[tập 6] Vợ Là Gái 1 Con - Mẹ Kế Ra Tay - Mc Anh Sa đọc Truyện Quá Hấp Dẫn

[tập 6] vợ là gái 1 con - mẹ kế ra tay - mc anh sa đọc truyện quá hấp dẫn

Xin chào tất cả những tháng giảm chợ tình anh sẽ rất vui được gặp lại tất cả quý vị và các bạn vào khung giờ phát sóng quen thuộc.hai mươi giờ mỗi tối vào ngày hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau đến với tập sống của bộ truyền vợ là gái một con.Đây có thể nói là một tập truyện rất hấp dẫn và cách tính quý vị thân mến câu chuyện của chúng ta đang dân đến cao trào.Và như chúng ta đã biết ở tập truyện trước thế an nhiên đã mang thai đứa cháu của gia tộc họ trình điều này càng cúm.Số địa vị của hoàng linh.Trong khi đó lại khiến cho cơ hội ngồi vào chiếc ghế chủ tịch của mẹ còn hoàng phòng càng trở nên khó khăn hơn.Chính vì vậy lại của hoàng phòng đã ra tay với an nhiên và mục tiêu mà và ta nhắm đến là cái thai trong bụng của.Vậy thì biến cố nào đã xảy đến và an nhiên và liệu rằng cô có vượt qua được sóng gió lần này hay không.Vẫn như thường lệ sau khi lắng này xong quý vị và các bạn đừng quên nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh nhé mọi người cũng có thể kết nối với.Thông qua phân bổ trợ tình trên facebook bằng cách click vào đường link ở phía bên dưới cảm ơn mọi người rất nhiều còn bây giờ.Ta cùng nhau đến với nội dung chi tiết tập sáu của bộ truyền vợ là gái một con tác giả vân thì.Hoạt hình chiến đấu của elsa.Không suy nghĩ nữa tôi đứng dậy vắt cho khô quần áo rồi nhanh chóng đi ra ngoài.Chắc là anh chờ nãy giờ đã lâu sẽ lo lắng cho tôi thế nhưng vừa đi được vài bước.Từ đằng sau đã có người gọi giật ngược tôi lại.An nhiên theo phản xạ tức quay người lại.Là kiều.Tao đang đứng trước mặt đã không ưa nhau cứ độ mặt như vậy.Tuổi dõng dạc nhìn là tao giờ hỏi sao mày lại ở đây.Không phải là đang hạnh phúc bên hôm sao đừng nói là hắn ta cũng đá mài sang một bên rồi nhé.Cô ta nhìn tôi cười khởi giờ đá.Chuyện của tao.Chưa đến lượt mày lo đâu.Dư sức thì lo cho mình đi.Hỏi đáp xuống lúc nào không hay đâu mà nghĩ lại thì ông trời cũng ưu ái cho mày nghỉ.Ăn xong đã câu được cá mập.Xem giá thịt khả năng gớm của mày cũng không phải là dạng vừa.Nhà tao nói như vậy thật tức cười cô ta đang chửi tôi.Hay đang nói chính mình vậy đúng là vừa ăn cướp vừa la làng.Phải xe máy ăn ở thế nào ông trời lại không đổi chúng mày bây giờ phải ăn nhờ ở đậu gia đình nhà chồng tao.Mà đó anh nhờ được thì cũng nên biết điều một chút nếu không có ngày bị đuổi ra khỏi nhà thì hỏi .Sao nói rồi tôi cũng nhanh chóng qua người đi.Mặc kệ cho người ta đứng ở đó tức tối.Tôi cũng không rảnh rỗi đôi co với cả làm gì làm ở ngoài đó chắc là chờ tôi đã giúp rồi.Lúc này thì mẹ xong đi đến được mệnh vào vai của kiều rồi hỏi.Này mày quen con nhỏ ăn nhìn đó sao cô ta hơi giật mình quay đầu sang chết.Thì làm cái gì mà nhưng mà thế sợ chết còn rồi mày cũng biết sợ sao.Có quen con nhỏ kia không.Cô ta cười một cách thâm hiểm.Không những quan.Còn là cái gai trong mắt còn kiều này xưa nay có hơn chưa chắc chả nhưng mà có thể.Tin tức phải báo.An nhiên.Sai lầm của mày là đã động vào người của tao đấy.Mẹ phòng đứng bên cạnh nhìn kiều tỏ thái độ với anh nhìn bà các ông mà.Dùng cho chồng đầu đang tính toán gì đó.Tôi đi ra bến xe lâm nhìn thấy thì hốt hoảng chạy đến.Xoay người tôi bên này bên kia.Rồi rối rít hỏi.Làm sao vậy.Có bị đau hay là bị thương chỗ nào không.Nhìn điệu bộ lo lắng của anh làm cho tôi cảm thấy ấm áp.Mặc dù cả người ướt sũng tôi cầm lấy tay của anh rồi nói.Em không sao đâu.Chỉ là trời tối quá thì nên sợ ý ngã xuống khổ thôi.Lát nữa là khối mà.Anh yên tâm đi.Có lẽ vì sợ tôi đứng ở ngoài này lâu sẽ bị lệch.Cái nền anh không hỏi gì thêm.Cởi áo khoác tròn vào người của tôi.Nhẹ nhàng nói .Một vật sau đi.Bật máy sưởi lên cho ấm.Không cẩn thận dễ bị cảm đấy.Em biết rồi.Anh đi đến mở cửa cho tôi ngồi vào.Nhìn thấy tôi thục quyên đã lên tiếng.Chị dâu à.Không sao chứ.Tôi quay người xuống nhìn cô ta trả lời lại.Ừ.Chị không sao.Để em chờ lâu rồi.Có gì đâu chị không sao là yên tâm rồi.Tôi chỉ gật đầu dự định quay người lên.Theo những thì vừa mới quay được một góc.Ánh mắt của tôi nhìn thấy một chiếc lá nhỏ.Còn dính lại trên tóc của thuộc quyền.Nếu ở góc đó rất khó để nhìn thấy.Đến đời tôi mới chợt nhớ lại.Bóng người chạy vào trong bụi cây.Không lẽ chính là thuộc quyền sao.Chị dâu.Nhìn gì vậy.Giọng nói của cô ta cất lên.Kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ.Nhanh chóng chuyển ánh nhìn sang hướng khác.Mọi người lên trên rồi nói.À không có gì đâu.Ngồi trên xe tôi cứ suy nghĩ chuyện lúc nãy.Có thật đúng là thuộc quyền hay chỉ là sự trùng hợp.Chỉ dựa vào chiếc lá dính truyền tóc của cô ta.Thì cũng chưa thể nào khẳng định được gì.Cứ ngồi suy nghĩ mãi như thế vẫn không thể nào hiểu được.Tại sao em ấy lại có thể làm như vậy.Cho dù không ưa thì tôi.Nhưng suy cho cùng.Tôi.Đứa bé trong bụng.Cũng là cháu của thảo nguyên.Nên không thể nào cô ấy nhẫn tâm hại cháu ruột của mình như vậy.Suy nghĩ mai cũng đầu được truyền hình thôi tôi không nghĩ ngợi gì cả.Điều quan trọng bây giờ là chăm sóc tốt cái thai trong bụng.Vì lâm rất vui mừng khi biết sự có mặt của đứa bé.Cả đêm tôi không thể nào ngủ được.Hết quay sang bên này rồi lại bên kia.Cánh tay của lâm đang ôm vòng có yêu tôi.Giờ đó cũng không ngừng chuyển động.Anh nhẹ nhàng xoay người tôi lại.Đặt lên trán một nụ hôn chứa để tình yêu thương.Bàn tay sờ sờ bụng của tôi rồi nói.Xem chưa ngủ đi.Em bé quấy quá phải không.Ngành nói như thế trong lòng đang buồn cũng phải bật cười.