Tâm Sự 172 -người Đờn Ông đến Sau Ba.hãy Nói Cùng Tôi_giọng đọc Ngọc Tuyết_tâm Sự

tâm sự 172 -người Đờn Ông đến sau ba.hãy nói cùng tôi_giọng đọc ngọc tuyết_tâm sự

Chào mừng bạn đến với tâm sự và.Xin chân thành cảm ơn bạn thời gian qua đã luôn đồng.Cùng tâm.Tâm sự bài hát luôn luôn mong muốn đem đến cho bạn những.Nếu bạn xem video thì hay.Đăng ký kênh.Để không bỏ qua những video mới nhất.Trong khung.Mời bạn lắng nghe tâm sự có tựa đề.Người đàn ông đến sau ba tôi.Má tôi rất khéo tay.Siêu nhất là món thịt nướng.Bí quyết của má là ướp thịt với ít nước cốt dừa thật đặc.Miếng thịt sẽ mềm.Béo và không bị khô.Thịt nướng ăn với cơm tấm là khỏi chê.Chỉ những ngày đầu tháng má lãnh lương tôi và con út mới được ăn.Năm tôi năm tuổi thì má mất việc.Lá vàng với ba ra chợ bán cơm tấm.Bà nội.Bài ngắm kham nổi thì làm.Tôi không phụ được đâu.Bà làm kế toán của xã.Ngày nào cũng khuya lắc khuya lơ mới về nhà.Xỉn quắc cần câu.Thế là tiệm cơm của má chỉ có mỗi chân sai vặt là tôi.Đầm từ lên lớp một.năm giờ sáng đã bị má dựng đầu dài phụ dọn hàng.Tới giờ đi học.Tôi ba chân bốn cẳng chạy tới trường.Bạn bè hay chế nhà tôi là con khói lửa .Vì người tôi lúc nào cũng sặc mùi khói thịt nướng.Tắm kiểu gì cũng không hết được mùi.Món thịt nướng thần thánh ngày nào mà tôi ghét cay ghét đắng.Chú bình là bạn thân của ba tôi.Lần nào ba tôi sai bét nhà.Cũng là chú bình đưa về.Chú hai ghé tiệm cơm tấm của má để mua cơm.Trong lúc chờ má lấy cơm.Chú phục lao bàn dọn dẹp chén đũa.Có khi còn phụ luôn việc nướng.Xe đẩy của má gãy bánh.Chú bình mua bánh xe.Mua ván về sữa cho bé.ba tình cờ đi qua.Chú bình bối rối.Tao thấy xe hư sửa dùm.Ba ngồi trên xe nhịp chân.Tao có nói gì đâu.Mày lẹ lẹ rồi đi làm vài chai.Bữa cơ quan ba điền.Báo ba vô bệnh viện rồi.Ca sĩ nói bị ung thư gan thời kỳ cuối.Má con tôi bàng hoàng.Ba ngày sau thì ba tôi đi.Chẳng kịp dặn dò câu nào.Trong đám tang ba.Má con tôi nằm giật rồi.Chú bình phải gánh vác hết mọi chuyện.Xong ba ngày đám tang.Con út nếu chú bình miếu báo .Chúa ở lại ngủ với tụi con tụi con sợ ma.Chú bình chặt lưỡi ở lại.Vài ngày sau.Lối xóm đồn ầm lên.Nói ba tôi màu chưa xanh cỏ.Má tôi đã dính với chúng.Chú bình phải dọn đi.Tội hai chị em tôi ôm nhau cứng đơ vào má.Sáng nào trước khi đi làm.Chú bình cũng ghé tiệm cơm để phụ má.Tôi sợ mùi khói nên dùng việt nướng thịt cho chú.Chú nướng thịt cho khéo tay.Không hay khác như tôi.Một năm sau ngày mãn tang.Chú bình thành ba tôi.Tôi với con út quen miệng cứ gọi là chú bình.Chú bình sơn hại nhà cửa cất lại căn b.Đóng vách làm phòng riêng cho tôi và con út.Nhìn căn phòng tin tưởng.Tôi rất muốn gọi một tiếng ba nhưng vẫn ngày cần.Khi tao thi đỗ đại học.Má tôi sao lúc mừng thì thở dài.Học phí nhiều quá.Mã lo sao nổi.Chú bình đạt nhanh.Bà lo không nổi thì để tôi.Chú dẫn tôi lên trường làm thủ tục nhập.Kiếm nhà trọ.Tắm thao nổi chén.Chú về.Tôi dừng dừng muốn.Chú xoa đầu tôi.Mỗi tháng ba cho tiền về thăm nhà một lần.bốn mươi lăm coi vậy chứ nó mau lắm con.Đêm tôi nhớ má và con út.Nhớ chú bị.Nhớ cả mùi khói thịt nướng quen thuộc.Khóc một trận.Chú bình giao thẻ atm của chú cho tôi.Lương bổng của bà ở hết trong này.Bà giao cho con.Tôi mong đến ngày tốt nghiệp.