[tập 6] Thở Nhẹ - Truyện Tống Thị Phương Anh 2020 - Mc Anh Sa đọc Hay

[tập 6] thở nhẹ - truyện tống thị phương anh 2020 - mc anh sa đọc hay

Shin.Tất cả quý vị và các bạn rất nhanh thì giờ đây chúng ta đã đi đến tập sáu của bộ truyền thời nhà của tác giả tống thị phương anh.Vở tập truyện chữ thì cuộc sống của hương giờ đây đã thay đổi khi bắt đầu bước vào giảng đường đại học và tại.Cô đã gặp gỡ một cô bạn rất xinh xắn và dễ thương có tên là ngọc.Và đọc truyện này là một tập truyện xem hàng đến cho chúng ta rất nhiều điều bất ngờ về thì có.Mày có tin là ngọc này không hề đơn giản giống như chúng ta vẫn nghĩ về cô ta là ai và mục đích một.Tiếp cận hương để làm gì.Cũng chính ở tập truyện này thì giữa khánh và hương đã xảy ra một điều bất ngờ một đêm một khánh không thể mong muốn.Vậy thì điều đó là gì tất cả sẽ được tháo ở tập truyện này vẫn như thường lệ sau khi lắng này phòng quý vị và các bạn đừng quên.Nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh nhé ủng hộ anh sao cũng như ban biên tập của chuyện tình để chúng tôi có thêm động lực tiếp tục.Quý vị và các bạn những bộ truyện hấp dẫn hơn nữa trong thời gian sắp đến con em bây giờ chúng ta hãy cùng nhau đến với nội dung chi tiết.Tập sáu của bộ truyền ở nhà tác giả tống thị phương anh qua giọng đọc của ánh sáng.Một người bạn xinh xắn và một mol.Mà tôi hằng mơ ước ngọc lúc này vui vẻ nói rất vui được quen bạn nhé.Tớ là hương hai mươi sáu tuổi còn chúng ta bằng tuổi nhau đi.Tớ học thêm thôi tớ đi làm rồi còn tớ muốn theo ngành thiết kế muốn.Thiết kế những bộ quần áo đẹp mang đến cho tất cả mọi người về chúng ta cùng cố gắng nhé.Tôi cảm thấy tôi và ngọc nói chuyện rất hợp chúng tôi chọn chỗ ngồi cạnh nhau.Rủ nhau đi ăn kem ngọc lúc này em nói em ở đây ngon lắm đấy mình vẫn.Tôi nhìn quán vừa to vừa sang thế nên hơi ngại nói.Nhưng mở đi có phải đất đi không sao đâu tớ khao đừng ngại nhé.Không tôi cũng có tiền mà tôi nhìn thấy quần áo trên người của ngọc cũng đều là những món có thể.Tiền cho đồ ăn cũng rất đắt chỉ có điều cậu ấy lại đi xe đạp mà không lái ô tô.Như bao nhiêu cô cậu sinh viên khác cùng lớp lúc này thì học hỏi tôi.Tuần này có bạn trai chưa thế tớ có rồi.Thế anh ấy có tốt với cậu không nói thế nào nhỉ tốt cũng không hẳn.Xấu thì cũng không hẳn còn mình thì chia tay người yêu đã sáu năm nay rồi kể từ.Tới hai mươi tuổi đi từ đó đến này chưa yêu ai cả vì sao thế.Butter quá ám ảnh về người đó vào trong lòng chưa thể nào tiếp nhận một ai khác.Nhưng mà vì sao lại chia tay thì người ấy nói chia tay mà trên nền.Chấp nhận thôi cảm giác chia tay thực sự rất khó chịu nó giống như kiểu nhiều con kiến .Và trái tim của mình vậy nhưng mà như thế là anh ta đã cậu sao vậy thì thôi.Cần quái gì đâu nếu là tớ tớ cũng chả cần đâu lúc yêu rồi khó nói lắm.Lý trí khó điều khiển được trái tim chúng tôi chia tay nhau ra về.Ngày cứ nghĩ về lời nói của ngọc lý chế khó điều khiển được trái tim lúc này.Khánh đang lái xe về đến gần nhà nhìn thấy hương đào trước ống đựng giấy bút và sau lưng đang.Xe chở về nhà hường đạp sang ngang qua anh ta nhìn dáng và cô hương khi đi học khánh lúc này.Em nói bây giờ đã đi học rồi đây tôi chạy vội về nhà nhìn xa.Thím giúp việc hiểu ý mỉm cười nói cậu ấy vẫn chưa về đâu.Vâng ạ cháu cứ sợ về một lại bị mắng.Nhìn thấy xe của khánh đỗ bên ngoài anh ta đi vào vẫn mặc trên người bộ quần áo phi công.Tôi quay mặt đi khánh lúc này là mặt nghiêm nghị nói.Lần sau thấy người lớn về chào hỏi đàng hoàng đấy.Vâng.Em chào anh.Tôi trả lời nhạc tôi.Tôi nói xong thì chạy thẳng về phòng khánh cửa nhà.Thế mà.Hôm nay thím không cần chuẩn bị cơm nhé.Chúng tôi sẽ ra ngoài ăn.Vâng ạ.Sáng mở cửa vào.Thấy tôi đang thay quần áo.Khánh ngồi tựa lên bàn làm việc rồi nhìn tôi nói.Hôm nay á rất ổn.Thầy dạy cũng rất dễ hiểu.Như thế là tốt rồi thêm ở lớp có nhiều bạn trai không.Có chứ nhưng mà em chỉ ngồi cạnh bạn gái cũng không nói chuyện với bạn nam nào cả.Em nghĩ quá rồi đấy bạn bè tôi cho phép nói chuyện.Lát nữa tôi trả điện thoại cho em ba mẹ em tôi cũng bảo người đưa về nhà rồi.Nên bây giờ chưa cần tập trung học hành cho tốt thôi .Vâng.Cảnh lúc này kéo của hương lại gần.Anh có cái này cho em đi sáng mở hộp ra.Một cặp nhẫn giống như nhẫn cưới anh ta đeo lên tay và ngón áp út rồi cười nhà.Tôi nghiêng đầu thắc mắc.Nhẫn này giống nhẫn cưới quá vậy.Là nhẫn cưới.Chúng ta sẽ làm như thế.