Tâm Sự -Đi Vào Ngõ Cụt ...cùng Ch ú.hãy Nói Cùng Tôi_giọng đọc Ngọc Tuyết_tâm Sự Blog

tâm sự -Đi vào ngõ cụt ...cùng ch ú.hãy nói cùng tôi_giọng đọc ngọc tuyết_tâm sự blog
Chào mừng bạn đến với tâm sự và.Có giây phút thư giãn thật.Sau đây xin mời bạn đến với nội dung.Mời bạn lắng nghe giọng tâm sự có tựa đề.Tôi và em trai của bố già.Đã yêu thầm nhiều năm mà không dám nói.Tình cảm của tôi và chúng đã trải qua một thời gian dài.Chúng tôi ý thức được điều đó là sai trái nhưng không thể dừng lại.Tôi sinh ra trong một gia đình bình thường ở huyện miền núi.Ba mẹ ly hôn khi học hết lớp tám.Mẹ rất đẹp và tốt bụng nên được nhiều người quý mến.Nhưng ba tôi thì lại quá ghen và vũ phu nên thường đánh chửi nè.Tuổi thơ của tôi luôn phải chứng kiến cảnh bạo lực gia đình.Dần dần.Tôi không còn thương ba mình nữa.Sau khi ly hôn.Mẹ dắt tôi về sài gòn sinh sống.Hai mẹ con thuê nhà ở và xin được việc bán hàng tại một trung tâm điện máy.Còn tôi thì đi học.Và xin phụ việc ở quán cà phê gần nhà trọ.Để giúp mẹ có thêm thu nhập.Ba năm sau mẹ gặp một người đàn ông là khách hàng tới mua đồ mà nơi mẹ bán hàng.Có lẽ vì mẹ đẹp và tư vấn nhiệt tình.Nên người đó đã có cảm tình với mẹ.Và hỏi chính thức tìm hiểu nhau hơn một năm.Người đó đã hỏi cưới nè.Bố dượng là người tốt.Rất yêu thương mẹ và quan tâm chăm sóc tôi như con ruột.Tôi cảm thấy rất may mắn và biết ơn.Vì bao nhiêu đau khổ cuối cùng mẹ cũng có được một cuộc sống hạnh phúc.Chị đang tiếc là mẹ tôi không thể sinh thêm em bé hát cho bố dượng .Gia đình bố dượng tôi có công ty riêng.Do bố và em trai cùng nhau phụ trách kinh doanh.Bà nội chỉ có hai người con trai.Nhưng không vì thế mà bà ghét bỏ mẹ tôi.Khi bố dượng lấy mẹ tôi.Bà nội không hề phản đối.Mẹ con tôi dọn về sống chung với nhà bà nội mới.Và mọi thứ cứ thế sống cùng nhau.Cho đến khi tôi học xong cấp ba.Chuẩn bị vào đại.Trong một lần chỉ có tôi và chú.Là em trai của bố dượng ở nhà.Chú đã lên phòng tôi nói chuyện rất lâu.Và sau đó bất ngờ tỏ tình với tôi.Chú nói đã yêu tôi ngay từ lần đầu gặp.Trong đám cưới của mẹ và bốn g.Nhưng vì mẹ lấy anh trai chú.Nên chú không thể bày tỏ tình cảm.Chú biết tình cảm này là sai trái.Và đã cố gạt bỏ đi nhưng không thể làm được.Chú quá khổ khi hàng ngày sống cùng nhà với tôi mà vẫn phải xem tôi là cháu.Dù không hề quan hệ huyết thống.Chú còn nói nhiều hơn nữa.Nhưng tôi quá hoang mang.Nên đã xin lỗi rồi chạy ra ngoài.Những ngày sau đó tôi tránh mặt chú.Tôi cũng không dám nói với bố mẹ vì sợ gia đình đổ vỡ.Tôi sợ bố mẹ sẽ vì chuyện này mà ly hôn.Sợ mẹ sẽ rơi vào cuộc sống đau khổ.Khi vừa mới tìm được hạnh phúc .Thật lòng.Tôi cũng có cảm tình với chú.Trong thời gian sống cùng nhà.Chú đức thân thiết với tôi.Bà thường kèm tôi học.Tôi luôn cảm thấy vui vẻ mỗi khi được nói chuyện với chú.Những lúc đó tôi quá ngây thơ và chưa từng nghĩ sẽ yêu người con trai nào.Bình luận cho rằng tình cảm của tôi và chú là tình cảm gia đình.Sao chuyện hôm đó thì chú không nhắc lại thêm lần nào nữa.Tôi thấy chú đi công tác tỉnh nhiều hơn.Mỗi lần về điều tránh mặt tôi.Chú gà đi nhiều và bà nội rất lo lắng cho chú.Tôi khi đó nghĩ mọi chuyện là do lỗi của.Vì vậy sau khi vào đại học một thời gian.Tôi xin phép bố mẹ dọn ra riêng.Tôi lấy lý do là phải học nhiều và muốn tự lập nên cuối cùng bố mẹ cũng đồng ý.Chú có vẻ rất buồn nhưng tôi chỉ muốn nhanh chóng dọn ra