[tập 4] Thở Nhẹ _ Tình địch Mới _ Mc Anh Sa đọc Truyện đời Thực Mới Nhất 2020

[tập 4] thở nhẹ _ tình địch mới _ mc anh sa đọc truyện đời thực mới nhất 2020

Xin chào tất cả quý vị và các bạn anh sẽ đã quay trở lại với những tháng giêng của chợ tình vào ngày hôm nay sẽ mang đến cho quý vị tập bốn.Của bộ truyện thời nhà nguyễn thiện thân mến khánh anh chàng phi công đẹp trai và đồng thời cũng là người thừa kế.Nhất của hai cực đoan lớn giờ đây người đàn ông máu lạnh này về tình yêu mà dần dần thay đổi.Tập truyện này thì đã có một biến cố rất lớn xảy đến với con gái của hương và đây là một kế hoạch đã được sắp đặt.Trước vậy thì ai là người đứng đằng sau của nó.Cũng phải tập truyện này có sự xuất hiện của một nhân vật mới một cô gái rất xinh đẹp và quyến rũ đã để mắt đến.Vậy thì có thể là người như thế nào tất cả sẽ được hé lộ ở tập truyện này nó bây giờ xin mời tất cả quý vị và các bạn đến với nội dung.Thời tiết tập bốn của bộ truyền thống ở nhà tác giả tống thị phương anh qua phần diễn đạt của ánh sáng.Sảnh lúc này đi.Tay ra nắm lấy tay của tôi.Sao định mệnh ra về.À không có gì đâu.Có phải là anh đẹp trai quá thế nên đang say mê chìm đắm đúng không thôi nhá dẹp đi.Tôi vừa nói vừa mỉm cười.Bàn tay của tôi nắm lấy tay cuộc kháng nhất khi ở đây không có một bề cuộc sống.Tôi có thể thoải mái nấm lấy tay người đàn ông đang yêu thương tôi.Nhận về lúc này chạy đến báo.Xe ở bên ngoài kia rồi à.Tôi và khánh đi ra khu chợ hải sản.Những con bạch tuộc sống được chế biến ăn tại chỗ vẫn còn nguyên người tôi bịt miệng gồm.Khánh tuổi thích thú nói.Ngon mà đôi này rất bổ đấy thường một miếng đi không không ăn.Ăn vào đi ngoài chết đi.Anh ăn đây này có sao đâu đã bảo là không ăn rồi sáng.Tí vào mồm của hương hương thì lùn loa lúc này sang nói em phải.Ai đầy đủ vào đi đường để chờ chút đi em biết rồi khánh quay đi.Tôi chợt chạnh lòng khi anh nhắc đến chuyển đừng để có còn anh không nói thì tôi cũng tự biết.Ra khỏi nhà hàng cạnh bãi biển tôi đứng chọn tôm cua và cá chốc chốc lại đưa mắt.Nhìn khánh thế hỏi thích ăn không khánh đền bà nhìn anh làm gì.Em thích ăn gì thì cứ gọi đi em sao anh không hết đi không hết thì đi.Làm sao cho phù hợp thì thế nên người ta mới phân vân sáng cười khi tôi đang tính toán .Lúc này nồi lẩu vừa được bà già cô tiếp viên lúc sáng lại nhìn thấy khánh cô tâm an.Đến khi thạch kháng của một mình lúc này thì tôi đã đi vệ sinh chào anh.Cô ta vừa nói vừa đưa chai bia lên chế cùng lại gặp nhau rồi.Khó chịu ra mặt tôi đang chờ bạn rồi không sao.Em biết anh đang đi cùng bạn.Chị đó có hỏi lúc trên máy bài con nói là bạn thân của anh đấy.Cô ấy nói như vậy à.Vâng chị ấy nói như vậy mà.Khánh nhìn thấy tôi đang đi ra anh ta ghé vào tai cô tiếp viên rồi nói nhỏ.Bọn anh rất thật đi.Thân đến mức anh lúc nào cũng chỉ muốn trả môi anh và cô ấy.Thần đến mức anh thèm được chạm vào bầu ngực nóng bỏng của cô ấy.Thân đến mức chỉ muốn được hành xác của mình với cô ấy cả đền thôi.Bọn ảnh rất thật.Khánh nhảy mất rồi cục bia.Cổ tích việt ngại ngùng đứng bật dậy đi ngang qua tôi.Cô ta không dám nhìn tôi.Tôi nhìn thấy cổ tích viện để vượt qua.Tôi nhận ra cô ta vừa ngồi ở cổng chùa phước khánh.Tôi đi đến đá mạng thiết kế.Khán giả nhìn trước thái độ của tôi.Làm gì căng thế.Không thích một cái ghế của người khác được.Nghĩa đó của em mà.Anh vừa thỏa thuận được gì rồi.Thỏa thuận cứ như là anh đi mua dâm không bằng ấy.Anh chưa bao giờ mua dâm nhé.Thế thì em nào rảnh chắc anh cũng xoạc dạo nhỉ.Ai trả.Bây giờ còn biết dùng từ nó nghỉ .Lo ăn đi đừng suy nghĩ linh tinh như thế.Anh còn chưa hỏi tuổi em sao lại nói chúng ta là bạn thân đấy.Không nói như vậy sẽ ảnh hưởng đến công việc của anh thì sao.Không biết nghĩ cơ đấy.Chỉ có họ cần anh.Cho anh không sợ mất việc đâu.Vâng biết rồi.Sau này khi nào anh bỏ vợ rồi lúc ấy được chữ bạn gái.Còn bây giờ người ta nhìn vào chị gọi là bồ thôi.Đàn bà quan trọng quá cái thành phần làm gì thế không biết.Tao không quan trọng.Đàn bà chúng tôi rất quan trọng danh phận.Đó chính là tự trọng của chúng tôi đấy.Khánh lúc này vừa bóp còn qua rồi để bắt của tôi nói.Thôi thôi được rồi.Ăn đi.Loại triết lý về.Mà em học hết lớp mỹ nhỉ.Hết cấp hai thì nghỉ rồi.Nhà nghèo không có tiền học.Làm gì đến mức.Không có tiền học chứ.Thế nên mới nói khoảng cách của chúng ta rất lớn.Không sao.Bây giờ tôi sẽ lo cho em.Khánh cười rồi xa đầu của tôi.Này.Tang chưa lâu đi.À quên.Hai chúng tôi ăn uống vui vẻ bên bờ biển.Ăn xong chúng tôi đi bộ dọc bãi biển.Khánh lúc này trưởng vay của tôi.Hai chúng tôi cũng hết gió kìa.Chỉ đùa bên cạnh chúng tôi đang cãi nhau đồng ý.Ảnh nó giúp tôi.Anh hứa là anh bỏ vợ.Nhưng mà đến giờ thì sao.