Tại Sao Em Phải Tỏ Ra Mạnh Mẽ _ Radio Tình Yêu

tại sao em phải tỏ ra mạnh mẽ _ radio tình yêu
Em mạnh mẽ.Nhưng cũng cần được chở che.Đôi khi.Mạnh mẽ là lựa chọn cuối cùng.Khi người ta chẳng còn lựa chọn nào khác.Nếu một cô gái mạnh mẽ.Thì tức là cô ấy đã phải tự mình vượt qua nhiều thứ mà không có một bàn tay.Một bờ vai nào để tựa.Nhưng có một điều hiển nhiên rằng.Dù mạnh mẽ đến mấy.Con gái vẫn luôn cần được chở che.Và cái sự mạnh mẽ mà cô ấy vẫn thể hiện cho mọi người thấy.Đôi khi.Chỉ là lớp vỏ bọc của một tâm hồn quá đỗi mong manh.Trong chương trình của tuần này.Mời bạn đến với lá thư tâm sự được gửi đến từ tác giả bùi phương dung.Với tựa đề.Em mạnh mẽ nhưng cũng cần được chở che.Những ngày nắng tan thao.Thi toán có một vài cơn mưa xào như thế này.Em lại muốn được ở bên anh biết bao.Ai đó từng nói.Khi nhìn say đắm bóng dáng một người từ phía xa.Tức là bạn đang nhìn theo nỗi nhớ của chính mình.Thì ra nói nhớ có hình thù của anh.Mỗi ngày.Quần quần góc phòng.Em lại từng chút.Kính chúc một gặm nhấm nỗi nhớ của chính mình.Mỗi ngày.Em nhấn chìm bạn thân trong chúc vùng .Con gái.Thấy mà chẳng thèm.Em để dành quá nhiều thời gian.Và tâm sức vào đó rồi.Nhưng rồi em lại cuộn tròn đỡ nhớ ấy dự cho riêng mình thôi.Không muốn chia sẻ.Thậm chí là với anh.Mọi người nói em là một cô gái mạnh mẽ.Nhưng có vẻ đôi khi.Mạnh mẽ quá mức là trở thành điểm yếu của chính em.Bởi mỗi khi vấp ngã.Em sẽ cố gắng mình lên chịu đau.Và chỉ một mình em bé.Một mình em hiểu mà lặng lẽ tổn thương.Anh thường trách em chẳng bao giờ chia sẻ với anh những khó khăn.Rắc rối mà cứ thích ôm vào người như báu vật thế làm gì.Em chỉ cười trừ.Nhưng không phải đâu anh.Không phải em tự cho mình là đúng.Tự cho mình khôn ngoan.Từ cho mình có khả năng giải quyết.Chỉ là em không thích là gánh nặng của ai hết.Kể cả anh.Em bướng bỉnh.Em biết.Em lì lợm.Em biết.Em khó chiều.Em bé.Bảng tính là cái chùa cho rồi .Em biết làm sao đây.Thi toán c một vài bộ phim tình cảm.Thấy cảnh cô gái khóc sướt mướt.Gục đầu vào anh đàn trai mà khóc.Anh bạn trai kiên trì vuốt tóc.Ngoan.Anh thơ.Đã lâu sau đó cô gái vẫn khóc.Những lúc như thế em lại chạnh lòng anh ạ.Em ghen tị quá.Yêu nhau.Em đã bao giờ rơi nước mắt trước mặt anh đâu.Em đã bao giờ.Được gục đầu vào vai anh mà khóc như bao nhiêu người khác đâu.Em vẫn nhớ lần đầu tiên.Anh nhìn thấy em khóc.Lúc đó phù thức.Nước mắt cứ trào ra không đến được.Nhưng chỉ vài giây sau.Em nhìn anh.Nhìn mọi người.Em cứ.Cứ như trước đó chưa hề có chuyện gì xảy đến.Gia đình em gặp chuyện.Em trở về và ra đi.Mang trong lòng bao nỗi buồn đau.Nhưng em vẫn cười tươi.Tạm biệt.Khi ăn đầy sân bay.Em khóc.Có yếu đuối.Nhưng trong chốc lát.Em từ vượt qua.Tự học cách đứng lên một mình.Tự học cách làm bản thân phấn trắng.Từ mạnh mẽ theo cách của em.Nhưng em sợ lắm anh ơi sợ một ngày nào đó.Vì bản tính của mình mà em mất đi những gì đang có trong hiện tại nhất là anh.Bản năng của một người đàn ông là che chở.Bảo vệ.Vậy mà hình như em vô tình cướp đi chức năng ấy.Không.Em không có.Chỉ là em không cho anh cơ hội ấy lần nào.Em cứ mãi còn mình hết sức.Xù lông lên bảo vệ bản thân.Đi tàu khoảng.Với thế giới bên ngoài.Một kiểu nào đấy cứ như từ xây cho mình.Một không gian kiên cố.Rồi một mình nghĩ đây hai trong đó.Ngày ngày tự mình hoàn thành mọi vi.Không cần một ai cả.Em ước mình giống như nhỏ bạn.Ra đường gặp đá bong gân.Cũng sẽ làm ầm khóc mếu máo với anh người yêu.Em ước mình giống chị gái.Dầu ăn bắn vào người.Size giày của anh cái bếp làm nũng với anh dễ.Vậy đó anh.Đôi khi.Em ước mình yếu đuối đi một tí.Nhu nhược đi một tí.Mềm yếu đi một tí.Để có thể nếp vào lồng ngực anh mà lo lắng mà phạt phòng.Em ước mình không mạnh mẽ như chính em bây giờ.Nhưng chỉ là đôi lúc thôi.