Tâm Sự -tìm Mọi Cơ Hội để Hành ...người M ẹ.hãy Nói Cùng Tôi_giọng đọc Ngọc Tuyết_tâm Sự Blog

tâm sự -tìm mọi cơ hội để hành ...người m ẹ.hãy nói cùng tôi_giọng đọc ngọc tuyết_tâm sự blog

Mời bạn lắng nghe dòng tâm sự của tôi.Nghẹn ngào khi vô tình nghe được cuộc trò chuyện của bố mẹ chồng.Sau khi cưới thì vợ chồng tôi ở riêng.Còn bố mẹ chồng sống chung với vợ chồng của anh cả.Chị dâu tôi tính tình không tốt.Khi ăn nói ngang ngược.Nên tôi và chị ấy không thân thiết nhau cho lắm.Chín mẹ chồng cũng nhiều lần mắng mỏ con dâu trưởng.Thậm chí có lần.Cuộn dây dắt đến.Đuổi vợ chồng anh chị ra khỏi nhà.Dù thế nhưng chị dâu vẫn ngang bướng cãi lại thay đổi.Và tuyên bố có chết.Cũng không ra khỏi nhà.Bạn có thể nói mối quan hệ giữa mẹ chồng và chị dâu luôn căng thẳng.Và bà thường xuyên tâm sự trò chuyện với tôi.Tôi cũng chưa từng làm điều gì hay nói những gì khiến cho mẹ chồng giận dữ hay xích.Nhưng tôi thấy rất rõ là mẹ chồng rất thương con trai của anh chị.Nói cách khác.Dù cùng là cháu nhưng bà lại đối xử phân biệt dệt trời.Mẹ chồng còn nói rằng.Sau này sẽ sống chung nhờ vào cháu.Nên phải đối xử tốt.Tôi nghe rồi cũng trôi qua vì không để thăm lắm.Hôm qua tôi đưa con đi dạo hội chợ và mua tặng mẹ chồng một cái áo mới rất đẹp.Vừa về đến nhà tôi đã hướng hở đem cáo xuống để tặng mẹ chồng.Nào ngờ chưa vào nhà.Tôi đã nghe được tiếng của mẹ chồng trách cứ bố chồng.Bịch bún bò đó là tôi mua cho thằng cu thích chứ có phải mua cho thằng bơ đâu.Mà sao ông lại lấy đưa cho thằng bo.Cổ tích là con của anh chị cả .Còn ba là con tôi.Nghe mà tôi chết lành cảm giác tức nghẹn tân cổ.Ngay cả bịch bún bò nên mẹ chồng cũng tính toán với con tôi như vậy.Bà còn phân biệt đối xử như thế nào nữa đây.Hồi sáng bố chồng đưa con tôi bịch bún thằng bé hồn nhiên ăn hết.Tôi cũng không nghĩ là của mẹ chồng mua cho con của chị dâu.Cầm kéo về tuổi thân thì một mà sóc con thì mười.Cùng là cháu tại sao mẹ chồng là thiên vị như vậy.Tôi buồn quá chẳng còn thiết tha gìn giữ mối quan hệ với mẹ chồng nữa tôi chỉ phân vân.Có nên kể cho chồng nghe cho bàn bạc việc chuyển về ngoại ở hai khu.Tôi không còn muốn ở gần nhà chồng nữa.Tiếp sau đây mà đã lắng nghe dòng tâm sự thứ hai có tựa đề.Chiều chả thủ hiền của con rể với mẹ vợ.Từ ngày vợ có bầu gần như hôm nào thắng cũng uống rượu.Có hôm không sai.Nhưng người thì điên điên.Tháng lại nói lắm.Có hôm say thì thắng lại nôn ọe hết cả ra sàn nhà.Một vài lần đầu.Tao còn chịu được nhưng bây giờ đây nó thành cơm bữa nên cô cứ phát điên phát rồi lê.Mỗi lần thấy chồng về nhà buồn.Chừng nam trần bắc đá đi chiêu.Nồng nặc mùi men rượu như thế.Ngày mới biết tin vợ có bầu thắng rất mừng.Mừng như trúng số độc đắc.Anh gọi điện thông báo hết cho bạn bè người thân.Rủ rê bạn đi uống ăn mừng.Nhưng người mà tháng không chủ động báo tin chính là bố mẹ vợ.Mà từ ngày cưới đến nay số lần anh gọi điện để hỏi thăm bố mẹ.Chưa đếm được trên đầu ngón tay .Thánh thượng viện lý do.Bố mẹ không thích anh.Anh có gọi thì vẫn thế em thay anh hỏi thăm là được.Thò còn nhớ hồi tháng còn tán tỉnh thì mẹ cô đã phản đối kịch liệt.Mẹ thọ bảo.Con trai làm cái nghề lái xe đường dài thì không được đánh tin tưởng.Thu nhập lại không ổn định với lại không chung thủy.Cẩn thận không được trước bệnh vào thân.Chơi cờ bạc rượu chè đủ thứ tệ nạn.