Tết Ở Làng Mang Tên Mới _ Đọc Truyện Đêm Khuya _ Truyện Ngắn Về Đời Sống Nông Thôn Việt Nam Vov 301

tết Ở làng mang tên mới _ Đọc truyện Đêm khuya _ truyện ngắn về Đời sống nông thôn việt nam vov 301

Xin mời các bạn nghe bùi đọc truyện đêm khuya của đài tiếng nói việt nam.Các bạn tên bé.Chương trình đọc truyện đêm khuya hôm nay.Các bạn cùng nghe truyện ngắn.Tít ở làng mang tin mới.Của tác giả nguyễn văn thuận.Qua giọng đọc hải yến.Sự hồ nào càng được đẩy lên thêm.Khi con trai ông quý.Đánh trước mercedes về đỗ ngay cổng.Tủ lạnh năm nay.Nó trúng mấy quả thầu đổ.Đền mới lên đời xe.Tiền thể làm tất niên khao cả xóm.Mấy anh thanh niên thi nhau đứng sát cảnh chụp ảnh tự sướng tung lên face.Đắt nhất thì tròn mắt nhìn say đắm.Rồi lần lượt nối tay bố mẹ.Bắt phải chở ra quán đồ chơi đậu nành mua bằng được một chiếc xe giống như thế.Liệu bây giờ tụi nhỏ có còn thích chơi ô tô đất như ông ngày xưa không nhỉ.Thời các ông ấy.Thì chế được cái gì.Chơi cái đấy.Còn chúng cứ có tiền là có hết.Nào là người máy tàu hỏa máy bay điều khiển từ xa bay lượn trên không như thế.Có nhà.Tấm hình cái ô tô chạy điện trị giá hàng nửa tấn thóc.Bọn trẻ ngồi vào nhấn gạt số bài đáo để.Nông thôn mới.Ảnh gia quê cũng chả kém phố bao nhiêu.Làng nào giờ chẳng nhà cao tầng san sát.Xe cũ đủ loại .Đường bê tông lan tận đến lẻ cỏ mượt ngoài cánh đồng.Còn cái lớn.Nếu không học hành tấn tới.Thì cũng xin vào làm mai làm nhựa giày da.Lương tháng chục chị.Ai không đủ điều kiện đi công ty.Lại ra thành phố chạy bàn rửa bát.Làm osin bảo vệ.Núi việc thu nhập tốt.Vào vụ gặt.Người ta chỉ cần nửa giờ.Đã vận chuyển xong hàng mẫu tượng ngoài đồng.Về bắt gọn trong sân.Phấn rôm nhanh chóng được những gia đình có trang trại dùng máy cuộn thành những cuộn to.Cất vào kho làm thức ăn cho bò.Chỗ sót lại em muốn phất phơ.Dù bị nắng thiêu đốt.Và thanh hòa.Cúng động đất.Tất cả diễn tiến gọn gàng và nhanh chóng.Nhắn tin đổi.Chưa chắc hạt thóc kịp hiểu mình bị tách khỏi thân lúa bằng cách nào.Những thứ một thời được coi là xa xỉ.Những internet điều hòa nhiệt độ máy.Bây giờ cũng trở nên bình thường vì nhà nào chả có.Có hôm giữa trời nắng.Ông quyết rời khỏi phòng điều hòa muốn đi tìm ngọn gió thiên nhiên.Bản chân ông đã từng băng rừng lội suối.Từng vượt dãy trường sơn chó phát.Thế mà bây giờ .Không thể bước chân trần trên đường làng quen thu.Chỉ bởi lẽ.Mặt đường quá nóng.Cây nóng từ trên trời đổ xuống.Nóng dưới đất bốc lên.Nóng phả ra qua những bức tường sơn đủ màu sắc.Từ các học điều hòa biệt mày thử.Tất cả cộng lại.Biến khoảng đường hai buổi đến trường thuở nào của ông thành một con rắn lửa khổng lồ tí tí.Đôi dép cao su bền vững.Như sắp tàn tro.Cố lên kia rồi.Cây đa già có tròn dễ rủ loạt tòa đã hiện ra trước mắt.Cùng quyết leo qua bậc đá vừa xung quanh.Đến sát cảnh gốc đa.Mấy ngày nhà ngồi xuống.