Thương Ghét Buồn Giận Là Do Đâu Nghe Một Lần Tiêu Tan Sầu Não - Bài Giảng Phật Giáo Rất Hay.

thương ghét buồn giận là do Đâu nghe một lần tiêu tan sầu não - bài giảng phật giáo rất hay.
Mỗi khi gặp tai nạn hay làm việc gì thất bại.Hình nền cờ.Phật cứ cho con hết khổ.Nếu phật cứu.Thì bệnh phải hết điều.Vậy mà nhiều người nằm dưới mười ngày.hai mươi ngày có khi cả đôi ba tháng.Như vậy phật có cứu không.Cầu mà không như nguyện.Thì người ta cứ làm tượng phật không linh.Mình kinh phật.Cầu sinh.Mà sao không có kết quả.Nói là gì học không hiểu đạo phật.Có những người làm ăn mua bán.Gặp lúc thất bại.Từ nợ nần liên cầu miền.Phật cứu cho con làm ăn phát tài trả nợ cho mau dân.Nếu cầu hoài không được thì nói.Thương chúng thành.Mà cho mình khổ mình cầu và không cứ.Như vậy nghĩa cứu khổ của phật đâu còn.Tới là chủ lầm lẫn của suốt phật tử hiện nay.Do hiểu lầm nghĩa cứu khổ.Nên cứ cầu mong phật cứu mình.Nước không được như nguyện thì tưởng chừng như lời phật.Là lời hứa suông.Chứ không phải là lời.Vì thế niềm tin đức phật.Bị suy kém.Giờ thì chúng ta sẽ định nghĩa .Phật cứu khổ chúng sanh.Là cứ bằng cách nào.Chúng ta phải nắm cho dũng hiểu cho rõ.Thì mới biết được ý nghĩa.Cứu khổ chúng sanh.Thường người ta cứ nghĩ khổ là từ bên ngoài đưa vào.Mà không thấy.Hủ nữ.Từ nói chính mình cha.Bởi vậy khi gặp cổ.Phật tử rồi giả.Cầu phật.Cầu công được liền cho rằng phật công linh.Không sẵn sàng cứu khổ mình.Đó là hiểu sai lầm.Cái gì nhớ như.Phật tử khi quy y phật.Thì trước.Phải dưỡng nam giới.Công suất.Không trộm cướp không tà dâm không nói dối không uống rượu.Nữ giới như vậy để làm gì.Nhiều khi phật tử.Cũng không biết tại sao phải giữ giới nữa.Bưởi dưới lượng của phật.Làm hàng rào ngăn chặn không cho chúng ta rơi xuống hứa tội lỗi.Gì chơi giống hứa tội lỗi.Là đau cổ.Dương vật.Dưới được giữ cho ta không đưa vào chỗ đau khổ .Người phạm giới sát sanh.Như giết người.Thì khổ hay vui.Diễn viên lạc cổ.Phật tử giàu có giận.Nhưng nghĩ tới muốn hại muốn giết người.Vi phạm vi cấm của.Nên không dám đi.Giận cũng ráng chịu với.Nhờ không giết người nên không bị tù tội không bị hoán dụ.Tu tuổi quán thu.Hai biển đậu hũ hai vui.Thay đổi cũng lớn.Giờ dữ giới nên dù dẫn cách mấy.Chúng ta cũng chẳng được những nỗi khổ lớn lao.Không giết người trên.Không bị tù tội.Không bị người ta giết hoặc đánh đập lại.Viêm gì.Dưới nhựa đón quả cũ trước khi mình tạo tội.Giữ một giờ.Thì hết khổ một phần.Nước dưỡng thiên giới không trộm cắp.Thì không bị bắt bớ tù tội.Đó là tránh được một nỗi khổ dữ giới không tà dâm.Thì bước được nữa cũ gia đình đi tán.Nếu gia đình chồng hoặc vợ ngoại tình với cả khác.Thì card wi-fi khổ.Cũ.Người chồng hoặc người vợ đau khổ và con cái cũng đau khổ nữa.Như vậy chữ giới không tà dâm.Thế giới chồng hòa thuận.Con gái vui.Đó là tránh được ngủ rồi.Không nói dối gạt người.Thì không bị người chơi.Kinh điển mỹ.Ngược lại.Nước dối gạt người.Thì cháu bị người chết.Kinh dị.Khi bị người chê trách kinh biển mình có vui không.Mình khổ.Bây giờ.Mình chỉ.Không lừa dối ai.Nên không bị chơi.Giận hờn.Tim mình khỏi khổ.Không uống rượu say.Không.Cáp điện.Không chỉ ke ma túy có khổ không.Không khổ.Nếu ở gia đình.Có một ông chồng cứ cây lên men.Ra đường nhìn gái nghiêng về nhà chị ngủ nữa.Quý vị có bất hủ không.Rất khổ.Nếu người chồng là phật tử tỉnh lẻ.Sáng suốt không say sưa thì vợ không khổ.Mà bản thân người chồng cũng được vui.Nếu trong gia đình.Không có ai hết á.Chị kem bơ.Thì gia đình đó hạnh phúc.Không bị khổ.Như vậy phật dạy giữ nam giới.Có phải là.Chặn đứng chúc đau khổ cho chúng ta không.Mà chặn đứng đau khổ cho chúng ta.Tức là cứu khổ sở.Phật cứu khổ chúng sanh.Bằng cách cứu nhân chứ không cứu hỏa.Chúng ta bây giờ đòi cứu hỏa chứ không chịu cứng nhân.Khi gặp khổ.Ví dụ như đi ăn trộm của người ta.Địa lý.Điên.Bật cứu.Phật cứu được không.Bây giờ phật dạy mình vừa.không trưng.Thì cho con bị bắt bớ.Đó là phật đã cứu rồi.Như vậy phật cứu khổ chúng sanh là cứu khổ.Từ từ.Chúng ta không ghi nhân tố.Thì không gặp quá khổ.Đức phật không thể cứu khổ trên quả.Bởi vì chắc được nhưng quá.Hãy ghi nhưng đầu thì.Quả ý thôi.Không thể khác được cho nên phật cứ mà chúng ta không thấy cưng.Tư tưởng hai ví dụ.Có hai người đang cãi vã ở ngoài đường.Một nhà tù đinh an quyên.Thôi hai anh bỏ qua đi.Hoàng với nhau đi.Cải làm chi trời xanh đánh đập nhau thì khổ lắm.Đừng làm việc đó.Quên như vậy.Mà hai đứa kia chẳng phải nghe.Do không chịu nghe nên cãi một hồi thì đập nhau lỗ đó.Phải trở về bệnh viện.Tại bệnh viện nhờ y tá phân bón.Ký hiệu cháo lòng.Khi được làm.Người ý bana.Họ nói.Mấy vị y tá trước quá.Đá banh dùng chữa vết thương cho họ.Như vậy.Hỏi chị biết ơn người cứu mình trên quả.Còn người khuyên mình.Tự nhiên.Thì lại không chịu nghe coi thường.Lẽ ra kể với lại.Phải chi hôm đó.Mình nghe lời thầy khuyên đừng chửi đừng đánh lộn thì đâu có bị điên.Như vậy khi được lành lặn trọn vẹn.Đằng này để đánh lũ đầu rồi.Đi bong bóng.Trước lại mang ơn người băng bó.Mà có băng ơi người khuyên mình tôi buổi đầu.Quý vị thấy có dở có muộn lắm không.Người ta thường bị lỗi.Gì chỉ biết trên quả.Đang đau khổ thì cầu cứu.Mà không biết nguyên nhân đưa đến đau khổ chỉ người chán.Đức phật thích tường tự nguyên nhân nào đưa chúng ta tới đau khổ.Ngài khuyên chị.Váy đường tàu nhưng đó.Như.Đã không tạo thì quá làm gì có.Dương vật nhìn cạn.Chúng ta không thấy phật tổ.Nhưng thực sự phật đã cứu ta rồi.Phật cứu mà không thấy.Gì cứu tinh nhân.Còn thiết gian cứ mình là cứ trên quả.Phật dạy chúng ta giữ năm giới.Đó là người đón tội khổ cho chúng ta.Nếu chúng ta tung theo.Giữa.Thì sẽ hết khổ.Đó là chúng ta tu.Tu thì rất khổ.Hết khổ nhờ vâng lời phật dạy.Tuân theo hàng theo.Nên chúng ta hết khổ.Người đó là phật cứu khổ.Ý nghĩa cứu khổ trong nhà phật rất rõ ràng.Còn hàng xuất gia thì rất nhiều.Nhưng tôi chỉ nói dối phổ thông.Gần gũi nhất là giới sa di.Cái gì có mười giờ.Người chú phải giữ người dưới đầu là dưới gốc.Công sắc xanh.hai mươi trần quý.Bà không dâm dục.bốn mươi nguyễn du.Năm không uống rượu.Công dụng của.Say rượu ma túy nhân dân.Cháu không kh.bảy mươi đeo trần hoa.Không công ước.Cách chích thơm.tám mươi đồng bồi dưỡng to lớn.Chính công được ăn phi thời.Mười không giữ tiền bạc.Trâu báo nhân dân.Những điều đó nghe qua với dì thấy có gì quan trọng.Mặt phật.Phải giữ như vậy.Thí dụ như.Lâu lâu thân thủy hồi hết.Có ai chơi cả bông thơm hay dầu thơm mình thoa một chút cho đỡ thôi có tội gì đâu.Có hạn gang.Mặt phật cũng cấm nữa.Chúng ta nhớ.Phật dạy người xuất gia.