Tâm Sự -tăng Ca Nhưng Cúp điện...bảo Vệ đã.hãy Nói Cùng Tôi_giọng đọc Ngọc Tuyết_tâm Sự Blog

tâm sự -tăng ca nhưng cúp điện...bảo vệ đã.hãy nói cùng tôi_giọng đọc ngọc tuyết_tâm sự blog

Chào mừng bạn đến với tâm sự và.Xin chân thành cảm ơn bạn thời gian qua đã luôn đồng hành cùng tâm sự và bất chấp sự và lớp.Đi đến cho bạn những giây phút thư giãn thật thoải mái.Nếu bạn xem video thấy hay hãy đăng ký kênh để không bỏ qua những video mới nhất.Trong khung giờ phát sóng mỗi.Mời bạn lắng nghe dòng tâm sự có tới đây.Ở lại tăng ca vì bị cúp điện nào ngờ một tai họa ập đến.hai mươi bảy tuổi mà chi vẫn ế ẩm chưa có bạn trai.Tưởng sinh vào làm ở công ty mới thì phong thủy sẽ tốt hơn.Ấy thế nhưng cả công ty toàn trai.Đến sếp tổng rồi trưởng phòng.Lại là chậu đã có hoa.Nên chia chẳng có cơ hội gì nữa.Đã vậy cái việc khiến cho cô phải ngán đó là suốt ngày.Mấy chị đồng nghiệp của công ty cứ gán ghép.Cầu phong đẹp trai cao ráo đặc biệt vẫn còn đang ế đó.Mày tán nó đi rồi có một tấm chồng.Thôi.Anh không đó em đâu có.Mày còn kén chọn cái gì nữa.Cứ cái đà này thì thế thật đấy.Con gái thì có thì.Mà hết thì thì còn ai dám tán tỉnh nữa.Đúng là phong đẹp trai thật nhưng khổ nỗi phong chỉ là anh bảo vệ của công ty nên chi chẳng có.Con thú.hai mươi bảy tuổi rồi có đâu còn kiểu tình yêu mơ mộng như thời sinh viên.Bây giờ dù có ế nhưng chi vẫn muốn kiếm được một anh chàng đại gia nào đó.Không thì ít nhất lương cũng phải mười lăm triệu trở lên.Mới trở thành đối tượng kết hôn của mình được.Thế nhỉ.Ở đời người ta thường có câu .Ghét của nào trời trao của ấy.Mọi chuyện đều bắt nguồn từ cái hôm.Khi được sếp giao nhiệm vụ ở lại tăng ca.Khỏi phải nói lúc đó chi nhánh nằm như thế nào.Mai cô đồng nghiệp thì cười.Muốn thoát cái kiếp tăng ca này.Mày phải thoát kiếp ế đi đã.Bây giờ bọn tao có chồng có con cả rồi.Đơn xin tao có đỡ lòng bắt tụi tao tăng ca.Thôi ráng ở lại tăng ca đi nha.Tất nhiên chẳng còn cách nào khác nên chi phải tăng ca.Mọi chuyện vẫn diễn ra tốt đẹp.Cho đến khi tầm mười giờ tối bỗng dưng tòa nhà bị cúp điện.Chị hoảng sợ.Khó khăn lắm của mới vơ được cái chiếc điện thoại.Chẳng biết bám víu vào ai.Khi đàn bấm số điện thoại rồi anh bảo vệ.Anh ở đâu đấy.Tòa nhà bị cắt điện rồi.Anh lên đưa em xuống.Thế là không lên lúc này chỉ cảm thấy có lỗi lâu nay mình ghét anh bảo vệ.Nhưng nếu lúc đó mà không có anh phong.Thì chi chẳng biết phải làm như thế nào.Tòa nhà thông báo cắt điện tầm khoảng một tiếng sẽ có trở lại.Chị đánh vào phòng bảo vệ người chờ cho đỡ sợ.