Sống Ở Đời Mỗi Người Có Một Nỗi Khổ Riêng Phải Biết Vượt Qua Nó Đừng Kêu Than KhỔ Oán Trách Ai

sống Ở Đời mỗi người có một nỗi khổ riêng phải biết vượt qua nó Đừng kêu than khỔ oán trách ai
Bài hát thư giãn hôm nay có đề tài đạo phật là đạo diệt khổ.Bởi vì nhiều người nói đức phật là đấng cứu khổ chúng sanh.Zing chúng ta tu theo phật nhiều năm mà phí khổ.Cúng cầu hoài chưa hết.Như vậy từ cứu khổ chúng sanh có hiệu nghiệm đúng như.Tập hai mươi.Điều trị đi tôi sẽ nói rõ cho cái chuyện ấy.Tại sao động vật là đạo cứu khổ chúng sanh.Mà chúng ta tu theo đạo.Những còn khổ hoài.Lâu nay hàng phật tử chúng ta có sự hiểu lầm gì hai chữ cứu khổ này.Mỗi khi gặp tai nạn hay làm việc gì thất bại.Quý vị liền cầu.Phật cứ cho con hết khổ.Nếu phật cứu được thì bệnh phải hết điện.Vậy mà nhiều người nằm tới mười ngày.hai mươi ngày có khi cả đôi ba tháng.Như vậy.Phật cứu.Cầu mà không như nguyệt.Thì người ta cứ làm tượng phật không linh.Mình tin.Cầu sinh.Mà sao không có kết quả đó là vì họ không hiểu đạo phật.Có những người làm ăn mua bán.Gặp.Thất bại.Trần hạo nam.Liên cầu miệng.Phật cứu cho con làm ăn phát tài trả nợ cho mau nhân dân.Nếu cầu hoài không được thì nói .Thương chúng sanh.Mà sao mình khổ.Cậu.Thật không có.Nghĩa cứu khổ của vật đang còn.Đó là chủ lầm lẫn của suốt phật tử hiện nay.Do hiểu lầm nghĩa cứu khổ.Nên cứ cầu mong phật cứ mình.Nếu không được như quỳnh.Thiếu tướng trần trên đời.Là lời hứa suông chứ không phải là lời thật.Gì thế niềm tin đâu.Bị suy kém đi.Giờ thì chúng ta phải định nghĩa.Cứu khổ chúng sanh.Là cứu bằng cách nào.Chúng ta phải nắm cho những.Giữ cho rõ.Thì mới biết được ý nghĩa.Phật cứu khổ chúng sanh.Thường người ta cứ nghĩ.Khổ là từ bên ngoài đưa.Mà không thấy.Khổ gốc từ nơi chính mình tranh.Bị gì khi cập cổ.Phật tử rộn rã.Cầu phật cứu.Cầu công được liền trước.Tâm linh.Không sẵn sàng cứu khổ mình .Đó là hiểu sai.Kinh dị nhớ như.Phật tử khi quy y.Thì tự.Phải dưỡng nam giới.Không sắp sinh.Không trộm cướp không tà dâm không nói dối không uống rượu.Nữ giới như vậy để làm gì.Nhiều khi.Tử.Cũng không biết tại sao phải giữ giới nữa.Bởi dưới.Cúp ngực.Làm hàng rào ngăn chặn không cho chúng ta rơi xuống hố sâu tội lỗi.Dì chơi tuấn hứa tội lỗi.Là đau cũ.Như vậy.Dưới được giữ cho ta không đưa vào chỗ đau khổ.Người phạm giới sát sanh.Như riết như.Thì khổ hay vui.Diễn viên lại khổ.Phật tử giàu có giận mấy.Nhưng nghĩ tới muốn hạn.Muốn giết người.Thực phẩm dưới cấm của phật nên không dám.Giận cũng ráng chịu phải không.Nhờ công giết.Nên không bị tù tội không bị oán thù.Tutu.Uống thuốc.Hai việc tốt hữu hiệu.Thay đổi cũng lớn.Người dữ giới nên dù dẫn cách mấy.Chúng ta cũng.Chẳng được những nỗi khổ lớn lâu.Không giết người cho mình không bị tù tội.Không bị nguyệt ca giết hoặc đánh đập.Như vậy.Dưới nhựa đón.Củ trước khi mình tạo tội.Giữ một giới thì hết khổ.Nước giữ thiên giới không trộm cắp.Thì không bị bắt bứt tù tội.Đó là tránh được một nỗi khổ.Nữ giới không tà dâm.Thì bước được nữa khổ cho định đi tán.Nếu gia đình chồng.Hoặc dự ngoại tình với kẻ khác.Thì chết vui hay khổ.Ngủ.Người chồng.Qua nhiều dự đau khổ và con gái cũng đau cũ nữa.Như vậy chữ giới không tà dâm.Thế giới chồng hòa thuận.Con gái vui tươi.Đó là tính được ngủ rồi.Không nói dối và người.Thì công bị người chê chứ.Kinh điển mình.Ngược lại.Nước muối và người.Thì sẽ bị người chê trách khinh bỉ.Khi bị người chê cách phân biệt mình có vui không mình khổ.Bây giờ.Minh cảnh.Không lừa dối ai.Nên không bị chê trách giận hờn.Kim mình khỏi khổ.Không uống rượu say.Không hút á phiện.Không chỉ kêu ma túy có khổ không.Không khổ.Nếu ở gia đình.Có một ông chồng cứ cây lên men.Ra đường thì đáng yêu.Về nhà chị tú mỡ.Quỹ phúc phủ không.Rất khổ.Nếu người chồng là phật tử tỉnh táo sáng suốt không say sưa thì vợ không khổ.Mà bản thân người chồng cũng được vui.Nếu trong gia đình.Không có ai hút áp điện.Xì ke ma túy thì gia đình đó hạnh phúc.Không bị khổ.Như vậy phật dạy giữ năm giới.Có phải là.Chặn đứng cấp đau khổ cho chúng ta không.Mạch chỉnh đứng đau khổ cho chúng ta.Tức là cứu khổ.Phật cứu khổ chúng sanh bằng cách cứu nhân chứ không cứu hỏa.Chúng ta bây giờ đời cuối quả chứ không chịu cứng nhân.Khi nhập khẩu.Ví dụ như đi ăn trộm của người ta.Bị lính.Liên cầu.Cấp cứu.Phật cứu được không.Bây giờ phật dạy mình vừa.Không chuẩn.Thì sẽ không bị bắt bớ.Đến.