Để giải thoát sinh tử.Mà muốn giải pháp anh thử thì phải vứt hết những tâm ô nhiễm ruột lạc của thế gia.Nếu ta dùng thơm.Nghe mình thấy thơm thì liền khởi nghiệm thích.Đó chính là.Niệm dẫn tới ái chụp của thế gian.Người khác nghe mùi.Hồng ý làm gì tôi sĩ đó.Trang sức cho đẹp.Chứng tỏ là tu chưa kĩ.Linh hội chục triệu.Từ đó mà dẫn tới nhiều chuyện không.Như vậy.Bật ngửa đó.Không cho mình làm những điều đó.Bởi vì làm điều đó là thủ tướng.Không còn đi trên đường giải thoát nữa.Tuy linh nhỏ.Không làm khổ cho ai.Nhưng đó là nhân tế nhị.Dẫn chúng ta đứng đường các thứ dục là của thế gian.Nên gửi tu phải tránh đi.Như phật dạy.Không được tên.Hay nghe nhạc nhân dân.Chúng ta thấy.Tìm hát nghe nhạc.Đâu có làm tổn thương ai.Đức phật không cho.Mấy người xuất gia.Thì luôn giữ tâm trong.An ninh.Nếu đi xem hát nghe nhạc.Tâm sẽ bị chao đảo trung đông.Rung động thì mất chánh niệm tại điểm.Cái rễ cây.Như vậy trên đường giải thoát.Có thể nuôi.Truyền hình.Vật cấm không được nghe nhạc.Không được đi thanh hóa.Đó là nó.Từ ngân.Giữ được tâm an định thì việc tu tập.Không bị lưu.Ví dụ.Minh cảnh con đường cao tứ đuôi là một cái hố sâu rất nguy hiểm.Nếu đoạn tướng đi.Thủy gối đầu lên không nổi.Cũng vậy.Muốn hàn quốc gia khỏi lầu xuống hố.Niệm phật dùng cái hàng rào chắn ngang đường miệng hố.Chúng ta đi vừa đụng nó liền rối lại.Ninh công trước xuống hố.Nếu không có hàng rào này.Thì quả rơi xuống hố khó tránh khỏi.Hàng rào là gì.Là giới luật gì.Cho nên giới có nghĩa là.Phòng ty chỉ hát.Phòng thi.Nghĩa là người những việc cô ấy.Là gì.Rừng những tội lỗi.Giới chính hành chào mừng đón tội lỗi.Dẫn người tôi đi đến đau khổ.Giờ đó.Trận trước.Bắt giữ giới là người đoán trước.Đừng xảy ra chuyện gì không tốt.Người tu mà không chịu dữ giới thì sao.Thì có ngày lọt xuống hố.Không đi nhờ gì cả.Như vậy cư sĩ tại gia có năm giới.Người xuất gia.Có từ mười giới trở lên.Tùy theo cấp.Tình hình biên giới.Là phương tiện ngừa đón cho chúng ta không bị khổ.Nếu ai biết giữ giới.Thì người đó hết khổ.Ngược lại.Kẻ không chịu dữ giới.Thì phải chịu đau khổ.Đó là trận tu ban đầu của chúng ta.Nếu chặt ban đầu.Không thực hiện được.Thì chẳng thứ hai thứ ba chúng ta có thực hiện được.Ví dụ.Phật dạy chúng ta đừng than.Phải bớt thâm.Nhưng phật tử ham làm ăn nên cứ dây vú làm ăn mãi.Không chịu dừng.Tính hồi nổ vú.Chừng đó kêu phật cứu.Phật cứu kiều không.Thôi thì mình có bao nhiêu ăn bấy nhiêu.Đừng tham gia.Đừng tham thì đâu có lỗi.Không ngủ thì đâu phải thiếu nợ.Chờ đến khi lũ về.Thiếu nữ rồi nó kêu phật cứu.Phật tứ làm sao.Đó là những điều phật tử chúng ta không thể.Không hiểu.Nên phải chịu khổ.Như phật dạy đừng nóng giận.Vì nóng giận là con rắn độc.Nhân vật tử những cái nóng giận ai nói gì cái ý liền đổi nóng nano.Có ghi chửi đánh nữa.Mà la lối chửi đánh nhau thì khổ thôi.Game vui sao được.Những người láng giềng mà la lối chửi mắng um sùm.Thì mai mốt gặp mặt nhau có khổ không.Bật gọi đi lào quán tấn hội khổ.Chủ quán gặp nhau là khổ.Nếu đi ra đi vô.Gặp mặt hoài thì cả ngày cổ hoài phải không.Còn nếu.Mình không nóng giận.Đánh đập.Chửi bới nhau.Thì gặp nhau chui cười.Đó là không khổ.Dương vật.Cả nỗi khổ đều chơi chúng ta cạo.Nếu mình biết tu nó sẽ chuyển.Xóa hết.Không biết tu nó còn hoài.Tôi nhắc lại câu chuyện trong kinh.Một hôm.Đức phật.Hỏi khách thì chị heo.Cách trị heo.Nếu ở trong thất của các ông ngủ.Có ba con rắn.Cách uống có ngủ yên không.Các thầy tỳ kheo bạch.Bật cái tum.Chúng con ngủ không yên.Phật khỏi.Làm sao có con mới ngủ yên.Cách thầy thưa rằng.Chừng nào chúng con đuổi hết ba con rắn ra khỏi.Chừng đó ngủ mới yên.Phật nói.Cũng vậy.Tham sân si là ba con rắn độc.Chúng còn nguy hiểm hơn cả rắn độc nữa.Tại sao.Rắn độc thị trấn thanh miện.Trong một đời thôi.Còn tham sân si.Chợ kiến chúng ta tạo nghiệp đi trong sanh tử.Hết chết thân này tiếp tục chết thân thứ hai thứ ba.Cho tới trăm ngàn thân.Rắn độc bị giết chúng ta một thân còn tham chân.Giết không biết bao nhiêu thân.Rõ ràng nó độc hơn cả rắn độc rồi.+.Trong ba cái đó.Tham sân si ở trong bình.Thì chúng ta chưa thể ăn được.Nhưng không hiểu tại sao phật tử.Cũng như hàng xuất gia.Còn thương ba con rắn độc quá.Thương.Nên không nỡ đuổi nó ra.Như vậy thì rõ ràng là tự mình chúc khổ.Chúng ta tưởng tượng trong cái thứ.Có ba con rắn độc cứ bỏ qua bỏ lại.Thì mình sẽ thế nào.Mất ăn mất ngủ phải không.Cũng vậy trong thân này còn tham sân si.Tức còn trắng.Thì làm sao ngủ đi.Truyền hình cáp vị cổ đức.Hiqueen.Các công.Phải diệt trừ phiền não.Tiền lẻ.Còn lừng lẫy.Thì chắc ông đâu thúy an vui mà ngủ.Thực sự.Như quý vị đang giận anh.Giận tức bụng.Nhiều tuyến cảnh đi ngủ.Nằm hoài ngủ không được.Thì đó.Vậy thì còn tránh được lãnh giảm trong đầu làm sao ngủ được.Cho nên người tu.Đại gia cũng như quốc gia.Biết ba con rắn độc nguy hiểm.Chúng ta phải tránh.Hãy đuổi nó ra.Đừng chuối.Ba con rắn độc đó.Tôi tượng trưng rắn thứ nhất là trắng hữu nghị.Rắn hổ ngựa là rắn gì.Tức còn chứ.Trong đồng quê.Nước trên cỏ nhanh nhất.Nhưng hứa vậy.Đó là rắn tham.Rắn thứ hai.Là trắng hổ lửa.Hổ lửa.Là rắn gì.Là rắn tinh.Rắn rumba.Là rắn hổ đất.Nó chui vào hang tối.Mình không thấy.Nhưng gặp nó.Nó cắn.Cứ không.Làm trắng da.Như vậy trong ba con rắn.Nổi nhất hung dữ nhất là.Hũ nữa.Nhanh nhất là hữu nghị.Mà lì lợm.Lẩu.Chúng ta có đủ ba con rắn đó không.Ai có đủ ba con rắn đó.Thì phải làm sao.Bí mật trong nhà mình trước ba con rắn độc như vậy.Thì không thể nào ăn ngủ.Không ăn ngủ tức là đau khổ.Vậy muốn hết đau khổ.Phải tìm đủ cách để đuổi nó ra.Thế mà có người không chịu tiền.Được người ta queen đuổi ra.Còn nói.Được.Vậy đó đi không sao đâu.Như tôi thường nói.Chúng ta hay đóng giận ai nói trái ý liền đỏ mặt là ốm gì.Khi đó.Huynh đệ quy.Mình tôi rồi nóng giận coi không.Kỳ lắm.Bỏ đi.Thanh liền đó.Đánh từ vị đó bỏ không.Nói thế.Có nghĩa là.Đánh như vậy thì giữ như vậy không bỏ đi.Đó là.Không sợ con rắn hổ lửa rồi.Nên mới chấp nhận cho nó ở chung.Phật tử chống ngoài thế gian cũng vậy.Nhiều khi vợ chồng có chuyện cãi vã.Dự đoán.Sau ánh nắng quá vậy.Chồng liền lớn tiếng.Bánh tươi nóng vậy.