[tập 2] Ngủ Một đêm - Thù Hận - Truyện đời Thực 2020 Mc Anh Sa đọc Hay

[tập 2] ngủ một đêm - thù hận - truyện đời thực 2020 mc anh sa đọc hay

Xin chào tất cả quý vị và các bạn anh sẽ đã quay trở lại với những thính giả của chợ tình và tiếp tục mang đến trước khi về.Tập hai của bộ truyền ngủ một đêm.Dành cho những khán giả nào lần đầu tiên đến với bộ truyện này thích câu chuyện của chúng ta kể về cuộc đời của hà.Một cô gái bị phụ bạc người ở mối tình đầu và trở thành mẹ đơn thân khi mới mười chín tuổi.Sau nhiều năm vất vả nuôi con thì dưới đây là bị chính người đàn ông khốn nạn ấy cướp mất đứa con của mình.Quá chán nản và thất vọng không tiền bạc không cần thế.Có quyết định dấn thân vào nghề làm gái.Chỉ mong kiếm được tiền giành lại đứa con của mình.Và số phận điều để khiến cho hồ rơi vào mắt xanh của hoàng hồng quân.Một vị giám đốc tài ba nhưng cũng không kém phần nguy hiểm và đáng sợ.Tập truyện này thì chúng ta sẽ biết.Hồng quân là người đáng sợ như thế nào.Vậy thì điều gì đã xảy đến với hành.Nghe bây giờ chúng ta hãy cùng nhau đến với nội dung chi tiết tập hai của bộ truyền ngủ một đêm tác giả.Chị phương anh qua phần rất nhỏ của anh sa.Tôi trở về nhà cầm tờ giấy có ghi lại số điện thoại mà anh tài nhắn lại trên giấy.Số chín mươi tám chín trăm chín mươi chín chín nghìn chín trăm chín mươi chín.Anh ta có lẽ là một người giàu có thì những thứ anh ta muốn chỉ là một đêm.Và mình có thể đổi lại một đêm đó bằng việc nhờ anh ta giúp.Đưa đơn lên tòa để gặp con được hay không nghĩ như thế tôi liền đều thời gian.Tuấn số trường giao mà tay cứ run run trần yến thấy chuông điện thoại nào cô tô.Điện thoại thấy số lạ thì liền đưa cho quân anh à có điện thoại này.Là ai thế nói rồi anh ta cầm máy nghe giọng vẫn còn ngái ngủ.Bên kia đổ giày vàng nền giọng nhẹ nhàng là tôi đi.Gái mà anh trả năm mươi triệu cho việc tiếp dữ anh còn nhớ không.Nghe xong thì quân đội sắc mặt dường như tỉnh ngủ nhầm số rồi.Nói xong anh ta vội vàng cúp máy quay sang thế tiến đang nghe ngóng.Bọn đàn bà ai vậy anh anh không biết chắc là nhầm số thôi.Chưa đến lúc này biến mồi em cũng hi vọng là nhầm số đi thấy chuẩn yến.Giải nghi ngờ quần đẩy cô xuống rồi leo lên người nói.Bây giờ anh hết mệt rồi .Chuyển đến lúc này thỏ thẻ nói em muốn sinh con năm.Còn lúc này như mất hứng anh ta thẳng thưởng đã.Nhưng mà anh chưa muốn vậy thì đến khi nào mới được đây buồn cười nhỉ.Anh ta không trả lời câu hỏi cô yến mà có lẽ anh cũng có mệt mỏi khi nghe câu này có nhiều lần.Anh ta đứng dậy mặc áo rồi nói em ngủ trước đi anh phải bay ra hà nội.Sao thế sao lại đi ngày vậy anh mới vừa về mà.Lạnh nhạt đáp lời anh bận.Khoảng hồng quân anh đứng lại đó.Như vậy là cố tình đúng không.Tại sao anh không muốn có con với em.Quân không nói gì anh ta đi qua mặt bố vợ cúi chào nhẹ lướt qua.Trần yến nghe tiếng con gái khóc trong phòng thì thời gian dài.Lại chuyển đến lo lắng làm sao bây giờ hả em.Tại sao thằng quân cứ làm cho con của mình buồn bã như về.Chuyển tiền cũng bực bội nói.Ngay từ đầu khi nó bước chân về làm rể nhà này.Nó đã không toàn tâm toàn ý.Nó là con của hoàng hồng sơn.Là con trai của hắn.Tiếc là con của mình đã quá mù quáng.Yêu một cách ngu xuẩn.Về chuyện tôi sau khi nghe như vậy thì lên thấy bản thân thật buồn cười khi có ý nghĩa.Người ta mình đâu là gì đâu hôm sau thì tôi đi làm nhận được cuộc gọi của lan.Dạo này sao rồi tối nay có càng ngon đấy có muốn đi không.Tôi đã gửi vào ngày đó một khoảng thời gian t nên cũng không muốn quay lại liền đáp.Tao không muốn làm nữa.Sao thế kiếm được rồi à cũng tạm thôi.Nhưng mà không thích làm nghề đó nữa mệt mỏi.Thôi được rồi.Vậy khi nào muốn thì alo tao nhé tôi cúp máy rồi thời gian tan ca làm .Tôi đi bộ về nhà nhìn những bà mẹ dắt con đi trên vỉa hè tôi thấy chạnh lòng và thật sự nhớ con.Làm thế nào để có thể gặp được thằng bé đi.Tôi rất máy gọi điện cho tớ hi vọng anh càng ngày mấy.Đầu dây bên kia tối lên tiếng.Alo.Ai đấy.Là tôi hà đi.Hà nào.Mẹ kudo.Có chuyện gì à.Tôi muốn xin anh cho tôi gặp con một tuần một lần được không.Cũng mừng.Nói xong thì anh ta cũng cúp mấy.Từ lúc này ngồi xổm xuống đường dưới gốc cây bằng lăng tím bật lửa.Xã hội này tại sao lại đảo lộn trắng đèn đến như vậy sinh con ra mà không được ôm con.Chế chơi nhìn con thôi cũng không có hi vọng.Tiếng điện thoại của tôi lại reo lên cứ nhìn thấy số điện thoại của quân.Tôi không lớn khi thấy số đó đang hiện lên tường em ấy vừa nói vừa mếu máo.Giọng của quần bên kia dịu dàng khác hẳn với cuộc gọi tối hôm qua.Em đang ở đâu vậy.Nghe giọng anh ta tự nhiên tất cả khóc to hơn nấc lên thành tiếng.Tôi đang ở đường.Quần lặng yên nghe tiếng của tôi khóc vội vã hỏi.Sao vậy em đang ở phố nào.Từ lúc này liếc nhìn bảng hiệu rồi trả lời cho anh ta biết tôi cúp máy ngồi dưới gốc cây bằng lăng.Như một kẻ mất hồn.Bộ ảnh của con trai ra nhìn từ cửa nhà.Conan.Mẹ sẽ làm tất cả vì con.Con chào mẹ nhé.Quần lót này cũng lái xe đến nơi.Từ trên đường anh ta nhìn thấy tôi đang ngồi buồn bã một mình trên người vẫn mặc chiếc áo mang tiền của.Nơi tôi đang làm việc.Quân đứng bên đường bỏ thuốc ra hút.Giờ có đứng nhìn tôi như vậy một hồi lâu.Tôi thấy anh ta mãi không tới.Hết tiền gọi lại thấy tiếng chuông từ bên đường.Người đàn ông đó có địa vị giờ điện thoại lên ý là đã đến tôi đứng dậy cười nhà rồi đi.Sang đường.Hai bên đường cây hoa tím rồi khắp nơi đến nơi tôi liền hỏi.