Định điểm là có hôm thắng đến chơi nhưng chưa kịp vào nhà thì đánh nghe giọng của mẹ thoa.Chiếc ô.Mày có mắt mà như mù vậy cô.Mày yêu cái thằng thắng nó có vì cái gì hả.Người thì gầy như nhiệm đàn ông con trai nhìn sang sao không có sức sống.Sau này mày lấy nó về.Nằm ở trên bụng vợ là không biết đủ sức làm hay không.Nghe đến câu đó thì động từ thái của thắng bóc cao gồm ngục.Đỏ mặt tía tai anh phi thẳng xe ra đây.Cả tháng sau đó thắng biệt tâm.Không một tin tức.Cô đã tìm mọi cách liên lạc nhưng không được.Nhưng sau đó đột nhiên thắng lại quay lại và tiếp tục bày tỏ tình yêu với.Thấy con gái quả quyết lựa chọn tình yêu của mình.Bố mẹ của thoa đầu đồng ý.Đám cưới của hai người được tổ chức nhanh gần.Sao nửa năm ngóng chờ.Thì cuối cùng thoa báo tin vui mình có thai khiến cho bố mẹ cô vui mừng ra nước mắt.Mẹ của tôi luôn điện bão cảm ơn trời.Bà bảo với thoa.Phụ nữ lấy chồng mà không có con thì tội lớn con ạ.Chưa biết tại ai nhưng phụ nữ sẽ khổ chứ.Vợ có tin vui tháng mừng hơn ai hết.Có ai bảo tôi nằm ở trên bụng vợ không biết làm gì nữa hay không ta.Lời của thánh nói khiến cho thoa giật mình.Thì ra anh ấy đã nghe hết lời mẹ cô nói hôm nọ.Và cũng từ đây thái độ của chồng thoa đổi khác rất nhiều.Anh cứ như người trên mây vợ mang bầu.Thì đi chúc tụng với bạn bè nhưng không hề quan tâm đến vợ.Nhiều hôm tôi chờ cơm chồng suốt đêm tụt huyết áp.Những thắng về vẫn không một câu an ủi thậm chí còn đang tiến.Câu chờ tôi làm gì.Giờ tôi không lái xe đường dài nữa.Thì cô lo việc gì tôi đứng đỡ hay đi lung tung.Tôi đang rán là người nghiêm túc đây.Thế vẫn chưa thỏa lòng của cô và bố mẹ cô hay sao.Hoa buồn khổ mệt mỏi và suy nghĩ.Mẹ cô thì sốt ruột thu xếp vì ở quê để lên chăm sóc con gái.Bà đi chợ nấu nướng dọn dẹp giúp con.Hoa đỡ mệt phần nào nhưng cô lại thấy thương mà.Khát vọng xưa.Bà rất hay ý kiến với con rể.Nhưng ngày bà chấp nhận thắng là con trong nhà bà luôn cố gắng gần gũi chiều chuộng con rể.Những tháng thì càng ngày càng quá đến.Mẹ vợ lên một tháng anh tao bán nhà gần một tuần.Thời gian còn lại là về nhà lúc nào cũng trong tình trạng dở tỉnh dở say.Chưa một lần ngồi ăn cơm với mẹ vợ.Nhiều hôm thắng lão đảo bước vào nhà và liên tục nôn ọe.Anh ôm từ phòng khách vào các phòng ngủ.Nhìn thấy cảnh con gái bụng to hơn người như thế mà phải dọn dẹp.Thì mẹ của thoi lại lặng lẽ đi lau dọn hồ con.Có hôm thôi mệt quá nên đi ngủ sớm.Thắng về thì ở e từ xa.Mẹ vợ thay thế chạy đi lấy cái chậu.Để hứng khi con nói ra.Nhưng hắn lại gạt chiếc chậu ra.Mày sổ tay xuống sàn nhà.To nhìn thấy cảnh tượng đó đã gào khóc lên.Chờ chị chiến thắng bằng tất cả những lời cay nghiệt ngã.