Ông mở ngắt bình.Siêu ngủ chảy xanh.Và bột hơi khoan khoái.Tựa đầu vào thân cây lim dim.Nhưng được vài phút.Ông đã phải ngủ dậy.Gió vẫn thổi miên man từ cánh đồng vào nhưng không còn mắt lành dịu nhẹ.Mà khô khan bỏng rát.Hung phóng tầm mắt đúng dòng sông nước từng là thiên đường thời thơ ấu.Sông vẫn lặng nở vô cảm.Phía bên kia bờ non lộ một con đường bê tông trắng xóa.Nhìn giống như mảnh khăn của trinh phụ mang ra phơi.Cho hỏi mở.Bất ngờ.Một chấm đen xuất hiện quãng đầu dòng.Khiến ông quyết chú ý.Ông căng mắt nhìn máy.Vẫn không nhận ra là thứ gì.Khi chấm đen đến gần.Mới phát hiện đó là một con vịt.Đã chết trương phình.Đang trôi dập dềnh.Thảo nào dân quê bây giờ đều phải thay đổi.Rừng hay thay đổi trước.Con người hay thiên nhi.Và trong cuộc trở dạo này hồn quê.Có còn.Hoặc giả còn nhưng đã khác.Câu hỏi đó.Tổng quyết không giải đáp đuổi.Chỉ biết rằng rất là ông con cháu ông đang có cuộc sống tốt hơn hẳn.Công cuộc nông thôn mới còn lan tỏa đến cả các khu nghĩa địa đỡ cơ.Mọi người chưa chị.Nhạc đua nhau diện chỗ vì sợ.Đất tấc vàng.Sau này.Có khi phải bảo cả trăm triệu mới mua nổi cái chỗ nằm ấy chứ.Rồi thì lăng tàu lăng tây đua nhau mọc lên có cả những ngôi biệt thự bể thế.Nhìn khu nghĩa địa.Chẳng khác nào cụm dân cư của người sống.Có khách hàng.Chỉ là.Chỗ người sống thì to hồ nào.Còn khu người chết thì nhỏ hơn im lìm theo đúng nghĩa thành phố buồn.Hôm nọ.Ông.Tin mới lành mạnh.Bạn nối khố của ông quýt nửa đêm đập cửa rầm rầm.Lucky được công sang.Tưởng chuyện gì.Hóa ra ông lão khoe cỗ quan tài bằng gỗ quý.Thằng con cất công đặt tận hà giang mang về biếu.Xe vừa hạ xuống.Long mạch chạy ngay sang rủ ông quyết cùng thượng hải.Mạnh hảo hấp chuối vào.Cô còn cháu.Lệnh nhắc lại.Chiếc quan tài đúng là gỗ quý chính hiệu.Nằm trong đó.Dùng mạng phải gân cổ gạo hết sức.Còn cháu mấy ngày thấy.Hỏi nhau tệ nhất để ông trùm.Mặc dù trời cuối năm hay sang ảnh.Nhưng gửi ông mạnh cướp đẫm mồ hôi.Xong khuôn mặt lại hiện rõ nét cười tươi rói.Mắt ngứa.Ông mạnh giúp ông.Chuối và làm thử.Những quyết lắc đầu.Là tự tay lão pha ấm trà shan tuyết thật ngon trịnh.Đặt vòng quan tài.Rồi kéo ông quyết ngồi tâm sự.Tới gần hai giờ sáng mới tha.Ông quyết nhỉ.Có lẽ trong buổi chuyển mình của nàng quên.Ông đã bị tụt hậu.Lắm khi.Có một mình lang thang hết lần này sang lần khác.Những mong tìm thấy một bụi tre để ngắm cho đỡ nhức tầm mắt mà không được.Chẳng biết sau này tình làng nghĩa xóm có còn phấn tuyết cao sơn.Như hình tượng lũy tre đan cài dìu dắt nhau vượt qua gian khó.Chị ơi.Chạy đi đâu hả tre ơi.Mời thầy và xơi cơm.Tiếng của con dâu trưởng kéo ông để biết thực tài.Năm nay có gói bánh chưng không con.Chẳng anh ăn đâu thầy ạ.Thôi con đặt mấy cái để thắp hương các cụ vậy.Nói xong.Nó rút smartphone chấm chấm phải nhé.Lát tàu.Có một cô bé chắc mười lăm mười sáu tuổi hiện.Ôm chổng bánh bước vào.Cái nào cái đấy vỏ xanh ngăn mát đều chằn chặn.