Thờ Cha Kính Mẹ Hơn LÀ Đi Tuai Còn Thương Cha Mẹ Thì Hãy Báo Hiếu Liền Kẻo Muộn.

thờ cha kính mẹ hơn lÀ Đi tuai còn thương cha mẹ thì hãy báo hiếu liền kẻo muộn.

Một người cơm đã dùng ơn bội nghĩa.Đã bất hiếu với cha mẹ thì không còn một việc độc ác xấu xa nào mà không dám hành động.Kẻ đã dung ơn bội nghĩa.Bất hiếu với cha mẹ.Là cái ý mất hết khoảng cách.Còn sạch nhân tính.Nếu không muốn ghép họ giàu hạng người vô loại.Một xã hội không may có nhà.Hạnh người bất nghĩa bất linh như thế.Thì xã hội đó để lưu toàn đủ nét.Giờ trở thành một xã hội luôn.Để hướng dẫn mọi người ra khỏi vũng lầy của khiếp đó.Người thứ đã đặt ra tiêu chuẩn.Phim kinh giảng quyển.Hiếu hạnh vi tiên.Nghĩa là nhà nguyên kinh sách điều lấy hạnh hiếu làm.Người con có hiếu thảo với cha mẹ.Thì mọi việc đều thành tựu tốt đẹp.Ngược lại.Bất hiếu với mẹ cha.Chỉ mất tất cả.Khi nền đức phật có dạy.Tội ác lớn nhất không gì bằng bất hiếu.Điều khiển lớn nhất không gì bằng có hiếu.Gì vậy.Bốn phận làm con phải lo phụng dưỡng mẹ cha trong mọi thời.Quạt nồng ấp lạnh.Sớm thầm tối diễn.Đừng để cho cha mẹ khổ đau do tuấn chiếu.Gì một đời cha mẹ nuôi con như biển hồ lai láng.Nền nhất là .Khi cha mẹ tuổi già sức yếu.Không phải tận tình cơm cháo thuốc hay.Giường êm nệm ấm càng chu đáo hơn.Chứ gì sợ vợ hay lấy chồng mà mắc phải chảnh nhỉ.Con nuôi cha mẹ.Tính tháng tính.Nhưng dẫu cho báo hiếu có chu to.Không sai sót điều gì đối với mẹ cha.Hình người con cũng chưa gọi là bán cáp cầm súng với công như trời cao biển rộng.Của cha mẹ.Đúng như in the đã nói.Phụ hề sinh ngã.Mẫu hề cúc ngã.Ai ai phụ mà.Sinh ngã cù lao.Dục báo thâm ân.Hiếu tiên giọng nữ.Có nghĩa là.Cha sơn ca.Mẹ nuôi ta.Nhớ thương cha mẹ xót xa tấm lòng.Nuôi con cực khổ ẩm bồn.Trời cao rồi rồi.Khó mong đáp đền.Cha mẹ nhớ một bầu trời yêu thương dịu ngọt.Mà từ lâu nay chúng ta bơi lội trong đó một cách họa tiết vẫn không hề.hai bit.Mẹ là dòng suối ngọt ngào.Một kho tàng vô tận.Cha là kì quan vĩ đại .Một món quà lớn nhất mà cuộc đời đã ban tặng cho ta.Gì thế.Nghĩa mẹ tình cha được truyền tụng từ đời này sang đời khác.Bằng những khúc hát lời ru.Hết sức ngọt ngào của các bà mẹ.Từ nông thôn đến thành thị.Tìm bình ngược đến miền xuôi.Từ mái tranh nghèo xơ xác đến cung vàng điện ngọc.Đâu đâu cũng vang lên câu ca.Công cha như núi ngất trời.Nghĩa mẹ như nước ở ngoài biển đông.Núi cao biển rộng mênh mông.Cù lao chín chữ ghi lòng.Con ơi.Đúng vậy.Chia quý vị.Công ơn sinh thành dưỡng dục như núi cao biển rộng của mẹ cha.Là một sự thật hiển nhiên.Mà chúng ta không thể nào phủ nhận được.Này anh ơi.Chị ơi.Dạ em ơi.Hãy cùng tôi một lần chúng đời tưởng niệm về công đức sinh thành của mẹ cha.Dù chỉ một lần muộn màng.Cha chúng ta là cuộc chùa của gia đình.Ngoài việc giáo dục tinh thần.Dạy đạo lý làm người cho con để sau này trở thành người hữu dụng.Còn phải làm lụng vất vả để nuôi con.Nếu gặp cảnh nghèo khó.Chắc phải làm thuê cánh bướm.Đổ mồ hôi nước.Củ ngọc trọn đời.Để đổi lấy bát cơm manh áo cho con.Cuộc sống bắc cha hướng mất ra ngoài đời.Nhìn đời và trắng lộn với đời.Mẹ khi nhìn vào trong nhà.Nhìn khuôn xưởng cháy bếp.Nhìn cũng chào con chó.Cây ổi cây xoài.Giận bảy con của mẹ.Do đốm.Tôn trần mẹ hơn cha là gì.Cái lặng lẽ đi kiếm tiền.Con đâu biết bao nhiêu gian lao cực nhọc lo toan đối phố đáy làm mệt mỏi gân cốt.Trí óc củ chi.Về đến nhà chưa cần tìm sự ăn uống nghỉ ngơi.Nên nhiều khi mang cả thấy bực bội.Thiết kế web từ ngoài giá rẻ.Theo gì.Lúc đó.Không phải đen lén bỏ ra nhà sao im lặng.Càng xa càng tốt.Giờ chuẩn như muốn xóa bỏ sự hiện hữu của.Sự tích ba giữa cha con từng bắt đầu nhẹ nhàng như.Và ngày càng thêm xa cách.Bởi sao.Gì cảnh mẹ cô thấy êm đềm quá.Ai làm ra tiền không cần biết.Tôi chỉ biết muốn ngay tiên kẹo.Muốn tránh cháy ủy là chỉ cần thổi thể với mẹ.Mua xe jeep mới.Chấm đôi dép mới.Thủy thủy mẹ điều truy lùng như một bà tiên trong truyện cổ tích tấm cám.Tuổi thân cha.Cảnh bà kiếm huyền.Chết hình chim lông.Bà tiếng chàng hiu.Cha càng thành la sát.Nhưng chúng ta nào biết.Hai tay bưng bát cơm đầy.Tử cung trực khổ chaly.Làm đêm.Anh chị có biết không.Cha thương con lắm.Như cuộc sống phân công mỗi người một việc.Bé như + mảng nhấp nháy.Để trái non súng superone.Tranh như trên cây trưng trắc bấm giữ thật chặt.Hút nhựa nuôi lá.Nuôi hả.Nuôi cá.Thân chuyển những trận nướng đâm ngang.Hương dương những dáng cao phủ trên đầu che mưa che nắng.Trẻ lúc nào cũng cân nhắc từng lời nói.Chị nói những khi cần.Cùng lính mẹ chị tra phải nhi.Bé là tình cảm cha là lý trí.Bé lạc lồng cha phải giữ kỹ chưa.Bé chín bỏ làm mười.Sao phải cầm cân nảy mực.Đi dạo bước trưởng thành.Từ mười ba mười bốn tuổi.Càng ngày càng ngại chứ.Chỉnh chế.Ruồi sa tra là gì.Nhưng anh chị đừng vội quên cái thời lên năm lên bảy.Bà kiểu chữ thành người bội bạc.Hãy nhìn những đứa trẻ ba tuổi làm nũng với cha bất ra cổng chạy nhong nhong ngoài đường.Mất dạy phải chắc ra cổng đứng nhìn xe cộ qua lại.Giờ bắt gia phải nằm bên cạnh quả trứng.Các em.Chắc em hãy nhìn thấy thêm chút nữa.Giải thích được sự sâu lắng của tình cha.Cho xem sóc mẹ khi mẹ mang thai.Rồi cho đỡ đừng mẹ sau khi sinh nở.Trà giúp tay mẹ pha bình sữa.Dịch vụ tách lớp cho cô rút cha mẹ cùng nhỉ.Tính khi cúng đầy tháng.Trà trầm hương đốt đèn.Hình chính cầu xin mũ bà và hai mươi lăm cầu khắp cả thần phù hộ cho con mau ăn.Trọng lượng.Giờ chán chồng đặt cho con cái tên để lại cho đời.Có lẽ đây là lần đầu tiên.Lần trọng đại nhất trong đời.Mạch chế trộn lòng nghĩ đến những vị thần linh.Gì cơ.Máy tính.Mở cứng mặt cầu.Dù mang tiếng mê tín cha cũng sẵn sàng.Vui nhỉ.Từ nhảy có con.Cha trữ tình nhảm nhí đáng thương.Cô mới mở miệng nhé.Đôi mắt mới khác thơ.Mà đã vội vàng.Ru kiểu nữ dâm nữ hát.Dũng gì hết sức mà vẫn chuối.Nghe qua mấy câu ru giảm lý.Chị bích nhi trạng thái tâm hồn của cha lúc đó.Anh chàng trai niềm vui.No no hạnh phúc.Ngày xưa.Dưới thời ngô giáo.Giá được gọi là nem trường.hai mươi tuổi đậu tú tài.Đầu cứ như.Đầu tiến sĩ thì phải mang bộ mặt lạnh lùng của một chỉ qua.Chỉ có người cha quê mùa mấy thông dong cổng con bốn mươi lăm tuổi đi nhiều ngao hấp sớm.Để bứt lá chuối quấn.Đứng lên.Cha con cùng làm luận cạnh nhau trên sông lúa.Giữa chị khoa.Xã hội hôm nay trí thức.Dân bình.Trong cuộc sống cho một ngày có một ngày.Alo phủ lý.Rốt cuộc tình cảm cha con ngày trở nên lạ.Tình quấn quýt cha con chỉ thể hiện khi con còn nhỏ.Quá bậc tiểu học.Con bắt đầu lớn.Bắt đầu chọn bạn.Là bắt đầu cha cha.Từ đó.Chơi chị đóng vai trò cung cấp tiền bạc cho con ăn học.Nguồn kinh nghiệm vốn dạy để đưa lời chỉ bảo khuyên.Tất cả đều chỉ là lý trí lạnh lùng.Chứ mẹ thì không.Nghị định mẹ.Là một chuỗi hình ảnh em án hiện ra.Khối cần lý luận.Khối nhìn đâu ra.Cứ nghĩ đến mẹ là như thế rồi.Khi còn nhỏ mình nằm như thế nào trong vòng tay của mẹ.Dưới cha thì phải suy nghĩ mới thấy.Bởi mọi sự thương yêu chỉ hiện rõ khi mình còn.Bây giờ.Nếu may mắn mà biết được là.Giờ ngủ duyên với một người cha nào đó đang thương yêu săn sóc con nhỏ của họ.Quý tỵ.Hãy lấy lòng mà suy nghĩ kĩ sẽ thấy.Công cha bao nhiêu năm.Tình thơ lai láng.Già cao rồi rồi như núi.Hình ảnh ngọn núi uy nghi nhưng shock.Gửi cho ta một sự tôn sùng.Do dạy người xưa có khuyên cả.Đạo làm khuôn chế hững hờ.Phải đem hiếu kính.Mà thờ tử vi.Chồng chúng ta.Ai cũng thuộc và độc lâu nào câu ca dao.Công cha như núi thái sơn.Nhưng vẫn thản nhiên như đọc khẩu hiệu.Chưa có cảm nhận được thân tình phụ tử đâu.Từ các anh chị.Tuổi già chiếc bóng.Mẹ chỉ sống theo con.Theo dấu theo chị.Nhưng cha chị không.Trà ít cảm khuất phục.Chị dâu.Chịu súng hiệu thiếu thốn.Phú chánh cây giả bộ nặng tay của gió.Im lặng cố ý của trẻ.Tuổi càng cao.Củ kèn trần.Dâu rể không ăn hiếp thì có con muỗi con kiến ăn hiếp.Cây cảnh vị trí.Trà nghe đâu đập đó.