Tâm Sự - Tôi Chung Chồng Với Những Người đàn Bà Khác _ Hptk @tÂm SỰ Eva @audio CuỘc SỐng

tâm sự - tôi chung chồng với những người đàn bà khác _ hptk @tÂm sỰ eva @audio cuỘc sỐng

Chào mừng quý vị và các bạn đã quay trở lại với trên một của.Tôi.Tôi chung chồng.Cùng những người đàn bà khác tôi và chồng về ở với nhau mà chẳng cần.Đăng ký kết hôn.Lúc ấy anh đã trải qua một đời vợ và ly hôn.Còn tôi là cái chờ chồng.Chúng tôi chỉ làm cơm mời họ hàng hai bên chứng kiến.Chúng tôi về sống với nhau.Chồng bảo không muốn đăng ký kết hôn vì sợ phức tạp.Tôi cũng nghĩ đơn giản.Tình yêu cần gì phải pháp luật chứng giám.Chỉ hai người yêu nhau là đủ.Nên cũng chẳng quan trọng.Việc đăng ký kết hôn.Cứ thế chúng tôi đã gắn bó với nhau hơn mười năm.Có với nhau hai đứa con.Anh là một người đàn ông tốt.Yêu thương vợ con và có trách nhiệm với gia đình.Chúng tôi có công ty riêng.Tài sản hai vợ chồng làm ra.Mua sắm.Khi thì đứng tên tôi.Tin ai đứng tên anh.Sức khỏe của tôi không được tốt.Nhưng anh lo cho tôi rất nhiều.Nhớ hồi tôi có bầu hay bị chuột rút đau chân.Anh ngồi cả đêm bóp chân cho tôi.Nấu cháo cho tôi ăn.Đến tận bây giờ vẫn thế.Ra khỏi nhà thì tôi .Chữ ở nhà anh vẫn lo lắng cho tôi nhiều chuyện.Anh chẳng lẽ hà bất cứ việc gì và tận tâm.Với các con.Anh cũng không bao giờ có thật.Hãy nói những lời tục tĩu trước mặt tôi.Mới gia đình người thân của tôi.Anh cũng chu đáo vô cùng.Anh nói dù hai chúng tôi không đăng ký kết hôn.Nhưng cả đời anh chỉ coi tôi là vợ.Vì tôi đã sinh cho anh những đứa con.Khóc người phụ nữ nào thay thế được tôi trong lòng anh.Thiện nhân.Đừng bắt anh phải chung thủy với tôi.Về đến nhà.Anh là của tôi của con.Nhưng ta khỏi nhà.Anh thuộc về người đàn bà khác.Nếu tôi ghen tuông nếu tốt khó chịu.Bà không chấp nhận nổi thì đường ai nấy đi.Còn nếu tôi chấp nhận được điều đó.Thì chúng tôi tiếp tục sống.Thời gian đầu.Tôi khó chịu vô cùng.Nhưng biết tính anh.Nói là làm.Anh từng nói với tôi.Người vợ đầu tiên của anh vì không chấp nhận điều này.Nên hai người chia tay nhau.Mà tôi thì sợ mất anh.Nền từ chấp nhận người đàn ông của mình .Có những người đàn bà khác.Cứ thế mười năm nay.Ngoài tôi anh có thêm những người đàn bà khác.Có người chung sống với anh.hai mươi lăm như vợ chồng.Tôi chẳng hiểu vì những lý do gì.Họ và anh lại chia tay nhau.Trong mười năm ấy.Bao nhiêu người đàn bà đã đi qua đời anh.Tôi cũng chẳng nhớ.Cũng chẳng muốn quan tâm.Tiền chứ.Buồn chứ.Nhưng tôi biết.Không thể giữ tiếng anh cho mình.Nên anh chấp nhận.Đối đầu.Đôi khi.Chỉ có một mình.Tâm sự của người thứ ba.Giá mà tôi biết.