Để anh thấy.Em tùy bạn bé.Nhưng vẫn luôn cần được anh chở che.Bạn vừa lắng nghe bài viết.Em mạnh mẽ nhưng cũng cần được chở che.Được gửi đến từ bảng bùi phương dung.Phụ nữ là một điều vô cùng khó hiểu với cánh đàn ông.Thực hóa có nguồn từ nào để lột tả hết được con người thợ.Phụ nữ sinh ra đã sở hữu thân hình nhỏ bé.Bà cần được đánh mày sâu bảo vệ.Tuy nhiên có những hoàn cảnh khác nhau mà những người phụ nữ mong manh nhỏ bé ấy lại mạnh mẽ và kiên.Nhưng trong sâu thẳm họ luôn cần một bờ vai để dựa vào.Bởi vì.Em không phải là người mạnh mẽ đâu anh.Em không phải là người vốn mạnh mẽ đâu anh.Chỉ là thời cuộc chơi nhanh.Bà thằng xương chồng nhớ.Bước đi một mình qua bao nhiêu trang khó.Bởi tiết ngoài kia chẳng ai ở cạnh mình.Em không phải là người không rung động không tin.Vào những ngọt ngào như tình yêu tiểu thuyết.Chỉ là bỗng dưng trái tim này cử tui.Từ đó một mình.Từ đó cô đơn có đau khổ nhiều thì mới chịu lớn lên.Nhưng em mãi trẻ con và sợ rằng sẽ của.Người ta yêu bao lần bao lần tình đuổi chúa.Em vẫn cứ cho mình quyền hạnh chỉ thương em.Có phải em giữ cho mình những thương nhớ của mình.Nhưng em chưa sẵn sàng mở lòng cho người khác.Sợ một chuyến tàu rời xa.Lại một lần sẽ lại.Bước xuống giữa đường hay chỉ còn xin bình ở lại đến nhìn thấy.Cũng chẳng phải chờ người cũ xã an nhơn.Chỉ mong người ta xô này bình an mãi cũng chẳng phải chờ người bỏ đi.Quay lại.Mà chỉ mong rằng người phải sống tốt hơn.Em chỉ mong mình biết từ bỏ biết quên.Những ảo tưởng về tình yêu một đời.Và một chiếc.Để người có bảo đi.Em sẽ không tha thiết.Cho đến tận giờ.Vẫn chưa biết vì sao.Thật lòng đến cuối cùng.Cũng chỉ mối em đau.Thủy ngân.Là con gái ai chẳng cất giữ chút yếu lòng cho xin bình.Em cũng yếu lòng chứ phải tập quen với cô đơn.Quen rồi lại thấy bình thường.Dù em không khóc khi nhớ anh.Cũng chẳng thể than khen quên bằng em trong một khoảng thời gian dài đến mệt mỏi.Thế nhưng liệu anh có hiểu được nỗi buồn của người mạnh mẽ.Từ âm về bệnh tổn thương.Sách lạnh như mảnh trời mùa đông vỡ toàn.Nỗi buồn của người mạnh mẽ.Nỗi buồn của người mạnh mẽ.Neo đậu ở nơi không thấy cả mặt trời.Nhìn đầu hạnh là nó không tồn tại.Tỉ lệ với bảy là rất khó nên thôi nỗi buồn của anh.Gửi khiếu chuyện chính là bản thân luôn chẳng biết từ chối người ta biết mình hiền.Ở khảo khách sáo thành khoang nên họ rất vô tư.Nỗi buồn của những người như thế sẽ làm cho thiện lương mất dần thiên.Thơ hay chỉ còn trong câu chuyện cổ.Dối gian của face.Nhìn thế cắt được gì.Nỗi buồn đến từ bốn chữ.Chẳng thể bỏ buông.Những chuyện đã qua rồi tiếc nuối lắm cái thời mười lăm tuổi giờ học chữ đời.Mà trước giọt mồ hôi.Thủy ngân.Nhiều lần em đã từng nghĩ mình rằng những lời nói này ấy anh nói là thật lòng.Nhưng cũng chỉ dừng ở thời điểm ấy mà thôi.Thời trang như chồng nước lũ.Không ai có thể tránh khỏi.Hình nền em từng xu mình có những tổn thương.Tự tạo cho mình đi ngoài ổn nhất.Ucan.Mà cô gái đã quá tổn thương.Chỉ có thể mỉm cười đối diện với tất cả những ánh nhìn khi.Mạnh mẽ lên.Đừng yếu đuối nữa em.Khóc hết một lần rồi lau nước mắt đi em.Người ta đã bỏ đi rồi.Em có buồn thêm cũng chẳng được gì cả.Có chăng em dẫn về là thêm những lần khả.Em mạnh mẽ lên thảo.Đừng yếu đuối nữa em.Chỉnh hợp thanh đối với người trưởng thành.Đã là chuyện rất quen.Em biết không.Họ cũng từng trải qua những muộn phiền như em vậy.Vậy em thấy đấy.Ở đây mạnh mẽ hơn rất nhiều.Đền chuyện đau lòng cũng đơn giản như một thói quen.Em đừng khóc nữa mà làm gì.Từ giờ em đâu cần phải thần khang.Không phải điểm đông sự quan tâm em nhận được ngày nhiều hay ít.Em cứ tháng giêng làm những điều mình thích.Không phải nhìn xem ánh mắt người ta nghĩ gì.Khi màn đêm xuống em hãy tập thiết mi.