Đừng có đụng tới.Gì giữ tránh nóng.Nên động tới đặt chén rửa liền.Đã không ngừng bỏ nên mới bảo vệ nó.Chúng ta mới thấy rằng trên đường tu.Nếu mình không can đảm.Không chịu dẹp bỏ những nhân đau khổ.Thì quá đau khổ kính sao cho khỏi.Thí dụ người xuất gia.Mà nuôi rắn hổ lửa.Hôm nào huynh vậy nói gì cái ý.Nổi giận.Chắc ai vậy ta.Tay bị tanh.Nên chiều nhóm chúng bị đuổi đi.Bị đuổi đi.Nè.Fi lên bờ.Hương nguyễn.Phật cứu độ con.Con bị đuổi ra khỏi chú.Bật cứu kịp không.Vậy cũng không biết làm sao cứ.Mình lắm.Tải trò chứa con rắn.Thì phải hiệp nó liền.Dẹp nó.Làm theo lời phật dạy chúng mình.Ca cổ.Cứu.Đằng này không chịu ghép đó.Chờ kết quả rồi mức cầu phật cứ.Ở thế gian hai mươi lăm.Là tội lỗi.Mà thấy của người ta vẫn cây cam.Tham người lính.Nhân bị người ta bắt.Trương vô kỵ.Nút dù khánh.Chắp tay cầu nguyện.Phật độ trì cho con được bao da.Thật là.Làm sao đổ như vậy được.Bởi nhưng mình không tránh thì quá đến.Thật cũng thua thôi không làm gì được.Đức phật từ bi vô hạn.Tình hình ngày vừa đón.Chúng ta từ ban đầu.Vì muốn tránh khổ cho chúng ta.Niệm phật trang chị đừng làm những điều ấy.Nhưng chúng ta không nghe thì khổ đến.Không làm sao cứu.Diễn viên người cha mẹ mẹ thương con đáo để.Đứa con trai mười ba mười lăm tuổi.Cha mẹ quyên.Công chúa thuốc.Công chúa uống rượu.Không cho chơi với mấy đứa trẻ hư hỏng trên da.Cắm đam mỹ điều.Cấm như thế.Đứa con thấy ba má mình khắt khe quá.Tại sao park.Mày cắt cái biết con.Nhưng điều đó phải cắt khi không.Chính trị.Là người đó.Khỏi những thói hư tật xấu.Trái lại còn không chịu đi.Ninh giao du với bạn tú.Đánh lộn với người ta đổ đầu chảy máu.Rẽ trái về nhà kêu ba má.Bằng máy làm gì được.Đi chơi ngoài đường ở chỗ ta đánh lộn thì phải gánh chịu.Chứ bà má làm sao có đủ.Trước bà má đã bảo đừng chơi chế đủ côn đồ du đãng.Bây giờ chơi với nó.Thì nó.Phải chịu chứ sao.Cha mẹ vì sợ con hư.Nên mới ăn cấm không cho con làm những điều đó.Nhưng đứa con không biết nên trước quả khổ.Cha mẹ dù có thương đau đi.Cũng không làm gì được.Cũng vậy.Thật dễ thương chúng sanh.Dạy cho chúng sanh pháp tu để hết khổ.Cho nên ngày thế giới đăng ký.Cách diệt lỗi lầm khi đau khổ.Nhân dân không cạo thì quá đâu có.Là đã cứu cho chúng ta khác khỏi khổ đau một cách trọn vẹn an lành.Chứ còn chờ.Gặp tai nạn đau khổ trường bất cứ.Dù có cứu được.Cũng không trọn vẹn.Chúng ta phải hiểu giá trị của đạo.Là tránh trước những nhân đi cha tội lỗi.Đi ra đau cổ.Giờ chán nên ông khổ.Đó là quyết.Giày dép tu theo nhân quả nghiệp báo.Người phật tử cũng như người xuất gia.Muốn hết quả đau cổ.Thì về tính nhưng.Những gì thuộc về nhân tố x ác thì tuyệt đối không làm.Ví dụ.Như có người thấy gia đình kia.Có một đứa con tương quý.Thấy rồi nè sang tâm đố kỵ.Sao mình không được trân quý như người đó.Do đúng vị.Nên gặp nhau chúc con cưng.Của người ta đi chơi.Điều gì đó.Vãi cả cái hình ganh tị.Đánh người ta lỗ đầu.Nên bị dính cầm tay.Chừng đó làm sao.Cái gì mình không cánh nhưng.Thì quá ác tới mình phải chịu.Mình biết.Vì ta.Cha mẹ cưng chiều.Comment vô phước nên cha mẹ nghèo.Không được như vậy.Thì thôi.Phước ai nấy hưởng mình đố kị làm chi cho thêm buồn thêm khổ.Biết suy nghĩ như vậy thì đâu có chuyện gì xảy ra.Truyền hình đức phật dạy.Người hay đố kị là người cái gì đau khổ.Khi có tâm đố kỵ.Thì phải dùng thuốc gì để trị.Bật dậy dùng thuốc gì hết.Chị tâm đắc kỷ.Tùy hỷ là sao.Tùy là theo chỉ là vui.Thấy người khác được cha mẹ cưng.Mình vui theo.Ảnh đó có phước.Được cha mẹ cưng thật là đáng mừng đám vui cho anh.Không có tâm đố kỵ.Thì đâu có đánh người ta.Hoặc chúng mình nghèo.tám người giàu.Thì mình cũng vui theo.Tôi rất mờ.Chào anh chị.Làm ăn có phước được khá giả.Nếu mình vui mình mừng dùm họ.Họ có biết mình không.Làm sao ghép ảnh.Đằng này.Thấy người ta làm ăn phát đạt và.Con mình nghèo.Nên chụp nhau không thèm nói tới tên.Không thèm chào người ta.Từ đó trở thành thật.Rồi dẫn tôi ghét nhau.Mai kia.Lỡ có chuyện tình trú.Tiền.Chị qua mượn họ không cho.Chừng đó có phải khổ không.Như vậy.Mặt phật dạy tùy hỷ.Thấy ai được tốt.Được vui mình đều mừng vui theo họ.Họ được.Coi như mình được.Thì không khổ.Còn nếu người thấy ai hơn mình cúi đầu gói thuốc không bằng lòng người đến cả cổ.Nhưng mà.Mặc bộ đồ hơi sơ sài.Người ta.Mặc bộ đồ.Hương.Thì cuối cần mặc tã.Mình đi tiếp theo.Còn bị tay lái xe máy.Cúng rằm mặt.Như vậy từ sáng tới chị.Mình cứ cuối mà.Không dám nhìn ai hết.Khổ thơ.Còn biết vui cho người ta.Hoài sướng không.Như vậy cổ từ đâu mà có.Từ tâm đúng chỉ có.Nhiều khi ăn nem chua.Mà.Người anh làm ăn phát tài.Người em làm ăn.Plane trận tướng nghèo khổ.Thì anh em cũng hết thân giao.Hết thân là tại người anh coi thường em.Hãy tải gửi em có anh đố kỵ nên tránh tai.Cầm đúng chỉ làm cho người ta đau khổ làm gì vậy.Chúng ta đi.Đâu rồi.Thì đi.Tăng tuổi hưu với mọi người chung quanh.Ai được tốt được vui mừng mừng với họ.Vui vẻ.Chia sẻ niềm vui hạnh phúc với họ.Thì có ai ghét mình đâu.Như vậy chúng ta sẽ hết khổ.Tâm của mình càng mở rộng.Cầm vui vẻ.Ngược lại càng hạn hẹp chừng nào.Bị cảm đau cổ chân lý.Tình hình là phải biết mở rộng lòng mình đừng khép kín đừng.Chỉ đường đố kỵ đừng sống ta.Thì chúng ta sẽ hết khổ.Đó là nói tránh những điều đó.Cái đấy.Còn nằm thêm việc làm nữa.Như thế.Chẳng những mình.Khổ mà còn được vui.Ví dụ tao ra đường.Một đứa bé đi học.Nghệ sĩ chân tí.Tắt đèn chạy lại đỡ nó.Buổi chia sẻ.Rồi lượng gặp gỡ lê.Suối yến đàng hoàng.Đưa nó ôm đi.Giúp nước hoa tai nạn bất thường đó.Nó công an thương mình không.Tự nhiên cái bình tĩnh lại nó biết cảm ơn mình.Chúng ta làm được việc đó có vui không.Làm cho bị cáo.Khổ đó là nguồn vui của mình rồi.Mai chịu gặp lại em biết tán nhé cảm ơn thì càng vui hi.Nên làm được một chút điều lành.Là tạo một cơ hội vui cho mình.Mình vui người cũng vui đó là tôi.Trên đường tu chúng ta phải hiểu thấu đáo tường càng ý nghĩa đó.Đừng nghĩ rằng.Ném được phần mình thì thôi.Còn ai khổ mặc họ.Phải nghĩ rằng.Tất cả đau cổ của người.Chính là đau khổ của mình.Giúp cho người là giúp cho mình.Nhớ nghĩ như vậy.Chúng ta sẽ vui hoài.Đi đâu làm gì chúng ta cũng vui.Ngược lại chúng ta có làm được các điều vui.Trong lớp váy quy y của quý.Phật tử có bốn câu kệ của phật kg.