Đưa tay lên vén nhẹ vào má của anh.Cái thời mới hơn bốn tuần thôi.Làm sao một ký được.Anh đúng là giải thưởng tử.Mấy cái này anh không có kinh nghiệm nên cũng không rõ.Vậy ai lúc tối dõng dạc nói rõ to với bà là.Mình lo được đấy.Ừ thì là anh nói.Nhưng chưa biết không phải là không biết.Anh sẽ tự tìm hiểu.Hay là ngày mai em đừng đến công ty nữa.Ở nhà dưỡng thai cho tốt đi.Anh nói như vậy ý muốn tôi nghỉ hẳn ở nhà.Nhưng với một đứa không thể nằm im một chỗ hưởng thụ như tôi.Việc đó không khác gì giam cầm.Hơn nữa đây không phải là lần đầu mang thai.Kinh nghiệm thì tụ để có thừa.Thai nhi cũng khỏe mạnh không có dấu hiệu thai yếu.Thế thì việc đi làm vừa giúp tôi thoải mái tránh phải suy nghĩ việc lung tung.Tôi không đồng ý thế nên nhìn anh hiểu lời rồi nói.Em vẫn đi làm được.Em không muốn cứ suốt ngày ở nhà như vậy.Zmột nghìn.Suy nghĩ vẩn vơ không tốt cho con.Anh chỉ sợ em mệt thôi.Nếu thích thì có thể làm ở nhà.Anh không ép.Miễn sao em thấy thoải mái là được.Vòng tay ôm lấy cổ của anh.Tranh thủ hít hà mùi hương quen thuộc.Buồn trả lời ngọt ngào nói.Cảm ơn ông xã nhiều nhé.Anh đưa tay lên vén vào mũi của tôi cười nói.Chỉ giỏi lệnh thôi.Thôi trễ rồi đấy.Ngủ đi em.Thức khuya có ảnh hưởng đến con của anh đấy.Từ lúc này biết mỗi thứ một cái rõ to.Chưa gì đã còn anh rồi.Làm lúc này cứ nhẹ vào trán tôi.Gương mặt cũng có phần vui vẻ.À con chúng ta được chưa.Chỉ giỏi bắt bẻ anh thôi.Thì vậy mới phải chứ.Tôi chỉ biết chiều anh như vậy để có thể làm cho anh cảm thấy thoải mái tôi biết trong lòng của anh đang rất.Ký ức ngày xưa youtube hay tệ ra sao.Cũng khó có thể khiến con người ta.Quên đi một cách dễ dàng.Hơn một giờ sáng phòng đào đào từ ngoài sân đi vào.Mẹ phòng.Bà già ngồi tại bàn chờ tới bao giờ.Quá thất vọng về con trai.Bà đi đến đánh mạnh vào vai quốc phòng.Tức giận lớn tiếng quá.Phòng ơi đặt phòng.Tỉnh táo lại đi.Thằng lâm bây giờ có con rồi đấy.Mày thì cứ say xỉn suốt ngày như thế mẹ phải làm sao đây.Lúc này mặt của phòng hơi nhà nhà nói tiếng được tiếng.Thế nhưng vẫn chưa hoàn toàn mất tỉnh táo.Mẹ đi à.Mà đến để làm gì thế.Máy tính chưa.Và bà nói chuyện với mẹ đi.Thì có gì mẹ nói đi.Bà già về mặt nghiêm túc nhìn phòng.Thằng lâm bây giờ có con rồi đấy.Giống như hổ mọc thêm cánh.Cổng thêm sự tác động của bà già kia.Chiếc ghế chủ tịch.Rất có thể sẽ về tay nó.Mày cứ định nguyên như thế à.Lại nói với con những việc đó để làm gì.Bà ta về mặt trời sốt ngạc nhiên.Tưởng là mình nghe nhầm.Chuột mắt hỏi lại.Mày đang nói nhảm cái gì vậy.Mãi trông chờ vào mỗi mình con thôi.Tôi không nói với con đừng nói với ai đấy.Lúc trước không phải là mày nói.Chắc chắn sẽ ngồi vào ghế chủ tịch kia.Vậy thì bây giờ mày không quan tâm đến mà cớ sao vậy.Cái gì đã khiến cho mày thay đổi thành ra như thế.Có phải.Nó bị con nhỏ ăn nhiên kia không.Nhà mạng mình nhắc đến hai từ an nhiên.Phòng tránh giật mình mở to mắt nhìn mẹ mình giọng nói dứt khoát.Lại đừng có đụng độ cô ấy đấy.Nếu không mà đừng trách con.Mẹ chưa làm gì.Mày đã lo lắng cho nó như vậy rồi.Tao nói cũng có xài.Con ơi là con.Con bé kia nó đã là vợ của thằng lâm.Bài tư tưởng đến làm gì.Ngoài kia biết bao nhiêu đứa xinh đẹp giỏi giang.Sao mày không chọn đi cứ đâm đầu vào là sao.Hay là ăn bùa mê thuốc lú của nó rồi phải không.Thằng lâm bằng gỗ và được cái ghế chủ tịch kia.Nó không bao giờ để em cho mấy mẹ con mình đâu.Bài thuốc nào chưa.Giải mật của phòng chán nản khi bạn mình cứ ở bên tai.Sao mẹ lúc nào cũng nghĩ xấu cho anh ấy như vậy.Thế mày nghĩ nó thừa nhận mày là em trai sao.Nó lúc nào cũng muốn hỏi mày thôi tỉnh lại đi.Đúng là anh ấy chưa một lần thừa nhận.Nhưng cũng chưa bao giờ muốn hỏi con cả.Trước đây.Hiện tại.Vậy sau này cũng như vậy.Bà già nghe phòng nói thì bắt đầu cháo.Phẩm ơi là fan.Con bé an nhiên đó làm đầu óc của máy mài mũi rồi.Không còn phân biệt được đúng sai nữa.Được rồi.Đánh như vậy mày cứ ngồi yên mẹ mày sẽ trả tay.Mày đừng làm bậy đấy.Con thay đổi quyết định không phải cô ấy đâu.Chỉ là con cảm thấy không phù hợp ngồi vào cái ghế đó thôi.Mày không biết con làm mấy cái gì rồi mà.Để cho hai người bọn họ được yên đi.Mày làm cho mẹ thất vọng quá rồi đấy.Bà già mặt hầm hầm tức giận đứng dậy đi về.Khi ra đến cửa không quên quay lại nhìn phong.Lắc đầu ngao ngán vẻ mặt cường quít.Vì tương lai của con.Mẹ sẽ làm tất cả.Bao nhiêu tội lỗi.Mẹ sẽ cố gắng lấy.Sáng ngày hôm sau vẫn như thường lệ.Tôi dậy sớm phụ dì năm chuẩn bị thức ăn.Mặc dù nâng cấp bảo ngủ thêm chút nữa trên nhưng tôi không chịu.Dậy sớm quen rồi.Có nằm trên giường cũng không thể nào ngủ thêm được.Vừa bước xuống cầu thang đã thấy thuộc quyền đang nấu nướng gì đó trong bếp.Tôi đi vào hỏi han.Em nấu gì vậy.Thuộc quyền mồ hôi mồ kê lấm tấm quay lại nhìn tôi hơn hãy trả lời.Anh đang nấu cháo cá.Buổi bộ cho cháu của em đi.Chị ăn thử xem có vừa miệng không.Lần đầu em nấu thế nên còn vụng về lắm.Nhìn thái độ của em ấy tôi quá đỗi ngạc nhiên.Hôm nay sao tự dưng lại có lòng nấu cháo cho tôi ăn.Thật ra là thục quyên.Đang muốn bày trò gì đây.Thế còn đang đứng người người ra suy nghĩ.Tiếng của em ấy lại vang lên.Chị à nếm thử đi có vừa không.Tôi giật mình thoát ra khỏi dòng suy nghĩ.Giả vờ tươi cười.