Ảnh đến khi nào về.Nhìn tôi thì con lắc đầu đáp.Có làm cái gì mà khóc sưng cả mắt như thế mà có sướng quá rồi đấy tôi thấy là không cần đẹp đâu.Tôi vội gạt nước mắt giờ đá.Chỉ một lúc là hết thôi không sao đâu đi thôi đêm nay chúng ta cùng nhau ngủ.Quần lót này ngạc nhiên thắc mắc hỏi.Mục đích của cô là gì thế.Trang không phải là vì tiền đúng không.Có thay đổi hoàn toàn so với lần đầu đấy.Tôi gửi chuột sa đáp lời.Lần đó tôi cố tình chàng trai để thu hút anh thôi.Tôi làm đi mà.Làm thế thì tất nhiên phải qua đêm với khách rồi.Cuộc đời tài lương cảm của tôi lên.Bàn tay bóp lấy mặt của tôi khá mạnh.Kiếm cho tôi hồi đầu.Vậy sao.Ngẩng mặt lên nhìn vào mắt của tôi đi.Tôi khó chịu thôi nhưng không dùng dạng thắc mắc hỏi.Tự dưng nhìn làm gì.Quần khang bắt tôi làm theo.Nói thì cứ làm đi.Tôi cố gắng ngẩng đầu lên nhìn anh ta.Nhìn thẳng vào mắt của đối phương.Được chưa.Ánh mắt của quần rất sắc bén.Anh ta luôn có nụ cười nhất mồm miệng mai tôi như vậy.Đúng vậy.Nếu như đã làm đi thì phải làm cho chót.Biết ngoan ngoãn dạ vâng.Chứ không phải là anh nói trống không như vậy.Tôi cười nhạt nói.Anh thông cảm nhé.Là tôi ít học.Hàng lúc này thả tay khỏi mặt của tôi và đắc ý.Thái độ của câu hôm nay ngoan ngoãn đến kỳ lạ đi.Lên xe trước đi.Theo anh ta lên xe ngồi yên vị.Đàn ông thích mẫu đàn bà ngoan ngoãn nghe lời như vậy còn gì.Cũng tùy người thôi.Tôi thì ghét sự giả tạo.Cứ sống đúng với bản chất thật đi.Tôi lúc này vội giật áo anh ta rồi nói.Vậy anh đi nhanh đi.Muỗi đốt hết tiền của tôi rồi đấy.Quần cởi nhẹ trở lên đùi của tôi.Được rồi.Nhà cô ở đâu.Tôi đưa tay chỉ về hướng bên phải.Ở cách đây một con phố.Anh ta đều tôi về và cùng đi vào nhà vừa đi vừa nói.Con nhỏ thì bé quá nhỉ.Giai điệu đi chắc ổn chứ.Tại không được tôi đi à.Hôm nay tôi hơi mệt.Tòa nhà của cô ăn đi.Chưa có mua bia và mực đi.Lúc này tôi mới nhìn xuống xe của anh ta.Quả thực có hai túi đồ tôi không để ý.Tôi thấy anh ta kì lạ.Vào phòng của tôi anh ta xếp dài gọn gà.Tiện thể ship cả giày của tôi.Anh ta ngồi xuống nền nhà nhóm nhìn giờ nói.Thuê ở đây tuy nhỏ nhưng mà cảm thấy rất ấm áp.Tôi thay đổi xong đã thấy anh ta sớm mà.Rồi cho đá giờ cốc uống bia.Người giàu có cao to nhà anh ta ngồi chém hết một góc nhà.Nhìn anh ta không tránh khỏi sự thắc mắc.Tôi thấy tính của anh thật là khó hiểu đi.Ảnh vào lúc này đã.Có gì mà khó hiểu hơn đấy.Nói đi con muốn gì đây cũng là lý do tôi gọi điện cho anh ta thế nên tôi.Ngày.Tôi.Muốn nhờ anh.Đưa hộ đơn lên tòa án.Vậy chắc là anh có quyền biết.Tôi đã mất hoàn toàn quyền gặp con.Gửi cho tôi xin thằng bán ra.Người nào lớn đến năm ba tuổi.Thì lúc đó họ đến.Cướp thằng bé đi.Để rồi ra tòa họ nói rằng tôi giấu chuyện có thai.Còn đèn đỏ họ.Họ đổi trắng thay đen.Vở cơ thể.Tôi đã hoàn toàn mất quyền nuôi con.Tôi đã bị điên.Và từng ngồi trại tâm thần hưng mười lăm.Chợt nhớ đến hà là cô gái nằm trên giường bị trói ôm anh trai đến thăm mẹ.Anh khẳng định lại.Tâm thần.Phải.Tôi vẫn nhớ con quá.Nên đã bị điên.Lúc này anh ta mới thực sự khẳng định tôi là cô gái đó.Hóa ra là cô.Bảo sao mà tôi cứ thấy quần què.Tôi vẫn không hiểu ý anh ta nãy giờ.Ý anh là sao.Thôi bỏ qua đi.Tóm lại cô bị họ chèn ép sao.Đúng vậy họ rất giàu có.Quân ngày rằm thì cười lớn rồi tôi là nó nói tiếp.Giàu đến cỡ nào mà đổi trắng thay đen về.Nhà của hắn làm nghề cho vay.Quần chợt khựng lại nhưng rồi anh đi làm vừa lên cụm với tôi.Uống gì.Tôi sẽ giúp cô đơn.Đền đầu.Đây à.Cô yến làm gì mà nhiều vậy.Ngày nào tôi cũng cười.Nhưng mà không có hồi âm.Quân nhân sâm thì cười phá tan bầu không khí trầm lặng trong tôi.Chuyện này đơn giản thôi.Sỉ quần vừa lên giờ tôi đứng trong nhà vệ sinh suy nghĩ mãi thì mục đích.Được.Tôi mặc chiếc váy ngủ đi ra quân đang xem điện thoại.Tư bản hỏi.Tôi tắt đèn nhé.Quần lúc này cười to và rõ ràng mấy.Khiêu gợi đấy.Nhưng không cần làm như vậy đâu.Tôi lo lắng sợ là hắn ta trở mặt.Vậy.Ảnh của giúp tôi không.Quần lúc này tóm lấy tay của tôi rồi ông trần.Ảnh tái hôn nên gái cắn nhẹ vào vai.Tôi giúp em là chuyện nhỏ thôi.Chuyện này không đáng gì cả.Còn đối với tôi.Truyện ngủ một đêm sẽ đến khi tôi đòi hỏi.Chỉ sợ là khi đó em sẽ hối hận khi đầy miếng ngủ một đêm với tôi đi.Tôi khác với những tên đàn ông khác.Quân trên tay cầm điện thoại tin nhắn của thư ký thi tìm hiểu về hà.Đúng như lời nói không hề dối trá.Anh ta thấy quý bản chất và nỗi khổ của hà khi đọc những dòng tin đó.Hà lúc này thuộc về.Mong là anh sẽ giúp tôi.Tôi nói là sẽ làm.Ngủ đi tôi mệt lắm.Hôm nay họp tám tiếng phạt sợ rồi.Tôi xoa bóp đầu cho quân anh ta cười nói.Không cần phải nên.Tôi được đã giả giọng thuộc nữ.Anh mệt mà.Cứ để em làm cho.Còn lúc này nghe xong thì cười.Nụ cười không toan tính không giả tạo mà để niềm vui.Thôi.Nghe nói ớn lạnh quá đi.Bánh tráng bên ngoài sáng tỏ nhiều chứng kiến cho nụ cười của cả hai trong căn phòng từ ngày thấy.Anh ta thở dài về mệt mỏi anh đang ngủ ngon lành trên chiếc giường nhỏ vào trong căn phòng trọ bét.Tôi lặng lẽ xuống dưới chiếu ngủ và nghĩ rằng anh ta có lẽ là một người tốt.Sáng hôm sao quần mở mắt dễ anh ta thấy mùi rất thơm bàn tiến đến hỏi.Đang làm món gì vậy tôi vừa già vừa đá em là mì xào.Đi rửa mặt đi rồi gian sáng quên cười nhẹ vào trong toilet cửa thấp khiến anh ta có.Gặp người chui vào.Clip bé xíu không say nổi người anh ta nói vọng ra cô cũng có.