Sống Đừng Dựa Dẫm Ai - Nương Tựa Chính Mình Làm Chủ Bản Thân - Không Nương Tựa Vào Ai Khác.

sống Đừng dựa dẫm ai - nương tựa chính mình làm chủ bản thân - không nương tựa vào ai khác.
Không có điểm tựa.Nơi nào không có điểm tựa.Không có thứ gì để nắm giữ.Người đó có chiều rộng không.Dẫu biết bàn là sự rộng thông này.Có những tuần trong giáo lý phật.Trung tai nghe nhưng không hiểu.Chúng ta nghĩ rằng.Chúng nói về một thứ gì khác.Dịch chúng ta không thực hành.Nhưng thật ra mọi sự vẫn vậy đều có mục đích.Lúc đầu tôi không tin vào chuyện ngồi thiền.Tôi không biết làm thế có ích lợi gì.Giờ còn việc đi kinh hành nữa.Đi từ cây này đến cây kia rồi quay lại dậy đi nữa.Để làm gì.Gì chứ.Từ chỉ gì thế.Nhưng thực sự thì ngồi thiền và đi kinh hành rất có lợi.Có gửi thì thích đi kinh thành hơn.Con gửi tiếp ngồi thiền hơn.Nhưng bạn không thấy tu hành mà không có một trong hai thứ này.Trong kinh người ta nhắc đến bốn tư thế.Đi đứng nằm ngồi.Chúng tôi sống với bốn tư thế này.Chúng ta có thể thích tư thế này hơn tư thế kia.Nhìn chúng ta phải sử dụng cả bốn tư thế.Người ta nói.Chúng ta phải làm trên bốn tư thế này thăng bằng.Chửi thằng bằng này là nói về cái tâm về sự tỉnh giác của chúng ta.Nhân liên quan đến sự phát sinh trí huệ .Chữ giỏi sáng tâm.Trí huệ này của chúng ta phải hiện diện trong cả bốn tư thế.Chúng ta phải biết hai hiểu liên tục.Đi đứng nằm ngồi.Chúng ta đều biết tất cả mọi tâm thái đều là vô thường.Khổ và vô ngã.Làm cho khách tư thế thăng bằng theo cách này.Là điều có thể thực hiện được.Tiểu sử ký.Hay không thích hiện diện trong tâm chúng ta không quên chữ tu hành của mình.Chúng ta tỉnh giác.Nếu trước đây liên tục dẫn quyết tâm.Chiến lược then chốt của sự tu hành.Bất kể những tâm thái và chúng ta kinh nghiệm là tốt hay xấu theo quan điểm thế gian.Chúng ta không quên chính mình.Chúng ta không chìm đắm trong điều thiện hay điều ác.Chúng ta cứ đi thẳng.Duy trì sự tu hành như vậy trong mọi tư thế.Là điều có thể làm.Nếu chúng ta kiên trì trong sự tu hành của mình.Chỉ khi chúng ta được khen.Đó chỉ là lời khen.Khi chúng ta bị chỉ trích.Đó chỉ là sự chỉ trích.Chúng ta không vui hay buồn về điều đó.Chúng ta ở lại ngay đi.Tại sao.Bởi vì trước đây nhìn thấy trừ hiểm họa trong trả lời khen lãnh sự chỉ trích.Thử thì khi chúng ta vui tâm cũng vui.Khi chúng ta buồn tâm cũng buồn và chúng ta không thích điều đó .Đây là thói thường.Nhưng đó là sự tu hành không thăng bằng.Nếu chúng ta kiên định đủ để biết những tâm thái của mình.Và biết rằng chúng ta đang bán giữa chúng.Như thế cũng đã khá rồi.Mặc dù chúng ta vẫn chưa thể buông bỏ.Có nghĩa là.Chúng ta có chữ tỉnh giác.Điều gì đang xảy ra.Chúng ta nhìn thấy bình dính mắt và sự tốt và xấu.Vậy chúng ta biết điều đó.Tài chính mắt và điều tốt vẫn biết rằng.Giá của phải là sự tu hành đúng đắn.Nhưng chúng ta không thể buông bỏ.Được như vậy là đạt được năm mươi% hay bảy mươi% của sự tu hành rồi.Vẫn chưa có sự xả bỏ.Nhưng chúng ta biết rằng nếu chúng ta có thể xả bỏ.Chú tài xe đạp đến sự bình an.Tôi tiếp tục giảm liên tục nhìn thấy cái hậu quả nguy hại.Tất cả những chữ thích và không thích của chúng ta.Của sự khen và chê.Bất kể trong tình trạng nào.Tâm kiên định như thế.Nhưng đối với người thế gian.Chỉ khi bị chỉ trích tức giận.Khi được khen hộp phấn khởi.Nếu chúng ta biết sự thật về những tâm thái khác nhau của mình.Điều chúng ta biết hậu quả của sự dính nách vào lời khen tiếng chê và hiểm họa của trường.Cách giải bất cứ thứ gì.Chúng ta sẽ trở nên nhạy cảm đối với những cảm xúc của mình.Chúng ta biết rằng.Kính mắt dầu chúng chỉ mang đến khổ đau.Nhìn thấy chữ khổ dài chúng ta nhìn thấy chính sự dính mắt của mình là nguyên nhân của.Khổ đó.Chúng ta bắt đầu nhìn thấy hậu quả của sự dính bắt vào điều tốt và điều tốt.Trúc tài chính mắt vào chúng và nhìn thấy hậu quả của hành động đó.Cho nên chúng ta tìm cách buông bỏ.Cách buông bỏ này là gì.Đó là.Đừng dính mắc vào bất cứ thứ gì.Điều trị cũng có nghĩa là chúng ta không thể nắm giữ một thứ gì nhưng chúng ta không dính.Giống như cái đèn pin này.Cái gì đi.Chúng ta không biết rằng chúng ta cầm cái lên.Ừ thì ra đó là một cái đèn pin.Rồi chúng ta đặt hết xuống trở lại.Đây là cách chúng ta nắm giữ sự việc.Nếu không nắm giữ thứ gì cả.Chúng ta có thể làm được việc gì.Chúng ta không thể sử thi diệt đi kinh thành hay bất cứ sinh hoạt nào khác.Truyền hình chúng ta phải nắm giữ.Đúng vậy.Đây là một loại ham muốn.Nhưng sau này nó sẽ dẫn đến lục độ.Giống như diệt ham muốn đi đến đây chẳng hạn.Đại đức sokolow đến best cartoon.Trước hết ông phải muốn cái chi.Nếu em không cảm thấy muốn đến đi ông đã chẳng đến.Nhưng khi cái muốn phát xin đừng dính mắc vào đó.Cho nên bạn đến đây chơi bạn về nhà.Cái gì đấy.Ca nhạc nó lên xem xét nó.Ồ thì ra đó là một cái đèn pin.Rồi chú cài đặt nhắc xuống.Đây cây lạ nắm giữ mà không dính mắt.Chúng ta buông bỏ.Chúng ta nhận biết và rồi chúng ta buông bỏ.Chỉ xem xét và rồi buông bỏ.Điều này người ta nói là chú.