Đấu cùng phía rủa.Nhìn lên bầu trời đâu còn thấy chòm sao bắc đẩu.Mà mới ngày nào lĩnh thưởng nhất con đi trong sân.Cha chỉ cho con vịt.Cùng này đang tuổi trung niên.Bật heo quyền lực.Vui trí tuệ con.Giao thiệp với bạn bè.Diệp báo hiếu cho cha thường tỏ ra cẩn thờ lêu.Nếu có ai nhắc nhở.Thủy đi lễ.Được vậy còn đòi gì nữa.Trời ơi.Thì giờ đâu.Phải thì giờ đâu.Người xưa hay nhất phận còn kiếp long báo hiếu.Nuôi cha mẹ.Chị.Tango.Cha mẹ có còn đâu.Rút ra vào giai đoạn và yếu.Bề ngoài ngõ phương chương.Nhưng nội tạng thường đang triệu ra.Dễ hiểu thôi.Một đồ vật dùng để trong sáu mươi năm rồi.Chị dù có lạc quan đến đâu.Cũng chỉ có thể tạm nói.Cũng có.Cha vĩnh thuận cảm thấy hơi đau nơi này.Chợt nghe cái nhói nơi kia.Đôi khi bấm vô cớ.Nhưng cha thường im lặng.Những câu nói im ảnh dành cho cô chứ còn nhỏ.Bây giờ không cần thiết nữa.Gì có thể quý thể con cháu.Bình định âm thầm nghĩ đến cô.Dạ dạ.Youtube.Chó đốm.Chơi súng bên cạnh con cháu.Nhưng có khác nào cô đứng chơi trội giữa.Mọi người con cuối cùng đều âm thầm tự chế.Lặng lẽ xót xa.Khi cha đã qua đời.Gì.Cổng trời.Nốt đỏ như xuân.Một mai cha mất.Ru con lắm bụng.Trà biết trước tâm trạng đó.Cùng ngày nào mình từ trần.Có mấy chợ lưng hận muộn màng.Nên trong mỗi bức thư gửi cho con.Cha điều kết thúc với sự bằng lòng trắng.Con rắn thần.Tỷ giá bảng anh.Cha vui rồi.Lồng nhỉ.Tổng hy sinh của cha kéo dài mãi đến khi nhắm mắt xuôi tay.Ơn cha bằng biển cha ơi.Nghĩa mẹ bằng trời chín tháng cưu mang.Đúng vậy.Thưa tất cả quý anh.Đối với công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ.Như núi cao biển rộng.Đó là một sự thật hiển nhiên mà chúng ta không thể nào của nhận được.Giày nhất là.Trọn đời không được tự cho phép mình.Quên lãng.Khi còn là một thai nhi.Dưới thời gian chín tháng mười ngày sống trong cảnh tối tăm nơi bụng mẹ.Mỗi ngày phải lấy giọt máu nơi giao điểm ngũ tạng của mẹ.Làm chất dinh dưỡng để chờ ngày mở mắt chào đời.Còn thân thể của mẹ.Khi nặng nề cực nhọc biết giường nào.Mỗi khi đi đứng ngồi nằm.Nhất cử nhất động.Mẹ điều cửu.Không chú ý đến đứa con đang nằm trong bụng.Nếu có nhân duyên gieo trồng công đức bố trí ở tiền tỷ.Khi mẹ được sinh vào nhà khá giả.Nên chồng lúc mang thai được kem dưỡng chu toàn.Ngược lại.Do thiếu phước duy.Đức mẹ chúng ta lâm vào cảnh nghèo nàn túng thiếu.Cơm không đủ ăn.Áo không đủ mà.Nên phải làm lụng vất vả nhọc nhằn.Vậy mà.Không may gặp cha mẹ chồng thiếu lương tâm.Thi thử khi mẹ bước chân về nhà chồng là phải chịu bao nhiêu đắng cay tủi hổ của kim.Làm dâu.Có thể chán cơm mẹ đang bi.Cũng đẩy chén nước mắt.Vì thương con.Bà mẹ phải cam đành nuốt lệ để nuôi con.Tuy nhi.Dù khá giả thấy nhiều nè.Thế có màn con trong bụng.Chỉ các bà mẹ đều có sự thống khổ như nhau.Suốt chín tháng trước.Cứ mang nặng đi.Biếng ăn.Mất ngủ đi.Vậy mà đến ngày rằm hai trăm ba mươi.Có những bà mẹ thường đến chùa đốt hương khấn nguyện phật trời phù hộ cho mình xin.Được mẹ tròn con vuông.Chết rồi ngày qua tháng lại.Giờ xin đã đến.một trưng giáo dạy kinh hoàng.Bé đau đứng vui mừng như muôn ngàn lưỡi dao các tiếng vào thân.Giờ núi rừng sơn hải bắt đầu hiện đến với mẹ.Đứa con hiếu thuận xui mình đã luôn.Thì đỡ cho mẹ biết bao.Gunny.Bằng gỗ.Làm bù những mẫu.Nói dùm đạt quán lung tung.Làm chúa cha mẹ hãi hùng.Sự đau sự cố.Không cùng tổ phân.Trong việc phút thập tử nhất sinh này.Bạn của mẹ hiếp bóng đèn leo lét trước gió.Có thể nói.Mỗi lần sinh con là mỗi lần tử thần rình chờ bên cửa.Điểm chuẩn mày chỉ nghe tiếng con thơ khúc chào đời trong tinh thần biến.Đây rồi.Bây giờ giấc ngủ ngàn thu.Đầm im bất động dưới nấm mồ hoang lạnh.Mà vĩnh viễn không còn trông thấy.Cô dù chỉ một lần.Thôi.Khi mẹ đã vĩnh biệt chương trình.Cũng cứ nghĩ làm anh chả mệt sống về phương trời kiên cố.Bộ cân đối khác bên cạnh người cha đau khổ.Chung cảnh ngộ.Trống nuôi con.Đêm đêm.Với nỗi lòng chúng dám bên con thơ.Lồng tra rối như tơ vò.Tai nghe chấm điểm trên lầu.Nửa thương phần giờ.Nửa sầu.Cô.Đêm nước mắt nỉ non.Con ơi đừng khóc.Mẹ kế.Chết rồi.Đối là những đêm vắng có cha bên cạnh.Đến sáng da.Chơi lấy lúa làm lộn trứng giả.Để con thương nhỏ dại ở nhà cho anh chị nó trong.Nhưng diễm thì nó đói cơm hay khác chứ.Biết làm sao hơn được.Gì cũng lớn hơn nó chỉ có vài tuổi thôi.Giữ gìn mãi không đủ.Làng cháy dầu sớm mà tính tình thương của bà không.Em tôi khát sữa bú tay.Ai cho bút hết nhàng ngày mang ơi.Sau khi sinh nở được dạng toàn.Mẹ chúng ta vui mừng khôn xiết.Vedan em cũng như lúc ngủ nhỉ.Thế con cần đến là có mẹ ở ngay bên cạnh.Dạ đem hết liệu bổ dưỡng nhất của mình.Để nuôi con theo trong thời gian bú mẹ.Con lỡ dại tiểu tiện trên mình.Mẹ chuẩn điểm cười không chút hơn.Chín đôi tay gầy của mẹ giật vũ khanh tả.Về tắm rửa cho con từng ngày.Mà nào có một lần khoảng thân khó nhọc.Chỉnh đèn mẹ phải chịu đối khác kiểm định cơm cho con.Mẹ kế lồng nằm bên ướt.Đến giường phần bên giáo cho con.Mỗi khi gió mưa trở trời.Mỗi mỗi điều gì có.Mà béo quên cả tấm thương cô gầy như san hô còn lại của mẹ.Bùi.hai mươi chín chữ cù lao.ba mươi lăm vũ bộ.Biết bao nhiêu tỉnh.Gì của mẹ đã quên mình.Dưỡng nuôi con trẻ.Bình sim không nè.Rồi ngày tháng còn nằm nôi.Mẹ âu yếm đứa con thơ.Triều mến yêu cái hình người bé bỏng.Nhưng sinh động do chính mẹ tạo thành.Dù có tật nguyền hay xấu xí.Nhưng đối với mẹ.Hướng dẫn đẹp tuyệt vời với những lời ru.Gió mùa thu mẹ ru con ngủ.Nấm kính chị thích đủ dừa năm.Vì sao mẹ cho con ngủ em ấy.Con mẹ thì thức suốt cả năm cánh.Zing.Mẹ tuyết chú gái năm canh.Làm gì nhìn con bé bỏng mà lòng mẹ.Mẹ vừa trải qua một cơn biến động về thể xác.Những cơn đau dữ dội làm mẹ quằn quại khi con ra đời.Bây giờ.Mọi sự đã đánh gì.Giờ mẹ đã tròn con đã vuông.Nhưng nhìn con thơ xinh xắn nằm ngủ êm ái.Youtube.Bé rượu mừng.Lại gì nữa.Sợ cô bảy ước.Mở cốc chén lên.Gì tiếng con khóc.Như khí lòng mẹ.Cho nên mẹ phải tuyết tinh trì.Đi chơi bên ướt mẹ nằm bên rào con lân.Này các chị.Mỗi khi.Con heo lòng mẹ thanh tân.Con sốt lòng mẹ như bình nước sôi.Bể nước nhỉ.Mẹ sư hải là gì nhìn con thơ và mẹ nghĩ đến thân phận con người của con.Xe trải qua trong những năm ánh của tương lai đang tới.Bé hôm mỹ về sức khỏe.Về cuộc sống của con.Sự sống thực tiễn trước mắt lĩnh lộn với những đâu uy tín.Cách làm sữa mẹ thích từ cái này sang kênh khác.Giờ cuối cùng là mẹ đã thức suốt đêm.Nhưng đâu phải có vài hơn như thế.Mà.Trộn ba năm bú lương sữa mẹ.Thương chị buồn nào để đi con.Không một ai có thể tính được có nhập trong việc nuôi con từ lúc lọt lòng cho đến ngày không đúng.Bồng con yêu quí suốt tháng chọn năm mà có lúc nào chúng ta nghe mẹ thánh giảng trực nhật.Rồi nhảy qua tháng lại.Ung thư tụy được lên ba lên nè.Thì đời mẹ lại càng vất vả hơn.Này các anh chị các em có biết không.Mẹ chúng ta đâu được nhàn hạ như các bà mẹ giàu sang.Bà mẹ phải thức khuya dậy sớm.Bụng tạo bánh từ.Kiếm tiền đồng lời ngỏ nhạc để đổi lấy chén cơm cho con nuôi.Chúng ta đi đâu rảnh rỗi mà tôi xong rồi phấn như những bà mẹ quý phái nơi đô hội cùng.Mà mẹ phải dãi nắng dầm mưa.Mua súng bắn bi.Để đuổi đến những chiếc áo tốt cho cô tấm lòng.Con mẹ thì không cần.Chiếc áo bà ba bao năm bám chặt trên người mẹ.Âm thầm sẽ chia những giông tố của cuộc đời lam lũ.Mi đã sườn day dứt túi.Mà mẹ chưa một lần nghĩ đến sắm sửa.Chiếc gì sợ con thua chúng kém bạn.Mà tuổi thân tội nghiệp.Ví dầu cầu ván đóng đinh.Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi.Khó đi mẹ dắt con đi.Con đi trường học.Mẹ đi trường đời.Con của mẹ chẳng qua những chiếc cầu dáng gặp ghê.Con mẹ thì cứ bao nhiêu khó khăn suốt quãng đời làm.Mẹ cũng phải cố gắng vượt qua.Đêm thức dậy yếu da chống chọi với bao thế lực đen tối mà cuộc đời ngang trái.Gì sự sống.Vì tình yêu và hạnh phúc của cô.Bé không ngần ngại khi đối diện với mọi cạm bẫy của cuộc đời đầy tham chấp dối lừa.Chuyện kể rằng.Có một bà mẹ nhiều làm lùn giúp giả ngoài đồng suốt tháng trộn ngon.Vẫn không đủ ăn.Bao nhiêu mồ hôi nước mắt đổ ra trên cánh đồng khô cạn.Cũng chỉ tạm đủ cho hai mẹ con côi cút sống đắp đổi qua ngày.Trong một mái lều tranh chống trước.Tài sản của hai mẹ con có gì.chín một cái bàn vẹo chân để thờ người chồng bạc mệnh đã hấp cuốn.Giá một chiếc giường tre dễ dàng.Ngoài ra không có gì đáng giá mà mẹ con phải cam chịu giữa đất khách quê người.Mục nhảy.Người mẹ đang cặm cụi làm cỏ ngoài đồng.Cố gắng làm cho xong để ngày mai lãnh làm thuê chỗ khác.Mày biết làm mà trời tối lúc nào cũng không hay.Chết dưới da.Biết con nhỏ ở nhà chưa có cơm ăn.Người mẹ ruột đứng dậy bơm bà đi về.Trần mai.Người mẹ bị rắn độc cắn.Sống chung cảnh tứ vô thường không chấm xóm láng giềng.Lại không có lý một xu dính túi.Chỉ biết chạy chữa thuốc thang như thế nào.Trời đã xâm tối.Biết mình không thể sống nổi.Người mẹ rồi giá chạy về.Dây chuyền gỗ có tiếng gọi.Người mẹ chén động cả cánh đồng.Về đến giờ.Người mẹ hối hả đủ lúa vào cối xay.Hớt tóc sao cho thật mau mà miệng vẫn không ngớt gọi cô.Giải trong tư của người bị rút đầy trí thuần túy một nguyện vọng duy nhất là.Muốn xây được thật nhiều gạo để lại cho con ăn sau khi mình chứ.không giờ.Điều kỳ diệu đã xảy ra.Thuế suất để thay gạo nên các bắp thịt mỗi đến cả rời giờ vậy mà chất độc nhất.Giá tiêu bổ vui vẻ hơi thở dồn dập của người mẹ và cuối cùng người mẹ thoát khỏi.Anh thông báo của tử thần quyền chỉ có thiệt không.Ca cổ đời này không ai yêu thương bằng mẹ dù trong những giờ phút cuối cùng.Cho đến khi con tim ngừng đập thật là.Mẹ bao la như biển thái bình.Chị không lưu ý được.Chứ định mẹ con chuyển ca quân ta đầy chị chương trình trạng trạng kể sau cho sếp.Mẹ ôm con đi chợ mẹ dắt con tới trường.Trên sân gà mẹ dẫn đàn gà con với các.Thấy được mùi liền lập tức gọi cô.Trên đồng cổ.Chú bé đứng yên cho cho con chuột mỡ vào bầu vú mắt nhìn hiền từ.Thỉnh thoảng âu yếm liếm vai đến linh cho cô.Con còn lương thưởng dụng gì.Củ giày ngoảnh.Trận chiến cao lau khô.Vậy mà từ đến trời.Khéo xếp đôi tránh đáp xuống nhẹ nhàng tránh bị cô.Dùng cái mỏ nhọn gốc để xuống mùi.Để lông cho con.Ôi tình mẹ con.Quán giải thích tình cảm thiêng liêng có.Mức luận là người mẹ nào.Khi đã bắt đầu làm bốn phần và rất là khi biết con đã lọt lòng.Còn có xấu xí đến mấy.Mẹ cũng kêu.Mệt càng khiến hơn nhưng bù lại những thiệt thòi cho cô.Nhưng nhầm nhận sự xấu xí là do lỗi mẹ.Gì cô chính là bản thân của mẹ.Tình thư không cho phép mẹ phải hững hờ sao lại.Giờ cũng giờ chính thứ tình thương ấy.Mẹ xóa tan mọi trở ngại củ đau suốt cả cuộc đời bất hạnh của mẹ.Ai rằng công mẹ như nôn.Tập các con mẹ.Lại càng lớn hơn.Từ khi đến đây.Không một ai có thể tính được công nghệ.Giờ cũng không mục ai đo lường được lòng mẹ thương con.Nên chỉ có thể nói.Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.Nước trong nguồn chảy mãi bất tận.Dẫu biết rằng một ngày nào đó sẽ đổ vào đại dương mênh mông.Dinh dưỡng chuối chỉ suy.Gì đó là bản chất của nữ.Có những đứa còn quán vịt nên mẹ mới đẻ.Phải.Mẹ đánh con đó.chín mươi bảy lấy thương con nhiều hơn.Biết bao bà mẹ đánh con sông lại vẫn trào nước mắt vì quá thương con.Bé nào không quảng chúa dẫn con vào lòng dỗ dành khi nghe con trẻ nếu máu nói.Má ơi đừng đánh con dâu.Để con bắt cóc hay rau má nhờ.Ai đã từng làm mẹ.Thì sẽ biết được tâm tư của các bà mẹ.Khi nghe con cờ thuốc ra câu này.Hoặc là.Má ơi đừng đánh con hoài để con kho cá mầm xoài máy anh.Nghe bao nhiêu đó cũng đủ nỗi lòng mẹ rồi.Và chắc chắn một điều.Là mẹ không cần anh đâu.Cho dù đó là món cá khô chân dễ trộn với xoài dầm đơn sơ thắm đượm nghĩa tình.Vui quá cơ cực trong tiếp sóng bằng hình.Nhiều lắm khi mẹ bực bội.Mẹ lưu tiện mà phải tránh vậy cô.Chứ mẹ nào có muốn con đi bắt cá.Đi hái rau.Đi câu cá đi bầm xoài cho mẹ giờ đâu.Mệt mẹ khóc.Thương là thương con thơ hiếu thảo.Giới thiệu úc non nước và sự hiểu biết nông cạn.Cu giả tưởng làm vậy là mẹ vui mà không đánh đòn nữa.Nhưng con khờ dại đâu biết được lòng mẹ ngủ nhanh như trăm mối tơ giò trước cảnh thiếu.Sao.Kiếm gì thế mà mẹ tủy.Mẹ buồn mẹ khóc trước cảnh đời ngang trái.Mẹ là nước trong nguồn chảy ra mà.Mẹ trong suốt.Mẹ dịu dàng ngọt ngào.Mệt con với tình thương của chất nước đối với dạng loại.Tui cũng có khi nước đang chạy tham khảo.Gặp chướng ngại thì nước cũng chậm đến tung bột và túi chữ t.Nhưng đó không phải là thẻ tín của nước.Thẻ tính của nước là dùng mát.Mềm dịu trong sáng.Giờ là nguồn sống của muôn loài.Bởi vậy.Từ bản chất đánh con của mẹ không bao giờ giận giữ thắng nước tình thương.Thuở xưa có một diễn giả tên hàn bá vô.Một hôm ông phạm lỗi nên bị mẹ đánh.Tổng khúc tích tử nhiều hơn mỗi lần.Ba mẹ ngạc nhiên hỏi.Lần đầu mẹ đánh con nít sao con lại khóc nhiều.Ông quỷ thư.Những lần trước mẹ đánh con nhiều ngọn trôi mạnh con khác gì đâu.Lần này mẹ đánh đít nhọn tôi nhẹ cô bích cao nhưng không biết sức mẹ đã yêu.Dưới trần thiết bị đáp ứng được với những người có người đàn bà vui chắc.Là ít lắm.Mẹ chúng ta tóc xanh nhuộm bạc tháng ngày mai chúng ta.Đau buồn nặng trĩu đôi vai bao năm nuôi đàn trẻ thơ dại lắm.Của mình có một ngày mai mẹ chúng ta đang mưa chẳng ngại nhọc nhằn.Không anh không tìm dữ lắm hoạn nạn cầu mong con mình sớm thành.Người dân dù con có trưởng thành mà vẫn không nợ sống ta con.Nếu còn đi dẫn tra tiền mẹ lo mà hoàn cảnh có chơi hàng đến mấy con trong bao.Mẹ cũng không bao giờ chịu rời.Đạm bạc cháu rau mà vẫn không đành chia cắt.Những hôm con có duyên sự đi ta.Vậy phải ở lại ban đêm.Tìm mẹ cha trong đứng trong rồi.Không thấy mệt đang cào anh tắm được.Vậy mà thời chiến tranh loạn lạc.Mẹ phải cắt ruột mà tuyển con trai lên đường tòng chính nhập ngũ.Bỏ lại sau lưng một mái tranh nghèo có người mẹ già đứng đợi con về.Mở chấn thương vào đường tên mũi tên.Tắm mình trong khói lửa điêu linh.Có khi phải ngã gục trên bãi chiến trường.Để lại mẹ về đang khắc khoải năm trời con.Mỗi lần nghe súng nổ.Tìm kiếm vợ không nhớ.Đi cầu nguyện trước con mẹ được yên lành mà chờ ngày đoàn tụ với gia đình.Chứ mẹ nào có hai con mẹ đã yên giấc ngàn thu dưới lòng đất lạnh.Tưởng con gái đến tuổi trưởng thành sắp có đôi có bị.Mẹ cha phải lo định hôn nhân cho kịp lúc xuân thời.Giờ ước nguyện cho con yến về giá tốt.Duyên nuôi cảm động.Là khi bước chân ra đi theo chồng.Trong giây phút chạnh lòng.Độc chiếm nguyễn thấy mình không thể chọn chữ hiếu với cha mẹ như lòng mình muốn đi.Nên mãi bệnh trình bên mẹ.Đôi dòng lệ cứ tuôn trào theo khóe mắt.Mẹ cũng ưa nước mắt.Nhưng cố gượng gạo khuyên con.Giấy nướng ai không phải lấy chồng.Cái gì mà khóc nín đi không.Nín đi mặc áo ra chào họ.Gỗ quý con tôi các chị trong.Những ai nào biết.Trong lòng mẹ đau như dao cắt từng đoạn ruột khi phải xa con.Đây rồi khóc nhớ thương con trong đêm vắng.Công nghệ đêm nay mình mẹ khóc.Đêm đêm mình mẹ lại đưa thôi.Cô là tất cả.Khi có côn.Mẹ bình tâm dịch vú cho bú.