Được tiền tại sao không thấy cái nhà rộng hơn ở đây quen rồi.Tao thấy tôi cũng có một mình trên nền không quan trọng lắm quần gấp miếng mì lên miệng thấy khác.Anh ta ăn hết cả đĩa rồi thở phủ nói có nấu ăn cũng được đây.Bây giờ tôi phải đi rồi tôi vẫn còn do dự về không biết anh ta có giúp tôi đúng như lời đã hứa không.Quần như hiểu ý để nói không cần lưu luyến chúng ta sẽ.Gặp lại thôi tôi nghe xong thì đọc trước anh mất của người này.Bàn tay anh ta chạm nhẹ lên môi tôi còn bước ra bên ngoài thấy có người đi theo mình.Virus mới gọi cho ai đó.Tại sao vấn đề cho một tên bán theo vậy giọng bình kia long.Vâng chúng tôi sẽ gấp đôi ngay lập tức quá muộn rồi con thấy một cuộc tình.Đang rồi đổ anh ta nhận hộ trước cửa nhà tên bám đuôi ấn máy chụp lia lịa hẹn giờ.Hãy gọi cho trần yến.Chị à em theo dõi thế hắn đi vào trong một con ngõ nhỏ trong đó toàn là sinh viên.Bên kia giọng nói lạnh lùng vang lên tiếp tục theo dõi đi chị tin.Tiệm bán đồ mừng rỡ đánh dạ vâng chị cứ tin ở em.Vừa nói xong câu đó thì hắn bị hai tên mặc áo đen tóm lấy tay tên theo dõi hoàng sợ vì.Cái này là ai thế.Bỏ tôi.Một trong hai tên áo đen hùng hán đèn tròn.Bỏ mày ra mày không đi.Bố mày đánh gãy chân đấy.Bài mười phút đầu tại một căn phòng kín.Còn hút thuốc gì vào giờ thấy người đưa tiền theo dõi đến.Người có quyền đập thẳng vào bụng của tỉnh theo dõi giờ nói.Mệnh giá theo dõi anh quân.Nói đi.Ymười.Quần giờ tài ý tưởng là.Đám đàn em hỏi tiếp.Máy ảnh đâu.Tên theo dõi ôm chặt chiếc máy ảnh không chịu đưa.Tên áo đen bực tức nói.Anh quân à.Đem chặt ngón tay của nó.Ngày định thì tăng theo dõi hốt hoảng hốt lắm.Đừng làm như thế.Máy ảnh đi.Là chị yến nhờ em.Chế chơi với anh trai em nên nhớ em để không bị phát hiện.Em không phải là người theo dõi chuyên nghiệp đâu.Quần lót ảnh từ tối đến sáng thế có cả đoàn ảnh chụp quân và hà.Đứng nhìn nhau giữa cây bằng lăng.Anh ta đưa mới cho người áo đen chứ nói.Xóa hết ảnh buổi tối qua đi.Con này buổi sáng.Cứ để lại.Tên áo đen vừa dạy làm theo.Xong xuôi anh ta nhìn trên theo dõi nói bằng giọng đanh thép.Đẩy nhau.Hãy làm như chúng ta không gặp nhau.Bạn cứ gửi những bức ảnh này đến người nhờ em.Anh nghĩ là chưa đủ thông minh để không bị ảnh hưởng.Vợ nhớ là trả lời khá hộ anh là chẳng có gì.Ok không.Tên theo dõi lúc này thì sợ tái mặt đá.Dạ vâng em hiểu rồi.Em không thấy gì cả không có gì bất thường cả.Quần vải của hãng sửa nói.Tốt.Quần da bên ngoài đám người xăm trổ cúi chào.Anh ta lên xe đi mất hút.Một tuần sau tôi chợt nhận được cuộc gọi của tú.Mày kiện mẹ tao à.Mà cũng kinh nhỉ.Từ lúc này phần buồn.Tôi không kịp.Tôi chỉ muốn được gặp còn một tuần một lần thôi.Mày kiện đòi lại còn còn gì nữa.Con đ* này.Mày dám chửi tao.Tôi đã quá quen thuộc với giọng nói của hắn ta.Nên không có chút nào sợ hãi mà đá.Toyota hoàn toàn có khả năng nuôi con thật tốt.Nếu được.Anh trả con cho tôi đi.Lúc này cho anh ta tắt máy.Bài mười phút sau trước cửa hàng nào tôi bước vào không nói rõ phải trái.Uốn tóc của tôi kéo từ trong ra ngoài.Chị chủ tiệm hết lên càng nhàng.Anh kia anh làm cái gì thế.Bỏ ra đi.Sao lại đối xử của phụ nữ như vậy.Tôi vốn là một tên vô lại cầm thú.Hắn không những buồn già mà còn đề rõ tiếp.Bỏ giá.Màu trắng ra đi.Không thì cả mày cũng ăn đòn đấy.Tao cho nát luôn cái tìm của mày.Có rảnh tay anh ta cứ lôi tôi ra ngoài rồi tắt liên tục vào mặt của tôi.Tôi cảm vẫn nói.Đội khủng.Mày có quyền gì mà đánh vợ.Quyền thì sao.Tao là bố của mày hiểu chưa.Gọi chị chủ báo công an.Tối rửa mặt thạch thực.Mày có ngon thì gọi đi.Từ lúc này đấm đá túi bụi.Tổng tài dữ dội miệng tướng máu.Chị chủ hốt hoảng chạy lại kéo tay của tú.Bỏ ra đi.Đàn ông đánh đàn bà như thế.Tự hết tài chị ra tiếp tục ráng cho tôi một cái tát đau điếng.Bố mày đánh cho mày rảnh ra hiểu chưa.Cái ngữ phòng nhưng mà đòi nuôi con sao.Mày dám kiện tao.Không biết là mày đút cho thằng toàn bao nhiêu tiền giám triệu tập mẹ tao như thế.Hay là mày nằm ngửa ra cho nó xanh rồi.Mặc dù không cựa quậy.Nhưng tôi vẫn gắng gồng lên ném những tiếng cười vào mặt của tú.Tao có thể ngủ với bất kỳ người đàn ông nào.Nhưng mà chưa mày ra.Mày có muốn.Cũng chả bao giờ được đâu.Ngày rằm thì tối càng nổi điên.Hãng sẽ thật quần áo của tôi giữa cửa.Còn khốn nạn.Mày láo.Chị chủ lúc này chạy vào gọi công an.Thì thấy điện thoại của hà reo số điện thoại của quần.Thử nghĩ số ai mà đẹp đến như vậy.Giỏi nghe mấy.Bên kia rộng của quân vang lên.Em đang ở đâu thế.Chị chủ lúc này đèn thông báo.Người nhà của hà đúng không mà.Chả biết tìm chồng cũ đang đánh hàng hùng trước cửa tiền.Quỳnh bối rối.Chồng cũ.Anh thảo đổi sắc mặt.Gương mặt của một doanh nhân hiện lạng bỏ kính ra lại có gương mặt cột sống.Như một tên xã hội đen.Tôi đánh tôi không tiếp tay cho đến khi có người đi đường vào căn nhà.Ảnh tay đập mạnh vào bụng của tôi dưới chợ mới.Bố mày.Tao cấm mày.Đưa được nước hiểu không.Lần sau bố cho mày đi viện luôn.Người đi đường hỏi han tôi rồi khẽ thở dài.Đến khổ.Sao lại để cho nó hành hạ dã man đến như vậy.Tôi lấy áo dòng máu mũi rồi cúi đầu cảm ơn chị chị lúc này chạy ra đưa mất tìm kiếm.Cái thằng khốn này đi đâu rồi.Từ lúc này bụng lại top dưới á.Ảnh tao đi rồi chị ạ.Lúc này thì chị chủ mới nhìn khuôn mặt đầy vết tích của tôi lo lắng.Trời ơi xem kìa mặt của em.Không sao đâu chị ạ hôm nay cho em nghỉ nhé.Về trước đi làm phiền chị rồi tôi lau máu mũi rồi mặc chiếc áo chống nắng đi bộ về.Trên đường tôi như kẻ mất hồn.Còn của mình sinh ra lại không thể nào có quyền được gặp.Trên đời này.Những kẻ có tiền luôn lấy tiền để giúp người nghèo như chúng tôi.Họ đâu có cho tôi tìm về mà tại sao tôi luôn phải sợ hãi trước chúng tôi quay đầu nhìn.Cô gái ăn mặc sang chảnh đi ra vào nhà hàng ở phía trước.