Đã cứu rồi.Phật cứu khổ chúng sanh là cứu khổ.Tự nhiên.Chúng ta công ty nhân tố.Thì không gặp.Cũ.Đức phật không thể cứu cũ trên quả.Bởi vì theo luật nhân quả.Hihi nhưng.Thì chặt quá ý thôi.Không thể khác được.Tình hình.Cứ mà chúng ta.Không thích cứ.Tôi thường hay trích.Có hai người đang cãi vã ở ngoài đường.Một nhà tù binh anh quyên.Thôi.Hai anh bỏ qua đi.Hoàng với nhau đi.Cái mỹ làm chi rồi sang đánh đập nhau thì khổ lắm.Đừng làm việc đó.Quên như vậy.Mà hai gửi kia chẳng thèm nghe.Do công chuyện nha.Nên cãi một hồi thì đập nhau đổ đầu.Phải chữa bệnh gì.Tại bệnh viện nhờ y tá phân bố trị liệu cho lành.Khi được làm.Mì ý ba mươi ngay.Họ nói.Mấy vị y tá túc quá.Đá bóng rổ.Những vết thương cho họ.Như vậy.Hỏi chị biết ơn người cứu mình tên quá.Còn lời khuyên mình giúp từ.Thì lại không chịu nghe.Coi thử.Lẽ ra kể với lại.Phải chi hôm đó mình nghe lời thầy khuyên đừng chửi gần đánh lộn.Thì đâu có bị thâm.Như vậy khi được lành lặn trọn vẹn.Đêm nay để đánh lũ đầu rồi.Đi bong bóng.Trước lại modern người băng bó.Mà có bạn ơi người khuyên mình tôi buổi đầu.Quý vị thấy có dở có muộn lắm không.Người ta thường bị lỗi.Địa chỉ viết trên quả.Đang đau khổ thì cầu cứu.Mà không biết nguyên nhân.Đưa đến đau khổ tiêm ngừa tránh.Đức.Thấy tường tận nguyên nhân.Đầu tư chúng ta cứ đau khổ.Ngài khuyên chị.Váy đừng tạo nhưng đó.Nhưng đã có.Thảo thì quá làm gì có.Đơn vị nghìn kạn.Chúng ta không thể.Phật tướng.Nhưng thực sự.Phật đã cứu ta rồi.Phật cứu mà không thấy.Gì cứu tin nhắn.Còn thiết giang cứu mình.Là tú trinh quả.Phật dạy chúng ta giữ nam giới.Đó là người đoán tội khổ cho chúng ta.Nếu chúng ta tuân theo.Giữ đúng.Thị xã hết khổ.Đối.Chúng ta tu.Thị xã hết khổ.Hết khổ ngờ zing lời phật dạy.Phun thêu hàng thêu.Nên chúng ta hết hổ.Gọi đến lập.Cứu khổ.Như vậy ý nghĩa cứu khổ trong nhà.Phân tích rõ ràng.Con hằng chúc gia thì rất nhiều dễ.Nhưng tôi chỉ nói dối phổ thông.Gần gũi nhất là giới sa di.Cái gì có mười giới.Biết gì người chu kỳ dưỡng mười giới đầu.Lại rước.Công tắc xe.hai mươi tướng cướp.Ba công dân.Không nói dối.Năm không uống rượu.Không dùng các chất sau.Như ti ke ma túy nhân dân.sáu mươi kh.bảy mươi theo cần qua.Không trong nước các chất thơm.tám mươi đồng bồi giường to lớn.Chính công được ăn khi thi.mười hung dữ tiền bạc.Trâu báo nhân dân.Những điều đó nghe qua quý gì thấy có gì quan trọng.Mà phật bắt phải giữ vậy.Thí dụ như lâu lâu thân thủy hồi hán.Có ai trôi cả bông thơm.Thay dầu thơm.Mình thoa một chút cho đỡ hôi có tội gì đâu.Có hại hay.Mở phật cũng cấm nữa.Chúng ta nhớ.Phật dạy người xuất gia.Tube để giải thoát sinh tử.Mà muốn giải thích anh tử thì phải dứt.Những tâm nhiễm rồi.Nhạc của thúy giang.Nước ta dùng thơm.Nghe mình thấy thơm thì liền khởi nghiệm thích.Đó chính là.Niệm dẫn tới ái.Của thúy vân.Người khác nghe mùi.Hội nghị rằng chị tu sĩ đó còn thích trang sức cho mẹ.Chứng tỏ là tu chưa kỹ.Chọc ghẹo.Từ đó vì dẫn tới nhiều chuyện không tốt.Như vậy.Phòng ngừa đó.Không cho bình làm những điều đó.Bikini.Làm điều đó là tụt xuống.Không còn đi trên đường giải thoát nữa.Tuy linh nhỏ.Không.Hỗ trợ ai.Nhưng đó là dân trí vậy.Dẫn chúng ta đến.Các thứ chuột lạc của thế gian.Nên gửi tu phải tránh đi.Như phật dạy.Không được tên khác.Hình nghe nhạc nhân dân.Chúng ta thấy.Tìm hát nghe nhạc.Đâu có làm tổn thương ai.Shop phật không cho.Mới người xuất gia.Thì luôn giữ tâm trong sạch an định.Nếu đi xem hát nghe nhạc.Tâm sự bị chao đảo rung động.Trung đội.Thì mất chánh niệm.Ta đi.Kén rể sinh.Như vậy trên đường giải thoát.Có thể nuôi.Tây ninh.Vật cấm không được nghe nhạc.Không được đi xem hát.Đó là người.Tự nhiên.Giữ được tâm an định thì việc tu tập.Không bị lưu trữ.Giết.Minh cảnh con đi.Ba tứ đuôi là một cái hố sâu rất nguy hiểm.Liếm l** sướng đi.Thì gối đầu lên không nổi.Cũng vậy.Muốn hành sốt ra khỏi lọt xuống hố.Niệm phật.Dùng cái hàng rào chắn ngang đường miệng hố.Chúng ta đi dừa đúng nó liền.Rối lại.Nên không trước xuống hố.Nếu không có hàng rào này.Thì quả rơi xuống hố khó tránh khỏi.Hàng rào là gì.Là giới luật gì.Cô đơn.Dưới có nghĩa là.Phòng thi chỉ hát.Phong thủy.Nghĩa là người những việc ấy.Chị h.Là gì.Những những tội lỗi.Dưới chính là hàng rào vừa đón tội lỗi.Những người tu đi đến đau khổ.Giờ đó.Trận tru.Bắt giữ giới là người đoán trước.