Điều này người ta nói là không tốt.Hãy nhận biết và rồi buông bỏ.Thuốc giải sầu.Chúng ta nhận biết tất cả nhưng chúng ta buông bỏ.Chúng ta không dán mắt vào sự nghiệp một cách thờ dạy.Nhưng chúng ta nắm giữ chứng giấy trí huệ.Bảng kích kim đến như thế.Hãy làm cho tâm viết như thế đó.Hãy để trí huệ phát sinh.Thì tầm qua trí huệ.Chị đâu bảo người khác ở đó để tìm kiếm.Chúng ta đang suy ngẫm về những điều chúng ta làm ở đây.Tại sao chúng ta sống mới đi.Chúng ta làm việc để làm gì.Trong thế gian.Có gửi làm việc để có được thứ này thay thế kia.Nhưng chỉ cần biết một điều gì đó sâu sắc hơn.Bất kể chúng ta làm gì chúng ta không đòi hỏi sự đền đáp.Chúng ta làm việc không phải để được một điều gì.Gửi thế gian làm việc.Bởi vì họ muốn thiếu ngày thứ kia bởi vì họ muốn đạt được một thứ gì đó.Nhìn đức phật bảo chúng ta làm chi để làm.Chụp đặc không trông đợi một thứ gì cả.Nếu bạn là một điều gì chỉ thấy được đền đáp.Nó chỉ khiến bạn đau khổ.Cứ thử thì biết.Bạn muốn tâm bình an nên bạn ngồi thiền và cố làm cho nó bình an.Bảng chữ cái đau khổ.Con đường của chúng ta tin hay hơn chúng ta là một điều gì đó và rồi buông bỏ nó.Làm.Già rồi buông bỏ.Hãy xem xét sự cúc vàng của bụt phạm thiên.Ông có mụn nước muối trong đầu.Thế là ông là một sự cúng rằm.Hoạt động tác của ông sẽ không giúp ông vượt lên sự khổ đau.Bởi vì ông hành động từ lòng ham muốn.Lúc ban đầu chúng ta tu hành với một ít ham muốn trong đầu.Tiếp tục tu hành.Dù không đạt được điều mình muốn.Nhưng chúng ta vẫn tiếp tục tu hành.Chả biết khi chia tay đạt đến một điểm.Rồi đó.Chúng ta tu hành mà không trông đợi kết quả.Chúng ta tu hành để có thể buông bỏ.Đây là điều chúng ta phải tự mình kinh nghiệm lý.Nó sức sâu sắc.Có thể chúng ta tu hành bởi vì chúng ta muốn đạt tới niết bằng.Nếu là thế.Chúng ta sẽ không vì tôi viết bằng.Muốn được bình an là điều tự nhiên.Dung dịch thế là không đúng.Chúng ta phải tu hành mà không muốn một thứ gì cả.Nếu chúng ta không muốn một thứ gì cả.Chúng ta sẽ được gì.Chúng ta không được gì cả.Bất cứ thứ gì mà bạn đạt được nhiều là nguyên nhân của sự khổ.Truyền hình chúng ta thật không muốn một thứ gì cả.Đây gọi là.Làm cho tôm giống không.Cái dũng không.Dinh dưỡng làm việc.Sự giống thông này là một thứ rất ít gửi hiểu.Chỉ tay đạt đến đó mới nhìn thấy giá trị thật của nó.Đất không phải là sự không có một thứ gì cả.Bạn là chữ trống không của các pháp thế gian.Giống như cái đèn pin này.Chúng ta đi xem cái đèn pin này là giống không.Giao thông phải chịu chủng thông mà ở đó chúng ta không nhìn thấy một thứ gì cả.Đất không giống như thế.Hiểu như thế là sai.Bạn phải hiểu sự chuẩn không bên trong mọi thứ ở đây.Những ai tu hành gì muốn đạt được một thứ gì đó.Thì cũng giống như vậy phạm thiên ở trên đây.Giống như những người đến gặp tôi để được đất nước tháng.Chị tôi hỏi họ.Tại sao bạn muốn nhất tháng này.Khỏi nói.Sư tử biển sống lâu hạnh phúc và sung túc.Là thế đó.Hỏi sẽ không bao giờ vượt lên sự khổ đau bằng cách đó.Gửi thế gian làm việc vì mục đích gì muốn được đền đáp.Duyên trong phật pháp.Chúng ta làm mà không trông đợi một điều gì cả.Gửi thế gian phải hiểu và hành động theo luật nhân quả.Nhưng đức phật dạy chúng ta dựa trên nhân quả.Dẫn đến sự sinh tử.Diệp linh trinh hạnh phúc và đau khổ.Chúng ta sống trong một căn nhà.Giấy rời khỏi nhà và đến một nơi không có nhà.Chúng tôi không biết phải làm như thế nào.Bởi vì chúng ta đã quen sống với kiểu tồn tại dưới sự dính.Nếu chúng ta không thể dính tóc.Chúng ta không biết phải làm gì.Cho nên đa số người không muốn đi đến niết bàn.Bởi vì không có gì ở đó.Không có gì cả.Hãy xem xét cái máy nhà giàu sàn nhà ở đi.Bột thái cực là mái nhà.Đó là một điểm tựa.Một thái cực khác là sàn nhà.Dạ nó là một điểm tưởng khác.Những khoảng không gian ở giữa mái nhà và sàn nhà.Thì không có chỗ để đứng.Người ta có thể đứng trên mái nhà hay trên sàn nhà.Nhưng không thể đứng chồng tết không gian trống rỗng đó.Nơi nào không có điểm tựa không có một thứ để nắm giữ.Người đó có chiều chồng không.Dẫn bàn là sự sống không đổi.Đề thi thế nhiều người chọn giá.Hỏi có muốn đi tới đó.Họ sợ họ sẽ không còn thiết con cái dịch hương quyến của họ.Đây là tại sao.Khi chúng tôi chúc phúc cho buổi thế tục chứng từ láy.Chúc bạn sống lâu trẻ đẹp hạnh phúc và khỏe mạnh.Đề thi thúy hội vui lắm.Thiện tai thiện tai.Họ thích những thứ này.Vì nếu bạn giản dị chính không của các pháp thế gian.Họ không muốn nghe.Họ dính mắt và điểm tựa của họ.Đẳng cấp bao giờ nhìn thấy một người già với dáng vẻ xinh đẹp.Sức khỏe mạnh và trước hạnh phúc không.Không.Thế rừng khi chúng ta nói.Chúc bạn sống lâu trẻ đẹp khỏe mạnh và hạnh phúc.Chị gửi nào cũng khoái cả.Người nào cũng nói.Chỉ tay.Đây cũng giống như trường hợp của chị phạm thiên muốn cúng rằng để đạt được điều ông muốn.Ở đây chúng ta không tu hành để được một điều gì.Chúng ta không muốn một điều gì cả.Nếu chúng ta vẫn còn muốn một thứ gì.Thì vẫn còn một thứ gì ở đó.Chỉ hiệp làm cho tâm bình an dại kết thúc với nó.Nhìn những từ nói kiểu này.Bạn có thể không cảm thấy dễ chịu lắm.Bởi vì bạn muốn được sinh ra lại.Tất cả những người tu hành tại gia.Điểm đến gần chư tăng và xem các hộ tu hành.Đến điểm chưa tăng có nghĩa là đến gần cực.Điểm chuẩn phát.Đi phượt đây.Adam.Hãy tu hành nhiều.Tu hành tiến bộ.Bất cứ ai thích ca.Thấy ta.Giận bất cứ ai nhìn thấy ta.Nhìn thấy pháp.Đức phật ở đâu vậy.Chúng ta có lẽ nghỉ rằng.Đức phật để nhập niết bàn.Duyên phật là pháp.Lại chân lý.Có người chết đói.Nếu tôi được sinh ra vào thời đức phật.Tôi sẽ đi đến niết bàn.Những người vu nói chuyện kiểu đó.Đức phật vẫn còn ở đây.Thật là chân lý.Bất kỳ ai sinh ra hay chết đi.Chân lý vẫn ở đi.Chân lý không bao giờ rời khỏi thế gian.