Thương Là đau Phần 2 Tình địch Xuất Chúng - Mc Anh Sa

thương là đau phần 2 tình địch xuất chúng - mc anh sa

Xin chào tất cả quý vị và các bạn những thính giả của chợ tình rất vui được gặp lại quý vị vào khung giờ phát sóng còn thuộc.hai mươi:mười tối hôm nay.Bài tập chuyện này sẽ có sự xuất hiện của một nhân vật mới một chàng trai có thể nói là nổi bật từ ngoại hình cho đến nhà.Và rất có thể chàng trai này sẽ là người có sự ảnh hưởng rất lớn đến câu chuyện tình yêu giữa hà.Mi và gia huy người đàn ông vốn chỉ xem cô là hình bóng thay thế của một người phụ nữ khác với thầy chàng trai đó.Người như thế nào và họ đã gặp nhau trong tình huống ra sao xin mời quý vị đến với nội dung của tập truyện ngày hôm nay.Lắng nghe tâm thì quý vị đừng quên ủng hộ anh sạc cũng ngồi kiếp trở tình bằng cách nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút.Chỉ cần cảm ơn mọi người rất nhiều con ngay bây giờ chúng ta hãy cùng nhau đến với nội dung chi tiết tập hai của bộ truyền.Thương lái đò tác giả nguyễn phương qua phần diễn đạo của ánh sáng.Gia huy lần này không nói gì cả hả mê sau khi hỏi xong vẫn cố.Nhìn áo ngủ của mình.Thời gian trong nháy mắt nhưng lại.Sau đó có nghe thấy gia huy chậm chạp để nghiêm túc trả lời.Anh chưa từng nghĩ đến.Anh đã làm sai một số chuyện.Nhưng mà kêu thế nào.Anh cũng chưa từng mang cô ấy ra so sánh về.Anh đã nghĩ việc tại bên anh là lấy được nhiều nên đã không trân trọng em.Nhưng mà khoảng thời gian xa nhau này.Anh không dám nghĩ đến cảnh tượng.Em cũng có bất kỳ tên đàn ông nào ở cùng với nhau.Em cười có bọn họ.Điều khiến cho anh cảm thấy chán ghét.Trong hai tháng qua.Anh có mấy lần tưởng tượng nhược đã bản thân.Cơm thử nghĩ sẽ chết đi.Để cho em phải hối hận thậm chí còn nhớ đến em thì liền khóc.Ảnh rõ ràng là yêu em.Nhưng mà lúc biết được thì lại quá muộn.Thẻ nhớ.Anh chưa bao giờ đi .Muốn nhường em cho người khác cả.Hàm yên hà nội xong thì môi giật giật một lúc lâu sau mới có thể bình tĩnh tiếp lời.Những lời nói của anh là thật lòng sao hãy chỉ là lừa gạt em để trở về.Rồi sau đó lại tiếp tục theo đuổi đoạn tình cảm kìa.Giờ đã biến em trở thành con gái.Nếu như em không tin anh.Anh có thể thể.Nếu nhận nói sai.Thiên lôi đánh cột lưỡi có ảnh đi.Hả mình không biết từ lúc nào đã đưa tài sở mặt của gia huy càng người của cô đều có chút hoa.Những lời này là lần đầu tiên quan hệ thấy.Sau đó cô tự hồ nhìn thấy chuyển trong hai tháng này hắn đã từng trải qua.Vô số bóng tối dày đặc phủ kín gương mặt khổ sở.Cùng mà mệt của hắn.Gia huy không nói.Ánh mắt có chút trầm xuống chăm chú nhìn động tác trên tay của cô ngón tay từ thái dương của.Mi giật xuống rồi lên sóng duỗi thẳng tác rồi cuối cùng rơi trên đôi môi của hắn.Anh sai rồi đấy.Đừng có nói linh tinh như vậy nữa.Đàn ông đâu thể nào đem mấy lời thề ra nói bừa nhưng.Theo như thế nào thì em mới chịu tin anh đây.Về nhà với anh đi.Hôm nay.Anh nhất định phải đưa em về.Chúng ta sống cùng với nhau.Những hiểu lầm cái vá dẫn rối.Cũng là điều hết sức bình thường.Chồng nóng này thì vợ nhiều nhịn.Em không hiểu nhìn anh cũng mặc kệ.Yêu em đi .Hà mi không kịp đáp lại.Người nó lại như vậy bá đạo mà lái xe đi.Ăn vừa nói gì.Hai chữ vợ chồng khiến cho cô ngay ngắn cả người.Cô chưa từng tin tưởng tình cảm của hắn dành cho cô.Kéo dài đến cả đời.Chứ đừng nói đến cái duyên vợ chồng.Nhưng mà lời này trên môi của hắn cô đã hai được rồi.Cũng lưu vào trong tâm khảm.Nếu như là những lời dối trá cô công tình nguyện một lần được nha.Cùng lắm là cô lại đòi thêm một lần nữa.Kể cả nếu như ngày mai là ngày tận thế.Được nghe hai tiếng ấy cô cũng cam lòng.Khuôn mặt tuấn láng kia hiện lên một vài hôm tới cùng với dữ dằn.Hà mới thở dài.Bởi vì không biết kiếp này có lẽ mình không thoát khỏi tay của hắn nữa.Môn kế cũng không được siêu sinh.Trên xe chở về thế gia huy không nói tiếng nào.Hà my thì vẫn duy trì sửa chữa mặc nhiều trước.Tốc độ sạc cực nhanh.Chồng radio.Không biết có phải trường hợp hay không.Tắt đèn bài hát.Cry on my shoulder.Bài hát này cực kỳ hay và ý nghĩa.