Tâm Sự Tập 183 -xem E Vvợ Là Osin.hãy Nói Cùng Tôi_giọng đọc Ngọc Tuyết_tâm Sự

tâm sự tập 183 -xem e vvợ là osin.hãy nói cùng tôi_giọng đọc ngọc tuyết_tâm sự
Chào mừng bạn đến với tâm sự và.Xin chân thành cảm ơn bạn thời gian qua đã luôn đồng.Cùng tâm.Tâm sự bài hát luôn luôn mong muốn đem đến cho bạn những.Đăng ký kênh.Để không bỏ qua những video mới nhất.Trong khung.Mời bạn lắng nghe tâm sự có tựa đề.Ước gì cậu em chồng làm gì.Theo những gì mà tôi tự cảm nhận.Là con út trong gia đình nên tuấn được bố mẹ chiều chuộng nâng niu từng.Cấu tạo phát triển bình thường nhưng chỉ có là một đứa trẻ to xác chưa bao giờ phải đục.Ai vào việc gì.Anh ngỏ lời muốn cưới tôi làm vợ.Tưởng anh nhậu được đâu.Tưởng anh thấy nhảy cẫng lên vì sung sướng.Ai dè anh cười như miếu.Những điều đó đồng nghĩa với việc.Em phải ở chung với gia đình anh đi.Dù tôi quả quý.Em biết rồi.Nhưng anh vẫn tỏ ra nghi ngờ.Gia đình anh gồm có bố anh.Mẹ và thằng em trai anh nữa.Tôi khẳng định một lần nữa để anh ngừng lèo nhèo.Em bớt.Ở nhà chồng.Tôi thấy quyết định ấy nó hoàn toàn đúng đắn.Vợ chồng tôi còn trẻ.Chưa đủ sức mua nhà riêng.Ở với bố mẹ chồng thì gánh nặng về kinh tế sẽ nhà đi rất nhiều .Đây cũng sẽ là khoảng thời gian để chúng tôi tích lũy.Chờ đến khi nào đủ lông đủ cánh thì buông xả.Tất nhiên tôi chẳng bao giờ tâm sự điều thầm kín ấy với mẹ chồng.Bà chưa về hưu.Rất bận rộn với công việc giảng dạy và quản lý trường.Bố chồng tôi còn bận hả.Ngoài giờ hành chính.Ông thường xuyên phải trực đêm ở bệnh viện.Lịch làm việc dày đặc của bố mẹ chồng khiến cho tôi và họ ít có dịp chà mặt nha.Bởi vậy những xích mích hay bất đồng trong quan điểm sống hậu thư.Chưa lần nào xảy ra.Anh lẽ điều đó phải khiến cho tôi cảm thấy hài lòng và mãn nguyện khi ở nhà chồng.Nhưng mọi chuyện không đơn giản như vậy.Rắc rối tìm đến tôi xuất phát từ tuấn.Cậu em chồng công tử bột.Ấn tượng đầu tiên của tôi về cậu ta khá bình thường.Tuấn đang là sinh viên đại học.Mặt mũi thì hiền lành trắng trẻo.Nhưng khi về sống chung.Tôi mới hiểu tại sao trước đó chồng mình cứ liên tục cảnh báo tôi về cậu em trai này.Theo những gì tôi cảm nhận.Là con út trong gia đình nên tuấn được bố mẹ chiều chuộng nâng niu từ bé.Cấu tạo và phát triển bình thường.Nhưng chỉ là đứa trẻ to xác.Chưa bao giờ phải đụng tay vào việc.Chuyện bất thường.Tôi từng thấy trong đời.Là khi phát hiện chồng cửa phòng tuấn có một nút bấm.Khi mà tôi chưa kịp tìm hiểu tác dụng của cái nước mắm mấy thì mẹ chồng tôi say.Con bấm chuông rồi em tưởng xuống ăn cơm nhé .Tôi làm theo lời mẹ chồng.Tuấn mở cửa ra.Rồi chạy vụt xuống như thể cậu ta không hề nhìn thấy.Lúc cả nhà quây quần bên mâm cơm.Tôi sẽ tới đủ bốn bát cơm cho từng người.Mẹ chồng tôi bất ngờ nhất một bát lên.Đổ cơm vào nồi rồi bảo.Em tuấn ăn suất riêng con ạ.Vừa nói bà vừa gắp thức ăn vào một bát to tướng.Rồi phủ cơm lên trên.Đợi một lúc.Bàn trộn đều cơm và thức ăn rồi đặt trước mặt tướng.Con ăn đi.Tướng bưng bát cơm chạy ra phòng khách.Bật tivi ngồi ăn một.Cả nhà không ai nói gì.