Tâm Sự -anh đang Giao Dịch ...cùng Bà Chủ.hãy Nói Cùng Tôi_giọng đọc Ngọc Tuyết_tâm Sự Blog-bu5

tâm sự -anh đang giao dịch ...cùng bà chủ.hãy nói cùng tôi_giọng đọc ngọc tuyết_tâm sự blog-bu5
Mời bạn lắng nghe dòng tâm sự có tựa đề.Mẹ đẻ con trai vào bic.Vì yêu cô gái có đôi mắt giống nhân tình của bố.Anh tôi hiện phải ngồi trên xe lăn.Không thể đi lại bằng đôi chân của mình do tai nạn cách đây mấy tháng.Bố tôi đã mất từ lâu.Tôi thì lập gia đình từ hai năm trước.Tai nạn của anh là nỗi đau buồn rất lớn với mẹ khiến cho bà suy sụp.Thế nhưng thứ giày vò mẹ không phải chỉ có thấy.Mỗi lần nhìn anh thẫn thờ ngồi trên xe lăn là nước mắt của mẹ tôi lại lăn dài.Bà oán hận bản thân.Cho rằng chính mình là người đó khi ra bi kịch cho con trai.Cách đây bốn năm anh thôi dẫn bạn gái về ra mắt.Khi vừa nhìn thấy chị ấy thì mẹ tôi lập tức phản đối ghi.Nguyên nhân thì thực rất nực cười.Bởi chị ấy có đôi mắt khá giống với người phụ nữ từng cặp kè với bố tôi ngày trước.Dù đó chỉ là sự trùng hợp.Vào thời điểm ấy bố tôi đã.Nhưng mẹ một mực bắt anh tôi phải chia tay người yêu.Anh tôi không chấp nhận thì bà lấy cái chết để uy hiếp.Buộc phải lựa chọn giữa mẹ và bạn gái.Cuối cùng thì anh tôi chọn nghe lời mẹ.Chị ấy quá đau khổ và oán giận bạn trai nên nhanh chóng lấy chồng và có cuộc sống riêng.Tôi và mẹ cứ ngỡ mọi thứ như thế là chấm dứt.Ai ngờ đâu.Từ sau khi chia tay bạn gái.Anh thôi không còn thiết tha yêu đương tìm hiểu ai.Cả ngày anh đi làm tối về thì anh nhốt mình trong phòng.Sống lầm lũi và khép kín.Mẹ tôi khuyên giấy thậm chí là mắng mỏ anh như thế nào.Cũng không ăn thua .Hôm đó bà phát hiện chiếc nhẫn anh đang đeo trên tay.Trong suốt mấy năm qua chính là nhẫn đôi với bạn gái cũ.Bà giận anh là quá hay lụy tình chuyện đã qua và chị ấy cũng đang lấy chồng rồi mà.Vẫn ôm thương nhớ mối tình dang dở.Mẹ tôi giận dữ lao vào nhật bằng được chiếc nhẫn rồi nén qua đường.Anh hoảng luận leo theo chiếc nhẫn mà không quan tâm đến chiếc ô tô đang chạy nhanh đến.Từ khi phải ngồi trên xe lăn anh tôi càng ngày càng ít nói ít cười.Không muốn giao tiếp gặp gỡ ai.Mẹ tôi thì bị tra tấn thành điên bởi suy nghĩ.Giá kể khi đó.Mà bà không phản đối anh trai tôi cưới chị ấy thì mọi chuyện bây giờ chắc chắn vẫn vui vẻ và tốt đẹp.Giá kệ bà không nhắn chiếc nhẫn đó đi.Thì anh cũng chẳng phải chạy ra đường để bị tai nạn như thế.Tôi thương anh trai nhưng cũng có phần giận anh.Dù thật sự mẹ đã sai trong quá khứ.Xong chuyện đã qua tại sao anh không quên được chị ấy.Vẫn yếu đuối si tình đến như thế.Để rồi làm khổ bản thân và làm khổ cả mẹ.Nhìn mẹ gầy mòn heo hơn mà tôi thương khác cho.Tôi phải khuyên giải an ủi mẹ như thế nào cho bà nuôi bớt nỗi lòng.Xin mọi người hãy tư vấn giúp tôi.Tiếp sau đây mời bạn lắng nghe dòng tâm sự thứ hai có tội.Khi tôi và bố mẹ vội chạy sang nhà anh trai thi bàng hoàng thấy đứa bé sơ sinh đỏ hỏn.