Ảnh vẫn chờ đợi câu trả lời.Tôi không bao giờ nghe lời anh nữa được.Khoản đã bình tĩnh gì.Anh không thể nào bỏ vợ được đâu.Chúng ta cứ sống như vậy cũng được mà.Từ ngày đến đây thì thở dài.Khánh về mặt đăng ký ra ngoài nói.Thằng kia kém nhỉ.Bỏ vợ đơn giản như vậy thích thì bỏ thôi.Anh bây giờ yêu ai đó anh sẽ nghĩ khác đấy.Ví dụ có người ép anh bỏ em anh có làm được không.Ai mà ghép ảnh được.Thì đấy chỉ là ví dụ thôi.Không có ví dụ.Chẳng ai có thể cản anh được đâu.Tôi thấy có em bé đừng đi lương thứ nhất quả bóng tôi ngồi xuống với nhật quả bóng được cho bé.Khánh nhìn thấy tôi rất quý trẻ con.Anh ta nhìn tôi cười và đầy âu yếm.Tôi quay lại nói.Trẻ con xinh quá cơ.Khánh lúc này ôm lấy eo tôi.Tôi nhìn mặt nó.Nay.Ở đây không được đâu.Thế thì về đi.Khánh nắm tay tôi chạy thẳng tới khu resort.Vừa vào cửa phòng.Anh đã cởi áo tôi.Nguyễn thị hồng.Tải vẫn cởi áo kéo tụt xuống.Tôi bị dồn đến chỗ cửa kính.Lưng tôi dựa vào cửa.Hai tay của tôi đặt trên vai của khánh.Khánh nhìn tôi bằng đôi mắt gợi tình nói.Hôn anh đi.Tôi ngại ngùng cúi đầu.Khánh cúi xuống hôn liên tục vào múa của tôi.Đồ nữ của anh giống như muốn nuốt chửng bởi môi tôi.Bên ngoài kia tiếng sóng biển đập vào bờ cát êm đềm nhẹ nhàng.Khánh cắn đến vài tôi.Sang gửi trở lại.Khôn dọc xuống sống lưng.Hơi thở của tôi nhẹ nhàng khi anh ta đưa vào trong.Tay quốc khánh vì lấy của tôi.Và quan hệ từ phía sau.Tôi thật sự như đang chìm đắm vào vòng tay của người đàn ông này.Tôi khóc.Tiền là quan hệ thô bạo hơn.Dừng lại đi mà.Nhưng mà anh thích như vậy.Anh thích ngủ với em.Thích hơi thở nhẹ nhàng của em.Khánh cắn chảy máu bờ môi của tôi.Đến kỳ sau tôi làm nhìn ra ngoài bờ biển.Nước mắt cứ chảy xuống mà không hiểu vì sao.Lúc này thì khánh hỏi.Em sao thế.Không sao.Khánh ôm lấy tôi rồi hôm sau gáy của tôi nói tiếp.Ngủ đi.Còn đêm nay nữa đấy.Nhà ngta nói đến đề tài trượt giữa hai.Sửa cái cách anh ta nói thích quan hệ với tôi.Bình minh ló dạng tôi đưa tay nắm lấy ánh sáng đang chiếu lên thân thể của tôi.Từng tia nắng.Khánh lúc này vẫn đang ngủ say.Tôi bật dậy chuẩn áo rồi đi bộ một mình ra bãi biển.Tôi vừa đi vừa suy nghĩ về chuyện của tôi và khánh.Anh ta có gì đó.Tôi muốn ép buộc và chế ngực tôi.Tôi rất sợ khoảnh khắc khi anh ta đi vào trong tôi.Anh ta chủ động và thu vào một cách đáng sợ.Mọi thứ đối với anh ta đều thuần thục.Còn tôi.Thì đang như một con chim bị nhốt trong lồng.Muốn thoát khỏi cái nhưng không thể.Trong phòng của khánh lúc này điện thoại của tôi giao lên khiến cho kháng trường tình.Anh ta mở mắt khi thấy chuồng vẫn cứ rào.Em nghe máy đi.Của em vì sao đi.Khánh cứ tưởng là tôi ở trong toilet.Không thấy có ai lên tiến khánh bật dậy.Bước đến bàn.Cầm chiếc điện thoại của tôi.Thế liệu tiền là bố tú linh.Khánh ngày mấy.Cô đang ở đâu thế.Còn nó đang đòi gặp cô đấy.Hà có đón nó về nhà cô chơi không.Nếu đón con chúng ta cứ đi nhà nghỉ rồi nói chuyện tiếp nha.Cảng nhà rồng thì đổi sắc mặt.Đường dây bên kia là đàn ông.Và anh biết là chồng cũ của tôi.Mặt cuộc kháng làm lễ tắt máy.Anh ta đập mạnh chiếc điện thoại xuống bàn.Từ vừa về phòng đã thấy khánh đang ngồi hút thuốc.Tôi gửi nhà nhìn kháng sinh nhưng anh ta không gửi lại.Vẻ mặt không có gì là vui vẻ cả.Còn lại đây.Tôi bước lại gần thì khánh nhìn tôi từ đầu đến chân.Sao vậy.Anh tắm chưa.Chúng ta đi ăn sáng thôi.Hương.Tài sản ròng.Khu vực có điện thoại đấy.Về nhà ai thế.Từng bước lại lấy điện thoại thì thấy vàng gọi đến.Cuộc gọi đã nhận.Thế nó bảo cô muốn đón còn thì đi nhà nghỉ nói chuyện tiếp.Vậy mỗi lần gặp con đều phải như thế nào.Sao anh lại cái máy của tôi thế.Ảnh vào lúc này trận mắt nói.Trả lời đi nhanh lên.Đừng có đặt những câu hỏi không đáng để trả lời như vậy.Ý của tôi là tôi không xứng đáng để đặt câu hỏi để có trả lời sao.Không phải.Ý tôi là.Cảnh bóp của tôi rồi vì xuống sườn.Ảnh tom giết mày.Mặt của tôi gồm đỏ lên vì khó thở.Tao ghét nhất là đứa nào có mặt của tao.Đặc biệt là mày đi.Mày dám qua mặt tao như vậy.Tao nhất định khiến cho mày không thể nào gặp lại con của mày nữa.Mày tin không.Từ lúc này cảm thấy sợ hãi.Khánh gì đành phát điền.Nước mắt của tôi rơi xuống.Ảnh tầm bóp cổ tôi không thể nào nói được.Mày nói đi.Mày đi nhà nghỉ với nó bao nhiêu lần rồi.Tao đã tin tưởng mày như vậy.Mày rán.Ảnh cá mập của tôi rất chuẩn.Từ lúc này vừa vùng vẫy.Vừa đập đập vào tay của anh ta.Khánh buông tay tôi chạy thẳng vào toilet luôn.Nước mắt của tôi rơi xuống.Tôi cố gắng gạt nước mắt rửa sạch mồm.Nhìn vào gương tôi cảm thấy tủi thân thế nhưng vẫn cố bình tĩnh để nói chuyện với khánh.Với anh ta.Nước mắt của đàn bà không phải là thứ ăn tao bận tâm.Nếu nhiệt độ khiến cho anh tập vật lý.Anh giỏi nhất định sẽ phá nát cuộc đời của tôi.Từng bước dạy nhảy thấy khánh đang ngồi trên giường hai chân chạm sàn.Miệng ngậm thuốc.Tui thề.Tôi chưa bao giờ đi nhà nghỉ với anh ta cả.