Ăn xong.Cấu tạo quản bát vào chậu rồi rửa tay chạy vụt lên phòng.Thanh niên hai mươi tuổi đầu mà ăn cơm mẹ phải trường.Tôi đã phải thích nghi với điều ấy và coi đó là một sự tích đặc biệt của em chồng.Nhưng việt dọn phòng của cậu ta mới là điều gì nhất mà tôi được trải nghiệm.Hôm ấy là cuối tuần.Mẹ chồng tôi vẫn còn nhiều việc cần phải giải quyết ở trường.Bà gọi cho tôi.Con lên phòng của tuấn.Họ nói vậy.Bảo nó xuống nhà xem tivi.Rồi con quét dọn phòng nó dùm mẹ nhé.Lệnh của mẹ chồng tôi không dám trái ý.Đứng trước cửa phòng tuấn tập bấm chuông đập cửa.Gọi nhưng họ đúng mười lăm phút tuấn mới xuất hiện.Cậu ta chị mặc với tôi.Có việc gì thế chị.Tôi truyện.Y như lời mẹ chồng.Tướng miễn cưỡng đi xuống.Tôi bước vào phòng của cậu ta.Đó là một bãi chiến trường kinh dị.Mùi thức ăn bốc lên nồng nặc.Vỏ mì tôm vỏ bột canh cầu ta nắng lên.Lên nóc nhà.Bim bim và bánh kẹo ăn không hết.Cậu thanh yến xuống gầm gì.Chưa kể học bàng và những ngọn nến khác.Cũng chất đầy vỏ hộp sữa.Kẹo cao su dính khắp sàn nhà.Mặt tường và cánh cửa sổ.Tôi gần như chết chìm trong bãi chiến trường ấy.Mất cả nửa ngày mới dọn sạch sẽ.Tưởng được mẹ chồng ghi nhận hay nhờ buổi trưa về.Bà chắc tôi sói xã.Đánh lẻ trước khi dọn phòng em.Không phải hỏi trước đó xem cái gì cần vứt.Cái gì còn để lại.Em nó đang kêu ầm lên.Nó không tìm thấy vài thứ cần thiết.Con lưu ý nhé.Lần sau nhớ làm cho cẩn thận.Từ ức chế vô cùng vì bị em chồng đối xử không khác gì một ô sin thiếu trách nhiệm.Tôi.Kể cả tôi với lại đóng giác kinh khủng kia để tìm những thứ mà cậu ta đang cần.Thì cậu ta cũng sẽ không biết nói lời cảm ơn.Thậm chí còn coi đấy là hành động sửa sai của tôi.Tiếp sau đây xin mời bạn lắng nghe tâm sự thứ hai có tựa đề.Em chồng xuống sờ trước màn đáp trả sòng phẳng của chị dâu.Tôi bước chân vào nhà chồng với biết bao ngỡ ngàng ai dè.Những bài tập tâm lý tôi luyện trước ở nhà.Hầu như không có tác dụng bởi thực tế nó khác xa với sách vở.May mắn là bố mẹ chồng tôi là khá tốt.Bố chồng điềm đạm ít nói.Mẹ chồng thì xà dễ vậy.Những giây phút ngại ngùng lúng túng nhanh chóng qua đi.Mỗi khi tôi bắt gặp nụ cười hiền của.Tôi thích nghi với cuộc sống ở nhà chồng khánh anh.Được làm công việc tự do.Nên tao không bị ai quản chút thời gian.Ta thường xuyên ở nhà.Thư thả với thói quen đánh răng rửa mặt thật lâu.Dưỡng da thật sâu.Ăn sáng thực sự.Sau đó mới bắt tay vào công việc chính.Làm việc đến khoảng mười giờ sáng tôi gặp laptop lại đi xuống.Đeo tạp dề rồi cùng mẹ chồng nấu nướng.Ngày nào hai mẹ con cũng ríu rít bên nhau.Với tôi hạnh phúc nó giản dị thật vô giá.Cuộc sống ở nhà chồng thực sự yên mã.Không có chút gợn sóng.Cho đến khi.Cô gái là bất thình lình ghé chơi.Mẹ chồng tôi tôi cười giới thiệu.Đây là trang.Con gái cô thảo.Hôm cưới của hai anh chị.Em nó cứ áy náy mãi vì không về giữa.Lần đầu gặp trang.Nền thật cố gắng thân thiện và cởi mở nhất có thể để cả nhà vui vẻ.Nhưng dường như mục đích ra chơi của trang không chỉ là chúc mừng đám cưới của vợ chồng tôi.Mà còn vì muốn chọc tức chị dâu mới.Lúc tôi đứng trong bếp một.Trang lọc cọc bước vào rồi buông một câu không đầu không đuôi.Chị đi làm đi chứ.Tôi tưởng mình nghe chưa rõ nên mới hỏi lại.Em vừa nói gì nhỉ.Trang tăng giọng