có cái quyền đó.Tim của cô nhói lên từng cơn.Nước mắt cũng vì thế mà tuôn trào.Bao nhiêu giọt nước mắt là bấy nhiều đào thường.Bờ môi của cô miếng trẻ.Bàn tay nắm lại thành quyền.Tôi sẽ không tha thứ cho bất cứ kẻ nào dám về văn quên giúp anh.Nhưng mà ngày đêm có mong nhớ.Đến ngay cả trong giấc mơ.Không có ảnh hiện diện trong đó.Cô gái vội đi những giọt nước mắt nóng hổi đang lăn dài trên má.Số điện thoại.Gọi cho một người.Em cần anh giúp em là một.Nói.Em cần anh gửi cho em một nhà.Em sẽ nhắn tin tất cả thông tin của nó cho anh.Bởi vì ở đây không tiện nói.Để.Vậy xong xuôi thì em trả anh tiền mặt.Hay là tình cảm với mày.Những hình ảnh giúp em làm suôn sẻ vụ này.Em sẽ trả công bằng xứng đáng.Anh không phải lo đâu.Ok.Anh nhớ mùi hương của em lắm rồi đấy nhé.Mày nói xong thì tắt máy.Cũng không muốn ngài cái giọng đều đều cánh đó thì một chút nào nữa.Mai quyền anh ta qua một người bạn.Anh ta tên là vĩnh.Là trùm của một băng đảng có tiếng trên thành phố.Nơi mà ngày trước của thảo.Nhà của cô thì ngào.Mẹ bán bánh ở ngoài chợ.Tiền đóng học phí còn không đồ thì nói gì đến việc có tiền để ăn chơi mua quần áo mỹ phẩm.Mã vĩnh.Thế luôn nổi muốn giúp đỡ cô.Bởi vì ham mê nhiều món đồ hiệu.Nên cô đồng ý ngay.Có người chiều cấp tiền cho.Thằng ngu gì mà không nhận.Thế nhưng ở đời mà.Có đi thì phải có lời.Chẳng ai cho không ai cái gì cả.Mỗi lần nhận tiền của vĩnh.Cô lại để cho anh ta thoải mái.Chà đạp lên thân xác của mình.Mặc dù ghê tởm anh tài đấy.Nhưng mà cô chẳng thể nào dứt ra được.Bởi vì anh ta luôn là người mà cô cần đến.Vẫn nhận được tin nhắn của mai thì ngay lập tức điều hai thằng đàn em xuống huyện để giải quyết vụ này.Vâng nghĩa là có một đứa con.Là là con gái chân yếu tay mềm.Chỉ cần hai tháng là quá rồi.Từ lúc mai về giới hiện thực tập đến bây giờ.Anh chưa một lần nào được gặp lại cô nữa.Thế giới xung quanh của anh chẳng thiếu gì gái.Thể loại nào cũng có.Nhưng mà anh không hiểu sao vẫn cứ lưu luyến mùi hương ngọt ngào dễ chịu của mai.Hôm nay nhận được cuộc gọi của cô.Anh cảm thấy chồng làm vui hẳn lên.Hóa ra là cô vẫn cần đến anh.Đáng ra lệnh cho đàn em sợ con bé đó ngay trong đêm.Về anh đang rất nóng lòng được gặp lại mà.Buổi tối.Sau khi cơm nước xong xuôi.Đúng như lời hẹn lúc chưa.Chị và duyên cùng nhau đi ăn ốc.Hôm nay là chủ nhật.Quán triệt kiến khách.Mới có tám giờ tối rồi đó không còn chỗ để ngồi.Anh muốn nhìn thấy chị và duyên đến.Thì chạy ra ái ngại nói.Cho anh một chút nhé.Anh sắp xếp chỗ ngồi cho hai em.Không cần đâu.Anh có đi làm việc của anh đi.Rất lời duyên xắn tay áo nền vào phụ anh lùn.Mặc cho anh mình cứ luôn miệng đuổi nó đi.Mà nó vẫn cứ lầm thì nhất quyết không chịu đi.Nhìn những động tác làm món ốc xào thuần thục của zin mà chi cũng phải trầm trồ.Sắp thành bà chủ quán ốc nền chuyên nghiệp gồm.Duyên của bây giờ thay đổi rất nhiều.Trưởng thành hơn hiền thục hơn.Như kiều gái sắp về nhà chồng mới.Thế nhờ chị em chỉ cốt của mình vất vả tất bật với công việc.Chị cũng không nhớ khoanh tay đứng nhìn.Chè lanh chanh xin một chân rửa bát.Ai cũng phải làm việc hết làm.Đến lúc vắng khách thế chị mà có thời gian ngẩng lên.Nhìn đồng hồ thì cũng đã mười một:không đêm.Chị bước lạy chúa của duyên ghét ai bảo muộn rồi về thôi.