Đi đến cầm lấy ván em thử nồi cháo trả lời cho qua chuyện à.Vừa rồi đấy ngon lắm em à vậy hả chị em cứ sợ nó không ngon chứ.Chị ra bàn ngồi đi em anh ra ăn luôn cho nó nhé.Tôi có muốn từ chối cũng không được đây là lần đầu tiên có ai nấu cháo cho tôi ăn.Nếu từ chối sẽ phụ lòng của em ấy như vậy cũng không được hay.Dù sao cũng ở chung một nhà không nên làm mất hòa khí.Tôi đi lại phía bàn kia ngồi xuống cũng vừa hai chục viên bi tráng ra ngồi vào ghế đối diện.Tô cháo về phía của tôi.Chị ăn đi cho nóng.Chị yên tâm nhé em không bỏ gì vào trong đó đâu.Cô ấy nói tôi nghe có chút giật mình thì ra thuộc quyền cũng biết tôi đang đề phòng em ấy.Dũng tuấn lên tiếng việt mình sao em lại nghĩ như vậy chị không có ý đó.Em đùa thôi sao chị nghiêm túc thế nhỉ mà chị ăn nhiên này.Có lẽ đây là lần đầu tiên trong nguyên gọi trực tiếp tiền tôi nên vẫn chưa thích ứng ngừng mặt lên.Nhìn em ấy hỏi lại em gọi chị sao giải.Không gọi chị thì còn ai vào đây nữa.Tại chị nghe không rõ có gì em cứ nói đi.Thuyền lúc này im lặng giây lát gương mặt bỗng trầm xuống nói ra một thời.Chồng suốt thời gian qua.Trang chỉ ghét em lắm đúng không cũng phải thôi vì em có những hành động không đúng bút chì.Nhưng mà chị cũng thông cảm cho em nhé đang yên đang lành.Tự nhiên chị đến để làm vợ của anh em thế nên tình cảm ít chuẩn bị sẵn sàng hơn nữa.Em thừa nhận mình là một đứa ích kể trên nên khó lòng có thể chấp nhận mình bị thua thiệt thời.Gần đây.Em đã suy nghĩ rất nhiều và cũng rất chín chắn không còn trẻ con nữa cho nên.Chị có thể bỏ qua cho em không.Xem như chúng ta hiểu được không.Những lời chúc tiên nói ra cũng là những điều mà tôi từng nghĩ đến.Thịt mấy em ấy không ưa tôi vì sự đố kỵ.Sữa lần chỉ biết quan tâm chăm sóc tôi không nó ngàng đến em ấy.Cảm giác đó tôi có thể hiểu được.Từ lúc này vội bỏ thì xuống đưa tay sang.Cầm lấy bàn tay của tổ tiên chủ thể nói.Chị hiểu tất cả những gì em vừa nói.Chị không trách em đâu.Chỉ mong từ nay về sau cả nhà chúng ta sống hạnh phúc bên nhau là được.Em cũng đừng suy nghĩ lung tung.Ảnh lần trước sau như một.Vẫn thương yêu em hết mực.Bởi vì em là em gái duy nhất của anh ấy.Hiểu ý chị nói không thuộc nguyên.Ngồi đối diện tôi có thể nhìn thấy được những giọt lệ sắp rời giàu khoáng mất của thục quyên.Em mới nói chồng sự nghẹn ngào.Chị không để bụng là vui lắm rồi.Gửi trong nhà cả mà.Em nghĩ ngợi nhiều quá đi.Tự chế.Chị phải lên gọi bên dậy chuẩn bị đi học rồi.Dạ vâng.Chị đi từ từ thôi nhé.Cẩn thận đấy.Tôi tôi cười quay người lại nhìn em ấy lên tiếng.Chị biết rồi.Khi nhìn thấy an nhiên đi khuất bóng.Phụ kiện ngồi đấy.Bật lên một nụ cười thật nham hiểm.Hẹn chín sáng.Làm.Đang ngồi trong phòng làm việc thư ký gõ cửa đi vào.Giờ ấn thương việc di dời hộ dân ở khu ổ chuột kia đã xử lý xong xuôi.Tay của lâm đăng ký tờ giấy nghe thư ký báo chuyển dừng lại ngừng mặt lên hỏi lại một lần nữa.Đã giải quyết xong rồi sao.Theo điều tra do ai đứng đằng sau chưa.Dạ đúng ngày dự đoán.Người đứng đằng sau giật dây lên mạng của giám đốc phòng.Làm nước này buộc miệng hỏi như vậy thôi.Thật ra trong lòng đã có đáp án.Được rồi.Về phòng làm việc đi.Dạ vâng.Mở hòn đá.Vợ cậu.Cậu thừa kế hồi người già thì sếp hỏi đến vợ của mình.Dạ vâng vợ em làm sao à.Làm lúc này có vẻ hơi ngại lúc hỏi.Ý của tôi là khi vợ mang thai cầu thường mua những gì thế.Có lẽ đây là lần đầu tiên hắn ta hoài những kiểu như thế.Hình nền có phần hơi là.Kèm theo về mặt bối rối.Ai nhìn vào cũng phải mắc cười.Tội cho anh thư ký.Buồn cười lắm cũng phải cố kìm nén.Nếu phát ra thành tiếng có khi mất việc như trời.Lúc này đang thành thật trả lời.Có khi nào em mua mấy thứ đó rồi à.Cứ đưa tiền cho vợ em thôi.Cách mua gì thì cứ mua thích ăn gì để ăn thôi.Về mặt của lâm thể hiện sự thất vọng.Vậy sao.Nhưng mà sếp yên tâm đi.Tôi đợi em không mua.Nhưng em biết hết.Kinh nghiệm hai đứa rồi đang tư vấn cho.Mc mua cho chị nhà.Thật sự.Anh ta chưa có kinh nghiệm về việc này.Nên mới phá lại một lần hỏi thư ký của mình.Nhưng vẫn không tránh khỏi sự ai thèm.Cậu hỏi nhiều quá rồi đấy.Mobifone.Liệt kê tất cả đi.Ghi vào giấy mang sang cho tôi.Có cần em đi mua luôn không ạ.Không cần đâu.Đích thân tôi sẽ đi.Trong thời gian đầu của thai kỳ sẽ xuất hiện những cơn đau bụng dưới rầm rầm làm cho cơ thể trở nên khó chịu.Nhưng dù sao tôi đây là lần thứ hai mang thai.Thế nên những chuyện như thế cũng trải qua.Cố chịu đựng sau ba tháng sẽ hết.Mở nơi làm việc.Mọi người đi ăn cơm hết.Tôi vẫn còn ngồi làm.Đúng thật lâu ngày không được đi làm.Bây giờ có cơ hội.Không trách mình lại say sưa đến như vậy.Mặc dù cái miệng rất đắng không muốn ăn.Trên giường còn tôi thì cần phải nạp năng lượng.Không muốn cũng phải cố gắng mà đút xuống.Tôi đứng dậy đi ra ngoài ăn cơm thì lúc này tiếng chuông tin nhắn vàng nền.Mở ra xem là tin nhắn của lâm.Ảnh vip.Sản phẩm anh đi.Anh cho xem cái này.Gì thế nhỉ.Tự nhiên hôm nay tỏ ra bí mật như vậy.Tôi không nhắn lại tắt máy.Nhanh chân đi đến phòng của anh.Vừa đẩy cửa bước vào đã thấy núi đổ cao ngập mặt ở trên bàn.Phải nhìn người qua một bên mới có thể thấy được anh.Tôi há hốc mồm mở to mắt.Đi đến bên cạnh anh ngồi xuống chưa kịp lên tiếng anh đã lên tiếng khoe khoang.Em thấy anh giỏi chưa.Đi cả buổi trời mới mua được chừng này đấy.Nhưng mà những thứ này là gì vậy anh.Sao mua nhiều như thế rồi làm sao hết đi.Anh đưa tài cố nhà lên trán của tôi về mặt hơi thất vọng.Anh cứ tưởng là em nhìn vào phải biết ngày chứ.Tao là đồ dành cho người mang thai không đấy.Từ khi bước vào nhìn thấy vẻ mặt hớn ha hớn hở của anh.Tôi đã buồn cười.Giờ lại thêm cấu trúc móc này.Tôi không kìm được bật thành tín.Dĩ nhiên.Có bầu đứa thứ hai như thế này làm sao tôi không biết.Nhiều việc quá nhiều cảm thấy hơi lãng phí.Dùng không hết thì bỏ đi.Hơn nữa có nhiều thứ thật sự không cần thiết phải dùng.Nhưng anh đã có lòng như thế tôi cũng nên hòa nhập theo tâm trạng đang háo hức của anh.Từ cười đáp lại.Dĩ nhiên những thứ này cho em biết.Nhưng không cần thiết mua nhiều như vậy đâu.Nhưng mà dù sao cũng cảm ơn ông xã nhiều nhé.Mà sao anh biết mà mua về.Tôi có thể thấy được sự đặc trí trên gương mặt của anh.Mấy thứ này sao mà làm khó anh được.Vậy sao.Chiều mày giỏi thế nhỉ.Còn phải nói.Mà em.Chưa ăn chưa đúng không.Mà nói chuyện với anh tôi cũng quên bạn thì việc ăn uống.Nhìn anh cố tỏ ra gương mặt méo mó nhất có thể.Em đã ăn gì đâu.