Tâm Sự - Cụ ông 70 Và Hai Người đàn Bà _ Hptk@tÂm SỰ Eva @audio CuỘc SỐng

tâm sự - cụ ông 70 và hai người đàn bà _ hptk@tÂm sỰ eva @audio cuỘc sỐng

Quý vị và các bạn thân mến.Hôm nay chúng tôi xin gửi tới quý vị.Một dòng tâm sự có tựa đề.Cụ ông bảy mươi tuổi.Và hai người phụ nữ.Phim ma quỷ.Hãy cùng chúng tôi.Lắng nghe.Tôi năm nay đã ở tuổi bảy mươi.Và có một gia đình hạnh phúc.Vợ chồng tôi đã có trên năm mươi năm trùng sống.Tại thời gian tài hơn nửa thế kỷ mấy.Chúng tôi chưa hề có sự va chạm lớn.Làm tổn thương đến nhau.Người ta bảo.Phúc đức tại mẫu.Có lẽ đó.Với hoàn cảnh của tôi.Đi học của hôn nhân do cha mẹ sắp đặt.Nhưng chúng tôi biết sống vì nhau.Cho nhau.Cùng chung sức nuôi dạy con cháu và kinh tế gia đình.Đến nay chúng tôi đã có gần ba mươi con trai.Con gái còn giàu còn rẻ.Cháu chắc nỗi nhớ.Những ngày giỗ ngày.Con cháu về đông đủ.Xe máy xe hơi trần xuân trạch ngõ.Ai cũng bảo ông bà tôi hạnh phúc nhé.Mà đúng là hạnh phúc thật.Đời sống kinh tế thì có bắt trăn bắt đền .Chúng tôi sống bằng đồng lương hưu.Bà thu nhập từ vườn cây trái.Các con chưa phải lo chúng chỉ mua thuốc nên tẩm bổ.Và tài trợ cho những chuyến du lịch.Thăm thú danh lam thắng cảnh của đất nước.Thủy ngân.Trong sâu thẳm tâm tư của tôi.Tôi cần xây rất một điều mà tôi vẫn chôn chặt trong lòng.Đó là.Tôi phản bội hay người đàn bà.Ở cái tuổi ngoài bảy mươi.Tùy sức khỏe hiện tại vẫn rất tốt.Nhưng ai biết được thời gian phía trước sẽ già xào.bảy.Tôi viết mấy dòng này như một lời sám hối về tội lỗi của mình.Mới hai người bạn gái yêu quý của tôi.Gửi đến các bạn.Hi vọng làm với đi xử xây dựng.Và nếu như được các bạn đăng bài.Nếu được cấp hạn.Thì hãy chia sẻ với tôi.Chuyện là thế này.Vào năm một nghìn chín trăm sáu mươi của thế kỷ trước.Tôi học lớp mười hệ mười năm ở trường cấp ba hùng vương.Sau nhà ta có phải chọn.Nhờ người quen với gia đình nấu cơm tháng.Ừ hết tháng thì mẹ tôi lại đến thanh toán.Là con út trong một gia đình có máu mặt.Nên tôi được bố mẹ.Anh chỉ cưng chiều .Lo cho tử vi tử tế.Tuổi ở nông thôn.Nhưng tôi rất thích đàn nhạc.Đặc biệt là đàn guitar.Cái đàn không bao giờ xa tôi.Là một thanh niên tuổi mười bảy.Bẻ gãy sừng trâu.Lại đẹp trai có học.Lúc ấy cả làng tôi chỉ có ba người học cấp ba.Đàn hay nên nhiều cô gái vây quanh.Nhà tôi chọn học ở bờ sông hồng.Tablet giao thông vận tải.Chỉ cách bờ giàu nữa tao chéo cánh xẻ.Đi giao thông vận tải lúc đó.Có một cô y tá.Xinh gái.Cổ tích mì tiến thành của tôi.Hàng ngày cứ hết giờ học.Vào khoảng hai mươi ba đêm.Tôi lại mang cảnh sát hiên nhà chơi vài bài.Tiếng đàn đã kéo cô y tá.Tên hiền đến bên tôi.Hiền này hát hay theo nhịp đàn của tôi.Và cái gì đến đã đến.Chúng tôi tỏ lời hứa hôn với nhau.Tôi hứa.Khi nào tốt nghiệp xong sẽ báo cáo gia đình lo tổ chức đám cưới.Tình yêu đang mặn nồng.Thì hiền bị điều về trường trung cấp giao thông ở hà nội.Tôi hẹn với hiền.Tôi sẽ thi vào đại học.Và lại sẽ gặp nhau ở hà nội.