Tách Ly Dùng để Uống Trà Tình Ca để Hát Em Là để Yêu L Radio Tình Yêu-

tách ly dùng để uống trà tình ca để hát em là để yêu l radio tình yêu-
Bạn đang làm nghe chương trình phát thanh của blog radio.Website blog video.vn.Youtube.com.Gạch chéo yêu blog radio.Hãy nhận đăng ký và nhận thông báo.Để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất.Sau đây chúng ta sẽ cùng nhau đến với chủ đề của từ.Bạn thân mến.Người cùng ta vượt qua giông bão.Chưa chắc người đã cùng tay đón bình minh.Người dạy cách yêu thương.Chưa hành cùng ta thực hiện tình yêu đó.Đừng vì một chiếc lá mà làm buồn cả mùa thu.Cô gái à.Em hãy cứ mạnh mẽ và hồn nhiên.Rồi hạnh phúc và bình yên sẽ tìm về bên em.Tôi đi bởi vậy là nghe bài viết.Hạnh phúc gần hơn.Khi tôi tin mình xứng đáng.Của tác giả thu hương.Ngài nói lời chia tay.Tôi hỏi anh có từng yêu tôi.Túy quyền.Anh đã dân số suốt cuộc tình.Có khó gì đâu một câu nói đã từng.Vậy mà tôi đã xem cái kết đầu của anh là niềm an ủi.Sau này khi tỉnh ngộ.Tôi nhận ra đó là câu hỏi ngu ngốc và đáng thương nhất.Tôi chỉ cười .Không cảm nhận được cây đắng.Chị thấy lòng có chút thắt lại.Trái tim tôi không còn rộn ràng vì anh nữa.Điều gì khiến một cô gái vốn yếu đuối như tôi.Vẫn có thể mỉm cười.Dù là người thất bại trong tình yêu.Có lẽ vì tôi không hận anh.Chưa bao giờ hạnh anh.Vì sao chẳng vì hết thương hay còn nhớ.Mà bởi lòng tôi cần sự bình yên.Tôi vẫn biết yêu một người đồng nghĩa với việc mang niềm tin gia đánh cờ.Hai người nắm tay cùng bước.Không có nghĩa phía trước là bến bờ hạnh phúc.Anh không thay đổi.Bà chỉ cho tôi nhộn.Tự đẩy bản thân mình đến đoạn đường trên kênh vực thẳm.Thật ngốc nghếch khi nghĩ rằng.Hạnh phúc nhất là được ở bên người mình yêu.Hai tâm hồn không đồng điệu.Chưa vừa lòng nhau mầm tin lại vỡ và vàng nội thất vọng.Quan niệm về tình yêu của chúng tôi quá khác nhau.Tôi luôn cháy hết mình.Tình anh thì ấm áp sen cùng hờ hững.Tôi xem anh là cả thế giới.Anh chỉ xem tôi là sự lựa chọn.Buồn vui tớ chẳng thể giấu.Ảnh lại dễ dàng đến là hướng tôi bằng đôi mắt biết cười.Và những lời ngọt đầu môi.Ngày niềm tin xây vỡ.Tôi đã tự hứa với lòng mình .Sẽ không khóc vì anh một lần nào nữa.Không ai có thể biết trước mình yêu sai người.Nhưng để nỗi buồn của quá khứ cả đôi chân bước về phía trước.Kỹ thuật có lỗi với chính mình.Tôi bước ra khỏi vòng luẩn quẩn của mối tình đó.Một lựa chọn không dễ dàng.Sống trong ống động quá lâu đến nỗi tôi tin mình là duy nhất.Sự thật ngày trước mắt.Rõ ràng đến từng chi tiết.Tôi mới thực sự tỉnh mộng mà bước tiếp.Anh yêu tôi bằng sự lừa với vốn sĩ.Lòng không còn tha thiết vẫn muốn bên nhau làm gì.Thấy anh chỉ muốn thêm mà không muốn về.Tôi từng giết tình mình bằng những mơ mộng xa vời.Sau này phải khéo vỡ ra từng mảnh.Tôi sẽ đặt một nụ hôn lên môi anh.Gặp anh thêm một nụ cười rồi quay lưng đi.Để mặc anh đừng đòi chết lặng.Người ta gọi đó là sự trả thù ngọt ngào.Với tôi.Là viết cho tình yêu của mình một cái kết khác hình dung của anh.Tôi đã đi qua một mùa đông lạnh giá.Lệch đôi bàn tay.Lệch cả trái tim hao gầy.Xuân băng ẩm thấp quân ơi.Anh vui bên người.Tôi chưa đủ can đảm bước vào một tình yêu mới.Nhưng đã thấy hơi ấm lên vào tim.Hạnh phúc gần hơn khi tới tin mình xứng đáng.Ai đó điểm thời tiết cho tôi một tình yêu trọn vẹn như tôi từng trao đi.Rồi những ngày mưa dai dẳng.Và bằng bạc niềm tin cũng đến lúc rồi về quá khứ.Khi đôi chân đu đủ vững vàng và kiên nhẫn bước đến con đường đầy nắng.Bạn thân mến.Có những người xuất hiện và đi qua đời ta.Chỉ để hoàn tất sứ mệnh an bài của họ.Dù muốn hay không.Thì ít nhất ở địa điểm suýt cho tranh vẽ cuộc đời ta.Nhiều thí nghiệm về màu sắc.Và cuối cùng thì động lại trong ta.Từ vị cảm xúc từ đầu.Về một thời thanh xuân nhiệt thành.Mời bạn lắng nghe bài.Có những người đi ngang đời ta.Chỉ để hoàn tất sứ mệnh an bài của.Của tác giả thiên yết.Có những nỗi nhớ tất bật cười vào khoảng không vô định.Có những cuộc gặp gỡ tưởng là duyên định mệnh.Nhưng hóa ra chỉ là thứ mộng tưởng như nào.Thoáng qua trong chốc lát.Chỉ để lại nỗi vấn vương.Mình mang đến khắc khoải.Dĩ vãng nhóm màu ẩm.Của một cuộc tình tay rằng.Giữa hai kẻ mải mê đuổi hình bắt bóng.Những thứ không thuộc về mình.Dj.Chị ôm nổi mụn xấu chất chứa.