Ở trường hãy thử nghe một lần.Đoạn này tạm gì.Nếu như bầu trời nơi em tắm tối hãy cho anh biết.Có một nơi trên thiên đường mà chúng ta sẽ đến.Nếu như thiên đường cách xa hàng triệu năm.Chỉ cần gọi anh.Anh sẽ khiến cho em hạnh phúc.Khi những điều tối trở nên lạnh giá và ô buồn.Khi những ngày trở nên khó khăn đối với em.Anh sẽ mãi nơi đây bên cạnh em.Hà mi tay phải gác đền cửa sổ xa.Quay đầu nhìn chằm chằm ở nơi nào đó không biết tên là bên ngoài.Đền đường cứ từng chiếc từng chiếc thụt lùi.Lưu lại trong tầm mắt một túi bóng trắng thật dài.Chuyển qua một đầu phố náo nhiệt.Người đi đường dần thưa thớt.Tốc độ sạc của gia huy càng lúc càng nhanh.Anh đi trễ một chút.Không biết vì sao hàng mới trong lòng có chút căng thẳng khó hiểu.Quay đầu nhìn hắn.Ghét một tiếng.Gia huy bỗng một cứ dẫm lên chân phanh.Bánh xèo trên mặt đất kéo ra một dấu vết thật dài.Anh làm sao vậy.Hà mi kinh ngạc hỏi.Gia huy quay đầu nhìn cô.Chồng mất lại mang theo chút tình của.Hà mi.Anh chưa tưởng điên cuồng như vậy bao giờ cả.Anh đi cẩn thận một chút.Có phải hay không.Anh vẫn chưa tỉnh rượu vậy.Nếu như vậy thì dừng lại.Hà mi nói xong thì phát hiện.Hình như người trước mắt vừa cười.Trong không gian mm.Không thể nhận ra ý cười trong đôi mắt kia mang hàm ý gì.The moving ở tiệm đến.Hà mi tháp phản xạ nghiêng đầu sang một bên.Nhưng mà người kia cũng không có ý định hôn môi.Bất quá là giám sát bên tay của cô.Dùng thanh âm trưởng thấp diệu nói.Em có muốn anh.Đúng không.Nhà nghỉ hạnh đàn chiều gạo chiều khách của vậy.Hô hấp của hà my trở nên dồn dập.Trong mỗi người được về nước hoa nhàn nhà trên người có gia huy.Bất động với mùa nước hoa trước đó.Hắn thường hay dùng.Mùi nước hoa này thoát vị ngọt.Mang theo hương vị gợi cảm quyến rũ.Trong cơ thể bỗng nhìn cột lên một cốc dục vọng khó nhìn.Hà mi không thể không thừa nhận.Cô đang bị người đàn ông này mê hoặc.Vừa dứt lời thì môi của gia huy lên hạ xuống.Mùi nước dừa sản lẫn với tiếng thở dốc của cả hai.Giờ huế có chút khẩn cấp.Cởi áo của đối phương.Tháo bỏ thắt lưng của mình.Ngón tay mang theo dục vọng với vào.Hà nội đánh nhau.Không khí cái mũi.Cổng thèm hơi lạnh ẩm ướt.hai mươi bảy môn lạnh lẽo rán lại.Trong lòng thì rực lửa nóng.Thể xác và tinh thần đều dao ra.Từ miệng đến lòng đều nóng lên.Rất nóng.Đến mức hận không thể nào hòa tan cả người.Độ bền nhiệt tình như hoa.Trong không gian chật hẹp.Còn thay đổi vài tư thế cùng với vị trí.Đến khi tiếng còi không ở phía sau vang lên.Mang hàm e từ trong chóng vánh kéo lại.Tất cả các cách dễ dàng và mồi đột nhiên biến mất.Giờ hủy buồn có già.Từ phía trên nhìn cô.Trong không khí còn toàn ra hơi thở tình dục nồng đời.Hai người đều thở dốc không nói gì cả.Hà mi giống như sống sót sau tai nạn.Thơ hồn hẹn từng hộp lớn.Nhược thủy phật phòng dưới rồi.Mummy.Nhìn chằm chằm vào hẳn.Một lúc nào thì mới giật mình tỉnh lại.Gia huy.Ảnh tiền rồi.Đây là trên đường lớn đấy.Gia huy đột nhiên n ra một nụ cười.Tiếp đỗ phần phết nhiều chuyện gì cũng chưa từng xảy ra.Tiếp tục lái xe.Hà mi đầu óc của mình thực sự là không tỉnh táo.Có một cái đã bị dụ dỗ.Thế nhưng thật sự cùng với gia huy.Trong lúc nhất thời lại cảm thấy đau đầu.Chính mình bị hắn khởi dạy tỉnh thú.Thời gian sau đó chiều cao thật chậm.Đường trường lưu thị lưu.Hai người mới có thể trở về nhà.Giờ huy đỗ xe trước cửa nhà.Sau đó khi cô còn chưa phản ứng kịp.Tiền hàng xuống xe mở cửa cho cô.Làm một động tác cúi người xuống.Đến nhà rồi.Xin lỗi.Vì những hành động vừa nãy.Nhưng mà thật sự thì anh đã hạ quyết tâm.Hôm nay nhất định bằng giá nào cũng phải mang em trở về.Anh biết là nhắc đến cái tên hạ về thôi.Em cũng sẽ sinh ra chán ghét.Nhưng mà thật sự thì cô ấy đã kết hôn.Bọn anh không còn gì cả.Tất cả là do anh không rõ ràng với em.Hà mi sắc mặt vẫn là.Từ lúc cả hai đi vào trong nhà.Gia huy mở mệt nói một chút.Mình đã đứng ở dưới nhà của hoa nhiều giờ.