Đấy đừng xảy ra chuyện gì không tốt.Người tù mà không chịu dữ giới thì sao thì có ngày lọt xuống hố.Công viên lời gì cả.Như vậy cư sĩ tại gia có năm giới.Người xuất gia.Mất từ mười giới trở nên.Tùy theo cấp độ.Truyền hình bếp dưới.Là phương tiện vừa đón cho chúng ta không bị khổ.Nếu ai biết giữ giới là.Thì người đó hết khổ.Ngược lại.Kẻ không chịu dữ giới.Thì phải chịu đau khổ.Đó là trận tu ban đầu của chúng ta.Nếu chặn ban đầu không thực hiện được.Thì chẳng thứ hai thứ ba chúng ta khó thực hiện được.Thích.Phật dạy chúng ta đừng than.Phải bước thăm.Nhưng phật tử.Dám làm ăn.Nên cắt dây rốn làm ăn mãi.Không chịu dừng.Đến hồi lũ rồi.Chừng đó kêu phật cứu.Phật cứu kiều không.Thôi thì mình có bao nhiêu ăn bấy nhiêu.Đừng tham diều.Đừng hát thì đâu có lỗi.Không ngủ thì đâu phải thiếu nợ.Chờ đến khi đủ vú thiếu nữ rồi nó kêu phật tướng.Phật cứu làm sao được.Đó là những điều phật tử chúng ta không thấy.Không hiểu.Linh phải chịu khổ.Như phật dạy đừng nóng giận.Gì đó nhận là con rắn.Nhưng phật tử vĩnh cái nóng giận.Ai nói về cái ý niệm đổi nóng la lối.Oggy chửi đánh lửa.Mà la lối chửi đánh nhau thì khổ thôi chết vui sao được.Những người láng giềng mà la lối chửi mắng um sùm.Thì mai mốt.Gặp mặt nhau có khổ không.Phật gọi đi à.Quán tấn hội khổ.Chủ quán gặp nhau là khổ.Nếu đi ra đi vô.Gặp mặt hoài thì cả ngày khổ hoài phải không.Còn nếu mình không nóng giận đánh đập.Chửi bới nhau.Thì gặp nhau chuối cười đó là không khổ.Dương dịu tất cả nỗi khổ đều cho chúng ta tạo.Nếu mình biết tu nó sẽ chuyển trả hết.Không biết tu nó còn hoài.Tôi nhắc lại câu chuyện trong kinh.Một hôm đức phật.Hỏi các thầy tỳ kheo.Này các tỳ-kheo.Nếu ở trong thất của các ông ngủ.Có ba còn trống.Các ông có ngủ yên không.Các thầy tỳ kheo bạch.Bật tung.Chúng con ngủ không yên.Phật hỏi.Làm sao tắt công mới ngủ yên.Cách thì thưa rằng.Chừng nào chúng con đuổi hết ba con rắn.Ra khỏi.Chừng đó ngủ mới yên.Phật nói.Cũng vậy.Tham sân si là ba con rắn độc.Chúng còn nguy hiểm hơn cản độc nữa.Tại sao.Rắn độc rắn thanh liều chết trong một đời thôi.Còn tham sân si.Dự kiến chúng ta tạo nghiệp đi trong sanh tử.Hết chết thân này tiếp tục chết thân thứ hai thứ ba.Cho tới trăm ngàn thân.Rắn độc giết chúng ta một thân.Còn tham sân si.Giết không biết bao nhiêu thân.Rõ ràng.Rắn độc hơn cả rắn độc rồi.Dantri.Trong ba cái.Tham sân si ở trong bình.Thì chúng ta chưa thể ăn được.Nhưng.Không hiểu tại sao phật tử.Cũng như hàng xuất gia.Còn thương ba con rắn độc ác.Thương.Nên không nữ đuổi nó ra.Như vậy thì rõ ràng là tự mình chúc khổ.Chúng ta tưởng tượng.Trồng cây thấp.Có ba con rắn độc cứ bộ qua bò lại.Thì mình sẽ thế nào.Mất ăn mất ngủ phải không.Cũng vậy trong thân này còn tham sân si.Tức còn cánh đồng.Thì làm sao mũi.Truyền hình cáp vị cổ đức.Haikyuu.Cắt tóc.Váy nhật trường phiền não.Phiền não còn đừng nhỉ.Thì tích ông đâu thúy an vui mà ngủ.Thực sự.Như quý vị đang giận hay.Giận tức bụng.Nghe tiếng kẻng đi ngủ.Mà đồng của anh ngủ không được.Thì đó bởi vì.Còn tính độc lãnh giảm trong đầu làm sao ngủ được.Cho nên người tu.Đại gia cũng như quốc gia.Biết ba con rắn độc nguy hiểm.Chúng ta phải trả.Thấy đuổi nó ra.Đừng chưa chị.Ba con rắn độc đó.Tôi tượng trưng rắn thứ nhất là chắn hữu nghị.Rắn hổ ngựa là rắn gì.Tức còn trắng trong đồng quê.Đứa trên cỏ nhanh lắm.Nhưng ngứa vậy.Đối là tránh tham.Rắn thứ hai là trắng hổ lửa.Hổ lửa.Là rắn.Là thánh xuân.Rắn thứ ba là cắn thủ đức.Nó chui vào hang tối.Mình không thấy nhưng gặp nó.Nó cắn.Cứu không.Là trắng xui.Như vậy trong ba con rắn.Nổi nhất hung dữ nhất là khổ lửa.X rẻ nhất là hữu ngựa.Money lớn nhất là thủy.Chúng ta có đủ ba con rắn đó.Ai có đủ ba con rắn đó.Thì phải làm sao.Mít trong nhà mình trước ba con rắn độc như vậy.Thì công thế nào ăn ngủ.Không ăn ngủ tức là đau khổ.Dị muốn hết đau khổ.Trái tim đủ cách để đuổi nó ra.Thế mà có người không chịu tìm.Được quy tắc nguyên đuổi ra.Còn nói.Được.Để đó đi không sao đâu.Như tôi thử nói.Chúng ta hay đóng giận ai nói trái ý liền đỏ mặt là ốm rồi.Thì đó.Huynh đệ phim.Mình tôi rồi nóng giận con không được.Kỳ lắm bỏ đi.Thanh liền đó.Đánh tôi dậy đó bỏ không được.Nói thế có nghĩa là.Đánh như vậy thì giữ như vậy không bỏ bỏ.Đó là.Không sợ con rắn hổ lửa rồi.Nên mới chấp nhận cho nó ở chung.Phật tử sống ngoài thế gian cũng vậy.Nhiều khi vợ chồng có chuyện cãi giả.Dự đoán.Sau ăn nóng quá vậy.Chồng nhìn lớn tiếng.Bánh trôi nóng vậy.Đừng có đụng tới.Gì dữ tin nóng lên động tới dự kiến lửa liền.