Tâm Sự -nhận được Sự Bù đắp ...của A Chồng.hãy Nói Cùng Tôi_giọng đọc Ngọc Tuyết_tâm Sự Blog

tâm sự -nhận được sự bù đắp ...của a chồng.hãy nói cùng tôi_giọng đọc ngọc tuyết_tâm sự blog
Mời bạn lắng nghe dòng tâm sự có tựa đề.Ly hôn anh rể lại cho chị tôi toàn bộ tài sản.Nhìn sách tài liệu tôi liền biết ngay lý do.Chị gái tôi lấy chồng được gần chục năm.Và có hai đứa con.Trưa nay gia đình chị luôn hạnh phúc êm ấm.Làm mẫu hình lý tưởng cho những người xung quanh anh rể tôi không giàu có.Nhưng cũng kiếm ra kinh tế đủ để lo cho vợ con cuộc sống không thiếu thốn.Anh còn sống rất tình nghĩa yêu thương vợ con.Quan tâm và hiếu thảo với bố mẹ vợ.Nhiều khi cãi nhau với chồng.Tôi vẫn bảo anh hải sang mà học hỏi anh dễ.Giá như anh như chồng của chị gái tôi thì tôi sẽ hạnh phúc biết nhường nào.Thế nhưng cách đây hai tháng anh rể và chị gái tôi đột ngột tuyên bố sẽ ly hôn.Hỏi chị thì chị chỉ lắc đầu.Không muốn nói nhiều đến chuyện đó.Vì gia đình tôi trước đây.Có quan hệ khá thân thiết với anh rể.Tôi và mẹ đã hỏi chuyện trực tiếp anh.Anh chỉ bảo do anh chị không còn hòa hợp nhau nữa nên đành phải đưa ra quyết định đau.Anh rể để lại toàn bộ tài sản cho chị gái tôi nuôi con.Còn bản thân thì chấp nhận ra đi tay trắng.Chuyện vợ chồng anh chị cụ thể thế nào.Có lẽ chỉ có người trong cuộc mới biết.Gia đình tôi ngay từ đầu đã không chắc mất gì à.Cháy lầy còn cảm phục và nhảy trọng khi anh chịu thiệt thòi về mình.Ra đi làm lại từ đầu để mọi thứ lại cho vợ.Gần cả chục năm bên nhau.Chị gái tôi chủ yếu là chăm sóc con cái và gia đình.Kinh tế trong nhà phần lớn là do anh rể làm ra.Tính ra anh thật sự là một người có tình có nghĩa và đáng trân trọng .Cho đến cách đây một tuần.Tôi đến thăm chị gái và hai cháu.Chị tôi đi vắng chỉ có đủ trẻ ở nhà.Lúc vào phòng riêng của chị tôi bàng hoàng phát hiện tập hồ sơ bệnh án trong ngăn kéo.Chị tôi đã mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối.Không còn khả năng chữa trị được nữa.Nhìn tập bệnh án mà tôi khóc nhiều vì thương chị và xót xa nghĩ đến hai đứa cháu đang tuổi.Tuổi lớn.Chị tôi phát hiện bệnh từ bao giờ tại sao không hề thông báo cho gia đình biết.Đợi chị về tôi đã kéo chị vào phòng riêng rồi đưa kết quả khám bệnh ra hỏi chị đầu đuôi.Lúc này chị mới nhờ vào lòng tôi mà khóc.Tao hỏi chị rằng.Anh rể có biết chuyện này hay không chị gật đầu rồi tiết lộ cho tôi.Những bí mật không thể tưởng tượng như.Về người anh rể cuốn đạo mạo và luôn có vẻ bề ngoài là người tốt như thế.Massage.Anh ta đã có người tình từ bao giờ.Thậm chí còn sinh con trai với cô ta.Vừa hay tin chị tôi bị mắc bệnh nan y.Anh ta lập tức kiếm cớ là chị không sinh được con trai và đòi ly hôn.Anh ta dùng tài sản để