Ấy thế nhưng lúc đó trong phòng quá nóng không có điện để bật.Hai điều hòa.Nên chị đã toát cả mồ hôi.Không còn cách nào khác.Chị đành phải thò tay ra phía sau .Cởi nút áo trông ra.Cho thoải mái.Vì nghĩ anh bảo vệ sẽ không thấy.Ai dè vừa cởi áo ra thì chi hoảng sợ.Khi mà phong đã lao đến gì chặt lấy cô sau ghế sofa.Anh làm cái gì thế hả.Tất nhiên là ôm hôn em rồi.Chẳng phải em bật đèn xanh cho anh thì sao.Cái gì mà bật đèn xanh.Thì em vừa cởi áo trong ra đấy thôi.Có nghĩa em muốn dâng hiến cho anh.Không phải tại nóng quá nên em mới thế anh tránh ra coi.Không được anh chịu hết nổi rồi.Trên thì bảo không được nhưng cái ấy của anh nó lại không thèm.Anh yêu em lâu rồi.Mà em cứ không chịu để ý.Giờ thì em vào đây muốn ra cũng không thể được dễ dàng đâu.Vậy anh muốn làm gì chứ.Tôi hét lên bây giờ.Em cứ hát đi.Chẳng ai nghe đâu.Đêm nay em không tự nguyện thì anh cũng sẽ biến em thành đàn bà của.Thế là không lao vào ôm chặt lấy chi.Sức của phòng mạnh khiến cho chị không thể dạy dỗ được nữa.Lặng im cho phong làm gì thì làm.Lâm trận xong thì cũng là lúc có tiền.Đèn sáng lên nhìn thấy vịt máu đã làm cho phong ngạc nhiên.Trời đất.Em còn trong trắng sau.Đúng vậy.Nhưng giờ đã bị ăn cướp đời con gái của tôi rồi đó.Anh sẽ đền cho em.Chỉ là một gã bảo vệ lương ba triệu ba.Thì anh lấy cái gì trả cho tôi.Thế thì em nhầm to rồi.Anh làm bảo vệ nhưng chỉ là bề ngoài thôi.Thực ra bố anh làm chủ tịch hội đồng quản trị.Cô bảo anh làm bảo vệ để biết được cái khổ trước khi cho anh vào làm.Như vậy anh nghĩ anh đủ sức chịu trách nhiệm và đền bù cho em một đám cưới rồi chứ.Nói rồi phong đưa tấm ảnh gia đình ra khoe lúc này thì chi mới thực sự tin và chó.Chỉ sau một lần tăng ca rồi mất điện mà cô cứ luôn được một cậu ấm thiếu gia giàu có.Đúng là ở trên đời này.Chẳng ai biết trước được điều gì cả.Tiếp sau đây mời bạn lắng nghe dòng tâm sự thứ hai có tựa đề.Chồng đi công tác mang về họp trà quý.Tôi hối hận đem biến đồng nhỉ.Nhưng vừa thử xong thì anh ta đã phun ra ngay khiến cho tôi rụng rời.Tuấn là người chồng giỏi kiếm tiền tuy nhiên anh lại rất vô tâm với vợ con.Tôi thì đã quen với điều đó nhưng vẫn không trách khỏi những lúc chạnh lòng.Là những khi tôi thấy mệt mỏi muốn được chồng hỏi han.Chia sẻ nhiều hơn.Trong.Anh chỉ hững hờ đáp lại.Anh cũng mệt lắm.Em tự nghĩ cách đi.Hạn như.Ai cũng có những nỗi khổ riêng thảo vợ.Thử hỏi xem như thế ai muốn chia sẻ gì nữa đi.Tôi cũng vậy thôi.Sau vài lần thủ thủy mà không được đối phương đồng cảm thì tôi dừng.Từ đó về sau.Có lần tôi hỏi tôi có chuyện gì mà buồn.Hoặc công việc dạo này như thế nào.Tôi đều rahat bất kể là có trục trặc hay không.Nhiều năm trời như thế tao cũng dần cảm thấy chán nản với cuộc hôn nhân của mình.Hai vợ chồng nhưng như hai người dưng chung giường.