Đã không ngừng bỏ nên mới bảo vệ nó.Chúng ta mới thấy rằng trên đường tu.Nếu mình không can đảm.Không chịu dẹp bỏ những nhân đau khổ.Thì quá đau khổ đánh sao cho khỏi.Thích.Người xuất gia.Mà nuôi rắn hổ lửa.Hôm nào huynh đệ nói gì tới ý.Nổi giận tát tai người ta.Rồi tắt tay việt anh.Nên chiều nhóm chúng bị đuổi đi.Bị đuổi đi.Luyện tập y lên bàn phật.Thắp hương nguyện.Phật cứu con.Con bị đuổi ra khỏi chúng.Phật cứu kịp không.Phật cũng không biết làm sao.Khi biết mình nóng.Lấy cho chứa con rắn độc thì phải dẹp nói nè.Diệp nó lại y theo lời phật dạy cho mình hết khổ.Đức phật cứu.Tràn đầy không chịu dẹp đó.Chờ kết quả rồi mất cầu.Cứ.Ừ thế giang tham lam là.Xấu là tội lỗi.Ma túy của người ta dẫn tới than.Tham.Xử lý ăn cắp.Thầy.Nên điện nguyễn cao bắc được đưa vô khánh.Lúc dù cắn chắp tay cầu nguyện.Phật độ trì cho con được bao da.Thật là bực mình.Làm sụp đổ như vậy được.Mới nhưng mình không tránh thì quả đó.Phật cũng thua thôi.Không làm gì được.Đức phật tử vi du hạnh.Tình hình ngày vừa đón nhất chúng ta từ ban đầu.Đi muốn tránh khổ cho chúng ta.Kinh phật răn dạy đừng làm những điều ấy.Nhưng chúng ta không nghe thì khổ đến.Phật không làm sao cứu được.Diễn viên người cha người mẹ thương con rắn đi.Đứa con trai mười ba mười lăm tuổi.Cha mẹ quyên.Không chú.Không trúng rượu.Không chơi với mấy đứa trẻ hư hỏng trên dân.Cấm lâm vỹ điều.Cấm như thế.Đứa con thấy ba má mì.Cách khìa quá.Tại sao park hương mà lại cắt khi biết con.Nhưng điều đó.Chính trực thăng.Làm vừa đón cho con khỏi những thói hư tật xấu.Cái này con không chịu đi.Ninh giao du chế bạn xấu.Đánh lộn với người ta lũ đầu chảy máu.Rẽ trái về nhà kêu ba má.Ba má làm gì được.Đi chơi ngoài đường.Ở chuỗi ta đánh lộn thì phải trắng chịu.Chữ bà má làm sao có được.Trước ba má.Đã bảo đừng chưa chưa đủ côn đồ du đãng.Bây giờ.Trường chia đó.Thì.Phải chịu chứ sao.Cha mẹ vì sợ con thư.Nên mới răng cấm không cho con làm những điều đó.Nhưng đứa con không biết.Lên trước.Ngủ.Cha mẹ ruột có thương đáo để.Cũng không làm gì được.Cũng vậy.Phật dễ thương chúng sanh.Vậy chứ chúng sanh pháp tu bị hết khổ.Tây ninh ngày chế giới răng cấm.Cách diệt lỗi lầm khi đau cổ.Nhân dân không tạo thì quá đâu có.Đã cứu cho chúng ta có khỏi khổ đau một cách trọn vẹn an lành.Chứ còn chờ gặp tai nạn đau khổ.Tôi muốn cứu.Ví dụ có cứu được.Cũng không trọn vẹn.Đi đường chúng ta phải hiểu giá trị của đạo phật.Tu là tránh trước những nhân gây ra tội lỗi khi ta đau khổ.Giờ trắng nhưng ông phủ.Đến nhà mỹ chánh.Giày bata theo nhân quả nghiệp báo.Người phật tử.Cũng như người xuất gia.Muốn hết quả đau khổ.Thì về tính x áp.Những gì thuộc về nhân tố x ác thì tuyệt đối không làm.Ví dụ.Như có người thấy gia đình kia.Có một đứa con cương quý.Thấy chuyển sang tâm đấu chị.Sao mình không được cương quý như người đó.Do đúng vị.Nên gặp nhưng chú con cưng của người ta đi chơi.Diên hy.Chi trả cái hận danh chị đó.Đánh người ta lỗ đầu nên bị dính cầm tay.Chừng đó làm sao.Tại vì mình không tránh nhưng ác.Thì quá ác tới mình phải chịu.Human b.Người ta có phước nên được cha mẹ cưng chiều tân tiêu.Comment using.Nên cha mẹ nhiều.Không được như vậy.Thì thôi.Phước ai nấy hưởng mình đố kị làm chi cho thêm buồn thêm khổ.Biết suy nghĩ như vậy thì đâu có chuyện gì xảy ra.Truyền hình đức phật dạy.Người hay đố kỵ là người gây nhiều đau khổ.Khi có tâm đúng.Thì phải dùng thuốc gì để trị.Phật dạy dùng thuốc tùy hỷ chị tâm đố kỵ.Tùy hỷ là sao.Tuy là theo chỉ là vui.Thấy người khác được cha mẹ cưng.Mình vui thì.Anh đó có phước.Được cha mẹ cưng.Thật là đáng mừng đám vui cho anh.Không có tâm đối kỵ.Thì đâu có đánh người ta.Cuộc sống mình nghèo.tám người giàu.Thì mình cũng vui theo.Tôi rất mừng cho anh chị làm ăn có phước được khá giả.Nếu mình vui mình mừng dùm họ.Cứ ghét mình không.Làm sao biết được.Đằng này.Thấy người ta làm ăn phát đạt vào con mình nghèo.Ninh chụp nhau không thèm nói tới tên.Không thèm chào người ta.Từ đó trở thành thủ.Rồi dẫn tôi ghét nhau.Mai kia.Lỡ có chuyện cần chút ít tiền nhất.Chị qua mượn học công cho.Chừng đó có phải khổ không.Điều trị mặt phật dạy phép tùy hỷ.Thế ai được.Được vui.Mình đều mừng vui theo họ.Họ đưa.Coi như mình được thì không khổ.Còn nếu người thấy ai hơn mình cúi đầu gối xuống.Không bằng lòng.Người đã trả cổ.Nhưng mình.Mặc bộ đồ hơi sơn.Thấy người ta.Mặc bộ đồ đẹp hơn.Thì cuối cùng.Chú.Mình biết chiếc xe đạp.Coi người ta lái xe máy cũng gần.Rung rinh.