Đánh dấu bản thân là người đã có chủ.Visa from không có ai có thể tán tỉnh em được.Nói rồi anh ta đeo cho tôi.Bên này anh đánh giá em cao quá rồi đấy.Làm gì có ai tán tỉnh ngoài anh đâu.Khánh cười rồi và em út của hương biết thế là tốt đấy đem cho anh đi.Tôi cầm lấy chiếc nhẫn đeo vào ngón áp út của khánh rồi nói.Tay của anh trắng hơn cả em ý đều lên nhìn rất đẹp.Khánh hôn vào mùa của tôi chứ nói.Thay quần áo đi chúng ta ra ngoài ăn tối tôi vừa quay người đi thì sáng nói sau.Xin lỗi về đánh em nhé.Anh sẽ không bao giờ làm như vậy nữa.Anh yêu em.Nghe đến cầu anh yêu em tôi cảm thấy rất cảm động vì thật sự anh ta ngoại truyện.Sở hữu thì còn lại rất tốt với tôi rất ngọt ngào.Tôi cười nhẹ không nói gì cả.Bởi vì tôi biết.Trong lòng của tôi chưa bao giờ dám trách anh ta tôi mặc áo sơ mi cà quần ngố đen.Đi đôi giày mà khánh đặt trong tủ quần áo anh ta đẹp quá nhiều giày khiến cho tôi choáng ngợp.Lên trên xe khánh lịch lãm cho bộ sơ mi thương hiệu burberry cùng với chiếc áo tôi đang mặc.Chúng tôi giống như đang mặc đồ đôi vậy tôi khi nhìn khánh đầu tóc của anh ta lúc nào cũng bóng.Dọn gà vào lúc nào cũng tăng thoảng hương thơm từ cười nói với giọng trầm trọng.Nhìn như thế này.Bảo sao mà gái không tán tỉnh nhỉ gì cơ em nói gì đấy.Không có gì đâu.Nhưng mà sau này em không thích anh ra đường xịt nước hoa như vậy đó.Như thế làm cho phụ nữ thích đấy.Giống như cái em tên gì đó.Thật đúng là kinh khủng.Khánh tuổi lớn rồi sờ lên đùi của tôi.Đúng là kênh không nhỉ.Cho gà tay tỏ vẻ giận dỗi.Sau này.Anh không được để ai chạm vào đây.Hàng họ của mình tự giữ lấy chứ.Khánh ngày đến đề thi cười đỏ mặt trước câu nói người của tôi.Đến nhà hàng tôi và khánh ngồi đối diện.Chúng tôi gọi món thì bất ngờ.Nhìn thấy cô gái tình trình.Đang ở phía sau.Số lượng khán giả nói.Vừa mới nhắc đến thì đã xuất hiện rồi.Khánh quay lại nhìn.Mặc kệ đi quan tâm làm gì.Lúc này tay của cô ta hình như đang đeo đồ của người khác.Anh thấy tôi đứng dậy rồi bước ra bàn của trinh.Quy trình đang ngồi cùng với một người đàn ông đang cười nói.Mặt của từ lúc này lạnh lùng nở một nụ cười nửa môi.Chị trinh à.Lâu lâu ngày quá mới gặp nhau nhỉ.Em đấy à.Em đi với ai vậy.Thì tất nhiên em đi với người yêu của em rồi.Mà cái đêm hôm ấy xảy ra nhanh quá.Thế nên chị làm em và anh ấy cãi nhau to lắm đấy.Chừng nào đến đây thì tái mặt bảo tôi.Chúng ta ra ngoài nói chuyện nhé.Chị à.Hôm ấy say thế nên em không nghĩ gì đâu nhưng mà em có làm rơi chiếc nhẫn ở đó chị có nhìn thấy không.Trại gà đến đề giấu vội tải xuống dưới hình ảnh hùng.Chị không thấy.Chị cũng thấy à.Nhưng mà em thế chị đào cái nhẫn bên kia có vẻ rất giống thủ của em đi.Tình vội vàng rút ngắn già rồi đưa cho tôi.Là của chị.Nhưng mà nếu em thích.Thì chị cho em đi.Từ lúc này mềm cười giang mới.Chị à.Trong nhẫn có khắc tên em mà.Ai lại cho nhau nhẫn kim cương bao giờ.Em nhắc làm nhé.Sau này chị tránh xa bạn trai của em ra.Đừng giống như đêm hôm trước.Không hay đâu.Tôi lấy chiếc nhẫn ở trên bàn đeo vào tay rồi trở về vị trí.Sáng nhìn thấy thái độ của tôi thì lên trêu.Không hiểu có tóm tắt đèn mà.Tắt đèn tắt lại thôi.Anh nghĩ là em hiền à.Em ghét nhất là cái loại người tiểu nhân.Thích nhận đồ của người khác về làm của mình đấy.Khánh mỉm cười rồi đưa thịt bò vào miệng của tôi nói.Ăn đi cho có sức.Thức lúc nào em chả có chứ.Thế thì đêm nay chúng ta để khách sạn nha.Nhưng mà chuyện đó thì em lại hơi yếu.Ngày mai em phải đi học sớm.Từ giờ trở đi một tuần một lần thôi nhé.Điên à.Anh không chịu đâu.Thì chỉ cần bên nhau là được rồi.Em là đàn ông đi em mới hiểu được.Thôi thôi không nói chuyện này nữa.Anh muốn sao cũng được.Thế mới ngon chứ.Tôi hắt xì hơi về cảm cúm.Đấy.Ngon cả lại ốm này.Khánh của tôi nhìn nhau cười nhẹ sau đó hai người rủ nhau bước ra bờ sông.Tôi mua mực và bia rồi tôi hết còn nhanh hơn cả khánh.Anh có thấy tôi có về uống rồi hơn ngày thường liền cảm thán rồi nói.Uống như thế dễ xài lắm đấy.Nhưng mà mát mà.Anh ăn mực đi ngon lắm đấy.Anh chưa bao giờ ngồi đây cả.Không ngờ vừa đi cắt đồ cũng đồng nhỉ.Đến nơi này cho vui ăn nhà hàng chính dài em không thích được anh ở đây gió mát là.Ngắm trai đẹp.Tôi sẽ thấy văn đang cười ôm ấp một người phụ nữ khác.Tổ chức lại.Khánh hấp này thắc mắc nhìn.Sao thế.Em nhìn thấy chồng cũ của em.Anh đang ngồi kia kìa.Mà ngày trước.Anh cũng từng mắng em vì anh ta gọi cho em đấy.Nhưng mà nói thật.Trong mắt của em đã không có anh ta từ lâu rồi chỉ có anh là toàn ghen vớ vẩn thôi.Tôi nói giọng say khánh quay sang nhìn văn.Đúng lúc vàng đang nhìn tôi khánh cái nhìn văn chàng trần văn vội vã quay mặt đi.Về thôi.Ở đây thêm anh sẽ đấm vỡ mồm thằng chồng cũ của em đi.Sao thế sao lại đến.Bởi vì nó nhìn em.Tôi cười được khánh nắm tay đứng dậy.Bước đi lao đảo phía sau khánh từ lúc này luôn này.Tôi nó bớt khánh.Anh à.Anh đi lấy nước cho em đi em luôn rồi.Ai bảo uống cho lắm vào.Từ tám đấy tại quốc khánh rồi kiếm trần hôn lên môi của anh.Gì mà.Em cũng yêu anh.Em nói gì cơ.Nghe không rõ.Em.Vừa nói đến đây thì tôi lại nôn thốc nôn tháo.Khánh chạy để lấy nữ cứ cười thầm một mình và vui sướng.Tôi đang đứng thì có hai người đứng trước mặt của tôi.Họ bịt khẩu trang có phải bị hư.Chờ lúc nãy hỏi.Ai vậy.