Đi làm.Tôi cũng sẽ giao thẻ atm của tôi cho chú bình.Nói với chú.Bà nghỉ ngơi đi.Từ nay có con nuôi bad.Tôi mong đến ngày đó biết bao.Tiếp sau đây xin mời bạn đến với tâm sự thứ hai có tựa đề.hai mươi năm không danh phận.Tôi là một người phụ nữ có nhan sắc nhưng bạn bè vẫn nói với tôi không sử dụng tốt nhan sắc của mình.Tôi lập gia đình một lần.Có một con gái rồi chồng chia tay vì có người đàn bà khác.Tôi sống một mình nuôi con một thời gian dài thì gặp người đàn ông sau này.Khi đến với nhau.Anh ấy nói đã có vợ ở nguyễn.Nghe nói xa lắm.Vì không hạnh.Mới bỏ vào nam làm ăn.Cái duyên là cái nợ.Tôi thương anh ấy là người thật lòng.Nên không đòi hỏi điều kiện gì.Dọn về sống chung với anh ấy.Từ đó đến nay đã hơn hai mươi năm.Con gái sao của chúng tôi cũng đã mười tám tuổi.Anh với tôi vẫn coi nhau là bạn đời.Tôi thấy mình an phận.Những lần anh về quê.Tôi coi đó là chuyến đi làm.Cũng chấp nhận như bình thường.Nay anh bệnh nặng.Tai biến liệt nửa người bên trái tiểu đường.Căn bệnh khiến anh đi lại khó khăn.Phải có người chăm sóc.Từ bốn chỉ nội trợ.Chăm sóc cho anh ở nhà thì ổn.Nhưng khi anh nằm quyền thì nhà rất nhiều đơn.Cơ thể người.Chạy tiền thuốc thang.Loa trong loa ngoài.Như mọi người vợ bình thường khác.Khi ra viện anh bá hộ anh muốn về quê.Muốn tôi cùng về bên đấy.Về cũng không còn ai thân thích.Nhưng tôi danh phận gì mà về.Chẳng lẽ về quê lại giới thiệu chúng tôi là bạn đời của nhau.Bao năm qua tôi muốn tránh chuyện này.Nay bỗng dưng anh đòi hỏi giữa lúc chẳng ngờ nhất.Tôi hỏi ý con gái riêng của mình.Cháu cũng đã lập gia đình.Con gái tôi không đồng ý.Nó bảo bao năm nay.Mèo hả anh ấy thế là đủ rồi.Không việc gì phải về cái quần xa xôi đấy.Còn lại phải hầu hạ ông ấy cả chặng đường dài.Mà về tới để rồi chịu tiếng nhục với người ta.Mai kia lỡ ông ấy không trở vào được nữa.Thì mẹ ở luôn ngoài đó hay sao.Tội lỗi quá.Không biết tính sao bây giờ.Nghe con gái nói như vậy tôi cũng chối bởi.Không biết tính sao.Mong mọi người hãy tư vấn giúp tôi.Chị thân mến.Hơn hai mươi năm nay anh chị đã sống với nhau.Vậy đến bây giờ.Những người có quyền quyết định những việc liên quan đến cuộc sống ấy.Cũng chẳng ai ngoài chính anh chị mà thôi.Ý kiến của con gái cũng chỉ là để tham khảo.Không phải là ý kiến sau cùng.Phải nói rằng.Trong sự an phận của mình chỉ là một người phụ nữ rất hiện đại.Trở lại cách đây hai mươi năm.Ngày ấy chắc không có nhiều người quen.Hai sẵn sàng chấp nhận danh nghĩa bạn bè.Có thể khi bắt đầu về sống với nhau.Anh chị cũng không xác định mọi chuyện rõ ràng lâu dài.Nhưng sống với nhau rồi thì tình cảm nó ngày càng gắn bó.Đó mới là điều quan trọng hơn.Thời gian qua chị không để cái danh phận làm khó mình.Chị sống hạnh phúc bình an.Vậy lúc này chẳng có việc gì phải lo cái danh phận ấy ra làm cho mệt mỏi mình thêm phải không chị.Hôn nhân thực tế đó là điều quan trọng hơn cái nghĩa tình gắn bó giữa hai con người.Một mái nhà quan trọng hơn.Bây giờ anh ấy đã bị bệnh tật.Mình cố gắng một chút.Cũng là điều nên.Nếu điều đó không làm tổn thương mình hay mọi người.Cái chữ nếu ấy.Chị phải bình tĩnh mà chuẩn bị thôi.Bây giờ phương tiện liên lạc không khó.Miền quê ấy không đến nỗi quá xa xôi cách biệt đến mức không ai biết đến.Chị nên bàn với anh liên hệ trước.Hỏi thăm tin tức tình hình.Cứ nói mình phải lo chỗ ăn chỗ ở nhất là trong tình trạng anh ấy bệnh tật thế này.Nói đi thì cũng phải cứ thế đứng lên mà đi ngay.Cũng phải chọn thời điểm thuận lợi phù hợp.Hãy xem điều kiện sức khỏe của anh ấy tương đối khá lê.Có thể chịu đựng được chuyến đi dài và những xúc động có thể có.Con gái của anh chị có thể đi cùng.