Đêm chia tay với hiền.Là đêm chúng tôi không giữ được.Sự trong trắng cho nhau.Đây là khởi đầu của sự phản bội của tôi với vợ tôi sau này.Từ sau khi chia tay.Tôi và hiền chỉ thư tử cho nhau được vài lần.Rồng bạch kim.Về phần tôi sau khi tốt nghiệp phổ thông.Tôi thi đỗ vào trường đại học sư phạm hà nội.Nhập trường ngày hôm nay.Là hôm sau tôi đến tìm hiền.Trường trung cấp giao thông vận tải.Điểm thi.Tôi mới biết.Tôi đã làm khổ hai.Vì cái đêm hôm ấy.Hiện đại đem theo giọt máu của tôi.Và mang tội.Không chồng mà chửa.Thời điểm ấy.Đây là tội lớn lắm.Nên hiền đã.Sa thải khỏi trường.Không ai biết hiển đi đâu.Vì đâu.Với cái bụng tranh ảnh.Bà tôi là tác giả.Kẻ năm ấy.Năm một nghìn chín trăm sáu mươi.Tết tìm về quê hiền ở nam định dấu hỏi.Chỉ biết hiện từ lâu lắm.Không về.Tết.Là tao phải giữ kín chuyện của hiền với tôi.Vậy là không còn cơ hội để tìm hiền nữa.Tôi chỉ cầu trời tha thứ.Bà chỉ cho tôi.Đường đi tìm hiền và đứa con của tôi không hiểu sẽ trả xào.hai năm học đại học sư phạm qua đê.Tớ được về quê hương đi tù.Dạy học tại một trường cấp ba gần nhà.Gia đình đã cưới cho tôi một cô gái nông thôn.Là bà xã nhà tôi bây giờ.Cuộc hôn nhân này hoàn toàn là do bố mẹ tôi xếp đặt.Nguyên do là bố tôi và bố vợ tôi.Là hai người bạn cùng cắp sách đến cửa không.Dẫn chỉnh học chữ nho.Lại là bạn đồng ca.Nên phải ông hứa hẹn.Nếu một người sinh con trai một người sinh con gái.Thì sẽ tác thành cho các cụ.Lời hứa của các ông nặng nho giáo và phong kiến.Như đinh đóng cột.Mà các con.Không thể không nghe theo.Chấp nhận cuộc hôn nhân này.Tôi đã phản bội hiền.Người đã dâng hiến cho tôi sự trong trắng của người phụ nữ.Vợ tôi là cô gái rất nếp là lại đẹp gái.Chúng tôi nên vợ nên chồng.Trong lời khen ngợi của cả dân làng.Bà ấy lần lượt xin cho tôi tám người con.Và nuôi cho chúng bắt trưởng thành.Lương của thầy giáo thời bao cấp chẳng giúp được nhiều cho gia đình.Thế là bà ấy phải chèo trống nuôi con phụng dưỡng bố mẹ già.Các cổ ở với vợ chồng tôi.Đầu con ốc.Khổ còn uống.Cũng mày là có các cụ đỡ đần mà vợ tôi phải đi nỗi nhọc nhằn các con tôi đều được.Học tiếng nơi đến chốn.Tôi thầm cảm ơn vợ tôi nhưng trong lòng.Vẫn dành một khoảng nghĩ về hiền.Và đứa con của tôi.Mà tôi chưa hề biết nó ra đời trong cảnh ngộ thế nào.Mẹ con hiền.Còn hay đã mất.năm tuổi ngoài năm mươi tuổi thì cha tôi lâm bệnh.Tôi đã đủ số năm công tác để về hưu.Nên tôi xin nghỉ để giúp vợ chăm sóc.Thuốc hàng trà cổ.Bệnh của cụ chữa cháy nhiều nơi không khỏi.Được sự giới thiệu ở hòa bình có một bản năng chữa rất giỏi.Tôn lạnh lùng.Tìm đến một bản người mường để cắt thuốc cho.Tới nơi.Tôi không tin vào mắt mình nữa.Bản án này chính là hiền.Tuy đã mỹ trục nằm mày hiền vẫn mặn mà như xưa.Tuy đã ngoài năm mươi tuổi.Tàu ít phút ngỡ ngàng.Bảy hiền cũng nhận ra tôi.Nếu chỉ có hai người thì có lẽ chúng tôi đã ôm chầm lấy nhau trong niềm xúc động khôn tả.Buổi chiều hôm ấy chúng tôi đã.Có điều kiện tâm sự với nhau.Bảy hiền tối chồng nước mắt.Về quãng thời gian hiền bị đuổi khỏi cơ quan.Hiền nói.Cơ quan chuyên về tác giả của cái thai trong bụng.Em không thể nói ra.Vì không muốn.Liên lụy đến anh.Hình nữa cũng không biết địa chỉ cụ thể của anh.Em làm.Em chịu.Em không trách anh và quyết giữ lại đứa con của chúng ta.Em cũng không thể ôm cái bụng mà về quê gặp bố mẹ.Mày có một học sinh của trường giao thông thông cảm.