lên so với lúc trước.Sao chị không chịu đi làm.Tôi hơi sóc trước câu hỏi ấy.Nhưng cố gắng giữ bình tĩnh để trả lời một cách tự nhiên nhất có thể.Chị có công việc rồi em à.Dường như chưa hiểu ý tôi tràn nhấn mạnh lần nữa.Em thấy bác gái nói chị toàn ở nhà.Tôi lại vui vẻ giải thích.Chị làm tự do nên muốn làm lúc nào thì làm muốn nghỉ lúc nào thì nghĩ.Chỉ cần đảm bảo tiến độ công việc là được em.Chành lắc đầu.Chán quá.Chị chẳng hiểu gì cả.Như thế ai gọi là đi làm.Kiểu như chị thì gọi là thất nghiệp.Nói gì thì nói.Trước sau gì chị cũng phải đi làm.Phụ nữ mà chỉ có anh vẫn ở nhà cũng không hay.Hãy của em họa này không chịu hiểu bản chất vấn đề.Lại còn ra vẻ dạy đời mình.Tôi không giữ được bình tĩnh nên mới gặp vọng căng thẳng.Em ơi.Hình như quan điểm của em về công việc nó hơi bị hạn chế.Chỉ có thể ở nhà nhưng chị vẫn làm việc và kiếm ra tiền bình thường.Tại sao cứ phải đi đến chỗ cố định ngồi đủ tám tiếng thì mới được gọi là công việc.Có lẽ trước đó jang tưởng tôi hiền nên bị tu hoặc lại.Có vẻ cài cứu lắm.Cảnh ngày hè giọng điệu của cô ta càng tăng lên.Đó chỉ là công việc lặt vặt không ổn định.Sau này về già.Chị sẽ không có lương hưu.Lúc ấy thì có mà chết đói.Thái độ can thiệp vô duyên của trang làm cho tôi sôi máu.Nhưng không để tôi có cơ hội bật là.Trang để ông anh nhậu phi ra phòng khách.Đoàn đã cười cười nói nói với mẹ chồng tôi.Nhưng kể từ lần va chạm ấy.Chén có vẻ cay với tôi.Mỗi khi trang xuất hiện tôi cũng gồng mình lên để chuẩn bị đáp trả những phát ngôn mang tính can thiệp.Bảo của cầu thang.Nhưng chưa bao giờ.Trang làm tôi hết kinh ngạc.Có lần đứng trước đám đông.Chàng bất ngờ chạy đến gần.Cho bụng tôi đã cố tình hỏi rất to.Thế chưa có gì à.Làng ấy chồng tôi đứng ngay càng nên tôi đành ngậm chanh cho qua.Nhưng trong một đám cỗ khác.Trang lại sổ sàn vạt áo tôi lên để xem bóng.Tôi chưa kịp phản ứng thì cô ta giả vờ thở hắt ra.Hi.Thế mà bảo được mấy tháng rồi cơ đấy.Tôi không thể nhịn được nữa nên mới kéo của ta lại nói thẳng.Sao em vô duyên.Chỉ chờ đến đó trang gào tướng.Em quan tâm đến chị mới hỏi thăm.Còn nếu chị cảm thấy khó chịu trong người.Thì đừng tìm cách trút giận lên à.Chị hãy tự giải quyết vấn đề của chị trước đi.Đến lúc này thì tôi chỉ biết cạn lời với cô em họ.Tiếp sau đây xin mời bạn lắng nghe tâm sự thứ ba có tựa đề.Coi em vợ vô xin anh rể bị vũ thẳng mặt.Chị tôi vừa ra trường đã vội kết hôn.Ngày chị lên xe bông.Bạn bè của chị tỏ ra tiếc nuối.Chưa gì đã cưới phí hoài tuổi trẻ.Nhưng tôi không nghĩ thế chỉ cần quan sát anh rể một lúc.Tôi có thể hiểu vì sao.Chị lấy anh bằng được.Anh chẳng những đẹp trai mà còn ga lăng và rất vui tính.Xét về độ hài.Có lẽ diễn viên hài chuyên nghiệp cũng phải thu âm.Duyên hài của anh không phải dạng vừa.Anh nhịn cười rất giỏi.Nhiều lúc bị anh trêu mà tôi không hề bị.Vì mặt anh tỉnh bơ.Đến khi tôi nhớ gà bệnh bị hứa thì anh đã chạy đi đâu.Bố mẹ tôi đều là giáo nên họ rất nghiêm khắc.