Đẹp.Có thì gọi là không tì vết.Cùng quyết quay trở vào giữa tiếng chào bởi chúc tụng của con cháu.Những mâm cỗ đầy nguồn nhộn bảy chật kín cả mảnh sân.hai trăm mét vuông lát gạch lợp tôn lạnh.Thật là.Ăn cho.Bỏ ngài cơm trộn rau má.Mà đổi còn nóng bốc hơi.Đã hết nhẵn.Tiệc tàn.Cánh đàn ông lôi nhau vào phòng cách âm bật karaoke.Tha hồ gạo cho xả hơi dài.Đám đàn bà con gái.Bốn người bật khóc.Trên tay là chiếc điện thoại di động thông minh.Tất cả đều chăm chú.Thi thoảng lại có những tràng cười hoặc câu nói ngôn nghe không đầu không cuối.Một người đang chìm đắm trong không gian mạng bật lên.Thế giới hình chữ nhật.Chất gì tác dụng có khác.Từ nay.Hội phụ nữ hội người cao tuổi cùng các cơ quan đoàn thể khác.Khỏi phải lo giải quyết những xích biết vặt vãnh do cái tật buôn dưa lê bán dưa hấu của các bà.Đến lũ trẻ con hay quấy khóc bỏ vĩnh là thế.Mà khi bố mẹ quần cho cái điện thoại.Cũng trở nên ngoan hiền hết như thiền sư thoát tục.Ông quyết đảo mắt một lượt.Đặng vào nhà lấy chai rượu nút lá chuối gói lạc xanh tiến về phía gốc đào xà.Đêm chủ tịch.Nhưng trời không hề tối.Đèn cao áp ngoài công viên.Để sắp ra cửa sổ những tòa nhà từng giữ.Rủ thêm ánh sáng của bô số dây để nhánh dài bất tận.Dùng trang chín mươi bảy.Giúp ông hiểu rõ từng nụ đào phớt hồng chúng trí.Cây đào đã xà.Những con này bị thương ông đêm vẫn nở hoa đều.Giống đào phai sao ai ấp dịu dàng quá.Mỗi lần ngắm cánh đào hải đăng đưa trong làn gió xuân hay thôi.Ông lại thế tốn xăng.Những cảm xúc cách nay hơn ba mươi.Lúc ông bắt gặp gương mặt cô thôn nữ nắng tiền.Đang trộm nhìn ông qua cái rào dâm bụt.Ánh mắt đen láy.Gương mặt ửng hồng của kẻ bị bắt quả tang.Khuyến mãi vào não à.Thật thiêng liêng.Tui bưởi.Tổng quyết chậm rãi ngồi xuống.Rót rượu ra ba cái chén.Điện lực bẩm gọi tên hai người bạn trong tổ tam thanh.Đã thành liệt sĩ.Bị uống rượu.Cứ nhắc xong một chén.Đổ hai chén kia vào gốc đào bởi bà.Chai rượu vision.Bỗng ông quyết.Thế một chiếc tàu quân sự đỗ xịch trước công viên.Từ trên xe.Một toán bộ đội áo quần lấm lem bụi đất nhảy xuống.Họ loanh quanh.Rồi quay sang nhìn nhau vẻ ngơ ngác.Ông quyết vụ chạy ra hỏi.Các cháu tìm ai.Sao tuổi này không phải đón tết cùng gia đình lại tới đây làm gì.Một người nhất định nhìn ông nói.Ông năm nay bao nhiêu tuổi mà dám gọi chúng tôi là cháu.À.Tại tại tôi thấy các anh trẻ quá.Nên xưng hô như thế.Đây là ông đang sống nên bị già đi.Còn chúng tôi chúng tôi đã hi sinh.Thì tuổi trẻ mãi mãi ở cùng chúng ta.Các anh tìm ai.Mỗi năm chúng tôi đều về đài tưởng niệm này đón giao thừa.Sang năm nay.Tôi nhớ là đã đưa anh em đi đúng đường rồi mà chẳng thấy.Đài tưởng niệm giờ chuyển ra khu này cơ vừa nói.Ông vừa chỉ lối cho họ.Sợ họ bị lạc.Sẽ không kịp đón giao thừa.