Đây luôn luôn tự đi.Vụ giết phật có sinh ra hay không.Định lý định ở đi.Cho nên chúng ta đến gần phật.Chúng ta đi vào trong và tìm thấy pháp.Khi chúng ta thi sách.Chúng ta sẽ thấy phật.Dịch tất cả mọi nghi ngờ sẽ tan biến.Lấy ví dụ về thầy giáo chu.Lúc đầu ông không phải là một thầy giáo mà chỉ là ông chu.Khi ông học và đủ bằng dấu học.Ông trở thành một thầy giáo.Dàn người ta gọi ông là thầy giáo chu.Ông trở thành thầy giáo bằng cách nào vậy.Qua sự học hỏi những môn học cần thiết.Khi thầy giáo sư chết.Sự học hỏi để trở thành thầy giáo vẫn còn ở đó.Giải bất cứ ai học theo giáo trình đó sẽ trở thành một thầy giáo.Giáo trình để trở thành thầy giáo không biết đi đâu cả.Cũng giống như chân lý hay chiều hiểu biết đã khiến đức phật trở thành phật.Chợ đình.Thực dưỡng ở đi.Bất cứ ai tu hành giả thuyết pháp.Sẽ thấy phật.Chương ba mươi.Nghịch kiếm.Một người mát mẻ.Nếu chúng ta có chính kiến.Bất cứ ở đâu chúng ta cũng hài lòng.Chữ tu hành đi ngược lại như thói quen của chúng ta.Chân lý đi gửi lại những ước muốn của chúng ta.Truyền hình chúng ta thấy tu hành là khó.Có những thứ chúng ta cho là sai có thể là đúng.Giờ có những thứ chúng ta cho là đúng có thể là sai.Tại sao vậy.Bởi vì tâm của chúng ta túy.Chúng ta không nhìn thấy chân lý rõ ràng.Chúng ta không thực sự biết một điều gì cả.Và vì thế chúng ta bị đánh lừa bởi những lời dối trá của người khác.Cây đúng kiểu nói là sai.Dạy chúng tôi tin họ.Cách xài thẻ giả đúng rồi chúng ta lấy tinh họ.Đây là bởi vì chúng ta chưa làm chủ chính mình.Cảm xúc của chúng ta liên tục đánh lừa chúng ta.Chúng ta không nên lý cái tâm này và những ý kiến của nó làm bảng chỉ đường.Bởi vì nó không biết chân lý.Lại có những người không muốn nghe ai nói gì cả.Nhưng đây không phải là đường lối của kẻ trí.Kẻ chí lắng nghe tất cả.Diễm anh nghe pháp phải lắng nghe dù họ thích hay không.Dạ không tin tưởng một cách mù quáng.Họ phải ở lại giữa đường giữa và không vuông thả.Hỏi chị lắng nghe và tùy quán chiếu.Từ đó họ tìm thấy những kết quả sát đánh giá phù hợp.Kẻ trí quán chiếu giả sử mình nhìn thấy tiến trình dân quả trước khi học sinh vào dữ.Họ nghe.Điều gì thầy nói thật.Cũng dừng tin ngay.Bởi vì đặc điểm chưa tự mình biết sự thật đó.Tất cả chúng ta cũng vậy.Tuổi tu hành đã lâu.Và tôi từng nghe nhiều sự dối trá.Chẳng hạnh.Tiểu tu hành để giúp có.Tại sao tu hành lại khó.Rất khó chỉ vì chúng ta chỉ sai.Quan điểm của chúng tôi khai lạc.Trước kia tôi từng sống với những vị tăng khác.Nhưng tôi không cảm thấy thoải mái.Tôi chạy vào rừng lẩn tránh đám đông.Định tránh tăng chúng.Tôi nghĩ họ không giống như tôi họ không tu hành chuyên cần như tôi hỏi lui thôi.Gửi này như thế này gửi kia như thế kia.Điều này thực sự khiến cho tôi muốn làm.Đó là lý do mà tôi không đừng chạy trốn.Dùng dầu tôi sống một mình hãy sống với họ tôi vẫn không thấy bình an.Sống một mình tôi không vui.Sống chung làm thể tôi cũng không vui.Tôi cho rằng sự không hài lòng thì là do bởi những người ở gần tôi những cảm xúc.Của tôi chỗ ở của tôi thức ăn thời tiết ra bởi tới ngày thứ tư.Nội dung tìm kiếm một thứ gì đó thích hợp với mình.Là một vị tăng hạng đầu đạt.Tôi đi khắp nơi.Nhưng vẫn có gì đó không đúng.Làm sao đi.Tôi tự hỏi.Chống dính nhiều người tôi không phản.Sau khi vài người tôi không thỏa mãn.Tại sao vậy.Tại sao tôi không thỏa mãn.Bởi vì tôi có quan điểm sai lầm.Chỉ vậy thôi.Bởi vì tôi vẫn dính mắc vào sự hiểu biết sai lầm.Đi tới đâu tôi cũng không hài lòng.Tôi suy nghĩ.Ở đây công chúa.Ở đó không tốt.Vậy cứ thế mãi.Tuổi chết gửi khác.Tôi đổ lỗi cho thời tiết.Quá nóng quá lạnh.Từ thủy chậm hội thứ.Cứ như con chó điên.Dùng ai đó cũng chẳng.Bởi chỉ nói đi.Khi tâm là như thế sự tu hành của chúng ta không bao giờ ổn định.Hôm nay chúng ta cảm thấy vui ngày mai không vui.Cứ như vậy mãi.Chúng ta không đạt được sự hài lòng hay sự bình an.Có một lần.Đức phật nhìn thấy bộ con chó hoan chạy ra khỏi rừng.Đứng im một hồi.Sữa chảy vào dưới bụi cây.Nằm đó một lát.Giờ tôi chạy ra.Sau đó nó chạy vào một bụng cây rồi lại chạy ra.Chạy vào một hang động.Khi để chạy ra trở lại.Thúc đẩy ra đứng yên.Ok cho chạy.Rồi đã nằm xuống.Đổi nó nhảy lên.Tôm cháy rừng lá bị bệnh ghẻ lở.Kỳ đã đứng yên nó cảm thấy dễ ngứa ngáy vì nó chạy.Khi chạy ra dịch không khí dễ chịu cho nó dừng lại.Đứng thấy không thoải mái.Để nó nằm chú.Rồi nó lại nhảy lên.Không bao giờ yêu một chỗ.Chiếc bụng đói.Dậy chưa tăng.Cát bụi của thế còn cháy rừng đó thun.Đứng nhất khổ.Chạy đức phổ.Ngồi rất khổ.Đầm rất khổ.Dưới bụi cây trong bụng cây hay trong hang động.Nó dự thi khổ.Giá đổ lỗi cho sự đứng dậy cảm giác không thoải mái của nó.Đầy đủ dưỡng cho sự ngồi để đổ lỗi cho sự chạy và sự nằm.Đã đủ chưa bụi cây hang động.Thực ra.Vấn đề không nằm trong những thứ đó.Con chó rừng đó bị ghẻ lở.Vấn đề là căn bệnh ghẻ lở.Gửi tu hành chúng ta cũng giống như con chó rừng đó.Sự bất mãn của chúng ta là do bởi quan niệm sai lầm.Bởi vì chúng ta không tập kìm thuốc lực căng.Chúng ta quy sử khổ của mình lên những thứ bên ngoài.