Đã đưa em về đất này.Nhờ bố mẹ cô ấy giúp đỡ.Được đồng bào trước tình thương của bà mí và dân bản.Em sinh con.Đó là đứa con trai giống ảnh nhờ đó.Em đặt tên cho con là đức.Lấy tên anh.Nốt nào nguyễn đạo đức.Đạo là tên tôi.Nguyễn là họ của hiền.Đứa con mang họ mẹ.Bà chủ ngữ.Họ bố.Em mong cho con sau này sẽ tìm lại được bố.Và gió.Có đạo đức.Tôi thật sự cảm động.Biết ơn hiền.Hiểu nội tiết.Sau khi sinh con.Em được ra làm ở trạm xá của xã.Tiếp tục làm nghề y và học ở mỹ thuốc nam chữa bệnh.Em đã nhận miếng là mẹ thứ hai của mình.Mẹ đã mất rồi.Cái thằng đức lớn lên.Em cho con theo học ngành y.Nay nó là bác sĩ ở bệnh viện tỉnh.Đã có vợ và đứa con trai.Là cháu.Của chúng.Đêm đó tôi đã ở lại với hi.Chúng tôi lại giống lại như đêm chia tay cách đây gần ba mươi năm.Thế là tôi lại mắc một tội lỗi.Là đã phản bội lại vợ tôi.Người đã gắn bó với tôi và hết lòng vì chồng con và gia đình nhà chồng.Tôi tìm cách biện minh cho lỗi lầm ấy.Mà lòng.Giày dép.Ngày hôm sau tôi ra về.Ủy ban thằng thuốc mà hiền đã bốc cho bố tôi.Hiền dặn đi dặn lại.Ba thằng thuốc này.Anh chào bố uống.Viên giảm ra sao.Tàu sóng ngày.Anh lại về đây em đã bốc thuốc tiếp cho bố.Hiền còn thống nhất với tôi.Lần tới anh về.Em sẽ tin cho các con đưa cháu về gặp anh.Để chống nhật bố.Nhật ông nội.Điều mà các con vẫn mong muốn.Uống xong bà hằng thu.Thì bệnh tình của bố tôi thuyên giảm rõ rệt.Cả nhà đều mừng.Và giục tôi lấy thuốc tiếp.Riêng tôi.Càng mong đến ngày đó được gặp con và cháu.Tôi đi từ chiều hôm trước.Để đêm đó gặp riêng hiền.Thống nhất cách ứng xử khi bố con.Ông cháu gặp nhau.Đêm đó.Lại là một đêm hạnh phúc.Chúng tôi bàn bạc ngày hôm sau tôi đi sống ra phố huế.Mua ít quà tặng cháu nổi đến phần chưa.Về để che mắt cắt còn việc tôi đến từ hôm trước.Đúng như kịch bản đã sản phẩm.Khi tôi về thì con cháu đã có mặt ở nhà.Được bạn nói rõ ngọn ngành với các con rồi.Nên khi gặp mặt tôi.Các cháu rất vui.Bố con nhận nhau.Mừng mừng tủi tủi.Thằng cháu nội.Sà vào lòng ông nhật quà.Tôi thấy bà hiền nước mắt rừng rừng.Cả nhà ngồi quanh mâm cơm vui vẻ bữa cơm đoàn tụ vui bao nhiêu.Thì trong lòng tôi lại nhói lên.Một nỗi đau về dựng bội bạc của mình.Thời gian qua đi.Bố tôi khỏi hẳn.Ông cụ bắt tôi phải mời bằng được.Bán áo mưa.Vì chơi đề cụ tạ ơn.Tôi đã mời được bài hát mường về nhà mình.Bố mẹ tôi và cả vợ con tôi.Đón bà như một ân nhân đã cải tử hoàn sinh cho cô.Bà lát mường trẻ hơn tuổi tác.Cứ gọi bố mẹ tôi là bố mẹ.Các cuộc vui.Và nhật bản.Là con kết nghĩa.Hiển nhận ngay.Buổi tối phần thứ bậc.Tôi là anh của hiền.Từ đó.Tôi và hiền tăng tần suất gặp nhau.Khi bố mẹ tôi qua đời.Mười năm sau đó.Hiền và con dâu.Mèo về chịu tang.Nứt và cháu phúc.Không dám lộ diện.Vì chúng giống tôi sợ gia đình và rất làm phát hiện ra.