Đổi một chết để.Thử thế chưa.Giờ vẫn chưa chịu ăn.Thì được ăn bột lá.Anh gọi người mang đồ ăn đến.Em thèm ăn gì anh gọi.Em thích ăn cơm tấm.Được rồi thêm nằm xuống ghế nghỉ ngơi đi.Lần sau sẽ có đổ ngay.Đúng thật là tác phẩm giúp đỡ đầu quá ngành.Chiều để mười phút giao đến tận nơi.Nhìn phần cơm tấm tôi chảy cả nước miếng.Mang thai cu bin tôi vẫn thèm ăn thứ này.Thiên nhiên hồn chưa bao giờ đi mua cho tôi cả.Nửa đêm có muốn ăn cái gì cũng phải cố chịu thèm.Không quan tâm đến xung quanh.Cứ như thế tôi ngồi ăn một cách ngon lành đến nửa hộp ngừng mặt lên nhìn anh.Nhìn xuống phần cơm của anh vẫn còn nguyên lúc này tôi đánh tiếng hỏi.Sao anh không ăn đi.Nhìn em ăn ngon miệng như thế anh cũng lo rồi.Chỉ sợ là em bị ngán thấy rồi không ăn được gì thôi.Lúc mang thai cu bin em không bị nghén.Mày là đứa này cũng như vậy ăn uống bình thường.Tiền đền anh không cần phải quá là được.Anh biết rồi.Em ăn nhiều vào nhé.Anh đi pha sữa trẻ em lát ăn xong thì uống.Tôi vội qua tay.Thật ra tôi không uống được sữa bầu.Cảm thấy khó uống.Mang thai của mình cũng như vậy.Tên đền cho chủ yếu bổ sung dưỡng chết thông qua đường thực phẩm.Giữ tay anh lại vẫn cứ nói.Thôi.Em nói lắm rồi không uống được nữa đâu.Em không uống.Những cô nàng uống.Em ngồi ăn hết phần cơm chưa đi.Ngoan anh thường nhé.Ôi mẹ ơi.Nghe lời rõ ràng của tôi muốn rụng cả tim.Cái này sao nỡ từ chối đi.Đành phải nghe theo ý của anh vậy.Ăn uống no nê tôi định đi về phòng.Chơi nhưng chưa kịp lên tiếng anh đã lên tiếng.Em sang đi năm rất thoải mái.Anh sợ bắt trên ngủ một giấc nhé.Lại đến tìm tôi lần thứ hai.Anh cứ như vậy chắc là tôi cảm động bị chết mất.Nhưng dù sao cũng đang ở công ty ý tớ một chút.Người khác nhìn thấy sẽ khó xử cho anh.Thôi.Em ngại lắm.Nhớ ai đi vào nhìn thấy lại không hay.Không nói nhiều lại đây.Tôi cũng không muốn làm mất không khí nên cũng nhanh chóng đi đến bên anh nằm xuống.Trần của từ lúc này gác trên đồi anh.Lần dùng những đầu ngón tay thon dài của mình.Nhẹ nhàng xoa nắn di truyền.Truyền khắp đường trần kìa.Xem ra tai nghe của anh cũng không tồi.Tôi chỉ việc nằm nhắm mắt hưởng thụ.Em thấy sao.Thoải mái hơn chưa.Nghe giọng của anh tôi đến mở mắt.Nhìn anh với anh mất để yêu thương.Em thấy dễ chịu rồi.Anh đúng là anh trưởng của quốc dần đây.Anh chỉ cần trong em luôn có anh là đủ rồi.Lại đốn tim lần thứ ba.Chúc cả nhà mình nữ có mang nặng nhọc đến như vậy nhỉ.Chỉ muốn ngồi dậy hôn lên đôi môi kia.Tôi cũng không vừa.Từ sến sẩm và ăn một lần xem sao.Nhưng trong lời nói là cảm xúc chân thật của tôi.Trái tim em bé nhỏ như thế này.Cũng đổ chỗ chứa cho mình anh thôi.Đúng là cái miệng hại cái thân.Lời của tôi vừa dứt cũng là nước.Anh dùng những đầu ngón tay đang xoa nắn bật nhờ cho người lên nhầm lấy đôi môi nhỏ bé của tôi.Nụ hôn của lâm càng ngày càng liều lĩnh.Không vụng về như lúc đầu.Trên nền khoái cảm nhanh chóng update.Bất giác tôi vòng tay ôm ghì lấy đầu của anh đáp lại nụ hôn kia.Có lẽ vì động tác của tôi vừa rồi càng kích thích anh.Ngày lúc này làm lập tức khi nào khoang miệng của tôi.Tên những giống như chưa thỏa mãn dục vọng trong người.Tôi có thể cảm nhận hơi thở của anh trở nên gấp gáp.Nụ hôn cũng trở nên quyết liệt điên cuồng.Khi cảm tưởng tôi không thể nào thường được nữa.Cũng là lúc lâm dừng lại nổi tiếng.Giờ khỏi được ngồi đã sưng đỏ kìa.Nghiêng đầu sang một bên nhìn tôi giọng nói cũng trở nên phản động.Tha cho em lần này đi.Khi nào sinh con khỏe mạnh.Nhất định anh sẽ không buông thả được.Thì ra là anh sợ ảnh hưởng đến đứa bé trong bụng.Thế nên cố gắng kiềm chế.Nghĩ cũng thấy thương cho anh chồng của tôi.Dục vọng đã trỗi dậy.Còn dừng lại nửa chừng.Chắc là khó chịu đến những nào đi.Nhưng biết sao được.Để an toàn cho con đành phải chịu thôi.Từ lúc này cố tình đánh trống lắm.Thôi.Chuẩn bị đến giờ vào làm rồi.Em về làm việc đi.Để mọi người thấy là bàn tán xì xào.Sợ gì.Anh không sợ nhưng mà em sợ mọi người nói ra nói vào.Ngon đi.Buổi tối về em buồn nhé.Mặc dù không muốn theo nhưng cuối cùng.Anh cũng để tôi trở về phòng.Của mày vừa đi đến cầu thang.Cũng vừa lúc mọi người đi ăn trưa trở về.Nếu như tôi bước ra chậm vài phút chắc là bị mọi người bất ngờ.Lúc ấy chắc lại có hàng trăm ánh mắt chỗ ra nhìn tôi.Mà cũng hay.Cảm giác lén lút thế này cũng thú vị phết.Mẹ phòng đang ngồi quán cà phê đối diện công ty.Lấy điện thoại gọi cho kiều.Con ngồi đây à.Gì gọi cho con có chuyện gì thế.Mày ra quán cà phê đối xin gặp gì một lát.Ok con ra ngay đi.Một lát sau.Toyota rush bước vào trong quán cà phê.