Đảng ta có bầu hệ này muốn cho con về ở cùng.Thì đi nhà nghỉ với anh ta.Nhưng mà tôi đã từ chối.Làm sao tao có thể tin mày đó.Mày đâu còn trinh tiết để có thể chứng mình đâu.Tôi chưa bao giờ làm điều gì sai lệch bắt anh kể từ ngày vào nhà anh đến ngày.Tôi.Đã hai tháng nay rồi chưa gặp lại con của mình.Sáng dậy điếu thuốc xuống trên.Anh ta cởi bỏ áo trường chỉ mặc mỗi chiếc quần sịp.Cởi nốt chiếc quần sịp ra đứng thẳng trước mặt của tôi lúc này.Sao thế.Mày thích của nó là của tao.Từ lúc này ôm miệng hoàng sơn.Cảm giác anh ta thay đổi hoàn toàn thái độ.Em không có gì bận cả em đấy.Tao không thích thế.Tao thích hành động cơ.Đến đây đi.Tôi khóc nấc lên vì sợ hai.Tha cho em đi.À gì chứ.Mai chồng phải đó là biết chồng của mày rồi còn gì nữa.Em xin anh đừng như thế mà.Tao chỉ tin mời cái mà hành động thôi.Từ lúc này cảm thấy sợ hãi.Cầm lấy bộ phận kia của anh ta.Anh ta thì ấn vào miệng của tôi.Anh vẫn ấn.Tức bụng vàng khóc lá.Ngồi thu lu ở gốc dừa.Em sai rồi.Chưa có gì mà hắn cả.Em thề.Sau khi chia tay.Em chưa có quan hệ với hàng ngoài anh cả.Vẫn có quyền gặp lại con một tháng một lần.Còn đề nghị của hắn thì em chưa bao giờ đồng ý.Em xin anh đấy hãy tin em đi.Khánh lúc này bò trên giờ đến gần chỗ tôi.Ảnh vuốt tóc tôi ra sao.Kiểu tóc dính vào nước mắt trên má.Anh ta khẽ vuốt tóc rồi nói.Em sai.Mày đâu có làm gì sai thì tại sao lại nói là em sai rồi.Hack quả thực là mày đã làm chuyện đó với nó.Thế nên mới phải nhận ra như vậy.Không có được.Em thực sự không biết nói gì với bạn cả.Sao lúc này cúi xuống hôn lên rách ngược của tôi.Anh ta dùng ngón tay vuốt ve lên cánh tay tôi.Cởi quần ra đi.Tôi vừa cởi quần vừa đất liền từng hồi.Ảnh tờ thật sự đã phát điên.Từ lúc này không thể nào kháng cự anh ta không thể tìm tôi.Khánh à.Ảnh có thương em không.Em đến vợ anh về bị ép buộc.Dẫu có như anh.Em còn không hành thì nói gì đến vần.Anh ta cũng đã có gia đình.Tuyệt đối sẽ không làm chuyện đó được.Khoảng lặng im suy nghĩ.Tôi tìm đến chủ động hôn lên môi của anh ta khánh hôn cuồng nhiệt để anh ta quên đi chuyện giữa.Hà vân.Khánh dũng tài đã lường tôi.Tôi ngồi trong lòng của anh ta lúc này thì khánh nói.Tất nhiên.Anh có thường em.Không thương thì sao anh đưa em về sống cùng được hạnh phúc tóc của tôi rồi hết một.Sau khi gục xuống ngực tôi.Hiện tại trong lòng của em chỉ có duy nhất một người đàn ông là anh thôi.Tôi nói rồi nhìn khánh anh mất đều liếm khánh hồn điên cuồng lên môi tôi không.Lỗi tôi ngả người ra sau anh và dùng tay đỡ lại rồi nói.Anh thích hôn em rất thích nụ hôn của em anh tài lấy dây đai áo trường.Cuộc đời của tôi là ai.Anh làm gì thế.Anh muốn em không thể nào chống cự được.Tôi nghe đến đây thì sợ hãi hai tay của tôi nắm chặt vào nhau mồ hôi nhễ nhại.Chiếc giường rung lên ra giường nhanh uống nước của tôi để viết bút tím khắp người.Tay bị trói còn anh ta thì hợp.Người tôi cứ nhấp nhô lên xuống.Bên ngoài cửa kính tiếng của hường hát liền theo nhưng chẳng ai nghe thấy có người nghe có lẽ.Thường lúc này với tư thế giúp người.Ánh mắt nhìn ra phía bãi biển như muốn cầu cứu.Tôi không thể có nổi chân lên.Và tôi sợ đôi tay bị trói lên ngực của khánh.Anh à.Em không thể nào chịu được nữa rồi.Nhưng mà anh vẫn chưa muốn dừng lại.Để đến tối được không em đói lắm anh nhé.Tôi nói giọng hơi thời nhẹ thể thao.Thôi được rồi.Anh quên mất.Vậy thì tạm dừng lại.Anh đi tắm đó.Quạt đá.Cởi trói cho em đi.Khánh tuổi mẹ rồi sao máu của tôi.Sau đó đảng ta rút ra khỏi cơ thể tôi.Tôi con người nhẹ nhõm.Khi thấy khánh bước vào phòng tắm.Tôi có đứng dậy lấy ba lô đeo lên vai cần giấy tờ bỏ chạy.Quần áo của tôi lúc này sập dệt.Bỏ trốn khỏi khu resort đó trong buổi trưa nắng gắt chói chang.Có thể tôi sẽ chết ở đâu đó.Nhưng nhất định không muốn gặp lại an toàn nữa.Tuổi trẻ như một cái xác không hồn và đều lớn.Nhân viên nhìn thấy tội thì vội hỏi.Thưa cô có đi đâu về.Tôi cần ra sân bay.Làm ơn gọi hộ tôi một chiếc xe hả vâng.Cô có chửa rảnh nhé mười lăm phút sau sẽ có.mười lăm phút cover.Nhưng mà tôi cần nước anh có thể nào vẫn cho tôi chiếc xe khác được không.Trong khu này phải di chuyển vào trong thì mới có xe.Không thể nào có thể khác được đâu làm ơn nhanh giúp tôi đi.Tôi sợ anh ta sẽ báo vào trong nền lặng lẽ chạy dọc con đường khu resort trên vai khoác chiếc ba lô.Từ giống như một tên tù nhân phạm tội đang bỏ trốn thân xác của tôi đã rời tụt xuống bồn hoa.Rồi khóc khánh lúc này đứng trong phòng nhìn lên màn hình máy tính qua camera.Thúy hường đang chạy trốn vừa bật lon bia lên anh ta tu hết một hơi nhân viên bên ngoài.Đóng cổng resort live mang xe điện đến đây anh ta đi ra bên ngoài.Chiếc xe điện tôi nhìn khu có hai đường không biết là tôi đang chạy ra đâu nắng gay gắt của.Chưa hề khiến cho tôi gục ngã mồ hôi nghĩa nhà cho đến khi nghe thấy tiếng xe điện.Thì nhìn thấy khánh đang lái xe điện chạy đến chỗ của tôi lúc này hoàng sợ mất ba lô.