Ông quyết chạy theo định đi cùng nhưng chân ông cứ díu là.Còn chiếc xe chỉ mờ dần và tam bảo sương khói.Một bàn tay sẽ sàng đặt lên vai.Kèm theo là giọng nói quen thuộc.Vào nhà thôi mình.Sương khuya ướt hết cả người đây này ra cả thì phải giữ gìn sức khỏe chứ.Tùng quyết choàng tỉnh.Lòng vẫn chưa hết bàng hoàng.Cùng cả nhà lấy ít.Ít muối.Thêm thẻ nhanh đi nhanh ra công viên.Ông thắp nhang lầm khấn vái.Sau đó từ từ di chuyển về phía đài tưởng niệm mới.Bữa đi.Ông vừa.Gạo muối sang hai bên lối.Đưa đường cho đồng đội.Bùi giá như cuộc đời này khi làm bất cứ việc gì.Người ta đều đặt vào đó một chữ tâm.Thì bệnh toàn biết mấy.Lời chúc tết thân thương quen thuộc năm xưa của hồ chủ tịch chợt vang lên trên hệ thống loa công cộng.Ông quyết dừng lại trước đại tự đi.Jack nút lắm gạo muối cuối cùng rồi hòa vào dòng người nô nức đón chào năm.Tân hồ nông dân chài một cảm giác thật nhẹ nhàng thanh thoát.Ôi mùa xuân mùa xuân thực sự đã về.Các bạn vẫn nghe truyện ngắn tết ở làng mang tin mới.Của tác giả nguyễn văn thuận.Truyện ngắn ghi lại những đổi thay của vùng thôn quê của nhân vật.Ông quý.Dịp tết đến xuân về.Bây giờ mời các bạn nghe đôi điều cảm nhận của biên tập viên hoàng hiệp về truyện ngắn này.Các bạn thân mến.Cuộc sống hiện đại tác động tới mọi mặt của đời sống xã hội.Từ thành thị tới nông thôn.Ở làng quê của nhân vật ông quyết.Dép tông cũ và mới đang xem với nhau.Ngày ba mươi tết.Cũng là ngày sôi động nhất trong năm càng khiến.Cảm nhận những đổi thay của quê hương mình.Đối lạnh chi tiết nhỏ nhặt của cuộc sống thường nhật như làm chắc là chụp ảnh tự sướng bên con lợn làm cỗ tết.Người ta làm ruộng bằng công nghệ hiện đại.hai sào đất nghĩa địa không lên ngôi.Cuộc sống hiện đại khiến con người thoải mái thuận tiện hơn.Những tình cảm lại có phần pha nhà so với.Đổi thay nhanh chóng của thôn quê.Cảm thấy nó quyết nữa tới vẻ đẹp năm xưa nay không còn nữa.Ông nhớ tới dòng sông thơ ấu cây đa bến nước sân đình.Tất cả những điều bình yên làm nên hồn quê.Ghi dấu vào tâm trí nhiều người.Cho con bú.Ông nhớ cho những người lính hi sinh.Về quê mừng tết.Có nhiều đổi thay nhưng tình làng nghĩa xóm hai lòng chiên.Vẫn cần chúng ta trân trọng giữ gìn.Đúng là những điều mà tác giả nguyễn văn thủ.Muốn gửi tới người đọc người nghe khi mùa xuân về.Các bản thiết bến.Xuân về khiến cây cối đâm chồi nảy lộc.Vườn cây cho trái ngọt.Nhiều vùng quỹ phát triển nhiều gia đình đổi đời.Giờ những đặc sản hoa quả thôn quê.Phần cuối chương trình các bạn cùng nghe truyện ngắn la cam của tác giả ngô hòa bình.Qua giọng đọc phát thanh viên hải yến.Truyện ngắn tham dự cuộc thi làng việt thời hội.Tòa báo nông thôn ngày nay hội nhà văn việt nam và ban văn học nghệ thuật đài tiếng nói việt nam.Tổ chức.Gió thổi qua khe sàn mắt lạnh dưới lưng.Bùi hoa thanh hoa bưởi phảng phất trong không khí thật dễ chịu.Tôi thích đi.Trong cơn mơ.Tôi thấy thằng nga chặn đường tôi.