Ấy thế mà nó không chịu.Bảo là sẽ nở cho đến khi hết khách.Còn dọn dẹp nữa.Thế nên bảo chị cứ phải chứ.Chuyện này xong tuổi thân lắm.Dạo này toàn bị duyên bỏ rơi thôi.Yêu với chả đương.Quên luôn cả bạn bè.Mặt mày của chị lúc này bé sẽ.Tài lấy chiếc túi xách truyền kể rồi dặn dò.Thế tao về trước nha.Mày liệu mà về sớm đi.Ngày mai lại không biết đi làm được đâu.Tao biết rồi về cẩn thận nhé.Anh mình thấy chị về thì vội vàng chạy lại cảm ơn rối rít.Anh cũng được duyên về.Nhưng mà cái tính của nó lì lợm đâu có nghe lời.Anh đang cười khổ nhìn sang chi rồi nói.Em đi đường cẩn thận nhé.Còn duyên tí nữa anh đưa về em không phải lo đâu.Dạ vâng.Trả lời xong về chia buồn bã ra về.Đi trên đường chưa có cảm giác như đang có người theo dõi mình nhưng mà ngoảnh mặt lại phía sau.Thì thấy trên đường vẫn tấp nập người qua lại.Chẳng ai có biểu hiện tình như nào cả.Giá gà bỗng nhiên nổi lên.Trong lòng có chút bất an.Bây giờ tìm đường đang đông người qua lại.Qua trường sa.Cầm chiếc túi xách vào trong cốp xe rồi lôi từ trong cốp dài một cây gậy bóng chày để phòng về.Chẳng mày có chuyện gì thế còn kịp ứng phó.Vision và chị hai đi chơi về một nền luôn có đồ trong cốp để tự vệ.Đúng như những gì cô lên cao.Có người theo dõi cô thật.Bởi vì đi đến đoạn đường vắng toàn là cánh đồng.Chơi nhìn qua gương chiếu hậu.Thì thấy hai người đàn ông đang đi thao sao sắt có.Nếu như bây giờ còn vặn tay ga để tăng tốc độ.Thì cũng khó có thể mà thoát khỏi.Bởi về hai gái kìa đang đi loại xe phân khối lớn.Nếu như chạy mà hắn đuổi kịp.Thế có sợ bị đẩy ngã để chống thực hiện hành vi của mình.Hàng về gì.Thì cũng không đoán được.Chẳng biết là cháu muốn rủ cô đây.Cướp tài sản.Hay là hiếp dâm.Mà nếu như điện nhá ở vận tốc điện nhà như vậy.Bị nghẹn thì hút cháo giải tuần.Con lợn.Thế có khi xảy ra án mạng như chơi.Nghĩ vậy chị không dám làm liều.Cô cứ để dừng xe lại.Giả bộ xe bị hỏng để nhờ sự giúp đỡ của hai tiền đó.Hai thằng đàn em của vĩnh thấy tình hình cực có lợi cho mình ra ta.Con bé đó lại còn ngọt ngào nhờ vả sửa xe hổ nữa.Hai thằng xuống xe.Bắt đầu thì thầm với nhau.Giờ sao đây.Đánh cho nó ngất rồi hiếp à.Anh vẫn ra lệnh.Đánh cho bầm tím mặt mày thôi có bảo hiểm đâu.Nhưng mà con này vượt quá tao chịu không nổi.Ừ nhỉ.Công nhận là con là ngọc thật đấy.Nhân cơ hội hay thẳng đang bàn luận.Chia đoạn ra sau giờ trước nhảy lên đập mạnh một phát.Tình dứt khoát vào gái của một tên.Phim truyền hình nhất lùn tại chỗ.Thằng còn lại thấy như vậy nên tỏ ra vô cùng giận dữ.Anh hùng hổ nào đến châu trì.Giật lấy cái kệ rồi tắt cho cô một cái đầu điếc.Máu chảy ra từ khóe miệng mặt trăng.Chị thảo lên đầy tức giận.Cô nắm chặt tay.Đứng thẳng của thái dương có tiền đó.Rồi tiện cao đài.Chân phải coco đập thẳng vào bụng.Khiến tiền đó choáng váng lên ra đường.Không dừng lại ở đó.Chỉ còn lao đến đấm tới tấp vào mặt của hắn chưa hả cần giờ.Vừa đấm vừa hát.Mày dám đụng vào bà mày á.Tại sao lũ súc vật nhà mày chết mẹ nó đi.Mở mắt ra nhìn cho kỹ nhé.Lần sau có nhìn thấy thì nãy bà già nhé.Đánh xong chỉ đứng dậy gọi điện cho cảnh sát đến giải quyết.Các kiểu cắm màn đến còn không tin vào mắt của mình.Một cô bé mà làm cho hai thằng cao to thế này gặp ngay tại chỗ.Bọn trốn bị áp giải về đồn để lấy lời khai.Bọn nó khai.Mục đích là muốn cướp tài sản.Bên công an giam giữ chống lại để điều tra thêm.Còn chê thì được hẳn một cái bằng khen to đùng.Vì đã dũng cảm bắt gọn hai tiền trường giữ gìn sự bình yên cho xã hội.Đúng là không uổng công mười lăm có chăm chỉ học võ taekwondo.Bây giờ mới cảm thấy được có ích.Mọi việc còn lại chỉ để cho bên phía cảnh sát giải quyết.Còn cô thì hí hửng ra về.Ngọc mai nhận được tin hai thằng đàn em của vĩnh bị cảnh sát bắt.