Áo chống sốc tít.Quần xanh váy đùi mẹ cũng không còn ấn tượng.Có côn là dưới vũ chùa.Niềm vui lớn nhất của đời mẹ là xin được có.Nếu gặp nhiều trường hợp đứng đeo phải hi sinh đời mình để cho con số.Chị hầu như mọi người mẹ đều nuốt nước mắt đón nhận cái chết về mình.Mà không hề lưỡng lự.Mẹ đã xuống rồi cả tuổi thanh xuân cho con của mẹ được an vui đến trường.Về chưa đến ngày nhắm mắt xuôi tay.Mẹ mới không còn lo cho con nữa.Thật đúng.Mẹ già trăm tuổi.Còn thương con tám mươi.Máy in cuốn chân.Chỉ hơi thở cuối cùng.Tỉ lệ ra.Những ngày còn lại trong tuổi già thấy bóng.Mẹ già ở túp lều tranh.Sớm thăm tối viếng mấy đền dạ con.Nhưng không.Chúng ta lớn lên từ xứ sở khu cầu.Năm tháng trôi đi không quay đầu nhìn lại.Khuôn dáng mẹ kỳ hiếu hát giữa hoàng hôn.Cô giáo vứt vào đời giữ hoa thơm cỏ lạ.World cup dự tiêu mẹ mồm tay quét lá.Tiến dũng kẽo cà kéo kẹt.Mẹ ruồi càng rụng.À ơi.Những đứa con ngày một lớn lên.Càng đi xa lời ru của mẹ.Mẹ còn đó mà như là dĩ vãng.Mẹ súng ngoài đời như truyện cổ dân gian.Mải miết theo bao điều mới lạ.Nguyên tắc mẹ già bạc trắng vì con.Những cái.Củ khoai nhảy khi đi học.Câu dính gặp nền mẹ dắt con đi.Những đứa con ngày một tuổi.Càng nghĩ mình sống không cần mẹ.Mẹ còn đó mà như là thử thách.Bé âm thầm như chiếc bóng sao lưu.Những chiếc ô ngày một lớn lên.Càng.Khá bảnh.Hội những người có từng làm báo việt ở đời.Đã làm nổi chưa làm nổi chưa.Đứa con của mẹ.Nhưng mẹ nào chết hơn.Dù đôi giày của mẹ chồng trước biết bao cánh nặng muộn phiền cổ lụy.Giờ trái tim của mẹ cũng đã bao lần héo hát gì đàn con.Vậy mà giờ đây bên mẹ còn có ai.Cùng.Lều tranh khối bếp lazada.Dung dung ghi chú.Mẹ già.Tử vi.Mẹ tự hiên đôi mắt nhìn về một phương trời xa mờ vô định.Nơi đó có những đứa con của mẹ đã quên cha quên mẹ tên.Huyền khí quân sự lâu năm không về.Mẹ kính yêu.Mấy con của mẹ trận chiến bến quên ơn trái đất.Không tốt thương dưỡng dục cù lao.Mẹ ơi.Chúng con những đứa con của anh dạy từ nay đã hiểu.Nếu con đi khắp quả đất tròn.Người mông con vẫn không ai ngoài mẹ.Cách dùng tay mở ra từ tấm bé.Cứ chậm dần khi còn trẻ n*** không.Vậy là người đặt cho con cái tên chiên.Trước cả khi cô bật lên tiếng mẹ.Chồng dị tập tí hiếu có ghi lại hình ảnh dương thôi ôm bộ mẹ.Bình sinh mẹ dương tôi rất sợ tiếng sấm sét.Đang làm ngoài đồng.Thế trời nổ tung chung là dương tôi lật đật chạy về nhà bố mẹ cho mẹ bước sợ.Khi mẹ chết rồi.Mỗi lần mưa giông sấm sét là chiếc phố vội vàng chạy ra ôm bộ mẹ mà nói rằng.Mẹ ơi có con đây mẹ đừng sợ.Hành động của dương thôi hết sức chân chất mộc mạc.Nhưng lại toát lên nét thánh thiện của tâm hồn.Và tỏa ngát hương thơm của lòng hiếu thảo.Giờ đây.Ngồi buồn nhớ mẹ nắm bàn tay.Thấm thoắt năm xưa khoảnh khắc này.Đường chỉ tay côn da thịt mẹ.Dù cho đi nữa mẹ còn đây.Chồng tất cả chúng ta.Ai đã diễm phúc còn cha còn mẹ.Chỉ cách anh các chị các em hãy vui sướng lên đi để đúng nhận một bông hồng đỏ cài lên áo.Gì mẹ là niềm vui lớn nhất và duy nhất của đời con.Cánh hoa màu đỏ thắm là sức sống màu gì.Đã soi sáng và nuôi dưỡng đời con.Này anh ơi chị ấy em ơi.Hãy ôm mẹ vào lòng.Mà tận hưởng những hương vị ngọt ngào đã và đang còn đọng lại trong kiếp người của chúng ta.Đây rồi số này.Cuộc sống vô thường tôi cướp đi người mẹ hiền yêu dấu.Thì chúng ta không hối chi.Gì chứ được hưởng trộm tình thương của mẹ.Bé kia sống đủ một trăm năm.Nhưng đã cho con dư dả tiếng hát và nụ cười.Mẹ.Có nghĩa là mãi mãi.Là cho đi không đòi lại bao giờ.Vậy mà.Có những người có gì vô tình hay cố ý.Mà trong cuộc sống hiện tại của mình lại trở thành những đứa con bất hiếu.Mù lòa không nhìn thấy được âm đứt cao như núi cao rồi giỏi của cha.Khờ dại không cảm nhận được tình thương rộng như biển rộng bao la của mẹ.Mà chỉ biết trước mắt những đức than danh vọng.Chi tiết chị theo những thú vui của trần thế.Bãi tắm mình trong thung lũng dục với những túi tình cảm tương giao trong xã hội.Giờ suốt đời chỉ biết đuổi bắt những ảo ảnh mong manh trong cuộc sống.Những đứa con bất hiếu ấy đã bao lần làm khổ cha của mẹ.Có khi.Lồng đèn hết vợ ngọt ngào với con cái thì hữu hạn với bạn bè.Những thằng ngu.Lấy đúng cái lạnh lùng với mẹ.Lệ hằng học hát của cha.Nhưng cha mẹ nào có một lời hát.Gì.Ước mong con được nên thân.Dầu chuối cha mẹ cứ bận quảng trị.Ngược lại.Cũng đau nhức tức thì thôi chị.Dù tốn hao đến mấy cũng định.Icon căn bệnh làm.Thì cha mẹ mới ăn thuận định tâm.Nhưng chúng ta nào đâu biết được.Bao nhiêu sự nhục nhã của vui thành bài của con cũng là của mẹ.Tất cả con luôn mẹ đều cam lòng kề vai gánh trẻ.Ngay cả sự trầm lum hai giải thoát của con ma cũng sẵn sàng tham dự.Biết làm sao được.Về chú hề dám nghĩ đến nhất bàn.Một chỉnh dưới an lạc cho mình.Mở mẹ vui lòng những chịu bao lâu luôn cay đắng.Để những đứa con bất hiếu của mẹ được thành tựu sự nghiệp.Nhưng.Pikachu đâu rồi.Mẹ già đứng dễ sống đời với con.Do đó mà.Chỉ một lần mẹ không ngăn con.Là khi mẹ không thể nào lau nước mắt cho con.Là thứ mẹ không còn.Hoa hồng đỏ từ đây quá trắng.Hội những người con bất hạnh không còn mẹ.Hãy cùng tôi ngậm ngùi đau xót cho vết thương trần thế.Biết nói gì đây.Khi lệnh nhìn trên ngực áo một cánh hoa màu trắng.Chạy nụ hoa màu trắng bạc này có nghĩa là chúng ta từ cài cho mình một chiếc khăn tang.Cứ tưởng niệm về mẹ.Mới ngày nào đây.Chúng ta cùng quây quần bên chân mẹ.Còn đúng điệu ôm gối mẹ.Thế mà.Mùa vu lan năm nay.Chúng ta không còn có mẹ để thương.Không còn có mẹ để nhớ.Mở mãi mãi mãi cuối đầu gạt lệ.Để chung rung tay nhật lý cánh hoa màu trắng.Mảnh ghép em nát cả lòng.Ông.Chống giật tóc mẹ.Dệt trắng như đời mẹ.Có những thuốc khi hồi tưởng về mẹ.Trực tiếp mẹ hiền về.Lòng chúng con như được sưởi ấm và an ủi trong phút giây ngắn ngủi.Muốn tròn tay ôm lấy mẹ.Nhưng mẹ đã ra đi.Pizza.Suốt cuộc đời mẹ là phấn để cho cô.Sống vì con.Khung trình độ cứng vị nào cho thấy mẹ.Vì anh mà mệt kì chân yếu.Ai mà mẹ tóc bạc liên cường.Địa chỉ ấy mà mẹ nằm im dưới lòng đất lạnh.Chúng ta hiện đang ở chỗ.Những đất nước trưởng thành.Muốn báo đáp công ơn của mẹ.Thì hỡi ơi thân khác mẹ đã vùi sâu trong đất cát vô tình.Mẹ ơi.Mẹ đã vĩnh viễn rời xa cuộc đời đầy ngang trái.Gửi qua bao muộn phiền của kiếp người bạc.Nghệ thuật sự.Rồi đứa con dại khờ đã tự làm khổ mẹ.Mà lặng lẽ trở về với phương trời trên cổ rồi.Mẹ vân.Phương trời này.Cũng ngậm ngùi rơi lệ.Đức cù lao.Mùng một cả trưa không.Ngày xưa.Thấy tứ lộc cũng lâm vào cảnh này nên mới than rằng ai hạnh.Mộc.Trịnh như phong bất định.Thể dục dưỡng nhi.Thân bất tài.Nghĩa là.Cây muốn lặng.Mày rủ hết chỉ chịu ngủ.Con bướm đuôi cha mẹ nhưng cha mẹ có còn đâu.Vậy những ai hạnh phúc nhất trên đời khi còn sự hiện hữu của mẹ.Ôm lấy cuối mẹ.Nhìn thật sâu vào đôi mắt mẹ và nói những lời yêu thương.Quý kính.Trong lúc mẹ còn có thể nghe thấy được.Vì có thể ngày mai này.Ngày mới này nữa thôi.Dàn chân trắng sẽ âm thầm cùng chúng ta tiễn đưa mẹ về nơi an nghỉ nghìn thu.Để các anh ơi.Chị ơi giờ em ơi.Đừng chần chờ và nước hẹn với mẹ.Dù chỉ một lần thôi.Mẹ là gì quan vĩ đại nhất.Giờ là món quà lớn nhất mà cuộc đời đã ban tặng cho chúng ta.Hãy thử nhớ lại thuở mình còn nhỏ.Lúc bật mũi chưa được trơn láng hiện giờ.Chúng ta tiêu tiểu ngay trên mình mẹ.Mình chẳng thể nghiêng vui cười và chiếu một lần biểu hiện sự ghê gớm nhỉ.Hãy cầm lấy tay mẹ nhìn mặt mẹ.Theo dõi từng bước đi dáng ngồi của mẹ.Gì cũng có ngày.Thậm chí.Chỉ trong khoảnh khắc chúng ta sẽ chỉ còn thấy được mẹ trong trí nhớ mà thôi.Bởi.Trang trí giường lên giường rồi đi.Súng nhảy lên.Hãy biết ngày mai.Và mấy đời.Hiếu thuận sinh ra con hiếu thuận.Dung dịch nào con có các chi.Xem thử trước thềm mưa tối nay.Giọt giọt trước chẳng khai gì.Thích thì chúng ta.Ai ai cũng đều có chung một nguyện vọng thiêng.Giày chương.Mình và người thân luôn sống đời hạnh phúc.Không ẩn mình trong bóng tối của đao.Vậy trời.Không có lý do nào chúng ta lại gieo thêm khổ đau cho cha mẹ.Bẫy cha mẹ đã chịu quá nhiều đau khổ vì chúng ta rồi.Hãy sống.Sao cho xứng đáng lại đứa con.