Đã mất xung quanh.Rồi cũng đi làm phía bàn gấp kiêng ngồi xuống.Tay cầm lấy về nước cam đưa lên men.Uống một hơi.Chép chép miệng nhìn mạng của phong dấu hỏi.Có chuyện gì mà hôm nay thì ngẫu hứng mở cà phê con vật.Mày nói nhiều quá đi.Gì có việc.Cần nhờ mày giúp đi.Việc gì thì cứ nói đi.Remix.Làm bài không ưa gì con bé an nhiên kia.Tuyệt đề gì muốn mày làm thế nào phá hỏng cái thai đang mang trong bụng của nó đi.Mày làm được không.Cô ta ngồi suy nghĩ.Vài phút sau cũng lên tiếng hỏi.Thay đổi lại con được gì đây.Sau khi xong việc gì sẽ đưa cho mày ba trăm triệu.Cô ta lắc đầu tỏ ý không vừa lòng.ba trăm triệu làm được gì đây mày đừng có đòi hỏi nhiều quá.Mày vừa có tiền vừa cho nó một bài học.Quá lời rồi còn gì.Giá cuối cùng năm trăm triệu.Về đâu mấy thì ok.Nếu không thì nhờ người khác đi.Thôi được rồi nam châm chịu nhưng mà phải làm cho gọn lại sạch sẽ đi.Chuyện đó gì yên tâm đi.Vậy thì mày tính chừng nào ra tay.Phải chờ thời cơ việc này không thể nào nung nóng được.Yên tâm cứ trở về đi con vào làm việc đi.Nói rồi à tao cũng nhanh chân rồi đi chùa vào công ty làm việc như bình thường.Chuyển nhượng mục đích chủ yếu là theo dõi đồng tính của an nhiên từ người làm việc không nghỉ ngơi đi.Lô hàng bị lỗi của công ty gần đến giờ tăng ca.Tự động tắt máy đứng dậy thì lúc này chị kế toán trưởng đi đến nói với tôi.Anh yên này chị thảo con chị ấy bỗng nhiên suất cao thế nên chị ấy phải về sớm mà.Hàng dưới kho cần kiểm tra lại gấp.Để ngày mai báo cáo với cấp trên em thấy chị ấy xuống dưới kho kiểm tra.Đầu ghi chép cẩn thận nhá tôi từ cười nhìn chị ấy rồi đáp lại.Dạ vâng.Thế em đi nhé.Ừ.Đây là sổ ghi chép em cầm lấy đi dạ vâng ạ em đi đây ở một góc.Nào đó đằng kia kêu cô ta đứng đó từ bao giờ nghe không sót một từ nào cả.Cười bằng nửa miệng rồi quay người bước đi ngoài một lớp tôi cũng đứng trước cửa nhà kho.Vừa đi vào bên trong tôi bắt đầu xắn tay áo lên đi vòng quanh kho kiểm tra lại tất cả những lô hàng bị lỗ.Đang còn mải mê ghi chép chép.Thì bỗng nhiên nghe tiếng đóng cửa.Không biết có chuyện gì.Tôi sắp trở lại.Nhanh chân đi ra phía trước.Trước cửa tự nhiên đã đóng lại nhờ.Tôi muốn đi đến bệnh cửa thế nhưng không được.Tôi bắt đầu cảm thấy lo sợ.Cố dùng sức để mạnh thêm lần nữa.Những cánh cửa vẫn không nhúc nhích.Lần này tôi thật sự hoảng sợ.Đưa tay lên đập mạnh vào cửa lớn.Có ai ở ngoài đó không.Có người trong này.Làm ơn đi mở cửa ra đi.Có người trong này.Mặc kệ cho tôi được cửa rầm rầm hết lớn cỡ nào.Vẫn không thấy ai lên tiếng.Dây chuyền của từ lúc này run bần bật.Không biết là ai đã khóa trái cửa.Trong này.Mồ hôi mồ kê của tôi tuôn ra như tắm.Cả một mảnh lưng.Triệt xung quanh tôi chuyển đến tối om.Sao lại cướp biển vào giờ này nhỉ.Tôi có hỏi sợ.Tay run run tôi vào túi quần lấy điện thoại ra gọi cho lợn.Thế nhưng ông trời cũng rất biết chiều người.Hết pin lúc nào không hết.Là hết ngay vào lúc này.Tuổi shop lần mò đi đến một góc nào đó ngồi co ro.Tôi sợ.Rất sợ bóng tối.Nước mắt cứ như thế trải dài.Tôi cũng chỉ biết ngồi đấy ôm mặt khóc nức nở.Cảm ơn.Có ở ngoài đấy không mở cửa giúp tôi đi.Anh đang ở đâu đấy.Làm ơn.Màu đen cứu em.Làm nước này đang lái xe.Bỗng cảm thấy trong tim nhói lên.Trong lòng cảm giác bồn chồn lo lắng.Anh tao cầu mày chưa được nhìn tăng vận tốc tối đa lao thẳng trong dòng đường xe cộ đồng.Trở về nhà.Nhìn xung quanh không thấy an nhiên chạy lên phòng vẫn không thấy.Chạy xuống dưới nhà.Lúc này thuộc quyền từ trong phòng đi ra.Thế làm bộ dáng lo lắng lên tiếng hỏi.Tìm gì thế.Làm gì mà ở mắt nhìn quanh nhà rồi.Anh nhìn về chưa em.Chị ấy chưa về.Em cứ tưởng đi cùng với anh chứ.Sao mang về một mình vậy.Anh bận đi tiếp khách.Bây giờ mới xong.Câu nói chế về trước.Lại nhờ em ở nhà cả ngày nếu chị ấy về thì em phải biết chứ có khi nào đi gặp bạn.Về trễ không.Anh gọi cho chị ấy xem sao.Anh gọi rồi nhưng mà thuê bao.Không biết cô ấy đi đâu cả.Anh lo quá.Mở nhạc anh trường nhé.Nếu chị ấy về thì báo lại với anh.Bây giờ anh phải ra ngoài chạy qua một vòng tìm kiếm xem sao.Nói rồi.Lâm cũng nhanh chóng quay người đi chạy khắp nơi.Đến những nơi an nhìn thường hay đến.Những vẫn không tìm thấy.Làm càng lúc càng sốt ruột.Vẫn cứ chảy toàn quần ngoài đường.Liên tục gọi an nhiên.Nhưng chỉ toàn là thuê bao.Ở ngoài cổng công ty.Ở một góc hẻm tối tầm.Có ba người đang tưởng tượng chỉ xào.Kiều lúc này nói.Bây giờ bọn mày vào được rồi đấy.Tên bảo vệ đã bị tao uống thuốc mê ngủ mê man rồi.Tên until.Có chắc là bên trong không còn ai đúng không.Chắc chắn đấy.Giờ này không có ở lại công ty đâu.Tao đi khảo sát một vòng rồi.Tân yên tâm đi.Tìm việc cất giọng.Ok.Người đẹp muốn bọn này sự con nhỏ kia thế nào đi.Cô ta cười một cách man rợ.Hai đứa mày.Tôi thì nhậu hiếp nó đi.Nó đang có thai đi.Cứ mạnh bạo vào.Phải xóa cho bằng được cái thai trong bụng của nó.Tiền mà lúc này đáp lại.Ok người đẹp.Chuyện nhỏ thôi.Tờ tiền năm sao đây.Bây giờ tao đưa trước một nửa.Xong việc.Tao sẽ được phần còn lại.Nhưng mà tụi mày nhớ làm cho nhanh là.Gọn gàng vào đấy.Tìm việc cất dọn.Người đẹp yên tâm đi.Tuổi này vào luôn nhé và lắm rồi.Kiều lúc này nói.Vào nhanh đi.Nó đang ở trong nhà kho đi.Nếu như có một điều ước ngay bây giờ.Tôi chỉ ước có ai đó biết được tôi đang ở đâu.Đến mở cửa giúp tôi thoát ra khỏi đây.Tôi cứ như thế ngồi co ro.Không dám thì lùn tùng.Chỉ hi vọng đến sáng ngày mai.Coi đó có thể biết được có người trong này.Mở cửa cho tôi.Một lát sau.Khi bắt đầu lim dim.Tôi nghe được tiếng ai đó đang mở cửa.Ngẩng mặt lên.Khi cánh cửa bắt đầu di truyền rồi dần dần mở toàn ra.Chưa có hồi tối nhưng vẫn có thể nhìn thấy được bóng người đang tiến đến.Không chỉ một mà là hai người.Tôi vui mừng đứng dậy.Địa điểm tiến lại gần hơn.Chưa kịp lên tiếng.Dòng điện viettel có hai người kia.Làm cho nụ cười trên môi của tôi vụt tắt.Của em.