Đó là mối quan hệ.Không có đường lùi.Người thứ ba thì mấy ai được tôn trọng.Cảm thông.Tôi biết vậy.Nền âm thầm giữ chặt mối quan hệ này trong bóng tối.Cần thì tìm đến nhau nhưng có mặt mọi người thì làm như không quen biết.Anh có vợ.Có con rồi.Tôi mãi mãi chỉ là cái bóng trong cuộc đời anh.Anh và tôi làm chung một công ty.Những lần tổ nhau cà phê ăn uống.Khiến chúng tôi hiểu nhau nhiều.Và có tình cảm với nhau lúc nào không biết.Tôi biết.Anh đã có vợ.Nhưng anh luôn buồn phiền về cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc.Anh bảo anh cưới vợ.Vì bất đắc dĩ.Sao cậu ấy có thầy chưa.Cưới về mới bị.Đó là người đàn bà không biết chăm lo.Buôn bán chào gia đình.Anh cầm tay tôi vào.tám à anh gặp em trước cô ấy.Anh yêu em.Anh sẽ bỏ vợ để cưới em.Nghe những lời anh nói.Tôi đã tìm.Bà không ngại ngần ngã vào vòng tay anh.Ở công ty.Chúng tôi vẫn giữ khoảng cách.Chỉ xem nhau là đồng nghiệp.Nhưng khi vào khách sạn.Đóng cửa lại.Chúng tôi lại quấn lấy nhau.Anh không ngừng thủ thỉ vào vai tôi rằng.Đã bỏ vợ.Tôi sẽ cưới tôi làm vợ.Tôi cũng tự ru ngủ mình bằng giấc mơ chuyển phòng đó.tám mà tôi biết được rằng.Anh chỉ là một người đàn ông tham lam.Mối quan hệ đã hai năm những lời hứa bỏ vợ của anh.Chỉ mãi nằm trên môi.Anh bắt tôi không được hé răng với bất kỳ ai về mối quan hệ này.Tàu khoảng thời gian say đắm yêu thương ban đầu.Tuổi dần dần nhận ra con người thật của anh.Một người đàn ông vừa muốn bên vợ.Lại muốn có thêm nhân tình.Một lần tôi tình cờ gặp anh đi mua sắm cùng vợ tại siêu thị.Anh nhìn tôi nếu mày gia huy.Tôi tránh đi chỗ khác.Anh nắm tay vợ.Kéo ngang đi qua quầy hàng khác.Tôi thấy mình vẽ bằng.Và đáng thương làm sao.Tôi chỉ là một kẻ đứng bên lề cuộc đời của họ.Mãi mãi.Chỉ là nhân vật phụ.Đứng xem người ta diễn một vở hạnh phúc.Tôi chủ động cắt đứt với anh.Đến lúc đó.Anh mới dần dần lộ rõ bản chất thật của mình.Anh bào nếu được cắt đi.Anh sẽ cho toàn công ty bạn bè biết.Về mối quan hệ này.Tôi tôi sẽ nhục nhã vì ngủ với chồng của người khác.Mãi mãi.Xã không có người đàn ông nào dám đến với tôi nữa.Rồi anh ta.Lại kéo tôi vào lòng.Tôi sợ xấu hổ với mọi người.Nếu bị anh ta tung ra những tin nhắn.Những hình ảnh mùi mẫn.Công việc này tôi khó nhọc lắm mới có được.Nếu cắt đứt với anh ta.Tôi phải bỏ việc.Bà chịu nhục nhã.Tỉ lệ đàm tiếu của mọi người.Nhưng tiếp tục với anh ta.Cuộc đời tôi sẽ đi về đâu.Đây mãi mãi là một mối quan hệ.Không có đường lùi.Tôi tự đâm đầu vào ngõ cụt.Tin vào lời hứa của một gã đàn ông tham lam xảo quyệt.Anh ta đến với tôi chỉ vì thể xác.Vì ham muốn.Những lúc lên giường.Giá như tôi biết trước điều này trước khi chấp nhận.Làm kẻ thứ ba.Bây giờ tôi nên làm gì để giải thoát cho mình.Khỏi người đàn ông này đây.Sắp cưới.Tôi lại chợt nhận ra.Mình yêu người khác mất rồi.Đáng ra đấy phải là thời gian hạnh phúc nhất.Trong cuộc đời tôi.Thế nhưng lúc này đi tôi lại đang vô cùng đau khổ.Tân sẽ.Chỉ còn chưa đầy ba tuần nữa.Là đến ngày cưới.Nhưng tôi lại muốn bỏ chồng sắp cưới để chạy theo người đàn ông khác mới quen biết.Chưa đầy sáu tháng.Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi.Chồng sắp cưới hơn tôi năm tuổi.Chúng tôi yêu nhau được tám mươi lăm.Từ khi tôi còn là học sinh lớp mười hai.Trước khi quen anh.Tớ từng chịu một cú sốc tâm lý lớn.Bố mẹ tôi ly hôn.Mỗi người mỗi nhà.Tớ cảm thấy bản thân như một món nợ.Mà họ không muốn mang theo.Nhưng cũng không thể bỏ.Bố mẹ đưa tôi về ở với ông bà nội.Cả năm quay lại thăm tôi được vài lần.Từ đó tôi đã nghĩ rằng.Mình sẽ không bao giờ yêu và kết hôn.Thấy rồi trong lúc tôi đang mệt mỏi và chán nản nhất.Anh đã đến bên tôi.Trở thành người chăm sóc chỗ dựa vững chắc cho tôi.Thời gian tôi vào đại học.Anh cũng đã đi làm và có thu nhập ổn định.Anh muốn nuôi tôi ăn học đàng hoàng.Nhưng tôi từ chối.Dấu phẩy.Anh vẫn âm thầm đứng phía sau.Giúp tôi kiếm được công việc làm thêm tốt để tự trang trải cuộc sống.Chúng tôi yêu nhau bình yên và hạnh phúc.Với tôi.Nhiều lúc anh còn giống như một người anh cả.Một người cha nữa.Sau khi tôi ra trường.Gia đình anh muốn chúng tôi nhanh chóng làm đám cưới.Ai cũng nghĩ rằng.Việc chúng tôi kết hôn là điều hiển nhiên sẽ xảy ra.Những cách đây một năm.Anh phải đi thường trú trong miền trung.Trong thời gian anh đi công tác.Tôi đã gặp gỡ.Bà quen với một người đàn ông khác.Hơn tuổi ba tuổi.Người con trai ấy luôn quan tâm và chăm sóc cho tôi từ những điều nhỏ nhặt.Khi nói chuyện với anh ấy.Tớ cảm thấy vui vẻ thoải mái.Anh ấy hiểu tôi.Và tôi nghĩ rằng.Mình cũng hiểu anh ấy.Quen nhau được một thời gian.Tôi và anh ấy đã từng đi quá giới hạn.Tôi cảm nhận được rằng.Mình yêu anh.Lúc ở bên cạnh người con trai ấy.Tôi đã quên hoàn toàn người yêu đã có hôn ước từ trước.Nhưng sau đó.Tôi lại khóc cả đêm.Vì cảm giác tội lỗi dằn vặt.Thấy vậy.Anh ấy nói sẽ chủ động chấm dứt tình cảm với tôi.Tôi còn yêu tôi rất nhiều.Anh ấy không muốn nhìn thấy tôi đau khổ.Mới đây.Chồng sắp cưới của tôi đã trở về.Để nó việc cưới xin của chúng tôi.Tuyển nhân.Tôi lúc nào cũng như người mất hồn.Đột nhiên.Tôi muốn dừng đám cưới.Những hiện nay bạn bè họ hàng.Đều đã biết chuyển chúng tôi sắp kết hôn.Thậm chí.Một số tiếp mời cũng đã được gửi đi.Tôi không biết phải làm sao nữa.Liệu thời trang người đã ở bên tôi tám mươi lăm.Để đến bên người đàn ông mới quen sáu tháng.Tôi có hối hận không.Những hiện tại.Tôi thấy mình yêu người con trai kia hơn.Tôi cũng đã tâm sự với cô bạn thân.Cô ấy nói rằng.Trước đám cưới.Cô dâu thường có những lo lắng hoang mang.Nhưng mọi chuyện rồi cũng sẽ qua.Nhưng tôi biết.Cảm xúc của tôi không phải như vậy.Tôi thực sự rất hoang mang.Tôi phải quyết định.Như thế nào đây. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com