Đừng gái thức khuya đi nghĩ đến những điều không nên nghỉ.Người ta đã sớm quên.Thì thôi em đừng đợi nữa.Ký ức nhuộm màu buồn rồi.Cũng sẽ phai phôi.Tâm trí.Ngày âm.Em đã suy nghĩ như thế đấy.Đi rồi bán vé đổi thành lớp vỏ chắc chắn.Đi rồi anh cứ mặc kệ em nơi đây.Mặc kệ em khoảng hốt với những nỗi đau lớn dần theo mùa gió.Em như cơn gió thoảng ngoài kia.Hàng khoản tìm lại chính mình.Tìm lại đi chúc con gái ngày xưa.Để được anh yêu thương.Nhiều thêm một ít.Quan tâm nhiều thêm một chút.Là phụ nữ đôi khi.Cần mạnh mẽ.Là phụ nữ được khi cần mạnh mẽ.Để vượt qua những dị nghĩ đời thường.Không biết trước hay âm thầm chịu đựng.Chị hiểu về những lại sự tổn thương.Là phụ nữ đôi khi phải can trường.Bước vẫn chảy dù đường đầy báo nổi.Không dựa dẫm vào nghĩ suy trong đời.Tạo bờ file vòng tay ấm người nào.Là phụ nữ cần phải biết tự hào.Về bản thân dù đảo thơm bóng mang.Buf biết làm duyên biết chảnh.Biết thương mình hơn cả biết thương ai.Là phụ nữ đẹp như đóa hoa mai.Dù trở nhìn tuổi xuân gắn mũi.Nên phải sống thật vui tươi thoải mái.Biết bầu trời biết thương nhớ lãng quên.Là phụ nữ cần phải biết bình yên đừng lên đêm như con thuyền giữa biển vì.Nỗi đau của cuộc tình trắng vàng và mắt buồn đắng nghẹn mỗi đêm khuya.Là phụ nữ phải biết tự chở che.Cho bản thân trước khi người xuất hiện đừng vì buồn bởi tin lời hứa hẹn.Phải lạnh lùng để thử thách nghe chưa.Người viết thơ đâu.Mạnh mẽ lên cô gái của tôi ơi em hãy sống kiên cường.Đừng gục ngã.Mọi chuyện rồi cũng sẽ có lối ra.Đừng để cảm xúc lu mờ đi lý trí.Thất tình rồi.Em sẽ thấy xót xa.Nơi nào và ý cứ cuốn lấy người ta vào vòng xoáy với bao nhiêu hối hả.Lòng người cứ bản quang để nghịch ngã.Mạnh mẽ lên cô gái của tôi ơi.Hãy vững tin bước chưa ánh mặt trời.Nói chuyện to rồi cũng dần hóa nhỏ.Đường đến đó cán đường em bước tới.Chút yếu lòng.Chẳng hợp với em đâu.Bạn tôi lắng nghe chương trình thơ quê hương.Được thực hiện qua giọng đọc kháng chiến và nhiễm sản xuất rất vui được.Chẳng người phụ nữ nào đủ mạnh mẽ để ở bên một người đàn ông.Để dành trái tim cho một người khác.Không ai có thể gắng gượng mãi được cái nỗi đau cứ cầu giá trong lòng.Bởi vì trái tim người con gái mong manh và yếu đuối vô cơ.Họ cần một bờ vai để tựa chứ không phải hiện ở bên một người.Kiếm bình lặng lẽ tổn thương.Trong chương trình của từ thì.Mời bạn lắng nghe lá thư tâm sự được gửi đến từ bản đồ.Xem phim.Được giấu tên.Lúc trước em đã viết rất nhiều cho.Những dòng linh tinh có.Sâu lắng có.Những cảnh mà dài cũng có.Bỗng nhiên hôm nay em muốn viết một cái gì đó.Không thuộc về riêng hai chúng ta.Mà là một thứ thật buồn thật khó chịu.Chẳng ai muốn nhắc đến người thứ ba.Chúng ta không có một mối tình quá vô trơn quá hạnh.Nhưng em.Trong khoảng thời gian ở bên nhau ấy.Cả anh.Điều hiểu tình cảm của đối phương dành cho mình.Làm như thế nào.Vậy chúng ta cũng như bao đôi yêu đương khác.Trải qua được giai đoạn cường bậc cảm xúc của tình yêu.Từ yêu thương nồng nhiệt đến các giai đoạn cần đánh.Dần dần.Xuất hiện một khoảng trứng đến nao lòng.Muốn nghe em kể những gì tiếp sau không.Lúc trước mình nói chuyện với nhau thật nhiều.Bây giờ hoặc là im lặng.Hoặc là anh chăm chú vào điện thoại.Vô tư.Gửi tin nhắn đến một ai đó.Lúc trước khi đi đường mình nắm tay.Bây giờ anh đi trước.Em thấy sau.Cách xa cả mấy bước chân.Nhiều lúc.Em không đuổi kịp.Lúc trước em off.Lo lắng hỏi han.Anh mua thuốc bắc ăn uống.Bây giờ anh chỉ gửi cho em một dòng tin nhắn của.Em giữ gìn sức khỏe đi.Lúc trước em khóc.Anh biết à.Vì không thể làm gì được cho em.Bây giờ.Ánh mắt anh say sâm.Cứ suy nghĩ về một nơi khác.Và còn rất nhiều lúc trước.Bây giờ em chẳng thể nhớ nổi nữa.