Đột ngột từ phía sau một người đàn ông đâm vào lưng của tôi.Rút dao ra đâm phẩm nhất nữa.Chỗ nào đảo rồi gục xuống.Mở của tội ác xuống nền cỏ.Tôi với tay về hướng trà nói.Em đầu quá.Anh ơi.Cửa hàng.Khánh vũ đã đi đến thế mọi người đang vây quanh thì sao.Trời có một cô gái bị đâm đấy.Báo cảnh sát đi.Khánh nhìn xuống thì thấy tôi.Đang nằm ở đấy máu mà để rừng.Hốt hoảng nói.Làm sao thế.Ảnh bé bụng to lên rồi đi thật nhanh.Hư mà mở mắt ra đi.Tôi mở mắt rồi nhăn mặt nói.Anh à.Có hai kẻ đứng trước mặt.Có một người đằng sau đâm em đi.Đồ cổ.Tôi vừa nói vừa bật khóc.Không sao đâu sẽ không sao đâu em yên tâm đi.Khánh nhìn thấy áo của mình đầy máu.Ảnh tổng bí thư của đảng mất rất nhiều máu.Nhưng vẫn bình tĩnh nói chuyện với tôi.Từ lúc này yếu ớt vào.Anh à.Hình ảnh nha.Tất nhiên rồi anh sẽ đưa em đi nhanh nhất có thể.Anh à.Ảnh có nghĩ câu nói của em là sai không.Tôi là một ghế sau nói khiến cho khánh lặng yên.Câu nói gì cơ.Em yêu anh đi.Đó là câu nói thật lòng của em.Nếu em chết thì sao nhỉ.Có lẽ em sẽ được gặp lại con của em.Em nói gì thế.Vậy còn anh thì sao đây.Em không thể nào bỏ đi như thế được.Nhất định phải khỏe mạnh trở lại.Cận cảnh chặt dần phòng đến bệnh viện thường lúc này đã thất tình.năm giờ sáng thường mới được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật.Em trai của khánh bước ra.Em không cho chị ấy rồi tổn thương khá sâu nhưng cũng mày không chết đi.Chết là thế nào ăn với chả nói.Nhưng mà này.Cô ấy là ai mà anh học cao quý kiêu ngạo của em.Định thần chờ đợi đến mòn mắt như thế.Người yêu của anh đấy.Mà cô ấy đâu rồi.Thường lúc này được đẩy ra anh tóm lấy tay của tôi hôn lên tay.Em trai của khánh lúc này chấn.Yên tâm đi.Em làm rất tốt rồi.Khánh ở trong phòng bệnh da đầu của hương khê hương đang phải cảm ứng thờ.Em giỏi lắm.Làm bánh xèo quá để anh chưa có hôm nào làm anh sợ giống như hôm nay ảnh rất sợ.Rất sợ sẽ mất em.Lúc này thì khánh có chuyện gấp phải bay sang anh.Tình hình sau khi tôi tình thì có thím giúp việc chăm sóc.Điểm sau khi nghe điện thoại xong thì bảo với tôi.Ông trời vừa gọi hỏi tôi cô thế nào rồi đấy.Lắm chuyện.Cháu đã bảo là khỏe rồi cứ không tin.Ông ấy đang trên đường trở về đây.Ông chủ lo lắng lắm.Có ý ngồi cả đêm không chợp mắt vì sợ cô tỉnh đấy.Tiệm cháu tốt trên android thì cháu không bám lên mấy kí rồi.Còn anh thắng còn là cũng lo lắng vì thấy người yêu bị như vậy nếu là cháu cháu cũng như vậy thôi.Trẻ lúc này cửa mở ra tôi nhìn thấy ngọc đến.Này.Bài tập tức gửi qua email rồi đấy.Cậu không sao là tốt rồi lúc này thì ngọc vừa nói vừa đặt lẵng hoa lên bàn.Nghe câu nói của điện thoại mình đến ngày đấy.Mình vẫn may mắn mà hôm nay nhớ ra bài tập cho nên gọi cho cậu đi.Ăn táo nhé để tớ gọi cho.Cảm ơn cậu.Khánh cầm bó hoa to đùng đi vào về.Anh ta cười nhẹ rồi mở cửa vào.Thấy cô gái nào đó đang ngồi nói chuyện với tôi.Cô gái quay lưng ra phía cửa.Tôi nhìn thấy khánh liền cười tươi sáng cũng vui và hỏi sao rồi.Bác sĩ nói em khỏe rồi không sao cả.Lúc này thằng học đứng dậy quay ra chào khánh anh chào anh.Đây là ngọc bạn thân nhất ở lớp của em đi.Lúc này thì khánh buồng thông báo hòa còn ngọc thì đứng lặng yên mặt đỏ bừng.Như họ đã quen biết nhau từ chứ.Khánh và ngọc nhìn nhau như thể nhận ra nhau vậy tôi lúc này thắc mắc hỏi.Hai người quen biết nhà ngọc đang định nói thì khánh gạt đi.Không có được nhìn thấy em có bạn đến thế nên anh đang hơi ngạc nhiên.Chào em anh là khánh là người yêu của hương ngọc cúi đầu đáp.Chào anh sáng đưa bác hỏi cho tôi tôi nói em xin nhé.Tháng tuổi ra đời tôi ánh mắt trìu mến còn đau không có hiện tượng gì báo cho bé.Không em hết rồi thật đấy đến hôm nay không đau chút nào nữa cả.Có thể về nhà rồi quay lại xem nào ngọc đứng nhìn khánh thổi vào chỗ đầu của.Còn hương trong tay cầm bó hoa tươi cười vào mặt của ngọc lúc này trùm xuống.Hương à tớ có việc phải về trước đây để hôm khác tôi đến thăm cậu nhé.Sao thế mới đến mà mà thôi tớ phải về rồi thế nhá.Anh à tiến bạn hộ em đi ngọc lúc này ấy nhảy rửa tay nói thôi không cần.Khánh đứng dậy không sao đèn tiến em.Này ngồi ăn táo giờ nói chuyện với thím giúp việc khánh tiễn ngọc ra ngoài hai người đi dọc hành lang bệnh viện.Chơi nhưng không ai nói với ai câu nào cả cho đến khi bước vào tháng mấy ngọc thọ.Có chút buồn trên gương mặt em thực sự không nghĩ hương lại là người.Của anh đấy còn em thì sao khỏe không sáu năm rồi nhỉ.Em cũng không thay đổi nhiều nhanh thật đấy giữa chúng ta.Có quá nhiều kỉ niệm em lấy chồng chưa chưa.Tôi có thể lấy ai được chứ sao lại không thề em xứng đáng tìm được một chàng trai tốt.Khánh quay sang nhìn thấy ngọc lúc này đã rơi nước mắt.Em không nghĩ trái đất tròn.Lại khiến chúng ta gặp lại chế chiều đến như vậy.Em thực sự cảm thấy nhạc quê hương.Chỉ cần em không nói anh không nói.Chả biết cả đồ.Chẳng ai biết.Chuyện anh và em đã từng yêu.Ngọc bước ra khỏi thằng máy khánh cửa nhà.Ngọc lúc này nói thêm.Chúng ta không những tình yêu.Mà còn tưởng sống chồng đây.Cánh cửa thang máy đóng lại.Khánh tất nụ cười.Anh ta có lẽ nghĩ là chuyện xưa thế nên thở dài.