Để hết hoảng sợ hãi.Chuyện này cô chưa lường trước được.Tải rules.Cầm điện thoại gọi cho vinh.Xoài có thể làm việc bất cẩn như thế.Có muốn một đứa con gái mình cũng không giải quyết được.Anh xin lỗi.Anh hơi chủ quan.Không biết là con bé đó lại thông minh mưu trí như vậy.Nhưng mà em yên tâm đi.Lần này không thành thì để lần khác.Nó đánh hai thằng đàn em của anh ra nông nỗi như vậy.Anh cũng kiếm nó trong đầu rồi đấy.Thế mày có vẻ vẫn còn lo lắng vẫn bồi thêm.Về phần công an.Anh nói hết rồi.Hai thằng đó chỉ bị tội danh ăn cướp thôi.Em cứ yên tâm đi.Tối mai.Anh muốn gặp em được không.Bởi vì vẫn còn cần nhiều đến với nhiều.Mời chẳng thể nào từ chối.Từ khi gặp anh vũ của đã lên kế hoạch tiếp cận anh.Gây ấn tượng cho anh.Nhưng cô đâu ngờ được rằng tất cả.Đều bị tan tành vì đứa em gái nuôi đó.Không những thế.Bao nhiêu lần nó còn làm cô quên mặt với anh và cả gia đình của anh nữa.Rồi có ngày.Có giá trị cho con bé hôm hết đó một trận.Chả biết mùi đời.Bởi vì muốn tránh mặt của anh vũ.Thế nên chị về nhà của mình chứ không về bên nhà mẹ tầm nữa.Về đến nhà chưa gọi điện cho duyên kể hết mọi chuyện đã xảy ra.Giờ còn hớn hở khoe bằng khen.Chị thì cứ vô tư kể.Khiến cho duyên cảm thấy.Bản thân thật có lỗi.Khi để chi về một mình đều nguy hiểm như vậy.Nên chẳng nói câu nào mà lặng cấp mấy.Chị không hiểu được con bạn đang bị làm sao nữa.Thái độ rõ nét.Trị nám điện thoại xuống giường đi ngủ.Đang mơ mơ màng màng thì chuông điện thoại reo lên.Vừa bấm máy thì đầu dây bên kia đã ngoan.Giờ mở cửa cho tao đi.Con hâm này.Đêm hôm rồi mà cái mồm của nó cứ như cái loa phường.Nguyên âm ngắn nhất dài.Ra mở cửa cho duyên.Cứ tưởng là có mình duyên thôi.Ai dè anh vũ cũng có mặt ở đây.Vẫn còn đang ngơ ngác thì đã bị huyền ơi thẳng lên xe.Nó bắt đầu nhìn nó rồi sờ tay lên khắp cơ thể.Xem có chỗ nào bị thương không.Trẻ bị nhột quá cười ầm lên.Vợ cáo tài duyên vừa nói.Mày làm cái gì thế.Cứ tưởng là duyên không còn thương chi nữa rồi chứ.Zhen xin lỗi.Từ nay.Nên không dám để cho chị đi về một mình nữa đâu.Tha lỗi cho rền nhé.Nói xong thì duyên lại giơ tay lên sờ sờ ấn ấn xem chưa có bị đau ở đâu không.Chị đến khổ vì cái tính cẩn thận của còn bạn.Mất nó lại còn cứ giỏ xách.Khiến cho chị cảm thấy khó chịu kinh khủng.Gạt tay diễn ra rồi chị nói.Thôi.Tao chỉ bị đau tức ở chỗ ngực tí thôi.Để lúc giằng co cây gậy bắt tên cướp.Tao rảnh mạnh quá thì nên nó được vòng ngực của tao đấy.Thế chị nói như vậy duyên liền lấy tay vạch rộng cổ áo ngủ của chị già.Nhìn vào bên trong xem xét.Chị bị bất ngờ không kịp phản ứng.Cứ đưa người nhìn duyên rồi quay lên nhìn anh vũ.Thì bắt gặp ánh mắt của anh đang nhìn mình.Chị vội vàng để diễn ra dự án giọng nói.Không sao đâu.Tí nữa phải bôi thuốc là khỏi mà.Vũ từ lúc đến đề thi vẫn chưa lên tiếng bởi vì anh còn mãi còn sắt chị.Tận mắt nhìn thấy cô bình an.Anh thở phào nhẹ nhõm.Bây giờ anh mới ổn định lại tâm trạng giờ lên tiếng.