Điều sống ở vectơ tung ở hoa kỳ hay ở luân đôn chúng ta cũng không hài lòng.Dẫn đến vespa nitrat.Hay bất cứ tôi dị nào chúng ta cũng không hài lòng.Tại sao không.Bởi vì chúng ta chỉ có qua miền sai lầm ở bên trong.Cho nên đi tới đâu chúng ta cũng không vui.Những câu trái dừa đó sẽ hài lòng ở bất cứ nơi đâu một khi nó là bệnh ghẻ lở.Giới chúng ta cũng thế.Tôi suy ngẫm về điều này thường xuyên và tôi giảng dạy rất thường xuyên.Bởi vì nó rất quan trọng.Nếu chúng ta biết sự thật về những tên thái khác nhau của mình.Chúng ta sẽ hài lòng.Bức chỉ trời nóng hay lạnh chúng ta cũng hài lòng.Sự hài lòng không phụ thuộc nhiều xúc gửi chúng ta chung sống với.Nói chi đến từ chính kiến.Nhưng đa số chúng ta có quan điểm sai lầm.Giống như con giòi.Nơi ở của con người rất bẩn thỉu thức ăn của nó bẩn thỉu nhưng không dài hài lòng.Điều đó.Nêu cảm nghĩ của cái que và đẩy ra khởi đúng như vậy đó.Bác sĩ cứu bò sữa nhảy.Cũng thế ấy.Cái gì thầy dạy chúng ta cái nhìn đúng đắn.Chúng ta phán xử bởi nó khiến chúng ta khó chịu.Chúng ta chạy trở lại đúng như ý của mình.Bởi vì ở đó chúng ta cảm thấy thoải mái.Tất cả chúng ta đều như vậy.Nếu chúng ta không nhìn thấy hậu quả tai hại của những quan điểm sai lầm.Chúng ta không thể từ bỏ chúng.Giả sử tu hành cảm thiết khó khăn.Nếu chúng ta có chính kiến.Bức tượng đầu chúng ta cũng hài lòng.Tôi đã tôi tập và đã nhìn thấy điều này.Mấy ngày nay có nhiều tiền theo sorry và người tại gia đến gặp tôi.Nhưng tôi vẫn không hiểu nhưng tôi vẫn có quan điểm sai lầm tôi đã chết mất rồi.Chú chú thích đáng của - tầng.Nơi mát mẻ.Đó chính là chính kiến.Chúng ta không nên tìm kiếm thứ gì khác.Cho nên dù bạn có đau khổ cũng không quan trọng.Chịu khổ đau của bạn không kiên định.Cái buồn phiền đó có phải là bạn thân.Đâu có thực chất không.Tiểu phẩm thấy có thật chút nào cả.Khổ đau chỉ là một cảm xúc thoáng qua.Chú khỉ rồi tan biến.Hạnh phúc cũng vậy.Có sự kiên định nào trong đó có.Đâu có thật là một thực thể không.Đó chỉ là một cảm xúc thoáng qua trong chốc lát và rồi tan biến.Có sự kiên định nào trong sự thương yêu thù ghét hay tức giận không.Sự thật thì không có một thực thể nào ở đó cả.Chúng chỉ là những ấn tượng đến sáng trong tâm rồi tắt ngúm.Chúng liên tục đánh lừa chúng ta.Chúng ta không tìm thấy sự chắc chắn ở bất cứ nơi nào.Như đức phật nói.Khi đau khổ phát sinh.Ở lại một lát rồi biến mất.Chỉ đạo khổ bí mật.Hạnh phúc đẩy sinh dạy lưu lại buộc nơ.Giả sử thanh kiếm.Khi hạnh phúc tan biến.Khổ đau lại phát sinh.Và cứ thế mà.Cuối cùng.Chúng ta chỉ có thể nói điều này.Quay thử sinh chửi sống.Giả sử hoài diệp cứu khổ đau.Không có gì cả.Chị bé yêu thôi.Dù chúng ta.Những kẻ roman.Không đừng nhắn bắt đó.Trúc đặc không bao giờ nhìn thấy sự thật vậy đó.Đó là.Chỉ có sự biến đổi liên tục này bà thôi.Nếu chúng ta hiểu điều gì.Chúng ta sẽ không cần suy nghĩ quá nhiều và chúng ta sẽ có nhiều trí huệ.Chỉ khi nào chúng ta thực sự nhìn thấy hậu quả tai hại của những hành động của mình.Chúng ta mới có thể từ bỏ trốn.Cũng thế ý chỉ khi nào chúng ta nhìn thấy những lợi ích thực của sự tu hành.Chúng ta mới có thể đi theo con đường đó.Và khởi sự làm gì để làm cho tin tức.Nếu chúng ta cắt một khúc gỗ dài nét xuống sông.Giải cứu các công trình hay bột rửa hay mắc cạn nơi bờ sông đó sẽ đi ra biển.Chữ tu hành của chúng ta cũng vậy.Nếu bạn tu hành theo phương pháp mà đức phật chỉ dạy giải đi thẳng một đường.Bảng xây dựng lên hai thứ.Đó là.Sự mê đắm trong lục lạp.Giả sử về đắm trong khổ đau.Đây là hai bờ sông.Một bên là sự thù ghét.Bên kia là sự thương yêu.Hoặc bạn có thể nói rằng.Một bờ sông là hạnh phúc và bờ kia là khổ đau.Cục gỗ là kiếp tâm thì.Kỹ thuật chạy xuống sông.Nó sẽ kinh nghiệm hạnh phúc và đau khổ.Nếu tâm không dính mắc vào sự hạnh phúc hay đau khổ đó.Đón xe ra tới dùng đại dương của niết bàn.Bảng nhìn thấy là.Không có gì cả.Vậy chữ hạnh phúc giản đau khổ liên tục xin giải nghiệp.Viết bảng thông bắc kạn để những thứ này.Đảm đang đi con đường có một thiện trả trên chánh.Đây là sự giảng dạy của đức phật.Hạnh phúc và đau khổ.Yêu thương và thù ghét.Chỉ được thiết lập thưởng theo quy luật bất biến của thiên nhiên.Kẻ ký công chạy theo chúng.Họ không dính tắc vòi trứng.Đây là cái tâm đã từ bỏ sự mê đắm trong lục lạc và sự mê đắm trong khổ đau.Đó là sự tu hành đúng.Cũng như khúc gỗ đó.Cuối cùng rồi cháy đi ra biển.Cách hầm không dính mắc vào hai thái cực này.Xịt trắng đạt đến sự bình an.Chương ba mươi mốt.Căn nhà thờ.Của chúng ta.Một bài pháp.Cho một đệ tử già tài gia cát.Giày cho những người thân của bà.Hãy lắng nghe pháp với lòng thành khẩn và tôn trọng.Thì tôi đang nói hãy tập trung tâm trí trả lời nói của tôi như thể chính thức phật đản.Ngồi trước mặt mình.Hãy nhắm mắt lại.Dạ thư giãn.Chấn tỉnh.Và chú tâm.Hãy kim tốn.Cho phép trí huệ.Chân lý và sự thanh tịnh ở lại trung tâm của bạn.Để tỏ lòng tôn kính.Đối chiếu một bậc toàn giác.Hôm nay tôi không tặng bạn một thứ gì vậy chứ.Mà chỉ là chính pháp.Giáo lý của đức thích ca mâu ni.Bạn nên hiểu rằng ngay cả nước.Giấy công đức châu giày.Cũng không thể tránh được sự hoạt gì của thân thể.Khi ngày già.Ngày để thân thể lại.Dạy buông bỏ gánh nặng này.Và lúc này.Bạn cũng phải viết mãn nguyện với khoảng thời gian dài mà bạn sống đầy thuộc vào thân thể của mình.Bạn nên mới thấy là chủ.Hãy nghĩ đến những đồ dùng trong nhà mà bạn từng có bấy lâu nay.Bác.Ly tỉa.Khi bạn mới có chúng lần đầu.Chúng sạch sẽ và trắng.Nhưng sau khi sử dụng chúng một thời gian.Chúng bắt đầu của khỉ.Có cái chữ.Có cách thức là.Và những cái còn lại trang vũ trần.Chúng không bền lâu.Và bản chất của chúng là như thế đó.Thân thể của bạn cũng vậy.Liên tục thay đổi từ ngày bán sinh ra cho đến khi bạn già.Bạn phải chấp nhận điều này.