Đến nỗi bây giờ cảm thấy đầu rất khó chịu.Có lẽ đã bị cảm lạnh mất rồi.Nhưng mà chuyện này cũng không khiến hà mê quay đầu liếc mắt nhìn hắn một cái.Càng không thể khiến cô pha cho hắn một chén canh gừng.Màn hình cực kỳ chán gác lại cực kỳ chờ mong.Cuối cùng thì hà my vừa lên đến nhà.Lên đi thẳng vào trong phòng ngủ.Hắn chỉ có thể tự lực cánh sinh.Từ trong phòng bếp tìm ra một củ gừng.Mà nếu chả mang rừng bỏ vào nước ấm.Sao đỏ trên đầu giường của hà my.Lúc nãy em cũng đứng giữa mùa đây.Anh trở lại em chưa bị cảm lạnh.Đặc biệt phải cho em đi.Hai người bắt đầu là do cô chủ động theo đuổi.Gia huy thuộc tuýp người chỉ thích hưởng thụ.Là là con trai của một gia đình giàu có hiển hách.Từ trước đến này đều có người chăm sóc.Chưa từng động tay động chân vào việc nhà.mười đầu ngón tay sạch sẽ không vướng bụi.Từ ngày hai người xác định mối quan hệ.Đây là cô chăm sóc hành tây.Lần này thì chính là ngoài lề.Hà mi khẽ mỉm cười.Đã rất lâu cô tầng cao hướng đến như vậy.Cho dù biết như vậy đã quá ngu.Cô vẫn không nhịn được mà vui vẻ.Chỉ có điều sợ rằng người kia thấy được.Liền xoay đầu ra ngoài cửa sổ.Nhưng mà nụ cười nhớ cả ánh trăng vằng vặc ngoài kia.Quán điện lung linh trong phòng.Đã sớm chiếu lên cửa sổ.Chị đầu cô không chú ý đến thôi.Giờ huế cũng khác gửi rồi lấy quần áo đi tắm.Tắm rửa xong thay quần áo ngủ.Một bên xoa đầu một bên đi đến.Đột nhiên ngẩng đầu nhìn thấy hà my đang ngồi trên ghế sa lông.Cô cũng xảy ra bộ quần áo ngủ.Làn da trắng nõn tinh tế.Thuốc liền chất liệu bằng nhôm đặc biệt nổi bật.Hà mi đang xem tivi.Trên tivi là phim hoạt hình mèo chuột kinh điển.Con mèo không ngừng hồn hèn đổi thao còn chỗ.Giày vò số một đường.Cuối cùng có bắt được con chuột.Nhưng mà lại không một phát được chết.Mà cười không ngừng như vậy.Con chuột thừa gì bất ngờ tháng chảy không thấy thân ảnh đâu.Hài cười nhạt một tiếng phun ra một câu.Đúng là ngô xuân.Gia huy ảnh mất tiền người cùng ngừng lại.Trước mất vài cái để đến bên cạnh cô.Mang theo một chút ngạc nhìn giờ hỏi.Sao lại ra đây.Xem phim.Biết không.Lúc em cười rất đáng yêu.Làm cho người ta có cảm giác muốn hồn đấy.Thật là buồn nôn.Chỉ vì hôm nay anh say rượu.Cho nên mới chịu ăn như vậy thôi.Chứ không có lần sau đâu.Những lời nói nịnh nọt như vậy.Đừng nói ra.Vô ích thôi.Em sẽ không gặp lại anh nữa.Thật sao.Anh không tin.Gia huy một bên ôm lấy lưng của hà my.Một bên đưa tay kia giữ cháu gái của đối phương.Đồ nướng nhẹ nhàng tại m đôi môi hãy mở trước mắt.Đầu của hãng khách rượt.Anh sẽ không để em đi nữa.Anh nói thật đấy.Cô gái của anh.Thành ở mút mát hòa vào tiếng thở dốc vàng nền khắp phòng.Sao đỏ thì biên độ càng lúc càng lớn.Hôn môi dành cho đến gấp gáp.Hương vị điên cuồng cùng với tàn bạo.Hà mi thiếu dưỡng khí khá nhớ mày đưa tay đẩy mặt của gia huy già.Nhưng mà lúc đưa tay lên thì lại phát hiện.Bản thân không chút khí lực.Cuối cùng tay chơi trên đầu của hắn.Cảm thấy mái tóc sổ của hắn đang chuyển động.Sau một lúc lâu.Cô gái thể hình thành giọng nói.Hôm nay.Có bị đánh chết công đánh.Trong nháy mắt thời gian ngừng đóng.Toàn bộ không gian xung quanh.Như một loại kết giới vô hình bao trùm lên.Ngoài cửa sổ.Những bồ công anh cứ nhẹ nhàng rơi trong gió.Bên ngoài lạnh lá nhưng lại vô cùng náo nhiệt.Trong phòng ngược lại vô cùng yên tĩnh.Thậm chí còn có thể cảm nhận được ngọn đèn ấm áp bên cạnh đang chậm rãi lưu động.Bờ môi tím đến bờ môi ngọt ngào.Rất thơm.Làm top mười cùng với mùi hương tinh dầu bưởi đặc trưng khiến cho gia huy nhanh nhất.Hắn mặc kệ những suy nghĩ gì đang xoay vòng trong đôi mắt kia.Chỉ cần biết ta thích người mềm mại đang tựa vào lòng.Bàn tay không thành thật một chút nào mà sờ soạng lung tung.Hà mi không thể tin được.Trong tình huống thế này mà nước nào đó là đang lựa thóc nảy mầm của cô trọc.Anh làm cái gì vậy.Hà my.Anh cái gì cũng có thể rồi hả em.Nhưng mà chỉ có một chuyện anh không thể dối.Lúc nào.