Đang khám cho được không.Và được vào ngực.Rất dễ ảnh hưởng đến phổi đi.Dẫn đến suy hô hấp.Không thể nào coi thường được đâu.Diễn thế anh trai nói nhiều vậy nên gật đầu đồng tình đã.Phải đấy.Cứ kiểm tra cho an tâm đi.Mà được anh vũ khám không phải dễ đâu nha.Nếu như đến bệnh viện mất tiền dịch vụ mới được anh vũ khánh trần.Thế chị vẫn còn ngại ngùng ai theo.Duyên lên tiếng trấn an.Không sao đâu.Anh vũ ngày nào trả khám cho hàng chục.Hàng trăm cái ngực của phụ nữ.Thế nên vẫn cảm rồi mai không phải lo đâu.Mẫn cảm quái đâu.Chị trả quá rõ chứ.Lượng mỡ ở mỹ trời ngay.Rượu cần xấu hổ nhưng mà chê vẫn gật đầu đồng ý cho cái gì vừa lòng.Nếu không thì nó sẽ nói cho đến khi cô thống đầu ra mắt.Diện tích ý nhiều lại chỗ cho anh xuống khám.Khuôn mặt của anh bây giờ đang sắp vào mặt của chi.Hơi thở của cô phả vào mặt khiến cho người của anh nóng dàn.Hô hấp cũng vì thế mà trở nên khó khăn.Anh chưa bao giờ có cảm giác như thế này với bệnh nhân của mình cả.Dạo này anh phát hiện ra.Bản thân mỗi lần gần chi.Là anh không thể nào kiểm soát được.Cái cảm giác gà gáy đến khó chịu.Chị thì cũng không khá hơn anh là bao.Cái cảm giác cởi hết áo ngoài lẫn áo cho.Cho một người đàn ông xem.Thật muốn đâm đầu vào tường tự tử.Đã xấu hổ muốn chết mang ta còn cư sở ấy.Đến khi khám xong.Thế anh ta còn cày hết nút áo lại giờ nói với cô là tiền tài.Chị thấy như vậy thì thắc mắc hỏi lại.Thế bệnh nhân nào.Anh cũng tiện tay như thế à.Rõ ràng câu hỏi của chị hết sức bình thường.Ấy thế mà đã bị ảnh hưởng cho một cái rõ dài.Anh chả thèm trả lời câu hỏi ngớ ngẩn ấy mà vào việc chính.Ngày mai.Em đến bệnh viện làm siêu âm và chụp x quang để chắc chắn hơn nhé.Nhanh nói như vậy chị hoảng hốt rồi.Sao thế.Bệnh của em nặng lắm.Vũng tàu nhà đưa mắt nhìn chê.Anh định trêu chọc cô thích nhưng nhìn khuôn mặt sợ hãi của cô.Anh chỉ nhỏ nhẹ nói lại.Phải siêu âm và chụp x quang.Thế mới biết chính xác bên trong có bị tổn thương hay không.Chị thở phào nhẹ nhõm rồi cảm ơn anh.Chiều bây giờ đã hàng sáng.Thế là nguyên cả một đêm có không thể nào ngủ được một chút.Khi mời anh vào ăn sáng.Còn duyên thì chả cần mời.Về đây cũng có khác gì nhà của nó đâu.Bài ngàn thống nhất với nhau là dấu phụ huynh việc xảy ra đêm qua.Bởi vì sợ mọi người lo lắng.Mặt khác.Sợ bị ăn chửi sấp mặt.Đứa con bị cấm cách này cách nào thì mệt lắm.Ăn sáng xong rồi đi làm còn chi thể thao vũ lên bệnh viện để khám bệnh.Đến bệnh viện mà nhân viên y tế ở đó.Ai cũng nhìn cô và anh mất là nấm.Ừ mà đúng là cô là thật.Nhưng mà ở đây đầy người lạ.Mà hay là về cô đi cùng với vú nhỉ.Từ siêu âm cho đến chụp x quang.Đều là do vũ làm cả.Chị thấy như vậy thắc mắc nên hỏi.Anh không phải đi đỡ đẻ hay sao mà cứ đi theo giờ khám cho em về.Hôm nay anh xin nghỉ buổi sáng.Chuyện này thì vừa nói như vậy thì cảm động lắm.Công việc của anh rất bận rộn.Thế mà anh nghỉ nguyên cả một buổi sáng chỉ để dẫn cô đi khám bệnh.Anh còn cẩn thận tự tay kiểm tra.Không cho bất kỳ ai chạm vào người của cô.Chỉ có một chút động lòng rồi.Tự dưng còn lại thấy tiếc.Suốt mấy năm qua.Có bị mù hay sao nhỉ.Người đàn ông vừa đẹp trai vừa ấm áp ngay trước mặt mà lại không nhìn thấy.Tôi đi tìm mối tình đầu.Chỉ chép miệng rồi nói.Giá như mà anh chưa có người yêu nhỉ.Vũ đơn người nhìn chi.Trường là chỉ là nhập có vấn đề thôi.Hóa ra là đầu óc cũng xảy ra sự cố.Nhưng mà nghe câu nói đó của chị tự dưng anh cảm thấy vui mới lạ.Anh mỉm cười trêu lại.Sao thế.Chưa có.Để cho chị hiếp ảnh á.Ôi.Chỉ có nghe nhầm không nhỉ.Cái loại trời chén đổ mặt dài.Vừa nãy chị còn thấy tiếc nuối.Nhưng mà bây giờ thì hết rồi nhé.Bởi việc quá út ớt.Chị quên luôn mình đang ở trong bệnh viện.Cũng lấy tay rồi đập liên tục vào người có ảnh hd.Lại hiếp em cơ mà.Hay là hôm đó anh uống say quá.Cho nên quên hết cả rồi sao.Tất cả mọi người anh mất tò mò dồn về phía phát ra tiếng hát đó.Từ bệnh nhân cho đến nhân viên y tế.