Để lục cặp sách lấy vợ.Khi mở cặp ra đó chẳng có quyển sách quyển vở.Mà toàn là.Cam.Na ơi.Có ai ở nhà không.Anh vào nhà chơi bố em trên nhà ấy.Tiếng ồn của thằng con trai mới vỡ tim.Làm tôi giật mình.Nó đang đuổi cùi cấp sợ gì đó dưới gầm sàn.Chắc con trai thẳng na đi mà.Từng bước vội về phía cầu thang để lên nhà.Đã gần hai mươi năm rồi mà ngàn nha vẫn thế.Xung quanh người ta đã làm nhà xây kiểu giống người kinh dưới xuôi hết cả rồi.Bệnh mà na vẫn giữ nếp nhà sàn như xưa.Hát trăng là nhà mới và to đẹp hơn.Dưới chân cầu thang nhà của người dân tộc mường.Thường có một mảng nước.Bên trên úp nhanh miệng phải.Làm một cái gáo làm bằng tre.To hơn dụng cụ múc rượu.Trong các nhà hàng bột chú.Có cán xài để cầm bút nước trong vải trò dễ.Trước đây sao công việc đồng áng người ta đi chân trần.Mỗi ngày lên nhà thường bút vài ba gạo lức trong vải để rửa chân.Đất ở đây quý người.Đi nó cứ tính vào chi.Nhìn xuống đôi giày lấm lem bùn đất.Tôi tuột giày tuột cả tất cả để lên nhà.Mặc dù chân.Nhưng tôi vẫn không bỏ qua cơ hội nghịch vải gáo nước mắm.Với cái gáo bé xíu.Anh mạnh đấy.Lên nhà đi anh.Giọng ca mổ nào vui vẻ.Vẫn như ngày nào.Tôi chửi thầm.Cả còn cả bố.Đều gọi mình bằng anh là sao.Con này cũng vừa gọi tao bằng anh.Tôi vừa bước lên bậc thang thứ chín để vào nhà vừa nói như vậy.Anh kệ nó đi.Phong tục chúng em đã thế.Ai nhìn thấy mặt trời trước thì làm anh.Con em gái em nó lấy chồng sớm.Để hai đứa con lớn tướng là thằng xỉn.Nhà em phải gọi con nó bằng anh bằng chị đấy.Mà bao nhiêu năm trung anh vẫn trẻ nhỉ.Giọng la vẫn luôn nhớ tiếng mường.Đặc biệt là âm và toàn phát thành âm bờ.Ừ.Thì anh dân văn phòng.Sao đỏ với chú một nắng hai sương.Nalu chai rượu nút lá chuối ra rót vào hai chén.Anh em nâng lên hạ xuống một.Đã với lửa cháy.Được quý cũng.Với người mường.Khách quý đến nhà việc đầu tiên thay vì uống trà.Thì chủ nhà phải mời rượu.Được vài chén nhà nhà.Hai anh em ngồi khà khà uống nghèo kể khổ.Tôi chỉ đang nghe về cuộc sống của mình.Sau khi tốt nghiệp đại học chuyên ngành hóa môi trường.Tôi bị công tác tại viện hóa rồi lấy vợ sinh được hai cô công chúa cuộc sống tạm ổn định.Chỉ có thằng tôi.Lại chẳng ổn chút nào.Có lẽ tôi bị mắc bệnh gì.Nhìn đâu cũng thấy ô nhiễm.Nhìn đâu cũng thấy hóa trị.Tôi sợ thứ thuốc diệt cỏ mà mỹ đã rải thảm trên mảnh đất nghèo từ bắc vào nam.Còn tồn tư trong.Nó đã phải đang làm tàn phế biết bao nhiêu thế hệ.Từ sữa các loại thức ăn bảo quản đóng gói.Cơ sở chả biết hết thở bầu không khí dày đặc khói bụi nơi thành thị.Tôi sợ người ta xả rác bừa bãi ở khắp nơi.Từ chùa chiền.Cho đến khu du lịch.Đến trường học.Nhà ở.Mỗi lần gặp stress trong công việc.Tôi lại trốn vợ con đi hàng trăm cây số.Đi từ ngồi bên móng cửa sổ nhà sàn.Với thằng bạn nối khố.Địa điểm ăn các món ăn dân dã thấm được bản sắc dân tộc.Bảng e nó.Họ vài câu tiếng mường.Ở tỉnh miền núi nghèo heo hút gió mây này.Người mười người kinh sống xen cãi nhau từ những năm bảy mươi.Do chính.