Đời đàn bà thật sự bạc bẽo.Quần đến chỗ tiệm nào trên đường tiệm đã đóng cửa anh ta gọi cho hà thì thấy thuê bao.Quần phóng sài đến khu nhà trọ của hà.Anh ta thấy bên trong có ánh đèn sáng nên gõ cửa.Em có xuống đó không.Từ lúc này đang rửa mặt khi máu vườn gấp cổ thì thấy tiếng người đàn ông đó gọi bên ngoài.Người xấu hổ là vội vàng máu trên mặt hôm nay tự thể không gặp anh đức.Tại sao.Tại.Hôm nay tôi có chút đi.Trong đó sao.Không có ai cả.Làm gì có ai đâu.Tôi quên lại mở cửa.Anh ta đẩy mạnh cười rồi nhìn tôi với gương mặt sưng phù.Mẫu trình miệng vẫn chảy.Tôi lấy tay che mặt lại.Anh ta không hỏi gì.Lấy khăn tay trên ngực áo vest thấm trên miệng tôi.Lớn rồi.Phải biết tự chăm sóc bảo vệ cho bản thân.Anh ta vừa nói từng bật khóc vì tủi thân.Tôi xin lỗi.Để cho anh thấy bộ dạng của tôi như thế.Không sao đâu.Cô vẫn rất đẹp.Đi nghỉ đi.Chắc là hôm nay đã mệt lắm rồi.Nỗi lòng người con đứng dậy tôi liền hỏi.Ảnh về à.Nghỉ ngơi đi.Tôi đứng dậy đóng cửa.Mở ánh mắt của anh ta khi không đeo kính khác hẳn ánh mắt hiền lành của một doanh nhân mà tức thường thấy.Ánh mắt của anh ta rất sắc.Cánh cửa đóng lại thì quần bật thuốc rồi gọi cho trịnh văn cường là bạn thân của anh ta.Đầu dây bên kia giọng làm rắn giỏi.Tao nghe đi.Tao cần mày làm chuyện này ngay bây giờ.Tại quán bar sky ở khu.Nơi mà các dần trời nhà giàu hay thường.Tuổi nhảy nhót với em hot girl da trắng chân dài.Giải cửa trong quán.Trịnh văn cường cùng với vài tên đàn em nguồn gốc quán.Nước mắt nhìn tố.Đàn em của nó bảo.Đúng là nó đi.Cười lắc đầu.Hết à.Không biết được cậu ấm kìa đắc tội gì với bố.Bà để cho bút trực tiếp gọi cho tao lúc nửa đêm như thế.Bọn mày.Robot mấy con đang về với thằng kia cho tao xem đi.Người có cường đi xa bóp vào người có mấy cô gái kia vỡ mồm.Cô gái thực sắc trở lên.Nó là cái gì thế.Mấy tiền điện tử cười lớn là.Thích bỏ mẹ ra còn bày đặt.Tôi bực tức ra ngoài.Kháng thể cố gắng trả sau lưng chưa nói.Chú mày làm cái gì đấy.Chán sống à.Ngày rằm thì mấy tiền đệ tử thật nhập vào người của tú mặt mình lên.Thì làm sao.Đánh người của tủ đứng dậy làm và đánh nhau ở quán trên cầu có đám người đánh tố có xăm hình chữ thập ở gáy.Thấy như vậy tôi bỗng ra hiệu cho đàn em.Dừng lại.Đàn em của tú đang còn máu chiến thốt lên.Sao vậy anh.Đã bảo dừng thì dừng đi.Bọn chúng.Lễ hội chữ thập đấy.Hội chữ thập nổi tiếng trong giới xã hội đen là buôn bán ma túy buồn gái vũ trường và các quán.Cùng bến cảng giờ họ bảo kê.Trịnh văn cường đứng dậy vỗ tay rồi chỉ có mặt của tú.Mày không đấy.Tìm x cấp bốn mày là ai rồi thì phải làm gì đây nói rồi cường tất tát nhẹ vào mặt của tú.Hết trước tầm vinh báo thường ngày lên sàn cô gái lúc này.Em sản phẩm ấy anh ấy đi cô gái mặc dù sợ nhưng vẫn không chịu.Em đi với anh cơ mà.Tuổi tống.Bảo sản cứ rảnh đi.Cường kéo tay cô gái rồi hôn lên người của cô ta.Cô gái vùng mình thất thân nhưng bất lực.Cường lúc này cười xoa.ba m ngủ với tao mà không được đấy.Bọn mày hôm nay anh cho thưởng thức lên đi.Cường bảo bảo đàn em đi đến chỗ cô gái kìa trêu đùa sờ mó.Từ đoạn chat tay ấm ức khi bị lép vế.Một sự sỉ nhục quá lớn.Quân trở về nhà ngồi uống rượu một mình.Mạng tao xóa và nhẹ rồi nói.Có tâm sự gì vậy con trai.Quần lắc đầu.Thuê nhưng vẻ mặt buồn bã để lo âu của anh khiến mẹ anh ta không thể nào không nhận ra.Không có gì đâu mà.Nói dối.Con buồn muốn uống rượu.Còn nếu cho con vui còn sẽ uống bia đây.Của nước này ngạc nhiên.Con như vậy sao.Mẹ quỳnh ngồi xuống nhìn anh ta hiền từ nói.Phải.Con làm như vậy đi.Quần cười giờ nắm tay của mẹ.Mà.Mà có nhớ cô gái cùng phòng mẹ trong trại tâm thần không.Mẹ con kẹt đầu nhớ đến hà mặc quần thoáng chút buồn còn bé tiền hả.Mẹ nhớ chưa còn bé đó khổ lắm nên mẹ rất thương và quý.Quần nhấp chén rượu rồi nói tiếp.Còn tình cờ gặp cô ta cô ta đã làm gái gọi mà mẹ có con.Định mức như vậy cả quần gật đầu nói tiếp nhưng cô ta không tiếp.Quan hệ mà chỉ tiếp khách uống rượu làm thế nhưng chưa làm cho chót đi.Mẹ con nhìn ra xa đôi mắt để thương toàn.Có lẽ còn bé khổ quá còn à.Con nhìn mẹ với nét mặt quả quyết.Từ giờ có con.Của tài sẽ hết khổ thôi nghe con trai nói như thế mà quân chợt run tay.Đầu tiên nghe con trai muốn bảo vệ một cô gái chưa từng quen biết con trai này.Con bé đó quá khổ rồi mẹ xin con tìm người đàn bà khác được không còn.Nói về tình dài của thú vị và đó là điều cần thích.Quần cười rồi đi lên phòng người mẹ tay bấm vào áo gương mặt để phải lo lắng.Vài hôm sau nghe nói là nằm viện trên hình từ bến thành mở cửa phòng bệnh viện tại của tôi.Làm cơm đi vào thiên hạc nhiên khi thấy là một cô gái xinh đẹp đi trông thấy.Tôi cố gắng giữ nét mặt bình thường nhé.Tao tới chỗ này.Nền lúc này buồn bã đôi mắt của cô thăm của.Có lẽ em cũng đã không ngủ nhiều đêm hà.Còn lại sẽ chết đấy.Tôi để mắng mày nói cái gì vậy đừng có nói gửi như thế chứ.Tao bị bệnh bệnh gì nói một giọt nước mắt lăn dài.Mở của lên còn lại của đầu từ tận trong gan tụy khi nói câu này.Tạo bị hiv đi tôi đang xếp cặp lồng cơm.Phiên bản thiền thượng lại sao lại như thế.Thế mày.Không bảo vệ cái quan hệ à.Bọn chúng mười bốn thằng thầy nhau bọn chúng nói.Tao không nghe lời nhưng mà bọn chúng là ai lần kể mà mà.