Đang nằm trong gió.Anh chị của tôi sống rất tình cảm.Lấy nhau đã tám năm và chưa bao giờ nghe hai người to tiếng với nhau.Hai con của anh chị cũng rất ngoan và đẹp giống như y bố mẹ.Về công việc thì cả hai rất tốt.Nên sau khi cưới hoài nam.Anh trai đã xây nhà ba tầng và mua được ô tô .Mọi mặt gia đình anh trai đều đáng ngưỡng mộ khiến cho bao người nhìn vào cũng khao khát.Cho đến một ngày buổi tối khám mụn.Nghe thấy tiếng chị dâu khóc chút.Gọi bố sang để giải quyết mọi chuyện.Thế là cả nhà tôi thức hết thảy chạy đến nhà chị dâu.Vừa bước vào cửa đã sốc khi thấy một đứa trẻ sơ sinh đỏ hỏn nằm trong giỏ.Anh trai thì im lặng.Còn chị dâu thì ôm lấy tôi mà khóc nức nở.Chị nói trong tiếng.Rằng chị thật không ngờ anh trai tôi lại ngoại tình.Phản bội vợ con.Giờ còn mang của nợ về bắc chị nuôi nấng.Nghe xong lời của chị bố tôi tức giận lao đến đánh anh trai.Nhưng anh không phản ứng.Chỉ cắn răng chịu đựng.Thấy vậy mẹ tôi lao đến và can ngăn bố và bảo.Sự việc đã đến nước này.Có đánh nó thì cũng có giải quyết gì đâu.Con nói đã biết lỗi rồi.Nhà mình cũng ít trẻ nhỏ.Đứa bé cũng là máu mủ ruột thịt của nhà.Nếu anh chị không ai nuôi đủ.Thì để bố mẹ này nuôi.Nói rồi mẹ tôi đến bên cạnh ôm ấp và cưng nựng đứa nhỏ.Khiến cho chị dâu càng tức hơn.Chị bảo nếu mọi người giữ đứa bé lại.Thì chị sẽ là người ra đi.Bởi không muốn nhìn thấy sự phản bội của chồng trong ngôi nhà này.Mẹ tôi cố bình tĩnh để hỏi.Nếu không để nuôi thi sẽ làm gì với đứa trẻ đi.Chị dâu bảo mẹ của đứa bé hát cũng không thèm nhận nó tại sao chúng ta phải nói.Chi bằng đưa vào chùa hay là trung tâm bảo trợ nào đó cho nhẹ gánh.Từ trước đến nay tôi luôn yêu quý chị dâu.Thế mà lần này.Chị lại có cách đối xử quá tệ với đứa con rơi của anh trai tôi.Chính cho tôi quá thất vọng.Bố mẹ tôi bảo không muốn con cháu nhà mình bị rơi dùng bên ngoài.Nên nhất định sẽ nuôi đứa nhỏ.Bất ngờ chị dâu đứng gì.Một lúc sau chị xách vali và kéo theo hai đứa nhỏ.Chị bảo mọi người cứ giữ lấy đứa bé mà nuôi.Còn chị thì sẽ ra đi với hai đứa con.Đến lúc này anh trai tôi vì xuống cầu xin chị dâu tha thứ và đừng bỏ đi.Nhưng chị vẫn ra xe khiến cho cả nhà tôi bắt.Và đến nay đã sáu ngày mà chị dâu vẫn chưa về nhà.Anh trai sống như người mất hồn.Bố mẹ tôi thì thật không biết phải làm sao.Mọi người cho gia đình tôi lời khuyên được hai.Xin chân thành cảm ơn.Tiếp sau đây mà bạn lắng nghe dòng tâm sự thứ ba có tựa đề.Chất xử lý khi thấy chồng tương lai trên giường cùng bà chủ giàu có.Tôi học ngành sư phạm còn anh thì làm xây.Chúng tôi ở cùng quê với nhau.Lên thành phố lập nghiệp và quyết tâm trụ ở nơi đây.Hai đứa yêu nhau cũng khá lâu.Mới đi thì gia đình đôi bên đã quyết định dạm ngõ.Còn sang năm mới làm đám cưới.Giờ tôi chưa được tuổi.Có thể nói chuyện tình của hai đứa tôi khá êm đềm.Lúc nào anh cũng động viên tôi phải cố gắng chỉ vài năm nữa thôi mọi thứ sẽ ổn.Xuất thân từ nhà nông gia đình lại không có điều kiện nên cuộc sống của chúng tôi ở thành phố thì khó.Thực vật.Hiện tại cả tôi và anh đều cực lực đi làm và tích lũy cho tương lai.Ngày thì tôi dạy cho một trường tư.Từ chiều đến tối sau khi tan làm thì tôi nhận dạy kèm cho một số học sinh tại nhà để tăng thêm thu nhập.Còn anh thì cũng luôn bận rộn với việc đi gặp gỡ khách hàng.Vì anh làm trong nghề bán vật liệu xây dựng nên cần