Đợi anh ở đây có lâu không.Nhìn của em được là như thế ngon phết như thế.Tụi anh cũng đang vãi lắm rồi đấy.Bước chân của từ lúc này vô thức nuôi lại dồn lên.Tìm bắt đầu đập mạnh hơn.Hai tay bấm chặt vào hai bên quần.Miệng lắp bắp quất lớn.Các người là ai thế đừng có làm bậy đấy.Là lên đấy.Hai tên kia bốn dương cười lớn.Từng bước từng bước tiến lại gần tôi.Giọng nói càng trở nên biến thái.Thôi em cứ thoải mái là lên xem.Coi điểm cứu không.Tốt nhất giữ sức.Tí nữa rên rỉ dưới tuần tuổi anh nhé.Anh sẽ làm cho em sung sướng khoái cảm lên đến đỉnh.Cơ khí lại thích chết mê chết mệt đấy chứ.Lần này thì tôi hoảng loạn thật sự.Chị biết là lớn.Buông ra những lời hù dọa để có thể làm cho bọn chúng sợ mà bỏ đi.Hình như tất cả đều không ăn thua.Đồ biến thái.Cút đi.Đừng động vào người của tôi đi.Chúng tôi đang trên đường đến đây.Tôi không để cho các người đâu.Thế sao.Anh cũng sợ lắm cơ.Nhưng mà có em ngon như thế.Không chán thì phí quá.Nợ tình kiều vừa.Tôi có thể nghe được những tiếng bước chân.Càng ngày càng gần về phía của tôi.Theo phản xạ tôi quay đầu bỏ chạy.Mặc kệ.Không gian tối tăm.Mặc kệ phía trước ra sao.Tôi chỉ biết chải vải.Chỉ mong có thể thoát khỏi được hai tên.Nhiều với một đứa con gái như tôi.Trong mình đang mang thai làm sao có thể chạy thoát khỏi hai con người to lớn kìa.Một đề nào đó đã đuổi kịp.Cầm mạng lấy tay của tôi.Kéo phải việt hạnh giữ chặt tôi lại.Để mạng tôi xuống sàn nhà lạnh lẽo.Nằm đè lên người của tôi.Còn tiền kìa.Đưa hai tay tôi lên tình đâu giữ chặt.Từ lúc này chỉ có sức vùng với kiều là.Hợp lộc thảm thiết van xin.Tôi đang có thai.Chỉnh cấp ảnh lễ thảo cho tôi.Hãy nghĩ đến đứa bé và cả gia đình.Làm ơn tha cho tôi.Tên đặt giữ tài tội nó với tên còn lại.Giải quyết nhanh đi.Không đùa nữa đâu nhanh gọn lẹ.Ok thôi.Nãy giờ tao cũng vãi lắm rồi.Mày làm nhanh đi rồi đến tao.Chịu không nổi nữa rồi.Nghe hai tên kia nói chuyện.Cả người của tôi run bần bật.Tìm muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.Mồ hôi mồ kê hòa lẫn cùng với nước mắt.Chảy xuống nơi khóe miệng.Một mùi vị mặn đắng thấm dần vào đầu lưỡi.Tôi hoảng loạn ra sức vùng với giàn giụa kêu là.Có ai không cứu tôi với cảm ơn.Gia đình.Mấy thằng khốn.Còn của tao có chuyện gì.Có chết tao cũng không tha cho tụi mày đâu.Bịt mồm nó lại đi.Kêu là mất hết cả hứng.Tên kia dài mặt hớn hở.Tôi đồng tình.Đưa tay lên bịt kín miệng của tôi lại.Cũng vừa lúc tiền đánh đề trên người đưa tay lên cởi từng cúc áo trên người tôi.Từ lúc này chỉ biết cũng ở trong miệng.Rùa cố hết sức.Dù chỉ là một tia hi vọng mong manh.Tuyển dụng với sức của một đứa con gái đang mang thai.Thì làm sao có thể chống chọi với hai tiền quỷ đói kìa.Kiệt sức.Thật sự lúc này tôi đã không còn sức để mà phản kháng.Đèn thả lỏng người mặc cho số phận.Tôi nằm đấy nhìn trân trân lên trần nhà.Hai hàng nước mắt cứ như thế.Vụ thức trải dài.Lúc này tôi chỉ nghĩ đến lần đứa con ở trong bụng chưa hình thành.Tìm của tôi đau nhói như có hàng ngàn mũi tên xuyên thấu.Thà là tôi cắn lưỡi chết đi còn hơn phải chịu đựng cảnh ghê tởm này.Em xin lỗi.Nếu như có kiếp sau.Em vẫn muốn làm vợ của anh.Mẹ kiếp.Bọn mày làm gì vợ của tao.Sau tiếng nói đấy là những tiếng đấm đá túi bụi của lâm và người của mấy bọn kìa.Lúc này tôi mới dùng hết sức còn lại cố mở to mắt.Tiền đề trên người của tôi tài vẫn còn đang tháng giờ những câu cáo cuối cùng.Bắt buộc phải dừng lại nếu được khỏi người tôi.Quay người lại cùng với tiền kìa xông thẳng đến phía của lần.Giá sức đấm đá.Tôi cũng ngủ dậy lịch người vào một góc.Đưa tay lên cài lại lúc áo rồi cũng nhanh hướng tầm mắt về phía của lần.Hai tên kia không biết vỡ được ở đâu.Hài thành sắt to dài.Bảng tổng thẳng đến anh.Còn anh chỉ một mình tay không đối đầu với bọn nó.Tìm tôi đập liên hồi.Chỉ biết ngồi đấy bịt miệng khóc nức nở.Cầu mong anh không xảy ra chuyện gì.Nếu không làm sao tôi có thể sống được đi.Trong lúc tôi còn đang sợ hãi lo lắng cho anh.Tên kìa nhanh như chớp giờ thành sắt lên cao.Xông thẳng vào người của lâm bổ một phát vào đầu của anh.Nhanh như chớp nằm nghiêng người né tránh.Sửa cánh tay của bên kia trên không trung một phát.Cả thanh sắt vì thế rồi xuống.Lâm sàng người di truyền đồng thời bản ngược cánh tay tiền kìa ra đằng sau giữ chặt.Những hành động đó chỉ diễn ra nhanh chóng trong vài giây.Nhìn thân thuộc khoảng nhanh nhất.Cũng thừa biết anh là người giỏi võ.Tôi thấy tiền đó của sức chống cự.Nhưng vẫn không thể nào thoát được khỏi vòng tay của anh.Tên còn lại nhìn thấy đồng đội của mình bị khống chế.Hắn ta cũng hoảng sợ vật lại thành sách.Cắm đầu bỏ chạy.Sau khi trói tiền kìa cẩn thận.Anh vội chạy đến ôm chầm lấy người của tôi nói chẳng hết ho.Em có sao không.Tôi cố gắng nhìn anh giọng nói yếu ớt.Em không sao.Anh đến là tốt rồi.Nội dung đề tôi dần mất đi ý thức.Hình ảnh trước mắt rồi bỗng mờ dần mờ dần rồi tắt hẳn.Chỉ còn nghe loãng thoáng giọng nói hút hoàng của lâm.Tỉnh lại đi.Đừng làm anh sợ chứ.Lâm nhìn xuống phía dưới.Ở đó một dòng máu đỏ đang chảy dài xuống chân.Lâm hốt hoảng gọi lớn.Tỉnh lại đi em an nhiên.Làm lúc này bé bồng ăn nhiên lên.Nhanh chóng đưa đến bệnh viện.Vừa bước vào cửa lần đầu hát lớn.Bác sĩ bác sĩ.Làm ơn cứu lấy vợ tôi.Từ bên trong các bác sĩ cùng với y tá chạy ra.Nhanh chóng đưa ăn nhiều vào phòng cấp cứu.Mặt của làm lúc này hết hải định đi thả vào trong khi những bác sĩ kịp thời ngăn lại.Người nhện ở ngoài đi giữ bình tĩnh nhé.Trên trán của lâm đã lấy tấm mồ hôi đây là lần đầu tiên làm mất bình tĩnh đến như vậy vội.Cầm lấy tay của bác sĩ lắp bắp nói.Bác sĩ à vợ tôi đang mang thai làm ơn.Đúng đấy anh yên tâm đi chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.Rồi bị bác sĩ kia có hai người đi vào trong lâm ở ngoài này hết đứng rồi lại ngồi tư thế đi qua đi lại chứ.Phòng cấp cứu.Chiếc áo trắng tình giờ đã thấm đầy máu đỏ chỉ còn vài tiếng đồng hồ.Mà nhìn gương mặt của lâm có phần xuống sắc lần ngồi xuống.Ngả người ra ghế sau ở tận sâu trong khóe mắt ấy có vài giọt nước mắt đọc lại.Anh làm à chị dâu xanh rồi.Tiếng của thuộc quyền vàng lên làm ngồi thẳng dạy đưa ánh mắt thấm mệt nhìn.Xin trả lời.Bác sĩ còn đang cấp cứu quên đi lại ghế ngồi xuống cạnh lần.