Ăn chung mâm.Và cùng chăm sóc những đứa trẻ mà thôi.Tuy nhiên.Chưa bao giờ tôi nghĩ tới chuyện sẽ bỏ tất cả.Phần vì anh có điều kiện tốt.Quan trọng nhất là vì các con.Thế nhưng chính bản thân tôi cũng không ngờ mình lại lao vào cuộc vui sai trái trong lúc.Đang chán chồng.Khoảng thời gian ấy.Tôi nghĩ mình đáp ứng chuyện ấy với tuấn chỉ vì nghĩa vụ.Chẳng có chút cảm xúc.Tôi không muốn nói chuyện chia sẻ gì với anh ngoài trời chuyện của con.Và lúc ta đã gặp thông.Anh ấy là đồng nghiệp cùng công ty.Xét về các bộ.Thì thua xa tôi.Những ở bộ phận.Cơ duyên khiến tôi và chàng trai trẻ ấy.Nói chuyện đó là do máy tính của tôi bỗng dưng bị sập nguồn phòng kỹ thuật lại bận rộn.Người thì họ.Người thì có dự án khác.Tôi đành phải nhờ không.Nhờ nhờ trong lúc vừa sửa vừa trò chuyện.Hai đứa lại hợp nhau bất ngờ.Sau khi xăm xong.Ông lại trêu tôi.Từ sau máy chị có vấn đề gì cứ gọi em.Chưa chờ phòng kỹ thuật thì lâu lắm.Có gì cũng phải vứt máy xuống tầng dưới đấy chứ.Chỉ cần thi thoảng mua cà phê cho em thôi.Nói xong thì cậu ta nháy mắt rời đi.Còn tôi thì có cảm tình rất tốt.Hôm sau tôi mua cà phê cho cậu ấy thật.Cả khuấy đều lên chiều.Tôi cũng chẳng ngại gì và bảo với mọi người.Ai giúp mình thì mình trả ơn chứ.Và dường như như thế đã khiến tôi và thông có cơ hội gần nhau.Tôi nhờ cậu đồng nghiệp giúp bất kể việc gì.Từ việc cài đặt photoshop.Hai lệnh sai ở excel.Nói chung.Đôi khi cũng là một cái cớ để tôi gọi riêng thông vào phòng của mình để nhờ vả.Sau đó thì đi cà phê như một lời cảm ơn.Cậu ai cũng nhiệt tình đáp lại tình cảm của tôi.Và điều gì đến đã đến.Thùng với tôi đi du lịch cùng nhau và lấy cớ là đi công tác.Tôi cho cậu ấy tiền.Ngược lại cậu ấy quan tâm chăm sóc tôi từng chút một.Nhiều lúc nằm trong vòng tay của trai trẻ.Tôi cảm thấy tội lỗi vô cùng.Tôi đã là mẹ hai con có chồng có gia đình.Mà lại hình sự như thế nào.Nhưng nghĩ về những đêm hai vợ chồng quay lưng nhau ngủ.Mỗi bữa ăn chị nói dăm ba câu.Tôi lại lấy đó để bao biện cho hành vi của mình.Tôi nghĩ.Mình sa ngã như thế này.Cũng do chồng là ra.Phụ nữ mà.Ai cũng có nhu cầu được yêu thương và quan tâm.Mọi chuyện nó cứ như thế tôi nghĩ chẳng ai hay vì tôi cũng khá là kính tiếng.Không là người trẻ cũng không muốn mang tiếng cặp với chị già để có tiền.Nên cậu ấy lại càng kín tiếng hơn tôi.Hơn.Tôi cảm giác đó.Cậu ấy cũng thật lòng thương tôi.Cõi chưa bao giờ đòi hỏi về mặt vật chất.Toàn là tôi tự nguyện đưa tiền.Hôm gần