Đức phật nói rằng nhân duyên.Bất kể là những nhân viên bên trong hay bên ngoài.Đều không có tự tính.Bản chất của chúng là thay đổi.Hãy quán chiếu chân lý này cho rõ.Máy đóng thịt đang xui.Nằm ở đây.Là thực tài.Là chân pháp.Những sự thật này về thân thể là thực tài.Đúng là sự giảng dạy môn võ của đức phật.Đức phật dạy chúng ta khoáng chiếu điều này.Già tập chấp nhận bản chất của nó.Chúng ta phải có thể sống hòa bình chết thân thể.Bất kể tình trạng của nó là gì.Đức phật dạy rằng.Chúng ta nên biết chắc.Là chỉ có thân thể của mình bị cho thảm.Và rừng để tâm địa danh chuông chế nó.Giờ đây.Cây thông thể bạn suy sụp với tuổi già.Đường kháng cự.Nhưng cũng đừng để tâm thoái hóa chế nó.Cách dời tâm khỏi đó.Cho tâm năng lượng bằng cách nhận biết chân lý và bản chất của sự việc.Đức phật dạy rằng.Đây là bản chất tự nhiên của thân thể.Nó không thể làm gì khác.Một khi sinh ra nói già.Ra bệnh.Già rồi nó chết.Đây là một chữ viết vĩ đại.Mà bạn trang chín mươi chín.Hãy xem xét thân thể giải trí huệ.Và nhận ra điều này.Nếu căn nhà của bạn bị ngập lụt.Hay bị cháy rồi.Hãy để mối đe dọa đó ảnh hưởng chỉ căn nhà mà thôi.Nếu có nước lụt.Đường đến có luộc trong của bạn.Nếu có hỏa hoạn đừng để nó đốt cháy tâm của bạn.Hãy để nó chỉ là căn nhà.Là thứ bên ngoài.Bị ngập lụt hay kêu rồi.Đây là lúc để cho phép cắm buông bỏ mọi sự ràng buộc.Bạn đã sống một thời gian rất dài.Mất bạn có nhìn thấy nhiều hình dáng và màu sắc.Tay bạn đã nhiều thứ âm thanh.Bạn đã từng trải rất nhiều.Và chúng chỉ là thế.Là những kinh nghiệm.Bạn đã ăn nhiều thức ăn thơm ngon.Giải tất cả những mùa giải đó.Cũng chỉ là mùi chị.Không có gì hơn.Những mùi chị chở cũng chỉ là mùi gì.Chỉ vậy thôi.Nếu mắt nhìn thấy.Một hình dáng xinh đẹp.Nó chỉ là vậy thôi một hình dáng xinh đẹp.Một hình dáng xấu xí chỉ là một hình dáng xấu xí.Tai nghe một âm thanh du dương bailey và đất chỉ là chạy thôi.Không có gì hơn.Một âm thanh chói tai nhức cũng chỉ là bấy nhiêu thôi.Đức phật nói rằng.Bất kể giàu hay nghèo.Già hay trẻ.Con người hay thú vật.Không một chút sinh nào trên thế giới này có thể giữ cho nó ở mãi cho một tình trạng nào đó quá lâu.Mọi thứ đều kinh nghiệm sự đổi thay và mất mát.Đây là một sự thật về đời sống.Bài chúng ta không thể sửa đổi.Nhưng đức phật nói rằng.Điều chúng ta có thể làm là quán chiếu thư và tâm để nhìn thấy sự không có.Tính của nó.Để nhìn thấy rằng cả thư và tâm đều không phải là tôi hay của tôi.Chú chỉ có một thực tại tạm bợ.Giống như căn nhà của bạn.Nó chỉ là của bạn trên danh nghĩa.Bạn không thể mang nó chứ bạn tới bất cứ nơi nào.Cùng ký tài sản.Sở hữu.Và gia đình chỉ là của bạn trên danh nghĩa.Chúng không thực sự thuộc giày bạn.Chúng thuộc về thiên nhiên.Kinh lý này không chỉ đúng với bạn thôi.Chúng ta đều có cùng cảnh ngộ.Ngay cả đức phật dạy những đệ tử khai ngộ của ngài cũng vậy.Họ chỉ khác chúng ta một điều.Đó là hội chấp nhận bản chất của sự vật.Có thấy rằng sự việc không thể khác hơn thế.Cho nên đức phật yêu cầu chúng ta xem xét và khảo sát thân thể.Từ đầu đến chân.Già rồi từ gót chân lên đến đỉnh đầu trở lại.Hãy xem xét thân thể.Bảng chữ cái gì ở đó.Có một thứ gì thật sự thanh tịnh ở đó không.Bạn có tìm thấy một thứ gì lâu bền không.Toàn bộ thân thể này đang suy thoái dần.Hãy nhìn thấy rằng nó không thuộc về chúng ta.Đó là bản chất tự nhiên của cơ thể.Bởi vì tất cả các hiện tượng hữu chiều biến đổi.Thực ra không có gì sai với bản chất đó của thân thể.Không phải thân thể là cái gây ra đau cổ.Mà chính là nói suy nghĩ sai lạc của bạn.Khi bạn nhìn sự việc sai sự rối rắm là điều không thể tránh được.Giống như một con sông.Nước luôn chảy xuống.Đó là bản chất của nó.Nếu có người đứng trên bờ.Giờ muốn nước chảy ngược lên đó phải là người chim.Dầu giây tới đâu rồi suy nghĩ nguồn gốc của họ.Sẽ không để cho tâm họ bình an.Họ chứ đau khổ bởi quan niệm sai lầm của họ.Họ sẽ tiếp tục hoang mang và đau khổ.Nếu họ có chánh kiến.Họ sẽ tiếp là nước phải chảy xuống.Và cho đến khi họ nhận ra và chấp nhận sự thật đó.Họ mới hết đau khổ.Con sông phải chạy xuống cho.Cũng giống như thân thể của bạn.Bán đất tường trẻ trung.Rồi ta sẽ già nua và đi trần tới cái chết.Đừng ở đó ước muốn nó khác hơn thế.Đó không phải là thứ bạn có thể sửa đổi.Đức phật bảo chúng ta nhận biết bản chất của sự kiện.Già rồi xóa bỏ sự dính mất chào chú.Hãy lấy cảm giác đã bỏ này.Làm nơi trú ẩn của bạn.Tiếp tục hiền quán dầu bán cảm thấy mệt mỏi và kiệt sức.Hãy để tâm trụ nên hơi thở.Hít thở dài hơi thật sâu già rồi tập trung sự chú ý của bạn nên hơi thở.Cùng lúc điểm cô chú.Nút home.Đức phật.Hãy tu hành liên tục như thế.Càng thấy mệt bạn càng chú tâm nhiều hơn.Để bạn có thể đối phó với những đau đớn của thân thể.Khi cảm thấy mệt thấy chừng tất cả sự suy nghĩ của bạn.Để tâm trái tập trung.Già rồi trở lại chiếc sự nhận biết hơi thở.Cứ tiếp tục sự niệm chú ở bên trong.Trúc hồ.Google.Buông bỏ mọi thứ bên ngoài.Đừng nghĩ đến con cái và thân quyến của mình.