khỏi căn nhà đó để không phải gây khó xử.Cho mọi người.bốn năm đại học là khoảng thời gian từ xa nhà.Chị về vào cuối tuần và các ngày nghỉ lễ.Khoảng thời gian đó giúp tôi hiểu ra tình cảm của mình đối với chú chính là tình yêu.Có nhiều bạn học để ý theo đuổi.Nhưng tôi không hề rung động trước bất kỳ ai.Chị luôn nghĩ về chú.Tôi và chú hoàn toàn không liên lạc với nhau.Chỉ thỉnh thoảng gặp mặt khi tôi về nhà.Và thường chỉ chào hỏi qua loa.Trở lại trắng nhau như trước.Vào năm cuối đại học.Tôi chuẩn bị đi thực tập xa.Nên về nhà tạm biệt bà nội và bố mẹ.Lần đó tôi ngủ lại nhà.Vì mẹ nói muốn được ngủ cùng tôi trước khi tôi đi xa nhà.Điều bất ngờ là hôm đó chú đã đưa một cô gái xinh đẹp.Về để giới thiệu với gia đình là bạn gái.Trong bữa ăn tối.Chú nói sẽ kết hôn với cô khi mà cô học xong cao học.Tôi mượn cho chú nhưng tận tâm can là đau khổ vô cùng.Đêm đó tôi không thể nào ngủ được.Chờ mẹ ngủ.Tôi đã đi lên sân thượng một mình cho thoải mái đầu óc.Nhưng khi nghĩ về việc chưa kết hôn thì nước mắt lại rơi.Tôi khóc nức nở như chưa từng được khóc.Và chú đã ở từ sau lưng của tôi lúc nào không biết.Kêu rằng hội có phải tôi cũng yêu chú như chúa yêu tôi hay không.Nhưng tôi chỉ biết im lặng.Tôi không thể nói bất cứ điều gì.Chỉ biết gục mặt vào ngực chú mà khóc.Đợt thực tập kéo dài một tháng.Khi về thì tốt nghiệp nên tôi học ngày càng nhiều hơn.Không cho phép mình có thời gian để nghĩ về chuyện tình cảm.Khi có bằng tốt nghiệp.Một lần nữa tôi lại tìm cách chạy trốn khỏi tình cảm của chú.Tôi có người bạn thân sinh hoạt chung với câu lạc bộ của trường.Và người bạn này rủ tôi vào đăng ký làm giáo viên tình nguyện ở vùng tây nguyên.Bố mẹ ngăn cản tôi.Mẹ khóc rất nhiều.Khuyên tôi không nên đi nhưng tôi đã quyết tâm để cắt đứt tình cảm của mình.Dành cho chú.Tôi đã sống ở đó sáu mươi lăm.Làm giáo viên tình nguyện cho người dân tộc thiểu số.Chòm sao nằm đó.Tôi chỉ về thăm nhà hai lần.Còn lại bố mẹ lên thăm tôi.Cuộc sống khổ cực thiếu thú nhưng tôi tìm được sự bình an.Tuổi trẻ cứ thế trôi qua.Và tôi cũng không nhận lời yêu ai.Vì tôi không muốn làm khổ người khác.Khi mà mình không yêu họ.Cuối năm ngoái tôi về thăm nhà.Bố mẹ đã khuyên tôi nên quay về phụ việc công ty cho bố.Và bố mẹ cũng đã già.Tao phân vân chưa biết quyết định thế nào.Thì chú đã tìm gặp thôi và yêu cầu tôi ở lại thành phố.Chụp bao nhiêu năm qua.Dù tôi chưa bao giờ thừa nhận tình cảm với chú nhưng chú luôn đợi chờ tôi.Chú cũng không kết hôn với cô gái năm đó đưa về nhà.Và hiện tại chúng đã hơn bốn mươi tuổi nhưng vẫn sống độc thân.Chú nội vẫn còn yêu tôi nên không thể tiến đến kết hôn với bất kỳ người phụ nữ nào được.Tôi đã khuyên chú hãy lập gia đình và đừng bận tâm đến chuyện của tôi.Youtube tiếp tục như vậy tôi chỉ còn cách sống xa nhà.Nhưng lần này chú đã kiên quyết.Không để tôi chạy trốn.Cứ nói như tao bỏ đi thì chú sẽ nói tất cả mọi chuyện với bố mẹ.Và bỏ lại mọi thứ đi cùng tôi về tây nguyên sinh sống.Chú nói vì chú mà tôi đã sống khổ xa nhà nhiều năm.Chú không cần tôi đáp lại tình cảm.Nhưng muốn tôi có được một cuộc sống hạnh phúc bên người thân.Tôi kể toàn bộ chuyện tình của mình.Để mong mọi người hiểu rằng.Tình cảm của tôi và chúng đã trải qua một thời gian dài.Chúng tôi ý thức được điều đó là sai trái nhưng không thể dừng lại.