Thầy Đi Nhé - Đọc Truyện Đêm Khuya

thầy Đi nhé - Đọc truyện Đêm khuya

Thì bây giờ một ngày đầu thu những giọt mưa rất mùa trên đầu.Cây đâm chồi xanh non mới gọi học trò bước vào một năm học mới rực đường những tà áo trắng.Chuồng chó chiều buồn cho cha.Đang trong tràng hạt nắng thủy tinh rớt trên đầu.Có nhận được tin từ một việc bạn.Gọi điện thoại đường dài.Điều khoản chất con trai thì ở rất gần nhau.Con không khó.Giờ có một cái gì đó đau lắm không thể tả.Cần đến bất động dây leo.Còn nhớ mùa phượng đỏ rực trời.Trải đầy một thành phố xa phương pháp.Mà cô chưa bao giờ đặt chân đến.Người đó có một con người cất bước vào chiến trường suy phương nam.Cho một hoài bão lớn lao.Rồi không có dịp về quay lại khi tủi một bước face.Và những kỷ niệm đó.Được thì mang cháu trong những bài giảng về giá trị min.Cuộc kháng.Cái đẹp thường vô thường.Gà trống file theo những nhịp đường thời gian.Về có người mang những vẻ đẹp trắc ẩn.Đôi khi lòng người giống chỉ bằng phẳng trong sáng.Nhưng khi đi qua giông tố.Của cuộc đời.Công việc thanh lớn và trưởng thành.Đôi khi rất là những dấu lặng phản phất mùi tên tuổi của cuộc sống vô chừng ở phía trước.Những bài giảng đan xen những tiếng cười.Giành những giọt nước mắt.Một ánh mắt cứ nghĩ ví dặm.Chơi những bài giảng khác lạ so với những người thầy khác mà con tìm được học qua .Những câu phân tích lùn.Cá không phải cá.Dạ.Cá sống dưới nước thở bằng mang.Còn nguyên tấm lòng con.Và cả lớp.Giờ đó du học trò tinh nghịch tự con.Các khóa.Đều thêm chữ cá vào phía sau tên thi.Để phân biệt với một thầy.Có cùng tên với thầy.Những bài học hết sức đặc biệt không đụng hàng.Với bất kỳ người thầy nào.Mấy nguyên.In dài trong miền nhớ.Chưa bao giờ phai trong sự tàn phá ghê gớm của thời gian.Con người ta không bao giờ tắm hai lần trên một dòng sông phải không.Câu nói mà dân chuyên ngành như con.Và các bạn ai cũng nằm lòng.Ai cũng một thời trẻ trai.Cũng lên đường và cống hiến.Rồi dừng chân lại.Ngẫm đời người quá nhanh.Quá vội vàng.Cho những kando.Dạ bon chen.Mấy lần rồi chị.Con lại nhớ thầy.chín những bài giảng gần gũi nhẹ nhàng.Bình tâm đến lạ .Chợ đình bây giờ.Mỗi khi và pháp chồng cuộc đời.Con này nhớ đến thầy.Còn sống chậm lại.Lòng thấy nghẹn.Thì vẫn thường bảo.Cuộc sống vốn dĩ là một chuyến đi.Ai cũng có những lỗi lầm.Không phải ông thầy nào cũng được toàn thể học trò yêu thích.Thầy cúng.Quan trọng là.Mình đã cố gắng truyền đạt hết kiến thức cho những đứa học trò.Bằng một chữ tâm.Thế là đủ rồi.Hôm họp cựu sinh viên.Thầy đến dự.Nhưng con không dám đến hỏi thăm thầy.Cậu muốn chạy lại ôm tất cả thầy cô trong khoa mỗi người một cái.Sóng ngầm rồi.Còn chưa trở lại ngôi nhà chung.Ngôi nhà mà thấy.Cùng trứng những thầy cô khác về dự.Đã miệt mài kiếm những chuyến đò qua sông.Có mấy người ngoảnh mặt lại nói lời cảm ơn.Ai cũng tay bắt mặt mừng cho một ngày đoàn viên.Công mừng đến chảy nước mắt.Nhìn thấy cô.Ai cũng hằng dấu chân chim còn nhìn thấy thấy.Thầy kỳ đi.Giá tiêu thủy lắm.Dạ con đã vô tâm.Không hỏi thăm sức khỏe thầy.Thầy ơi.Con xin lỗi.Cuộc sống không đo lòng người bằng độ dài ngắn.Mà bằng những giá trị và sự cống hiến.Thì đã ươm mầm và sản sinh ra những chồi xanh đàn dương mình bước tiếp.Cho những giá trị chân lý.Nhật ký đẹp vô hạn.Những điều này không đang bận độ dài ngắn của đời người phải không thấy từ con hứa.Cảnh bước tiếp nối dài lớp nhật dẫn đến tầm những điều đó thì đi nhé. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com