À không.Là em không muốn nhớ nữa.Có lẽ những điều khiến anh khác trước đều có cùng một lý do.Lý do ấy.Có phải là người thứ ba.Có người nói rằng.Người thứ ba xuất hiện.Là do vô tình.Là khi mối quan hệ.Rơi vào.Người đó xuất hiện.Gỡ nút.Những gửi đi thì hạnh phúc.Mà người ở lại.Thể thao.Có người lại nói xàm.Người thứ ba xuất hiện.Làm việc chính người trong cuộc đã thể người ấy xen vào mối quan hệ giữa hai người.Vậy chúng ta.Lý do ấy.Là gì.Mỗi buổi sáng khi thức dậy em tự hỏi mình rằng.Hôm nay anh còn yêu em không.Rồi lại từ cười bản thân mình.Bởi vì em biết.Khi anh tỉnh dậy.Người đầu tiên anh nghĩ đến.Người đầu tiên anh gửi tin nhắn chúc buổi sáng tốt lành.Đã chẳng còn là em nữa.Cô ấy chắc hạnh phúc lắm phải không anh.Em đã nhận ra được ánh mắt của anh thật khó.Khi nhìn em.Em không còn cảm thấy hơi ấm và trái tim cùng nhịp đập mỗi khi anh ôm em nữa.Anh từ cáu gắt với em.Vì những chuyện bậy.Hay không vừa ý.Anh có để ý những lúc đó em thấy im lặng.Một ngày gặp anh.Vô tình nhìn thấy dòng tin nhắn yêu thương anh gửi cho cô ấy.Trái tim em thắt lại.Nhưng vẫn cứ vờ như không biết gì.Để rồi khi anh giật mình giải thích.Em chỉ cười.Những bữa cơm anh nơi đảng.Chỉ chú ý vào màn hình điện thoại.Và khi đối trung.Thì xoay lưng.Tìm góc khuất.Em cũng chỉ biết cười.Cố gắng ăn hết phần ăn của mình.Có cầm điện nước mắt mặn đắng rơi xuống.Em nấu món này món kia cho anh.Nhìn thấy về mặt dưỡng da.Sự không quan tâm hiện lên rồi đấy.Em buồn.Nhưng hắn lại hết vào trong.Và rồi sau những lần như thế.Khi trở về căn phòng nhỏ của mình.Giữa màn đêm lạnh lẽo tăm tối.Em đã khóc.Cắn chặt môi để bạn cùng phòng không nghe thấy.Giữa mùa đông bước đi một mình trên phố.Em chỉ mong có anh bên cạnh.Nắm tay em.Soạn toán hình ảnh.Khi ốm sốt cao ba mươi chín độ.Luôn cố kìm lòng nếu không gọi cho anh.Không nhắn tin.Không làm anh phải lo lắng.Nhưng em cứ một mình như thế.Lâu dần thành quen.Đã có nhiều lúc em còn chẳng nhớ mình có một anh người yêu đang ở cách em chỉ bán nước.Nhiều người hỏi mối quan hệ của chúng ta.Bây giờ sao rồi.Em.Chẳng biết phải nói thế nào.Anh nè.Nếu còn muốn ở bên nhau nữa sao anh không nói với.Chúng ta cứ tiếp tục mối quan hệ không đầu công cuối này.Cả ba người đều mệt mỏi.Chẳng thể công khai với cả thế giới.Vì anh yêu là cô ấy chứ không còn là em.Cô ấy thì ấm ức.Biết cứ phải chịu cái danh người thứ ba.Cần.Cơ sao anh lại bắt em từ người bị hại trở thành người cản trở hạnh phúc của hai người.Em đâu có xấu xa đến thế.Chúng ta.Dừng lại.Em chọn cách từ bỏ.Để lòng em thanh thản.Mà anh.Thì được hạnh phúc.Là con gái không phải ai cũng mạnh mẽ.Có thể khi chia tay.Anh sẽ nói với em rằng.Vì em mạnh mẽ quá.Việc gì em cũng tự làm đi.Anh nghĩ.Anh có thể vượt qua mọi chuyện.Nhưng anh có biết.Các vỏ bọc bên ngoài khi chịu một lực đủ mạnh có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.Em không đủ mạnh mẽ như anh nghĩ.Nhưng em đã luôn cố gắng mình.Biết không thêm cho anh một mối bận tâm trong cuộc.Còn cô ấy bông hành và dễ vỡ.Anh hãy ở bên cạnh cô ấy quan tâm.Và chăm sóc.Thực sự.Nếu sau này chúng ta gặp lại nhau thì sao.Ảnh có nắm chặt tay cô ấy.Bước qua em không.Người ta vẫn thường nói chim sợ cành cong.Một lần bị tổn thương ngàn lần ai trà.Đáng sợ.Đặt con gái cũng vậy.Một lần tổn thương là lo sợ khép kín trái tim mình.Ngoài mặt vẫn luôn cô ta tra là mình mạnh mẽ.Kiên cường.Nhưng ai biết được rằng đằng sau mặt nạ kia.Lại là những vết thương vẫn luôn vậy.Một lần bạn yêu ai đó đến sâu đậm.Một lần bạn yêu ai đó đến chết đi sống lại.Cứ ngỡ mối duyên phận này của hai người.Lạc đẹp nhất.Là hạnh phúc.Lại đi đến cuối cuộc đời cùng với nhau.Phiên bản đọc con thú.