Đường rừng giọng vẫn có chút gì đó sợ hay bọn chúng là hội chữ thập.Tao đã cố gắng làm đúng tất cả.Chị không hiểu tại sao bọn chúng lại phải ta như vậy.Tôi vẫn nhớ nha không hiểu thế lực nào lại ghê gớm đến như vậy.Hội chữ thập là sao thế.Chống nắng chồng tài mọi thứ lại được.Chúng tôi là xã hội đen đấy.Tôm lên nước mắt cũng từ từ lăn dài trên má.Số phận của những đứa làm gái ruột của cuối đời.Không chỉ ôm một mở bệnh tật vào người.Tại sao chúng ta lại khổ đến nhiều về.Buổi chiều hôm đó tôi ngồi một mình ở công viên cứ suy nghĩ mãi về lan.Lòng chợt thấy buồn bỗng nhìn có điện thoại của mẹ tôi gọi đến.Con à.Về nhà đi.Lại có chuyện muốn nói từ gật đầu đáp.Dạ vâng còn cũng đang định ghé sang thăm bố mẹ đi.Tôi vừa về đến nhà thì thấy cu đô.Đang được mẹ nắm tay đứng ở đầu ngõ thằng bạn nhìn thấy tôi chạy lao vào ôm.Mẹ hà ơi.Tôi nghĩ đó là giấc mơ liền sờ đến máy của con.Nước mắt cứ như thế chảy ra.Đúng là con rồi.Mẹ ơi.Đúng là con của con rồi.Mẹ tôi cũng hấp dừa dứa.Còn của con đã về với con rồi đấy.Tôi bật khóc nức nở.Nước mắt của hạnh phúc của nhớ nhung.Ốm còn mà tôi nếu mà như một đứa trẻ.Ngày mẹ nói là mẹ của tú trực tiếp được đồ đến.Bạn đã đi xem bói nói cô đôi sẽ hại chết con của bà ấy.Nghe như vậy cho đến hỏi lại.Xem bói là sao mà.Phải đấy.Bà nói với lại như vậy.Và giấy tờ của cụ đồ hiện tại.Để đưa hết cho con cả đấy.Tuổi chồng sướng không tin vào những gì mình vừa nghe thấy.Còn có nằm mơ không về.Còn thật sự nhận lại con rồi.Mẹ tôi nhìn tôi sung sướng cười đề về hạnh phúc.Đã lâu lắm rồi mới thấy con gái cười rạng rỡ đến như vậy.Tình mẫu tử.Thịt thiên liền.Sau đó tôi quyết định về ở với mẹ để tiện đi làm.Còn bà thì đưa đón cô đi học.Thằng bạn rất ngon và hòa nhập rất nhanh.Tôi có đi làm mà làm chỉ mong làm được nhiều khách.Để có tiền nuôi con.Thế chị chủ bị ném vỡ hết cửa kính.Trẻ thở dài nói.Trưởng chị.Lại lợn em à.Loại cửa bạc nữa.Tôi của nhật mấy mảnh kính vỡ vừa nói.Lần này bọn chúng có phải hôm hàng quá chị ạ.Chị chủ cũng phụ tôi một tay.Cười của chị hết lần này đến lần khác bị đập phá.Khổ lắm em ơi.Lần này bảo vệ của hội chữ thập nào đó.Nên không trả không được.Mặt đỏ rất ghê gớm.Từ ngày đến hội chữ thập thì liền hả.Chị ạ.Hội đó có tiếng lắm đúng không.Bọn chống áp bức của bạn của em đấy.Đúng rồi.Mạnh tín dụng đèn sửa đổi thứ nữa.Ngày mai chị bán ô tô.Rồi chuẩn bị những ngày dãi nắng dầm mưa thôi.Trẻ.Cố lên.Còn sức khỏe là còn có thể làm ra được.Chỉ muốn giấu tay cầm chổi mà như không có chút sức lực.Làm bao nhiêu lâu nay.Cũng không đủ trả nợ.Chị thật sự quá mệt mỏi.Tôi dọn dẹp rồi tăng ca.Vừa biết rằng hỏi tôi thấy người đàn ông đó đứng hút thuốc cảnh trí già sành.Anh ta cứ thỉnh thoảng lại xuất hiện.Tử vi tài rồi cười chạy sang đường.Tôi có tin vui rồi đấy.Anh tặng người gác hả.Của thái.Từ lúc này đức ngạn tập một cái.Điên à.Làm gì có ai mà có chữa được.Thế thì tin gì.Từ đón được con về rồi.Thật là may mắn.Quần thấy tuổi lớn ở thành tài cũng được bù vào bàn gợi ý.Cô vui là được rồi.Điền gì nhé.Được thôi hôm nay tôi mời nhé.Lên trên xe tôi mệt quá thế nên ngủ ngon lành cứ gật gà gật gù.Quần phải đỡ phải suýt đập đầu vào thấp lộ phía trước.Anh ta cười.Bó tay.Ngủ say quá như thế.Đến bờ sông.Quần trải thảm rừng gọi đồ ăn bằng đến.Tôi mở mắt thế anh ta đang nướng thịt thường.Ở đây là đâu vậy.Xin lỗi nhé tôi ngủ quên mất.Quần tây vẫn đang mải miết lượt những miếng thịt bắt đầu vàng rộn.Ăn cá đá.Người đi cho mát mẻ nhé.Đi nhà hàng bất tiện lắm.Vâng.Thế nào cũng được.Ở đây mát mà.Tôi ngồi dựa vào hai rồi đưa cho anh ta một ly nói.Xong rồi ăn thôi.Bằng các cách thịt rất nhanh như một đầu bếp chuyên nghiệp vậy.Uống rượu ăn thịt nướng.Có lẽ tôi chưa từng nghĩ sẽ có một ngày đứng ở đây vui vẻ đến như vậy.Chợt nhớ là chưa biết anh ta tên gì tôi liền hỏi.Hình như tôi quên chưa hỏi tên của anh.Anh tên gì vậy.Hoàng hồng quân.Thế anh bao nhiêu tuổi rồi.Qua đón xem.Từ lúc này câu mày nhìn khuôn mặt khi ngồi trước mặt đoán rằng.Chắc là khoảng tầm ba mươi đúng không.Bất ngờ anh ta cười lớn rồi nói.ba mươi bảy.Cái gì cơ.ba mươi bảy.Vậy anh như thế thì quá trẻ đấy.Tôi thấy từ khi quên anh.Tôi đúng là gặp may mắn.Cảm ơn anh đã giúp đỡ đòn hộ tôi nhé.Hoàng quân nói bằng giọng điệu có chút giật mình.Tôi không bao giờ giúp không công cả.Tôi cười thành tiếng rồi nói.Ảnh trước là chỉ đùa đúng không.Anh thì thiếu gì đàn bà đâu.Tất nhiên.Tôi không thiếu.Chỉ có điều.Thích hay không thôi.Từ lúc này chúa mất hỏi.Ý anh.Anh muốn ngủ với tôi sao.Quần cười rồi sao má của tôi.Từ lúc nào cần sẽ báo.Tôi muốn.Em phải nhớ lời em đã nói với tôi.Tôi tôi hết ngủ rồi ấp úng.Cái đó thì đơn giản mà.Để tao hát cho anh nghe nhé.Lấy chồng bản đồ dài chiếc micro kết nối vào điện thoại.Tôi tựa vào lưng của quân đội hát.Vừa nghe cuốn vở sắc.Cô hát nhạc đỏ sao.Tôi không đã.Quân cười giùm ý mỗi từ giờ.Tựa lưng vào người tôi.Hai chúng tôi tựa lưng vào nhau.Một người uống rượu một người hát cho vui vẻ.một nghìn điện thoại của hoàng quân giao lên.Lại truyền đến gọi đến.Quần lúc này đổi sắc mặt rồi đứng dậy đi vào ngày mấy.Nói đi.Chuyển đến chất vấn.Anh đang làm gì vậy.Nếu như em hỏi.Chỉ có như thế.Anh nghĩ là không cần gọi nữa đâu.Anh đang bận.Chuyển đến không hỏi nữa có nên thay đổi giọng đều.Ngày mai là sinh nhật của em đấy.Anh nhớ về sớm nhé.Quân không mấy quan tâm chia hướng đáp lại.Ok.Chuyển đến thế trưởng trả lời nhận nhé.Cô ta nhìn gương soi thân thể của mình buồn bã.Từ lúc này thấy trời mưa thì lên chạy ra gõ cửa xe.Thu dọn thôi chiều mưa rồi đấy.Lúc này thì điện thoại của quần vẫn chưa tắt.Vô tình.Trần yến nghe được câu nói của đàn bà vọng vào.Quần thể điện thoại vẫn sáng anh ta vội vã tắt máy.