Đi thẳng ra hướng biển khánh lúc này hết lên cô đứng đấy.Giống như kẻ điên chạy thẳng ra bền dù cho bản thân không thể biết bơi.Tôi chạy đến khi nước ngập cả người của tôi tôi say rùa thế lúc này một bàn tay nắm lấy tay của tôi.Khánh nhấc bổng tôi lên trên mặt biển tôi thở hổn hển anh ta nói điên à.Không biết bởi nào sau đây làm gì thế tôi bật khóc ôm lấy cổ quốc khánh.Đừng đánh em em mệt lắm rồi xin anh đấy.Em điên à tôi chưa bao giờ đánh em cả tôi cảm giác sợ hãi giống như ngày xưa lúc.Cùng với vân anh toàn quốc khi nhậu say về thì lại đánh vợ sang bóp miệng cười rồi.Một ngày trên mặt biển tư vấn vào một cuộc kháng kháng nói.Tôi không muốn chơi trò trốn tìm này một lần nào nữa hiểu chưa.Tàu hỏa mất dần.Chỉ còn thấy gương mặt nước ngập cuộc kháng thường rất hiền tài của anh ta.Cảnh vội vàng bế tôi vào bờ.Một gặp bác sĩ đến thì đi.Dạ vâng.Về bác sĩ cùng với của nhân viên thay đổi cho tôi.Bác sĩ nhìn vết tay chân ở cổ hương rồi thở dài nói.Cô ấy chỉ là bị kích động trên nền suy nhược thôi.Cảnh hút thuốc gì và bên ngoài hiền.Được rồi cảm ơn bao giờ có gia đình lại về.Chắc là chị một lúc nữa thôi.Lúc này tại spa của vân vân triệt gặp hà với gương mặt bầm tím.Hà lúc này nói.Chuẩn bị đi.Chị muốn massage body.À vâng.Chị và anh khánh sẽ bị hôn à.Khi nào vậy chị.Cuối tuần này là giải quyết xong đây.Hãy tả vẻ buồn ba còn vân nhìn gương mặt bầm tím của hà thì ruột lo lắng.Mình hỏi phòng cho hai người đang ăn trưa.Anh à.Anh khánh và hưởng sao rồi.Sao là sao.Thì em cứ cảm thấy mấy.Nghe nói hả và ánh sáng sẽ chia tay cuối tuần này đấy.Vậy à.Chắc là khánh nó làm như vậy thì chỉ còn nước chia tay thôi.Nó đưa hương đi du lịch rồi.Nhưng mà sao em cứ cảm thấy lo lo.Lo gì.Cửa hàng suy nghĩ linh tinh.Nói chuyện nhà mình trước đi.Vân nhìn đăm chiêu ra bên ngoài cửa sổ.Đánh mất suy nghĩ về số phận của hương.Nếu anh biết kết cục của hương.Mà anh vẫn bảo vệ cho bạn của anh.Thế anh không phải là người đàn ông tốt.Nhưng mà nhớ nó yêu thật thì sao.Người như khánh.Liệu có biết yêu thế nào là thật lòng không.Phòng lặng im rồi thở dài.Từ lúc này mở mắt ra thì thấy bầu trời tối đen.Sửa bóng đèn tự bật lên thì đã tám giờ tối.Tỉnh rồi sao.Trong góc tối tôi giật mình khi nghe thấy tiếng cuộc kháng ở góc phòng.Từ lúc này sợ hãi đáp lại.Vâng ạ.Đi ăn thôi.Anh ta đứng dậy tôi thấy trên bàn đầy tàn thuốc.Từ lúc này lão đã theo sao anh ta mà chẳng ai dám lên tiếng.Khánh lái chiếc xe ô tô mui trần để sát ở cửa.Đi dọc đường biển.Cả hai chúng tôi không nói với nhau câu gì.Tôi không dám nói gì cả.Còn không dám nhìn vào anh ta.Đến quán ăn tôi mệt mỏi nói.Anh gọi món đi.Còn gì thì gọi đi.Ăn gì cũng được.Vậy thì cho mực tôm cá vào nhé.Đừng ăn mực.Vậy ăn gì thì gọi đi.Gì cũng được.Khánh lúc này về mặt không vui còn anh nhân viên của quán thì cười nói.Phụ nữ bây giờ.Cái gì cũng bảo được.Nhưng khi chúng ta chọn thì như vậy đi.Khánh không đáp lại chị bảo.Cây cho mấy món đó nhé.Khánh hồi rất dễ uống.Về mặt của anh ta khiến cho tôi cảm thấy sợ hãi.Từ lúc này gọi ý.Em có thể uống được không.Được.Nhưng mà đọc đi.Thử xem.Nặng đến đờm anh nhăn mặt như vậy.Tôi tôi hết chén rượu rồi lắc đầu.Khánh đưa tay túm lấy chén rượu rồi nói.Thôi.Như thế đủ rồi đấy.Tôi gạt tay ra.Rượu ngon mà.Thơm thơm lỗi.Lấy đâu ra một lúa.Cứ kệ đi anh sẽ cho em đi.Hai người cứ thế ngồi lại dài cũng hết chảy dữ.Sau này tính làm gì chưa.Anh hỏi em đó.Kiểm tra lại xin đi bán hàng thôi.Có thích môn gì không tôi thấy cô giáo thời trang rất đẹp đi có vẻ cũng có năng khiếu.Em nhìn chiếc áo mà hôm chị vân mặc đấy em dạy theo thôi.Học thiết kế.Em không mơ đến được.Ở cạnh tôi thì ước mơ nào cũng sẽ trở thành sự thật thôi.Nhưng.Em rất sợ ảnh.Tôi nói giọng sài đường mà lúc này được.Kháng nghị không dám cười anh ta nói.Để tôi nghe chuyện về chồng cô nữa cô sẽ không yên đâu đấy.Ok tuân lệnh sếp.Từ lúc này vừa sai vừa rửa tay chào lát sau tôi nôn bên bãi biển.Khánh có mặt nhăn nhó nói.Tôi đã bảo là rượu nặng rồi cô cứ làm như đùa vậy.Ảnh cổng mà em đi.Em không biết nổi trên nữa rồi.Khánh đành phải cắm tôi đi bộ dần về hướng để xa.Vừa lên xe duy khánh cài dây bảo hiểm.Mặt chạm mặt của tôi thì tôi kéo áo của khánh rồi nói.Em thích angela.Thật sự thế.Nhưng không dám.Khánh ngày xong tìm kiếm môi cười.Câu nói yêu nhiều chưa.Yêu quá.Yêu là cái quái gì thế.Yêu nó giống như bát bún riêu em hãy ăn à con chưa có cây cỏ đắng.Nhưng mà chẳng có ngọc gì cả.Sáng ngày đến đề thi lắc đầu vì tôi quá xài chờ tôi trên dọc con đường biển.Hát lên nói trời mát quá đi.Lúc này tao vừa nói vừa cười ngô nghê.Cười xong thì lại gục xuống khóc.Khánh lắc đầu tôi về quá say chờ tôi trên dọc con đường biển từ hát lớn lên.Vừa hát vừa cười nghề.Cười xong thì lại gục xuống khóc.Khánh lắc đầu nói.Cũng khóc hay cười đấy.Buồn quá cơ.Anh đúng là con rắn rầm rộ.