Ác mà tác.Chúng thiện phụng thành.Tự tình kỳ ý.Thị trấn.Phật giáo.Không làm các điều ác.Vinh làm các điều lành.Giữ tâm ý trong sạch.Là lời chư phật dạy.Không làm các điều ác.Lại dữ với luận ngăn ngừa không tạo các tội lỗi.Dân làm các điều lành.Đời sống chí tâm đạo đức.Việc làm.Giúp làm nhỏ nào.Mình cũng sẵn sàng làm.Đó là tôi.Chứ còn tung.Mà cứ nghĩ đi chùa tụng kinh lạy phật đủ rồi.Ai khổ mặc họ.Thì chưa.Thầy tu.Chúng ta sống trong lòng xã hội.Nên mỗi cái tốt mỗi cái dở của xã hội đều liên hệ.Ảnh hưởng trên mạng.Cho nên người khổ thì mình cũng khổ.Người vui mình cũng vui.Gì vậy bà chi rất nha.Cho biết khổ đi được vui.Đối lại chúng ta tu trong thực tế.Đừng nghĩ chỉ có cúng phật.Tụng kinh mới nhà tù.Hiểu như vậy là hẹp hồi chưa thông số.Thêm một nhịp nữa.Có nhiều phật tử biết làm lành đáng giữ.Mà cứ.Tai họa liên minh.Nguyễn tự nghĩ.Cả đời mình làm nè.Mà sao nay cứ thấy quả này mai cái quả kia.Nghĩ như vậy nên thúy tâm hết muối.Bởi vì khi tu cũng không đi tới đâu.Khổ cũng vĩnh cửu.Vậy thì tôi làm gì.Tôi tự nói nếu quý.Tử chưa bao giờ bị người đó làm phiền.Thì khi gặp mặt họ.Đâu có giận không.Chắc chắn là không.Còn nếu người đó.Đừng làm phiền mình.Khi gặp mặt họ.Tao thấy dễ thương hay dễ ghét.Thấy dễ ghét nhi.Dương vật.Do có sự quán hờn.Nên khi gặp lại chúng ta bực bội không vui.Có khi còn muốn làm cho họ đau cổ nữa.Đó là tôi ví dụ.Như vậy chúng ta nghĩ rằng.Mình chưa từng làm tối chưa từng hại người đó.Mà tại sao họ lại hại mình.Hiện tại.Mình chưa từng làm gì tối với họ.Nhưng đâu những năm về trước.Hay những lời trước.Mình đã từng làm khổ họ.Bây giờ gặp lại.Tự nhiên.Họ có ác cảm với mình đi.Đó.Làm gì chúng ta đã gieo nhân từ trước.Rồi cũng có những người.Chưa từng là bà con thân quyến gì của mình.Chưa từng là bạn thân của mình.Mà tại sao thấy mặt thì ta cứ liền.Vậy tranh dễ thương dễ vẽ.Đối với mọi người.Đó là do đâu.Nhi đời này.Hỏi chưa tạo dân.Hay nhưng tối với mình.Nhưng nhân đời quá khứ còn thừa.Tây ninh gặp lại thấy dễ thương hoặc dễ ghép ngay.Người mình thấy dễ ghét đó.Người khác lấy cái dễ thương.Chiếu thủy ta ghét nhau hết.Chắc trình doanh nghiệp.Có chồng cướp vợ phải không.Như vậy chỉ thấy rằng.Có nợ nần.Quan trái với nhau.Nên mới gặp lại.Nên nhiều người kể lại trong một tí.Mà có chị xin việc làm.Đi đâu cũng được nhận hết.Còn có chị xin chỗ thấp nhất.Cũng không được nhận.Giờ đó chị quán chắc cho hội bất công.Mà không biết tại nhân tố của mình đã tạo từ trước.Có lẽ đời trước.Mình làm cho nhiều người ghét.Nên bây giờ.Ai thấy mặt mình.Cũng không thèm nhìn.Không thể thương.Còn chị kia tình giúp đỡ cái này người nọ.Nên đời này trắng da.hai nghìn.Cũng thấy dễ thương.Dương vật dễ thương dễ ghét đều có nguyên nhân.Nguyên nhân ấy tự ái.Cũng từ mình mà ra.Chúng ta hiểu được.Lý nhân quả trong ba đời.Thì sẽ không còn thấp.Điều này nữa.Được.Hay bị dở.Đều có nguyên nhân của nó.Chứ không phải ngẫu nhiên mà ra.Nhưng người thế gian không hiểu nhiều vậy.Giờ đó cứ quán chắc xã hội bất công.Ưu đãi người này.Bạc đãi người kia.Ai được ưu đãi.Điều cho phước lành của họ.Ai bị bạc đãi.Điều cho những tội lỗi của họ mà ra.Hiểu như vậy chúng ta mới thấy.Sống trong cuộc đời.Mình công quán.Hờn giận ai hết.Người sử sử sáu.Mình không trách họ.Mà chắc mình hồi chưa con khéo tu.Nên bây giờ bị người ta bạc đãi.Cứ tự ngắt.Tại hồi xưa mình không khéo tu nên bây giờ bị người ta bạc đãi.Cũng đúng thôi.Đối với người được ưu đãi.Thì mình khen hồi xưa.Chị anh ấy kéo tôi.Nên bây giờ.Nước người ưu đãi.Đó là gương cho mình bắt chước.Giờ nghĩ như vậy nên không ghét người được ưu đãi.Cũng không buồn.Khi mình bị bạc đãi.Như vậy là người biết tu.Chẳng những giới cư sĩ.Mà giới xuất gia cũng vậy.Có người ở trong chúng.Ai cũng thương.Có người ai cũng ghét.Cứ mỗi khi vì tao.Nói nhận với mẹ mình.Kim anh tuấn vũ.Cũng phải thôi.Tại hồi xưa mình không khéo tôi như vậy có công nhận không tiền ăn hết.Thấy người tu được thư.Mình mừng theo và bắt chước.Ráng tu tivi sau sẽ được như vậy.Two.Là không có tâm quan hệ không có tâm đố kỵ.Nếu không hiểu chúng ta cũng giống như người đời thôi.Ở trong trứng.Thấy hay được thầy thương hơn dậy rủ nhau ghét cay ghét đắng.Người ta.Đó là tâm đố kỵ.Clip đấu kiếm cách này cách kia hải việt nam.Như vậy thì thật là trễ.Không xứng đáng với tư cách một người xuất gia chút nào cả.Giờ biết rõ được lý nghiệp báo nhân quả trong ba đời.Chúng ta mới có giận không quán.Còn không biết.Thì chúng ta dễ hướng dẫn quá.Là chướng trên đường tu.Đức phật nói pháp tứ giác.Một là củ đế hay là tập lý ba là diệp đến bốn là đậu đi.Củ đế là cái khổ của kiếp người.Tranh già bệnh chết nhân dân là khổ.Các hướng khổ này tự nhiên.Thì có nguyên nhân.Có nguyên nhân nguyên nhân là tập đi.Nhiều thứ hợp lại thành nguyên nhân đau cổ.Nguyên nhân đau khổ rồi.Chúng ta phải làm sao.Phải tiêu diệt nó.Tình hình gọi là diệp đi.Diệt đế là tiêu diệt hết nguyên nhân đau khổ.Nếu diệt hết nguyên nhân đau khổ.Quả đau cổ chân.Muốn diệt hết.Chỉ cách dùng phương pháp để tiêu.Đó là đạo lý.Như vậy.Khổ.Là dân và quả của đau khổ.Diệt đạo.Lại như vậy.Quả quýt bằng giải.Nếu dùng đậu để tiêu diệt hết nguyên nhân tập đi.Thì chúng ta sẽ hết khổ.Khổ là nick vàng.Kinh gọi là diệp.Thiệt đấy là việc hết nguyên nhân đau khổ.Nên được an vui.Kinh điển.Phật dạy chúng ta.Đại lý nhân quả ngành nền tảng.Tích khổ nào cũng có nguyên nhân.Viết nguyên nhân rồi.Tiêu diệt nguyên nhân.Thi.Khổ mới hết.Phật tử chúng ta thường hiểu lầm.Do chúng ta có ghi tạo nhưng tham lam nóng giận.Nhân bị người ta trả lại những nỗi đau khổ.Lúc đó mình cứ.Ca cổ.Là do người khác làm cha.Mà không nghỉ gì nhưng tham lam nóng giận của mình.Mà chú cổ vì sao.Như vậy tôi là phải diệt nhưng tham lam.Diệp nhân nóng giận.Thì khổ mới không có.Ba cứ tham lam nóng dữ simmy.Không còn thì hết khổ nè.Sự kiện chúng ta còn khổ.Làm gì ba thứ đó có.Như vậy.Muốn hết khổ.Phải.Cặp nhân đi ra đau khổ.Nhiệt kế cặp nhân đau cổ.Thì được an lạc.Những gì.Không có nghĩa là nói suông.Mà phải có phương pháp.Phương pháp đó gọi là đạo lý.Tôi thường thấy đói đạo.Thật là thực tế.Là cụ thể.Chứ không phải huyền bí xa tôi.Nhưng phật tử chúng ta bây giờ biến động.Nhạc trữ tình huyền bí.Tại sao.Như quỷ.Tử vi.Mình còn nóng giận.Còn tham lam là còn đau khổ.Dương vật bị đau cổ là bệnh.Bệnh đất bắt nguồn từ sự nóng giận tham lam.Nhưng từ khi trùng sinh ra các bệnh khổ.Biết được vi trùng gây bệnh rồi.Thì phải kiếm thuốc trị vi trùng.Thuốc trị vi trùng.Là đảo đế.Tiêu diệt được vi trùng làm cho mình khổ.Kỳ quá khổ mới hả.Ví dụ người bị bệnh.Bác sĩ xem thấy bệnh này thuộc về vi trùng nào.Tìm được như trùng sinh ra bệnh ghét này.Rồi mới cho toa thuốc.Bệnh nhân theo toa thuốc ấy.Mua thuốc gì uống.Tử vi trùng sẽ chết.Bệnh được hết.Nhưng có người tới bác sĩ chuẩn.Lại không chịu xem bệnh.Không hiểu sinh ra thuốc.Mà cứ trách cây thưa bác sĩ.Cho tôi lành bệnh.Lúc đó.Trần.Ca sĩ cũng chắp tay vái lạy.Tội tình beat.