Đến kỳ hạn chúng tôi dọn dẹp đến nỗi ướt nhẹp người.Từ ba triệu than liên quan bộ vào mặt của anh ta.Anh toàn giết người ra sau.Gì vậy.Từ cứ nhìn rồi cười.Đến khi chuyển xa từ vẫn cứ cười.Quên không đến nỗi thắc mắc.Có gì thế.Tôi vẫn ôm bụng cười.Không có gì thật mà.Tự vẽ mặt anh ta david quạt của than.Đến khi về đến cửa.Tôi thấy quần giờ hỏi mở cửa xe.Tôi vội chào.Tôi về nhé.Ok.Bye em.Tôi quay đi rồi quay lại vẫy tay nhạc nó và anh ta.Anh về nhé.Quảng cáo tài tôi quay lại.Anh ta hôn lên má của tôi chứ không hôn lên môi như phép lịch sự của người phương tây.Nhớ chuyện người một đêm giữa chúng ta.Sớm hay muộn sẽ xảy ra.Khi nào tôi gọi.Em nhất định phải có mặt đi.Tìm của tôi đập thình thịch rồi được nhìn thấy sợ.Tôi hiểu.Tư vấn được ăn một đêm.Khi nào anh cần.Chỉ cần gọi tôi sẽ đến ngày.Tốt.Tôi quay lưng đi vào ngõ.Tự nhổ.Anh ta có gọi tôi cũng sẽ không nghe máy và không gặp nữa.Anh toàn có vẻ gì đó không hiền lành.Giống như những gì nhìn thấy.Đặc biệt là ánh.Ở đời đúng thật là không ai cho không ai cái gì cả.Tôi không còn là người phụ nữ trong trắng.Nhưng tôi có cảm giác gì đó không tốt nếu như qua đêm với anh ta.Tình hình những người bạn thân đã cảm nhận điều gì đó không tốt.Thì không nên tiếp tục.Ngày hôm sau tôi bàn với mẹ.Là dưới hải phòng.Chị chủ cấp mở quán ở dưới đó.Hình nền tôi sẽ xuống dưới đó.Tiếp quản chi nhánh làm quản lý cửa hàng chưa chị.Mẹ tôi lo lắng hỏi.Còn suy nghĩ kỹ chưa.Đi xa như thế.Xa gì đâu mà.Có hơn một trăm cây thôi.Ở dưới đó chị ấy chỉ có thợ cứng trên nền còn muốn xuống đó là.Ở nhà chăm sóc cô đôi nhé.Còn đi khoảng -một đến hai tháng.Khi cửa hàng có lượng khách ổn định còn sẽ quay trở về.Mà nếu tài tổ rồi nói.Thằng bé còn nhỏ.Còn lại đi xa như thế.Từ bộ chén ăn mà.Cần có chút việc gì.Dạo này cô đồ cũng nghỉ vì dịch bệnh thế nên mẹ cho kudo về quê chơi đi.Tiền lời chúc con đi làm có được.Nên bạn cứ giữ lo cho cháu hộ con nhé.Nói rồi cho da đầu của kudo nói.Củ đậu ngon nhé mẹ xong việc sẽ vẫn còn sớm thôi.Cô đơn ngày ngồi nép vào ngực của tôi.Dạ vâng.Mẹ đi kiếm tiền mua sữa cho con nhé.Tôi gật đầu cười hạnh phúc.Tôi đổi số điện thoại dứt hẳn sim đi rồi vác ba lô lên đường đến tỉnh thành khác.Tại sài gòn.Ở dinh thự nhà họ trần.Các siêu xe xế hộp của giới thượng lưu chạy dọc hai bên đường.Họ đến để mừng sinh nhật con gái của chủ tịch công ty thép hòa phát.Lớp phó chủ tịch trần yến.Đền và hoa tăng dọc cường từ bên ngoài.Khiến người đi đường ai nấy đều chú ý.Trần yến nhìn đồng hồ đã bảy:không.Thế nhưng chưa thấy hoàng quân đâu.Có thật khó chịu ra mặt.Mẹ của trần yến sò bài an ủi con.Nó chắc là bận thật con à.Nó có hỏi thiết kế nó.Thì bảo là học xong là ra sân bay luôn rồi đấy.Mất của trần yến được bùn.Dạ vâng.Còn biết.Chỉ có điều.Hơi buồn chút thôi.Cánh cửa mở ra.Quân trong bộ vest đen lịch lãm mái tóc bút bóng mượt gọn gàng.Đeo chiếc kính cận gọng đen.Con chào mẹ.Bà mẹ nhẹ nhàng nói.Mẹ chào con.Hai đứa chuẩn bị đi.Yến đóng cửa lại.Quân đội sắc mặt và lầm lì.Yến đứng dậy chỉnh lại cà vạt cho quần rồi vứt vào cổ của quần nói.Em cứ nghĩ là anh không đến chứ.Nếu như anh không đến.Em cũng chấp nhận sao.Ảnh.Quần ôm lấy chuyển đến từ phía sau rồi thấy nhẹ lên má của cô.Anh biết.Vợ của anh luôn chờ đợi anh.Làm sao mà anh có thể cùng đến được.Chuyển đến cưới hạnh phúc đáp lời.Quần à.Em yêu anh.Nói xong chuyển đến quay lại hôn lên môi của quân.Quần một tay nắm tay yến cần một tài tiến lòng mẹ.Giờ bên ngoài mọi người vỗ tay.Hỏi chúc mừng trước cặp trai tài gái sắc.Bố cô yến cười để vui vẻ.Cảm ơn mọi người đã đến dự sinh nhật nhỏ của con gái tôi nhé.Người ta nói còn cái dù có lớn đến đâu vẫn chỉ là đứa trẻ trong lòng của cha mẹ.Vợ tôi thì cũng như vậy còn của tôi mãi mãi.Chỉ là đứa trẻ.Nghe cả khi nó kết hôn với doanh nhân thành đạt như con rể hoàng hồng quân thì tôi vẫn chưa hoàn toàn yên tâm.Tôi vẫn luôn mồm còn rể sẽ mãi mãi đối xử tốt với con gái của tôi.Quần cởi nhà trước lời của mọi người và tiếng vỗ tay.An toàn giúp chồng tối dài chiếc nhẫn khiến cho yến ngạc nhiên.Anh tặng em.Mong là em mãi mãi có thể xinh đẹp rạng ngời.Nhiều chiếc nhẫn này bên cạnh anh quân cầm tay yến trước mặt mọi người.Đeo lên tay cô chiếc nhẫn kim cương sáng chói.Yến hôn lên môi quần trước mặt nhiều người.Quỳnh cũng đáp lời.Trong giới nhà giàu lùn ngưỡng mộ cặp đôi này.Tàn tiệc quần cởi bộ đồ vest.Kết nối vào tay của quần anh ấm lắm sao.Em đi tắm anh chờ em nhé.Quần cởi nhật không chút cảm xúc trên yến đi ra thấy quân đang ngồi sai coteccons.Leo lên giường ôm quân.Anh ngủ chưa.Quần què sảnh đá chưa.Em bảo anh đợi em mà em cứ nghĩ là anh ngồi sai rồi chứ.Quần cởi nhất rồi trèo lên người cô yến yến háo hức đến tự kéo quần xuống.Quần vội vã đề vào mà không hề có màn dạo đầu khi quan hệ thì mặt của anh không có cảm xúc khiến cho.Cứ nhìn thấy buồn quần với tay giang ăn cáo lấy bao cao su thì chuẩn yến gạt lại nói.Anh à.Muốn có con quần thẳng đáp.Nhưng mà anh chưa muốn chọn đến lúc này rơm rớm nước mắt.Muốn thật đấy.Hình ảnh của trần yến già rồi đứng dậy nói.Anh đi tắm đây.Chỉ đến lúc này ngồi ôm mặt khóc.Kết quả đảng vừa thôi tại sao anh lại không muốn có con.Không muốn sống cùng với em nên trợ giảng buộc của nước này qua đường về không thèm đói hỏi.Cái mặt của trần yến.Tùy em.Nghĩ sao cũng được chuyển nghề xong thì càng bật khóc khi thấy quần đi vào nhà tắm cô đào.Anh ấy thậm chí khi đang quan hệ.Có thể không quan hệ nữa khi không đúng ý khi quan hệ với mình.Anh tưởng chế chưa bao giờ biểu lộ cảm xúc.Anh lấy mình để làm gì vậy.Hoàng hồng quân.Khi tôi xuống đến hải phòng làm ở quán nào.Thuộc về lượng khách khá đường ai cũng nói tôi làm nhanh mà tay nghề lại cao giờ ăn trưa tao.Còn không ăn nổi đến miếng thứ năm về ham việc tuổi nào tôi cũng gọi điện cho mẹ và facetime với con.Cua đồng.Cuối tuần này mà sẽ về với con đấy.Cô đồng bằng giết đâu.Mẹ à.Mẹ nhớ mua cho con hộp màu to nhất.