Tâm Sự Tập 99 - Chồng Tôi Lái Tàu đi Biển.hãy Nói Cùng Tôi_giọng đọc Ngọc Tuyết_tâm Sự

tâm sự tập 99 - chồng tôi lái tàu đi biển.hãy nói cùng tôi_giọng đọc ngọc tuyết_tâm sự

Chào mừng bạn đến với ta.Xin chân thành cảm ơn.Đăng ký kênh.Để không bỏ qua.Những video mới nhất.Trong khung.Mời bạn đến với tâm sự có tựa đề.Ngay trong đêm tân hôn.Tôi đã bị chồng đánh bằng.Vì lý do không ngờ.Đến với chồng do mai mối nên từ lúc quen đến lúc cưới chứ vẫn vàng hai tháng.Cũng chưa muốn kết hôn.Nhưng có lẽ do duyên số nên chúng tôi đành bó buộc bên nhau.Tôi năm nay hai mươi tám tuổi mới kết hôn được một tuần nhưng có lẽ tôi có chết cũng không.Bao giờ quên được trận đánh bầm dập của chồng trong đêm tân.Từ quen chồng qua sự giới thiệu của một người chị đồng nghiệp.Từ lúc yêu đến lúc cưới chỉ vỏn vẹn hai tháng nhưng có lẽ do duyên số nên mặc dù không.Chồng lắm tôi vẫn quyết định cưới.Trước chồng tôi từng có thời sinh viên với tú suốt sáu năm trời.Đức tú mới nói lời yêu tôi và tìm hiểu tôi đã nghĩ rằng tôi và tú không thể ở bên.Vì tú thì quê ở huế tôi quê tận lào cai.Bố mẹ tôi nhất định sẽ không cho tôi làm dâu một nơi xa xôi như vậy.Huống chi tôi là con gái độc tôn của ông bà.Nhưng người tính thì không bằng trời tính.Tôi và tú đã hợp nhau đến từng chút.Càng yêu càng hiểu nhau.Tôi và tú điều quấn lấy nhau không rời.Chúng tôi đã có một tình yêu đẹp.Cho đến ngày cả hai cùng tốt nghiệp.Sau khi tốt nghiệp.Thì tú ngọc ý muốn đưa tôi về lập nhi .Trong khi đó bố mẹ đã có một chân chắc chắn ở quê cho tôi.Mẹ đã lo lắng cho tôi đến hao mòn cả người.Bà liên tục phân tích nếu tôi ở xa gia đình thì thế nào.Ra sao tuổi thân như thế nào.Chưa kể nhà tú cũng không phải kiểu có kinh tế.Mẹ tú vừa mới bị tai biến.Cho nên kinh tế chỉ phụ thuộc vào tiền lương cắt tóc của bố và tú.Nghe mẹ nói nhiều cộng thêm khoảng cách xa đã đẩy tin trống vắng.Tôi dần già cũng suy nghĩ lại và quyết định nói lời chia tay với tú.Nhưng mãi sau đó hai mươi lăm.Chúng tôi mới chính thức trắng nhất.Hai năm sau khi chia tay tú.Tôi cũng nuôi phần nào thì gặp chồng bây giờ.Đúng lúc đó tú lại liên hệ với tôi và nói rằng còn nhớ và yêu tôi lắm.Nhưng anh cũng không thể rời xa gia đình.Mọi thứ lại ùa về khiến cho trái tim tôi đau nhói.Tôi chỉ biết nói với tú rằng chúng tôi có duyên mà không có phần.Hôm đi chụp ảnh cưới thấy tao nghe điện thoại từ tú.Chồng đã tát cho tôi một cái đau điếng.Nếu hôm đó tôi không kiềm chế thì chắc chúng tôi sẽ không chụp hình.Chứ đừng nói đến chuyện cưới hỏi.Tôi nhớ trong cơn tức giận chồng lão vân.Chửi bậy với.Mày chặn số thằng đó ngay cho tao.Mày mà còn liên lạc với nó tao giết cả lũ.Tôi vẫn nhớ anh ấy đã đe dọa như vậy.Kể từ hôm đó.Tôi chặn số không liên lạc thêm với tú nữa.Chồng tôi cũng mua giận và đám cưới của hai đứa diễn ra gì trang.Không gặp sự cố gì .Tuy nhiên trong lòng tôi vẫn cảm thấy buồn bã bất trắc khi lấy anh.Đêm tân hôn có lẽ là đêm cay đắng nhất cuộc đời tôi.Trước khi ưu tú tôi và anh đã quan hệ.Nên khi chồng tôi thấy tôi không còn trinh anh đã hành hạ nắng viết thậm chí đánh tôi đến.Tím cả mặt.Và sau đó chiến tranh.Đành phải bị hủy vì tôi không khác gì đã bị tai nạn.Tôi chỉ biết khóc chứ không hề giải thích bất cứ câu nào.Tôi nghĩ anh ấy đã không tin tôi nên dù tôi có nói cũng chẳng ích gì.Suốt mấy ngày nay.Tôi chẳng nói gì với chồng.