Được dịp bàn tán xôn xao.Vũ trà ngờ là chia lại phản ứng dữ dội đến như vậy.Anh vội vàng kéo chỉ về phòng làm việc của mình.Nhưng mà đứng ở đây thêm dây nào nữa thì cả cái bệnh viện này kéo nhau đến với kiếm chỗ này để mà hóng chuyện cho.Đến nơi thì anh để chui vào trong phòng rồi đóng sầm cửa lại.Anh em đắp mặt lại chưa nói.Xem hình sự không khác gì một đứa trẻ con.Anh nói vô tổ chức vô tội phạm.Con gái mà không hề có một chút cơ sở khám láo.Em tự làm cho bản thân của mình mất giá rồi đấy.Bây giờ thấy hay rồi.Tả cái bệnh viện việt trì.Chồng thì họ sẽ bàn tán ra ngoài.Để tất cả các huyện là biết.Thằng nào còn dám lấy em nữa.Chỉ có cách lấy anh.Chỉ biết là mình sai nên từ lúc anh cáo đi cho đến giờ.Công an lắm.Anh mắng cô.Thì cũng chỉ biết cúi đầu nhận tội không dám trả chào.Cố chấp giống như mọi khi nữa.Chị thở dài rồi đáp lại.Em thảo giá.Chị nhất định em không làm người thứ ba đâu.Cả đời bị mang tiếng là tiểu đoàn thì nhục lắm.Chị vừa dứt lời thì điện thoại của vũ gia lên.Bên bệnh viện báo có kết quả của chị.Họ bảo anh qua phòng khám để lấy.Anh tắt máy rồi quay sang dặn dò chế.Ngồi phòng đời anh.Lấy kết quả xong thì anh sẽ dẫn cô để ăn trưa.Chị ngoan ngoãn vâng lời.Anh đi khỏi phòng thì cũng leo lên giường định là một giấc.Thì bỗng nhìn cánh cửa phòng mở ra.Chị bận gì.Cứ tưởng là phú quay lại.Nhưng mà không phải.Là chị mai.Hai người đều ngạc nhiên nhìn nhau.Che hết mặt lên dọn cho hỏi.Chị vào đây làm gì thế.Tự tiện quá nhỉ.Ảnh hưởng đến hè mà.Hôm nay là của anh vũ.Và chị là người duy nhất được ra vào thoải mái ở đâu.Tiền chị đấy dưới một chút tự trọng đi.Chị biết là anh vũ có người yêu rồi chứ.Và sắp đưa về ra mắt gia đình rồi đấy nhá.Em đang mơ mộng nữa hả chị.Trở về thực tại đi.Ra gương mà sao lại bản thân đi.Hai bên má thì như hai cái bánh bao nhân thịt đấy.Mà cứ thích ảo tưởng.Lại nhớ.Chị đừng có để mồm chị đi chơi xa quá nhé.Đến lúc bị ăn và.Thì đừng hỏi tại sao đấy.Mà nghe xong thì tức run cả người.Giờ có ngày cô sẽ bảo anh vẫn đập chết con nhỏ này gãy hết cả ra.Tiệm tải mặt mũi.Xem nào nó còn dám to mồm khách nữa không.Mai đặt mạng cặp lồng cơm xuống bàn rồi khóc nấc lên từng cơn.Chuyên ngành người.Cô có làm gì động chạm đến mày đâu.Câu chuyện nào thông báo anh vũ đã có người yêu rồi để chị ta biết đường mà giữ khoảng cách.Thế mặt ở rừng chỉ còn mỗi cái mặt của chị già để xúc phản thế một điểm chưa.Đúng lúc đó thì vũ bước vào.Chi nhánh nhìn mai.Chị ta đúng là giỏi diễn thật đấy.Còn mấy cái tròn giả vờ khóc ăn vạ này.Rất được lòng tin có cánh đàn ông.Bằng chứng là vũ đang nhìn chi đây chán à.Ánh mắt lại còn xen lẫn sự mệt mỏi.Ảnh cắt giọng giờ hỏi chị.Chị à.Giải thích đề.Có gì đâu mà dài thế.Chị ta thích thì chị đang khóc thôi.Em có liên quan gì đâu.Em trả lời như vậy thì làm sao em có thể tin anh được đây.Em không làm gì mà mai lại khóc nức là như thế.Dứt lời thì vũ ngồi xuống bên cạnh mà vỗ lưng an ủi.Mai được làm dựa vào lòng của anh nước lên từng đợt.Kiểu như oan uổng lắm.Chị nóng hết cả.Cũng bực tức đáp lại vô.Chết cha.Bị điên đấy.Nói xong thì chi bỏ thẳng ra ngoài mất xe trở về nhà.Mặc kệ cho bố muốn nghĩ sao thì nghĩ cô cũng không bận tâm.Bây giờ cô chỉ muốn nhanh chóng trở về nhà.Ngủ một giấc cho tỉnh táo.Từ hôm qua đến giờ.Biết bao nhiêu chuyện xảy ra.Đầu óc của cô chỉ muốn nổ tung thôi.Chưa ngủ ngon lành đến tối mệt.Cô thỏa mãn vườn vay.Giờ cầm điện thoại lên mạng.