Đức phật tử nói.Ngày lễ vui thầy thu.Chúng sanh có bao nhiêu thứ bệnh.Thực vật có bao nhiêu thứ tư.Chúng sanh có tám mươi bốn.không tiền não.Thì.Có tám mươi bốn ngàn pháp môn để chị.Thuốc nào trị bệnh đó.Bây giờ chúng ta tới.Không xin thuốc.Mà cứ.Tay.Kinh.Cho con khỏe.Chúc con vui cho con hạnh.Nhân dân.Thì phật phải làm sao.Cũng lắc đầu thôi.Phật chỉ có khả năng biết bệnh cho thuốc.Con tuần lấy thuốc về uống.Là của chúng ta.Đó là hạng người thứ nhất.Người thứ hai.Tiêu chuẩn bệnh lấy toa.Những niềm ta gì.Hoài.Đọc tới đọc đuôi đến thuộc lòng.Mà bệnh vẫn không hết.Cái này tới kiện thầy thuốc.Sao tôi đọc to hoài.Mà không hết bệnh.Bác sĩ sẽ nói sao.Tôi cũng bó tay luôn.Quý phật tử thì mình có giống như vậy không.Phật dạy kinh.Để chúng ta biết phương pháp tu.Bây giờ.Mình không chịu tu.Mà cứ đọc kinh cho vật như hoa.Đọc một thời gian chờ đó.Đầu thu mấy năm.Mà không hết phiền não.Kinh thuộc lòng bỏ phiền não không hết.Chắc là tại sao.Tại vì chúng ta.Hết người được pha thuốc mừng quá.Có toa thuốc hay.Cái đêm khuya người này người kia.Tôi có toa thuốc hay.Trời đọc thuộc lòng.Như vậy hết bệnh sao được.Trên đường tu chúng ta phải.Two.Chứ không phải chỉ thu mà bằng hình thức bên ngoài.Nghe kinh bát nhã.Đang sốt gì.Thuộc lòng câu đầu là.Quán tự tại bồ.Hình xăm bát nhã ba la mật đa thời.Chiếu kiến ngũ uẩn giai không độ nhất thiết khổ.Nghĩa.Bồ tát quán tự tại khi hành sâu trí tuệ bát nhã.Ngày xưa chí tâm vẫn đều không.Liên quan.Cả phủ nạn.Quý vị đọc từ trước đến giờ.Được mấy trăm lần rồi.Mà.Có qua hết khổ nạn chứ.Viêm vị là độc cho thu.Chứ không phải uống.Truyền hình.Phật nói lời vàng đình.Lời đúng sự thật.Mà mình chỉ biết đọc lời đó.Chứ không chịu.Ứng dụng tube.Nên không có hiệu quả.Rồi đổ thừa.Tu phật không có kết quả.Lỗi tại anh.Trong kinh.Phật dạy về trí tuệ bát nhã.Có chia làm ba phần.Văn tự bát nhã.Quán chiếu bát nhã.Dạ thật tướng bát-nhã.Ngày thái hư ở trung hoa nhí.Văn tự vấp ngã như con thuyền.Quán chiếu bất nhảy như chiều dài.Hai mấy đuôi tôm.Thật tướng bát-nhã như bờ bên kia.Người muốn qua sông.Đến bến đò.Có đò đậu sắn thuyền đậu sẵn.Những chế bước xuống thuyền cứ ngồi đối hoài.Không chịu chiều với.Không chịu quay máy.Thì chừng nào qua tới bờ bên kia.Chắc tui thuyền một có rồi chìm luôn.Chữ qua bờ không được.Chúng ta học văn tự bát nhã.Là học lời kinh phật dạy.Cái đến mình phải tôi.Trái tim.Tức là quán chiếu.Quán yếu là soi sáng lại nơi thân tâm mình cho những.Chắc vẫn làm.Nước gió lửa.Tổ hợp lại thành thân.Rồi thỏ vẫn tưởng.Hàng chuẩn.Đó là tăng.Thân tâm thì là tướng duyên hợp.Xem trận đấu.Chỉ thấy nói là một giả tướng tạm bợ.Chứ không có thật.Thấy rõ ràng như vậy nhất định.Cổ tích nào cũng qua hết.Thân đã không.Thì ai chửi.Đâu mà nói tai nạn.Mình đã không thật thì bệnh hoạn cũng không thể.Do tính.Tất cả đều công thức.Nên khổ nạn nào cũng qua hết.Không còn bị.Cách viết chữ nho.Từ không bị trở ngại.Chúng ta mới đến được bờ bên kia đó là thật tướng bát-nhã.Lời chúa dạy.An toàn.Như vậy người tu phải đủ ba trận.Văn tự quán.Rồi mới tới thịt tướng.Bây giờ.Chúng ta mới.Giang tử thôi.Mà đã hài lòng.Với chủ danh tử đó rồi.Thuốc làm bao nhiêu kinh.Đọc lại cho nhật nghe.Giống hệt như đứa bé đi học.Thuốc bài gì.Cá cho thầy.Xong là sếp cách lại.Như vậy làm sao chúng ta hết khổ.Làm sao chúng ta qua được bờ bên kia.Đó là chỗ chân thực.Mà lâu nay trên k quên.Ký hiệu mơ màng.Đường nữ đọc nhiều kinh là tôi giỏi.Cho nên.Có.Tử vi chùa.năm trăm mười lăm.Mà hỏi đã hết tiền ảo chưa.Thì chỉ bớt dùm.Hai chục phần trăm.Còn tám mươi% vẫn như cũ.Mấy cô ở chùa cũng vậy.Tu mười lăm.hai mươi lăm.Nếu hỏi hết tiền ảo chưa.Cũng không dám đối.Tại sao chúng ta tu mà không hết thì não.Làm gì không thật tình ứng dụng.Đúng lời phật dạy.Bưởi không ứng dụng.Nên tiền ảo không.Phim lão công.Tội lỗi không.Gì vậy.Mà vẫn khổ hoài.Người đời thường nghĩ quý thầy quý cô như chùa thì lúc nào cũng cười.Lúc nào cũng tươi vui.Nhưng có khi bức thư.Gặp một hai cô ngồi.Đó là tại sao.Tại vì con tim đấu nên chạm tới đỉnh buồn.Buồn muốn khóc.Tú mà không kết quả.Là gì tôi chưa đủ.Chưa đến nơi.Qua pháp thứ giấy.Chúng ta thấy rõ.Nhóm giáo viên đau khổ.Phim việt nam.Chứ không nói yêu diệt quả đau khổ.Trong kinh đại bát niết bàn có bài kệ.Nguyên nhân chữ hán.Trương thành vô thường.Thế khách dịp tết.Phân biệt nhiệt nhỉ.Cách diệt di lặc.Nói các hàng tiêu thường.Các hành là thân hành động.Tâm lý hành động.Tất cả sự phân biệt của môn.Điều gọi là hàng.Các thứ đó điểm du thường đều xinh đẹp.Trương thành vô thường.Quý chị ấy.Như lúc chúng ta còn trẻ.Thi đấu.Rồi lật bậc một thời gian nhìn lên đầu thì dài.Tóc bạc.Lực một lúc nữa.Thì thấy hết phân nửa tóc.Chẳng bao lâu sau nhìn lên đầu như là thú bông.Đó.Ru thường chuyển biến dần dần.Dạ không bao giờ dừng lại.Thân như vậy trong cũng như vậy.Một dòng chuyển biến không ngừng.Muốn sự muốn gì.Ở trước cũng vậy.Dương vật.Chúng ta đi được căn nhà bê tông.Chắc biết mấy.Nhưng năm mươi năm sau.Đón cũng phải thương.Có cái gì không đổi giờ.Không biến chuyển cho.Biết rõ như vậy thì được rồi.Là thật hay không.Nếu.Thì nó thấy nguyên diện không đổi thay.Còn nó đổi thay thì hết.Rồi cho nên.Các thành lập vô thường là phát thanh diệp.Như vậy muốn sự buông.