Ảnh quan hệ một cách quá thô bạo.Khánh lúc này đang đỗ đèn đỏ.Thế mấy chiếc xe bên cạnh nhìn anh.Anh toàn ngại ngùng lấy tay che miệng của tôi.Đưa tôi vào trong phòng.Cảnh lúc này mệt giá cả người bởi vì tôi vừa đi vừa lòng.Anh ta lúc này nói.Ngủ đi.Tôi muốn đi bơi cho đỡ căng thẳng.Cánh cửa bỏ quần áo rồi nhảy xuống bể bơi.Anh ta vừa bơi vừa nghĩ đến câu nói em thích anh của hương.Khánh vui da mặt.Ảnh tạo bởi rất nhanh rồi đặt tay lên bờ nói lên mặt nước.Thường lúc này đứng trước mặt cuộc kháng chiến trường khánh giật mình.Sao còn chưa ngủ đi.Em thấy nóng quá cơ.Hương vừa nói vừa cởi bỏ quần áo trước mặt cuộc kháng.Khánh nuốt nước bọt cố nhịn.Lúc này anh đang lên tiếng.Vào trong đi.Thường cứ như thế chuẩn chuồng say đến nỗi mất kiểm soát.Khánh trần chiếc quần bơi người đầy nước trên làn da trắng của anh ta.Đường màu đỏ khi nước chảy xuống mùi.Hường lấy tay lau nước truyền mùi kháng lúc này nói.Tôi không muốn sáng mai xem tỉnh lại.Là nghĩa là tôi ép buộc gì em đấy.Ép buộc.Bây giờ lên giường ngủ đi.Còn nói nữa.Tôi sẽ bắt em ra đi.Vật giá.Khánh bật cười.Khi hương cứ hỏi mãi một cách khử khảo giống như cả say rượu.Tắm xong khánh thì già thì thấy hương ngủ ngon lành.Anh ta vào trang ôm lấy hương.Thường xúc vào ngực của khánh rồi lúc này cô nói.Trả cho em sự tự do đi.Sáng lặng im một cách đứng hình.Lúc này thì hương lại mơ màng nói tiếp.Trả tự do cho em đi.Trả cho em những vết thương em ship gần nhất bên hàng bao nhiêu ngày qua đấy.Sáng nào lên người của hương hương vẫn đang mưa mà như vậy.Khang nói.Tôi sẽ không bao giờ trả tự do cho em.Trừ khi là tôi chán em.Hiểu không.Khánh nói xong thì bóp miệng của hương rồi hôn say đắm.Hơi thở của hương nhẹ nhàng khiến anh ta càng thích.Sao lúc này nhẹ nhàng đi vào trong cơ thể của hương.Anh ta cắn vào bờ vai của hương.Rồi tay nắm lấy tay hương.Đêm này anh sẽ nhẹ nhàng.Sáng ông hương lên ngồi trong lòng của mình hơn mờ mắt.Lúc này có mơ màng rồi hôn thẳng vào miệng quốc khánh.Tại anh.Người em họ của khánh tên là phạm ngọc quý.Hận tình em tắm biển hiệu chức giám đốc của mình tức giận nói.Cảnh.Là mày ép tao.Đừng trách tao vô tình.Thằng nhóc như mày.Biết gì là sự nghiệp đâu.Tất cả công ty này rồi bố của tao làm ra.Chia bố mày cũng mưu mô xảo quyệt.Mình chiếm lấy.Nhưng mà mày yên tâm đi.Tao nhất định sẽ giành lại.Buổi sáng khi tôi dậy đã không thấy anh ta đâu.Vội vã nhìn đống đổ dưới đất.Đêm qua.Lại cùng anh ta sao.Tờ giấy để trên bàn có ghi.Tôi phải ra sân bay sớm.Em dậy thì ra thẳng sân bay nhé.Điện thoại của tôi lúc này reo lên.Bà ơi.Chị đánh con đi.Chị nói còn chết đi.Không ai cần con nữa.Có phải mẹ cũng không cần con không.Chả thế.Mẹ cần con chứ.Con được nghe chị ấy nói linh tinh như vậy.Mà sao dưới lại đánh con gì.Dễ bảo.Mẹ đi làm đi.Còn cho con xem video mẹ hôm nay đó ở đường nữa.Hôm nay đó không phải là bố con à.Cần bình tĩnh đi.Khi nào về mẹ sẽ nói chuyện rõ còn nhé.Con yên tâm.Mẹ ơi có phải làm lại không cần con không.Rồi mày sẽ đi lấy chồng như thế nói à.Không đâu mà sẽ không lấy chồng.Mẹ sẽ gặp con vào chiều nay nhé được không.Khùng.Còn không cần mẹ nữa.Về mẹ.Cũng không cần con.Linh con người mẹ nói đó.Còn bé lúc này vội vàng tắt máy.Tôi vội vã gọi cho văn.Có đúng là có bạn trai rồi.Cái này thảo nào thay đổi thái độ hạt nhỉ.Vợ của anh.Ảnh nền sấm sét lại đi.Video của cô có ở trên mạng rồi đấy.Tựa đề là nụ hôn giữa đường.Ngày thật tởm lợm.Không biết quả này.Vậy thì cô đừng để ảnh hưởng đến con.Ảnh.Cho con xem sao.Tình cờ vợ tôi vợ chứ cả nhà xem.Tôi còn nhớ không biết có phải là cô không.Nhưng mà này xác định thì đúng rồi đấy.Rồi sao.Cứ để cho con nhìn thấy như vậy.Có gì mà có phải đào lên như thế.Cô làm gì thì phải chịu thôi.Đừng hồng gặp con nữa nhé.Không được.Và lúc này vội vã cúp máy.Tôi cũng trở về hà nội.Xuống sân bay.Tôi ra thằng chỗ hẹn con gái.Ngồi chờ mới gọi mãi nhưng còn bé không đến.Khánh gọi điện nhưng tôi nhất quyết không nghe máy.Khánh xoài xoài chiếc điện thoại đắt tiền trong tay mặt trời từ.Cô ta đi đâu rồi nhỉ.Phòng phố tại điện thoại của khánh cười nói.Sao thế.Mới về đã nhớ à.Khùng.Hỏi xem cái loại ngố rừng ấy về đến nhà chưa thôi.Từ lúc này đứng dậy thì thấy gần gọi đến.Không hiểu là con bé mua thuốc chuột ở đâu.Đồng hồ về rồi uống rồi.Cửa hút mồm hỏi.Anh nói gì cơ.Tôi nghe xong buồn nôn chân tay chạy vội đến bệnh viện.Vừa đến nơi.Thấy vợ và nắp lót.Em không biết còn phải uống lúc nào cả.Để đấy.Và lúc này gạo lên mặt đỏ bừng quá.Im đi.