Điện thoại lúc nãy trèo lên.Bên kia.Tìm mừng sữa thông báo.Này.Bắt được bọn đâm hương rồi đấy.Ok tao sang ngay đi.Tôi về đến nhà thì thấy vân đang ngồi chờ tôi.Về rồi đấy à.Chị.Chỉ đến khi nào vậy chỉ dành nấu đổi cho em ăn đi để bổ đấy.Nào lại đi đi.Tôi thấy chị vân bài nhiều món ngon đứng những món mà tôi thích.Em cảm ơn chị nhé.Nghe tin em bị đờm khi đó chỉ có anh phong đang ở bên anh.Đèn cưới.Thực sự lúc đó chồng làm cảm thấy lo sợ lắm đi.Dạ cảm ơn chị.Bây giờ em cũng không sao rồi.Chỉ còn nợ em một lời xin lỗi về chuyện.Nói ra chỗ em ở.Chị thật sự khi đó không có dũng khí bảo vệ em.Không sao đâu chị.Em chưa bao giờ nghĩ đến chuyện chiếc cứ thì chị cả bây giờ em lại cảm thấy như thế vẫn ổn.Hàng tháng rất yêu thương em.Đúng vậy.Tất cả đều nhận ra khánh yêu em đến thế nào chỉ có điều.Anh ấy không biết cách thể hiện nó già thôi chị rất mong chờ một lễ cưới của hai người đấy.Anh ấy chưa bao giờ đề cập đến chuyện cưới xin gì cả.Thật đó.Tôi chợt nhận ra khánh chưa bao giờ nói muốn kết hôn với tôi thậm chí chuyện sinh con anh.Cũng dặn dò tôi cẩn thận.Khánh đến đồn công an khi đứng ở đó đợi từ lâu.Bắt được rồi đấy.Tổng cộng là ba đứa.Bọn này chuyên đâm thuê chém mướn.Bọn nó khai.Có một người phụ nữ trẻ cho chúng nó năm mươi triệu để đồng hương đấy.Tên người phụ nữ đó là gì vậy.Tên trinh.Mày có quen ai không.Trinh.Sáng chợt nhớ ra buổi tối lúc rừng bị đờm thì có gặp trình.Vì lúc này nói tiếp.Những màn trình đã dần nước ngoài trên nền đang chờ lệnh bắt của ta đây.Nhất định.Phải bắt bằng được.Còn thằng đầm hương đâu.Có một thằng đơn.Đừng giúp mình chồng đi.Sáng cởi áo dài.Được rồi.Để tao nói chuyện riêng của nó.Này.Nhẹ nhàng thôi đấy.Không nói chết thì vỡ mồm đấy.Để nhìn nó chưa bị bắt thì tao sẵn sàng tiền chết nó rồi.Sáng đi vào trong.Còn khuê nhìn các cấp dưới của mình thở dài nói.Đó là bậc thầy karate đi.Nó mà sút.Chỉ có khổ thôi.Hôm nay thấy bọn mày được ngàn rồi nhé.Khi vừa nói vừa nhìn cấp dưới của mình.Tôi thấy muộn khánh mới trở về.Khánh mở cửa.Nhìn thấy tôi bật dậy khánh nói.Sao không ngủ đi.Em làm mấy cũng không thể nào ngủ được.Chắc là ngồi nhiều quá đi.Thế bảo ngày mai em muốn đến trường.Vâng em khỏe rồi mà.Nhớ giữ sức khỏe đấy.Em biết rồi.Em thấy hâm mộ anh quá chẳng bao giờ thấy anh ốm cả.Anh thể thao thường xuyên không uống được đâu.Từ ngày mai tối nào cũng trả cho anh có máy chạy đi.Thôi được rồi ngủ đi.Tôi cười rồi cũng ngoan ngoãn nằm trên đùi của khánh.Anh à.Anh có nghĩ đến chuyện chúng ta sẽ kết hôn không.Rồi sinh con nữa.Có bao giờ anh nghĩ đến không còn của chúng ta sẽ thế nào nhỉ.Con của chúng ta.Từ khánh lặng im không nói gì và đó là điều tôi suy nghĩ lúc này anh ấy chưa bao giờ muốn.Định gì với tôi cả hôm sau khánh điều hướng đi học ngọc đạp xe ngay phía.Xe quốc khánh đánh mất cô ta nhìn khánh sò má của hường xe hương đang ăn vội bánh mì bên lề đường.Khởi lúc này vắng yêu.Anh đã bảo là ngủ sớm rồi cứ không nghe.Chết thật nhỉ.Hôm qua ngủ ngon quá.Ăn hết rãi vào nhé.Chủ yếu là sức khỏe đấy.Em ăn đi.Thôi anh cứ hộ em nhé.Tí nữa về em ăn nốt.Hâm à.Vứt đi.Không được vứt đâu.Thùy lâm.Anh ăn nốt đi cũng được mà.Hương cố cắn một miếng rồi đưa cho khánh.Vừa chạy vội vào trường.Khánh cười dù ngồi trên chiếc xe sang cắn bánh mì cho cười.Tôi bước vào lớp.Nguyễn ngọc sừng hocmai.Như vợ khóc thì liền hỏi.Mất cậu sao vậy.Có chuyện gì à.À không có gì đâu.Nói tôi nghe đi biết đâu tớ giúp được gì thì sao.Mẹ tớ mới lấy chồng.Ở với giờ.Nhưng ông ta luôn có cái tính muốn giảm nó tớ.Để tớ chỉ khóc mà không dám ngủ.Tớ chửi bố của tớ về đón cho ngồi ở.Nhưng mà một tháng nữa cơ.Tớ thật sự rất sợ.Trời.Gấu xinh xắn như vậy.Dượng của cậu.Chắc là lão về sớm rồi.Như thế không ổn đâu.Nhưng mà bây giờ tôi không biết phải làm sao cả.Hay là thế này đi.Cậu đến nhà tớ ở tạm cũng được.Nhạc của tôi rất trưởng.Tôi đang sống cùng với bạn trai.Nhưng mày nghĩ đi suốt thôi.Nhưng mà liệu anh ấy có đồng ý không.Được chứ.Anh ấy dễ tính lắm.Để tối này tôi bảo anh ấy rồi sẽ nhắn tin cho cậu nhé ừ vậy cảm ơn cậu nhiều lắm.Có gì đâu bạn bè giúp đỡ nhau lúc khó khăn cũng được mà.Nụ cười nhà còn hương cười một cách nghề toàn học khi về nhà tôi thấy khánh đang có.Những bông hồng ở trong vườn.Tôi bước ra từ phía sau rồi ôm em của khánh.Em về rồi đây em chào anh nhé sáng bật cười.Hôm nay đi học sao rồi.Làm có nhìn em học dốt lắm.