Đêm đến.Tôi cũng ôm chăn ga sofa mà ngủ.Đối về nãy mới cưới chưa được một tuần mà anh ấy đã như thế.Tôi không hiểu sao này làm sao tôi có thể sống chung với người chồng vũ phu ghen tuông lắm tật xấu.Như vậy.Tiếp sau đây xin mời bạn đến với tâm sự thứ hai có tựa đề.Bố xét nghiệm để hiến thận thì biết con không cùng huyết thống.Khi con trai và chồng tôi đã được đưa vào phòng hậu phẫu tôi mới có thời gian để trải lòng mình.Đứng ngoài phòng phẩm.Tôi cảm nhận thời gian trôi qua dài như mấy năm.Chồng và con tôi vừa trải qua cơn đại phẫu.Thật may mắn là ca mổ đã thành công tốt đẹp.Nhưng những gì mà chồng tôi nói khiến cho tôi nhớ cả đời anh bảo.Ngày hôm nay anh bước vào căn phòng này.Có thể sẽ thành công hoặc không.Nhưng anh vẫn muốn nói cho em biết.Anh tự nguyện.Vì con anh có thể làm tất cả.Có lẽ nhiều người sẽ nghĩ.Một người bước cứu con nên nói như vậy là chuyện bình thường.Nhưng không.Chồng tôi chỉ là bố của con trên pháp.Còn về mặt di truyền.Anh hoàn toàn không cùng huyết thống với thằng bé.Nói đến chuyện này thì tôi cảm thấy tội lỗi vô cùng.Vợ chồng tôi sống với nhau đã mười năm.Cuộc sống của chúng tôi hạnh phúc.Hàng xóm ít khi nghe gia đình tôi to tiếng.Thành chí nhiều người còn nói chồng tôi chính là mẫu hình lý tưởng cho mọi người đàn ông.Nhưng gia đình nào cũng vậy.Luôn có góc khuất mà người ngoài không thể nhìn thấy được.Hồi mới cưới nhau.Vợ chồng tôi sống xa nhau ba năm trời.Chồng tôi là dân lái tàu.Anh cứ đi biền biệt xe.Có khi cả năm anh chị ở nhà có vài tháng.Còn lại là những tháng lênh đênh trên biển.Cũng vì vậy mà mấy năm trời.Vợ chồng tôi không có đứa con.Người không hiểu thì nghĩ chúng ta hiếm muộn.Nhưng người nào biết hoàn cảnh sẽ nhận ra.Nguyên nhân con đến chậm với chúng tôi là do chồng cứ đi xa nhà chẳng có thời gian mà gần.Tôi còn nhớ năm ấy tôi bị ốm liên miên.Chồng tôi thì ở xa.Shop ruột cho vợ nên mới nhờ cậu bạn thân qua để chăm cho vợ lúc bị ốm.Có một đêm.Tôi và anh ta đã không kiềm chế được mà đến với nhau.Sau đêm ấy thì chúng tôi thỏa thuận không gặp lại nhau nữa.Cũng xem như tôi và anh ấy chưa xảy ra chuyện gì.Một thời gian sau thì tôi biết mình có thai.Chồng tôi vì vui mừng nên cũng nghỉ việc ở nhà kinh doanh.Dĩ nhiên tôi cũng lo lắm.Vì chẳng biết đứa con trong bụng mình là con của chồng hay là của người đàn ông kia.Bảy năm nay lòng tôi cứ lấn cấn nửa muốn nửa không muốn biết sự thật.Một tháng trước con tôi bị suy thận.Tình hình nghiêm trọng đến nỗi bác sĩ yêu cầu cả nhà tôi xét nghiệm tìm thận tương thích để ý.Thận cho con.Tôi và chồng đều xét nghiệm.Nhưng hôm nay đi chở ga.Anh hỏi tôi.Ai là bố của thằng bé.Câu hỏi đó làm tôi chết.Tôi định dấu.Nhưng nghĩ kỹ lại và thấy mình quá tội lỗi nên đã nói toàn bộ sự thật.Vậy mà chồng tôi vẫn bao dung.Anh nói chuyện của chúng tôi sẽ tính sau.Còn trước đi.Anh cần cứu con đã.Trong mắt chồng tôi đứa trẻ đang bị bệnh là con của anh mãi mãi là như vậy.Mai này khi con khỏe lại.Tôi sẽ nói sự thật cho con để con biết bố của mình vĩ đại đến nhường nào.Bạn thân mến thông qua hay tâm sự vừa rồi bạn nghĩ như thế nào.Nếu có lời khuyên cho tâm sự xin hãy để giúp phần bình luận của video nhé.Xin chào. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com