Đến một ngày nào đó.Anh không nói chia tay.Anh thấy mình không hợp.Anh thấy mình chưa đủ tốt mừng.Và nhiều lý do khác nữa được anh đưa xa để chấm dứt mối nhưng chuyện này.Ngày hôm đó về nhà.Bạn đang khóc rất nhiều có đến thú tâm can.Khóc đến cả nước.Cố gắng chờ cố gắng cho mình một tia hi vọng rằng anh chỉ đùa thôi.Mình quay lại nha.Nhưng rốt cuộc.Màn hình điện thoại bấm không sáng lên.Vẫn không có một tin nhắn hay một cuộc gọi nào từ anh.Bạn cố gắng dẹp bỏ lòng tự trọng thì bỏ cái tôi qua một bên gọi điện cho anh.Nhắn tin cho anh nhưng nhận lại từ anh.Lại là sự im lặng.Một sự im lặng đến đáng sợ.Vào mối tình của bạn chấm dứt.Từ đó.Bạn thân của tôi thường an ủi rằng.Mày thấy không có đáng để mày đau khổ như thế này không.Vết thương lòng đó rồi nó sẽ lại qua đi.Mày xem lại tìm được một tình yêu mới.Và vết thương đó sẽ mở đi bạn thôi.Gì đó tôi không nói gì.Chỉ nở một nụ cười đau khổ.Nếu mọi việc có thể dễ dàng như vậy thì tao đã không phải như thế.Nỗi đau đó nó không qua đi.Cho dù có làm đủ mời các đi chăng nữa.Nó cũng vẫn sẽ ở đó.Một lần đau.Chưa.Sẽ phải trải qua lần hai.Nhưng sẽ phải nhớ mãi về nó.Nếu mua một ngày bạn yêu tôi.Cứ tưởng vết thương lòng đó đã qua đi.Nỗi đau đó đã nhạt phai.Bỗng vô tình gặp lại người đó cho một hiệu.Người ấy trên đường đang tay trong tay với người con gái khác.Hay chỉ là vô tình đi qua nơi mà hai người từng đi.Đến nơi mà hai người từng đến.Nỗi đau đó là một lần nữa nhói lên.Nhiều nhất bảng nhớ bạn đã từng vì một người mà đau khổ đến vậy.Đừng vì một người mà xui trước làm chiều trai ngồi sau đó em sẽ.Chúc bạn.Kiến bạn khó có thể mở trái tim đón nhận thêm một người khác.Nỗi đau đó sẽ nhắc bạn bạn đã từng yêu anh ta rất nhiều.Nhưng nhận lại.Chính tả hai chữ.Chia tay.Xót xa.Một cô bạn khác của tôi từng hỏi rằng.Cầu cao tốc như vậy sao mày không yêu.Là cứ ôm khư khư lấy thư vì đau khổ đó trong lòng thì nhìn lên trời.Cắt nửa nụ cười đến anh lại những giọt nước mắt đang chuẩn bị xơi tao sợ.Thật sự lại một lần đau nữa.Sửa lại một lần bị tổn thương nữa.Thời sự.Người ta sẽ là phụ tao.Tao sợ tao sẽ phải nhớ hải nỗi đau bị bỏ rơi.Tôi đã gặp rất nhiều cô gái.Hợp chất gì tài người ta.Khóc lóc thảm thiết.Đến hôm sau lại tay trong tay với một anh chàng khác.Đối với người xung quanh họ sẽ nói hết cô gái đó là một người đào hoa lăng nhăng.Những đứa bản thân tôi tôi đã không phục những người như vậy.Ở thực mạnh mẽ khi quên đi được nỗi đau để bắt đầu một tình yêu mới.Tuổi hợi với một người chị của tôi.Sao chị có thể quên anh ấy như vậy.Sao chỉ có thể quên được nỗi đau đó ngành như vậy.Chị cười nói với tôi.Đó chỉ là bề ngoài chỉ là cái vỏ bọc cho chính bản thân chị tự tạo xa để che lấp đi nỗi đâu.Chị lắp điều vết thương bên trong.Nếu cứ mãi chìm đắm trong đau khổ.Thứ bảy nhớ nó mà không cố gắng quên đi nó.Thì nó.Sex thông minh đến suốt cuộc đời.Đừng tự làm hại mình cô gái hả.Vết thương dù xấu đến mấy.Thì thời trang cũng sẽ làm liều.Tình cảm một khi đã nhạt phai.Thì cũng đừng níu kéo đừng lấy ôm quá khứ để chỗ đánh mất cơ hội cho bản thân ở hiện tại.Mạnh mẽ lên dù cuộc sống sẽ mỉm cười với bạn.Vì bạn xứng đáng được hạnh phúc.Vô tình.Bài thơ bánh con gà hay luôn được coi là phái yếu cần được chở che bảo vệ.Hình nền thấy cứ nhận đặc quyền của mình đi.Khi buồn hãy cứ khóc.Khi vui.Hãy cứ cười.Đừng cố tỏ ra là mình ổn.Kỷ niệm về lễ ôm nỗi đau cô đơn một mình.Một.Là con gái thì đừng có tỏ ra quá mạnh mẽ vì không phải ai cũng nhìn thấy được sự yếu đuối ở mức sau cầu.Là con gái đừng nên cười quá nhiều.Vì khi ấy chẳng ai tin em có thể khóc.Vì những điều người ta làm em tổn thương.