ra điều kiện với vợ.Bắt chị tôi phải im lặng ly hôn trong hòa bình.Nhưng thực tế số tài sản mà anh ta để lại cho vợ.Chỉ chiếm một phần nhỏ nhoi số tài sản anh ta đang có.Trong những năm qua anh ta đã lặn tổ tám phần lớn đi.Nghe chị gái kể xong mà tôi thấy ghê sờ sự bạc bẽo đến tận cùng của người đàn ông đó.Gần cả chục năm làm vợ làm chồng.Chị tôi luôn hết lòng hy sinh vì chồng con gia đình.Hết bố mẹ chồng lại đến bố mẹ ốm nặng liệt giường và vài năm trời.Một tay chị ta chăm sóc .Từ thứ nhỏ nhập.Thế mà anh ta lại chơi chị tôi là già là xấu không quyến rũ và hấp dẫn bằng người tình.Đến khi phát hiện chị bị nan y.Thi lập tức li hôn một cách ác độc và tàn nhẫn việt trì.Danh nghĩa là để lại toàn bộ tài sản cho vợ nuôi con.Nên sau này anh ta cũng không có trách nhiệm với hai con gái cho chị tôi sinh ra.Tôi muốn lao đến chất vấn tháng ta thì chị gái tôi đánh anh lại.Chị bảo bây giờ làm ầm ĩ mọi chuyện lên cũng chẳng giải quyết được gì.Hai đứa bé đã có nhận thức.Chúng sẽ thấy xấu hổ với bạn bè.Hôm bữa chị bệnh nặng chẳng còn sống được bao lâu.Chị chỉ muốn bình yên và thanh thản ở bên con những ngày còn lại.Mọi người ơi lẽ nào chị tôi cứ phải cắn răng chấp nhận sự bạc bẽo vô tình đến tận.Của anh dễ như thế.Anh ta đối xử với chị như thế.Hiện giờ lại ngẩn ngơ mang tiền đến với tình nhân.Bao đau khổ cay đắng một mình chị tôi phải chịu hết.Quá vô lý và bất công hay không.Có cách nào để trừng trị đã đàn ông khốn nạn ấy hai.Mong mọi người hãy tư vấn giúp tôi.Tiếp sau đây mời bạn lắng nghe dòng tâm sự thứ hai có tựa đề.Bí mật khủng khiếp của người phụ nữ yêu anh trai chồng.Tôi đã lấy chồng được sáu năm và xin được hai đứa con.Một trai một gái kháu khỉnh.Được chồng và gia đình chồng hết mực chăm sóc và yêu thương.Mọi chuyện đáng lẽ sẽ không phải bàn đến nếu chồng tôi không phải là người thiểu năng trí tuệ.Và nếu anh ấy là bố của các con tôi.Từ ngày bước chân về nhà chồng.Chưa có giây phút chào tôi được thanh thản bởi cái cảm giác tội lỗi luôn đeo bám mình.Tôi nhiều lần định nói ra sự thật khủng khiếp này nhưng lại sợ hạnh phúc của mình đang có.Xem vụ mất.Nên tôi lại tiếp tục là kẻ lừa dối.Chuyện của tôi nó bắt đầu từ khi tôi đồng ý làm em kết nghĩa với qua.Anh trai của chồng thôi hiện tại.Và cũng là đồng nghiệp cùng công ty.Khi đó tôi là một cô gái bắt đầu bước qua cái tuổi trẻ nhưng chưa từng có bạn trai.Dù rằng bạn bè đánh giá không đến nỗi nào tệ.Bố mẹ tôi đã năm lần bảy lượt.Đi cắt duyên âm cho con gái.Nhưng chẳng biết chưa gặp được thầy hai mươi hai do cách nhiều.