Đừng nghĩ đến một thứ gì cả.Hãy bỏ hết sướng.Hãy để tâm tập trung vào một điểm.Và để cái tâm trầm tĩnh đó ở lại với hơi thở.Hãy để hơi thở là đối tượng nhận biết duy nhất của nó.Tập trung mãi cho đến khi tâm trở nên khi tế trần.Cho đến khi một cảm xúc trở thành vô nghĩa.Cho đến khi có sự tỉnh gia.Giày hiểu biết rõ ràng.Dù bất cứ cảm xúc đau khổ nào phát sinh.Nó sẽ tự động tan biến.Hãy xem những hơi thở ra vào như thể chúng là những thân quyến đến thăm bạn.Khi người thân rời khỏi bản tuyển họ ra về.Bảng quan sát cho đến khi họ đi xuống đường.Già mất dạy.Già rồi bạn đi vào nhà.Chúng ta quan sát hơi thở.Dưới cùng cách đó.Nếu hơi thở thôi tạp.Chúng ta biết là rất khô sạch.Nếu được gì đấy.Chúng ta cũng biết điều đó.Hơi thở càng lúc càng thanh nhẹ dần.Rồi cuối cùng hơi thở biến mất hoàn toàn.Giải tất cả những gì còn lại là chữ tính ước và cảnh giác.Đi coi là gặp gỡ đức phật.Chúng ta có sự nhận biết tỉnh thức và rõ ràng gọi là vật.Là người biết người thức tỉnh.Người thiếu chịu.Đây gọi là gặp giải phóng dưới đức phật.Sự hiểu biết và sáng suốt.Chỉ có chị phật trong lịch sử có chết đi.Đức phật thực tế biết rõ ràng thiếu triệu vẫn có thể kinh nghiệm được và đạt được trong.Ngày hôm nay.Và nếu chúng ta đạt được điều đó.Tâm được hợp nhất.Cho nên hãy xóa bỏ.Hãy đặt mọi thứ xuống.Mọi thứ trừ cái bếp.Đừng bị tĩnh gạt bởi những hình ảnh hay âm thanh xuất hiện trong tâm trong lúc thì.Bỏ chú xuống hết.Đừng nắm giữ một điều gì.Chị ở lại chiến sự tỉnh giác hợp nhất này.Đừng lo nghĩ về quá khứ.Thì tương lai.Cước tỉnh lạng.Nhật bản xe đạp đến một nơi không có sự đi tới đi lui hay dừng lại.Nơi không có gì để nắm giữ và chín mắt.Tại sao.Bởi vì không có tượng hả.Không có tôi thầy của tôi nữa.Tất cả đều biến mất.Đức phật dạy chúng ta trở nên cũng không như thế.Không mang theo một thứ gì cả.Để biết và nhận biết.Hãy trả bỏ.Đạo là con đường vượt lên sự sinh tử.Và sự cứng đầu là một công việc mà tất cả chúng ta phải tự mình làm lấy.Cho nên hãy tiếp tục xóa bỏ và hiểu biết giáo lý.Hãy nỗ lực bán chiếu.Đừng lo nghĩ về gia đình của mình.Vào lúc này họ là như thế.Nhưng một ngày nào đó họ sẽ giống như bạn thôi.Không ai có thể trốn tránh định mệnh này.Đức phật dạy chúng ta bỏ xuống những thứ có tính chất tạm vợ đó.Nếu bạn đặt mọi thứ xuống.Bảng số thuyết chân lý.Nếu không bạn sẽ không thấy chân lý.Nói là như thế.Già với ai cũng vậy.Cho nên đừng nắm giữ bất kỳ thứ gì.Nếu bạn bắt gặp mình suy nghĩ.Điều đó không sao.Miễn là bạn suy nghĩ một cách khôn ngoan.Đừng suy nghĩ một cách ngu xuẩn.Nếu bạn nghĩ đến con cái nghĩ đến chúng giới trí huệ.Tâm hướng về điều gì suy nghĩ về điều đó giới trí huệ.Viết bản chất của nó.Nếu bạn biết một điều gì đó với trí huệ.Bạn buông bỏ nó và không đau khổ.Tranh vui vẻ chiếu triệu và bình an.Nó không cao lãnh.Dạ không bấm loạn.Người lúc này điều bạn có thể trông cậy vào.Là hơi thở của bạn.Đây là công việc của bạn.Không phải của một người nào khác.Hãy để những người khác làm công việc của họ.Bản gốc bổn phận.Và trách nhiệm của bạn.Bạn không cần phải lo lắng về những bổn phận của gia quyến bạn.Đừng làm thêm một việc gì khác.Hãy bỏ xuống hết.Sự buông bỏ này sẽ khiến tâm an ổn.Trách nhiệm duy nhất của bạn vào lúc này là tập trung tâm ý và mang nó tới chỗ bình.Hãy để những thứ khác cho những người khác.Hình sex.Âm thanh hương vị.Hãy để những thứ đó cho người khác chăm lo.Bỏ mọi thứ.Dạy làm công việc của bạn.Hoàn tất trách nhiệm của bạn.Bất cứ thứ gì phát sinh trong tâm.Cứ nói đi đó.Đừng quấy rầy tôi.Bạn không phải là chị của tôi nữa.Chỉ việc nói thế cho chính bạn.Khi bạn nhìn thấy những pháp đó phát sinh.Chữ pháp.Có nghĩa là gì.Mọi thứ đều là phát.Không có thứ gì không phải là pháp.Còn thế giới thì sao.Thế giới là một trạng thái tinh thần.Đang làm bạn bối rối vào lúc này.Những người này sẽ làm gì.Khi tôi chết rồi.Ai sẽ chăm sóc cho họ.Họ chứ làm sao đây.Tất cả những thứ này.Đều là thế giới.Ngay cả sự phát sinh của một tư tưởng.Sự sợ chết hay đau đớn.Cũng là thế giới.Hãy nêu thế giới gì.Thế giới là như vậy đó.Nếu bạn cho phép nói chuyện cứ chăm chú.Căn bản trở nên mờ mịt.Không thể nhìn thấy chính đó.Cho nên bất cứ thứ gì xuất hiện trong tâm.Chỉ việc nói đi không phải là chuyện của tôi.Nốt vô thường khổ và vô ngã.Cái ý tưởng thích sống lâu sẽ khiến bạn đau khổ.Nhưng có ý tưởng muốn chết sớm hay chết ngay cũng không đúng.Nỗi đau khổ phải không.Bạn không thể làm gì nhiều hết thân thể.Bạn có thể làm cho nó đẹp.Làm cho nó trông có vẻ hấp dẫn và tươi mát một thời gian.Giống như những thiếu nữ tô son và để móng tay mọc thật dài.Nhưng khi tuổi già đến mọi người đều có cùng một cảnh ngộ.Thân thể là vậy đó.Bạn không chỉ làm cho nó khác hơn thế.Nhưng điều bạn có thể cải thiện và làm đẹp.Là tâm của bạn.Ai cũng có thể xây một căn nhà từ khổ và cặp.Nhưng cứ nhà đó không phải là căn nhà thật của chúng ta.Nó chỉ là của chúng ta trên danh nghĩa.Nói là cái nhà của thế gian.Già nó đi theo con đường của thế gian.Ca nhạc thật của chúng ta là sự bình an nội tâm.Một cái nhà trực chất.Bên ngoài có thể xinh đẹp.Nhưng nó không bình an máy.Bạn luôn luôn phải lo lắng điều này điều kia.Cho nên chúng ta nói rằng đó không phải là căn nhà thật của chúng ta.Nó ở bên ngoài chúng ta.Sớm muộn rồi chúng ta cũng phải rời bỏ nó.Nó không phải là một nơi chúng ta có thể sống vĩnh viễn trong đó.Bởi vì nó không thật sự thuộc giày chúng ta.Nó thuộc về thế giới.Thân thể của chúng ta cũng vậy.Chúng ta xem nó.Là một tượng ngã.Là tôi hai của tôi.Nhưng thực ra rất không bao giờ là thế.Nó chỉ là một căn nhà thế gian khó.Thân thể của bạn đi theo quy luật tự nhiên từ khi bạn sinh ra.Dạ bây giờ nó già và bệnh.Muốn đất khác hơn thế.Cũng ngu xuẩn như muốn con vịt trở thành con gà.Khi bạn nhìn thấy trước quy luật không thể sửa đổi này.Rằng con vịt phải là con vịt.Dạ con gà phải là con gà.Ra rằng thân thể phải già và chết.Bạn sẽ tìm thấy can đảm và sức mạnh.Dầu bạc hết bực mong muốn cho thân thể này bền lâu.Nó sẽ không làm thế.