đây.Chồng tôi nói đi công tác ở sài gòn hai tuần tôi rất mờ.Con thì đã có người giúp việc lo tôi dành nhiều thời gian bên tình trẻ.Tới ngày tôi muốn trở về.Tôi lại về đúng giờ và cơm nước chào mừng chồng trở về.Lúc này anh gặp một hộp trà được chạm trổ rất cầu kỳ.Sang trọng lên đàng và bảo.Anh được tặng hộp trà quý này.Nghe nói nó đắt giá lắm.Mà cũng chẳng muốn thử.Em muốn thử hay không.Ai biếu ai thì biếu đi nhé.Tôi cũng khá hí hửng.Vì trong đầu đã nghĩ ngay tới thông.Cậu ấy còn trẻ nhưng lại thích uống trà như là cụ già.Tôi cảm ơn chồng chờ báo.Vợ.Có một đồng nghiệp ở công ty rất hay giúp đỡ em.Chắc em mang tặng bạn ý.Tùy em.Dù sao anh cũng không.Ngày hôm sau.Tôi gọi thông vào và tặng cho cậu ấy.Thậm chí tôi còn chủ động đi pha để cho thông thủy.Nhưng khi pha xong.Cầu được nhịp đã nhìn với ánh mắt hơi nghi ngờ.Rồi vừa đưa lên miệng vừa thử.Thông lập tức phun ra.Chị.Đây đâu phải là chà thượng hạn chị nói.Trà này được ướp bột gì đấy.Chỉ nhìn màu chàm là biết.Có màu trắng hơi đục nước kẹp.Tôi ngồi ngựa hỏi đi hỏi lại thông vẫn khẳng định.Chắc chắn rồi chị ơi.Cái hộp bên ngoài chỉ là cái vỏ.Cái túi trà bên trong là hàng dỏm đó.Chưa kể còn bị trộn với bột gì đó.Em uống không nổi.Tôi chợt đến người.Có khi nào tuấn cố tình.Nhưng tại sao anh lại làm thế.Tôi lập tức phi như bay đến công ty của chồng.Chị gọi anh ra quán cà phê.Tuấn nhìn tôi hoảng hốt và bật kỳ.Quả nhiên là như anh dự đoán.Em sẽ tặng quà cho ai.Em sẽ phản ứng như thế nào khi em biết chà giỡn.Anh nói như vậy là sao chứ.Là sao em phải biết rõ hơn anh chứ.Bao lâu nay anh không nói đâu có nghĩa là anh không biết.Nhưng anh cũng muốn chứng minh cho em biết.Anh mới là người hiểu em nhất.Cho dù anh không thể hiện điều đó ra.Phụ nữ bọn em ấy.Thèm lắm.Vợ muốn chồng già.Vợ muốn chồng có thời gian để quan tâm.Tuấn còn nói rất dài nhưng tay tôi đã bị ù đi.Sau cùng.Tôi chỉ nhớ anh rút ra từ đơn ly hôn.Và bà phù thủy tôi biết đi.Nếu nghỉ cho các con thì nên cố mà sống và sửa chữa sai lầm.Còn muốn đi theo tình yêu thì anh ấy cũng chấp nhận.Tôi thật sự không muốn ly hôn.Đương nhiên rồi.Nhưng sống trong đau khổ dằn vặt.Liệu tôi có hạnh phúc.Và không tái phạm sai lầm nữa hai.Tôi phải quyết định như thế nào đây.Xin mọi người hãy tư vấn giúp tôi.Bạn thân mến thông qua hay tâm sự vừa rồi bạn nghĩ như thế nào.Nếu có lời khuyên hay nhận xét về tâm sự.Xin hãy để dưới phần bình luận của video nhé.Tâm sự và lock xin dừng video tại đây cảm ơn bạn đã theo dõi video.Xin chào và hẹn gặp lại ở video tiếp theo. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com