Ảnh của muốn em cả.Những lời nói kia xuyên qua màng nhĩ của cô.Vừa dâm dục lại vừa xấu hổ.Tên những cái miệng của tên kìa.Quả là không toàn đực.Điều mà cô không thể không thừa nhận là cô là thật sự muốn nghe.Đảng ta đã làm hư hồng cô mất rồi.Cô không đáp lại.Giống như nhầm cho gia huy một tín hiệu.Hà minh hải phòng những lời đó.Cảm tưởng như mình lại trở về hai năm trước.Ngày mà có quyết định chào chở hẳn tất cả những gì quý giá nhất.Cũng chào một đêm khuya như vậy.Có phải trong căn phòng này.Tất cả dường như vẫn chẳng hề thay đổi.Gia huy rồi miễn sớm.Hà my càng giấy rủa thì gia huy lại càng giữ lấy.Một chỗ này nhỏ cần đốm từ.Làm sao chống lại được một tay thợ săn lão luyện tình trường.Gia huy quả thực là bậc thầy về kích thích.Chẳng mấy chốc.Con nai vàng ngơ ngác.Đã không thể dừng lại được mà rên lên những tiếng được lòng người.Đẹp lắm.Em bây giờ.Thực sự là còn đẹp hơn cả lúc em mặc đầm vũ hội đấy.Nói dối.Đêm đó cần bàn.Anh chưa từng thấy em mặc đồng phục hồi.Thực ra là anh có thấy.Mà thôi.Đừng nói đến nữa.Tập trung chuyên môn đi.Em thực sự rất tuyệt đấy.Những lời khen ngọt ngào tình sơn tuyền.Từng chút già đều được trải qua tức lưng.Sau bức rèm cửa mỏng manh trong phòng.Là hai nam thanh nữ tú đang tràn ngập lửa dục vọng.Ánh trăng xuyên qua bức rèm tơ mong manh.Mệt mỏi.Phụ kiện của căn phòng.Lúc đó rõ ràng dục vọng của gia huy tặng vợ.Cơ bắp truyền người có bị cáo càng nhiều một con báo làm người chết người của cô.Từ đầu đến mất.Đến đường cong nơi phía cầm đều rõ nét.Bắp chân thon dài hữu.Cần người của hắn đều như được phủ một tầng ánh sáng.Hà mickey đó tràn ngập dục vọng thật sâu nhìn hắn.Trong đầu đều vô cùng tán thưởng rất đẹp.Người nào như thế nào cũng vô cùng đẹp.Tiếng rên rỉ nghiền nát cách đầu.Nhờ cam lộ ngọt ngào bây giờ huy nốt vào trong miệng.Cuối cùng đến lùi một lớp.Giờ huy cảnh khóa môi của hà my.Thân thể cả hai đường dây dừa để thoáng run rẩy.Rồi sau đó chậm rãi dừng lại.Sau cổng trở thành người như từ trong mộng tỉnh lại.Chậm rãi tách ra.Đối mặt nhìn nhau chốc lát.Là có một chút chưa thỏa mãn.Biến thân thành một đôi cánh nhẹ nhàng chạm môi.Trong sự thạch sưa đỏ.Ai nói.Nó không có chút rung động nào của ái tình.Hà mi sản xuất nhiều muốn cứ mãi đợi ở trong người của hắn vậy vĩnh viễn không rời đi.Từng giọt lệ trên đôi mắt buồn vương như pha lê lấp lánh.Rơi xuống truyền hôm vài của gia huy.Gia huy nhìn thẳng vào hà mi đang hoảng hốt.Ngành lại kiên định mà nói.Tin tưởng anh lần này nữa.Hà my.Chúng ta sẽ hạnh phúc.Anh yêu em.Gia huy.Sao thế.Em đi tắm.Xiaomi nói xong thì đứng lên vội vã lau nước mắt.Thân hình bé nhỏ biến mất sau lớp cửa kính.Mà phía sau lưng của cô.Người nào đó mỉm cười đến sáng lạn.Lúc quay trở lại.Ra giường cùng với trần cũng cẩn thận đổi mới.Người k nhắm mắt ngủ ngon lành.Lúc đặt lưng xuống giờ tâm tình của cô vô cùng thỏa mãn.Chân tay thon dài của người nó tức thì quấn lên người của hà my.Làm chân tay của đối phương cũng kéo qua.Vòng có chân của mình.Ngủ đi.Giờ phơi lưng trần đem người ôm lấy.Hà my mệt là.Hài mất không thể nào mở được nữa.Câu chuyện đầu trong vai của hắn.Nghe mùi hương sạch sẽ từ khối trên người hán.Không lâu sau nên đi vào giấc ngủ.Hàm index tỉnh lại trên người còn có một chút không thoải mái.Cũng không thể nói rốt cuộc là chỗ nào không thoải mái.Tỉnh ngủ nên nhớ đến anh.Để xấu lại tràn ngập nhiệt tình của gia huy ngày hôm qua.Gia huy đã sớm tỉnh chẳng qua là một mực không muốn dừng.Hai mắt lại sẵn nhìn cô.Lúc mở mắt ra thì lập tức kiều ngại nhất đến phía trước động vào người của cô buổi sáng.Hắn tỉnh lại.Nền đặc biệt nhớ đến giờ vậy đêm qua.Nhưng mà mi vẫn còn ngủ.Hắn thật sự không dám.Chưa có thể nhẫn nhịn chờ đợi.Lúc này thì hàm y tỉnh lại.Nên cúng liền không thoát khí chở mình nhào đến.Thời điểm bộ nhà qua là còn đắc ý thể hiện tư thế oai hùng của mình lúc sáng sớm một chút.Dán trên đồi của hà my cọ mắt vài cái.Không ngờ còn chưa làm gì trên mồm đã bị một người nhé cho một cái.