Tâm Sự - Trót Dại Một Lần Hối Hận Cả đời _ Hptk @tÂm SỰ Eva @audio CuỘc SỐng

tâm sự - trót dại một lần hối hận cả đời _ hptk @tÂm sỰ eva @audio cuỘc sỐng

Chào mừng quý vị và các bạn đến với kênh hạnh phúc thiện tâm.Một lần ham muốn tình một đêm mất cả đời ân hận cuộc đời.Giống như những chuỗi ngày đen tối từ khi tôi sa chân vào tình một đêm.Người đàn ông tôi đã trao thân cho anh trong đêm ấy.Không biết.Giờ ở đâu làm gì.Có sống hạnh phúc không.Bởi tôi đang chờ đợi một tin tốt từ anh.Từ người cha của con tôi.Tôi đã mang trong mình cái thai của người đàn ông ấy.Chỉ một đêm thôi mà tôi không hề hay biết.Để khi tôi cưới chồng và sinh con ra trông tốt bàng hoàng khi thấy con.Không có nét gì giống mình.Ngay cả khuôn mặt.Và sở thích của con và cha.Anh ấy bắt đầu nghi ngờ tôi.Từ bao lâu nay.Tôi cũng không có ý ngoại tình.Hay lăng nhăng với ai cả.Chỉ là hàng xóm nói ta nói vào nhiều nên anh buộc phải đưa con để xét.Giận anh vì anh nghĩ nhờ vợ.Tớ thật sự không tin được.Tại sao.Cái này có thể rửa tối tôi như thế.Tôi không dám nghĩ.Anh này có thể âm thầm mang con đi xét nghiệm.Cảm thấy bị xúc phạm.Ừ đã thách thức anh.Rằng nếu tôi có con với người đàn ông khác.Còn không phải là con anh.Tiền ngay lập tức .Tôi sẽ đi gì.Và không do dự gì nữa.Từ cũng sẽ mà còn đi.Triệu chứng xấu.Và chịu bị anh và gia đình sỉ nhục.Từ từ tìm hiểu bài.Vì tôi không bao giờ nghĩ.Cuộc tình một đêm trước ngày cưới trong chuyến công tác với bạn đó.Lại có thể khiến tôi tính bầu.Vì tôi đã dùng thuốc tránh thai.Nhưng tại sao.Thuốc tránh thai cũng không hề có tác dụng như vậy.Tôi tin tưởng rằng.Mình đã uống thuốc.Thì sẽ không thể nào có bầu.Thế mà cái tin.Còn không phải là con anh.Khiến từ điển mười.Tại sao lại như vậy được.Số nào có ngủ với ai.Chỉ có một mối tình ấy.Không lẽ.Tôi mang con đi xét nghiệm lần nữa.Để chứng minh sự thật rằng mình trong sạch.Chỉ là kết quả không như ý.Từ đã không thể đứng vững thì biết.Con chính xác không phải là con anh.Tôi về nhà.Với khuôn mặt khắc hổ và hối hận vô cùng.Tôi nhìn mọi người trong gia đình anh .Họ nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn.Chính tôi cũng không biết.Tại sao lại như vậy.Chỉ có cuộc tình một đêm đó thôi.Chắc chắn.Nó đã khiến tôi gây ra hậu quả này.Tôi vừa ôm con vừa khóc như mưa.Vậy là mẹ con tôi.Chắc phải ra khỏi nhà.Vì lời hứa với chồng.Gia đình anh và cả anh nữa.Tôi có yêu thương tôi có yêu con của tôi.Thì cũng không thể nhập đắng nuốt cay.Sống với người vợ phản bội và con của người đàn ông khác và tôi.Họ không bao giờ chấp nhận chuyện này.Chấp nhận con của người đàn ông khác.Làm cháu hả.Tôi cay đắng quỷ xuống và cầu xin sự tha thứ.Tôi khóc nhiều mưa.Tôi không thể nào chấp nhận được.Chuyện mình đã gây ra.Tất cả là do tôi.Nhưng từ.Tôi làm khổ mình mà.Và khổ hơn cả là con.Tôi như một sinh vật lạ.Chồng mắt nhà chồng.