Đưa dân nông thôn đi khai hoang vùng kinh tế mới của nhà nước.Bố mẹ tôi quê gốc hà nam.Rất yếu lên đây sinh sống.Tôi được sinh ra ở nơi đây.Đền cho gửi tôi.Có dòng máu kinh đang chảy.Nhưng tâm hồn thì thấm đẫm văn hóa mường.Nhà tôi và nhà nát.Cách nhau một quả đồi.Nó to khỏe như trâu.Tính khí hùng hán đầu gấu nên thường xuyên tụ tập mấy đứa trẻ con trong bản chặng đường đi học.Bắt nạt bọn trẻ con gửi kinh chúng tôi.Dù đứa trẻ.Vì bị bắt nạt nhiều quá mà bỏ học giữa chừng.Khi chưa học xong cấp.Tôi học cùng lớp vina.Đèn nào có phần kiêng rẻ hơn.Tôi học giỏi.Nó học dốt.Mỗi lần nói nhanh nhớ không làm được bài là tôi tranh thủ cơ hội bắt nạt lại thằng đầu gấu cho bỏ hết.Tôi bảo nó là muốn chép bài.Thì phải gọi bằng anh.Vậy là từ đó mặc dù học cùng nhau.Nó còn hơn tôi những hai tuổi.Nhưng vẫn gọi tôi bằng anh rất lễ phép.Tôi vẫn na thân nhau lúc nào không biết.Sau này lên cấp ba.Nó chữ chặt hẳn ra.Tính cũng chuẩn lại.Không còn đủ dấu bắt nạt người khác nữa.Thế rồi trong lúc chúng tôi đang cắm đầu cắm cổ.Lo cho kỳ thi tốt nghiệp.Thì nó tâm sự với tôi rằng.Nó muốn lấy vợ không muốn đi học nữa.Anh mạnh về chơi đấy à.Tiếng vợ nó đon đả dưới sân cắt đứt dòng hồi tưởng của tôi.Con mừng.Giờ đã xổ số.Không còn dáng dấp cô sơn nữ ngày nào.Chỉ có nụ cười vẫn rạng rỡ như xưa.Mặt nó sạch những nám và tàn nhang.Bữa nghe nó bất kỳ trước quốc dưới gầm sàn.Đang nghe thấy tiếng gào quan quá.Rồi tắc nghẹn như bị bóp cổ.Nó hỏi với lên.Anh mạnh rồi lại ăn cơm nhé hôm nay em hái được với rau rừng làm món rau đồ anh thích đấy.Nghề có món sau đổ tôi bực từ thật to.Sợ nó đổi ý không bởi cơm.Tôi bảo nam.Tao thích vợ mày rồi đấy.Đóa hoa nghiêm.Nguyễn tôn nghiêm.Giọng lỡ tiếng mường.Không được đâu anh ơi.Nó là vợ em rồi.Cứ bật cười khi nhìn bộ mặt của nó.Cái bản chất thật thà của dân bản xứ vẫn thấm đẫm trong con người thằng đầu gấu hồi trẻ trâu.Tao đùa đấy.Ý tao là.Thích món rau đồ vợ mày làm cơ.Nó cười khà khà.Cứ mặt giãn ra.Như được mùa cam quýt.Tube món sau đổ của nhà nó.Nhất là vợ nó nấu.Sau này khi chuyển nhà vệ sinh.Tôi có bị cho vợ tôi làm.Nhưng vẫn không thể ngon đậm đà hương vị hồn cốt dân tộc như vợ la làng.Món rau đồ.Giá mà đã rất công phu trong khâu chuẩn bị.Nhất là khâu hái sao.Bởi vì chủ yếu là các loại rau rừng.Học xong trong vườn nhà.Thành phần gồm các loại rau như rau má rau sam rau ngót.Lan non.Vào hoa đu đủ đực.Lá lốt rau dền cơm.Đốm rau sắn quả cà ri.Trên rừng mới có.Sau này thay thế bằng cà pháo.Các loại rau phải có độ chín tương đối đều nhau không lấy những loại chín quá nhanh hoặc quá lâu.Thì sẽ làm món rau bị đồng.Hoặc rau thì nhờ rau thì cứng không đều.Sau khi lựa chọn đủ các loại sau thì rửa sạch.Đảo chút xíu muối.Mì chính.Rồi cho nên chó đồ như đồ xôi.Cho sáu mươi chín bằng hơi nước.Khi nào đến thử.Thấy chín mềm vừa ăn.Thì tắt bếp cho rau ra đĩa.Dầu thơm ngọt.Có vị đắng của lá đu đủ.Bùi bùi của cà dại.Nói tóm lại là rất ít.