Đàn đứt xàm mới tới sàn chế của đám ma.Thủy điện thoại dùng âm lên báo cáo tin nhắn.Chi nhanh tay ấn vào xem.Là tin nhắn của ba bình ở trong nhóm chat gia đình.Ba bình báo là tám giờ tối nay yêu cầu tất cả các thành viên trong nhà.Phải có mặt để họp chuyện quan trọng.Nhận được tin nhắn chỉ cảm thấy.Có chuyện không hay.Hôm nay ba bình còn nhấn mạnh cầu quan trọng rồi.Chắc chắn là chuyện ban sáng đã lọt đến tài của bà chê.Chị đang thầm nguyền rủa cái ông vũ đó.Suốt bao nhiêu năm qua.Cuộc sống của cô trôi qua em ạ.Không có một phiền gì cả.Thế là từ cái đêm định mệnh ấy không những làm cho cô mất đi đời con gái.Mà còn liên tục xảy ra bao nhiêu chuyện dở khóc dở cười.Dù trong lòng đang bộn bề lo lắng.Nhưng trước khi qua nhà mẹ tôi.Chị phải ăn no bụng cái đá.Để còn có sức đứng vững trước muôn vàn sóng gió bão tố sắp đến.Đúng tám giờ tối thì chỉ có mặt tại nhà ba bình.Mọi người đã có mặt tại phòng khách.Đang ngồi nhâm nhi chén trà.Chỉ còn chờ chi đến thì bắt đầu cuộc họp.Chị bước vào chào hỏi ba mẹ và anh vũ.Giường ngồi kế bình duyên.Bây giờ thì gia đình đã có mặt đông đủ.Ông bình bắt đầu hắng giọng nói.Hôm nay.Tôi đã rất triệu tập cuộc họp lớp chồng gia đình.Là theo nguyện vọng của anh vũ đây.Chứ tôi thì không có cái gì để nói cả.Tất cả mọi người trong gia đình đều nhạc nhìn nhau rồi lại nhìn sang vũ.Gớm.Mọi thì họp gia đình thì hiếm khi anh có mặt.Mà nếu như có một.Thì cũng chỉ ngồi đấy cho đẹp đội hình.Chắc chẳng bao giờ có ý kiến.Thế mà hôm nay tự động muốn họp gia đình bắt chưa.Thế anh vẫn ngồi im lặng.Mẹ tầm liền nóng lòng lên tiếng.Huy vũ.Hôm nay còn muốn họp gia đình có chuyện gì vậy.Vụ đứng dậy dõng dạc nói.Chùa bà.Thương mẹ.Hôm nay con mời mọi người có mặt ở đây.Là muốn thông báo một việc vô cùng quan trọng.Còn.Muốn lấy vợ.Cả nhà nghe xong thì ngã ngửa.Mở việc quá bất ngờ.Bà bảy họ sặc sữa lên.Hình như là con trai của ông ế lâu năm quá.Nên có vấn đề thì phải.Người yêu thì mới chưa thấy đường về nhà ra mắt.Thế mà giờ được một cái tiền bố lấy vợ.Ngày mười hai chưa.Không nhịn được cười lên trọng vợ.Lấy vợ à.Thế anh vũ muốn lấy ai đây.Hay là ác quá thế nên nhập liệu có làm ngoài đường về làm vợ à.Tính từ chỉ không dễ tính thôi.Cơm biến anh lấy vợ rồi xinh cháo cho bé.Thế dù là ai tôi cũng được mấy cả.Dạ vâng.Người mập cắn muốn cưới.Là quế chìa.Cả nhà nghe xong thì lúc nào.Vũ đã nói rõ trên da như vậy.Thuê nhưng bà tầm vẫn không thể nào tin được liền hỏi là.Cái gì cơ.Quy trình nào vậy con.Hình như là trùng tên với cái gì nhà mình.Thế mấy hôm nữa phải gọi là chi lớn chị bé hả.Vũ nghe xong thở dài.Chỉ tay về phía chị rồi lấy một thời nói rành mạch từng câu từng chữ.Là quý chị đang ngồi kia.Chính là con gái nuôi của ba mẹ.Không đủ.Ông mình bật dậy phản đối.Bao nhiêu năm qua ông coi chi như con gái.Cả hai ông bà yêu thương riêng bao nhiêu thì cũng yêu thương chị bấy nhiều.Bây giờ đột nhiên trở thành con dâu.Ông không thèm muốn.Thật sự là không quen.Bao nhiêu cô gái trẻ xinh đẹp làm ở bệnh viện.Công ngành công nghệ.Mà sao con trai của ông không lấy.Làm lấy cái đứa em gái của mình coi.Ánh mắt của ông u buồn.Ngẩng lên nhìn con trai rồi hỏi.Tại sao lại là quy chế.Giảm.Bởi vì con đã cướp mất đời con gái của em ấy.Búp một tiếng.Lúc này ông bình tất con trai một cái đầu đến gần lên từng tiến giảng.Là một bác sĩ khoa sản.Mà không biết kiềm chế bản thân.