Điều trị từ sáng tới chiều.Mình cứ cuối.Không dám nhìn ai hết khổ chưa.Còn giấc vui theo người ta thì cả ngày bình vui hoài sướng không.Củ từ đâu mà có.Từ tâm đúng vị có.Nhiều kiên em ruột.Mà.Người anh làm ăn phát tài.Vì em làm anh trực lên trực xuống nghèo khổ.Thì anh em cũng hết thân giao.Hết thân là tại người anh coi thường em.Hãy tải gửi em có tâm đố kỵ nên tránh ta anh.Đầm đuôi cá.Làm chuẩn bị té đau cổ làm việc gì.Chúng ta biết tu rồi.Thì dân có tăng tỷ như mọi người trung quốc.Ai được.Đố vui mình mừng với họ.Vui vẻ.Chia sớt niềm vui hạnh phúc với họ.Thì có ai ghét mình đâu.Như vậy chúng ta sẽ hết khổ.Tâm của mình càng mở rộng.Làm vui vẻ.Ngược lại càng hạn hẹp chừng nào.Đi càng đau cũ trường ấy.Tình hình là phải biết mở rộng lòng mình.Đừng tiết kiệm.Đừng ích kỷ đừng đốt chị đừng xấu xa.Thì chúng ta sẽ hết khổ.Đó là nói tránh những điều ác.Đi đến.Còn làm thêm việc làm nữa.Như thế chẳng những mình hết khổ mà còn được vui.Ví dụ ta hai đường.Thấy một đứa bé đi.Nghệ sĩ chân tí.Gia đình chị lại đỡ nó.Ủa.Rồi đường tập giữa lên có kém đàng hoàng.Đưa nước ôm đi.Giúp nốt qua tai nạn bất thường đó.Nó comment tương bình không.Tự nhiên cái bình tĩnh lại.Cảm ơn mình.Chúng ta.Làm được việc đó có vui không.Làm cho bể cá bớt khổ.Nó là nguồn vui của mình rồi.Mai chiều gặp lại em biết đá biết cảm ơn thì càng vui hơn.Đi làm được một chút điều lành.Đào tạo một cơ hội vui cho mình.Mình vui người cũng vui đó là tôi.Trên đường tu chúng ta phải hiểu thấu đáo tường tầng ý nghĩa đó.Đừng nghĩ rằng.Liếm được phần mình thì thôi.Còn ai khổ mà họ.Phải nghĩ rằng.Tất cả đau cổ của người.Chính là đau khổ của mỹ.Giúp cho người là giúp cho mình.Nhớ nghĩ như vậy.Chúng ta sẽ vui hoài.Đi đâu làm gì chúng ta cũng vui.Ngược lại chúng ta có làm được các điệu vui.Trong lớp váy quy y của quý phật tử có bốn câu kể của phật ca diếp.Ác mạc tết.Chúng thiện phụng hoàng.Tự tình kỳ ý.Thị trường phật giáo.Dịch.Không làm các kiểu à.Dân làm các điều lành.Giữ tâm ý trong.Là lời chư phật dạy.Không làm các điều ác.Là giữ giới.Ngăn ngừa không tạo cách tội lỗi.Dân làm các điều lành.Là sống chết âm đạo.Nhịp nhàng đến việc làm giỏ nào.Mình cũng sẵn sàng làm sẵn sàng giúp đỡ.Đối mà tu.Trước còn tung.Mà cứ nghỉ đi chùa tụng kinh lạy phật đủ rồi.Ai khổ mặc họ.Thì tôi phải thật to.Chúng ta sống trong lòng xã hội.Nên mỗi cái tú mỗi cái dở của xã hội đều liên hệ.Ảnh hưởng tới.Cho nên người khổ thì mình cũng khổ.Người vui mình cũng vui.Gì vậy bài chia rất nhau.Chưa bước khổ đi được vui.Đối này chúng ta tu trong thực tế.Đừng nghĩ chỉ có cúng.Tụng kinh mới lại tu.Hiểu như vậy là hẹp hồi chưa thông suốt.Thêm một nhịp nữa.Có nhiều phật tử biết làm lành đến giữ.Mà cứ gặp tai họa liên minh.Viễn tưởng mỹ.Cả đời mình làm nàng.Mà sao mày cứ thấy quả này.Mai cái quả kia.Nghĩ như vậy nên tối tăm hết muốn tu.Bởi thầy tu cũng không đi tới đâu.Khổ cũng vẫn khổ.Vậy thì tú làm chi.Tôi thử nói nếu quý phật tử chưa bao giờ bị người đó làm phim.Thì khi gặp mặt họ.Tao có giận không.Chắc chắn là không.Còn nếu người đó.Từng làm tiền.Thì khi gặp mặt họ ta thấy dễ thương hay dễ ghét.Thấy dễ ghét nhỉ.Dương vật.Do có sự quán hư.Nên khi gặp lại chúng ta bực bội không vui.Corgi còn muốn làm cho họ đau cổ nữa.Tối nào tôi ví dụ.Như vậy chúng ta nghĩ rằng.Mình chưa từng làm tối chưa từng hại người đó.Mà tại sao nó lại hãy mở.Xử lý.Hiện tại.Mình chưa từng làm gì tối chứ họ.Nhưng biết đâu những năm về trước.Hay những lời trước.Mình đã từng làm khổ họ.Bây giờ.Đại tự nhiên.Họ có ác cảm với bình ga.Đó.Làm gì chúng ta để gieo nhân từ trước.Rồi cũng có những người.Chưa từng là bà con thân quyến gì của mình.Từng là bạn thân của mình.Mà tại sao thấy mặt thỏ.Tàng thư viện.Dị tâm dễ thương dễ ghét đối với mọi người đó là do đâu.Nhi đời này.Hỏi chưa tạo dân tốt hay nhưng tối với mình.Nhưng nhân đời quá khứ còn thừa.Tình nhân gặp lại thấy dễ thương hoặc dễ ghét ngay.Người mình thấy dễ ghét đó.Người khác lấy cái dễ thương.Trên hiếu người ta ghét nhau hết.Chắc trần văn ni.Khó có chồng cướp vợ phải không.Như vậy chỉ thấy chồng.Có nợ nần.Quan trái con dâu.Nên mới gặp lại.Nên nhiều người kể lại trong một tướng mà có chị xin việc là.Đi đâu cũng được nhận hết.Còn có chị.Chính chủ thấp nhất.Đúng không được nhận.Giờ đó chị khoáng chất xã hội bất công.Mà không biết tại như tốn của mình.