Đường đến bé là quá học.Bản đồ cười làm mặt nạ.Hài.Con gái là thế đấy càng mạnh mẽ thì càng yếu đuối.Cảng cửa diệu thì càng thấy trống trải.Càng vô tư lại càng lắm ưu phiền.Biết sao được.Cuộc đời tay trắng màu hồng.Mà con gái thì không có màu nào làm đại diện.Bà.Là con gái ai chẳng cất giữ chút yếu lòng cho riêng mình.Em cũng yếu lòng thì phải tập quen với cô đơn.Quen rồi lại thấy bình thường.Em không khóc khi nhớ anh.Cũng chẳng thở than thì anh quên bằng em cho một khoảng thời gian dài đến mệt mỏi.Chỉ là.Em mạnh mẽ nên em tự ôm về mình tổn thương.Chất lạnh như mảnh trời mùa đông vừa hết à.Bún.Cô gái dũng cảm.Nếu đơn giản chỉ là em muốn chữa lành nỗi đau của mình.Thì em đã không có ra quá mạnh mẽ như vậy.Em đã hack to rồi thoải mái cho những giọt nước mắt kia.Tự do làm những gì mình thích.Năm.Thì cùng lúc em và một cô gái yếu đuối cần người ở bên.Người ta đều sẽ không trọn đến bên em.Bởi vì họ nghỉ em mạnh mẽ mà.Nên em sẽ ốm khi một mình thôi.Xấu ảnh đẹp.Có phải vì em mạnh mẽ nên anh cứ cố gắng theo đuổi cuộc sống riêng của mình mà quên mất sự tồn tại của em không.Cổng trại luôn là điểm gì của con gái khi mệt mỏi lo lắng khi muốn vứt bỏ.Toàn tính khỏi kia để lòng mình đi một lúc.Vậy mà em lại tự dựa vào chính mình.Vì anh không muốn hiểu em.Không muốn lo cho em có muốn quan tâm em.Biển mạnh mẽ như anh đã từng nghĩ.bảy.Cũng chỉ là em muốn chữa lành vết thương.Muốn đi qua những đau đớn mà em chưa chắc niệm buông bỏ.Em cứ nhột nhạt như vậy đến bao giờ.Em không đến chọn màu đại diện cho mình khi em đang sống giữa cuộc đời đầy sóng gió hết như vậy hả em.tám.Em đừng cố gắng chịu đựng được không.Anh được ép mình vào những nguyên.Lực lệ cứng nhắc mà em đang sống.Đường triệu chứng tí giọt nước mắt không thể bật lên thành tiếng.Em thấy không.Em cười đi.Vô tư đi.Em nuốt nước mắt vào sâu nên em chăng lối đi.Phải rồi sao.Tôi chắc em vẫn đau nhưng vẫn lạc lõng.Em sẽ trở nên những con búp bê có trái tim.Nhưng chất liệu con người.Đại là cốm.chín.Con gái à.Yêu em có trai lạnh lùng và bất cần đến đâu đi chăng nữa.Thì cấm trong sâu thẳm vẫn là một tâm hồn mong manh.Bị tổn thương.Suy cho cùng có lẽ vẫn không thể phủ nhận rằng.Em là con gái.Mà cái tính nữ bẩm sinh ấy vốn là bất biến theo thời trang.mười.Em đã suy nghĩ như thế đấy.Biết rồi mạnh mẽ cho thật nước và chắc chắn.Người anh cứ mặc kệ em nơi đây.Mặc kệ em hoảng hốt với những nỗi đau lớn dần theo mùi chó.Em như cơn gió khoan khỏi ngoài kia.Hoàng khoảng tìm lại chính mình.Tỉnh lại trước con gái ngày xưa đi được anh yêu thương nhiều thêm một ít.Quan tâm nhiều thêm một chút.mười một.Cuối cùng trái tim em vẫn là một trái tim con cái.Rồi em cũng gặp được một người khiến trái tim ấy không còn tuân theo những khuôn nhịp thường ngày.Người ta cũng bị ấn tượng bởi sự thông minh.Cá tính đi em.Ảnh gửi là một cặp bài trùng thực hợp.Nhưng sự tự tôn và lòng kiêu hãnh khiến em vẫn thế.Mạnh mẽ.Liếm lĩnh.Sản phẩm hữu thắng.Phải tự tin.mười hai.Từ chỉ mong em sẽ là em.Sống tốt cho hiện tại trân trọng quá khứ.Em còn trẻ hãy sống hết mình.Hãy làm mọi thứ mình thích.Đừng vì một điều gì đó mà làm em của tôi thay đổi.Em biết bị sao không.Cô gái mạnh mẽ đau thương thầm.Tin nhắn nhận được yêu thương và có hạnh.Thực sự.mười ba.Nếu chồng phải phúc em nhìn lại con đường dài em đang đi.Cô gái của tôi ơi.Gia đình của em bạn bè của em.Công việc của em vẫn ở bên em.Một nửa yêu thương vẫn đang tìm kiếm em ở nơi nào đó.Em sẽ thấy em không hẹn lạc lõng.Em sẽ không cần phải gồng mình lên để mạnh mẽ nữa.Em hãy cho mình được khóc thật thoải mái.Được anh nói vụng về lúc đầu bù tóc rối.