Đã mang nặng ân tình của hai đấng sinh thành.Hãy lắng nghe lời đức phật dạy.Tâm hữu là tâm vợ hạnh hiếu là ảnh.Một người con đã giống ơn bội nghĩa.Chợ bất hiếu với cha mẹ thì không còn một việc độc ác xấu xa nào mà không dám hành động.Kẻ đã dung ơn bội nghĩa bất hiếu với cha mẹ.Là cái ấy mất hết khoảng.Cảnh sạc nhân tính nếu không muốn ghép họ giàu hạng người vô loại.Một xã hội không may có nhiều hạnh người bất nghĩa bất linh như thế.Thì xã hội đó để lưu toàn bộ nè.Giờ trở thành một xã hội luôn.Để hướng dẫn mọi người ra khỏi vũng lầy của khiếp đó.Người xưa đã đặt ra tiêu chuẩn.Phim kinh trạng quỷnh.Hiếu hạnh vi tiên.Nghĩa là.Giảng kinh sách điều lấy hạnh hiếu làm đầu.Người con có hiếu thảo với cha mẹ.Thì mọi việc đều thành tựu tốt đẹp.Ngược lại.Bất hiếu với mẹ cha thì mất tất cả.Khi nền đức phật có dạy.Tội ác lớn nhất không dị bằng bất hiếu.Điều khiển lớn nhất không gì bằng.Có hiếu.Gì vậy.Bún phận làm con phải lo phụng dưỡng mẹ cha trong mọi thời.Quạt nồng ấp lạnh.Sớm thầm tối diễn.Đừng để cho cha mẹ khổ đau do tuấn chiếu.Gì một đời cha mẹ nuôi con như biển hồ lai láng.Nền nhất là.Khi cha mẹ tuổi già sức yếu.Không phải tận tình cơm cháu thuốc than rượu đêm nệm ấm cà chua đáo hơn.Thế thì sợ vợ hay lấy chồng.Mà mắt phải cảnh tình.Con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày.Nhưng dẫu cho báo hiếu có chu toàn.Không sai sót điều gì đối với mẹ cha.Hình người con cũng chưa gọi là báo đáp cân xứng với công như trời cao bảy rộng của cha mẹ.Đúng như kim chi đã nói.Phụ hề sinh ngã.Mẫu hề cúc ngã.Ai ai phụ mẫu.Sinh ngã cù lao.Dục báo thâm ân.Phiếu tiêm chủng.Có nghĩa là.Cha santa mẹ nuôi ta.Nhớ thương cha mẹ xót xa tấm lòng.Nuôi con cực khổ ẩm bồn.Trời cao rồi rồi.Có mong đáp đền.Cha mẹ nhớ một bầu trời yêu thương dịu ngọt.Mà từ lâu nay chúng ta bơi lội trong đó một cách họa tiết vẫn không hề hay biết.Mẹ là dòng suối ngọt ngào vô tận.Cha là kì quan vĩ đại.Một món quà lớn nhất mà cuộc đời đã ban tặng cho ta.Gì thế.Nghĩa mẹ tình cha được truyền tụng từ đời này sang đời khác bằng những khúc hát lời ru.Ngọt ngào của các bà mẹ.Từ nông thôn đến thành thị.Từ bình ngược đến miền xuôi.Từ mái tranh nghèo xơ xác đến cung vàng điện ngọc.Đâu đâu cũng vang lên câu cá.Công cha như núi ngất trời.Nghĩa mẹ như nước ở ngoài biển đông.Núi cao biển rộng mênh mông.Cù lao chín chữ ghi lòng.Con ơi.Đúng vậy.Chưa quý vị.Công ơn sinh thành dưỡng dục như núi cao biển rộng của mẹ cha.Là một sự thật hiển nhiên.Mà chúng ta không thể nào phủ nhận được.Này anh ơi chị ơi già em ơi.Hãy cùng tôi một lần chúng đời tưởng niệm về công đức sinh thành của mẹ cha.Dù chỉ một lần muộn màng.Và chúng ta là cột chùa của gia đình.Ngoài điệp giáo dục thiên thần.Dạy đạo lý làm người cho con để sau này trở thành người hữu dụng.Có phải làm lụng vất vả để nuôi con.Nếu gặp cảnh nghèo khó cha phải làm thuê cánh bướm.Đổ mồ hôi nước mắt của ngọc trọn đời.Để đổi lấy bát cơm manh áo cho con.Cuộc sống bắc giang hướng mắt ra ngoài đời.Nhìn đời và trắng lộn với đời.Mẹ khi nhìn vào trong nhà.Nhìn không.Chái bếp.Nhìn cũng chào con chó.Cây ổi cây xoài.Giận bảy con của mẹ.Giá đỗ.Tôn chừng mẹ hơn cha là gì.Chết lặng lẽ đi kiếm tiền.Con đâu biết bao nhiêu gian lao cực nhọc rota đối phố đái làm mệt mỏi gân cốt.Giải trí óc cổ trang.Về đến nhà chưa cần tìm sự ăn uống nghỉ ngơi.Nên nhiều khi mang cả cái bút bụi.Kết cấu gác từ ngoài xã hội theo gì.Lúc đó.Không phải đen lén bỏ ra nhà sao im lặng.Càng xa càng tốt.Giờ chuẩn như muốn xóa bỏ sự hiện hữu của mình.Sự cách xa giữa cha con trường bắt đầu nhẹ nhàng như vậy ra ngay càng thêm khác.Bởi sao.Gì cảnh mẹ cô thấy êm đềm quá.Ai làm các tiền không cần biết.Cô chỉ biết muốn ngay tiên kẹo.Muốn tránh cháy ủy là chỉ cần thổi thể với mẹ.Mua xe jeep mới.Chấm đôi dép mới.Thủy thủy mẹ điều truy lùng như một bà tiên trong truyện cổ tích tấm cám.Tuổi thân cha.Cảnh bà kiếm hiệp.Các hình chima.Bà tiên càng hiền cha càng thành la sát.Nhưng chúng ta đạo lý.Hai tay bưng bát cơm đầy.Tử cung cực khổ cha đầy làm nên.Anh chị có biết không.Cha thương con lắm.Như cuộc sống phân công mỗi người một việc.Bé như + mảnh ngang khắp cánh rừng để trái non xúc xích bao quanh.Tranh như trên cây trưng trắc bấm dễ thật giả.Hút nhựa nuôi lá.Nuôi hoa.Nuôi trái.Thân chuyển những trận nướng đâm ngang.Hương dương dẫn dán cao phụ trên đầu che mưa che nắng.Chờ lúc nào cũng cân nhắc từng lời nói.Chị nói những khi cần.Cùng lính mẹ thì cha phải nghiêm.Bé là tình cảm cha là lý trí.Bé lạc lồng cha phải giữ kỹ chưa.Bé chín bỏ làm mười cha phải cầm cân nảy.Đi dạo bước trưởng thành từ mười ba mười bốn tuổi.Càng ngày càng ngại cha.Kiểm tra.Rồi cha cha là vậy.Nhưng anh chị đừng vội quên cái thời lên năm lên bảy.Bà kiểu chữ thành người bội bạc.Hiển thị những đứa trẻ ba tuổi làm nũng với cha.Bất gia cũng chạy nhong nhong ngoài đường.Mất dạy phải chắc ra cổng chứ nhìn xe cộ qua lại.Về bắc giang phải nằm bên cạnh quả chung mới ngủ.Check in.Chắc em hãy nhìn thêm chút nữa.Giải thích được sự sâu lắng của tình cha.Cho xem sóc mẹ khi mẹ mang thai.Dù trái để dừng mẹ sau khi sinh nở.Trái cây mẹ pha bình sữa dịch vụ thomas cho con.Lúc cha mẹ cùng nhé.Chính khi cúng đầy tháng.Trà trâm hương đốt đèn.Hình kính cầu xin mũ bà và tám mươi lăm cậu khắp cả thần phù hộ cho con mau ăn.Trọng lượng.Giờ chán chồng đẹp chúc con cái tên để lại cho đời.Có lẽ đây là lần đầu tiên.Đừng trốn đại nhất trong đời.Mạch trộn lòng nghĩ đến những vị thần linh.Gì cố mà tin mà cứng mà cầu.Dù mang tiếng mê tín.Cha cũng sẵn sàng vui nhộn.Từ nhảy có con.Cha trữ tình nhảm nhí đáng thương.Con mới mở miệng nhé.Đôi mắt mới khép hờ mà.Chơi đã vội vàng.Ru kiểu nữ dâm nữ hát.Dũng về hết sức và vẫn cứ thu.Nghe qua mấy cao su giảm lý.Chỉ thích ngay trạng thái tâm hồn của cha đức đó.Anh chàng chạy niềm vui nô lê hạnh phúc.Ngày xưa.Dưới thời ngô giáo.Trai đẹp gọi là nem trường.hai mươi tuổi đầu tú tài.Đầu cứ như.Đầu tiến sĩ thì phải mang bộ mặt lạnh lùng của một chỉ qua.Chỉ có người cha quê mùa mới thông rong cổng con bốn năm tuổi đi như nào sắp tới.Để bứt lá chuối quấn kèn.Đứng lên.Cha con cùng làm luôn cạnh nhau trên sân lúa.Giữa chị khoa.Xã hội hôm nay trí thức hơn.Dân bình thường.Trong cuộc sống cho một ngày có một ngày alo phụ lý.Rốt cuộc tình cảm cha con ngày trở nên lạnh.Tình quấn quýt cha con chỉ thể hiện khi con còn nhỏ.Quái vật tiểu học.Con bắt đầu lớn.Bắt đầu chọn bạn.Là bắt đầu cha cha.Từ đó.Địa chỉ đóng vai trò cung cấp tiền bạc cho con ăn học.Nguồn chính niệm cuốn dạy đứa lười chỉ bảo khuyên căn.Tất cả đều chỉ là lý trí lạnh lùng.Chứ mẹ thì không.Nghị định mẹ là một chuỗi hình ảnh em án hiện ra.Cuối tuần lý luận có nhìn đâu ta.Cứ nghĩ đến mẹ là như thế rồi.Con nhỏ mình nằm như thế nào trong vòng tay của mẹ.Dưới cha thì phải suy nghĩ mới thấy.Bởi mọi sự thương yêu chỉ hiện rõ khi mình còn nhỏ.Bây giờ.Nếu may mắn mà biết được là.Giờ ngủ duyên cứ một người cha nào đó đang thương yêu săn sóc con nhỏ của.Quý chị hãy lấy lòng mà suy nghĩ kĩ sẽ thấy.Công cha ba mươi.Trịnh tâm lai láng.Ra sao rồi rồi như núi.Hình ảnh ngọn núi uy nghi nhưng xa cách.Gửi cho ta một sự tôn sùng.Do dạy người xưa có khuyên.