Đức phật nói.Các pháp hữu vi đều chiêu thường.Viết bản chất sinh và diệt.Sinh ra rồi.Chúng đều phải diệt.Nhân duyên trường nghỉ mới là chơn thành.Chữ sáng cara ám chỉ thư và tâm này.Sankara là chiếu thường và bất ổn.Chú sinh ra rồi tan biến.Thế nhưng ai cũng muốn chúng thường hằng.Đây là roaming.Hãy xem chắc hơi thở.Nó đi chào rồi lại đi ra.Đó là tính chất của nó.Nó phải như thế.Sự tích giàu và thở ra phải luân chuyển.Phải có sự thay đổi.Các nhân viên tồn tại xuyên qua sự đổi thay.Bạn không thể ngăn cản nó.Thử nghĩ đi bạn có thể nào thở ra mà không thích giàu không.Làm như thế có cảm thấy tốt không.Chúng ta muốn sự việc tồn tại mãi.Nhưng chúng ta không thể như thế được.Một khi hơi thở đi vào.Nó phải đi ra.Thì nó đi ra.Nó đi chở vào lại.Già nó làm như thế không phải sao.Đã sinh ra chúng ta phải già và chết.Đó là lẽ tự nhiên.Nếu các nhân viên không làm công việc của chúng.Nếu sử thích thở không luân chuyển như thế.Nhân loại để tránh tồn tại hôm nay.Vừa sinh ra là chúng ta chết.Sự sinh giao tử của chúng ta chỉ là một thứ.Nó giống như một cái cây.Chỉ có rễ cây thì phải có cành cây.Hãy có cành cây thì phải có rễ cây.Bạn không thể có thứ này mà không có thứ kia.Thật buồn cười khi bạn thấy người ta đau khổ và bướm loạn đến chừng nào trước sự chết.Và chuối bự và phấn khởi bao nhiêu.Khi có một đứa trẻ ra đời.Chỉ là ảo giác.Không ai xem xét cho rõ.Nếu bạn thật sự muốn.Bạn nên khắp nơi rễ cây.Khóc nơi có sự sinh.Bởi chứ không xuất tinh thì đâu có tử.Hiểu không.Đừng nghĩ nhiều quá.Chị nghĩ.Đây là bản chất của sự cố.Đây là công việc của bạn.Bổn phận của bạn.Ngay lúc này không ai có thể giúp bạn.Không có gì mà thân quyến và tài sản của bạn có thể làm cho bạn.Điều duy nhất có thể giúp được bạn vào lúc này.Là sự tỉnh giác.Cho nên.Đừng cho chữ hãy dứt bỏ hết.Dầu bạn không buông bỏ mọi thứ cũng sẽ rời bỏ bạn.Bạn có thấy điều đó không.Toàn bộ thân thể bạn đang cố tuột khỏi bạn.Các bạn chẳng hạn.Khi bạn còn trẻ nói giày rệp đen.Nhưng bây giờ thì nó rụng gần hết.Nó đang rời khỏi bạn.Mất bạn sức khỏe.Nhưng giờ đây chủ yếu kém lm.Khi các cơ quan của bạn cảm thấy rũ chúng ra đi.Bởi vì không phải là nhà của chúng.Khi bạn còn trẻ.Răng bản chất và khỏe.Bây giờ chúng dung nên bên cạnh những cái răng giả.Mắt.Tai mũi lưỡi của bạn tất cả đều đang cố rồi khỏi bạn bởi vì đây không.Là nhà của chúng.Bạn không thể xây một căn nhà vĩnh cửu trong thế giới duyên khởi.Bạn chỉ có thể ở lại đó trong một thời gian ngắn.Già rồi bạn phải đi.Giống như một người mướn nhà đang quan sát căn nhà nhỏ bé của mình với cảm giác lên nha em.Ứng dụng mắt mờ thân thể bệnh hoạn.Mọi thứ đều rời khỏi ông.Cho nên.Bạn không cần lo nghĩ về một thứ gì.Bởi vì đây không phải là căn nhà thật của bạn.Nó chỉ là một căn nhà trọ.Một chỗ ở tạm.Đã sinh vào thế gian này rồi.Bảng nhân quán chiếu bản chất của nó.Mọi thứ đều chuẩn bị tan biến.Hãy xem xét thân thể của bạn.Có chứ gì ở đó vẫn còn chút tình trạng ban đầu của nó không.Da của bạn có giống như lúc trước không.Tóc của bạn có giống y như xưa không.Chuẩn không còn giống như trước phải không.Chú đi đâu vậy.Đây là bản chất tự nhiên của sự việc.Khi từ điển của chú đã đến.Dây chuyền tan rã.Trong thế giới này không cái gì.Có thể tin cậy được.Chỉ là một chuỗi tiền khoái bất tận.Không bình an chút nào cả.Khi chúng ta không có căn nhà thật.Chúng ta giống như một lữ khách vô địch.Rải đây mai đó.Rừng ở đâu đó một lát.Rồi lại lên trường.Khi còn chưa về tới căn nhà thật của mình.Chúng ta vẫn cảm thấy bất an.Giống như trường hợp một dân làng bỏ làng ra đi.Chỉ khi nào anh ta trở về nhà anh ta mất cảm thấy thư giãn.Và an ủi.Không nơi nào trên thế giới con người có thể tìm thấy sự bình an thật.Người nghèo không thấy bình an.Già người chào cũng vậy.Người lớn không thấy bình an và trẻ con cũng vậy.Người thất học không thuyết bình an và người có học cũng vậy.Không nơi nào bình an cả.Đó là bản chất của thế gian.Người có ít thấy khổ.Và người có nhiều cũng thấy khổ.Trẻ con người lớn người già ai cũng khổ.Không có gì cả ngoài trời sẽ khổ đau.Kỳ bảng quán chiếu sự việc theo cách này.Bạn sẽ nhìn thấy sự vô thường.Khổ.Và bất toại nguyện.Tại sao những thứ đẹp vô thường và bất toại nguyện.Bởi vì chúng không có tự tính.Tuyết vô ngã.Cả cái thân thể bệnh đau đang nằm ở đâu.Dạ cái tâm nhận biết chữa bệnh đau đó đều là phát.Hà mạnh.Cái không có hình khác như tư tưởng cảm xúc.Giả sử nhận thức được gọi là.Nam á tham mạnh phát thực.Cái bị hành hạ dưới sự đau nhức.Được gọi là.Depart pharma.Cách giả.Các vật chất là pháp.Già cái phi vật chất cũng là phát.Cho nên chúng ta sống thuyết pháp.Trong pháp.Và chúng ta là phát.Thật vậy không có một tượng ngã nào cả.Chỉ có các pháp liên tục phát sinh và quả gì.Chúng ta trải qua sự sinh ra tử trong từng giây.