Ấy.Hà mi không thể lường tài già sức nhóm ảnh.Ảnh con gián.Vì em cái gì mà anh chẳng dám chứ chịu đựng rất giỏi.Còn muốn làm đến nhà anh không dám nữa đau quá đi.Đang đi ngủ miền xa em anh nhé.Anh mà không biết nấu mì ý.Lúc em rời đi.Anh đã học được đấy không thể giúp việc thằng tí nữa.Tự mày mò nghiên cứu để sau này còn phụ em gia huy nói xong thế giới đi một lúc.Đặt xuống hai bát mì.Lại còn cho thêm cà chua cùng với trứng nhìn qua có chút truyền nhiệt.Lúc bắt gặp được nhìn của hà my.Hắn nhìn không được đắc ý uốn áo để có im lặng mở mang tầm mắt.Chẳng qua phần đăng ký này không duy trì được lâu.Lúc hai người đang ăn mì thì điện thoại rất không thích hợp vàng lên người gọi đến là hoa.Hàm ý bắt máy chưa kịp nói gì cả.Đầu dây bên kia đã bắt đầu oanh cả đêm.Cậu kia.Nên không phải thật.Đang ở đâu đấy.Cả đêm không về.Sáng giờ cũng không biết đường mà về à.Tớ.Đang ở nhà.Nhà nào.Hà mi cúi đầu xuống lí nhí nói ngày một nhỏ hơn.Thì là.Nhà của gia huy.Vậy là cậu đã quyết định về nhà tên gia huy đó rồi sao.Tớ còn tưởng là cậu thế nào chứ.Hà my.Không phải là tớ đã giận rồi sao.Gặp lại hẳn cậu phải làm gì.Đầu tiên là phải chờ.Sau đó.Tắt bình lại một cái giật tắt bên kia một cái.Mà sao hai người.Hoa.Cái gì.Xuất khẩu đã quên hết những gì mà hắn đối xử với cậu sao.Nửa trái tim hai người không thuộc về nhau.Cứ miễn cưỡng bên nhau.Cũng chẳng có ý nghĩa gì.Giờ thủy tức thì đến dòng máy rồi nói.Bớt nhạc đi.Tốt hơn hết lo cho bản thân của mình tốt cái đá.Hà my thực sự ngưỡng đến đỏ cả mặt.Chỉ biết ngồi xuống sàn nằm bên cạnh.Dừng lại điện thoại.Có gì tớ với cậu nói chuyện sau nhé.Nay.Hà mi quay lại nhìn ra hơi có chút hờn dỗi.Anh.Tại sao lại nói với cái hoài như thế.Em chỉ có mỗi mình nó là bạn thôi anh thật là.Gia huy tròn tròn loạn lên mái tóc vốn đối tượng của cô.Anh chỉ là muốn nói để cho con bé biết là chuyện của chúng ta không liên quan đến nó.Cứ để hai chúng ta tự giải quyết.Con bé yêu bao giờ đâu mà có thể hiểu được.Những ai dám cây định phá vỡ tình cảm của chúng ta.Anh thức không nể mặt.Hai hôm sau.Hà mi thậm chí vẫn chưa về là nhà của cái hoa kể từ hôm ấy.Cũng cúp lùn hai buổi học.Do chẳng có đồ để mặc lên trường.Sách vở cũng không có luôn.Ở nhà của gia huy chỉ còn duy nhất sót lại một bộ quần áo ngủ.Cô cái chuẩn bị bước chân khỏi cửa thì lại có kẻ nào đó ôm chầm to cáo đòi một nụ hôn.Một nụ hôn đường nhìn là không đủ.Lại cứ như thế giờ này nè đến tận trưa giờ tận sáng.Khiến quả thực muốn giờ đi cũng khó.Vậy nhưng nếu như chính bản thân cô không chịu không thích.Thì chắc hẳn là người kia cũng không làm được.hai mươi trạm phát hình chóp mũi của gia huy một cái.Ảnh đúng thật là.Làm sao có thể nhắn như vậy được chứ.Chẳng phải là anh có phải đi làm sao.Em có phải đến chỗ cái hoa.Còn phải thay quần áo.Còn phải đi học nữa.Gia huy nhiều nha.Đặt cánh tay truyền trắng nón kia sang một bên.Cẩn thận kẻo lại lớp tranh màu.Em có biết là làm lãnh đạo.Khác với người làm công ăn lương ở điểm nào không.Chính là không cần phải ngày ngày.Sách tập tám triển chiêu đi làm đúng giờ đâu.Chiều về là phải tàn cả đúng chứ.Mọi chuyện.Vẫn có thể điều khiển từ xa được mà.Nhưng mà còn em.Em phải đi học chưa.Em tưởng là anh chưa từng trải qua thời sinh viên sao.Có một vài buổi học hay là nhiều hơn đến nữa cũng chẳng sao cả.Hơn nữa.Tôi muốn học cao là vì muốn tìm một công việc ổn định sau này đỡ khổ.Còn em.Anh có thể yêu em một đời.Em muốn đi làm.Anh cũng có thể sắp xếp em ở bên cạnh anh.Xã hội này.Thứ nhất hậu duệ thứ nhì tiền tệ.Thứ ba quan hệ.Thứ tư mới đến trí tuệ.Em có anh từ đồng nghĩa là có tất cả rồi.Còn gì đáng để bận tâm đâu.Em.Thôi.Chuyện tương lai cứ giao cho anh đi.Gia huy đứng dậy thoáng cáo rèm cửa sổ.Làm cho gió mình mình mang theo hơi trường đặc biệt mất dạy.Hà mi cẩm ly cà phê nhau mắc cười.Cái cảm giác