Đã tạo từ trước.Có lẽ đời trước.Mình làm cho nhiều người ghét quá.Nên bây giờ.Ai thấy mặt mình.Cũng không thèm nhìn không thèm thương.Còn chị ký từ giúp đỡ cái này.Người nó.Nên đời này tan rã.Cái gì.Cũng thấy dễ thương.Như vậy dễ thương dễ vẽ.Đều có nguyên nhân.Nguyên nhân ý tự ái.Cụm từ mình bà xã.Chúng ta hiểu được.Lý nhân quả trong ba đời.Thì sẽ không còn thắc mắc điều này nữa.Được tốt.Hay bị tố.Đều có nguyên nhân của nó.Chứ không phải ngẫu nhiên mà ra.Nhưng người thế gian không hiểu nhiều vậy.Giờ đó cứ quán cách xã hội bất công.Ưu đãi người này.Bạc đãi người kia.Ai được ưu đãi.Điều chất phước lành của họ.Ai bị bạc đẩy điều cho những tội lỗi của họ mà ra.Hiểu như vậy chúng ta mới thấy.Sống trong cuộc.Mình công quán chứ.Hướng dẫn ai.Người tử tế.Mình không trách họ.Mà trách mình hồi xưa con thiếu thu.Nên bây giờ bị người ta bạc đãi.Cứ tự ngắt.Tại hồi xưa mình không khéo tu nên bây giờ bị người ta bạc đãi.Cũng đúng thôi.Đối với người được ưu đãi.Thì mình khen hồi xưa chị anh ấy kéo tôi.Nên bây giờ.Được người ưu đãi.Đó là thương cho mình bắt chước.Nhờ nghĩ như vậy nên không ghét người được ưu đãi.Cũng không buồn.Khi mình bị bạc đãi.Như vậy là người biết tu.Chẳng những giới cư sĩ.Mà dưới thuốc gia cũng vậy.Có người ở trong trứng.Ai cũng thương.Có người.Ai cũng ghét.Cứ mỗi khi bị tai biến.Nói nhận với mẹ mình.Kim anh tưởng vũ.Cũng phải thôi.Tại hồi xưa mình không hiếu tôi.Dương vị sẽ không dựng không phiền ai hết.Thấy người tu được thương mình mừng theo nhà bác chứ.Ráng tu tiếng việt sau sẽ được như vậy.Tube.Là không có tâm quán hình.Không có tâm đố kỵ.Nếu không hiểu chúng ta cũng giống như người đời thôi.Ở trong chúng.Thúy hà.Được thì thương huynh đệ chủ nhau ghét cay ghét đắng.Người ta.Đối là tâm đố kỵ.Clip đấu kiếm cách này.Hài việt nam.Như vậy thì thật là tỷ.Không xứng đáng với tư cách một người xuất gia chút nào cả.Dò biết rõ được lý nghiệp báo nhân quả trong ba đời.Chúng ta với công hướng dẫn không.Còn không biết.Thì chúng ta dễ hờn giận quá.Như vậy là chướng trên đường tôi.Đức phật nói pháp tứ đế.Một là củ đi.Hay là.Ba là gì đi bốn.Đậu đen.Khổ đế là cái khổ của kiếp người.Sấm giảng.Bình chết nhân dân là khổ.Các thứ khổ này tự nhiên.Thì có nguyên nhân.Có nguyên nhân.Nguyên nhân là tập đi.Nhiều thứ hợp lại thành nguyên nhân đau cổ.Biết nguyên nhân đau khổ rồi.Chúng ta phải làm sao phải tiêu diệt nó.Tây ninh gọi là gì đấy.Diệp đi để tiêu diệt hết nguyên nhân đau khổ.Nếu diệt hết nguyên nhân đau khổ.Thì quá đau khổ chấm dứt.Thuốc diệt hết.Ngủ.Thì phải dùng phương pháp để tiêu diệt đó là.Đậu đen.Khổ.Là nhân vật quả của đau khổ.Đạo làm như vậy.Quả quýt bằng giải.Nếu dùng đạo đít tiêu diệt hết nguyên nhân tập đi.Thì chúng ta sẽ hết khổ.Hết khổ là niết bàn.Tây ninh gọi là diệt đế.Thiệt đấy là việc hết nguyên nhân đau cổ.Nên được an vui.Kinh điển phật dạy chúng ta tu.Phải lý nhân quả nằm nền tảng.Kích khổ nè.Cũng có nguyên nhân.Biết nguyên nhân rồi phải tiêu diệt nguyên nhân thì.Khổ mới.Phật tử chúng ta thường hiểu lầm.Do chúng ta có ghi tạo dân tham lam nóng giận.Nên bị người ta trả lại những nỗi đau cổ.Lúc đó.Mình cứ.Ca cổ.Lại cho người khác làm cha.Mà không nhỉ.Bị những tham lam nóng giận của mình.Mời chú cổ về sau.Dương vật tu là phải diệt nhân tham lam.Diệt nhưng nóng giận.Thì khổ mới không có.Ba cứ tham lam nóng dữ chibi.Không còn thì hết khổ đi.Sĩ diện chúng ta.Khổ là gì ba cứ.Như vậy.Muốn hết khổ.Phải diệt tập nhưng đi ra đau khổ.Bia cứ tập lưng đau cổ thì được an lạc.Diệt.Không có nghĩa là nói suông.Mà phải có phương pháp.Phương pháp đó.Gọi là cho đi.Tôi thường thấy đói đạo.Thật là thực tế.Là cụ thủy.Chứ không phải quyền bí da tôi.Nhân phật tử chúng ta bây giờ.Biến đạo phật trở thành huyền bí ẩn.Tại sao.Như quỷ.Tử vi.Mình còn nóng giận còn tham lam là còn đau khổ.Dương vật bị đau cổ là bệnh.Bệnh đất bắt nguồn từ sự nóng giận tham lam.Nhưng từ huyết trùng.Tình cha.Các bệnh phổi.Biết được vi trùng gây bệnh rồi.Thì phải kiếm thuốc trị vi trùng.Thuốc trị vi trùng là đạo đi.Tiêu diệt được vi trùng.Làm cho mình khổ.Thì quá khổ cuối.Ví dụ.Người bị bệnh.Bác sĩ xem thấy bệnh này thuộc gì đi tùm.Tìm được ghi trùng sinh ra bệnh lác.Rồi mai cho cây.Bệnh nhân theo toa thuốc.Mua thuốc gì uống.Tivi cho.Bệnh được.Nhưng.Có người cưới bác sĩ chuẩn mà.Lại không chịu xem bệnh không chịu sinh ta thu.Mà cứ trách tây thưa bác sĩ.Cho tôi làm bệnh.Lúc đó bác sĩ nói sao.Chắc bác sĩ cũng chắp tay vái lạy.Tôi xin bé.