Đền cái duyên của tôi nó vẫn chưa tìm được một nửa của mình.Anh quen khi đó thì đã lập gia đình.Anh chị rất hạnh phúc với cậu con trai đầu lòng thông minh.Anh em tôi rất hợp nhau.Thường hay tâm sự và chia sẻ về những lo lắng của đời thường.Ngoài giờ làm chúng tôi vẫn nhắn tin trò chuyện về công việc.Về những vui buồn xung quanh cuộc sống của vợ chồng anh.Thi thoảng tôi kể cho anh nghe chuyện gia đình.Kiểu bố giúp tôi phải lấy chồng.Chuyện mẹ nhờ người làm mai mối cho con gái ế.Anh đặc biệt ấy ngại khi đến tuổi này mà tôi vẫn chưa có một tấm chồng để ổn định cuộc sống.Lâu dần thành quen.Hôm nào không nhắn tin với anh là tôi có cảm giác không em.Thấy thiếu thiếu cái gì đó mà không gọi được thành tên.Rồi tự cắt nghĩa và giật mình khi nhận ra tôi đã yêu anh từ bao giờ.Anh dường như cũng biết điều đó.Nhưng hình như là dành cho tôi nhiều quan tâm.Rồi một buổi tối.Anh hẹn gặp tôi để nói chuyện.Mãi đến lúc gặp anh.Tôi vẫn chưa đoán ra được chuyện anh định nói với tôi là gì.Anh mở đầu câu chuyện một cách khó khăn.Rằng anh đã có gia đình.Vợ anh là người tốt.Trần đã có gia đình thì không có quyền nói lời yêu thương với người phụ nữ khác.Rồi anh nói.Anh xin lỗi.Nhiễu điều mình sách nói ra làm cho em tổn thương.Nhưng anh thật sự yêu và không muốn mất em.Anh đã suy nghĩ rất nhiều về hoàn cảnh của hai chúng ta.Anh có một cậu em trai tên sáng.Bị thiểu năng trí tuệ.Những rất hiền lành và anh muốn em.Trở thành em dâu của anh.Mọi chuyện chỉ là vỏ bọc thôi vì nếu em lấy nó.Chính anh sẽ là người quan tâm chăm sóc và bù đắp cho em tất cả ban đầu.Tôi giận run người.Ừ nước mắt.Sau nhiều ngày suy tính vượt qua từ ấy niềm kiêu hãnh và dỗi hờn.Tôi đã quyết định làm em dâu của anh.Bởi cái câu nói.Chính anh sẽ là người quan tâm chăm sóc và bù đắp cho em tất cả.Cùng với thái độ chân tình của.Trước ngày cưới.Anh sắp xếp tất cả để hai bên gia đình thân tình.Cảm thông vung tới hạnh phúc cho cuộc hôn nhân của tôi.Khỏi phải nói gia đình anh vui như thế nào.Đặc biệt là mẹ anh luôn dành cho tôi chút gì đó của sự biết ơn.Hôn lễ diễn ra ngay sau đó vài tháng.Trong niềm vui hân hoan của nhà trai.Tâm sự bàn tán của hàng xóm và khách mời.Cha mẹ tôi thì nuốt nước mắt.Vì không thuyết phục nội tôi.Và đành lòng đưa con gái lên xe hoa.Còn tôi thì bước đi gần như vô cảm thương cho bố mẹ mà không được nói ra sự thật.Đêm tân hôn tôi lo lắng vì chưa biết phải làm gì với chồng mình không lẽ lần đầu tiên của tôi.Lại với người đàn ông này hay sao.Những sáng là chồng tôi kim mã.Tâm trạng tôi cũng rất nôn nao khi nghĩ về anh quan.Anh trai chồng.Mọi cảm xúc của tôi tan biến khi sáng bước ra từ nhà tắm.Cười hì hì với vợ rồi thản nhiên lên giường.Ngủ một giấc ngon lành.Tôi yên lòng nằm xuống cạnh chồng và ngủ ngon lành.Vì vừa trải qua một ngày căng thẳng như dây đàn.Chuyện sinh hoạt vợ chồng của tôi cứ như thế cho đến tận bây giờ.Ngày hôm sau.Lấy lý do công việc nhiều nên tôi xin phép gia đình chồng được đi làm ngay.Tôi chọn một bộ đồ thật ưng ý.Hồi hộp đến nhà nghỉ anh đã đặt trước đó.