Tâm Sự - Tôi Không Muốn Bán Chồng _ Hptk@tÂm SỰ Eva @audio CuỘc SỐng

tâm sự - tôi không muốn bán chồng _ hptk@tÂm sỰ eva @audio cuỘc sỐng

Quý vị và các bạn thân mến.Hôm nay chúng tôi xin gửi tới quý dòng tâm sự có tựa đề.Tôi không muốn bán chồng.Sim ngũ quý.Hãy cùng chúng tôi.Làm đẹp.Hãy thể tắt cho tôi.Người đàn bà bất.Đến cuối quả các anh chị trong một chiều mưa gió như thế này.Tôi tối mời.Bắt đầu rồng.Nhưng cũng chẳng biết làm gì vì dòng đời xô đẩy.Tôi đang rất khổ sở.Vì tôi đã không may mắn như người ta.Năm mười tám tuổi tôi lấy chồng.Chồng tôi từng đi lính.Sau đó trở về buôn gỗ dọc đường rừng.Anh khỏe em ạ.Khỏi tanh và rất yêu thương vợ con.Chúng tôi đã có hai mặt con.Cháu lớn năm nay lớp mười hai.Chọn tướng hành lớp tám.Tôi làm việc cho một công ty của người bán.Thực sự cũng không có chuyên môn gì.Nên chủ yếu.Làm trợ lý tạp vụ cho bản thân.Nhưng vì thương tôi nên bạn vẫn trả mức lương khá cao.Công việc buôn bán của chồng + đồng lương của tôi.Cũng giúp cho hai con tôi được ăn học đầy đủ.Và có của ăn của dê.Chúng tôi được tí .Là một gia đình hạnh phúc.Là tấm gương cho cả không lời thề.Tôi thầm cảm ơn trời.Đã không bỏ quên gia đình mình.Thực sự mà nói.Thời gian đó tôi đã dành dụm được một khoản tiền để tính công việc này mày.Tôi vốn là người miền trung nên rất cẩn thận với chuyện tiền bạc.Không bao giờ tiêu và phùng phí.Lúc đó chúng tôi nghĩ sẽ tiết kiệm tiền để mai mốt cho con đi du học nước ngoài.Chồng tôi nó.Không biết là sao nhưng công việc cũng có chút khó khăn.Nên giữ tiền để phòng thân.Dấu phẩy.Một ngày chồng tôi nói.Có người muốn chồng tôi hùn tiền làm ăn.Họ sẽ mở một nhà hàng chuyên bán thịt thú rừng.Chắc chắn sẽ có lợi rất lớn.Tôi không quen chuyện buôn bán.Nhưng tin chồng.Anh ấy giờ này vốn thảo phát.Nói được làm.Chính vì thế.Tôi đã đồng ý để chồng đứng tên.Cho vay mượn toàn bộ số tiền hơn một tỷ đồng.Mà không suy nghĩ gì cả.Tôi không ngờ.Đó lại là nguồn cơn.Đổ xuống gia đình tôi.Chồng tôi đem tiền cho người ta vai.Tưởng mở nhà hàng .Nhưng thật ra.Chỉ là một quán ăn cháo hình.Cho người ta chơi bài bạc.Tôi cảm thấy lo lắng về việc đó.Vì chồng tôi có thể gây ra hậu quả gì.Bất cứ lúc nào.Tôi khuyên chồng nên rút tiền ra.Nhưng chồng tôi nói.Đã làm ăn rồi.Không rút ra được nữa.Cuối cùng.Đúng như tôi dự đoán.Công an ập đến.Bắt gọn ổ bạc trong quá.Người làm ăn chung với chồng tôi bị đi tù.Còn chồng tôi.Chỉ tính án treo và được tại ngoại.Chuyện đầu tư cuối cùng bê bối.một tỷ bạc của tôi.Đã không cánh mà bay.Chồng tôi từ khi gặp chuyện đã không còn như xưa nữa.Anh ấy rượu chè bê tha trắng.Thường ngày.Anh ấy nhanh nhẹn lo toan mọi mì.Nay công việc trở nên đình chị.Việc gia đình tôi phải cá đắng cả.Tôi cảm thấy.Đó là một gánh nặng.Không dễ bán.