Đến giờ đi làm cái chuyện đáng xấu hổ đấy với chính làm ra của cải xào.Thế giới.Biết ăn nói thế nào với gia đình bên đó.Bà mẹ đẻ của chị.Liệu có chấp nhận được chuyện này không đây.Chuyện này.Còn lo xong rồi.Ba mẹ em ấy đã chấp nhận và cả con gái cho con rồi.Anh đắp lại tỉnh bơ làm cho cả nhà được một phân xưởng.Ông bảy ngàn lời.Ông đập mạnh tay xuống bàn rồi nói.Anh giỏi lắm.Bởi vì quá tức giận.Mà tôi đã quên mất.Thằng con trai của tôi từ bé.Đó là một đứa lùn đi trước người khác một bước.Về đến nhà bên đó đã đồng ý gả con gái cho anh.Thì tôi cũng không còn gì để nói nữa.Chỉ dẫn giúp anh một điều.Là thằng đàn ông.Một khi đã quyết định chọn người con gái để làm vợ.Thế có nghĩa là người con gái đó trong mắt của anh rất đẹp và hoàn hảo.Thế nên tôi mong manh sống sao cho xứng đáng với sự đẹp đẽ đó.Xứng đáng với người con gái.Đã hy sinh cả tuổi thanh xuân.Để theo anh.Súp từ đầu cuộc họp cho đến bây giờ.Chị cứ ngồi sụt sịt mãi trong lòng mẹ tâm.Việc này đến quá đột ngột và bất ngờ.Cô chưa chuẩn bị tinh thần gì cả.Mẹ lan chứ hỏi ý kiến còn gái gì.Mà đã vội vã ra đi trong lặng thầm.Con mẹ tâm thì cứ luôn miệng ăn rồi.Chỉ làm con dâu mẹ thì tốt quá rồi.Mẹ chứ không phải lo.Con đi làm dâu nhà người khác.Tiểu học vất vả làm khó còn thì lại khổ tâm lắm.Và lại nếu như thằng vũ mà có bắt nạt con.Đã có ba mẹ và cái duyên bênh vực bảo vệ.Con lấy vú thì cuộc sống không thay đổi thì nhiều đâu.Bb hàng ngày con vẫn ở đây.Còn biết tất cả rồi.Như thế chả tốt quá còn gì.Nga.Chị nhài xong chỉ biết im lặng vì chuyện đã đến nước này rồi thế đâu còn sự lựa chọn nào khác.Đến ngay cả cái nhìn bạn thân bao nhiêu năm.Luôn thấu hiểu nhau.Mà nó còn nhiệt tình ủng hộ cuộc hôn nhân này.Tiêu chí còn cứ gì để từ chối.Cả nhà thống nhất cuối tuần này sẽ mang sang lễ sang nhà chị để xin cưới.Vậy là xong.Chỉ sau một cuộc họp đột xuất.Mà chị đã sắp sửa phải lấy chồng.Chí cường à.Trang ở chả ai lấy chồng nhanh như cô đâu nhỉ.Nhanh hơn cả một trận giống lớp.Đến tận ngày cưới.Cô vẫn còn chưa thể nào tin nổi sự thật nghiệt ngã đó.Hôm nay chưa chính thức lên xe hoa về nhà chồng.Khoác lên mình bộ váy cưới nhìn cô thật lộng lẫy.Giống như một thiên thần vậy.Đó là mẹ tôi và mẹ lan khen như vậy.Còn cô cảm thấy bình thường.Đẹp ở bộ váy cưới.Bộ váy này vô đang rất cần đặt tận bên paris.Ba quân ba củ chi làm trong quân đội.Còn ba bình là giám đốc bệnh viện huyện trên nền khách khứa cứ phải gọi là tức ngực.Vũ và chị tiếp khách từ sáng đến tận tối mịt vẫn còn chưa hết.Đến tận khuya thì mọi người về hết.Chim mệt mỏi bước từng bước nặng nhọc về phòng tắm rửa.Chả biết cái ông bố ấy bến đầu mất.Nhưng mà kệ sợ mấy.Tắm xong chị sản phẩm của duyên đi ngủ giống như mọi khi.Thế mà con hâm đấy nó không cho.Cứ bảo em lên đổi về phòng tân hôn.Nhưng mà chị vẫn mặc kệ cứ cố nằm lìa đó.Thế rồi rõ ràng là trên ngủ phòng duyên ấy thế mà sáng hôm sau lại thức dậy ở phòng của anh vũ.Nằm gọn trong lòng của anh.Cáo trên người cô còn bị cởi ra vài nút nữa chứ.Bực mình quá chị đặt thẳng anh xuống giường không giờ rồi.Vũ thị vẫn đang ngái ngủ.Chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.Cứ tưởng là mình bị lăn xuống giường cơ.Nghĩ như vậy.Anh lại leo lên giường ngủ tiếp.Chị vừa cài lại nút áo vừa làm bầm mắt nhanh.Chị vẫn còn cây cối cái vụ hôm qua lắm cơ.Mọi người đến dự lễ cưới.Ai lấy được mặt mày hớn hở vui vẻ.Hết lời chúc mừng cho đôi bạn trẻ sống đến đầu bạc răng long.Trăm năm hạnh phúc.