Đã qua rồi báo cơ hội được yêu.Kỳ ngọn lửa của sự tin yêu.Tha thứ chẳng còn tha thiết như ngày đầu.Người ta thường bảo nhau rằng.Những khoảnh khắc mà ta đón nhận ở thực tại.Người đáng để trân trọng.Đừng tiếc nuối những gì đã lùi sâu vào dĩ vãng.Thiện nhân.Chỉ khi con người ta trải qua hết thảy mọi hình nộm.Bài tình yêu mang lại.Người ta mới nhận ra được điều ấy.Tình yêu dù mang lại những cung bậc cảm xúc đa dạng.Những hiện thực của thứ ảo ảnh.Lại có thể bắt người trái tim của người mãi đắm chìm trong giấc mộng phù vân ấy.Là ngọt ngào đến ba mẹ.Là đúng đầu đến việt quê.Có những đoạn đường tình nhiều gập ghềnh trắc trở.Đến độ cứ ngỡ.Chỉ qua hết còn số của sự trùng trình này nữa thôi.Thì sẽ nắm tay nhau đi đến cuối con đường.Nhưng thế sự xoay vần.Mỗi người một nhà trên vạn nẻo đường đời.Thịt như chưa từng tồn tại.Hai chữ đã từng.Tình yêu vốn là một điều kỳ diệu.Mà cuộc sống ban tặng cho mỗi người.Để trải nghiệm và để trưởng thành.Tàu chừng ấy thăng trầm.Biến đi.Mà mỗi cuộc tình đi qua và để lại.Hết thầy hồi ức ấy.Dù thực tại đang bị bỏ xó ở một góc nào đó.Chồng nhân khóa con tim đi chăng nữa.Vì đến một lúc nào đó.Tải lại đem những lát cắt không rõ hình thành của cảm xúc ấy ra gặm nhấm.Để rồi lại nhận ra sự yếu đuối của bản thân.Trước nỗi hoài đi.Để bột miền đất hứa hàng in dấu chân của kẻ lầm lỡ.Có trang tại thời điểm ta chấp nhận tình yêu từ người.Ai đã thấu hiểu trước hương liệu của sự bí ẩn.Nước phòng bị trang ta tự tạo ra đi bảo vệ mình.Người đứng ở cuối con đường.Phải đầy vị ngọt của thứ tình yêu mù quáng.Ta chỉ đánh dấu tròn đối diện.Với sự thật nghiệt ngã và chọn cách buông tay.Chỉ để lòng thanh thản.Hồng chấp vướng bận trước nỗi đau chia lìa của kẻ khác.Đúng người đúng thời điểm.Quả thực dễ là cái kết viên mãn của một cuộc tình.Nhưng đúng người sai thời điểm.Thì chỉ còn lại nỗi tiếc nuối.Thực ra.Có những thứ vốn không thuộc về mình.Thì mãi mãi không thuộc về mình.Dù ta có cố gắng như thế nào.Vì mọi thứ vẫn trở lại quỹ đạo.Không thể cưỡng cầu.Nhìn xuyên bóng mang tựa sương khói.Gặp được nhau đã là cái duyên tiền định.Nhưng để cùng nhau nối sợi tơ duyên ấy bền chặt.Thì không phải chỉ cố gắng là thành.Có những người xuất hiện.Phải đi qua đời ta.Chỉ để hoàn tất sứ mệnh an bài của họ.Dù muốn hay không.Chỉ nhất ở địa điểm xuyết cho trang vẽ cuộc đời ta nhiều tín hiệu tiền màu sắc.Và cuối cùng.Khởi động lại trong ta.Siêu thị cảm xúc đủ đầy.Về một thời thanh xuân nhiệt thành.Bạn vừa lắng nghe chương trình lớp radio.Từ thể hiện qua giọng đọc titi và nhóm sản xuất blog radio.Nếu yêu thích bằng love you các bạn đừng quên nhấn nút like và để lại bình luận cảm nhận của mình nhé.Mấy bạn gửi những tâm sự sáng tác của mình đến chương trình.Bằng cách truy cập vào website.Blu.edu.vn.Đăng nhập và gửi bài qua gửi tới địa chỉ email.Blog video a còng vnnplus.vn.Các chương trình của wto được phát tại website plus.vn và kinh youtube.com.Cháu yêu blog radio.Đừng quên ấn đăng ký và nhận thông báo để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất.Ngoài ra các bạn cũng có thể tương tác với nhóm sản xuất.Bằng cách truy cập vào fanpage.Facebook.com yêu blog radio.Bật facebook.com yêu plus việt.Blog radio.Phát thanh xúc cảm của bạn. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com