Ôm lấy làm giữ an ủi anh đừng lo lắng quá như vậy.Chị dâu ở hiền sẽ gặp lành thôi hai mẹ con chị ấy nhất định sẽ không sao đâu.Lâm trường như đã thấm mệt để thuyền ra giữa lưng vào ghế im lặng.Nhắm mắt không nói gì thêm.Một lát sau cửa phòng cấp cứu cuối cùng cũng được mở ra lần vội vàng đứng dậy chạy đến hỏi bác sĩ.Bác sĩ à hai mẹ con cô ấy không sao chứ anh yên tâm.Cô ấy đã qua cơn nguy kịch còn đứa bé để bán vẫn còn.Hiện tại thầy đang yếu cần phải ở lại để theo dõi và điều trị.Thuộc quyền đứng bên cạnh nhà không xuất từ nào về mặt cô ta hình như không được vui.Khi tỉnh dậy hình ảnh đầu tiên đập vào mắt làm ảnh trần nhà trắng xóa.Cùng với mùi thuốc xông thẳng vào khoang mũi.Cũng đủ làm cho tôi biết đề chính ở bệnh viện.Tình hình tại sao tôi lại ở đây.Có nộp lại trí nhớ.Theo phản xạ tôi đưa bàn tay đặt lên bụng.Nước mắt tự nhiên chảy ra.Còn của tôi.Còn hay đã mất.Lúc này làm ở ngoài tay cầm hộp cháo thì vào.Nhìn thấy anh nhìn đã tỉnh lại.Nhanh chân chạy vào đặt hộp cháo trên bàn.Ngồi xuống bên cạnh.Nắm lấy tay.Miệng không ngừng hỏi.Rồi sao.Có gì khó chịu ở đâu không.Tôi lắc đầu hết rồi nhìn anh rồi hỏi.Anh à.Còn chúng ta vẫn còn đúng không.Em yên tâm đi.Đứa bé vẫn còn.Chỉ cần em nghỉ ngơi cho tốt.Vài ngày sau có thể về nhà rồi.Ngày lầm nói mà lòng của tôi nhẹ bấm.một sự vui mừng khó tả thành lời.Nước mắt không biết trải dài từ khi nào.Những giọt nước mắt chứa đựng hạnh phúc khi vẫn còn ở bên mình.Em đừng khóc nữa.Mọi chuyện qua cả rồi.Anh xin lỗi vì không bảo vệ được hai mẹ con của em.Tôi đưa tay lên vội quyết nhanh những giọt nước mắt kia.Nhìn anh ăn ổi.Anh có lỗi gì đâu.Đừng tự trách mình như vậy.Đánh trai.Là kẻ đã giơ tay với em.Nghe tuổi nhất đến đây về mặt của lâm đồng đường sắt khí.Đánh mất nhiều phát ra tia lửa muốn thiêu đốt tất cả.Tôi nhìn thấy cũng giật mình.Ảnh quay sang nhìn tôi.Liều thuốc lại về mặt kìa.Niềm nở nói.Em đừng bận tâm.Việc đó nhất định anh sẽ điều tra.Em đói chưa.Anh lấy cháo em ăn nhé.Trải qua sự việc này từ mới biết được anh quan trọng với tôi thế nào.Lúc đó nhìn thấy ảnh một mình đương đầu với hai tiền kìa.Là sợ đến chết.Nếu như khi đó anh xảy ra chuyện gì.Trong tù cũng không thể nào sống nổi.Cho nên ở bên nhau được ngày nào tôi phải xin chào ngày đó.Nhìn anh giọng nói để nũng nịu.Em muốn anh bón cho em ăn cơm.Anh khẽ cười.Nụ cười chứa đựng cờ tình yêu to lớn anh dành cho tôi.Được rồi.Vợ anh là nhớ.Những ngày tiếp theo.Tôi vẫn ở bệnh viện để bác sĩ theo dõi.Có lẽ vì được năm chăm sóc tận tình ăn uống đầy đủ.Cơ thể của tôi trở nên hồng hào khỏe hơn.Và tất nhiên mẹ khỏe còn cũng phải theo.Hết ngày mai tôi có thể xuất viện.Mới mấy ngày không gặp pin.Từ để nhớ còn da diết.Đang ngồi dựa lưng vào thành giường.Lâm từ ngoài cửa đi vào.Tay xách nách mang mặt vui vẻ nhìn tôi hỏi.Em dậy rồi sao.Anh mua gì mà nhiều quá vậy.Toàn những đồ tốt không đấy.Bồi bổ cho em.Cứ thế này không sớm thì muộn.Em cũng thành hà mất rồi.Thành hào cũng được.Anh lại thích.Chứng tỏ bốn mắt nhìn nhau cười.Nụ cười ấm áp và thật hạnh phúc.Ăn cháo nhé.Tôi làm bộ mặt nhăn nhó lúc đầu nhìn anh nói.Loại cháo nữa.Em anh muốn nhắn trả rồi đây này.Ngon.Về nhà dì nam trận đấu những món em thích.Làm địa điểm bán đồ cháo ra tô.Về đến ngồi xuống cạnh rồi hỏi.Em tự ăn.Hay là thích ăn món cháo cho ăn đây.Thôi được rồi anh đưa đây em tự ăn được.Tôi đưa tay nhận lấy tôi kéo từ anh.Vừa đưa thẻ lên miệng thì tôi đã cảm thấy nhìn mặt.Anh thấy như vậy cũng rối rít hỏi.Sao vậy.Cháu không ngon à.Tôi cố gắng nốt mụn cháu trong miệng xuống ho vài tiếng.Nhìn ảnh dấu hỏi.Anh à.Anh mua cháo ở đâu mà bạn về.Anh cầm lấy cho ăn thử.Rồi cũng nhanh mặt không kém.Sao lại thế nhỉ.Lúc sáng anh lên bữa ăn rồi mà.Sức mạnh dữ vậy.Mặt trời là em nói nhỏ đủ để mình nha.Những lời nói ấy vẫn lọt vào lỗ tai của tôi không sắp từ nào cả.Tôi ngạc nhiên hỏi anh.Cháo này anh tự nấu.Lâm tuấn dệt tô cháo từ tay của tôi.Em ốm người mới làm chuyện gì xấu.Giả vờ hắng giọng nhìn tôi nói.Thôi đừng ăn nữa.Bà bán cháo hôm nay bị sao nhỉ thế này sao mà ăn.Nhìn cái mặt bối rối của anh tôi chỉ biết cười tự tìm.Cố gắng không phát ra thành tiếng.Có lẽ từ trước đến giờ.Làm chưa bao giờ vào bếp.Hôm nay lại tự tay nấu cháo cho tôi.Mà lại thất bại đến như vậy.Thế nên anh xấu hổ cũng phải thôi.Tôi hiểu ý cũng không chia thì anh cả.Vừa lúc này thì thục quyên ở ngoài cửa đi vào.Trên tay vẫn cầm cập lời.Địa điểm để trên bàn quay sang nhìn tôi rồi cười hỏi.Chị dâu vẫn chưa ăn gì đúng không.Em đưa cháu vào cho chị đi.Ừ.Mặt trăng vào đây với chị vậy.Sáng nay em không đi làm.Lúc sáng có thấy anh lâm dậy sớm thì hộp mãi mới nấu xong rồi cháu rồi lại nhanh chóng đem vào cho chị.Em đến nếm thử thì thấy mặn quá.Biết là chị sẽ không nhận được.Hình nền nấu nổi khác mang vào cho chị đây.Liệu của em ấy vừa ra.Ánh mắt của tôi chuyển sang nhìn lâm.Lần lúc này có vẻ hơi ngày.Nhìn sang hướng khác.Tôi chỉ biết cười thầm trong bụng cũng không che khảo với anh cả.Ở bệnh viện mấy ngày.Ngày nào thuộc nguyên em ấy cũng vào thăm tôi hỏi hàn chồng cao và rất lo lắng cho đứa cháu của mình.Chào ngày mới đã thay đổi suy nghĩ.Khoảng cách hai chị em không còn xa cách nhiều trước.Tôi thấy rất vui.Sống chung một nhà mà không hòa hợp với nhau thật sự rất khó sống.Tôi nhìn em ấy cười nói.Em chu đáo quá chị cảm ơn nhé.Chị lại như thế rồi.Em có làm gì đâu mà cảm ơn.Cháu có nắng nóng đi.Chạy ngay đi.Vậy em cho chị một bát nhé.Lúc này thì điện thoại của lâm vang lên.