Đem cho tải cho anh xem nhé.Tôi bỏ bút chì ra và khánh từng sợi tóc rụng xuống.Từng nét mũi đồi mồi ở góc nhìn của khánh đang cất hòa.Tôi tỏ vẻ rất vui trong lòng khi được với người mình yêu.Xong chưa thế.Anh xem nào.Từ từ đã.Rồi đây.Từ lúc này sợ vãi lên trước mặt cuộc kháng kháng thấy tôi đã rất đẹp khánh giật lấy.Cái gì thế này.Anh bảo xấu như thế.Tủ đứng đẹp mà.Tôi vừa gãi đồ còn khánh cún ruột bức vẽ.Tôi bước vào thay đồ rồi đi ăn cơm.Em vẫn phải ăn điều độ vào đấy nhé.Khánh trẻ bức vẽ lên ở góc làm việc của mình.Bàn tay nhìn rồi cửa nhà.Tôi gội đầu xong thì bước ra.Anh à.Em có chuyện muốn nói với anh.Có chuyện gì.Em có đứa bạn.Nó đang gặp vấn đề.Thế nên muốn ở nhà chúng ta một tháng.Bạn em.Là ai thế.Anh gặp rồi đấy.Là ngọc.Nhà của nó có chuyện anh.Khánh lúc này đổi sắc mặt rồi đáp lại.Không được đâu.Nếu cần.Anh cho em tiền đưa cô ấy ở bên ngoài đi.Em cũng hạn chế tiếp xúc với bạn ấy đi.Nhưng mà vì sao.Nhà của mình nhiều phòng như vậy cơ mà.Ai cũng được chưa bạn của em.Thêm anh chàng sinh lý do đi.Chẳng có lý do nào cả.Chỉ là anh không thích có người khác sống ở đây thôi.Anh nghĩ là quá rồi đấy.Chỉ một tháng thôi.Bạn ấy sẽ không làm gì ảnh hưởng đến anh đâu thật mà.Anh đã nói rồi.Không được là không được.Nhưng mà em bảo bạn ấy có thể đến nhà mình ở rồi.Em không thể nào rút lại lời nói được.Đây là nhà của anh không phải là nhà của em.Không có quyền gì cả.Tôi gật đầu và cái cũ rồi quay đi.Nếu anh nói như vậy.Anh sẽ ra ngoài thuê nhà ở cùng bạn.Anh có thể cho người kiểm tra em.Em điên à.Đây là nhà của anh.Em không có quyền còn gì.Em về người lạ.Mở tân cổ lên cá vàng như vậy sao.Vì sao.Anh lại đánh em nữa à.Được.Nếu như em đưa cô ta trở về.Thì cứ việc.Sau này đừng hối hận đấy.Cảnh tức giận ra ngoài phóng xạ đi.Còn tôi thì đứng cười tìm tìm.Có như thế chứ.Cho người ta ở chút có sao được.Khánh thì ra ngoài lái xe dưới trời mưa.Vừa đi vừa ôm trán suy nghĩ.Anh chàng nhớ lại quá khứ.Ngọc lúc đó ôm kháng vào lòng thờ thể nói.Chỉ khi nào em chết đi.Em có thể quên anh thôi.Ảnh vuốt tóc rồi hôn lên trán của cô.Anh cũng như vậy.Chỉ khi nào anh chết đi.Anh mới có thể quên em.Sấm chớp ầm ầm.Bố của khánh quất lớn.Bố cấm còn đấy.Không được quay lại với con bé đó.Con trở về việt nam.Một năm thôi.Nó chỉ đang lợi dụng con thôi.Bố ạ.Có điều ngọc thật sự.Còn mầm bố cho phép chúng còn được kết hôn.Nhưng mà nó có yêu con thật lòng không.Bố đang hỏi con giang.Con của chiếc là nó yêu con thật lòng không.Con chắc chắn.Vậy thì chờ xem.Con trai à.Đàn bà là lũ xảo trá nhất đấy.Sáng chứng kiến ngọc nói chuyện với bạn mình sau tấm rèm.Cô muốn cháu chọn tiền.Và kết thúc chuyển sống chủ nhật khánh đi.Cháu yêu anh ấy.Chứ không chọn tiền đâu bác à.Vì nó có thể cho cháu mãi mãi phải không.Không phải đâu.Cháu chưa bao giờ có suy nghĩ đó cả.Bởi vì cháu yêu anh ấy bằng cả tấm lòng của cháu.Về truyền cháu tưởng đi tiếp rượu chú cuộc kháng thì sao đây.Cháu.Khi đó thực sự không biết đấy là thiếu của anh khánh.Cháu gái à.Quá khứ của cháu ra sao.Cháu từ năm gió.Nếu như khánh nó biết chuyện có thời cháu cảm với đại gia.Lại chính là chúa của nó.Thì nó sẽ buông tay của cháu thôi.Cháu là cô gái thường mình lùn tiếp cận được các đại gia.Con trai cô vẫn còn trẻ người nôn dạ.Không hiểu chuyện.Nhưng mà cô thấy rất rõ.Sáng đi ra khỏi tấm rèm trong quán trà.Anh ta nhìn vào nhập dốc lớn.Có đúng như thế không.Ngọc lấp mất rừng sớm.Em.Em nói đi.Từng qua lại với chú của tôi à.Thật sự không biết.Chúng ta.Chia tay đi.Anh thực sự hối hận.Vì đã từng yêu em.Cảnh quay đi ngọc đã với thảo.Anh à.Thực sự yêu anh.Đối với anh.Điều đó bây giờ không còn quan trọng nữa.Với tôi.Em không cần giá trị cho mắt của tôi nữa rồi.Trở lại với hiện tại.Khánh ngồi uống rượu trong quán bar.Anh càng nghĩ thật trớ trêu.Tại sao họ lại quen nhau.Lúc này thì tôi dọn dẹp sạch sẽ phòng rồi mở toang cửa sổ.Ngọc đứng trước cửa nhà cuộc kháng cáo túi đổ vào bên trong.Phòng này mới xuân này à.Sơn lại á.Mình đến thì đã thấy màu hồng rồi.Ừ.Cảnh vật vẫn vậy.Tôi gãy đổ khó hiểu rồi giới thiệu từng khu nhà cho ngọc.Đây là chỗ anh ấy hai mươi ba.Còn đây là chỗ tập thể dục.Cụ thể tập vào đây đi.Nhà còn có một cháu một mèo nữa.Đây là chủ đề xe đạp nhé.Nhiều xe quá nhỉ.Anh ấy mua mỗi cái một màu đi.Yêu người giàu có thích thật đấy.Không đâu.Mình chưa hề nghĩ đến vật chết.Nhưng anh ấy rất tốt với mình.Chỉ có điều không cho mình tiếp xúc với đàn ông là quá hai phút.Trừ khi có việc.Đến mức đóng cửa.