yên bình cùng ngồi bên cạnh một người ốm của một ly cà phê nhỏ.Cùng gối đầu lên vai xem một bộ phim hay.Nấu một bữa ăn ngon.Khỏa thân.Có chút không thật cho lắm.Cúm là sau bao nhiêu năm kể từ ngày công nguyên yêu hắn.Bây giờ mới được ném trả lại.Rất vui vẻ.Rất ngọt ngào.Thì ra gặp lại hạ về cũng không phải không tốt.Nói nhiều sẽ giết một tuần bao bọc cẩn thận và tỉ mỉ.Tây nguyên tắc cố hữu trong tâm khảm của hắn.Làm ở da sau đó có một tầng những thương yêu cho cô.Ba ngày sau.Của nghị quyết đi học trở lại.Gia huy dù muốn hay không thì vẫn phải chấp nhận.Hắn thầy cô đến nhà cái hoa lấy đồ của cô.Đóng gói mang về không thiếu thứ gì cả.Cũng chẳng biết hai con người đó đã nói gì với nhau.Đến nỗi có đến trường.Còn bạn giận không thèm liếc xéo có một cái.Suốt cả buổi học.Cô có bắt chuyển.Thế nhưng mà nó cứ lờ đi.Thậm chí.Hết tiết thứ hai.Lại còn tự động với sách vở trong bảng bên cạnh.Tan buổi học thì trời đổ mưa.Có mày là sáng nay giờ huy xem dự báo thời tiết.Một mực bắt hả mì mang theo đến trường.Nhưng mà cái hoa thì lại không may mắn như vậy.Nó lặng lẽ đi dưới cơn mưa.Amin nào đã đi theo sau chân của nó.Này.Mưa to lắm đi.Tôi có đây này.Có muốn đi cùng không.Đối phương không hiểu cam kết vẫn nhìn thẳng bước tiếp.Xiaomi vấn đề theo sau.Này.Cậu cầm lấy đi tớ đấy.Bây giờ thì đang đợi tớ ở cầu.Mà tôi cũng không cần lắm đâu.Quãng đường về nhà của cậu còn xa như vậy.Mặc quần của cậu lấy làm cả thế kỷ.Đối phương vẫn như cũ.Không hề động lòng tiếp tục đi thẳng.Hà mi có sức với tay ra cái đầu của hoa.Lần này thì nó cũng chịu dừng lại.Tớ tưởng là cậu mình cái tên gia huy đó.Không cần biết đến bạn bè nữa.Tắt máy ngày như vậy.Cũng không gọi lại hay là nhắn tin gì cả.Cầu vốn dĩ.Không phải có đứa bạn này trong lòng.Phim ảnh ta bỏ rơi cầu.Cậu đến tiệm tớ.Hắn định nói vài câu.Soi cầu đặc biệt.Giờ huy của đất hay cậu ra hơn tớ rồi.Là tiểu lắm chuyện.Lịch sử lo chuyện bao đồng của người khác.Từ nay trở đi.Tôi không thể nữa.Mặc kệ nhà các người.Được chứ.Thôi đừng giận tớ nữa tớ xin lỗi.Là tớ sai rồi.Thôi.Cậu cũng không sai với tớ.Người cậu xa là bản thân cậu đấy.Bởi vì cậu sống quá dễ dãi với chính cầu.Sau này.Khi lại bị bỏ rơi thì đừng có mà hối hận đấy.Cũng đừng có mà đến tìm tôi nữa.Tớ.Thôi.Cậu đi nhanh đi.Tớ không cần dùng đến ở đâu.Đằng nào chả ớt.Trai không có gì đâu.Tình yêu đích thực của cậu đang chờ kìa.Tớ đi đường khác.Chán cho hắn ta được ngứa mắt.Ca cổ công đức khó xử.Như thế chính là cách tốt nhất giữa hai chúng ta rồi đấy.Kiểu hoa.Tôi không muốn mất tình bạn với cậu đâu.Tôi mong là cậu đừng giận tớ nữa được không.Tớ không giận cậu đâu.Chỉ là chúng ta không còn được như trước nữa.Tớ cũng chả có tư cách gì mà giận cậu cả.Vậy nha.Hoa nổi sơn từ bỏ đi chứ.Ráng để thầm dòng trong cơn mưa.Cũng không thèm ngoái lại nhìn hai mươi một cái.Hà my mang cái dáng và tiêu nhiều bước lên ô tô của gia huy.Sau khi nắm chặt tay cô.Sao thế.Không sao cả.Em vừa nói chuyện với hoa.Nó có vẻ giận em lắm.Thôi.Mặc kệ con bé đi.Vài hôm rồi sẽ ổn thôi.Đi xem như là một cuộc khảo nghiệm giữa tình bạn và tình yêu.Và em đã chọn tình yêu.Mà đã chọn rồi.Không được hối hận.Hà mi cởi gừng giải đáp lại.Phải.Em sẽ không hỏi hơn.Chỉ sợ là anh.Lại khiến em hối hận thôi.Như vậy là có ý gì.Là không tin tưởng anh sao.Không phải.Ừ.Thế thì ngon.Gia huy cũng gửi lại.Hôn nhẹ lên vành môi của cô.Xiaomi để hắn ra.Thôi.Lái xe đi.Đây là cổng trường đấy.Đánh mà ai đó nhìn thấy.Em thật sự tích xấu hổ.Như vậy thì em đừng có giấu anh nữa.Anh đặt bàn ăn ở quán thuyền rồi đấy.Bây giờ chúng ta đi luôn nhé.Anh có một bí mật dành cho em.Em làm gì mà dù rõ ràng chứ.Mở điện thoại rồi kìa anh xem đi ai gọi đến.Nhớ lại công việc nữa.Không ăn hôm nay hôm khác anh cũng được mà.Làm gì đấy.Cây xăng không nghe máy.Anh chưa em tức giận.Em cũng đâu phải trẻ con đâu.Chỉ cần sau lưng của em anh đừng làm chuyện gì khiến em đau lòng là được.Vậy anh nghe xem coi nói gì nhé.Gia huy ấn nút ngày mấy.