Ấy thế mà bà mai.Đan nguyên kết quả mặt đưa đám đến.Dù khuôn mặt đã được trang điểm rất kỹ nhưng cũng không thể nào che giấu được đôi mắt bằng sừng.Chỉ biết là chị ta thích anh vũ.Nếu như giữa chị và anh vũ không có cái đêm định mệnh đó.Thì chắc chắn.Chị ta sẽ là con dâu nhà này cũng nên.Ngồi trong bữa tiệc mà chị ta còn cứ khóc rấm rứt.Làm cho các anh chị đồng nghiệp ngồi cùng bàn phải động viên an ủi máy.Bọn họ lại còn quay sang nhìn chi.Bài mất khoảng bảy nữa chứ.Như thế thì khác nào bảo chia là tiểu thanh đâu.Đám cưới này.Chị cũng đâu có thể muốn.Tất cả cũng là tại cái ông vũ đó.Nghĩ kiểu gì thì chị vẫn cảm thấy ấm ức.Cô nắm bàn tay lại đấm bùm bụp vào người có vũ cho bõ tức.Theo phản xạ.Vũ ngồi bệnh dại.Câu mày giờ nói.Em làm cái gì thế.Vẫn còn sớm mà.Nằm xuống đây ngủ tiếp đi.mười một giờ trưa rồi đấy.Ngủ cái gì nữa.Em hỏi anh nhé.Tại sao hôm qua em ở phòng cầu duyên.Mà bây giờ lại nằm ở đây.Không những thế.Áo quần.Bị cởi ra nữa.Đánh giá lợi dụng lớp ngồi đúng không.Đúng là cái đồ mê gái.Vũ tướng người xa.Hôm qua lúc tuyển xong thì mai gọi anh ra ngoài.Chả hiểu có chuyện gì.Mà mày không đến nỗi mất điểm đề.Cô ấy còn cầm chặt lấy cánh tay của anh.Buộc lòng anh phải đưa cô về.Trên đường đi làm có anh thì nóng như lửa đốt.Anh sợ là chi ngày đầu về nhà chồng.Mà không thấy anh.Rồi lại tủi thân khóc.Đưa mai về đến nhà.Anh quay xe lại rồi nhấn chân gà với vận tốc nhanh nhất có thể.Đi về bến tre.Thế mà đời không như anh tưởng tượng.Lúc chạy lên phòng cái chả nhìn thấy vợ mình đâu.Anh liền chạy sang phòng của duy.Thì đã thấy hai đứa đang ôm nhau ngủ say sưa.Cố gắng lắm anh mới tách được hai đứa nó ra.Giờ bế vợ một mạch về phòng.Anh ôm vợ vào lòng ngủ ngon lành cho đến bây giờ.Còn về chuyện mấy cái nút áo bị bồn già anh đâu có biết gì đâu.Đã thế còn bị mang tiếng là bé gái.Anh ăn mật gái đồ cho nói.Ngoài việc ôm em ra anh không hề động đến cái gì cả.Hay là đêm qua nóng quá rồi em tự mình cởi ra.Nhưng mà về mày ngủ cho nên em không nhớ gì cả.Cũng có khi là như thế thật.Ngày trước ngủ với xuyên thỉnh thoảng sáng dậy cô cũng thấy nút áo của mình bị bung ra.Nghĩ như vậy gương mặt của chị tự dưng nóng bừng lên.Cô chẳng dám khò khè gì thêm nữa.Lặng lặng đi xuống dưới nhà để giấu đi cái mặt đang là thản của cô.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là chúng ta vừa cùng nhau trải qua tập hai của bộ truyện này và có thể.Giờ đây thì huy vũ rõ ràng đã bắt đầu rung động với quế trì nhưng mà cô gái cá tính và có phần ương bướng.Ngày thi lại chưa triệu đồng ý và cũng chính điều này sẽ khiến chồng tương lai khi mở vú và cuối khi bước vào tình yêu.Thì sẽ mang đến cho chúng ta rất nhiều những cảm xúc bất ngờ và thú vị bên cạnh đó nói về nhân vật ngọc mai.Không ngờ làm cô ta lại có quá khứ như vậy.Và giờ đây với sự nham hiểm thủ đoạn của mình cùng với sự xuất hiện của tên người tình cũ là trùm của.Băng đảng xã hội đen châu tinh chắc là những tập truyện tiếp theo sẽ mang đến cho chúng ta rất nhiều điều bất ngờ chúng ta có.Người được những diễn biến tiếp theo của bộ truyện này nhất và vẫn như thường lệ sau khi lắng nghe xong quý vị và các bạn đừng quên nhấn like chim.Đăng ký kênh ủng hộ anh sao cũng như kiếp của chợ tình nhé cảm ơn mọi người rất nhiều câu bây giờ xin chào tạm biệt và chúc.Cả ngày tháng giờ của anh xa một đêm thật ngon giấc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com