Ừ người yêu mình là phi công đấy.Hai người khi nào cưới vậy.Mình chưa nghĩ đến chuyện đó.Anh ấy kiểu gì cũng tính cho cậu rồi yên tâm đi.Ngọc đi lướt qua tôi chẳng lầm vì chuyện cưới xin khánh chưa bao giờ nhắc đến.Buổi tối đến thì khánh lái xe chở về đến cửa.Từ đoạn đã ra đón.Anh về rồi à.Hôm nay bạn em đến rồi đấy.Khánh tỏ thái độ không vui.Vậy sao.Anh à.Bạn em không làm phiền anh đâu yên tâm nhé.Em không cần giải thích.Em có cái này anh ra đây đi.Từ một cái chong chóng bằng cao su bắn lên trời.Tôi cần bán thì cầm ngược chứ chồng chó bật lại vào mặt chảy máu mũi.Khởi lúc này lo lắng chạy đến đó.Làm sao thế.Chảy máu mũi rồi kìa.Ủa sao mà đâu thế nhỉ.Nhục quá đi.Em cầm ngược rồi đấy.Anh lấy khăn trong túi áo lòng máu mũi cho tôi.Rồi cầm tay tôi bán chiếc chong chóng lên trời.Chiều cháu dịch sau khi được tôi trăm tiền ai cũng bán mũ mềm.Chạy đuổi theo chiếc chồng chóng rồi nhập lấy quay về đưa cho chồng.Tôi thích thú khoa anh thấy em huấn luyện được không được.Chỉ có mỗi em là ngốc thôi.Anh nói đểu đấy à sáng chứ ôm hường cùng cầm tay bắn chồng chóng lên trời x trên.Nhìn qua cửa sổ tỏ vẻ không vui.Đến bữa tối ngọc đi xuống ngần ngại nói.Làm phiền gia đình quá sáng thở đáp lại.Đâu mới sờ còn thời gian ngắn em cứ tự nhiên.Tôi đã chuyển cuộc kháng không hiểu sao nói kiểu khó nghe đến như vậy đem đến khi.Anh đang làm việc anh ta nghe tiếng ai đánh piano dưới nhà thương thì vẫn đang ngủ say.Người già đứng từ trên nhìn xuống thế ngọc đang đánh piano anh thật xuống rất lì dự rồi đưa cho.Nói ngày mai anh muốn em bằng cách nào đó.Em biết chuyện giữa chúng ta thì không nên sống cùng nhau khó khăn ở đâu anh sẽ.Ảnh của bao giờ nghĩ em đã đau đớn bao nhiêu năm tháng.Nếu vợ anh chuyển đó không có ý nghĩa gì cả em chưa bao giờ.Quy định lừa dối anh cả em thật sự không muốn chuyện năm xưa ảnh hưởng đến tình bạn giữa em và hương.Nếu như vậy em không đến đây anh thực sự cảm thấy không thoải mái.Anh chưa bao giờ nói sẽ cưới hỏi đúng không đúng tuổi.Chưa bao giờ nghĩ sẽ cưới bất kỳ người phụ nữ nào cả nhưng sao hôm nay em hỏi anh sẽ suy nghĩ.Tiễn em đi rồi anh sẽ nhanh chóng chán có ít thôi.Trường quê hương đã hơn một năm rồi anh cảm thấy anh yêu cô ấy nhiều hơn anh nghĩ.Càng ngày càng yêu có lẽ bây giờ anh đã tìm được tình yêu đích thực của cuộc đời anh rồi.Tự đứng trên cửa phẩm nghe đoạn đối thoại bởi vì nhà câu được câu mất lúc này tôi làm.Không lẽ bọn họ từng quen biết có khi nào là bạn gái của anh huy hoặc phòng không.Khánh vừa lên phòng nằm xuống giường tôi trùm chăn vào đâu quốc khánh rồi nói nhỏ.Anh ấy.Ảnh quỳnh ngọc đúng không.Khánh ấp trứng.Em vẫn chưa ngủ à.Em nghe câu được câu không.Nhà một cô ấy chắc chắn ngày xưa yêu anh hay là anh phong đúng không.Thôi.Đừng nghĩ linh tinh như thế.Anh nói đi.Rõ ràng hai người đứng nói gì đó với nhau.Đau khổ bao nhiêu năm tháng là sao.Người yêu huy đấy.Ok xong rồi nhé.Bùi thế.Chết thật đấy.Trái đất đúng là thật tròn.Khánh nhắm mắt rồi thở dài.Buổi sáng hôm sau khi tôi vừa đi chợ về.Thế thím giúp việc hát lên.Quy cách tẩy ông trùm.Khánh tuổi dưới chạy lên bé ngọc đi rút quà tôi vội vã.Tôi sợ hãi khi thấy ngọc cấp tài máu thì chảy ròng ròng.Bạn ấy có bị làm sao không thế.Khánh lúc này cao nhất.Tốt nhất.Em đừng nói và hỏi gì cả.Tuổi trẻ hãy lên xe cùng bước khánh đường ngọc đến bệnh viện.Trên sa khánh tỏ ra lo lắng đến kì là.Em họ của khánh bảo.Ngoài ra thôi không sao cả đâu.Mà sao anh lại quay lại với con nhỏ này.Ca nhạc nhìn trước lời của cô bác sĩ.Khánh nháy mắt gạt giờ.Em nhầm à.Người yêu của anh đi cơ mà.Chị này cho em là gì.Em của khánh nháy mắt.Em đùa thôi tưởng là anh thay bạn gái chứ.Viên ngọc tình là giờ khóc trước mặt của tôi.Mình sợ lắm.Mẹ mình bắt về nhà ở.Mình phải chết còn hơn.Ngốc à.Có mình ở đây không phải lo gì cả.Cửa nhà mình đi.Khi nào bố cậu đón thì thôi nhé.Sau này đừng dại dột như vậy nữa.Khánh đứng ở bên ngoài nhìn ngọc càng ngày càng thân thiết với hương.Gương mặt của khánh tỏ vẻ lo lắng khi ngọc ôm hương rồi cười nhẹ bớt khánh khánh quay đi.Nắm chặt tay điều anh ta lo sợ nhất chính là người yêu cũ là bạn thân của người yêu mới.Từ thế kỷ là khánh đi triền miên gần như chánh về nhà tôi và anh ấy không hề.Tải nhạc.Thích những người không hiểu vì sao lại như vậy.Ngọc trong bữa ăn sáng hỏi tôi.Hình như tôi đến đây.Cái nền người yêu cậu không thấy thoải mái.Ảnh về cái đề xuất.Như vậy có sao không.Anh ấy cũng bận mà không phải lỗi của cậu đâu.Đàn ông tự dưng xa nhà lâu.Cậu cẩn thận đi.Anh ấy không phải như vậy đâu.Cậu đừng tin đàn ông quá như vậy.Thím giúp việc đứng bền nhất khảo.Hôm nay sinh nhật cô hương phải không.Kiểu gì ông chủ cũng về đây.Từ ngày như vậy lại càng buồn hơn.Cháu có gọi cho anh ấy.Nhưng mà toàn máy bận thôi.Chắc anh ấy cũng không nhớ đâu.Cõi nhớ đi yên tâm đi.Ngọc tươi cười.Hôm nay sinh nhật cậu à.Vậy chúc mừng sinh nhật cậu nhé.Cảm ơn nhé.Sinh nhật thì lại thêm một tuổi rồi.Tặng cậu gì thì được nhờ.Một chàng trai cao to nhé.Nhớ là phải đền hồi đấy.Tôi và ngọc cười được khi lên phòng tôi mở máy thấy bà cuộc gọi nhỡ của khánh tôi để gọi lại.Một tháng rồi đấy.Cô khi nào chị đi.Em chưa hỏi.Anh gọi về hỏi như vậy thôi á.Tối nay anh sẽ cho người đến đón em.