Đường xe bên kia.Hà vì nói bằng giọng mũi là có tiếng nấc nghẹn ngào.Gia huy.Em buồn quá.Em và trường em.Có lẽ xe linh hồn.Em cần bạn chưa từng muốn kết hôn.Cũng là do hai bên gia đình tạo áp lực thôi.Kết hôn rồi mới thấy.Thật sự rất phiền mà.Em quá mệt mỏi.Rất khó thở trong chính của nhà đó.Thật sự lúc này chỉ muốn gặp anh để nói chuyện thôi.Có được không.Chuyện này.Anh đang đi cùng với hà mi.Bọn anh dự định bây giờ sẽ đi ăn.Vậy hai người đi đi.Nói với cô ấy em xin lỗi.Nghe già.Em không nên gọi cho anh.Hả vì.Lúc này chỉ còn lại tiếng tút tút của điện thoại.Ra hơi thở dài rồi nói.Chúng ta đi thôi.Anh nói chuyện với cô ấy sau.Anh cứ gọi xem.Nghe giọng chị ấy có phải buồn đấy.Cứ mở chị ấy đi ăn cùng với chúng ta.Nhưng mà hôm nay anh chỉ muốn dành không gian riêng cho em thôi.Chúng ta đi thôi.Cô ấy chắc là giận dỗi chồng một chút.Nói không chừng một lát sẽ ổn thôi.Hà my sợ nhất khỏi mùi.Trước kia những cuộc điện thoại của hạ vy luôn khiến cho cô run sợ.Cô sợ mất đề kháng.Sợ bị hỏng rồi bò để đến bên chị ta.Nhưng mà bây giờ cô đã khác.Hà ơi ngày xưa ấy ngày thường mùa giải đến mức yêu hắn muốn chết đi.Run rẩy cầu xin người đó trở lại.Bây giờ đã không còn nữa.Bây giờ.Chỉ còn lại một hàng mi này thôi.một hà mi mà nếu như hắn đã lựa chọn cô rồi.Là đau hay không đo.Đêm dài hai tỉnh táo.Cô cũng không cho phép hắn từ bỏ cô.Hết đời này cũng dần xác định là vừa.Anh dương quà như mặt trời ấy.Chỉ có thể là dành cho cô.Ích kỷ cũng được.Dàn sao cũng được.Có làm gì đâu.Cô cũng không cần cũng không quan tâm.Gia huy đưa cô đến nhà hàng thuyền.Vốn được mời trên một con thuyền lớn lênh đênh rất dòng sông lam giang.Hai bên mạn thuyền treo đèn lồng đèn đỏ rực.Gia huy đỗ cầu xuống thuyền.Dưới không gian rộng mênh mông.Lại không có người.Yên bình một mảng đến nỗi.Có thể nghe được tiền chồng vô nhà và vào con thuyền.Người nghệ sĩ mặc áo đuôi tôm cầm đàn violin.Ngành đàn khúc nhạc rừng như gió.Nhà mướn dịu dàng.Giữa sảnh lớn một bàn ăn chảy nến và hoa.Thêm một hộp quà vừa ván đặt trên bàn.Hà mi bị không gian và điều nhỏ kia làm cho mơ hồ.Nhắm mắt lại.Tập trung toàn bộ tâm từ lắng nghe âm thanh tuyệt diệu đó.Trong nháy mắt kìa.Cũng phảng phất nhiều chính mình vừa bước ra một thế giới độc lập mình mồm.Cho đến khi tiếng nhạc kết thúc.Người nghệ sĩ tài năng lặng lẽ rút lui.Để lại không gian riêng cho hai người.Hà mi sửng sốt nhìn sang gia huy.Cái này.Không phải là quán rất đông khách sạn.Tại sao chỉ có hai chúng ta.Anh đừng nói với em là anh ba nguyên cả quán này nhé.Đúng rồi.Em vào đi.Sao còn đứng ở đấy.Nhưng.Hà minh ngập ngừng.Gia huy đã cao ghế rồi kéo cô lại làm động tác mà ngồi.Bé hà mi ngồi sớm.Giờ huy lấy từ dưới gầm bàn lên.Một bó hoa hồng lớn và một hộp quà.Đưa đến trước mặt của cô.Hà my.Cảm ơn em.Cảm ơn vì đã yêu anh thật nhiều.Cái này.Bụng nhìn hình ngoài người.Giờ đặt một chiếc hôn lên má của cô.Ngày lúc bảy giờ anh một bó hồng một hộp quà.Cũng không làm sao cho được với nhịp tim đập mạnh má trong lồng ngực của hà my.Tất cả đều ngọt ngào yêu thương.Gia huy cắt từng miếng thịt nhỏ.Đặt lên khóe môi của cô.Một ngụm rượu vang nho ngọt liệu đến cũng tìm.Cô rốt cuộc cũng có thể có được một cuộc sống hạnh phúc.Trang chủ kế tiếp trong cuộc sống.Sách dành chuyện gì đi nữa.Cô cũng không muốn biết.Hãy cứ để cho cô chìm trong giấc mộng.Tôi không phải không thừa nhận.Cuộc sống.Sự tích cảm giác đang từ trên thiên đường rơi xuống địa ngục.Gia huy nhìn dáng vẻ cười đến thỏa mãn của cô.Hắn chỉ tay vào hộp quà rồi nói.Xem không xem trong đó có gì sao.Mở cho tôi xem đi.Xiaomi mở ra bên trong là một sợi dây chuyền gắn trên đó là một mặt vòng tròn tinh tế.Là chiếc nhẫn lấp lánh tỏa sáng.Hà mi lập tức tỉnh táo lại.Anh muốn tặng em.Chẳng phải là anh từng nói.