Ở trên thế gian là vô thường là cái gì.Nếu làm vô thường là tên gì.Tức là đau cổ.Già khổ bệnh là khổ.Chết đặc khu.Vô thường.Mà đi tới vậy hoài vậy huệ là đau khổ.Truyền hình vô thường là như người lính quả đau khổ.Dì nói là phát tên gì.Tình hình chung cả không còn mãi mãi như vậy.Tân hiệp diệt quỷ.Là xin việc mà địa rồi thì trình duyệt như làm.Lặng lẽ là vui.Lặng lẽ đó là niết bàn.Hikaru thường tranh tử lặng.Clip bàn ăn lạc.Youtube mới là an lạc chân.Như vậy.Phật dạy chúng ta tu từ.Captions.Kiểm lần đến vô sinh.Là đau khổ.Rau xanh là an vui.Thế thì tube.Là tìm vui hãy tìm khổ.Mà muốn tìm vui.Thì trước.Mày biết khổ biết khổ.Mới tìm vui.Chứ còn ở trong khổ mà không biết khổ.Trong khổ mà nghĩ là vui.Thì tôi chịu bỏ khổ.Cho nền đức phật nước khổ.Để chúng ta.Nhận thức chín chắn cuộc đời là đau khổ.Chúng ta bước cố gắng tiêu diệt nhưng đau khổ.Diện tích nhân đau cổ thì.Như vậy có thể kết luận nào phật bi quan.Nếu từ khổ đi tới hết khổ.Thi đấu.Là đạo diệt khổ.Đưa chúng ta tới chỗ ăn gì.Vậy mà nhiều người mới nghe.Bật nước ngủ đi.Cuộc đời.Là đau khổ.Nè nói đi.Bật liên quan.Mà không ngờ.Nước hổ.Là chỉ cho chúng ta nhận thức như vậy.Để tăng tiền tiêu diệt nguyên nhân của nó thì đau khổ hết.Đau cổ họng.Được anh vui vĩnh viễn.Coi là vui nhất.Chúng ta là những hàng giả đang cố gắng.Đông dương lên cho mục đích an vui giải pháp.Cũng như người leo núi.Từ riết chân.Muốn đeo tia chớp.Thì lúc đầu.Lại khổ thêm vui.Làm dọc mùng.Là cổ.Nhưng khi lên.Chết đuối rồi.Ngồi im lặng không dám hát liền với khỏe.Thảnh thơi.Như vậy.Đang leo núi là khổ.Nhưng đến chớp.Làm vui.Cho nên trên đường tung.Chúng ta chịu khó.Làm cho bò.Tom s ở các răng đau cổ.Khi hết nhưng đó.Chúng ta sẽ.Công phu đó.Gọi là tu hành.Nhiều người nghe nói tu hành niệm f.Natu.Thì phải bị hư.Minh họa bảo vô chùa tu.Phải thức khuya dậy sớm tụng kinh ngồi thiền.Vậy anh muối ớt muối tiêu.What triệu đó.Chịu khó.Vậy mới là tu.Dì tôi làm mà.Youtube.Hàng.Nghĩa là two phải thực hành lời phật dạy.Chứ không phải tu hành là hành tây.Để kết thúc bài này.Tôi vẫn đời thiền sư mãn giác đời lý.Để nhắc cho cái gì thấy kinh phật và lời tủ.hai mươi khác.Lúc này gần.Ngày làm một bài thơ.Chung cư.Cách quay lại.Xuân đáo.Hoa cây.Sự trục nhãn tiền quá.Lẩu tuần.Thượng lai.Mạc vị xuân tàn quán.Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.Như vậy bài kể trên.Cây giống bà chị này không.Một bên là chứa hàng vô thường một bên đó.Xương khớp bách khoa nào.Bách quan khang.Tuần thứ.Tức là mùa xuân đi.Rồi.Thì trăm hoa rụng.Mùa xuân đến thì trăm hoa nở.Như vậy quá ruộng hoa nữ.Theo dòng thời.Xuân hạ thu đông.Thời gian chuyển biến thì sinh vật theo đó cũng chuyển biến.Thời gian là vô thường.Sự thật.Cũng vô thường.Như vậy.Môn vật trong cõi đời này.Điều chuyển.Như một dòng.Nó cứ trôi đi không rủ.Hai câu cá.Sơn tục nhãn tiền quá.Lẩu trùng đầu thượng nay.Cây cỏ hoa lá theo thời tiết đổi thay.Tay tanh tăng trưởng.Thì có người theo thời tiết cũng như vậy mới ngày nào.Bây giờ nó lại trên đầu.Tóc đã bạc hà.Như vậy không có gì dừng lại.Bốn câu thơ này.Nói lên dòng đời.Nạp một dòng sách nhiệt đổi thay.Con người cũng theo đó.Mà thay đổi không dừng.Nhưng hai cô.Đức lý thú.Mạc vị xuân tàn quá.Thịnh.Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.Chứ bảo mùa xuân qua rồi thì qua dụng.Bởi vì đêm hôm ở trước răng.Còn một cành mai đổ trắng xóa.Qua theo thời mà dụng.Chúc mùa xuân thì hoa nở.Hết luôn thì qua ruộng.Đến mùa đông.Là mùa thanh tái nhất.Đi thẳng cá không có bỏ qua.Dương tử.Đừng hiểu lầm rằng không còn một hoa nào nữa.Vì có một cành mai nở trắng xóa trước chùa.Cần máy.Để nói lên điều gì.Chảy nước.Nơi bình còn có cái chân.Tuyết chân thật đó.Không bị thời trang cuốn đi.Cái chân thật đó.Không bị vô thường tinh diệt bào mòn.Lớp vẫn nguyên vẹn ở nơi mình như cành mai nở vào mùa đông.Chúng ta thấy cái nhìn của các thiền sư.Đúng như cái nhìn của chư phật.Canh dịp diệt ruồi.Tích diệt làm chuối.Túi chủ lặng lẽ chân.Cái đó cầm.Cái đó mới là.Ở đây cũng vậy.Bản thân con người.Bản thân sử dụng.Bị thời trang lôi kéo.Vô thường sinh tử.Nhưng trong đó.Có một cái.Chưa bị thời gian chi phối.Chưa bị tất cả pháp làm cho tên gì.Nó còn chuyển toàn giống như một cành mai mùa đông.Vì thế chúng ta mới tu.Trên yêu tranh diệt hết thì còn gì để tôi.Trong các anh về.Có cái chưa từng tên gì.Nhà thiền thường thế giới dụ hình ảnh hoa sen trong lửa.Trong lò lửa.Cái hình thù.Mày qua sim vẫn tươi tắn.Đó là sao.Lò lửa.Chỉ cho thanh này vô thường.Cảnh đời vô thường.Đổi thay giống như lò lửa đang thiếu đốt.Tuy nhiên trong.Có một cành hoa sen tươi thắm.Không bị thứ gì.Nằm trên nút cu hiếu.Đây là chỉ cho cái thật mình.Nó sẵn có.Vượt qua.Tất cả lưu thường.Tất cả tranh vẽ.Giờ đó.Chúng ta mới có khả năng thắng hát.Quay.Cách vô thường.Tử vi.Các chân thường chân.Đó là mục đích chính.Của người tu chúng ta vậy.Đề tài cho nói hôm nay rất bình dân người đời.Tích quan trọng dùng hết tâm lực lo.Diệp túi bên trọng cải lương nào.Tất cả chúng ta có mặt trên thế gian này.Điều cho không sáng suốt nên thường đầm lửng.Những điều không quan trọng hay ít quan trọng.Chúng ta dùng hết tâm lực để lo.Còn những điều tối quan trọng là không để ý không bàn tới.Tôi sẽ tuần tự giảng giải điều này.Tất cả thế rõ.Như cuộc sống hiện giờ có bao giờ.Ăn uống.Ở.Trong đó.Chúng ta đó dịp nào nhiều nhất.Thường người ta lo ăn nhiều.Tối ngày chạy lo ăn.Nhưng thật ra.Nếu nhịn ăn mấy ngày có chết không.Không chết.Cái đói là uống.Nhìn.Hai ba ngày mới chết.Nín thở.Vĩnh bao lâu chết.Chồng.Thử răng.Mà không thích vô là chết.Vậy mà người ta lại quan trọng ăn với.Còn thở đang sao thì không biết.Rõ ràng.Dịp tối quan trọng để đơn à.Con gì không quan trọng thì dùng hết tâm lực vào đó.Dương vậy mới thấy cái quần lửng của chúng ta thật đáng thương.Bước qua phần thứ hai thân và tâm.Tức thể xác và tinh thần cái nào quan trọng hơn.Chúng ta thường lo cho thể xác khi tinh thần.Thấy phát đôi cho sạch đẹp sung mãn.Còn tinh thần thì có nghĩ tới.Nhìn chung.Con người chỉ nặng về thể xác.Bài kinh nghiệm phần tinh thần.Trong khi tinh thần điều khiển từ xa.Ví dụ từ trong nhà đi ra đường.Tao khởi nghĩa trước rồi mới đi.Làm việc gì cũng vậy.Khởi nghĩa trước rồi mới làm.Chó toàn chân thành chỉ huy.Mà chúng ta lại không quan tâm.Chỉ quan tâm thủy sách.Nhưng thử hỏi chúng ta lo cho thủy pháp được sung mãn.Mà nó còn mãi không.Lo cho máy nó cũng bậy hoa.Nồi lẩu nhà cửa tiền bạc.Cơm ăn áo.Nhưng khi nhóm.Tất cả những thứ đó còn hai.Nó để ngày mai.Thì nó làm gì.Vậy mà chúng ta cứ lo lo ngày lo đêm.Là hết sức là do.Cái dữ không được mà dồn hết cho nó.Còn cái chủ.Thuốc đấy.Chị quyên là không để ý mặt tình nó ra sao thì ra.Như vậy chúng ta sáng suốt không.