Ở nhà trông con.Có đúng khi nào cũng không biết.Thấy tôi đến từ hai vợ chồng của họ cũng im lặng.Bác sĩ lúc này buồn bã bước ra nói.Chúng tôi rất tiếc.Cháu bé giờ viện quá muộn thế nên không thể nào qua khỏi.Chào đã mất lúc bảy:mười lăm tối.Văn nghệ xong thì hoảng loạn năm lít tay của bác sĩ khóc lóc van xin.Không thể nào đâu.Bác sĩ à xin hãy cứu còn tôi.Rồi chạy vội đến nắm tay bác sĩ giật liên hồi.Tôi đến đón còn đây.Hè này cháu sẽ được ở cùng với tôi.Số điện toán.Bác sĩ bảo vợ cháu dậy đi để tôi còn đưa cháu về nữa.Bác sĩ lắc đầu đáp lại.Chúng tôi rất tiếc.Từ lúc này thẫn thờ bước vào bên trong.Còn của tôi đang nằm trên giường.Tay chân lạnh nhất để vết bầm tím vào cấu cả người ta ôm lấy còn.Linh à.Bà đến đón còn đi từ giờ mẹ con mình sẽ ở bên nhau nhé.Đài tự đấm vào ngực của mình đau đớn tột cùng.Lúc này tôi hết liền.Con chào thế tỉnh dậy đi con tôi không nước mắt nước mũi giàn giụa.Người mẹ mất còn đau lòng đến tột cùng thân thể đứa trẻ để vết bầm tím trên người và nữ.Rảnh tay tôi ra khỏi con rồi nói bởi vì mày.Đoàn tám mươi mốt chết đấy mày đú đởn với trai ở ngoài để nó nhìn thấy là quá phần rồi.Mày chán chả đi thằng khốn kiếp.Mà nhìn lại thân thể của con đi chăm sóc ăn bánh như thế nào rồi cuộc mày đang làm gì đấy.Tao chết như vậy chính bởi chính mày vào vợ của mày tất cả là do chúng mày đấy.Tôi để anh ta ra rồi hôn lên tay của con vợ của văn lạnh nhạt cất giọng nói.Chị à để cháu ra đi cho thanh thản đi tôi nhẹ nhàng đặt con số.Tín lại trước mặt vợ phần tóm tắt của ta kéo đến chỗ cần tôi vợ chuẩn bị tắm bất ngờ.Chị điên à tôi ra đi.Mày làm cái gì vậy hương tôi chuyển mắt lên nhìn rồi gần giọng quá.Mày nói đi mày đã làm gì con tàu.Mày đánh nó đến bầm tím tay chân như thế đúng không.Chị nói cái gì thế còn bạn ở đâu làm sao tôi biết được chỉ được ăn nói vô.Còn bé đã mất rồi thế thì chửi bới chị nên chuẩn bị tang lễ cho cháu đi.Tải tội cáo già hắn chuyển nhượng mất rồi con có bỏ tay ra khỏi người vợ tao không.Từ lúc này vẫn tốn chặt tóc của vợ vàng không buông tay.Mày.Mày xin lỗi tao đi.Quỳ xuống xin lỗi nó.Vợ vào lúc này khóc nó.Điên thật rồi.Vào rừng dành mãi không kéo dài.Mày đừng trách tao vô tình đấy.Tôi nhất miệng cười đau khổ đáp lại.Vô tình.Thì mày làm việc gì tao đây.Chắc chắn là con tàu chết có nhiều uẩn khúc.Nó đang rất bình thường.Là chúng mày chứ không ai vào đây cả.Và lúc này gọi điện báo công an.Tôi đến tết quá lớn.Mày cứ gọi đi.Còn con này.Hôm nay nhất định.Mày phải quỳ xuống chân của con tàu.Chính là mày đánh nó.Tại sao.Tại sao mày dám làm như thế.Tội nghiệp phát điên.Bác sĩ bảo vẫn lao vào càng ngành còn tôi thì ra sức tóm tắt vở và nhất định không buồn.Khánh nhìn đồng hồ đã bốn sáng.Anh ta vẫn ngồi làm việc cả đêm chờ tôi về.Cho đến khi có điện thoại khánh vội vàng ngày mấy.Đây có phải là số người thân của cô hương không.Đúng rồi.Ai vậy.Chúng tôi ở đồn công an.Cô hương đang bị tạm giam ở đây và hành vi đánh người và gây rối.Đánh người.Khẩn cấp mấy gọi lái xe của mình đi vội vã trong đêm anh thấy nhấc máy gọi cho thuê.Khuya.Báo cấp dưới của mày thả người của tao ra đi.Ai thế.Là hương.Đang bị nhốt ở phường ít đấy.Ok.Mày đến đi sẽ được thả ngay đây.Khi nói xong thì cúp máy.Khi là con trai của bộ trưởng bộ công an và cũng là giám đốc công an thành phố.Vừa đến đồn công an khánh bước vào trong thì thấy tôi đang ngồi thẫn thờ như kẻ mất hồn anh ta lặng lẽ.Xuống bên cạnh.Chúng ta về thôi.Có lẽ tôi sẽ chết mất.Có chuyện gì.Tôi không thể nào chịu đựng được tôi thật sự chỉ muốn chết thôi.Còn của tôi đã mất rồi.Là chúng nó đã hại chết còn bé.Khánh lặng im về buồn bã.Để đầu của tôi tựa vào vai của anh.Em yên tâm đi.Chứ nhất định sẽ phải trả giá.Chia buồn của mẹ em nhé.Từ bật khóc lớn như một đứa trẻ tài cao được vào team của mình.Đối tượng bảo vai cuộc kháng hấp lớn.Còn bé.Anh có thể làm tất cả vì em.Vậy.Anh làm cho con bé sống với lại đi.Khánh.Anh có thể nào làm cho con của em sống lại được không.Khánh nhắm mắt về phía tôi đang mất bình tĩnh.Lúc này tang lễ diễn ra tại nhà của văn.Tôi trong bộ đồ tang màu đen bức thẳng vào.Cô giúp việc thấy tôi liền khóc lớn.Cô bảo đi.Sắp đưa cháu đi rồi đấy.Chị ạ.Còn của em.Tại sao lại chết như vậy.Cái này.Chị cứ nói đi.Còn bé còn quá nhỏ.Nào để chết một cách đau đớn như vậy.Thật sự nghĩ đến rồi đã không thể nào chịu được.Tận giờ.Không hiểu giờ gần đây.Bà chủ bảo nhà có nhiều chuột.Cái đèn mua thuốc chuột về đặt bẫy.Còn giận tú lên đây là thuốc trừ không phải là cao.Và còn nói đi nói lại rất nhiều lần.Sao để cô ta còn cho tú linh xem video cô hồn ai đó ở ngoài đường giờ nói còn bé chết đi.Làm gì.Chứ không ai cần mày nữa.Rồi đến chiều tôi lên gọi xuống ăn cơm.Chị thấy còn bé đã lạnh cứng.Thuốc vẫn còn ở trên bàn.Có lẽ là con bé đã lấy vợ uống cho thuốc đó.Vậy thì chắc chắn là giàu có ta rồi.À còn nữa ngày nào tôi lên cũng bị cuốn vào cả.Bởi vậy dạo này.