Đó là tình cảm khắc cốt ghi tâm.Chứ không phải thứ tình cảm bồng bột của tuổi trẻ.Hiện tôi rất khổ sở vì một mặt muốn quay về tây nguyên để được bình an.Nhưng mà khác tôi lại thương bố mẹ lớn tuổi.Còn mình ở bên cạnh.Nếu tôi ở lại thành phố và cứ nuôi dưỡng tình yêu trong thầm lặng như bao năm qua.Thì có hóa ích kỷ hay không.Vẫn yêu như chú không lập gia đình thì nhà nội sao không có người kế nghiệp.Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên.Tôi phải làm thế nào mới đúng đây.Chân thành cảm ơn mọi người.Tìm sau đây mời bạn lắng nghe dòng tâm sự thứ hai có tựa đề.Thấy em gái tuấn thiếu tôi rút năm trăm triệu đưa em về.Nào ngờ có phải thay đổi lạ lùng khó hiểu của chồng.Sau khi cưới vợ chồng tôi chuyển về nhà bố mẹ tôi ở.Nói cách khác thì chồng tôi ở rể mọi người ạ.Như thế mà chúng tôi tiết kiệm được kha khá tiền ở trọ.Và cũng có cuộc sống thoải mái vui vẻ hơn.Chồng tôi là một người đàn ông chưa đáo hiểu chuyện và nhẹ nhàng.Chưa bao giờ anh to tiếng với tôi trong suốt ba năm chung sống.Vì thế mà tôi luôn tự cho rằng mình là người phụ nữ may mắn và có bản lĩnh phi đã.Tìm được chồng.Tuần vừa rồi.Tôi rút năm trăm triệu tiền tiết kiệm để cho em gái mười.Lý do là em ấy đang xây nhà và bị thiếu gì.Chị em giúp đỡ nhau là chuyện bình thường.Nên tôi cũng không nói qua với chị.Nào ngờ hai ngày trước.Chồng hỏi về số tiền tiết kiệm để anh ấy đi mua đất.Anh muốn mua.Rồi xây nhà ở riêng cho thoải mái.Tôi thật thà nói đã rút hết đưa cho em gái mượn.Vừa nghe thấy anh đã giận dữ nặng lời mắng tôi là không tôn trọng anh.Tự quyền quyết định.Rồi anh bỏ về nhà lòi ở hai ngày mọi người ạ.Bố mẹ khuyên tôi nên đến nhà nội để xin lỗi.Nhưng tao thấy bản thân không có gì sai.Nhà đất có sảnh sao không ở mà lại cứ phải bỏ tiền ra để mua đất xây nhà cho phép.Tôi thật sự không hiểu nổi suy nghĩ của chồng mình.Mong mọi người hãy tư vấn cùng tôi.Bạn thân mến thông qua câu chuyện của bạn mình có vài gợi ý như thế nào.Bạn là người phụ nữ may mắn khi có được một người chồng tốt luôn nhẹ nhàng và chu đáo với vợ và gia đình.Nhưng trong chuyện lần này.Bạn vẫn nên làm theo lời của bố mẹ đẻ.Đến nhà chồng đi xin lỗi chồng và bàn bạc cách giải quyết về số tiền năm trăm triệu đã cho em gái quê.Cũng như việc mua đất xây nhà.Bạn đã sai khi mà tự ý cho em gái vay tiền mà không hỏi qua ý kiến của chồng.Đâu đó mình cảm nhận được bạn không hề coi trọng ý kiến của anh ấy.Chính vì điều này đã khiến cho chồng bạn cảm thấy bị tổn thương và anh ấy bộc lộ sự giận dữ bằng hành động bỏ đi.Bạn nên đứng ở vị trí của chồng để thấu hiểu và cảm thông chia sẻ cùng anh ấy.Bất cứ người đàn ông nào.Cũng muốn tự tạo lập cuộc sống riêng tư.Tự tay xây dựng căn nhà của mình.Anh ấy đã cố gắng ba năm nay.Nhưng chính bạn lại không tin tưởng và tôn trọng chồng mình.Khi đến nhà chồng.Đối thoại về mấy bạn phải khéo léo dịu dàng và nhận mình sai.Sau đó hãy cùng nhau thống nhất kế hoạch mua đất xây nhà.Tránh nóng giận và dùng những lời lẽ gây tổn thương cho nhau.Bởi khi đó mối quan hệ của vợ chồng càng dễ dàng nước và có khoảng cách lớn hơn.Mong rằng bạn suy nghĩ thấu đáo thấu hiểu chồng và giải quyết mọi chuyện ổn thỏa nhé.Bạn thân mến thông qua hay tâm sự vừa rồi bạn nghĩ như thế.Nếu có lời khuyên hay nhận xét về tâm sự.Trên này để dưới phần bình luận của video nhé.Tâm sự braxin dùng video tại.Gặp lại bạn ở video tiếp theo. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com