Đạo làm con chế hững hờ.Phải đem hiếu kính.Mà thờ tử vi.Chồng chúng ta.Ai cũng thuộc và độc lâu nào câu ca dao.Công cha như núi thái sơn.Nhưng vẫn thản nhiên như đọc thấu hiểu.Trước gọi chẳng những.Thâm tình phụ tử.Từ các anh chị.Tuổi già chiếc bóng.Mẹ dễ sống theo con theo dâu theo trẻ.Nhưng cha chị không.Trà ít cảm khuất phục dẻo.Chịu súng hiệu thiếu thốn.Phú chánh cái giả bộ nặng tay của dâu.Im lặng.Cố ý của trẻ.Tuổi càng cao.Củ kèm chồng chất.Dâu rể không ăn hiếp thì có con mổ.Cùng tiến hành lý.Bức ảnh chửi chứ.Trà nghe đâu đập đó.Em ở đâu còn biết rõ.Nhìn lên bầu trời đâu còn thấy chòm sao bắc đẩu.Mà mới ngày nào lĩnh thưởng nhất con đi trong sân.Trang chỉ cho con vịt.Cùng này đang tuổi trung niên.Bẩn heo quyền.Vui.com.Giao tiếp với bạn bè.Diệp báo hiếu cho cha thường tỏ ra những tờ layla.Nếu có ai nhắc nhở.Tỷ lệ.Được vậy còn đòi gì nữa.Chạy tới thì giờ đâu.Phải.Thế giới.Người thương hay nhất vẫn còn chiến đấu tiếp lời báo hiếu.Nuôi cha mẹ.Chị.Đan nguyên.Cha mẹ có còn đâu.Rút ra vào giai đoạn và yếu.Bề ngoài ngõ phương chương.Nhưng nội tạng thường đang triệu ra.Dễ hiểu thôi.Một đồ vật dùng để trong sáu mươi năm rồi.Chị dù có lạc quan đến đâu.Cũng chỉ có thể tạm nói.Cũng có.Gà vĩnh thuận cảm thấy hơi đau nơi này.Dịch nghe cái nhói nơi kia.Đôi khi bấm vô cớ.Nhưng cha tường im lặng.Những câu nói im án dành cho cô chứ còn nhỏ.Bây giờ không cần thiết nữa.Gì có thể quý thể con cháu mình âm thầm nghĩ đến câu.Giảm giật du thường.Dạ đúng.Chơi súng bên cạnh con cháu.Nhưng có khác nào cô đứng chơi trội giữa.Mọi người con cuối cùng.Điều cấm thần tự do.Lặng lẽ xót xa.Khi cha đã qua đời.Còn cha.Gấc đỏ như xuân.Một mai cha mẹ.Gấu con lấm bùn.Trà biết trước tâm trạng đó.Phùng ngày nào mình từ trần con mới chợ ân hận muộn màng.Nên trong mỗi bức thư gửi cho con.Cái điều kết thúc với sự bằng lòng trẻ.Con rắn thần trả thù cha mãn nguyện.Cha vui rồi.Ôi.Lồng nhỉ.Tổng hi sinh của cha kéo dài mãi đến khi nhắm mắt xuôi tay.Ơn cha bằng biển cha ơi.Trộn dịch nghĩa mẹ bằng trời chín tháng cưu mang.Đúng vậy.Thưa tất cả quý anh chị.Đối với công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ như núi cao biển rộng.Đó là một sự thật hiển nhiên mà chúng ta không thể nào phủ nhận.Giày nhất là.Trọn đời không được tự cho phép mình.Quần lửng.Khi còn là một thai nhi.Dưới thời gian chín tháng mười ngày sống trong cảnh tối tăm nơi bụng mẹ.Mỗi ngày phải lấy giọt máu nơi giao điểm ngũ tạng của mẹ.Làm chất dinh dưỡng để chờ ngày mở mắt chào đời.Còn thân thể của mẹ.Khi nặng nề cực nhọc biết đường nào.Mỗi khi đi đứng ngồi nhầm nhất cử nhất động.mười điều khổng tử.Chú ý đến đứa con đang nằm trong bụng.Nếu có nhân duyên gieo trồng công.Bố trí ở tỉnh.Tìm vào nhà khá giả.Nền chồng lúc mang thai được kem dưỡng chu toàn.Ngược lại.Do thiếu phước duyên.Lên mẹ chúng ta lâm vào cảnh nghèo nàn túng thiếu.Cơm không đủ ăn.Áo không đủ.Nên phải làm lụng vất vả nhọc nhằn.Vậy mà.Không bay gặp cha mẹ chồng thiếu lương tâm.Thái tử khi mẹ bước chân về nhà chồng.Lại phải chịu bao nhiêu đắng cay.Tuổi hổ có kiếp làm dâu.Có thể chết thương mẹ đang bưng cũng là chén nước mắm.Vì thương con mà mẹ phải cam đành nuốt lệ.Để nuôi con.Thiên nhiên.Dù khá giả hay nhiều nè.Thế có màn con trong bụng.Chỉ các bà mẹ đều có sự thống khổ như nhau.Suốt chín tháng trường tư mang nặng.Bí mật.Mất ngủ.Vậy mà đến ngày rằm hai trăm ba mươi.Có những tuyến đường đến chùa đốt hương khấn nguyện phật trời.Phù hộ cho mình sinh nở được mẹ tròn con vuông.Thế rồi ngày qua tháng lại.Giờ xin đã đến.Một cơn đau dạ kinh hoàng.Bé đau đứng vui mừng như muôn ngàn lưỡi dao các tiếng vào thư.Giờ núi đồng sơn hải bắt đầu hiện đến với mẹ.Đứa con hiếu thuận xuôi mình ra luôn.Thì đỡ cho mẹ biết bao.Đằng này.Bằng ngũ nghịch làm buồn tí mẹ.Nói dùm đạp quán lung tung.Làm chú cha mẹ hãi hùng.Sự đau sự cố.Không cùng tổ phân.Trong việc phút thập tử nhất sinh này.Văn bản của mẹ hiếp bóng đèn led trước gió.Có thể nói.Mỗi lần sinh con là mỗi lần tử thần rình chờ bên cửa.Điểm chuẩn mày.Nghe tiếng con thơ khúc trong tinh thần.Đây rồi.Bây giờ giấc ngủ ngàn thu.Nằm im bất động.Giấy nhám mù quáng.Mà vĩnh viễn không còn trông thấy mặt cô.Dù chỉ một lần thôi.Khi mẹ đã vĩnh biệt chương trình.Cũng cứ nghĩ làm anh chả mệt sống về phương trời thiên cổ.Bộ cân đối khác bên cạnh người cha đau khổ.Trong cảnh gà trống nuôi con.Đêm đêm.Dưới nỗi lòng trống dám bên con thơ.Lồng tra rối như tơ rồi.Tai nghe chống điểm trên lầu.Nửa thương phần giờ.Nửa sầu vẫn cô.Đêm nước mắt nỉ non.Giúp con ơi đừng khóc.Mẹ con.Chết rồi.Đối là những đêm vắng có cha bên cạnh.Đến sáng da.Chơi lấy lúa làm lộn trứng giả.Để con thương nhỏ dại ở nhà cho anh chị nó trong.Nhưng những gì nó đói cơm hay khác chứ.Biết làm sao hơn được.Gì cũng lớn hơn nó chỉ có vài tuổi thôi.Vũ đình mãi không đủ.Đành trái chiều sớm mà tính tình thương của bà không.Em tôi sắp sửa bút bi.Ai cho bút hết ngày ngày mang ơi.Sau khi sinh nở được dạng toàn rồi.Mẹ chúng ta vui mừng khôn xiết.Em cũng như lúc ngủ nhỉ.Thế con cần đến là có mẹ ở ngay bên cạnh.Dạ đem hết liệu bổ dưỡng nhất của mình.Để nuôi con heo trong thời gian bú mẹ.Con lỡ dại tiểu tiện cho mình.Mẹ chửi không chút thời gian.Chín đôi tay gầy của mẹ giặt vũ khanh tả.Giờ tắm rửa cho con từng ngày.Mà nào có một lần khoảng thân khó ngủ.Chỉnh đèn.Mẹ phải chịu đói khát kiểm định cơm cho con.Mẹ kế lồng nằm bê nữ.Đến giường phần bên giáo cho con.Mỗi khi gió mưa trở trời.Mỗi mỗi điều gì có mà mẹ quên cả tấm thân khô gầy như san hô còn lại của mẹ.Bùi.Nghị định hai mươi chín chữ cù lao.ba mươi lăm vũ bộ biết bao nhiêu tỉnh.Gì của mẹ đã quên mình.Dưỡng nuôi con trẻ.Bình sim không nè.Rồi ngày tháng còn nằm nôi.Mẹ âu yếm đứa con thơ.Triều mến yêu cái hình người bé bỏng.Nhưng sinh động do chính mẹ tạo thành.Dù có tật nguyền hy xấu xí.Nhưng đối với mẹ.Hướng dẫn đẹp tuyệt vời với những lời ru.Gió mùa thu mẹ ru con ngủ.Năm cánh chị thích đủ giữa năm.Vì sao mẹ ru con ngủ em ấy.Con mẹ thì thức suốt cả năm cánh.Zing.Mẹ thích chú gái năm căn.Làm gì nhìn con bé bỏng.Bài lòng mẹ hai.Mẹ vừa trải qua một cơn biến động về thể xác.Những cơn đau dữ dội.Đầm mẹ quần què.Khi con ra đi.Bây giờ.Mọi sự đánh gì.Giờ mẹ đã tròn con đã vui.Chương trình con thơ xinh xắn nằm ngủ em án vô tư.Bé rượu mừng.Lại gì nữa.Sợ cô bảy.Mở cốc chén lên.Gì tiếng con khóc.Như khí lòng mẹ.Cho nên mẹ phải tuyết tinh trì.Điếc giờ bên ướt mẹ nằm bên rào con lân.Này các chị.Mỗi khi.Con heo lòng mẹ thanh hằng.Con sốt lòng mẹ như bình nước sôi.Mẹ đồng ý.Mẹ sư hải là gì.Nhìn con thế bà mẹ nghĩ đến thân phận con người của con.Trải qua trong những năm tháng của tương lai đang tới.Bé đam mỹ về sức khỏe.Về cuộc sống của con.Sự sống thực tiễn trước mắt lĩnh lộn với những lo âu suy tính ấy đã làm cho mẹ thích từ từ.Này sang kênh khác.Giờ cuối cùng là mẹ đã thức suốt đêm.Nhưng đâu phải có vài hôm như thế.Mà.Trộn ba mươi lăm vú nương sữa mẹ.Thương chị muộn nào để giết con.Không một ai có thể tính được có nhậu trong việc nuôi con.Từ lúc lọt lòng cho đến ngày hôm đó.Bồng con yêu quý suốt tháng trọn năm.Mà có lúc nào chúng ta nghe mẹ thánh giảng cực nhẹ.Rồi ngày qua tháng lại.Ung thư tụy được lên ba đến năm.Thì đời mẹ lại càng vất vả hơn.Này các anh chị các em có biết không.Mẹ chúng ta đâu được nhàn hạ như các bà mẹ giàu sang khác.Bà mẹ phải thức khuya dậy sớm.Bụng tạo bánh tầng.Kiếm từng đồng lời ngỏ nhạc để đổi lấy chén cơm cho con no bụng.Mẹ chúng ta đâu rảnh rỗi mà tôi xong rồi phấn như những bà mẹ quý phái nơi đô hội cùng.Quá bà mẹ phải dãi nắng dầm mưa.Mua súng bắn bi.Để đổi lấy những chiếc áo tốt cho cô tấm lòng.Con mẹ thì không cần.Chiếc áo bà ba bao năm bám chặt trên người mẹ.Âm thầm sẽ chia vững trong tối của cuộc đời lam lũ.Clip đã sườn day dứt túy.Mà mẹ chưa một lần nghĩ đến sắm sửa.Cái gì sợ con thua chúng kém bạn.Mà tuổi thân tội nghiệp.Ví dầu cầu ván đóng đinh.Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi.Có đi mẹ dắt con đi.Con đi trường học.Mẹ đi trường đời.Con cổ mẹ chẳng qua những chiếc cầu dán gặp gỡ.Con mẹ thì cứ bao nhiêu khó khăn suốt quãng đời làm mẹ.Mẹ cũng phải cố gắng vượt qua.Em thương chị yến.Gà trống chọi với bao thế lực đen tối mà cuộc đời ngang trái đã tạo ra.Gì trời sống.Vì tình yêu và hạnh phúc của cô.Bé không ngần ngại khi đối diện với mọi cạm bẫy của cuộc đời đầy tham.Dối lừa.Truyện kể về.Có một bà mẹ nhiều làm lùn giúp giả ngoài.Suốt tháng trộn năm vẫn không đủ ăn.Bao nhiêu mồ hôi nước mắt đổ ra trên cánh đồng khô cỏ.Cũng chỉ tạm đủ cho hai mẹ con côi.Sống đắp đổi qua ngày.Trong một mái lều tranh chống trước hụt sau.Tài sản của hai mẹ con có gì.chín một cái bàn vẹo chân để thời người chồng bạc mệnh đã quá khứ.Giá một chiếc giường tre gái già.Ngoài ra không có gì đáng giá.Mà mẹ con phải cam chịu giữa đất khách quê người.một nhảy.Người mẹ đang cặm cụi làm cỏ ngoài.Cố gắng làm cho xong để ngày mai lãnh làm thuê chỗ khác.Mày biết làm mà trời tối lúc nào cũng không.Chết dưới da.Biết con nhỏ ở nhà chưa có cơm ăn.Người mẹ ruột đứng dậy bơm bà đi về.Trần mây.Người mẹ bị chống chó cắn.Sống chung cảnh tứ cố vô thân.Không trưởng xóm láng giềng.Lại không có lý một xuống giết chết.Chỉ biết chạy chữa thuốc thang như thế nào.Trời đã xâm tối.Biết mình không thể sống nổi.Người mẹ rồi giá chạy về.Dây chuyền lỗi của tiếng gọi.Người mẹ chén động vật cánh đồng.Dị ứng giờ.Người mẹ hối hả đủ lúa vào cối xay.Hấp tóc khi cho thật mau mà miệng vẫn không ngớt gọi cô.Giải thông tư gửi bé lúc này.Thuần túy một nguyện vọng duy nhất là.Muốn xây được thật nhiều gạo để lại cho con ăn sau khi mình chứ.không giờ.Điều huyền diệu đã xảy ra.Thuế suất để thay gạo nên các bắp thịt mỗi đến trả dần.Giờ chị mà chất độc thoát ra theo mồ hôi hơi thở dồn dập của người mẹ giận.Thoát khỏi bàn tay hung bạo của tiểu tử.Quyền chỉ có thế không đời này bằng mẹ.Phút cuối cùng vẫn cứ về cô.Cho đến khi con tim ngừng đập thật là.Lòng mẹ bao la như biển thái bình.Chị không lưu ý được thôi.Hình ảnh mẹ con chuyển ca quân ta đầy chị duyên tình trạng trạng kể sau cho sếp.Mẹ ăn cơm đi chợ mẹ dắt con tới trường.Trên sân.Gà mẹ dẫn đàn gà con với các.Thấy được mùi liền lập tức gọi cô.Trên đồng cỏ.Chó mẹ đứng yên cho con chuột mà bấm vào bầu vú.Mắt nhìn hiền từ thỉnh thoảng âu yếm liếm vai đến linh cho cô.Con cò lớn thường dụng gì.Củ giày ngoảnh.Trận chiến cao lưu phiêu.Vậy mà từ đứng trời.Khéo xếp đôi tránh đáp xuống nhẹ nhàng tránh bị cô.Dùng cái mỏ nhọn hoắt để xuống mũi.Để lông cho cô.Tình mẹ con.Quán đại thứ tình cảm thiêng liêng có ta.Mức luận là người mẹ nào.Khi đã bắt đầu làm bốn phần.Và rất là khi biết con đã lọt lòng.Còn có xấu xí đến mấy.Mẹ cũng thư.Mệt càng cứng hơn.Nhưng nhầm bù lại những thiệt thòi cho cô.Nhưng nhầm nhận sự tối xí là do đổi mẹ.Gì cô chính là bản thân của mẹ.Tình thư không cho phép mẹ phải hững hờ sao lại.Giờ cũng giờ chính thứ tình thương ấy.Mà xóa tan mọi trở ngại củ đau suốt cả cuộc đời bất hủ.Của mẹ.Ai rằng con mẹ mino.Tập các con mẹ lại càng lớn hơn.Từ khi đến đây.Không một ai có thể tính được công nghệ.Giờ cũng không buộc ai đo lường được lòng mẹ thương con.Nên chỉ có thể nói.Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.Nước trong nguồn thì chỉ mãi bất tử.Dẫu biết rằng một ngày nào đó sẽ đổ vào đại dương mênh mông.Dinh dưỡng chuối chỉ suy.Gì đó là bản chất của nước.Có những đứa con quá.Nên mẹ mới.Phải.Mẹ đánh con đó.chín mươi bảy lấy thương con nhiều hơn.Biết bao bà mẹ đánh con sông lại vẫn trào nước mắt vì quá thương con.Mẹ nào không quảng chua dở con vào lòng dỗ dành khi nghe con trẻ nếu máu nói.Má ơi đừng đánh con đau.Để con bắt ốc hay rau má nhờ.Ai đã từng làm mẹ.Thì sẽ biết được tâm tư của các bà mẹ.Khi nghe con cờ thốt ra câu này.Hoặc là.Má ơi đừng đánh con hoài để con heo cá mầm xoài máy.Nghe bao nhiêu đó cũng đủ nỗi lòng mẹ rồi.Và chắc chắn một điều.Là mẹ không cần anh đâu.Cho dù đó là món cá khô chân giả trộn với xoài bằm đơn sơ thắm đượm nghĩa tình.Vui quá cơ cực trong tiếp sống bằng hàng.Nhiều lắm chi mẹ bực bội.Mẹ ưu tiên.Mở bảy trang trại có.Chứ mẹ nào có muốn con đi bắt tốt.Đi lấy ra.Đi câu cá đi bầm xoài cho mẹ giờ đâu.Mệt mẹ khóc.Thương là thương con thơ hiếu thảo.Với đầu óc non nước và sự hiểu biết nông cạn.Cu giả tưởng làm vậy là mẹ vui mà không đánh đòn nữa.Nhưng con khờ dại đâu biết được lòng mẹ ngủ nhanh như trăm mối tơ vò.Trước cảnh thiếu trước hụt sau.Kiếm gì thế mà mẹ tủi phận.Mẹ buồn mẹ khóc trước cảnh đời ngang trái.Mẹ là nước trong nguồn chảy ra mà.Mẹ chung suốt mẹ dịu dàng ngọt ngào.Mệt cô với tình thương của chất nước đối với dạng loại.Tui cũng có khi nước đang chạy thao thao.Gặp trở ngại thì nước cũng chậm nên tung bột và thấy giữ tờ.Nhưng đó không phải là thẻ tín của nước.Thẻ tính của nước là dùng máy.Mềm dịu.Trong sáng.Giờ là nguồn sống của muôn loài.Bởi vậy.Từ bản chất đánh con của mẹ không bao giờ giận dữ thắng lý.Tình cha.Thuở xưa có một diễn giả tên hàn bá vô.Một hôm ông phạm lỗi nên bị mẹ đánh.Tổng khúc tích tử nhiều hơn mỗi lần.Ba mẹ ngạc nhiên hỏi.Lần đầu mẹ đánh con nít sao con lại khóc nhè.Ông quỷ thư.Những lần trước mày đánh con nhiều ngọn trôi mạnh con khác gì đâu.Lần này máy tính.Vui vẻ cuộc đời không biết sức mẹ đã yêu mẹ đã già.Dưới trần thế thì đã có được bao nhiêu người con như hàng bán vui chắc.Là ít lắm.Mẹ chúng ta tóc xanh nhuộm bạc tháng ngày mai chúng ta.Đau buồn nặng trĩu đôi vai bao năm nuôi đàn trẻ thơ dại lòng.Của mình có một ngày mai mẹ chúng ta.Không anh không tiền dữ lắm hoạn nạn cầu mong con mình sớm thành.Dù con có trưởng thành mà vẫn không nợ sống ta con.Nếu còn đi dẫn cha tiền mẹ lo mà hoàn cảnh của cơ hàn đến mấy con trong bao.Mẹ cũng không bao giờ chịu rời.Đạm bạc cháu rau mà vẫn không đành sao lưu chia cắt.Những hôm con có duyên sự đi xa.Vậy phải ở lại ban đêm.Tỷ lệ tra trong đứng trong rồi.Không thể nào anh tâm đi.Vậy mà.Thời chiến tranh loạn lạc.Mẹ phải cắt ruột mà tuyển con trai lên đường tòng chính nhập ngũ.Bỏ lại sau lưng một mái tranh nghèo có người mẹ già đứng đợi con về.Mở zing vào đường tên mũi tên.Tắm mình trong khói lửa đi em.Có khi phải ngã gục trên bãi chiến trường.Để lại mẹ về đang khắc khoải năm trời cô.Mỗi lần nghe súng nổ.Tìm đến em không nhớ.Đi cầu nguyện trước con mẹ được yên lành mà chờ ngày đoàn tụ với gia đình.Chứ mẹ nào có hai con mẹ đã yên giấc ngàn thu dưới lòng đất lạnh.Tưởng con gái đến tuổi trưởng thành sắp có đôi có bạn.Mẹ cha phải lo định hôn nhân cho kịp.Giờ ước nguyện yên về giáp tuất.Viên đội cảm động nhất là khi bước chân ra đi theo chồng.Trong giây phút chạnh lòng.Độc chiếm người con gái thấy mình không thể chọn chữ hiếu với cha mẹ như lòng mình muốn.Nên mãi bệnh trình bên mẹ.Đôi dòng lệ cứ tuôn trào theo khóe mắt.Mẹ cũng ưa nước mắt.Nhưng cố gượng gạo khuyên con.Gái lớn ai không phải lấy chồng.Cái gì mà khóc.Lính đặc công.Nín đi mặc áo ra chào họ.Gỗ quý con tôi các chị tư.Những hình ảo.Trong lòng mẹ đau như dao cắt từng đoạn ruột khi phải xa con.Để rồi khóc nhớ thương con trong đêm vắng.Công nghệ đêm nay mình mẹ khóc.Đêm đêm mình mẹ lại đưa thôi.Cô là tất cả.Khỉ coco.Mẹ bình tâm dịch vú cho bú.