Ông văn lại có bồ nhí bên ngoài.Có biết về nhà.Thiên hiền không ai để ý đến con bé cả.Mọi người đổ xô ra ngoài nghe nói bố mẹ tôi cũng lên viếng từ sáng sớm.Tôi bước vào thì vợ ban tỏ ra sợ sệt cô ta lắp bắp nói.Có ra ngoài được vậy.Sao không được.Còn tôi đang nằm ở đi.Tất nhiên tôi sẽ ra được.Trường kiều lan can bảo đến giờ đưa tang.Tôi ngồi bên quan tài của con không nói gì chỉ cần vợ văn đến gần.Tôi liền ở mắt.Truyện nở đã hại chết còn của tôi.Chính nó đã khiến còn bé phấn mà chết.Đưa con ra đồng để chôn tự nhiên phía sau có chiếc xe đen quốc khánh.Chuẩn cắt sần sùi.Tôi nhìn thấy con dao bổ chiều cao.Để trên ghế đá ngoài nghĩa trang.Khánh thi sau đoàn người đưa tiễn nhìn thấy tôi cầm con dao đi phân xanh về phía trước.Nhớ lại câu nói của tôi.Nếu còn tôi không thể nào sống lại tôi sẽ khiến nó phải chết sáng vội vã nè.Dòng người từ lúc này đã đến sát gần vợ văn.Vừa đưa dao lên định đầm tịch khánh bất ngờ xuất hiện.Còn giáo đồng phục vào bụng của khánh.Tôi hoảng loạn sợ hãi buồn ta.Con dao rơi xuống đất.Gương mặt của khánh hiếu trần.Dường như khánh đang cố chịu đựng.Gỗ ông bụng vừa nắm tay của tôi kéo đi.Và nhìn ra thấy có người đàn ông đang kéo người đi.Anh ta đứng nhìn miệng lúc này lầm bầm.Lại còn đưa cả trai đến đầy đấy.Thật đúng là không biết xấu hổ.Lên trên xe tôi thấy tay của mình đầy máu.Tay quốc khánh cũng như vậy.Tôi sợ hãi lấy khăn chấm vào vết thương.Khánh cầu mày nói.Cô điên à.Muốn đi tù à.Nếu như chúng có tuổi.Để pháp luật trừng trị.Nhưng mà chú là người có tiền.Chứ không phải làm việc gì cả đâu.Ai bảo với cô như vậy.Công an đang ở đó.Họ sẽ điều tra.Tôi đã giúp cô rồi.Tôi bật khóc khi thấy máu chảy quá nhiều khánh cắn rằng không nói thêm câu nào.Xin lỗi.Củng cố ý.Khỏi nước này xua tay ý bảo không sao vào trong viện ngồi cho bác sĩ khẩu sống mà gương mặt của.Lệch tầng.Bác sĩ đồng thời cũng là em học cuộc kháng vừa khô vừa thắc mắc.Làm sao để bị đâm thế.Mày làm sao nhanh đi.Anh bị ngã thôi.Làm cứ như em không biết đâu là đơn đâu là ngại.Nhưng mà khá xấu đi nhé.Về nhớ ăn uống nghỉ ngơi khoảng -mười ngày sức khỏe thôi.Ok cảm ơn chú.Khánh bước ra bên ngoài thì thấy hường đang ngồi buồn bã.Anh ta biết hướng rất đau lòng vì con của mình đã không còn.Nhìn thấy khánh tôi đứng bật dậy lo lắng hỏi.Anh ổn chưa.Ổn rồi bác sĩ nói viết đầm cũng nhẹ thôi.Đêm đến khánh nhắm mắt nằm trên giường thế nhưng vẫn nghe thấy tiếng khóc của hương ở ngoài hành lang.Khánh thở dài rồi từ từ ném đi.Từ lúc này bước vào phòng nhìn thấy khánh.Đồi mồi tại nhà.Sờ vào chán thì thấy nóng bừng.Đảng ta đảng xuất cao.Có lẽ là do vết thương.Sáng mở mắt giải us nói.Nước.Nước đầy nhìn vết thương ở bụng của anh ta máu thấm đỏ cam ảnh băng trắng.Tôi thật sự hối hận về hành động nông nổi dại dột từ lúc này thổi vào vết thương quốc khánh.Ta giật mình cho mày hỏi.Làm gì đấy để ảnh bớt đầu đấy.Khánh cười cười rồi xoa đầu của tôi nói.Em còn đau hơn anh cơ mà.Đam mỹ đêm rồi.Đêm nào cũng khóc như thế.Anh hiểu.Nhưng hãy để còn ra đi thanh thản.Coi như để con bé có thể đầu thai vào nhà khác.Còn nếu ai có sai phạm.Kẻ đó sẽ bị pháp luật trừng trị.Tôi nghe xong lại khóc.Tôi thật sự không thể nào quên được cái chết của con.Đó sẽ là sự ám ảnh tận cùng trong lòng của tôi.Lúc này tại nhà của văn.Van khoang tài ngồi trên ghế mặt không cảm xúc.Anh đã nói với vợ.Công an vừa mới hỏi tao.Mày đối xử với con thế nào đấy.Tao nói đỡ cho mày.Còn nếu như mày có làm.Thì mày tự gánh lấy đi.Em không làm gì cả.Em nói thật đi.Mày nghĩ là nó có gần uống không.Tao chắc là mày đưa thuốc cho nó uống.Nhưng vì đứa con trong bụng của mày.Tao nhịn đấy.Ông xã.Đi làm đi.Thực sự không làm gì cả.Văn không đánh bò lên phòng của con gái.Bật điện lên xem bàn học của con.Nhớ lại hình ảnh của con gái.Bố à.Hè này bố cho con về với mẹ nhé.Để bố xem đã.Bố ơi.Mà có người đàn ông khác rồi.Vậy là mẹ bỏ bố con mình rồi sao.Bố ơi.Bộ có còn yêu bạn không.Còn chị mơ ước một lần được nằm cạnh bố mẹ thôi.Vận cẩm không ảnh của con lên xoa tay lên khung hình.Trở lên gương mặt trong ảnh rồi khóc.Xin lỗi con gái của bố.Lúc này tôi nghe công an báo vợ văn cuối cùng đã khai nhận.Cô ta bảo con tôi uống thuốc rồi ngủ đi.Cô ta nói với con bé đây là thuốc bổ.Giờ thì cô ta đang bị tạm giam.Cầm bó hoa tươi và đồ chơi tôi mua cho con đứng trước một con gái.Tôi tựa đầu vào bếp một rồi nói.Con à.Mà đến rồi đi.Hôm nay mẹ nó biết ai hai con rồi cô ta sẽ phải trả giá.Nhưng mà dù có trả giá cỡ nào.Còn của mẹ cũng không thể nào sống lại được nữa.Mẹ bồng con gái của mẹ ở nơi nào đó luôn bình yên.Bạn sẽ thường xuyên đến thăm con còn nhớ.Lúc này thì tôi nhìn thấy trên bia mộ có bó hoa còn mới tôi hỏi người cho nghĩa trang.Cũng là họ hàng xa ở bên nhà chồng ông điền vào.Không phải của ông bà nội đâu.Một người trẻ lắm.Không phải của thằng văn mùa hè rất đẹp để mấy hôm rồi vẫn còn tươi đấy.Mua bao nhiêu là đồ.Xong bảo chú tí nữa hương tàn thì ra lấy.Toàn đồ xịn cả thôi.Cấu tạo hình như là khoảng ngoài ba mươi.