Đó là vấn đề chúng ta cần phải xét lại.Để khỏi nhầm lẫn.Nói tâm hồn.Thầy trinh thầy là cái chỉ huy.Sắp đặt cho cuộc sống.Thì chúng ta.Phải lo cho nó tốt đẹp.Cao quý mới phải.Còn thân tạm bợ này lấy chồng cho anh cũng được.Thế mà ta làm ngược lại.Đó là điều thức sai lầm của đa số người thế gian.Bây giờ nói tôi là thế nào.Nhiều người bảo ăn chay lạy phật nhiều là tu.Ăn chi lạy phật cũng thuộc gì phần thể xác.Còn bộ chỉ huy thì không lo.Gì vậy.Tôi cũng có nhiều cá.Tu bằng hình thức tạo phức tạo duyên.Quạt đu bằng cách lọc bỏ cấp dụng tưởng.Cho tâm được trong trắng thanh tịnh.Trong hai cách tu tiên.Cách chụp sao mới là quan trọng.Bởi vì căn là gì chỉ huy nếu chỉ huy tối thì thân miệng.Làm cách gì tốt.Cuộc sống theo đó quý.Còn chú chỉ phần dệt.Thì có.Nhưng tâm còn phiền não.Thiệt không giải quyết được mọi góc roaming sang tử.Đó là điều quan trọng người tôi chúng ta cần phải.Muốn xây dựng muốn dạng đọc cho tinh thần được trong sáng tốt đẹp.Thì phải quay lại tên trách mình.Tất cả chúng ta hiện giờ.Có ai không biết tham lam nóng giận si mê là tối đâu.Biết thì mi.Mà không nỡ bỏ.Truyền hình phật vỡ chiến tranh thật mê muội.Rất đáng thương.Bình thường không việc gì.Thì thấy rất hiền lành.Nhưng gặp việt cái ý niệm đổi tâm đồ dùng.Nóng giận như vậy là đã sai rồi mà còn bảo vệ.Giận của mình.Tải cái này cái nọ trên tôi mới giận.Cả bảo vệ.Thì làm sao bỏ được.Đức người nào giận.Mà nói lỗi tại tôi.Lý đánh không nên như vậy.Thật là xấu hổ.Không dám nhận lỗi lầm chấp nhận mình đúng người sai.Nên không bao giờ chịu sửa đổi cực nóng giận của mình.Con người thật là mâu thuẫn.Đến trước phật thích hà lũ lụt.Mong cho con được đánh thuốc thanh tịnh.Mà vẫn thấy tấu công chịu bỏ.Thực tế.Phật tử vẫn còn đúng.Tao nói nóng giận.Làm cái nỗi.Còn tham lam bưu đi nằm bên trong khó bỏ hơn nữa.Người tham lam có.Triệu muốn hai triệu có hai triệu bốn mươi ba triệu.Không dừng lại bao giờ.Có ích muốn nhiều.Cũng không bao giờ thấy đủ.Chúng ta tưởng tham không dính dáng gì tinh.Nhưng thật tình em là cha đẻ của xuân hạnh.Ví dụ trai trợ thấy món hàng vừa ý mình muốn mua.Nghe người bán nói năm trăm.Mình trả ba trăm.Mì cay chua chịu bán.Lúc đó có người trả bốn trăm người ta bán.Vậy là mình nói cất lên.Rõ ràng.Giận.Mở ra.Đó là những cái tham nhỏ.Chưa phải trong tầm tay của mình.Còn những cái kem trong tầm tay của mình.Đá quý đã kết nó.Minh phát xây dựng cái đâu nữa.Thí dụ.Mình vừa tắm được cái lục bình vừa ý bất thần với cháu chỉ tay nằm chết bị.Lúc đó cần nóng đừng đổi ý.Mình là áo ôm cầm.Cái nóng giận đó do tham của quý.Muốn giữ bàn.Ninh bình mới tân hợi.Như vậy có thể nói.Tất cả từ nấm giận và bắt nguồn từ lòng tham.Người ta muốn được khen.Được doanh thơm kim tú mà bị người chơi thì nổi nóng liền.Tham danh tham nhũng tham tại thăm.Than cái nào mà không được.Cũng chỉ đến sân hận cả.Trong lòng tham quốc từ simi mà ra.Nhưng bạn sống của chúng ta qua một ngày.Làm mứt một tầng.Cuộc đời vô thường.Về đây sống chưa chắc ngày mai đã còn.Người thấy.Lý vô thường là thấy được lẽ thật.Do vô thường.Thử ca không thích lại là chết.Bảng xếp hạng.Đâu có đảm bảo dài lâu.Nhưng nghe ai nói.Thì mình buồn mình cứ lại.Còn bia nó dài.Đóng đinh trăm tuổi là vui liền.Không phải timi là gì.Chúng ta thường đóng với những ảo tưởng.Mơ ước.Không có lẽ thật.Đó là gốc từ gmail.Nếu ai đối mạnh bình yếu tăng.Cuộc sống trong hơi thở không hiểu sao được.Nói vậy biết vậy thì cười thôi.Không giận hờn ai.Vì không có trí tuệ.Cây sống trong ảo tưởng.Không đúng ngã thơ.Linh tâm cho tham lam sân hận.Đủ thứ tiền ảo che lấp tăng chân.Từ simi cho rằng đời sống cả trăm năm.Nó tạo dựng.Không có nghỉ cùng.Tính chất thử cũng chưa rồi.Kinh dị ma cả một đời người mấy chục năm.Trung tâm lao vào hình thức vậy.Không nghĩ tới tâm tư của mình trong sáng hay tối tăm.Chúng ta không biết trao dồi tâm trí.Cuộc chiến mình chút nào hết.Mà lại đuổi theo những cái cảm bự bên ngoài.Đời này tao.Xây dựng núi lưỡi chết đi thì tiếc nuối không võng.Nên rồi cái trở lại nữa.Thế nên phật nói tin đây là gốc của luân hồi.Chúng mình chửi đi chửi lại không giải thoát được.Gốc từ simi mà ra.Từ shinbi chúng ta có đủ thứ tay này.Danh vọng kim y sắc đẹp.Bởi nghĩ mình đẹp nhưng ai chơi xấu thì giận.Biến mình không nên chị giận.Người ta cứ tưởng tượng gì mình.Chiến sự thật.Chắc gì mình đẹp.Chắc gì mình ta.Chắc gì mình không.Dân gian kem thủy nuôi cá trê thì không chịu.Như vậy.Có phải hiv không.Con người chịu hết khổ này tiếp nối khổ kia.Không phát được làm gì.Mấy giờ.Nếu chúng ta biết rõ mạng sống vô thường.Thân mỹ không thật.Không là gì trong xã hội này cá.Thì có gì để tự hào nào bạn.Ý mình là rơm là rác.Tự nhiên ta sẽ buông bỏ được những thứ tạm bợ quanh mình.Sửa đổi những thói hư tật tú thành cho tốt.Vip thân này không có giá trị chân thật.Thì chắc không còn đắm miếng đó nữa.Tam bích dương lên tìm cái chân thật.Đó là biết lo cái đắn đo.Bỏ cái đánh bỏ.Kiểm tra kiểm lại ba điều.một là mạng sống trong hơi thở.Ai là tân này hư đối tạm bợ.Không có gì quan trọng.Ba là ta vẫn còn nhiều khiếm khuyết cần phải tôi sữa.Nhớ như vậy.Chúng ta.Trung vào dịp tu dễ dàng dạng lộc trong trong sạch thanh tịnh.Định hóa được thân tâm rồi.Thì cứ hình thức vật chất trong cuộc sống này.Không thể lôi kéo chúng ta được nữa.Đó là một lễ.Thập nhị.Cái nhìn lại cái thân này.Làm đ* ra hôi thối.Giống như cái bô địa chỉ.Có ai đi ngang bịt mũi.Mình cứ cười nói tránh đường cho cái bô đi.Người bị đâu có khổ.Rõ ràng lưu đê chúng ta sống trong đêm.Bây giờ mới đang lên.Mới ký được thẻ từ.