Được rồi còn yên tâm đi.Mẹ mua hộp to nhất cho con.Con ngủ đi nhé.Tôi tắt máy rồi chợt nghĩ.Gọi cho mình không được.Trang sẽ không gọi nữa nhỉ.Chỉ để tránh anh ta mà mình phải xa con như vậy.Trịnh văn cừ.Đến trước cửa nhà của hà thấy hàng xóm bảo.Bà cháu họ đã về quê tránh dịch.Còn có con gái thì không thấy về đã lưu.Chiếc xe đen đỗ bên lề đường.Cường đi ra thì cánh cửa xe hạ xuống.Quần chấm trước ánh đèn thời trang nhìn nó.Cường mạch điện thoại cũ.Không có ai ở đó.Quần lót này bật cười nói.Còn dành đó.Hình như là lịch cao.Cường gọi hỏi.Vậy xử lý thế nào đi.Quân hà tĩnh xuống đưa mắt nhìn về phía căn nhà.Mang con trai của nó đến nhà tao.Trong vòng một tiếng nữa.Cường cười trước vẻ mặt căng thẳng của quân.Ok.Không biết là cô gái nào lại ném bút của chúng ta như vậy nhỉ.Buổi tối đến thấy xuống hạ gọi.Tôi đang ăn vào ngày mấy.Dạ vâng con nhiều.Thấy con trai hiện lên trên màn hình tối vui vẻ hỏi.Cô đấy à.Con của mẹ đang làm gì đấy.Cô đồng lúc này hỗn hợp khoa.Mẹ ơi.Ở đây nhiều đồ chơi lắm.Bút màu mẹ không phải mua đâu con có rồi.Ca nhạc nhí.Mày đã mua cho con rồi sao.Lúc này tôi nhìn vào màn hình điện thoại thì thấy mẹ của tôi.Dường như vẻ mặt có chút gì đó dường gạo.Còn về đi.Tôi vừa cắt miếng thịt bò bỏ vào miệng nhai vụ rồi nói.Dạ vâng.Sang tuần con sẽ về.Mẹ tôi mặt hơi tái lại.Có người.Tỉnh còn đây.Từ ngày đến đề thay đổi sắc mặt.Khi thấy quần xuất hiện trên màn hình.Đang biểu còn của tôi.Anh đã nói rất tự nhiên.Ăn muộn vậy à.Trường em có phải gửi đi đến nhỉ.Tôi thấy như thế thì phục cả cơm vào màn hình.Chúng ta nói chuyện riêng đi.Quần lúc này vẫn bế cô đùa giỡn.Anh không thích nói dài với cả lịch cao đâu.Tôi hốt hoảng.Giữ con trai tôi làm gì vậy.Anh đưa con về cho em được cũng sẽ đưa nó đi học được.Tủ lạnh người lớp năm.Tôi chỉ là một con đ* thôi mà.Anh có thể có bất kỳ ai khác.Quỳnh nhìn nét mặt lời nói rõ ràng từng chữ.Tôi chờ một tiếng nữa.Em đến mười một phút.Tôi sẽ để cho em mãi mãi không gặp được con của em nữa.Em tin không.Tôi hoảng sợ vội vàng nói.Ngon lắm.Anh ta nói xong thì tắt máy.Tôi vội vàng xách túi lên vai vừa đi vừa khóc.Tuổi bính dần gặp này anh ta nhất định sẽ không để tôi được yên.Tôi ngồi trên xe khách chở về hà nội.Trên cả con đường buôn bán.Không biết phải đối phó với anh ta ra sao.Trong khi bản thân còn không biết anh ta là người thế nào.Tôi cho một phút định nói chuyện trai gái.Thì lại sai lầm khi đã ảnh hưởng đến con trai của mình.Tôi phải nói với anh ta thế nào đi.Quần nhìn đồng hồ gương mặt lầm lì.Trong khi nhà của anh ta.Để những tên sân chùa.Gương mặt dữ tợn.Khuyến mại hà lo sợ chỉ biết ôm cháu.Mẹ của quần vẫy tay đứa trẻ và mẹ hà.Giờ chị mới đi trà.Mẹ hàng nghìn quân tàu về sở thái.Sự khác biệt của đầu đứng dậy ra bàn ăn ngồi.Mẹ con để dạy trẻ lên bàn rồi nói.Em uống đi.Hai bà cháu vất vả rồi.Mẹ hà tây dương gian đón lấy lì trà.Lòng vẫn còn ngổn ngang.Em cảm ơn chị.Con gái em không biết đã làm rất chuyện gì vậy.Mẹ còn cười rồi xoa tay mẹ hà nói.Yên tâm.Không sao cả đâu.Từ lúc này chạy như bay đến địa chỉ mà anh chả được.Tập về không dám đi sâu vào tường ngạc nhiên.Sao vậy à.Tài xế chỉ ra khu phố rồi nói.Khu này cấm taxi.Chỉ đường đi đến đây thôi.Nhưng mà cháu có thấy biển cấm đâu.Không ai dám vào sâu đâu.Thanh toán tiền cho chú đi.Tôi gật đầu rồi kéo túi xách lấy tiền.Dạ vâng.Tôi thanh toán tiền rồi nhìn đồng hồ chạy một mạch đi qua một hồ nước rồi chạy qua cầu rồi đến trước cửa.Căn nhà màu trắng gì cũng màu trắng tôi thở hổn hển.Giờ có người đi ra cười nhẹ với tôi.Chào em.Anh tên là cường bạn của quân.Tôi cũng chẳng rồi.Dạ vâng.Nhà anh qua đây đúng không ạ.Phải rồi em vào đi.Tôi chạy vào bên trong.Thì thấy quần.Đang ngồi say say rượu.Anh ta thích nhẹ tay thì mấy tinh trong nhà cuối chào.Rồi đi hết ra ngoài.Từ lúc này đi đến gần trước của quân.Mồ hôi nhảy giọng nói đứt quãng.Về rồi.Con của em đâu rồi.Quân nhìn đồng hồ rồi đá.mười lăm phút.Từ lúc này vội thành mình.Bởi vì chữ tâm thì không chịu em vào cái nên em chạy bộ vào đây.Buồn cười dành mạng nói.Thủy cũng có về thật tâm đi.Nói xong rồi còn đứng dễ giận đứa trẻ từ tay mạnh của hà.Cụ đồ lúc này giá lên.Từ rửa tay giả bế đi con.Mẹ đi.Anh thảo dược tay lại bếp của đồ giả phía sau nhà.Mẹ của quần hết lên.Quần à.Để sinh con đấy.Tôi hốt hoảng chạy theo.Đang làm gì vậy.Còn lúc này ấn độ đứa trẻ xuống nữa.Rảnh lại tiếng anh ta để mạng gì.Cô về mười lăm phút.Tôi sẽ cho nó xuống dưới nước nằm phút.Lúc này vừa khóc vừa hd.Anh điên à.Trả con cho tôi đi.Hai cô gái chân dài xăm đề trên để trong nhà giữ tài của tôi.Quần giả hữu.Đưa tao ra ngoài đi.Tôi cố gắng vùng ra khóc thảm thiết.Trả con cho tôi đi.Xin anh đấy.Thằng bảy không chịu được đâu.Tôi sai rồi tôi cầu xin anh.Mẹ của quỳnh cũng lo sợ liền cầu xin con trai.Còn ơi nó còn nhỏ nó vô tội.Mẹ sinh con đấy.Lần này.Để mặt mẹ đi.Được không.Tiếng của hà gạo thái bình ngoài.Bên trong mặc quần chạy ra nếu thằng bé.Thằng bảy sắc nước nằm bất động.Bảo vệ hết lịch.