Để giúp đỡ cha mẹ.Cũng để biết que thử.Có thể sau chuyến đi này.Truyện chính thức hóa danh phận của chị là chuyện cần bàn đến.Những lúc này.Việc thực sự là bạn đời của nhau cũng đã đủ để mình phải suy nghĩ về chuyến đi này rồi chị ạ.Chúc chị mạnh mẽ và có một chuyến đi trọn vẹn.Tiếp sau đây xin mời bạn đến mỹ tâm sự thứ ba có tựa đề.Chồng yêu cầu vợ chia tiền khi ăn sinh nhật.Toàn và hiền.Quen nhau hoa mai mối của gia đình.Khi cả hai đã bước sang tuổi ba mươi lăm.Ấn tượng của hiền đối với toàn trong lần gặp.Cá tốt.Anh lịch lãm không nói nhiều.Và có vẻ trầm tĩnh của người thành đạt.Chào sáu tháng tìm hiểu toàn và hiền về chung một nhà trong niềm hân hoan của cha mẹ hai.Sao đêm tân hôn.Hiền tưởng sợ khi thấy toàn vạch rõ những khoản chi tiêu chung của cả hai và đề nghị chia sẻ.Cô nhìn các khoản cơ bản như điện nước ra tiền giá tiền lương giúp việc.Phí bảo trì nhà cửa cả tiền ăn.Cô nữ nhàn và chỉ biết gật đầu đồng ý.Sống chung nữa nè.Hiền dần thích ứng với hoàn cảnh mới.Toàn chuyển khoản tiền sinh hoạt phí cho cô đúng hạn vào ngày mười hàng tháng.Hai vợ chồng thu nhập độc lập.Chi tiêu độc lập.Và không ai can thiệp tài chính của.Những khoản ma chay.Hiếu hỉ của gia đình bên nào thì người đó sẽ lo.Suốt nửa năm là vợ chồng.Hiền cùng toàn đi ăn tối bên ngoài đúng hai lần vào dịp sinh nhật của cô và anh.Thì cả hai lần.Cô điều phải chia sẻ tiền cùng chồng.Là một người phụ nữ hiện đại và thành đạt.Hiện chưa bao giờ có suy nghĩ sống phụ thuộc vào chồng.hai tiêu tiền của đàn ông.Cô cũng không bài xích việc hai vợ chồng cùng chia sẻ sinh hoạt phí.Thế nhưng cách cư xử của toàn khiến cho cô quá bất ngờ.Bạn bè xung quanh cô đều chung một quan điểm.Đàn ông sau kết hôn.Chưa biết thu nhập nhiều hay ít.Quỹ đen cất làm sao.Nhưng chắc chắn thẻ lương chính phải giao cho vợ.Muốn dùng tiền phải hỏi ý kiến của bà xã.Có như thế vợ chồng mới được gọi là tay hòm chìa khóa.Hiền những người cô chưa từng biết mỗi tháng thu nhập của toàn là bao nhiêu với anh tỏ vẻ không.Khi một lần nói chuyện cô vô tình nhắc đến.Âm thanh thắng bảo.Thu nhập là chuyện riêng của mỗi người.Anh mong em không can thiệp vào việc này.Vợ chồng cũng như thế.Anh sẽ đưa đủ chi phí sinh hoạt của anh cho em.Nếu trong tháng sinh hoạt phí phát sinh khoảng nào.Anh sẽ chuyển thêm.Hiền không biết phải làm như thế nào với cuộc hôn nhân vừa mới bắt đầu.Chồng cô ngoài việt quá đẹp rồi về tài chính thì cơ bản khá ổn.Anh thỉnh thoảng cũng đến nhà thăm hỏi bố mẹ vợ.Hai mua quà tặng khi đi công tác về.Cô cứ cảm thấy giữa hai người luôn có một khoảng trống nào đó không thể san lấp.Thi thoảng đi ăn uống hay mua sắm cùng đồng nghiệp.Bắt gặp hình ảnh những người đàn ông rút phí.Vui vẻ trả tiền cho người yêu hay vợ của họ.Hiền nhiều lúc tự hỏi bản thân mình có hạnh phúc hay không.Có muốn thay đổi để tìm cho mình một niềm vui mới.Câu trả lời vẫn nằm xa xôi đâu đó.Mà nỗi niềm chẳng biết phải tỏ cùng ai.Bạn thân mến thông qua ba tâm sự vừa rồi.Bạn nghĩ như thế nào.Nếu có lời khuyên cho tâm sự xin hãy để giúp phần bình luận của video nhé.Tâm sự block xin dừng video tại đây.Video xin chào và hẹn gặp.Video. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com