Ôm con.Ngàn lần xin lỗi con.Xin lỗi chồng.Và tuổi nhận chuyện tình một đêm trong ngày đi công tác trước ngày cưới.Tôi cũng xin thề với chồng.Tôi chưa phản bội anh lần nào.Chữ đúng một lần trót dại.Và để lại hậu quả đáng tiếc này.Từ cũng một mực yêu thương chồng con và nhất định.Sẽ không bao giờ có chuyện ngoại tình cặp bồ.Không biết.Anh có tìm tôi không.Nhưng ánh mắt anh nhìn tôi đầy thương cảm.Tại chuyện này đã lộ hết ra ngoài.Bố mẹ anh.Bố mẹ tôi biết.Hàng xóm láng giềng biết.Nên rủ còn nuối tiếc anh cũng không thể tha thứ cho tôi.Tôi thật sự anh hùng.Vì đã làm ra chuyện này.Nhưng từ.Có hỏi cũng đã muộn rồi.Tôi bỏ chồng mang theo con để chấp nhận.Làm mẹ đơn thân.Và chị cầu xin anh bao dung.Tài tử cho tôi.Tôi biết.Còn phải cần có cha.Những tìm sao được người đàn ông đã tình một đêm với tôi.Từ khóc nhiều mưa.Thương con thương mình.Vì tình một đêm mà mất cả chồng mất cả gia đình.Thật sự là quá đau khổ.Quá là hối hận rồi.Chỉ hi vọng.Chồng vì bao dung độ lượng.Sẽ tha thứ cho lỗi lầm tôi gây ra.Bà không dám mong có ngày được quay lại.Tôi không xứng đáng với chồng.Nhìn anh và bồ trẻ nhân ái.Tôi chỉ có thể ghép vào cánh cửa phòng bật khóc.Từ kết hồn đã nằm nằm.Thời gian đó đủ để làm cho tình yêu của tôi và anh.Tôi bảo lối mòn nhàm chán.Những ngày thì anh về muộn.Tôi bắt đầu nghi ngờ.Nhưng tự dối lòng mình rằng.Anh còn cái nghĩa đối với mình với con.Con còn nhỏ nên tôi bận hết việc này đến việc khác.Mỗi tối.Khi đặt lưng xuống giường rồi.Tôi chỉ muốn nhắm mắt ngủ ngay.Có ngày anh đòi hỏi tôi thậm chí ngủ luôn.Trong khi đang hành sự mà không biết anh đã xong hay chưa.Nhiều lần tôi chia sẻ chuyện muốn anh giúp việc nhà cho mình.Để bớt một phần gánh nặng.Thủy ngân.Anh quen được nuông chiều từ nhỏ có phụ tôi thì cũng chỉ phụ được một vài việc.Tiểu.Đã có lúc.Tôi muốn gục ngã.Cảm thấy mình đang phải gồng lên.Mà gánh quá nhiều thứ.Càng ngày tôi càng xuống sắc.Thân hình héo hon.Gầy gò.Chồng tôi chỉ biết quan tâm tôi bằng lời nói.Anh thường xuyên hoài em mệt à em đau hả.Dạo này anh thấy em xuống cân.Thế nhưng sầu tất cả những câu hỏi ấy.Cái này không có hành động nào đỡ tần vợ mình.Tôi cứ tự nhổ.Thôi thì cố gắng.Vài năm nữa con lớn hơn một chút.Có lẽ tôi sẽ bớt cực hơn.Vậy mà.Càng ngày tình hình càng không cải thiện.Tôi thấy anh hân hoan hơn mỗi ngày.Hình như anh có bồ tôi đoán thế.Đàn bà.Họ rất nhạy cảm.Họ có giác quan thứ sáu.Đồ để biết điều gì đang diễn ra.