Đã thế.Các con tôi ngày càng nhớ.Chúng ta cần được chăm sóc.Và đáp ứng được nhiều nhu cầu hơn.Tôi tâm sự với bạn mình.Cũng đồng thời là bà chủ.Chị ấy nói.Nếu muốn sẽ để chồng tôi làm lái xe.Vì chồng tôi cũng đã quen với công việc kinh doanh buôn bán.Nên không sợ nhầm lẫn hàng hóa.Tôi nói với chồng tôi.Anh cũng bằng một hồi thì xong lại chấp nhận.Chồng tôi qua làm tại công ty của tôi.Hai vợ chồng.Cùng chung nơi làm việc tiện đường chăm sóc con cái.Anh ấy thường xuyên đưa bà chủ đi công tác đầy đó.Và thực sự.Xúc xích cho công ty rất nhiều.Công ty của bà chủ tơ làm ở công ty xây dựng với nhiều công trình giải dọc miền trung.Mỗi tháng.Bà tôi lại đi theo dõi kiểm tra công trình một lần.Bà thường bà chọn lái xe là chồng tôi.Tôi rất mực yên tâm.Vì tôi.Không phải ai cũng được bà tôi tin cậy như vậy.Chồng tôi cũng thường mang về những món tiền thêm đây đó.Nói là tiền quà từ các anh em làm công trình.Cũng có khi.Nói là bà chủ thôi.Tôi thầm nghĩ.Mà lạnh.Vì chẳng còn phải lo việc thuế má lợn.Cứ yên ổn.Mà nằm ăn thôi.Tôi quên mất rằng.Tính được yên tâm của tôi lại là nguồn cơn của một chuyện động trời.Một ngày nọ.Từ phát hiện được tin nhắn trong điện thoại của chồng tôi.Em nhớ mình quá.Đêm nay em không ngủ được.Giá mà có mình ở đây cho em ôm một cái.Cho đỡ nhớ.Top bảng hoàng không tin vào mắt mình.Tại sao chồng tôi lại có thể đi ngoại tình nhỉ.Tôi thầm trách người bạn.Và cũng là bà chủ của mình.Tại sao để chồng tôi có cơ hội lăng nhăng xấu xa nhiều.Tan vỡ gia đình.Nhưng tôi không biết làm cách nào.Để nói cho bạn tôi hả.Tôi ẩm ý với chồng tôi.Anh ấy nói chỉ là sự hiểu lầm thôi.Tin nhắn của người ta.Nhắn nạp qua số máy của anh.Tôi cũng tin.Nhưng trong lòng hầu như không.Tập cuối.Tìm thêm chứng cứ.Ngày qua ngày.Những nghi ngờ mỗi lúc một lớn dần.Và tội bữa đó.Tôi chỉ là vô tình bước vào phòng sếp mà không báo trước.Thường thì giờ đó xếp nghỉ trưa.Nếu không có việc gì quan trọng thì không nên tới.Tôi là bạn.Đồ thì lân la trò chuyện trên trời dưới biển.Có khi lại là sơn cho nhau đôi bộ móng tay.Nhưng bữa đó thì tôi đã thích nhất.Tiết nhìn thấy hình ảnh chồng tôi.Đang đánh vần với cơ thể to lớn của bà chủ.Tôi thét lên ngất xỉu.Tôi ốm đúng một tuần.Tôi không ăn uống.Chồng tôi khóc lóc xin tha thứ.Nhưng bà chủ thì rất lạnh lùng.Bà chủ nói.Đâu phải ngẫu nhiên mà vợ chồng tôi được mọi điều trọn vẹn như vậy.Đâu phải ngẫu nhiên mà chúng tôi có công ăn việc làm như vậy.Lương cao gấp đôi người ta.Lại còn thiếu gì cũng có người mua mang đến tận nhà.Thực ra bà chủ đã biết.Có ngày tôi sẽ phát hiện ra sự thật.Nên đã khéo đẻ.