Đời sống của mình mới an lành tự tại.Lúc nào cũng nhớ từ tivi camera tham lam.Từ tham lam phân cho nó những.Ba cái này làm phiền não rất là.Cần dẹp bỏ.Chứ không thể nuôi dưỡng.Nhưng chúng ta.Có bệnh.Viết sai.Mà không can đảm cửa liền.Hiện từ từ.Như vậy đối tượng máu ngộ đạo máu thành phật giáo.Bùi thị thu là phải dùng trí tuệ.Cái đúng như.Cái gì ảo tưởng phải trừ bỏ.Dương vật.Mới hết w.Make me.Mới hết khổ.Chúng ta không nên không dám nhìn thẳng.Không dám bỏ.Chị không bao giờ được an lạc giải thoát.Khổ đau không phải từ đâu đem đến.Mà tại chúng ta không sáng.Không có trí tuệ.Có người nghe phật dạy đời là khổ.Tân lập vô thường dân dân cho rằng phật đi quanh.Nhưng không ngờ thấy được lẽ thật đó.Cởi mở biết bao nhiêu.Không còn đeo đẳng đau khổ nữa.Giờ không biết nhìn nhận như vậy.Nhân thủy thế gian đau khổ vô cùng.Hết đời này cái đời cát không lúc nào hết buồn hết lo.Chúng ta thử nghiệm đại trên thế gian này.Từ người giàu cho tới người nghèo.Có ai không khổ đâu.Coi chống toàn.Mỗi người khổ mỗi.Có người khổ vì thiếu thốn đói.Khổ vì cô ấy quá.Có người khổ vì gia đình không hạnh.Ai cũng khổ.Không có ai vui trọn vẹn.Vậy mà phật nói cuộc đời là khổ.Thì bảo đạo phật bi quan.Rõ ràng con người luôn chạy chú sự.Chúng ta có dám nhìn vào sự thật mới có thể can đảm tiến.Viết một đời như thường.Để ngày nào.Giờ nào mình còn sống.Thì cố tơ tằm dệt những thói xấu.Chị nhớ mạng sống trong hơi thở là hết tham gia.Nhớ thương đầy vơi.Thì bớt ngã mạn.Tự nhiên ta trở về cuộc sống chân thật của mình.Đói là người có trí tuệ sáng suốt.Tom là trang luyện trí tuệ cho được đánh trước được tốt đẹp.Đó là điều tiên quyết.Tháng này dầu sửa sang lo lắng máy nó cũng bại hoại.Cũng chỉ là tấm thân hư thối thôi.Tất cả cái được đó đều là đường để mất chứ không phải được để còn mà.Vậy mà chúng ta cứ cắm đầu lo thôi là lo.Còn dịp nghỉ lửa gạn lọc cho tâm trong trắng.Tốt đẹp.Thì ít quan tâm tới.Phần nhiều phật tử đi chùa học tập.Chỉ muốn tu để được tao sung sướng hơn rốt đức hư.Đẹp dễ thương.Chứ không muốn thấy đúng nè.Không muốn giúp tim.Giác ngộ giải.Trong giàn thiền tu là vạn lộc nội tâm.Giống mười một gặp nước đức.Chúng ta nóng tú cho nó trông.Nóng lạnh rồi thì nước trong.Nhưng cặn bã vẫn còn dưới đáy hồ.Nước vậy nên thì chúng ta nồng lụt trở lại.Bây giờ muốn đóng hoàn toàn trong.Không có cảnh cáo nữa.Thì phải lọc qua một cặp khác.Cũng vậy.Tham sân si là cảnh cáo.Nó làm quyết tâm trí mình mờ tối.Bây giờ chúng ta phải.Váy dạng cho nó nắng xuống chứ.Nắng chú ruồi thấy đọc bỏ nó đi.Lúc đó.Tâm bình mới trong trắng.Tâm hồn trong sáng.Không còn đau khổ nữa.Còn tâm hồn tới tâm thì đau khổ.Không có này giúp được.Đó là điều.Chúng ta có hai thứ tâm.Tăng cân diệu kỳ duyên.Và tâm thanh tịnh hành chánh không.Khi chúng ta nghĩ tối kìa.Thì tâm thế luôn thay đổi.Iwin điện mãi như vậy.Thí dụ có người nói trái ý.Mình vẫn biết hả đó là chăm chú.Nhưng thời gian tao.Hỏi làm gì vừa ý.Mình niềm vui vẻ.Thương mến họ.Đó là tâm linh việt trì duy.Duyên thuận thì rất tốt.Lịch thi nat test.Chứ không cố định.Đã là cách điều trị duy.Thì không phải thật mình như vậy.Không ai cả ngày giận hoài.Cũng không ai cả ngày ghét hoài.Thương kiếp buồn giận.Điều trị viêm lộn qua đảo lại không cố định.Vừa dẫn đó trời thương vừa nếp đó trời mưa.Đổi thay noo.Phật dạy.Phạm tiến duyên hợp điều hương giả.Vậy mà chúng ta chỉ tốn cái giả.Bỏ quên tên.Cả ngày đem tới sức lực để lo lắng.Nhìn dữ.Vết thương cảm bộ này.Đức tâm.Thức tinh thần.Chúng ta giữ phần hơn thua phải váy tốt xấu.Được mất.Đó là tâm bình tâm tôi nghĩ phải tâm tôi nghĩ quý tâm cho vui buồn thương ghê.Có chửa.Không thử có.Tranh phong thủy.Lucy nhiệt như vậy bà bám vào đó.Phần trăm mức mình luôn có đáng thương không.Phật bảo chúng sanh vô ba nghiệp mà đi trong tâm tử luân hồi.Ba nhịp là thân niệm rẫy.Ý ý nghĩa tối thì mềm đối tốt.Hân làm tú nên nghiệp dẫn đi trong ba đường ác địa ngục.Nhạc quỷ trúc xanh.Nếu ý nghĩa.Kỷ niệm đốt phải.Thân làm phải.Doanh nghiệp dẫn đi trong ba đường làng trời người atula.Tránh nhân tạo.Lại.Những câu buồn thương giận ghét của chúng ta.Anh đói là chủ tạo nghiệp.Muốn nuôi dạy các anh tử mà bán vào đó.Thì không bao giờ giải thoát được.Chỉ là phước máu hoặc tội nghiệp.Dẫn đi trong đường làng hoặc đường giữa thôi.Ban đầu.Chúng ta tu thì tập bỏ những thứ xấu.Từ đó đến các yếu tố từ thiện cũng phải bỏ đi.Nhưng thường không ai bỏ cái trước cả.Uống kháng sinh nên được tân cổ lòng.Thành ra cũng quanh quẩn ở canh tử thôi.Chúng ta chưa tìm ra kết thật mình.Thì chưa thể được an vui vĩnh viễn.Kỹ thuật đó lục tổ nói.Không nghĩ thiện không nghĩ ác.Cái gì là bạn lai diện mục của thượng tọa minh.Vậy khi tắm thằng kia hàng.Mà không có nghiệm thì mắc luôn.Lúc đó mình đi đâu.Không tạo nghiệp và giải thoát sanh tử.Còn đi đâu nữa.Chúng ta ai cũng chẳng có cái không tạo nghiệp.Không bị nhiệt dẫn mà không chịu nhận.Cứ những cái thảo nhi.Cách phân tử là mình.Rồi khóa nắp cái bình thuận.Bán lai truyện.Tương lai của mình.Nó bị khoảng cách biển nghiệm hiện điện áp.Chừng nào vĩnh niệm đó lặng.Thì mặc thật tới hiện tiền.Vậy lúc nguyễn thiện.Chưa nhận xét.Mặt thật kia ở đâu.Bình thường chúng ta thấy biết tất cả.Mà không thử nghiệm phân biệt.Cái thấy biết đó.không₫.Hiện tiền.Vừa khởi phân biệt thì nó cuốc đi.Chứ không phải.Không phải thiếu chẳng bao giờ.Chúng ta chỉ theo diện doanh nghiệp.Thì thích chân thực phẩm.Khi nào rừng nặng trách nhiệm doanh nghiệp thì nó hiện bằng.Truyền hình các tiểu thương thường nói.Tại ông không nhận chứ không phải không có.Có ai không thấy không nghe không biết thấy nghe cảm giác biết.Nhưng ở giai đoạn đầu chưa kỷ niệm phân biệt tốt xấu hơn thua.Thì cái biết chân thật không sang.Khi tâm thử nghiệm phân biệt.Là chuyển sang cái biết anh việt rồi.Thấy cứ thấy nghe cứ nghe.Có người đầu thiếu đâu.Nhưng ai cũng than kiếm không ra phật.Sự thật thì luôn hiện tiền đi đâu chúng ta đâu cần phải tìm kiếm ở đâu.Khi chúng ta bùi thiện không có hôn trầm.Những điểm nghỉ dưỡng tăng cân nặng xuống.Giấy li.Tao thấy nghị quyết rõ ràng.Tức là.Vẫn tĩnh vẫn biết như thường.Cái biết đó tao không động không kịp.Thông tin diệt như các nguyện vọng cổ.Đó là mình đã có sẵn cái không động không tin được rồi.Chỉ cần các ông chạy theo cái đó.Thi thứ gì được với cái không đó.Đó là giải thoát sanh tử.Gì cái động tiếng việt tạo nghiệp đi trong phân tử.Còn tuyết không động không sang vị.Không tạo nhịp sinh tử.Chế linh đóng.Dưới cái không động.Lời giải pháp tôn tử.Cần gì tìm kiếm ở đâu ta.Trong giàn thiên lý.Cưỡi trâu đi tìm trâu.Cổng phật mà đi tìm phật là thế.Gì vậy trong kinh pháp hoa chàng cùng tử hay chưa được bạn tặng cho hồng ngọc.Bỏ trong túi áo.Anh ơi lang thang hoài.X quên mất mình có hàng.Được bạn chỉ thắng.Mình nhớ lại mình có thằng ngọc trong túi áo từng lớp. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com