Ăn chân chồng ân cần.Yêu thương đưa tôi vào cuộc sống mới đầy ngọt ngào.Đúng như lời anh đã hứa.Anh luôn sắp xếp thời gian để ở bên tôi mỗi khi có thể.Chăm sóc.Bù đắp cho tôi mọi thứ.Rồi tôi có thai.Ai nấy đều biết.Điều chúc mừng hạnh phúc vợ chồng tôi.Có người còn bộ vài buổi sáng mà nháy mắt.Tưởng cô cậu không.Vậy mà ra phết.Thấy mọi người chúc mừng bắt tay.Sáng cũng cười hì hì.Gia đình và anh chăm sóc tôi hết mực anh động viên vợ rằng.Thế mày chịu thiệt thòi nhiều.Em nên để ý quan tâm hơn cho thím ấy bước tuổi thân nhé.Chị dâu tôi đối xử với tôi rất tốt.Hàng ngày chị giúp tôi làm việc nhà.Quan tâm tới khẩu phần ăn của tôi.Cho tôi kiến thức làm nè vì sợ tôi mang thai lần đầu chưa có kinh nghiệm.Tôi cảm thấy áy náy và có tội với chị vô cùng.Vậy nhưng trong khi đêm nào chị cũng được chồng ôm.Thì tôi lại mệt mỏi do mang thai.Cô đơn trống trải không có anh bên cạnh.Chị được cái quyền chăm sóc cho anh mọi lúc mọi nơi.Còn tôi có muốn cũng không thể làm được.Những lúc ấy tôi lại có cái cảm giác thấy ghen tuông.Tôi tự cho phép mình đáng nhận được sự quan tâm chăm sóc của chị.Để rồi sau đó lại thấy mình có lỗi.Về phẩm buổi sáng chồng tôi.Rất dễ bảo.Bố mẹ sáng luôn dặn dò con trai.Là phải chăm sóc vợ.Nên khi sinh con ra.Tôi sai chồng làm mọi thứ.Từ láy tả cho con chuẩn bị nước ấm.Sáng điều làm.Rất vui vẻ.Vừa làm vừa thì thôi.Nhìn nụ cười ngây ngô và vô cảm của chồng.Tôi càng cảm thấy tội lỗi lớn.Ba năm sau tôi sinh đứa con thứ hai trước chị dâu vài tháng.Anh cùng lúc chăm hai đứa con mà chẳng kêu than một lời mỗi lần có món gì ngon.Anh đều mang cho tôi trước.Và không quên dành tôi.Phải ăn hết cho con khỏe mạnh.Những lúc được anh chăm sóc chu toàn.Tôi thấy vô cùng mãn nguyện với cuộc sống hiện tại.Bọn trẻ rất yêu thương nhau dù không biết rằng.Chúng cùng chung một bước.Tôi được cả nhà chồng yêu thương.Chăm sóc mà không mảy may biết chuyện.Không trách cứ điều gì.Chị dâu tôi vẫn là dâu thảo vẫn là mẹ hiền vợ đảm trong gia đình.Chồng tôi thì vẫn vô tư cười ngây ngô.Tôi và anh thì chưa bao giờ ngừng yêu thương.Bảng kê có điều kiện.Lại say đắm cùng nhau trong nhà nghỉ.Cuộc sống chẳng phải rất tốt hay sao.Những câu gì mà dù hạnh phúc.Tôi vẫn không thể tươi cười.Bạn thân mến thông qua hay tâm sự vừa rồi bạn nghĩ như thế nào.Nếu có lời khuyên hay nhận xét về tâm sự xin hãy để dưới phần bình luận của video nhé.Tâm sự block xin dừng video tại đây.Xin chào và hẹn gặp lại bạn ở những video tiếp theo. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com