Để tôi cảm thấy mình đang được hưởng một đời sống vật.Quá để về.Tôi cũng thừa nhận.Từ khi chồng tôi đi làm lái xe.Gia đình tôi có nhiều tiền hơn.Và vật dụng trong nhà cũng cao cấp hơn.Tôi quên mất rằng.Tôi đã để chồng đi quá giới hạn của tỉnh chồng vợ.Tôi muốn làm lớn chuyện.Bà chủ nói.Một là.Hai vợ chồng cùng ra đường ngay lập tức.Hay là im lặng.Bà bà sẽ cho tôi một tỷ đồng.Để kinh doanh.Nhưng hãy coi những việc chồng tôi và bà chủ quan hệ với nhau là hợp pháp.Công việc của chúng tôi.Không có gì thay đổi cả.Tôi về nhà suy nghĩ rất nhiều.Bởi vì như vậy.Giống như tôi bán chồng để lấy tiền tiêu.Nhưng tôi lại nghĩ.Nếu như tôi không đồng ý.Thì liệu tốt có còn giữ được chồng không.Đổi cuộc sống của cả gia đình sẽ ra sao.Các anh chị sẽ hỏi.Nếu không làm ở công ty này mình có thể xin làm ở một công ty khác.Nhưng ở các thành phố của tỉnh lẻ này.Có một công việc tốt như vậy.Là niềm mơ ước lớn của nhiều người.Nếu bị một người như bà chủ tôi sa thầy.Tìm việc kiếm công việc.Sẽ gặp rất nhiều khó khăn.Đó chính là lý do.Vì sao tôi cố gắng phải giữ công việc cho mình.Chồng tôi nói.Anh ấy rất buồn.Anh ấy muốn tự sát về nhục nhã.Nhưng sau đó.Tôi thấy anh bắt đầu bình thường trở lại.Và chấp nhận sự thật.Tôi cảnh tầng triệu.Chấp nhận chồng làm bồ nhí của bà chủ.Trong khi đó.Họ thân mật với nhau ngay trước mặt tôi hàng ngày.Tôi buồn.Nhưng lâu dần cũng quen.Tôi tình chấp nhận điều đó.Nhưng cho đến một ngày.Bà chủ gọi tôn lên và nói.Bạn muốn thay trợ lý.Không muốn tôi làm công việc đó nữa.Lương của tôi vẫn được giữ nguyên.Nhưng xã chuyển xuống bộ phận khác.Tôi hiểu lý do.Nhưng tôi rất buồn và.Tại sao bà ấy đã cướp mất chồng tôi rồi.Mà vẫn tiếp tục không buông tha cho tôi.Tôi nói.Chị còn mù.Cướp gì của em nữa.Chị muốn em không còn gì chị mới hài lòng tao.Bà chủ cười phải nói.Lỗi tại cưng quá nghèo thôi.Tôi sẽ qua.Tôi lại đọc trộm tin nhắn của chồng và tết họ trao đổi chuyện tình cảm.Và tôi đã khóc thật to khi thấy tin của chồng gửi cho bà ta.Nói thẳng sẽ sống nói với vợ trước ly hôn.Tôi chợt nhận ra.Bị lâu.Mình đang tự làm hại bản thân để người khác gây tổn thương hết lần này đến lần khác.Những lúc này.Tôi không biết phải làm gì.Thi tuyển của bà ta tôi cũng đã nhận.Tiêu vào đó cái nhiều.Thêm vào đó.Chuyển công việc của vợ chồng tôi vẫn trong tay bà ta.Thật no no.Nhưng không biết phải làm thế nào.Tôi tưởng tượng.Đi vào ngõ cụt.Quý vị thân.Chúng tôi vừa gửi tới cho quý vị dòng tâm sự của ngày hôm nay.Sau khi nghe xong thì quý vị cảm thấy như thế nào có ý kiến gì giúp cho nhân vật chính của chúng ta.Thì hãy để lại trong phần bình luận nhé.Điều đó sẽ tạo nên sự thành công và các việc cho chuyên mục của chúng ta.Và quý vị cũng đừng quên ủng hộ cho chúng tôi bằng cách nhấn like.Chia sẻ và đăng ký kênh.Xin chào và hẹn gặp lại quý vị vào khung giờ này.Ngày mai. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com