Được đến đoán một vài thứ và được trân trọng và yêu thương.mười bốn.Em yếu đuối thật thấy.Anh ơi em muốn vứt bỏ hết nhưng mạnh mẽ này thì em không thấy cần mình lên chống chọi với thương tổn.Một lần quay lại với em và nhiều trái tim chưa kịp thành đã sẹo thì đi anh.mười lăm.Nếu em đau buồn một cách yếu đuối điều em mong muốn sẽ là ai đó có thể mang đến cho em niềm vui.Nhưng em ạ.Người khuyết người không chỉ mang đến cho nhau nụ cười.Người ta vẫn có thể mang đến cho em thêm một lần nước mắt nữa còn em chọn mạnh mẽ.Em sẽ thiệt thòi.Nhưng sẽ chẳng ai làm em rơi nước mắt được nữa.Bởi vì.Em biết cách làm cho mình ăn nhiên mỉm cười.Người ta vẫn so sánh phụ nữ như những cánh hoa.Thật đẹp nhưng cũng thật mỏng manh bởi thế mà cần nâng niu yêu thương và chở che.Vậy mà lắm khi vừa dập gió vùi cánh hoa ấy đã phải trải qua biết bao giông bão.Nhưng khác với những cánh hoa mềm yếu mà mang theo gió bay theo nước trôi có những người phụ nữ.Đặc điểm hình thành loài xương rồng mạnh mẽ để tồn tại giữa cuộc đời khắc nghiệt bạn có phải là một người.Nữ như thế hãy cùng lắng nghe và đồng cảm với tác giả trần diệp linh và bài viết đàn bà ơi.Hãy là sơn tùng mạnh mẽ trước bão giông.Trên đời này làm gì có ai sinh ra đã mạnh mẽ chỉ là họ giỏi che giấu.Xúc của mình thôi phụ nữ cũng vậy một khi đã cam chịu những tổn thương tột cùng thì có.Duy nhất để họ chê xấu vết thương của mình.Lại im lặng và bình thần có anh chàng nói với tôi cái anh.Nhất ở một người phụ nữ đó là nước mắt.Nhưng tôi lại nghĩ khác.Phụ nữ trở nên đáng sợ nhất.Là khi họ thản nhiên bất cần thì giọt nước mắt cũng dần trở nên xa xỉ.Phụ nữ điềm tĩnh đón nhận mọi biến cố đến trong đời mình một cách vô thức đó cũng chính là lúc không.Người đàn ông nào xử tốt và chân thành đến đâu đi chăng nữa có thể lay chuyển được tảng băng giá buốt vai.Trái tim họ bởi vì họ đã bị trải qua tổn thương đến thảm hại.Người ta nói có năm mức độ tổn thương của con người đó là khóc tức giận im lặng.Gửi cho qua và cuối cùng là bình thản bất cần một khi đã trải qua mọi cung bậc cảm xúc.Trải qua đủ kiểu cuộc tình gặp không ít thể loại người.Họ bỗng trở nên chai sạn với cảm xúc muốn khóc thật to nhưng rồi lòng kiêu hãnh không cho phép.Muốn thức dậy.Nhưng lại nghĩ không muốn ai thấy mình nhỏ bé và rồi thì thản nhiên nhưng trong lòng khi nào có.Nhạc sống.Đàn ông cũng đừng trách họ nhẫn tâm độc ác đúng là sự im lặng nó còn.Kiếp hơn vạn lần những giọt nước mắt thì cũng phải thôi thì đàn bà không còn khóc nữa.Cô ấy sẽ mở lòng yêu thương ai thêm lần nữa.Họ đã chịu đủ đến đâu để trở nên tàn nhẫn.Đàn bà không còn khóc họ tự học được cách yêu thương bản thân và tàn nhẫn với kẻ làm họ đau.Tất nhiên là không ai mạnh mẽ cả chỉ là che giấu cảm xúc giỏi thôi dù sao thì họ vẫn là.Nữ thôi nếu một ngày gặp được một trái tim nóng đến sưởi ấm tâm hồn.Họ vẫn sẽ trở nên yêu kiều và dịu dàng đón nhận.Chỉ tiếc là không còn nồng nàn không còn thở như trước thôi.Có lẽ bạn nghĩ tôi đi quan.Khi nhìn đời bằng con mắt xám xịt như vậy nhưng không với tôi bất cần thì bất cần nhưng.Đời này vẫn còn màu hồng lắm.Bởi đàn ông tốt đâu thiếu chỉ là đàn bà chúng ta quá khờ dại.Để lý trí nghe lời con tim.Rồi thì tự làm mình phải khổ.Nhưng dù sao như vậy cũng tốt nếu không gặp được những con người làm mình tổn thương thì tao đâu.Muôn màu của cuộc sống đều biết dạy trường với nguy hiểm miễn cao dù bị vùi dập lòng tin nước nào.Vẫn kiêu hãnh yêu đời là được để tao biết trân trọng hơn những người yêu thương ta thật lòng.Phụ nữ nên hiểu được rằng.Chỉ khi họ biết cách yêu thương chính bản thân mình thì mới xứng đáng được người khác trân trọng và bài học đầu.Phim của việc yêu thương bản thân đó là sống đúng bản chất bản chất của phụ nữ là hồn nhiên.Lạc quan yêu đời và tin vào hạnh phúc.Chỉ cần chấp nhận quá khứ trân trọng hiện tại và tin tưởng vào tương lai phụ nữ.Luôn hạnh phúc với những gì mình xứng đáng được nhận.Có những người họ xa nhau như thế.Chỉ bằng cứ nhẹ nhàng không oán trách bởi họ thương thật lòng và yêu từ tâm cũ.Cũng trên kênh hoàng hoài nhưng không biết cách chấp nhận chuẩn cách thầm lặng xa nhau nhẹ nhàng thôi.Giữ lại trong nhau những gì đẹp nhất.