Đi con xe màu đỏ thì phải.Có phải là người này không chú.Tôi nhờ rồi đưa ảnh cuộc kháng cho chú xem.À đúng rồi đúng cậu này rồi đấy.Tôi trở về nhà thật nhanh.Chỉ muốn nói lời cảm ơn khánh.Anh đang ở bên cạnh an ủi động viên tôi.Khi tôi buồn nhất.Bà thánh quà anh không hề nhắc đến chuyện quan hệ anh viết ý hơn.Giờ nằm cạnh nhau cũng không thể đòi hỏi.Tôi gọi điện cho khánh trường vẫn giàu.Chắc là anh chưa lên máy bay.Lúc này anh nghe máy rồi nói.Gì vậy.Cảm ơn anh nhé.Vì chuyện gì.Vì tất cả.Vội vàng bị bắt rồi đấy.Có tội thì phải chịu thôi.Đó là điều bình thường.Nhưng mà nếu không có anh thì vụ án không thể nào nhanh đến như vậy được em biết nhà họ còn biết rất rộng.Cũng nhờ anh trà.Quen biết rộng sao.Nhưng mà với tôi thì lại rất hẹp đi.Rảnh cười hương ở đầu dây bên kia cũng cười hình như đã rất lâu khánh với lại.Tiếng cười của hương.Được rồi anh làm đi hướng này.Anh có quà cho em đi.Ở đâu vậy.Anh để trong ngăn tủ đi ngày mai anh về nhé.Vâng ạ.Tôi mở ngăn tủ thì thấy có một chiếc hộp.Một bộ đồng hồ màu đen.Tôi hiểu ý của khánh.Một người có nhu cầu cao như vậy đã nhịn ba tháng này.Cũng phải chuyển của con gái tôi sáng vào sài gòn.Đến quán bar cùng mấy người trong tổ bay một người trong tổ bài giới thiệu em gái của anh tài cho khánh.Đây là em gái của mình.Năm nay đi thi hoa hậu đấy.Con bé tên là trên.Mấy gã đàn ông trong tổ ba nghìn cô gái về thảm phát trên lúc này đang là trào.Anh chào tất cả nhà.Một đèn áo sắc ngẫu nói.Chào chị nhớ em học ở trong này à.Dạ không em vừa vào có việc thôi ngày mai em bay về cùng với anh trai cho em.Anh là cơ trưởng vậy à.Mấy người lúc này chỉ sáng thế nhưng anh ta đang bận xem điện thoại.Trên đầu một nụ cười thật tươi cùng cái nháy mắt tình tứ em chào.Em là trinh.Em gái của anh trung cơ phó à.Khánh liếc mắt liền trả lời nhận thức.Ừ.Chào em.Trình vẫn không chịu buông tha tiếp tục đã kiếm.Anh vẫn còn trẻ như vậy đã làm cơ trưởng rồi.Em còn cứ nghĩ phải là ông chú nào chứ em mời anh một ly nhé.Khánh gật đầu tuy nhiên không nhìn vào mặt của cô ta.Ok em.Khánh trạm cấp vào nick của trinh anh mất của chị nhìn khánh để và khiêu gợi lúc này.Đêm đã về khuya trông rất em gái già rồi nhờ vả.Cảnh này hôm nay mày không uống để ngày mai lái phải không thế thì đưa em gái về hộ trước anh nhé.Khánh vui vẻ đồng ý.Ok chị lúc này cách xa và người quốc khánh.Anh khánh nhà anh ở đâu vậy anh có nhà trong này.Có chuyến bay vào đê thế anh lại về đó nghỉ ngơi thế nhà anh có nhiều phòng không.Xem phim một phòng nhớ nhiều lắm nhưng anh sợ là không tiền.Anh với em cũng lớn cả rồi nếu có gì cũng đều là từ hai phía có gì đâu mà không.Trinh nói xong thì nháy mắt bực khánh khánh hiểu ý nhất hồi đáp.Về dễ dãi nghỉ anh sao anh lại nghĩ như vậy được em bảo nó.Đánh giá em như thế thôi được rồi để anh gọi taxi cho em.Lúc này nắm lấy tay của khánh trong quán bar kota hôn lên môi khánh rồi sơ xuống dưới quần quốc khánh.Ảnh sao thế em không đổi quyến rũ xào đúng lúc này thì hà vợ cũ.Cuộc kháng vô tình nhìn thấy cô ta cười nhất ngồi chụp lại cảnh khánh đảng hồn trình.Ngày sau lúc đó thì đầy trình ra rồi nói anh đã có người yêu rồi vậy nhé.Bên em đã có lòng như vậy anh nói xong thì quay đi rút khăn trong túi lau sạch mồm.Nói về khinh thường trên anh trai của trên bước đến thích vay trên giờ nói sao thế.Không cương được à nó giàu lắm đấy nhá lại còn tre em mới kêu chứ.Nhưng mà yên tâm đi anh ta không thoát được đâu đẹp trai thật đấy không biết có.May mắn thế nhỉ.Những thính giả của trở thành thân mến như vậy là anh xa vừa mang đến cho quý vị và các bạn tập bốn.Bộ truyền thống ở nhà quý vị thân mến với một người đàn ông hoàn hảo giống như khánh vừa có ngoại hình là vừa có giải.Thì việc mà anh ta có rất nhiều bóng hồng vây quanh cũng là điều dễ hiểu và cô gái ở bên cạnh người đàn ông này.Thì phải đối mặt với rất là nhiều áp lực sóng gió đến từ những vệ tinh quay quanh anh chàng này và tôi.Lời với sự xuất hiện của một nhân vật mới cô gái có tên là trên dưới nghĩa là của ta cũng là một người còn rất là nhiều tham vọng.Cẩm với sự bực tức vẫn còn chưa nguôi ngoai của hà cô vợ cũ của khánh thì tìm chắc rằng là trong tương.Hương sẽ còn phải đối mặt với rất là nhiều khó khăn ở phía trước vẫn như thường lệ sau khi lắng này xong.Quý vị và các bạn đừng quên để lại bình luận chia sẻ cảm xúc suy nghĩ của quý vị ở phía biên giới và nếu như mọi người cảm thấy.Đừng quên nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh ủng hộ anh ra cũng như ban biên tập của trẻ tình để chúng tôi có thể.Động lực tiếp tục gửi đến quý vị và các bạn những bộ truyện hay hơn nữa trong thời gian sắp đến con nhé bây giờ anh say xin chào. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com