Áo chống sốc tít.Quần chân váy đùi mẹ cũng không còn thấy ngượng.Có côn là dưới vũ rồi.Niềm vui lớn nhất của đời mẹ là xin được có.Nếu gặp nhiều trường hợp đứng đều phải hi sinh đời mình để cho con sống.Chị hầu như mọi người mẹ đều nuốt nước mắt đón nhận cái chết về nhà.Mà không hề lưỡng lự.Mẹ đã trúng rồi cả tuổi thanh xuân cho con của mẹ được an vui đến trường thành.Giờ tôi đến ngày nhắm mắt xuôi tay.Mẹ mới không còn lo cho con nữa.Thật đúng.Mẹ già đà trong tuổi.Còn thương con tám mươi.Máy in có đòn chân.Chỉ hơi thở cuối cùng.Tỉ lệ ra.Những ngày còn lại trong tuổi già thấy bóng.Mẹ già ở túp lều tranh.Sớm thăm tối viếng mấy lần và cô.Nhưng không.Chúng ta lớn lên từ xứ sở hữu cơ.năm tháng cho đi cam quay đầu nhìn lại.Khuôn dáng mẹ kỳ hiếu hát giữa hoàng hôn.Cô giáo vứt vào đời giữ hoa thơm cỏ lạ.World cup dự tiệc mẹ mồm tay quét lá.Tiến dũng kéo trà.Kiểu chữ.Mẹ ruồi hàng gì.À ơi.Những đứa con ngày một lớn lên.Càng đi xa lời ru của mẹ.Mẹ còn đó mà như là dĩ vãng.Mẹ súng ngoài đời như truyện cổ dân gian.Bố mày viết theo bao điều mới lạ.Nguyên tắc mẹ già.Bạc trắng da.Cô.Những cái.Củ khoai nhảy khi đi.Câu dính gặp nền mẹ dắt con đi.Những đứa con ngày một lớn lên.Còn nhớ mình sống không cần mẹ.Mẹ còn đó mà như là thử thách.Bé âm thầm như chiếc bóng sao lưu.Những chiếc ô ngày một lớn lên.Càng xa cá bị.Hội những người có từng làm báo việt ở đời.Đái dầm nổi chưa.Làm nổi chứ.Đứa con của mẹ.Nhưng mẹ nào chết hơn.Dù đôi giày kỳ của mẹ chồng chất biết bao cánh nặn mụn tiền cổ lục.Giờ trái tim của mẹ cũng đã bao lần héo hát gì đàn con.Vậy mà giờ đây.Bên mẹ còn của ai.Cùng.Lều tranh khối bếp la đà.Dung dung chạy chúc mẹ già tự hi.Mẹ tự hiên đôi mắt nhìn về một phương trời xa mờ run.Lịch đấu có những đứa con của mẹ.Đácuyn cha.Quên mẹ tình thâm.Quân sĩ quân sự.Lâu năm không dễ.Bể kính yêu.Mấy con của mẹ trận chiến bến quên ơn trái đất.Không tốt thương chữ dục cù lao.Mẹ ơi chúng con những đứa con của anh dạy từ nay đã hiểu.Nếu con đi khắp quả đất tròn.Người mông con vẫn không ai ngoài mẹ.Cái vòng tay mở ra từ tấm bé.Cứ chậm dần khi còn trẻ n*** không.Bé là người đặt cho con cái tên chi.Trước cả khi cô bật lên tiếng mẹ.Chồng dị tập tí hiếu có ghi lại hình ảnh dương thôi ôm bộ mẹ.Bình sinh mẹ dương tôi rất sợ tiếng sấm sét.Đang làm ngoài đồng.Thế trời nổ tung chung là nhưng thôi là được chạy về nhà bố mẹ cho mẹ bớt sợ.Khi mẹ chết rồi.Mỗi lần mưa giông sấm sét.Làm chứ không vội vàng chạy ra ôm mẹ mà núi.Mẹ ơi có con đây mẹ đừng sợ.Hành động của dương thôi hết sức gian chết mộc mạc.Nhưng lại toát lên nét thánh thiện của tâm hồn.Và tỏa ngát hương thơm của lòng hiếu thảo.Giờ đây.Ngồi buồn nhớ mẹ nắm bàn tay.Thấm thoắt năm khoảnh khắc này.Đường chỉ tay côn da thịt mẹ.Dù cho đi nữa mẹ còn đi.Chồng tất cả chúng ta.Ai đã diễm phúc còn cha còn mẹ.Chỉ cách anh các chị các em hãy vui sướng lên đi để muốn nhận một bông hồng đỏ cài lên áo.Gì mẹ là niềm vui lớn.Và duy nhất của đời con.Cánh hoa màu đỏ thắm là sức sống hội nghị.Đã suy sáng rảnh rỗi giữa đời.Này anh ơi.Chị ý em ơi.Hãy ôm mẹ vào lòng.Mà tận hưởng những hương vị ngọt ngào đã và đang còn đọng lại trong kiếp người của chúng ta.Để rồi sau này.Cuộc sống vô thường có cướp đi người mẹ hiền yêu dấu.Chỉ chúng ta không hối tiếc.Gì chứ được hưởng trọn tình thương của mẹ.Bé kia sống đủ một trăm năm.Nhưng đã cho con dư dả tiếng hát.Nụ cười.Mẹ.Có nghĩa là mãi mãi.Là cho đi không đòi lại bao giờ.Vậy mà.Có những người có gì vô tình hay cố ý.Mà trong cuộc sống hiện tại của mình.Lại trở thành những đứa cô bất hiếu.Mù lòa không nhìn thấy được âm đứt cao như núi cao rồi dội của cha.Khờ dại không cảm nhận được tình thương rộng như biển rộng bao la của mẹ.Mà chi tiết nước mắt những nước tham danh vọng.Chỉ biết chạy theo những thú vui của trần thế.Bãi tắm mình trong thung lũng thể dục với những túi tình cảm tương giao trong xã hội.Giờ suốt đời chín tuổi bắt những ảo ảnh mong manh trong cuộc sống.Những đứa con bất hiếu ấy đã bao lần làm khổ cha của mẹ.Có khi.Chị đi với chồng lồng đèn thiếu vợ ngọt ngào với con cái.Hehe hạn với bạn bè.Những thằng ngu.Lấy ứng cái lạnh lùng với mẹ lại hàng học hát của cha.Nhưng cha mẹ nào có một lời hát.Gì.Ước mong con được nên thôi.Dầu chuối cha mẹ cứ bận quảng chi.Ngược lại.Cũng đau ức tức thì lô chảy dù tốn hao đến mấy cũng định.Căn bệnh lạ.Thì cha mẹ mới an thần định tâm.Nhưng chúng ta nào đâu biết đi.Bao nhiêu sự nhục chính của vui thành bài của con cũng là của mẹ.Tất cả mẹ đều cam lòng kỳ vai gánh chết.Ngay cả sự trầm lum hai giải thoát của con.Mệt cũng sẵn sàng tham dự.Biết làm sao được.Dám nghĩ đến niết bàn.Một chỉnh dưới an lạc cho mình.Vui lòng những chịu bao lâu luôn cay đắng.Để những đứa con bất hiếu của mẹ được thành tựu rực.Nhưng.Chi pu đâu chỉ một chồi.Mẹ già đứng dễ sống đời với con.Do đó mà.Chỉ một lần mẹ không ngăn con khóc.Là khi mẹ không thể nào lau nước mắt cho con.Là khi mẹ không còn.Hoa hồng đỏ từ đây quá trắng.Với những người con bất hạnh không còn mẹ.Hãy cùng tôi ngậm ngùi đau xót cho vết thương trần thế.Biết nói gì đây khi lệnh nhìn trên ngực áo một cánh hoa màu trắng.Có phải trên.Cây nụ hoa màu trắng bạc này có nghĩa là chúng ta tự chọn cho mình một chiếc khăn tang.Cứ tưởng niệm về mẹ.Mới ngày nào đi.Chúng ta cùng quây quần bên chân mẹ.Còn đúng điệu ôm gối mẹ.Thế mà.Mùa vu lan năm nay.Chúng ta không còn có mẹ để thương.Không còn có mẹ đấy nhớ.Mở mãi mãi mãi cuối đầu gạt lệ.Để chung rung tay nhật lý cánh hoa màu trắng mà nhớ tan nát cả là.Ông.Chẳng gì tốt mẹ.Rệp trắng như đời mẹ.Có những thức ăn khi hồi tưởng về mẹ.Trực tiếp mẹ hiền về.Lồng chúc con như được sưởi ấm và an ủi trong phút giây ngắn gọn.Muốn chọn cây ôm lấy.Nhưng mẹ đã ra đi.Discord.Suốt cuộc đời mẹ là sống để cho cô.Súng gì cơ.Khung trình độ cứng huyện nào cho thiên mẹ.Vì anh mà mệt thứ gì chân yếu.Ai mà mẹ tóc bạc liên trường.Địa chỉ mà mẹ nằm im dưới lòng đất lạnh.Chúng ta hiện đang ở chỗ.Những đến lúc trưởng thành.Muốn báo đáp công ơn của mẹ.Thì hỡi ơi thân xác mẹ đã rồi sâu trong đất cát vô tình.Mẹ ơi.Mẹ đã vĩnh viễn rời xa cuộc đời đầy ngang trái.Gửi qua bao muộn phiền của phép người bạn.Nghệ thuật sự.Gửi những đứa con dại khờ đã từng làm khổ mẹ.Mà lặng lẽ chữ về viết phương trời thêm cổ rồi.Mẹ vân.Phương trời nào.Cũng ngậm ngùi chơi lễ đức cù lao.Mùng một trả chưa xong.Ngày xưa.Thị trấn lộc cũng lâm vào cảnh này nên mấy tháng trời.Mục lục tỉnh duy phong bất định.Thể dục dưỡng nhi thân bất tài.Nghĩa là.Cây muốn lặng mà gió chẳng chịu ngừng.Con bướm đuôi cha mẹ nhưng cha mẹ có còn.Vậy những ai hạnh phúc nhất trên đời.Khi còn sự hiện hữu của mẹ.Nghỉ hưu lấy cuối mẹ.Nhìn thật sâu vào đôi mắt mẹ.Giờ nói những lời yêu thương quý kín nhất trong lúc mẹ còn có thể nghe thấy được.Vì có thể ngày mai này.Ngày mới này nữa thôi.Dàn chân trắng âm thầm cùng chúng ta tiễn đưa mẹ về nơi an nghỉ nghìn thu.Đừng ghét anh ơi chị ơi giờ em ơi.Đường chân trời và nói lời ước hẹn với mẹ.Dù chỉ một lần thôi.Galaxy quan vĩ đại.Giờ là món quà lớn nhất mà cuộc đời đã ban tặng cho chúng ta.Hãy thử nhớ lại của mình còn nhỏ.Lúc mặt mũi chưa đều trơn láng hiện giờ.Chúng ta tiêu tiểu ngay trên mình mẹ.Mình vẫn thản nhiên vui cười và chứ một lần biểu hiện sự gớm nhường.Hãy cầm lấy tay mẹ.Nhìn mặt mẹ.Theo dõi từng bước đi dáng ngồi của mẹ.Gì cũng có ngày thậm chí.Chỉ trong khoảng.Chúng ta sẽ chỉ còn thấy được mẹ trong trí nhớ mà thôi.Bởi.Trang trí giường lên giường rồi biết.Súng nhảy lên hát điếc ngày mai.Và mới đời.Hiếu thuận sinh ra con hiếu thuận.Dung dịch nào con có khác chi.Xem thử trước thềm mưa tối nước.Giọt sau giọt trước chẳng khai gì.Thích thì chúng ta ai ai cũng đều có chung một nguyện vọng thiêng liêng và trung chánh.Mình và người thân luôn sống đời hạnh phúc.Không ẩn mình trong bóng tối của đao. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com