Đó là sự tất cả của tôi và hiền.Sau khi bố mẹ tôi qua đời.Thì vợ tôi do tuổi tác lại xinh đẹp nhiều và nam nữ.Nền phát bệnh.Bệnh của bà là bệnh khớp.Lại phải nhờ đến cô em gái mường bốc thuốc.Lúc này.Thì gia đình tôi đã có xe máy.Có điện thoại.Nên việc đi.Liên hệ và đưa đón thuyền thuận lợi hơn.Tôi đã ngoài sáu mươi tuổi.Nhưng vẫn khỏe có tay lái nữa.Làm anh xe ôm đón bà lang mường.Là đứa em gái kết nghĩa.Đến chữa bệnh cho chị dâu.Tình cảm giữa chúng tôi càng ngày càng gắn bó.Quan hệ giữa tôi và hiền tôi phải giấu kín như bưng.Đến nhà.Đức đã sinh thêm đứa con thứ hai được năm tuổi.Tôi có thêm một đứa cháu nổi nữa.Chồng đại gia đình của mình.Bảy hiền và cháu đức nhỏ ý được giao giảng bố mẹ tôi.Em về thờ ở hòa bình với lý do.Bà cũng là con của các cụ.Dĩ nhiên.Là xác định tôi đáp ứng nguyện vọng đó.Riêng tôi là người sốt sắng.Đi làm giảng của bố mẹ tôi.Và đích thân tôi.Rước về.Đặt lên bàn thờ nhà bà hiền.Bà đã khéo léo giải thích với dân bản.Tìm nguồn gốc bức ảnh của hai cụ.Nên không ai nghi ngờ gì.Phải.Bản chất của người dân.Là thật thà.Kim ngưu.Nên chẳng lục vấn gì thêm.Cho đến nay.Tư vấn giấu kín chuyện của tôi với bà hiền.Vì sợ rằng lộ ra sẽ ảnh hưởng xấu đến quan hệ giữa tôi và vợ con.Lại lên núi đánh bài hiền.Tôi mong mọi người hãy cho tôi một lời khuyên.Tôi xin chân thành.Cảm ơn.Các bạn thân mến.Chúng tôi vừa gửi tới cho các bạn dòng tâm sự của ngày hôm nay.Hiện nay ông có hai sự lựa chọn.Một lại im lặng để lòng mình luôn day dứt.Hoặc là công khai tất cả mọi thứ trong quá khứ và chất.Phải đối mặt với.Phản ứng khác nhau.Từ những người ruột thịt.Những người thân quen.Thậm chí là cả rất nàng hàng xóm nữa.Theo bản thân tôi thì tôi nghĩ ông nên nói sự thật này.Vì sự việc ngày hôm nay.Như vậy cũng không phải hoàn toàn do lỗi của ông cố tình lừa gạt bất kỳ ai.Mà cũng chỉ là sự trớ trêu của số phận.Tưởng đứa đầu.Và giác hoàn cảnh gia đình cũng như hoàn cảnh thời đại lúc bấy giờ.Hơn nữa.Túi một người.Đã bước vào độ tuổi cổ lai hy như ông.Nếu như ông cứ chôn vùi sự thật quá lâu.Đôi khi.Đã là nguy hiểm nếu như sự thật không phải là ông nói ra thì sao.Sự thật.Mới là điều đáng quý hơn cả.Chúng tôi tin rằng.Với tầm hiểu biết và sự thông cảm của con cái của ông.Đã hiểu được phần nào.Hiểu được những tâm tư và khổ tâm trong lòng của ông.Để chấp nhận một sự.Một.Nhạc ngọc hân.Đó là ý kiến riêng của chúng tôi.Còn các bạn có cảm nhận và ý kiến như thế nào.Thì hãy để lại ở trong phần bình luận.Điều đó sẽ tạo nên thành công và sự khác biệt.Cho chuyên mục của chúng ta.Và các bạn cũng đừng quên ủng hộ cho chúng tôi bằng cách nhấn ai chia sẻ và đăng ký kênh.Xin chào.Bài hẹn gặp lại các bạn vào khung giờ này ngày mai. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com