Đây là bản chất của sự việc.Khi chúng ta nghĩ đến đức phật.Về những lời dạy đầy chân lý của ngài.Chúng ta mới thấy rằng ngày thật đáng tôn kính đến trường nào.Mỗi khi chúng ta nhìn thấy sự thật về một điều gì đó chúng ta nhìn thấy sự giảng dạy của ngài.Dầu chúng ta không thật sự tu hành.Nhưng trầu chúng ta hiểu biết nghiên cứu và thực hành giáo lý chừng nào chúng ta chưa.Thấy chân lý chúng ta tưởng là người không nhà.Hãy hiểu điều này.Tất cả mọi người tất cả thú vật.Đều tác chuẩn bị rời đi.Khi một người đã sống một khoảng thời gian thích đáng.Kẻ đó phải đi tiếp tục.Giàu nghèo trẻ và già.Điều phải trải qua sự thay đổi này.Khi bạn nhận ra rằng đó là bản chất của thế gian.Bảng xếp cảm thấy chán nhất.Khi bạn nhìn thấy rằng không có gì là thật già có thực chất để bạn có thể bắn dữ.Bạn sẽ cảm thấy chán ngán.Và không còn ảo tưởng.Rảnh rảnh không có nghĩa là chán ghét.Chỉ là các bạn đã hiểu rõ.Sao nhìn thấy rằng không có gì bạn có thể làm để sửa đổi tình trạng này.Thế giới là như vậy thôi.Biết được như vậy bạn có thể buông bỏ mọi rằng cuộc.Buông bỏ chứ một cái tâm không vui không buồn.Nhưng bình an bởi bạn có nhìn thấy bản chất biến đổi của chú với trí huệ.Tất cả nhân duyên đều chu thường.Khi bạn xem xét xử việc như thế đó.Bảng xếp huy chú trắng.Và bạn trở nên tháng giêng.Bạn không còn mê đắm vào thú vui ruột.Bảng chữ cái là nếu bạn sở hữu nhiều.Bạn có nhiều thứ để buông bỏ.Nếu bạn sở hữu ích.Bạn có ích thứ để buông bỏ.Giàu thì giàu sống lâu thì sống lâu.Không có gì đặc biệt cả.Điều quan trọng là chúng ta làm theo lời phật dạy và xây cất căn nhà của riêng mình.Xây cất nóc bằng phương pháp mà tôi vừa giải.Hãy xây căn nhà của mình.Xóa bỏ xóa bỏ cho đến khi tâm đạt đến sự bình an không tới không lui.Rừng.Hạnh phúc.Không phải là nhà của chúng ta.Đau khổ.Không phải là nhà của chúng ta.Cá hạnh phúc lẫn khổ đau đều suy thoái và ngoài da.Đức phật nhìn thấy rằng tất cả nhân viên đều vô thường.Cho nên ngày bảo chúng ta đừng dính mắc vào chú.Đến cuối trời chúng ta sẽ không có sự lựa chọn nào cả.Vậy thì buông bỏ chúng trước khi chúng ta đi đến đó không phải là tốt hơn sao.Chúng là một gánh nặng.Tại sao không vứt bỏ gánh nặng đó ngay bây giờ.Hãy buông bỏ thư giãn.Giờ để tra khuyến của bạn chăm sóc cho bạn.Những ai chăm sóc người bệnh phát triển tâm thiện lành và đức hạnh.Người bệnh là người cho người khác cơ hội để phụng sự.Và cho đó không nên gây khó khăn cho những người chăm sóc mình.Nếu có đồng nhất thì vấn đề gì.Hãy cho họ biết.Dạy chữ cho tâm luôn thiện lành.Người chăm sóc cho bệnh nhân nên có lòng tốt.Sự nhiệt tình.Dạ không để ác cảm trong tâm.Đây là một cơ hội để bạn đền trả nợ nần với những người khác.Từ lúc sinh ra cho đến khi trưởng thành.Bạn lệ thuộc vào cha mẹ mình.Bảo hiểm chuyển dai là gì cha mẹ bạn đã giúp bạn trong nhiều cá.Bạn chiếu họ một món nợ ơn nghĩa sếp lớn.Cho nên hôm nay tất cả con cái và thần kiếm có mặt ở đây.Hãy quan sát cách cha mẹ bạn trở thành con cái của bạn.Trước kia bạn là con cái của bà.Nay bà trở thành con cái của bạn.Bà đã già dần chứ đến khi bà cái thành một đứa con nít trở lại.Trí nhớ của bà đã mất.Mắt đã mờ và tay đã lãnh.Đôi lúc bảy nó đang chuộng về.Đừng để điều đó làm bạn bực.Bạn.Người chăm sóc bệnh nhân.Cũng phải biết cách buông bỏ.Đường chính bắc vào sự nhiệt.Cứ để bà làm theo ý bà.Khi một đứa trẻ không dâng lời đôi khi cha mẹ nó để nó làm theo ý nó.Để họ được yên ổn để vui vẻ.Giờ đây mẹ của bạn cũng giống như đứa trẻ đó.Trí nhớ và sự nhận thức của bà xứ lạnh.Đôi lúc bà lê quay mãi mới nhớ ra tên của bạn.Hai yêu cầu bạn mang cho bà một cái ly khi đều bảo muốn làm một cái đĩa.Điều đó bình thường thôi.Đừng tức giận.Hãy để người bệnh nhớ mãi lòng tốt của những người chăm sóc và chịu đựng những cảm giác đau buồn.Hãy nỗ lực hơn nữa.Đường để tắm bướm loạn và mất tập trung.Giải truyền hình cho sự việc khó khăn thêm cho những người chăm sóc bạn.Hãy để những người chăm sóc bệnh nhân.Chỉ có trung tâm sự tốt bụng và trước hạnh.Đừng cảm thấy chán ghét chiếc ảnh không đẹp của công việc.Chùi dọn đời chảy phân và nước tiểu.Hãy cố gắng hết sức mình.Mọi người trong gia đình nên giúp một tay.Bà là người mẹ chui nhất của bạn.Bà đức cho bạn sự sống.Bà đó là thầy giáo.Là y sĩ và là người chăm sóc bạn.Bà từng là tất cả đối với bạn.Chị diệp bài mới nướng bạn lớn lên.Chia sẻ sự giàu có với bạn.Già để bạn thừa kế tài sản của bà.Chứng tỏ bạn là một người mẹ sức tốt.Đó là tại sao đức phật dạy những phẩm hạnh như.Biết bốn nạn nhân nghĩa của chúng ta.Giờ cố gắng đền đáp đó.Đây là hai pháp bổ sung.Nếu cha mẹ của chúng ta đang cần giúp đỡ.Không khỏe.Thì đang gặp khó khăn.Chúng ta làm hết sức mình để giúp đỡ họ.Đây là loại đức hạnh duy trì thế giới.Nó ngăn cản không kính chia rẽ và khiến họ sống ổn định và thuận hòa.Hôm nay tôi mang đến cho các bạn mua quà cho pháp trong thời điểm bệnh vàng.Tôi không có một tài sản vật chất nào để tặng các bạn.Nhưng giữ nguyên căn nhà này đã có rất nhiều thứ đó rồi.Cho nên tôi tặng các bạn dấu pháp.Một thứ có giá trị lâu dài.Một thứ mà bạn sẽ không bao giờ có thể dùng hết.Sau khi nhận đó.Bạn có chuyển nó đến nhiều người khác.Và nó sẽ không bao giờ chú kém.Đó là tính chất của chân lý.Tôi vui mừng là mình có thể tặng cho bạn món quà gió khách này.Già hi vọng nó sẽ cho các bạn sức mạnh để đối phó với nỗi đau của mình. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com