phải đi chào mời.Nhiều khi chúng tôi bận rộn đến mức.Một tuần chỉ gặp nhau được một lần.Nhưng cả hai đã xác định.Còn trẻ thì phải cố gắng.Hơn nữa yêu nhau lâu như vậy.Chúng tôi hoàn toàn tin tưởng nhau.Mới đây.Tôi có nhận được đề nghị tới dạy kèm cho một bé tại nhà.Buổi gặp gỡ với phụ huynh khiến cho tôi khá ấn tượng.Chị có vẻ nhiều tiền không kỳ kèo mặc cả truyền học phí.Mà chỉ nhắc nhở.Chỉ cần một người kèm cặp cho cháu tất cả buổi tối thứ tư.Nhà chị có chút tế nhị nên chị muốn gia sư kính liền.Chỉ tập trung việc của mình.Có thể có hôm.Em sẽ dẫn cháu ra ngoài chơi một lúc rồi về dạy sao chị sẽ trả thêm tiền.Tôi thì cũng chẳng mấy bận tâm có vẻ như chị ta không quan trọng.Chuyện con phải được tăng lên về kiếm.Mà chỉ cần có người trong con mỗi buổi tối mà thôi.Tôi bắt đầu đi dài ở đó được một tuần.Hôm nào tới căn phòng ngủ của bà ta cùng phát ra những âm thanh lý thú cười nói với nhau.Tôi cũng thấy khó chịu.Nhưng dù sao đi làm cũng vì tiền.Chuyện đó cũng chẳng ảnh hưởng đến mình.Nên tôi cũng cố gắng bỏ qua.Người đàn bà này là quá buồn.Ngày đầu chị ta lấy chồng già.Sinh con cho anh ta một đứa.Và cách đây hai năm.Ông ta mất và chị ta một mình tiếp quảng cơn.Tôi thì không phải là kẻ khù khờ để không hiểu trong cái căn phòng ngủ kia.Là giá tình nhân.Ngày nào họ cũng gặp nhau như vậy.Tuy nhiên thì vì tôi luôn đến cố định và một giờ nên chưa bao giờ gặp mặt anh ta.Anh ta luôn trúng việc trong căn phòng đó.Tôi hết giờ làm đi về cũng không thấy anh ta thò mặt ra.Và rồi một hôm.Tôi mới xưởng sờ nhận ra người que.Tớ dạy học như mọi lần.Chị ta ra mở cửa cho tôi trong trang phục áo ngủ mỏng manh gợi cảm.Có lẽ vì thấy tôi luôn kín đáo tế nhị.Không bao giờ nhiều chuyện nên bây giờ chị ta cũng không giữ ý tứ nữa.Bằng chứng là khi tôi bước vào nhà thì căn phòng ngủ của chị ta mở cửa.Chứ không đóng như mọi khi.Chị ta đi thẳng vào trang vip.Cầm lên một đĩa hoa quả tươi ngon và bước vào phòng ngủ.Thu thu.Tôi đã không giấu được sự tò mò.Tôi đánh mắt nhìn vào căn phòng.Chỉ vài giây thôi mà đầu óc tôi choáng váng xây xẩm.Tưởng sắp ngã quỵ tới nơi.Bởi lẽ rõ ràng người đàn ông đang chỉ mặc mỗi chiếc quần nhỏ.Đang ngồi dựa vào đầu giường để xem tivi trong căn phòng ngủ đó.Chính lại là chồng sắp cưới của tôi.Không ngần ngại.Dù lần này có phải mất phí.Nếu nhận nhầm người thì tôi cũng phải đích thân xác nhận mọi chuyện.Tôi bước vào căn phòng đó quả thật tôi đã không nhìn lầm.Anh ta cũng bật dậy như tôm mà hỏi.Sao em lại ở đây.Người đàn bà đó cũng ngạc nhiên nhìn hai đứa.Tôi tháo chạy khỏi ngôi nhà ấy trong sự hoảng sợ thật sự.Một tuần sau anh tìm tôi đi giải.Anh ta nói cặp với chị gái đó chỉ vì tiền chứ không phải yêu đương.Và luôn xác định là cưới tôi làm vợ.Nhưng với tôi.Điều đó không có nghĩa gì cả.Bởi lẽ tôi không thể nào chấp nhận cái lối sống như thế.Tôi đã điện thoại về gia đình và thông báo quỷ hôn.Bạn thường bạn thông qua ba tâm sự vừa rồi bạn nghĩ như thế nào.Nếu có lời khuyên hay nhận xét về tâm sự.Xin hãy để dưới phần bình luận của video nhá. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com