Đi đâu vậy.Sinh nhật của em còn gì.Em cứ tưởng là anh quên chứ.Quên sao được.bảy anh đón nhé.Vâng ạ.Tôi thay quần áo rồi buộc tóc gọn gàng.Mặc chiếc váy màu đỏ đi xuống nhà.Ngọc thấy tôi đến hỏi.Đi đâu thế.Anh khánh đón tới xanh hoài.Vậy à.Đi vui vẻ nhé.Ừ.Hường vừa định lên xe thì ngọc ôm bụng kêu đó.Lúc này thì hưng quay lại.Cậu làm sao thế có sao không.Không hiểu sao đâu từ nãy giờ.Tớ không chịu được.Hay là đến tháng.Không phải đâu.Tôi mới hết mà.Tớ bị bệnh nặng.Thuốc thì để ở nhà rồi.Cậu có thể nào sang lấy giúp cháu được không.Được chứ.Vì tớ đi lấy nhé.Cứ bảo mẹ cậu là được à.Ừ.Từ lúc này vội vã lên xe.Quên mất giờ hàn quốc khánh.Ngọc cười nhạc phía sau rừng.Khánh ngồi chờ nhà hàng cạnh bờ sông.Nhìn đồng hồ.Mới không thấy hương đến.Gọi thì không nghe máy.Từ bảy giờ đến chín giờ anh toàn mặt như sắp tăng xông.Người trở về luôn bên cạnh tất bản nhạc.Khánh giúp mỹ già đưa tiền.Thôi.Không cần kéo nữa đâu.Tôi tìm ở trong nhà ngọc.Ở ngõ ngách sâu mà xe không thể đi vào được.Mệt nhọc lại tìm mãi không ra thu.Tôi nhìn đồng hồ thốt lên.Người chết chín giờ rồi.A đây rồi.Thuốc gì mai mới thấy.Dạ vâng cháu cảm ơn.Tôi vội vã chạy trên đời cũ rồi chạy một mạch ra sao.Lái xe bảo.Cậu chủ gọi đến.Nhưng mà tế bào có bảo hiểm mỗi chiều dài.Vâng ạ chờ lâu quá.Cho cháu một máy một lát à.Lúc này tôi gọi cho khánh.Alo.Em đi.Xin lỗi nhé.Em vừa đi lấy thuốc cho ngọc.Cô ấy bị đau bụng.Nhưng mà thuốc chỉ có ở nhà đó thôi.Em coi anh giống như trò đùa.Em không thể gọi cho anh.Em không mang máy khổ thế đấy.Anh đang ở đâu vậy.Ở đâu có quan trọng không.Có chứ.Lại dỗi đấy à.Em không cố tình mà.Bằng thuốc về đi.Anh đang ở nhà rồi đây.Khánh cúp máy rồi dập điếu thu.Ngọc từ phía sau đi đến ôm cổ quốc khánh rồi nói.Sao thế.Tránh mặt em.Hương đang về rồi đấy bỏ ra đi.Làm gì mà căng thẳng quá vậy.Vì sao lại nhiều hơn đi lấy thuốc.Anh thấy em vẫn rất bình thường.Thực ra lúc này em đau bụng thật đấy.Nhưng mà bây giờ hết rồi.Khánh đứng dậy và lạnh lùng nói.Bây giờ anh đã có bạn gái rồi.Chúng ta nên giữ khoảng cách.Chuyện anh và em.Kết thúc lâu rồi.Em nên nhớ điều đó.Đối với anh là kết thúc.Nhưng đối với em thiệt không.Vậy thì tùy em thôi.Em ở đây một tháng rồi đấy.Đến lúc chuyển đi rồi.Anh không biết là vô tình hay là cố ý.Mai lại kết bạn với hường đấy.Vậy nếu như em nói em cố tình thì sao.Ngọc nhìn thấy hương đang đi bộ vào.Cô ta kiễng chân.Ôm lấy khánh rồi hôn lên môi.Tổng của tao hết lên.Đừng mà em ra đi anh làm gì thế.Cảnh đẩy mạnh ra giờ nói.Làm cái trò gì vậy.Từ lúc này đi tới quất lên.Đang làm gì bạn em vậy.Ngọc trai đến sau lưng của tôi.Hương.Anh ấy.Tớ phải hôn đi.Tớ tớ xin.Không thể nào ở đây được nữa.Ngọc chạy vào nhà khánh trường bắt nói.Em tin mồm cô ta hay là anh đi.Nhưng mà.Chính mắt em đã nhìn thấy.Anh đúng là kinh khủng.Trong lòng của em.Tôi đón mặt đến như vậy sao.Ngày lúc này.Chưa thấy anh là một thằng khốn nạn.Ngọc là bạn của tôi đấy.Vậy thì em cứ tin là người bạn đó của em đi.Khánh nói xong lên xe nói một đi.Tôi đứng ôm miếng khóc.Đến khi mở cửa phòng của ngọc.Mình vào nhé.Ừ cậu vào đi.Tôi bước vào thế ngọc sưng húp cả mắt.Lên thấy trong lòng nặng trĩu.Mình xin lỗi nhé.Cậu đâu có xa gì đâu.Lỗi là ở anh ta.Anh rất hay nhắn tin tán tỉnh tớ.Nhưng tớ đã phải từ chối hết sức tế nhị đây.Nghĩ cả tình cũ.Phải đi.Hình nền ngày mai.Mình sẽ đi khỏi đây thôi.Mình thực sự không nhỉ.Anh khánh lại như vậy.Mình thay mặt anh ấy xin lỗi cậu nhé.Được hâm.Lỗi không phải do cậu.Đêm nay ngủ lại đây với mình nhé.Mình thực sự không tin khánh thành người như vậy.Để ngày mai mình hỏi nó xem sao.Thôi kệ đi.Đàn ông có tiền nhanh ta không biết thế nào là lòng chung thủy đâu.Không hiểu sao tôi nằm ở phòng ngủ.Mắt cứ díu lại rồi lệnh dần.Ngọc lúc này cười nhà rồi lây lan hương.Hương nhài.Cậu ngủ chưa đấy.Mãi không thấy hương trả lời.Cô ta mở cửa bước sản phẩm của khánh.Mở tủ quần áo cô ta thay bộ đồ ngủ màu đỏ rồi leo lên giường kéo chăn nằm.Khánh thì về trong trạng thái say mềm.Anh ta trèo lên giường rồi trong bóng tối.Khánh sai người ngọc lại.Hôn vào môi.Anh yêu em.Chúc mừng sinh nhật nhé.Ngọc mỉm cười ôm lấy khánh.Cô ta cười nhẹ cho bóng tối.Hôm sau tôi mở mắt dậy không thấy ngọc đâu.Cô ấy đi rồi sao.Nhưng mà đồ vẫn ở đây mà.Tôi vươn vai rồi về phòng đánh răng.Vào phòng tôi thấy quần áo vấn đề trên sàn.Thế có tiếng khóc.Tôi đến gần giường rồi nhìn thấy ngọc hồi bao giờ ở đầu giường.Khánh vẫn còn đang ngủ.Có chuyện gì vậy.Thế này là thế nào thế.Ngọc lúc này khóc lắm.Hương à.Là lỗi tại mình.Khánh mở mắt xoa trán về đau đầu.An toàn giật mình khi thấy ngọc ở bên cạnh.Chuyện quái gì vậy.Từ lúc này không giữ được bình tĩnh vào đi.Bắt phải hỏi anh chuyện quái gì đây.