Ở trong nhà.Người lớn nói gì là con trẻ phải nghe gần gấp.Nhưng chính những nguyên tắc ấy khiến cho không khí trong nhà tôi hơi chậm và nặng nề.Sự xuất hiện của anh đã thay đổi mọi thứ.Những câu chuyện dí dỏm anh kể làm bố mẹ tôi cười chảy nước mắt.Mẹ tôi còn bảo.Thôi con đừng nói nữa mẹ cười vãi cả lưng rồi.Chị tôi xin cháo đúng lúc công việc đang bận rộn.Chưa hết kỳ nghỉ phép chị đâu vội vã đi làm vì sao ảnh hưởng đến con đường thăng tiến sau này.Trong lúc chưa tìm được giúp việc ưng ý mẹ tôi bảo.Hay mày xanh trông cháu giúp chị một thời gian được không.Mày đang nghỉ hè mà.Bình thường tôi rất thích trẻ con.Cháu tôi lại quen nên tôi đồng ý mà chẳng cần suy nghĩ.Sáng hôm sau.Tôi hưởng đạp xe đến nhà riêng của anh chị.Chị dặn tôi đủ thứ.Sữa của cháu chỉ để ở trong nồi cơm điện.Giờ giấc ăn uống của cháu chị đã biết lên giấy mày đọc rồi thực hiện đúng như chị nhé.Mày làm tốt chị sẽ thưởng xứng đáng yên tâm nhé.Nói xong chị leo lên xe.Vòng tay ôm lấy eo anh rể.Anh nháy mắt với tôi.Gì đường ăn tranh của cháu nhé.Biết anh trêu nên tôi chỉ cười hì hì.Buổi sáng đầu tiên trong cháu tôi thấy khá nhẹ nhàng.Cháu tôi ăn ngủ rất ngon.Không hề chống đói.Cháu cũng thích chơi với tôi.Chưa mấy chị nhắn tin.Chị bận lu bù nên không tạt về nhà đi.Mày cho trắng ủng hộ chị nhé.Tôi bế cháu run run một lúc thì cháu ngủ.Buổi chiều tôi cho cháu ra ngoài ngõ chơi.Đang vui tự nhiên cháu miếu.Đúng lúc anh rể về.Thấy con khóc anh cuốn lên.Ôi gì kêu có nhà gì hư quá để bố đánh chừa gì nhé.Tôi không nói gì đi thẳng vào nhà.Một lúc sau anh dễ nói rất to.Dì ơi là gì.Vì mất vệ sinh quá.Ai là đi bước biển lên mặt thùng đựng nước thế.Tôi giải.Tại lúc sáng con bé khóc.Em quan tâm đấy để chạy ra rổ nó.Anh rể tỏ thái độ không đùa chút nào.Gì phải chú ý chứ.Nước dùng để ăn uống chứ có phải là đổ đi đâu.Những ngày sau đó anh liên tục phàn nàn việc tôi làm.Chị xài từ bột trái cây.Tôi sâm trắng định cầm dao.Thì anh bất ngờ đề nghị.Giơ tay lên cho anh xem.Tôi hồn nhiên giơ tay lên trước mặt anh.Anh nhăn nhó.Đấy biết ngay mà.Gì rửa tay chưa kỹ.Toàn mùi xà phòng.Thế này định gọt trái cây thì có chết tôi cũng không dám.Lần này đi từ tự ái ra.Giả vờ có bạn rồi nên tôi xin phép về sớm.Một lần khác trong lúc ăn tối anh mở nồi cơm cao nhà.Nhìn này.Con gái trong nhà đáng lẽ phải để ý chứ.Ai lại để nhấc nồi cơm bẩn như thế.Tại sao những việc nhỏ xíu mà cứ để anh phải.Chị tôi lúc ấy mãi cắm mặt vào điện thoại nên không ý kiến gì.Trong mắt tôi.Gửi anh rể hiền lành vui tính đã biến thành một gà lắm đều khó tính.Hai tuần sau.Anh gọi cho mẹ tôi báo.Chúng con tìm được giúp việc rồi mà.Mẹ cứ yên tâm.Mẹ nhắn với dì oanh không phải sang trông cháu nữa đâu nhé.Lúc ấy tao mới thấy điên.Tôi bỏ công sức và thời gian để trông con giúp anh chị.Vậy mà anh chẳng cảm ơn được một câu.Mà suốt cả mấy tuần đó anh chỉ biết soi mói trách em.Thậm chí chạm cá và lòng tự ái của tôi.Tôi giận anh và giận cả bản thân mình.Đáng lẽ lúc anh chê tôi mất vệ sinh chê tôi lười thì tôi phải nói thẳng vào mặt anh rằng.Anh giỏi thì tự trong con và làm việc nhà của anh đi.Bạn thân mến thông qua ba tâm sự vừa rồi bạn nghĩ như thế nào.Nếu có lời khuyên cho tâm sự xin hãy để dưới phần bình luận của video nhé.Tâm sự.Xin dừng video.Xin chào. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com