Đàn bà ơi hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông đừng mong manh như bồ.Anh trong gió hãy thương lấy mình ích kỷ một xíu để bản thân rất đau khổ bạn sẽ.Phúc huy.Bạn thân mến.Có những cô gái thích kì lạ hoặc xù xì gai góc như một ngành sơn tùng hoặc lạnh lùng băng.Như mùa đông nhưng chẳng sau lúc nghĩ trang ấy lại là một trái tim mềm yếu cô đơn và dễ tổn.Đôi khi cố gắng để trở nên mạnh mẽ.Để rồi chẳng còn tìm thấy nổi sự bình yên.Bài viết của tác giả domino hôm nay.Có lẽ sẽ nói thay tâm sự của không ít cô gái.Sẵn sàng cuộc đời có rất nhiều ngã rẽ nhưng không hiểu tại sao em vẫn mãi không trọn.Cho mình một nơi bình yên.Con người hoặc một vài người trong đó có em đều tham lam luôn mong cho mình.Thích thì mọi thứ hạnh phúc trên đời.Cứ mải miết đi tìm để rồi một ngày đứng lại nhìn mọi thứ quay cuồng em chợt nhận ra.Bản thân chưa bao giờ bình yên cả chưa tìm đổi cho mình một chốn để quay về sau thời gian.Bởi vì cuộc đời ngoài kia.Đôi lúc em tự hỏi bản thân mình có mệt mỏi lắm không.Khi cứ mãi tranh đua với cuộc đời mà chẳng đi tìm bình yên cho chính mình nhưng em ạ.Những thứ bình yên thì thường không cần phải tìm kiếm đâu cả chỉ cần em dùng con tim để cảm nhận.Thì tất thảy đều là những thứ bình yên.Em chưa dám vứt bỏ cái tôi quá lớn luôn ngang bướng không hiểu chuyện luôn tự mình giải quyết mọi thứ.Chỉ nhận giúp đỡ người khác.Chứ không nhận sự giúp đỡ người khác bao giờ.Phép lạ của ích kỷ luôn giữ tâm sự riêng cho bản thân mà chẳng chịu chia sẻ cho một ai.Hay là xã hội này không phù hợp với em.Tất cả đều là lý do ngụy biện.Tặng em là đứa thích cô đơn cuộc đời em sinh ra là để cô độc.Nhiều lúc mệt mỏi em chỉ muốn trở về nhà ngủ một giấc thật dài không quan tâm ngày mai ra sao.Bật tấm hình vào cà phê một cuốn sách quên ngày tháng.mười kia mọi thứ vẫn quay cuồng.Phố xá vẫn tấp nập không có em thì mọi thứ vẫn thế.Không một ai lo lắng khi em chia sẻ rằng mình đang buồn cả không một ai cố tìm cách liên lạc với em.Khi em tắt máy cả là em quá khó tính và ích kỷ quá phải không.Khi cô gái luôn cố tỏ ra mình cay dốc mạnh mẽ nhưng luôn tìm kiếm một giấc mộng bình yên.Người có thật nhiều ngã rẽ em hãy cứ tự đi con đường mà em muốn chỉ cần con tim em thích thì.Tất cả đều là chốn bình yên em biết không.Kỳ cô gái luôn chờ đợi một chàng hoàng tử của đời mình.Nói cho em biết tất cả hoàng tử đều cần một cô gái luôn mỉm cười và trân trọng cuộc sống của cô ấy.Trước khi kiếm tìm một hàng từ hãy sống sao cho giống một cô công chúa đã nhé.Kỳ cô gái luôn tự dằn vặt bản thân.Hãy khóc thầm vào buổi đêm và luôn tươi cười vào ngày hôm sau.Em cứ sống vui vẻ quan tâm đến bản thân rồi sẽ có người đợi em.Sẽ hiểu được lòng em rồi em sẽ tìm được bình yên của em thôi phải không.Con người hoặc là một vài người trong đó có tôi.Cứ mải miết đi tìm một vài thứ gọi là hạnh phúc ở đâu đó xa vời.Và luôn nghĩ rằng cái gì càng khó khăn thì mới đáng quý điều hạnh phúc thật sự có cần phải tìm kiếm.Như việc người ta vẫn thường làm.Bạn thân mến.Bệnh người lớn hai mươi bảy.Cụ mạnh mẽ làm gì mà không để trái tim bình yên đi cô gái.Gửi đến từ tác giả domino nếu và muốn chia sẻ những tâm sự sáng tác của mình đến chương trình mời bạn.Website blogradio.vn đăng nhập và gửi bài bạn cũng có thể tương tác với nhóm sản xuất bằng cách truy cập vào.Facebook.com gạch chéo roblox việt.Chương trình được thực hiện bởi nhóm sản xuất blogradio.vn qua giọng đọc tt xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com