Ảnh tại sao.Khoan đã hư nhà em nghe anh giải thích đã.Thúy hường khớp lớp kháng tức điện nhiễm xanh.Điểm của ánh sáng quá.Anh không nhớ gì cả.Mở sạc ô tô loại sang đây ngủ được nhỉ.Tôi lắc đầu nhắn gần chỗ nói.Tôi thực sự không thể nào chấp nhận được chuyện này.Khánh tuấn lễ tang của tôi.Tin nhanh.Hết lần này đến lần khác.Cách làm tổn thương tôi đến gì.Tôi đã làm gì có lỗi với anh chưa.Ảnh thực sự không nhớ.Anh không nhớ vì sao.Tôi.Còn lại chết đi thì tốt hơn.Khánh chạy đến ôm vụ khi thấy tôi định nhảy từ trên lầu xuống.Lúc này khánh ôm tôi lại.Chú ngồi sụp xuống khóc lóc.Khánh phải sàng nhìn ngọc anh mất để cầm phấn.Ngọc cười nhà.Sau khi ngọc ra đi.Tôi có bỏ đi.Nhưng chưa được sáu tiếng anh tài đã tìm ra.Tôi suy nghĩ đến nỗi dài rộng cả người.Thím giúp việc thủ rủ như vậy thì bạn đến quyền.Cô có bao giờ tự hỏi.Vì sao cô ngọc lại sang phòng không.Cậu chủ sai.Vì sao có thể bế của tao sang được.Mà say.Công nhận draco.Nếu cậu bé thì bé có chứ.Thế mà.Anh ta đã làm trái tim của cháu chết rồi.Dù là gì.Anh ta cũng không phải chửi mình chó.Chó quá mệt mỏi rồi.Cháu chưa bảo dưỡng đi.Tao đến mức như vậy.Ngọc là bạn của cháu.Ít giờ anh toàn phải biết dành giới.Mở.Cô gái đó đâu phải là đẹp xuất sắc.Không đơn giản đâu.Chắc có gì đó ổn không.Ông chủ có tính đào hoa.Cây nhưng hơn một năm qua luôn yêu thương cô.Chiếc bánh ông chủ tự làm bên ngoài mang về sinh nhật cô vẫn còn trong tủ đây.Tìm về chiếc bánh dày.Tôi nhìn thấy dòng chứ.Chúc mừng sinh nhật người anh yêu.Nhìn thấy dòng chữ ấy tôi cảm thấy nghẹn đắng ở cổ họng.Cứ bảo toàn lit nguồn thấp lùn tháng.Chó làm sao thế.Giống như người có thai vậy.Có thai.Ngày đến hai tuần.Tôi hốt hoảng.Vội vã xem lịch chậm kênh mười hai ngày rồi.Đã gửi hai ngày rồi.Sao tôi có thể quên đi.Giảm tiểu cầu uống thuốc.Từ lúc này chạy vội lên phòng xem về thuốc tránh thai.Hóa ra tôi uống nhầm sang thuốc trị cảm cúm bởi vì hainăm lá nhỏ.Thím giúp việc đi mua quà thử về.Tôi thấy quả hiện lên hai vạch.Từ bật khóc lớn khi thấy quả báo hiệu có thai.Tí mà.Cháu phải làm sao đây.Đã như vậy rồi.Phải bảo chồng chủ thôi.Có phải nói.Bởi vì đây là đứa con của hai người.Tôi giống như kẻ mất hồn gọi cho khánh.Anh ta sau vụ của ngọc cũng không về nhà cũng không đả động đến việc đó cả hai chúng tôi tránh mặt.Màn hình hiện lên thay khánh đăng ký giấy tờ gì đó.Anh nghe đi em có chuyện muốn nói.Nếu di chuyển giữa anh và ngọc.Anh sẽ không trả lời thêm vậy anh nói rồi anh không phải say không phải là chuyện đó.Thấy mặt của tôi có phải nghiêm trọng khánh hỏi lại chuyện gì.Nếu nếu như em nói em có thai rồi thì sao khánh ở đầu dây.Kia cười nhà rồi đá tôi đã dặn cô phải uống.Tránh thai đều đặn giữa cơ mà em có uống nhưng mà không hiểu vì sao bị nhầm lẫn.Bây giờ vẫn có thai em cũng cảm thấy rất hoang mang nó còn nhỏ.Tôi lặng im trước câu nói của anh ta sao thế.Tôi chưa bao giờ có ý định bỏ con của mình cả.Điện trở tôi à tôi cũng chưa bao giờ có ý định trở thành cả vậy có bị.Quy định sinh con sao như thế mới thấy tất cả những lời yêu thương.Đây là giả dối thôi nếu yêu tôi thật lòng anh sẽ không bao giờ ép tôi phá thai.Tôi nói xong thì tắt máy rồi ôm mặt khóc như một đứa trẻ.Tôi vội vã dọn đồ cho vào ba lô tôi phải rồi sang tên độc ác này thôi b.Đầu dây tại nước anh khánh nhắm mắt ném chiếc laptop vào từ chết tiệt thật.Thu xếp đồ xong tôi lại nghĩ dù có đi đâu anh ta cũng sẽ tìm ra được sao.Ngày vội vã trở về việt nam ngay trong đêm thư ký nhìn khánh về nhà có chuyện.Mà tôi thấy cậu thời gian suốt người có vài thứ khiến tôi khó nghĩ có lẽ đến.Phải lấy vợ rồi lúc này tôi đang ngồi thì điện thoại hiện lên là ngọc gọi đến.Bọn mình gặp nhau đi mình sẽ nói rõ mọi chuyện.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là chúng ta vừa cùng nhau trải qua tập sáu của bộ truyện này và vợ.Những tình huống vừa rồi xảy ra cuối tập truyện này kể từ khi bảo ngọc xuất hiện và cô ta dọn đến sống cùng trong nhà khánh.Và đã có rất là nhiều những biến cố xảy ra chỉ với riêng những tình huống này thôi thành ra tinh chắc là.Những thính giả của chuyện tình sẽ có rất là nhiều điều muốn chia sẻ với quý vị và các bạn hãy bình luận ở phía bên dưới.Như thường lệ sau khi nắng hay sao mà người đừng quên nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh ủng hộ anh xa cũng như ekip của chợ tình.Để chúng tôi có thêm động lực tiếp tục gửi đến quý vị và các bạn nhiều bộ truyện hấp dẫn hơn nữa con bây giờ anh sang xin chào tạm.Gặp lại tất cả quý vị và các bạn ở tập truyện tiếp theo và chúng ta hãy cùng chờ xem là ngọc hẹn gặp.Và cô ta sẽ giở trò gì đây. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com