Điều gì sắp xảy đến.Số mb.Nhưng không dám đối mặt.Không dám hỏi anh.Không dám liên cuồng tìm hiểu.Vì tôi biết.Một khi tôi biết được sự thật.Tôi chắc bị ngã mất.Tất cả những gì tôi làm cho anh.Cho con.Cho cái gia đình này.Không thể nhận về một sự phản bội được.Hàng ngày.Tôi thấy anh nhắn tin.Cười mềm.Tôi đau lòng lắm.Liệu có người đàn bà nào hèn nhát như tôi không.Thì không dám đối diện mọi thứ đang xảy ra.Tôi càng trốn tránh.Thì anh càng thể hiện rõ hơn.Càng làm tôi chạy trối chết và quá khứ nồng ấm.Mà mình phải chồng từng có.Để cứu vãn tâm tử mình cứu vãn cuộc hôn nhân của mình.Hàng ngày tôi đi làm cách nhà hơn mười cây số.Hôm ấy tôi bị tụt huyết áp nên xin về sớm nằm nghỉ ngơi.Ở đó con tôi đã đi mẫu giáo.Chồng cũng đã đi làm.Đã rất lâu rồi.Tôi mới lại có một không gian cho riêng mình như thế.Cởi giày bỏ ngoài cửa.Từng bước vào nhà.Rót cho mình một cốc nước lọc.Rồi chậm rãi đi lên phòng.Từ cầu thang.Tôi đã nghe tiếng động lạ.Linh tính mách bảo tôi rằng.Có chuyện động trời đang diễn ra ngay trong chính ngôi nhà của mình.Tôi chùn bước.Khi nghe tiếng cười khúc khích.Tôi đã muốn chạy ngay ra cửa.Để không phải chứng kiến những gì mà mình nghĩ.Ngoài cửa vòng là một đôi giày màu đỏ cao gót tuyệt đẹp.Đặt áo da.Ngày miền tây.Là giày của chồng tôi.Họ đang làm gì trong ấy.Họ phản bội đến mức.Về tận nhà tôi ngủ hay sao.Những sự ghen tuông của người phụ nữ.Đã khiến tôi bước lại gần hơn cánh cửa ấy.Dù tôi biết rằng.Có thể trước mắt mình.Sẽ hiện lên cái cảnh không bao giờ quên được.Nhìn qua cánh cửa phòng.Tôi như chết lặng.Khi thấy anh quấn lấy.Một cô gái làm nóng bỏng trên giường.Họ quên hết mọi thứ.Quên mất.Tôi bảo anh từ nhân ái ở chính chiếc giường đó.Ảnh quỳnh.Đó chính là.Anh quên mất.Đó chính là nơi.Anh đã ôm tôi vào lòng đêm tân hôn.Hứa những lời mật ngọt.Anh quên mất cũng chính nơi này.Chúng tôi cho ra đời đứa con bé bỏng.Từng hành động của họ.Như ngàn vết kim đâm.Từng hành động của họ.Những hình ảnh vết kim.Đâm thẳng vào tôi.Đau đớn.Bác gục ngã.Tứ bất tử.Đứng nép vào cánh cửa phòng.Hai ảnh nước mắt.Cứ thế tuần già.Chưa bao giờ tôi nghĩ rằng.Mình sẽ rơi vào một tình cảnh tồi tệ như thế.Họ vẫn không hề biết tôi nét sau cánh cửa phòng bật khóc.Họ cứ cuồng nhiệt.Như thế thế giới này.Chỉ có mình họ.Mãi đến thì tất cả dòng suối.Tôi muốn gục ở cánh cửa.Mà nước.Không ngừng chảy.Anh làm bước ra.Hoảng hốt khi nhìn thấy tôi ở đó.Cô gái kia thấy thế thì ngay lập tức.Mặc lại váy áo.Tôi đứng lên.Không nhìn anh.Chỉ nói hai chữ.Ly hôn.Tôi đi thẳng.Tôi biết.Kể từ sau ngày hôm nay.Tôi sẽ vĩnh viễn mất đi một gia đình.Con tôi sẽ thiếu vắng một tổ ấm.Tôi sẽ không có người đầu ấp tay kỳ.Thế nhưng phải một lần đối tiền tôi mới thấy mình ngu giải đến thế nào.Phải một lần đổi tên.Tôi mới thấy.Mình cần can đảm hơn.Để buông bỏ những điều đã không còn thuộc về mình nữa. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com