Đang tưởng tượng thưởng thức món rau đồ thì nha hỏi.Anh có nhớ.Trên đùi chàng hôm chúng mình đi lấy củi không.Em chán con bực hôm ấy đấy.Nói đoạn nó gửi lớn.Clip nhìn vợ đang vặt lông gà.Con mình cũng tủm tỉm cười.Đôi má ửng hồng.Không biết.Có phải nhai chồng nhắc đến chuyện cũ mà xấu hổ.Tải ứng nửa bên bếp than đang rực cháy.Hôm đó.Na hẹn mừng lên đổi chẳng tâm sự.Trên lưng chừng đồi có một chiếc lều sàn dự tạm của ai đó bỏ hoang.Chúng tôi mỗi lần đi lấy củi thường vào đó nằm nghỉ và nướng sẵn ăn.Hai đứa đang quỳnh nhau như giang hồ thảo khấu.Trời dung đất lở như mưa rừng vào chú như núi lửa sắp theo thì.Tôi bước vào.Thật ra hôm đó tôi không hề biết có người trong đó.Chẳng qua là bác củi nặng quá nên định dừng lại vào nắng ngồi nghỉ một lát cho đỡ nắng đỡ mẹ.Nào ngờ.Còn mừng nhé mất chương trình phía cửa.Từ đằng xa.Nó như đã thấy tôi.Biển bú lưng thẳng đa thể thao.Anh bị vào cách mạng vào.Thằng na mắt nhắm tịt đang sức trâu sức bò càng ra sức mạnh hơn.Tôi thì nào biết cứ hồn nhiên bước vào.Vừa trông thấy cảnh đó thì hoảng hồn chạy bộ ra ngoài.Nga vừa kịp nhìn thấy tôi.Tiếng con bằng giết sẽ.Đã bảo lãnh mạnh vào mà không nghe.Một lát sau thấy con mừng với áo sạch chạy vụt ra ngoài.Thằng na thì mặt vẫn còn gây mất dạy dạy bảo tôi.Em phải lấy vợ thôi.Đang học lớp mười hai mà cả lớp.Đã phải đi ăn cưới nó.năm x la hai mươi tuổi.Còn mừng thì mười bảy tuổi.Giờ là đã là ông chủ mấy quả đồi trồng cam nước tím cả bàn.Mọi người gọi nó là nakhon.Thằng tuyển con cả thì vừa đỗ đại học nông nghiệp.Hai đứa con gái đang học cấp hai trường dân tộc nội trú ở dưới huyện.Ngày xưa em bỏ học tiếc quá anh ạ.Na cam vừa chấm dứt chân gà vào đĩa muối trộn hạt he vừa nói.Bây giờ trồng cam trồng bưởi.Phải nắm được kỹ thuật chứ không thể trồng theo kinh nghiệm được.Em cho thằng tiền học đại học nông nghiệp.Để sau này nó về giúp đỡ bà con trồng trọt tốt hơn.Chứ sao không cho nó học ngành khác.Sau này về thành phố cho sướng.Anh nói thế không đủ.Đất quê mình nhiều thế.Ai cũng bể thành phố như anh thì.Bỏ phí đất cả.Không có người trồng cây như em thì bọn anh lấy gì ăn.Thời nào người ta cũng phải ăn để sống.Ừ.Hóa ra cái thằng trung xù xì mộc mạc như nó mà lại nhìn xa trông rộng vượt qua mấy quả núi.Đêm đó.Tôi ngủ lại nhà nó.Nằm nghe tiếng xả nước có các thủy sản của vợ chồng nó ở buổi trong mà nóng hết cả người.Mày có gió thổi qua khe sản mắt lại dưới lưng.Bùi hoa thanh hoa bưởi phảng phất trong không khí thật dễ chịu.Tôi thiếp đi trong cơn mơ.Khi mở cặp da trong đó chẳng có quyển sách quyển vở nào mà toàn là thanh.Những vườn cam.Làng quê nghèo thay da đổi thịt.Giúp việc gia đình nơi vùng sâu vùng xa ấm no hạnh phúc.Cuộc sống cải thiện.Kiếm ngày tết ngày xuân thêm nụ cười và niềm vui. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com