Đức phật từng nói.Ngày lễ vu thầy thuốc.Chúng sinh có bao nhiêu thứ bệnh.Có bao nhiêu cầu thủ.Chúng sanh có tám mươi bốn.không tiền não.Thì đức.Có tám mươi bốn ngàn pháp môn để chị.Thuốc nào tí bệnh đó.Bây giờ chúng ta tới.Không xin thuốc.Mà cứ chấp tay.Kinh phật cho con khỏe.Chúc con vui cho con hạnh phúc.Thì vật phải làm sao đây.Chắc vậy cũng lắc đầu thôi.Chỉ có khả năng biết bệnh cho thỏ.Con tuần lấy thuốc gì uống.Là của chúng ta.Đó là hạng người thứ.Anh gửi thứ hai.Triệu chứng bệnh lý toàn.Những đêm ta dễ đọc hoài.Đọc tới đọc nuôi lính thuộc lòng.Mà bệnh vẫn không hết.Cái này tới tiệm thầy.Sao cứ đọc to hoài.Mời cơm hết bệnh.Bác sĩ sẽ nói sao.Tôi cũng bó tay luôn.Quý phật tử thì mình có giống như vậy không.Phật dạy kinh để chúng ta biết phương pháp tu.Bây giờ.Mình không chịu tu.Mà cứ đọc kinh cho vật nuôi hoài.Đọc một thời gian từ đói.Tattoo mấy năm mà không hết phiền não.Kinh thuộc lòng mà phiền não không hả.Chắc là tại.Tên gì chúng ta giống hệt người được tha thuốc mừng quá.Các status hay.Cái đêm khuya về kìa.Tôi có toa thuốc hay.Truyện đọc thuộc lòng.Điều gì hết.Sao được.Trên đường tu chúng ta phải thật to.Chứ không phải chỉ tu.Hình thức bên ngoài.Như kinh bát nhã.Đang số cái gì thuộc lòng câu đầu là.Quán tự tại bồ tát hành thâm bát nhã ba la mật đa thời.Chiếu kiến ngũ quận dây thun độ nhất thiết khổ à.Nghĩa là.Bồ tát quán.Sâu trí tuệ bát nhã.Ngày xưa chí tâm vẫn đều không.Niềng qua hết.Cả phủ nạn.Quý vị.Từ trước đến giờ.Mấy trăm lần rồi.Mà có qua hết khổ nạn chứ.Như vậy là độc cho thu.Phải uống thuốc.Nguyên nhân phật nói lời vàng gần đó.Lời đúng sự.Mà mình chỉ biết đọc lời đó.Sếp không chịu ứng dụng to.Nên không có hiệu quả rồi đủ thừa.Tube.Không có kết quả.Lưỡi tại anh.Trong kinh đức phật dạy về trí tuệ bát nhã.Có chia làm ba phần.Văn tự bát nhã quán chiếu bát nhã.Dạ thật tướng bát-nhã.Ngày thái hư ở trung hoa nhí.Giang tử bát nhã như con thuyền.Quán chiếu bất nhã như chiều làm hai mấy đuôi tôm.Thật tướng bát-nhã như bờ bên kia.Người muốn qua sông.Đến bến đò.Có đò đậu sẵn liền đậu xanh.Những kẻ ấy bước xuống thuyền cứ ngồi đối hoài.Không chịu chiều với.Không chịu quay máy.Thì chừng nào qua tới bờ bên kia.Chắc tui thuyền buồn quá rồi chìm luôn.Chữ qua bờ không được.Chúng ta học rang tự bát nhã.Là học lời kinh phật dạy.Mình phải soi.Trái tim sắt.Tức là quán gì.Quán chiếu là tôi sáng lại nơi thân tâm mình cho những.Rất vẫn là đất nước.Gió lửa.Tổ hợp lại thành thân.Rồi thỏ vẫn tưởng vững.Hàng công thức vững.Đó là tâm.Thân tâm thì là tướng thiên hạ.Game cho thú cưng.Chỉ thấy nó là một giả tướng tạm bợ.Chứ không có.Thấy rõ ràng như vậy.Nhất định cổ tích nào cũng qua hết.Hưng đã không thật.Thì ai chửi có thật đâu mà nói tai nạn.Mình đã không thật thì bệnh hoạn cũng không.Do tí tất cả đều công thức.Nên khốn nạn nào cũng qua hết.Không còn bị các thứ trở ngại.Từ không bị trở ngại.Chúng ta mới đến được bờ bên kia.Đó là thật tướng bát-nhã.Là chủ giải thoát an toàn.Như vậy người tu phải đủ ba trận.Giang tử quán yến.Rồi mấy túi thật tướng.Bây giờ chúng ta mới chỉ cách rang tự thôi.Mà đã hài lòng.Dưới chủ răng tử đó rồi.Top làm bao nhiêu ký.Lại chúc mừng.Giống như đứa bé đi học.Thuốc bay do.Trả cho thầy.Xong là tuyết cấp lại.Như vậy làm sao chúng ta hết khổ.Làm sao chúng ta qua được bờ bên kia.Đó là chủ trương.Mà lâu nay chúng ta quên.Ký hiệu mơ màng.Đường ngữ đọc nhiều kinh là tướng giỏi.Cho nên.Có phật tử đi chùa.năm trăm mười lăm.Mà hỏi cho hết phiền não chưa.Thì chỉ bước chân.Hay.Phần trăm.Tám chục phần trăm vẫn như cũ.Miko ở chùa cũng vậy.Tu mười lăm.hai million.Nếu.Hỏi hứa phiền não chưa cũng không dám đối.Tại sao chúng ta tu.Mà không hết phiền não.Làm gì không thật tình ứng dụng.Đúng lời phật dạy.Bưởi không ứng dụng để.Nên chuyển đảo không.Phim lão công.Tội lỗi không hết.Dj.Tu mà vẫn khổ hoài.Người đời thường nghĩ quyết thầy quý cô như chùa thì lúc nào cũng cười.Lúc nào cũng tươi vui.Nhưng có khi bất thường.Gặp một hai cô ngồi.Đó là tại sao.Tại vì con phiền não.Nên chạm tới đỉnh buồn.Buồn nhức óc.Mà không hết cổ là gì tôi chưa đúng.Chưa đến nơi.Qua pháp tứ đấy.Chúng ta thấy rõ phật ngắm vào nhưng đau khổ.Tiêu diệt nó.Chứ không đói yêu diệt quả đau khổ.Trong kinh đại bát niết bàn có bài kệ.Nguyên nhân chữ hán.Chư hình vô thường.Thí sinh việt pháp.Phân biệt diệt nhỉ.Tết việt di lặc.Nói các hành vô thường.Các hàng là kinh hành động.Tâm lý hành động.Giờ tất cả sự xuyên việt của nguyễn du.