Ảnh quay sang bảo với tôi.Em ăn đi.Anh ra ngoài nhà máy một lát.Vâng ạ.Ở ngoài sảnh.Làm nét mặt bực tức nói chuyện với ai đó.Điều tra ra được ai đứng đằng sau chưa.Dạ của lớp than có tên kia và người bảo vệ.Cụm camera công ty.Thì đã xác định được người đứng đằng sau là kiều.Nhân viên vệ sinh ở công ty.Nhưng mà hiện tại cô ta đã nghỉ việc rồi.Làm lúc này tao mày miệng làm bầm.Kiều.Đúng rồi.Nhưng không hiểu sao hồ sơ cô ta lại không có ở trong công ty.Cái nên không biết được địa chỉ có ở đâu.Làm lúc này siết chặt hai bàn tay.Cố gắng giữ bình tĩnh.Tôi biết rồi.Chuyện còn lại.Để tôi lo.Vâng ạ.Sau khi tắt máy.Mặt của lâm hầm đi vào trong.Nhìn thấy an nhiên.Lúc này thì phải mặt của lâm chiều lại bình thường.Đi đến ngồi xuống giường tân cần nói.Công ty có chất gì.Ảnh về để giải quyết.Chụp tuyến trở lại chăm sóc cho em.Không có anh ở đây.Em phải ăn uống đầy đủ không được lười.Ngon đấy.Khi nào thấy ổn định anh sẽ đưa em đến bất kỳ nơi nào mà em thích.Đồng ý không.Tôi vui mừng ôm lấy cổ của anh.Ảnh hứa là phải giữ lời đấy nhé.Hoàng lâm anh chưa bao giờ nói hai lời cả.Em nằm xuống nghỉ ngơi đi.Giờ anh phải đi rồi.Buổi tối anh lại bảo với em nhé.Dạ vâng.Anh đi cẩn thận nhé.Lần hôn lên trán của tôi rồi mới chịu rời đi.Lúc này thuộc nguyên đi đến nói đùa.Nhất chị dâu rồi đấy nhá.Được anh của em cưng chiều như thế còn gì.Tôi ngại ngùng chỉ biết cười trừ.Nhìn em ấy nói đùa vài câu.Thế thì em cũng mau lấy chồng đi.Nó còn nhỏ nữa đâu.Có khi lại được chồng cưng chiều hơn chị chứ.Đã có người thương chưa.Em thương người đó lâu rồi.Mọi người cũng thương em lắm.Những vị một số vấn đề trên nền chúng em chưa thể đến với nhau được.Đợi đến khi nào giải quyết xong.Hai đứa mới về chung một nhà được.Từ lúc này hạt giống an ủi.Cố lên em nhé.Chỉ cần cả hai yêu thương nhau.Việc gì cũng có thể cùng nhau vượt qua.Chị nghĩ như vậy sao.Ừ chị tin là như vậy.Thục quyên cô ta quay mặt đi cười một cách nham hiểm.Lâm thần tài ra đến cầu mở cửa xe ngồi vào.Chạy thẳng đến nhà họ trịnh.Đến nơi và mặt của lâm hùng giữ đi thẳng vào trong.Vợ nhìn thấy mạng của phòng.Đời người tại bàn cho thú cưng ăn.Mặt của lâm đồng đồng sắt khí đi đến đứng trước mặt một à tra khảo.Con kiều đâu.Gọi cô ta ra đây cho tôi đi.Thế mày tìm nó để làm gì.Nó không còn ở đây nữa.Làm lúc này về mặt tức giận nhìn bà ta chân.Bà dấu của tao đâu rồi.Bà ta ngừng mặt lên nhìn lâm và anh mất ghê sợ.Nó đi đâu thì làm sao tao biết được.Mày cứ làm như là tao đang nói trên lưng không.Năm hai bàn tay siết chặt lại thành nắm đấm.Ánh mắt nhìn bà ta nhiều phát ra tia lửa.Biến giọng nói cho từng chứ.Tốt nhất.Là bà không liên quan đến chuyện này.Nếu không hậu quả.Bà biết rồi đấy.Nói sau lưng quay người bỏ đi.Mẹ phòng bàn tay ôm ngực thở phào một cái vừa gọi cho kiểu.Mày đang ở đâu mà buồn ghê vậy.Tiếng nhạc xập xình vang dội nhà trói tay trong quán bar trong điện thoại.Cháu đang ở ba.Có chuyện gì thì nói nhanh đi.Giờ này mà mày còn chơi bời được sao.Mày làm ăn kiểu gì để thằng lâm nó điều tra ra được.Cô giáo không quan tâm lắm đến lời nói kia rừng dương trả lời lại.Chỉ lo cái gì.Hắn ta không tìm được đâu.Mày cứ chủ còn vào đi trốn cho kỹ vào đấy nó mà bắt được.Cung cấp được haig đâu hiểu chưa cái gì nói nhiều quá.Giờ đến cẩm làm lấy mấy giờ gọi cho phiền là một tên xã hội đen khét tiếng ở thành phố.Dưới hắn ta có cả trăm đàn em lúc trước tình cờ nhờ lâm mà tên phim thoát chết.Đó hạnh phúc quý và để làm chỉ cần nâng lên tiến hắn sẵn sàng giúp đỡ.Điện thoại đồ vài tiếng đầu dây bên kia đã có người bắt máy.Alo.Anh có việc muốn nhờ chị giúp.Tiếng anh lâm đừng nói một trăm mười việc em cũng sẵn sàng.Cảm ơn nhé anh muốn chiêu giúp anh tìm một người.Làm hai nữa anh.Là nữ.Cô ta tình cờ.Anh muốn chiếu tìm cho cô ta càng sớm càng tốt anh cứ yên tâm chuyện này dễ nhận biết.Ngày mai đàn em của em đích thân ra gửi cho anh.Ok cảm ơn nhé có gì anh em gặp nhau ok anh.Sau một ngày tìm kiếm đàn em của tên phim cũng tìm ra được là cừu đang làm tình cho.Khách sạn.Thằng này lập tức bị bắt đưa đến một nhà hoang làm đá ở đó từ lâu.Những thằng tính giảm trừ tình thân mấy nhiều vậy.Sao vừa mang đến cho quý vị và các bạn tập sáu của bộ truyện này và chỉ còn hai tập nữa thôi chúng ta sẽ khép lại bộ chuẩn.Hấp dẫn này với tưởng là hai tập thì anh sang tinh chắc là sóng gió vẫn chưa dừng lại ở đây.Chiến tranh giải ngôi vị người thừa kế của gia tộc này vẫn chưa đi đến hồi kết người phụ nữ đứng ở trong bóng tối là mẹ.Thì vẫn chưa bị lật mặt và bên cạnh đó thì một ẩn số lớn nhất trong bộ truyện này.Đó chính là thục quyên da tinh chất làm ẩm số này sẽ được làm sáng tỏ ở tập truyện cuối cùng và chính phủ về cuối.Các bạn đừng bỏ lỡ những tập truyện tiếp theo của bộ truyện này vẫn như thường lệ sau khi lắng nghe xong quý vị và các bạn đừng quên nhấn nút.Chia sẻ và đăng ký kênh nhé sau khi nhấn vào nút đăng ký mọi người hãy nhấn vào hình quả chuông thông báo ở phía bên cạnh để.Khi tập luyện mới được phát sóng thì mọi người sẽ luôn luôn nhận được thông báo và mọi người đừng quên chia sẻ cảm xúc của mình về thực sự.Những thính giả nào yêu mến anh xa mọi người có thể kết nối và anh xa thông qua fanpage chợ tình trên facebook.Bằng cách click vào đường link ở phía bên dưới cảm ơn mọi người rất nhiều còn bây giờ anh xin chào tạm biệt và chúc tất cả quý vị và các. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com