Đợi bác sĩ nhanh lên.Huỳnh đức về mặt không cảm xúc.Mẹ đến nói chuyện với cậu ta sẽ rõ hơn.Rằng con là người như thế nào.Con đã thích thì rất thích.Nhưng chảy máu của con.Còn sẵn sàng dẫm nát đấy.Mẹ còn hoảng sợ.Được rồi lại sẽ nói lại sẽ nói.Quân đứng dậy một cô gái đưa cánh cho anh ta.Anh tập hồi áo rồi đi thẳng vào trong nhà.Mẹ hạnh sợ đến nỗi chân không thể nào bước được.Tôi đẩy mạnh hai cô gái nói.Bỏ tôi ra đi.Trịnh văn cường đứng bên ngoài đang hút thuốc thì dập đi.Kênh nghe tiếng hà hát.Anh thật dài nói với tên địa cứng.Đúng là ngu ngốc.Sướng cẩm thịnh lại thích khổ.Tiền lúc nào cũng đồng tiền nói.Theo em thấy thì cô ấy không biết anh quân là ai thì phải.Trịnh văn cường cười cười thích trí.Bây giờ thì biết rồi đấy.Lúc này tôi đã bị nhốt vào một căn hầm tối.Bên ngoài có tiếng gõ cửa.Thả cô ấy ra đi.Vâng phu nhân.Tôi vẫn đang gào khóc trong phòng.Cửa mở ra tôi chạy vội ra ngoài.Thì chả mặt của mẹ quỳnh.Bà nắm tay tôi rồi hỏi.Cháu.Nhớ bác là ai không.Nín đi.Còn của cháu ổn rồi.Trẻ bị sốt thôi.Từ lúc này chợt nhớ ra.Báo.Có phải là người ở cùng phòng với cháu khi ở cạnh không.Đúng rồi.Nhớ là tốt rồi.Bác không bị điên.Nhưng có việc nên phải vào đó.Địt hả bác.Bác đưa tôi vào một phòng mẹ của tôi đang ngồi cạnh cô đơn.Thằng bé đang nằm ngược.Cơ sở đến má của con.Chắc là còn sợ lắm.Lại xin lỗi nha.Mẹ tôi đánh vào vai của tôi mắng.Mày đã làm cái gì để người ta như vậy.Thằng bé có thể đã mất mạng với con rồi đấy.Làm mẹ kiểu gì để cho con của mình gặp nguy hiểm như vậy.Tôi khóc ấm ức.Con cũng không biết mà.Con không biết anh ta là ai cả.Từ khóc trong phòng trước mặt của mạnh quỳnh và mẹ của tôi.Mặc quần vỗ vai tôi nói.Còn chắc chắn đã làm sai gì rồi.Còn của bà không tự dưng làm như vậy đâu.Nếu đã sai.Chỉ có cách từ cần sửa sai.Không ai có thể giúp còn cả đồ.Chổi rửa mặt sạch sẽ.Những đôi mắt vẫn sưng húp.Sản phẩm của anh ta theo lối mạnh quân kỳ.Tôi gõ cửa.Tự nhủ bản thân phải thật khéo léo.Em vào được không.Tôi đứng ở cửa năm phút thôi nhưng không có ai mà.Định quay đi theo tiếng tại cửa mở ra.Một cô gái đi ra lào đầu tư còn phải đỡ.Cô gái đưa mắt nhìn tôi và yếu ớt.Cảm ơn bạn nhé.Tớ cảm ơn nhiều.Tôi là lãnh đạo đức cố gắng.Bạn có đi được không đấy.Cô gái giả hoảng loạn như cố gắng gượng nói.Được.Tớ đi được.Tôi thấy cô gái rồi đi vội vã.Tôi thấy tiếng kêu của cô gái nữ bên trong phòng.Tuyển thợ giúp những kiểu lên để và sợ hãi.Tuyển sinh vào bên trong thì thấy trên giường một cô gái đang sợ chấp tài cổ gì.Phim ca nhạc.Tuổi ám ảnh như kinh hoàng khi thấy quần tóc của ta.Ý đồ của vào dưới thần giới của anh ta.Cô gái ngoan ngoãn làm tình ngay trước mặt của tôi đi quán đức.Đấy.Tôi quay mặt đi chỗ khác rồi nói hình như anh đang bận thế nên khi khác nói chuyện cũng được.Quần đứng dậy trường áo rồi nhức đầu bảo cô gái kìa.Một cô gái ngoan ngoãn bò lồm cồm xuống.Em chào anh à chưa thấy cô gái kia út quá định đi giày thể thao.Thiên tài đóng sầm cửa lại rồi nói cô ghé chỗ của tôi là nơi thích.Thì đến không thích thì đi sao tôi vô cùng hoảng sợ gửi run run đáp.Ảnh.Muốn làm gì thì làm đi tôi xin lỗi vì đã không làm đúng rồi tôi xài là nó.Tôi anh cũng còn thiếu đàn bà nhưng có thể chưa có được.Nên anh sẽ thấy cần còn nếu có rồi anh cũng sẽ chán tôi giống như những cô gái kia thôi.Quần cười điệu cười như hổ dữ nói sắc bán đi.Từ lúc này dung dịch.Cởi đồ trước mặt anh ta của tôi không hề có chút cảm xúc.Cứ cõi nhớ tôi giống như những cô gái kìa.Muốn làm gì thì làm sau đó hãy để cho tôi và gia đình của tôi được yên.Quân không thèm để ý.Nhấc máy.Miệng vẫn ngậm thuốc gọi cho ai đó.Cường à.Hôm nay tao tặng cho mày một con đàn bà.Người còn nó khá ổn đấy sau đó mà cứ cho thằng nào chán cũng được.Bên kia hình như nghe không rõ nên hỏi lại.Là sao tao chưa hiểu.Con gái rảnh mà anh rồi nick nhìn thân thể của tôi.Tao tặng cho mấy đứa con gái lớp tối.Tao cho mượn phòng.Lên đây đi.Từ ngày đến đề thi nắm chặt tay người run lên.Các bạn thân mến như vậy là anh xa rồi mang đến cho quý vị tập hai của bộ truyện này và với tình huống vừa xảy ra thì.Quả thật là anh sẽ cảm thấy nhân vật nam chính của chúng ta có một chút gì đó rất là khác lạ so với những ngân.Làm chính trước đây anh ta có một điều gì đó rất là bí ẩn rất là quỷ quyệt và nham hiểm nữa.Thế nhưng mà chính những cái điều đó lại khiến cho chúng ta cảm thấy mới mà và tăng thêm cái sức hút ở phía trên.Tò mò muốn khám phá về con người này và với tính cách của một người đàn ông khi mà anh ta thích thì rất thích thế nhưng mà khi nào.Thỉnh thần tài sẵn sàng chà đạp chúng ta cùng chờ đợi xem là trực tiếp theo thì hồng quân.Bảo hành như thế nào đi vẫn như thường lệ sau khi nắng này xong rồi quý vị và các bạn đừng quên để lại bình luận.Giới chia sẻ cho anh sao biết được là cảm xúc của mọi người về câu chuyện này như thế nào và nếu như mọi người cảm thấy bộ truyện này.Thì đừng quên nhấn like và đăng ký kênh cũng như chia sẻ bộ chuyển cho bạn bè và người thân của mình còn lắng nghe nhất.Cảm ơn sự ủng hộ của mọi người rất nhiều.Bên cạnh đó những khán giả đã yêu mến anh xa đừng quên kết nối và anh sẽ thông qua phần bài chợ tình trên facebook bằng cách.Vào đường link ở phía bên dưới cảm ơn mọi người rất nhiều còn bây giờ anh xin chào tạm biệt và chúc tất cả những khán giả ở chợ tình.Một đêm thật ngon giấc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com