Đều gọi.Các thứ đó điều vô thường.Đều xin việc.Gia đình nói.Chương trình vô thường.Quý hơn ý.Như lúc chúng ta còn trẻ thì đầu anh.Rồi lật bậc một thời gian nhìn lần đầu tiên.Kiểu tóc bạc.Lực một lúc nữa.Thì thấy hết phân nửa tóc.Chẳng bao lâu sau nhìn lên đầu như là thú bông.Đó vô thường chuyển biến dần.Giờ không bao giờ dừng lại.Thân như vậy tâm cũng như vậy.Một dòng chuyển biến không ngừng.Muốn sự buông dần.Ở trước cũng vậy.Như gì đây.Chúng ta xây được căn nhà bê tông.Thấy gì.Biết mấy.năm mươi năm sau đó cũng phải hư.Có cái gì không đổi giờ.Không biến chuyển.Biết rõ như vậy thì được.Là thực hay không.Nếu.Thi đấu tây nguyên diện không đổi thì.Còn nó đổi thay thì hết thật rồi.Tuấn anh.Các hình lập vô thường là phát thanh.Như vậy muốn sự buôn vật ở trên thế gian là vô thường.Là sao.Nếu là vô thường là sang việc rất là đau cổ.Ra ca cổ bệnh là khổ chết là khổ.Kiếm gì vô thường đó.Mà đi tới vậy vậy vậy vậy là đau khổ.Truyền hình vô thường là nhân đưa đến quả đau khổ.Dì nói là phát tên gì.Tình chúng ta không còn mãi mãi như vậy.Phân biệt nghiệp nhỉ.Là sinh viên.Bài viết rồi thi tốt nghiệp rồi.Lặng lẽ là vui.Lặng lẽ đó là niết bàn.Hikaru trường sinh tử lặn.Clip bàn ăn lạ.Đức you sang mới là an lạc trên.Dương.Phật dạy chúng ta tu từ.Pháp vân.Kiến lần đến vô sinh.Xin việc là đau khổ.Ru sang lạc an vui.Thích thì tu phật.Là tìm vui hết.Cổ.Mà muốn tìm vui.Thì trước phải biết hổ biết hổ mới tìm vui.Chứ còn ở trong khổ mà không biết khổ.Trong khổ mà nghĩ là vui.Thì tôi chịu bỏ khổ.Cho nên đức phật nước hữu.Chúng ta.Những.Chín chắn.Cuộc đời là đau khổ.Chúng ta mức cố gắng tiêu diệt nhưng đau khổ.Diện tích nhân đau cổ.Thì thích thật là vui.Như vậy có thể tích.Đạo phật bi quan công.Nếu.Khổ đi tới hết khổ.Thi đấu.Việt cổ.Đưa chúng ta tới chỗ an vui.Vậy mà nhiều người mới nghe đọc phật nước ngũ đế.Cuộc đời.Là đau khổ.Niềm nói đạo phật bi quan.Mà không nghe.Nước hồ.Là chỉ cho chúng ta nhận thức như vậy.Chị văn tìm và tiêu diệt nguyên nhân của nó.Thì đau khổ hết.Đau cổ họng.Được an vui vĩnh viễn.Vui nét.Chúng ta là những hàng giả đang cố gắng.Nam dương lên cho mục đích em vui vẻ nhé.Cũng như người leo núi.Từ riết chân.Muốn đem tới chết đuối.Thì lúc đầu là khổ yên vui là nhọc nhằn.Là cổ.Nhưng khi lên tới chết đuối rồi.Ngồi im lặng không gió mát liền nghe khỏe.Thảnh thơi.Như vậy.Đang leo núi là khổ.Nhưng đến chớp.Làm vui.Cho nên trên đường tu.Chúng ta chịu khó.Hữu cơ.Làm cho bò chết tam giữa cách giảm đau cổ.Thì huyết như đó chúng ta sẽ.Game vui.Công phu.Gọi là tool.Nhiều người nghe nói tu hành.Liền bị méo mó.Tool.Thì phải bị hành.Linh họ bảo vô chùa tu.Phải thức khuya dậy sớm tụng kinh ngồi thì.Phải ăn muối ớt muối tiêu.Wap dự đoán.Chịu khó.Vậy mới là tui.Thì tu làm bài.Chữ tàu.Hàng.Nghĩa là two.Phải thực hành.Phật dạy chứ không phải tu hành là hành ta.Để kết thúc bài này.Tôi vẫn đợi.Thiền sư mãn giác đời lý.Để nhắc cho cái gì thấy kinh.Ra liền tủ hai mươi khác.Lúc này gần.Ngày làm một bài thơ.Chung cư.Bách khoa.Trung tá.Mất wi-fi.Sử dụng nhãn tiền quá.Lẩu chùm.Thượng nay.Mặc dị xuân tàn hoa lạc tận.Đinh tiền tạc dạ dày nhất chi mai.Như vậy bài kể trên có giống bài kỳ này không.Một bên đài chưa thành vô thường.Một bên đó.Chung cư passwords.Sun đó bắt wi-fi.Xuân cứ tức là mùa xuân đi rồi.Thì tâm quá dụng.Mùa xuân đến thì trăm qua nữ.Nhân dịp qua ruộng hoa nữ.Theo dòng thời gian xuân hạ thu đông.Thời gian chuyển biến thì sự vật theo đó cũng chuyển biến.Thời trang làm giao thừa.Sự vật cũng vô thường.Như vậy muôn vật trong cõi đời này.Điều chuyển biến như một dòng nước.Nó cứ trôi đi không dừng.Hai câu cá.Sơn tục nhãn tiền quá.Lẩu tùng đầu thường nay.Cây cỏ hoa đá theo thời tiết đổi thay.Titan xanh trưởng.Thì có người theo thời tiết cũng như vậy.Mới ngày nào.Tâm bây giờ nó lại.Trên đầu tóc đã bạc rồi.Như vậy không có gì dừng lại được.Bốn câu thơ này.Nữ đinh dùng để.Là một.Tên việt đổi thay.Con.Cũng theo đó.Mà thay đổi không dừng.Nhưng hai cô cứ trước ký thuốc.Mạc vị xuân tàn quá.Thịnh.Zing tiền phật dạy nhất.Gmail.Chứ bảo mùa xuân qua rồi thì qua rụng hết.Bởi vì đêm hôm ở trước trăng.Còn một cành máy đỡ trắng xóa. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com