Đóng phòng ngủ lại.Tránh trường trần nhìn vào mặt của vợ và nói.Mẹ cô chẳng phải đã quá ghét tôi rồi hay sao ghét thêm tí nữa thì có sao đâu.Mà tao đâu bắt bà phải dọn.Tại bà thích phục vụ con rể đấy chứ.Nói rồi thắng cười khanh khách.Mặt cho thoa bụng chửa vượt mặt.Ngồi khóc ấm ức.Tiếp sau đây mời bạn lắng nghe dòng tâm sự thứ ba có tựa đề.Nghẹn ngào mang kết quả khám bệnh ung thư vú.Tôi choáng váng trước hành động của chồng.Nhận kết quả khám bệnh bị ung thư tuyến giáp.Mà tôi khóc hết nước mắt trên đường về mặc dù bác sĩ đã giải thích cặn kẽ về căn bệnh.Chỉ cần tới tuân thủ phác đồ điều trị là có hi vọng.Nhưng tôi vẫn thấy sợ hãi và lo lắng.Chưa nói đến vấn đề tiền bạc để chữa trị.Không biết khi tôi báo tin với chồng thì anh sẽ phản ứng như thế nào vợ chồng tôi là.Nhau đã bảy năm.Có hai đứa con.Chồng tôi tính tình thì khô khan cộc cằn lại có phần chặt chẽ về tiền bạc.Anh chỉ đưa tiền cho tôi chi tiêu sinh hoạt hàng tháng.Còn lại thì anh cất giữ gửi ngân hàng và không cho tôi nắm quyền kiểm soát.Vợ chẳng may muốn mua sắm món gì hoang phí.Là sợ bị chồng mắng.Chồng tôi cũng có rất nhiều tật xấu nhưng tôi vẫn nhận nhìn sống vui vì con.Được cái anh không sa đà vào tệ nạn.Chị đi làm rồi về nhà xem tivi đến giờ thì đi ngủ.Vừa nhìn thấy tôi nước mắt ngắn dài bước vào nhà.Chồng đã hỏi tôi làm sao.Đưa hồ sơ bệnh án cho chồng xem.Anh nhìn kỹ rồi hỏi một câu thành ngữ.Bệnh gì chữa cần bao nhiêu tiền.Chắc là tốn kém lắm nhỉ.Tôi đang định bảo chuyện chữa bệnh tôi sẽ tự lo không cần anh bận tâm.Nhưng tôi chưa kịp nói thì chồng đã quan hồ sơ bệnh án của tôi xuống nền nhà.Rồi anh thản nhiên dắt xe ra khỏi nhà.Nhìn bóng dáng chồng mất hút mà nước mắt tôi cứ thế chảy dài.Dù đã nhiều lần tự nhủ với lòng.Hãy sống vì con vì trách nhiệm chứ đừng hy vọng quá nhiều ở chồng.Thế nhưng trong cảnh ngộ nhận.Tư vấn không khỏi chạnh lòng đau.Một lúc sau tôi nghe tiếng xe của anh về.Bước nhanh vào nhà.Thấy tôi vẫn khóc lại bảo.Khóc cái gì mà khóc.Có bệnh thì chữa chứ sao đâu.Cầm lấy một trăm triệu này cứ dùng đi hết thì anh rút thêm.Hôm nào vào viện nói một câu.Anh còn biết đường mà xin nghỉ làm.Nói xong chồng tôi mở tivi lên xem.Không an ủi hay động viên vợ thêm câu nào.Hóa ra chồng tôi vừa ra ngân hàng để rút tiền về.Hành động của anh khiến tôi quá xưởng sờ kinh ngạc.Nước mắt vẫn rơi nhưng tôi lại không kiềm chế được mình ở một nụ cười khi nhìn thấy người chồng theo.Hóa ra chung sống nhiều năm nhưng tôi vẫn chưa thực sự hiểu về bản chất con người của chồng mình.Mai là tôi chưa rời bỏ anh.Nếu không thì tôi đã là người hối hận rồi phải không mọi người.Đánh thức màn thông qua ba tâm sự vừa rồi.Mày nghĩ như thế nào.Nếu có lời khuyên hay nhận xét về tâm sự xin hãy để giúp phần bình luận cụ video nhé.Tâm sự block xin dừng thi đua tại đây xin chào và hẹn gặp lại bạn ở những video tiếp theo. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com