Đây là quà bà ngoại đã tặng khi anh mười tám tuổi sao.Là thứ mà đối với anh không gì có thể so sánh được.Gia huy mỉm cười rồi đáp.Anh đào có nhiều năm rồi.Bình thường giấu ở dưới quần áo.Cũng không có nhiều người nhìn thấy.Dùng tiền mua quà cho em.Anh cũng không biết tặng cái gì là tốt.Vậy nên mang cái này tặng cho em.Em cũng biết đấy.Trời danh hài quan trọng với anh thế nào mà.Phải như thế nào thì anh mới tặng nó cho em.Em đừng từ chối anh nhé.Hà mi tiếp nhận sợi dây chuyền kìa.Chăm chú nhìn một lát.Rốt cuộc đã lên cổ của cô.Chiếc nhẫn kia vừa đúng rắn ngày trước ngực.Không biết là về điều gì.Hơi cảm thấy có chút đầu.Cô từng đọc một cuốn sách.Phim ảnh được tặng nhẫn.Đó chính là người ta đã nhận định đối phương là bạn đời của mình đi.Hà mi super.Nhà rồng giờ nói.Gia huy.Cảm ơn anh.Video gì.Vì.Đã rảnh thứ quý giá nhất cho em.Vậy có thể hay không.Cảm ứng chạy một độ hồn nhé.Gia huy giả vờ ở nhà sao hà mi lại né tránh.Đừng mà.Em đúng thật là nhỏ mọn.Gia huy cười giả vờ oán giận.Hình nhỏ mã của cô.Hai người chạm trán vào nhau.Chồng mất đều là hình bóng của đối phương.Hà mi mông nhìn.Anh đến lung linh quá.Khi cho cậu cứ nghĩ như thế là một giấc mơ.Như thế không phải là trợ lý.Làm sao có thể.Làm sao có thể cái chưa.Không khí này bữa ăn này sửa ấm áp này.Chính là điều mà bao nhiêu năm nay cô vẫn luôn chờ đợi sao.Chờ đợi bàn tay của hắn vườn dài.Nắm lấy tay của cô.Nó bước qua những lời yêu thương từ tận đáy lòng.Cô thân thờ dương đôi mắt về phía cái đối diện.Hạnh vừa mỉm cười nhìn cô sao.Nụ cười ra anh đến dịu dàng kia.Giải tỏa sáng ấm áp hơn tất thảy mọi thứ trong căn phòng này không phải là hoa cũng không phải là gì.Cổ tay thật rồi.Cuộc say nụ cười đó.Và đến lúc tàn bữa tiệc càng khiến cô xài kia lại không muốn cô tỉnh lại mở cửa chiếc áo khoác.Cố lên vai của cô rồi thì thầm nói.Trên mạng đấy.Khoác của anh vào đi thật sự là lãng sao nhưng mà hôm nay cô lại không hề cảm thấy.Những ngày kế tiếp gia huy cũng không gọi điện hay gặp riêng hạ vi.Không nghĩ như thế.Vị trí của hà mì trong cuộc sống của hắn càng lúc càng lớn.Đến nỗi của vốn quên đi mất có một chiếc màng mỏng manh từng tồn tại giữa hai người.Cho đến khoảng nửa năm sau đó gia huy nhận được điện thoại của hả về hả vì đã li hôn.Gia huy đến quán bar tìm được hạ về thì cô đậu uống xài không biết trời đất gì cả.Vỏ rượu thì chơi tán loạn trên mặt đất.Số lượng chủng loại thì nhiều hơn bất kỳ cuộc vui nào mà hắn đã từng tham gia.Cho dù đã sớm biết tiểu lượng của hạt vì rất tốt nhưng mà không thể ngờ từ lượng của cô có thể khoa.Đường đến mức độ này.Tiền tài mang vỏ rượu thu dọn lại mở ra không gian có thể bước vào.Hà về nằm trên ghế sa lông.Trên áo sơ mi trắng tràn đầy dấu vết bị nhỏ nát.Nút áo bị xáo bò.Lộ ra một khoảng ngực trắng nõn nà.Trong tay của cô còn cầm một chai rượu đánh mất mơ hồ.Tóc tài thì nguồn nhanh càng người hiện ra dáng vẻ vô cùng phóng đánh.Gia huy tiến vào cô cũng không có bất kỳ phản ứng nào cả hai đứng ở bên cạnh nhìn thấy.Huế thì đôi mắt dường như là sáng thì nhận rất nhanh liền làm đi.Gia huy đóng cửa rồi hỏi thái.Thế sao không được em ấy về nhà cậu thái gái đầu rồi đá.Em nào dám em phải gọi anh đến chứ mà thôi em về đây cũng muộn rồi.Ngày mai em còn phải đi công tác xa nữa.Không phải là anh chứ.Không sao đâu.Cậu cứ về trước đi.Tôi sẽ đưa em mới về nhà không cần phải lo lắng.Nghe gia huy bảo đảm như vậy thái thở phào nhẹ nhõm.Vốn dễ thì em cũng không muốn làm phiền anh đâu.Bởi vì còn ngại hà my.Nhưng mà em cũng cực chẳng đã.Thôi.Cứ về đi.Hà mi cũng không phải là con người nhỏ mọn không sao đâu.Vậy em về đi.Mà không sao thật chứ.Đã nói là không sao rồi.Đợi đến khi thái rồi đi gia huy gia hạn visa xin gọi điện thoại cho hà mi.Bão sẽ đưa hạ về trở về nhà.Và hạnh khi mà đưa hạ vì về nhà cũng không dễ dàng gì.Bây giờ cũng đã hai giờ sáng.Hà mi giúp hắn đưa hạ vy và phòng khách.Cô mặc bộ đồ ngủ nhẹ nhàng đứng bên cạnh.Nhìn hắn lau mặt cho hả về.Một lúc cũng không nói câu nào cả.Giờ hình nước lên nhìn thấy cô.Đi đổi thao nước rồi quay sang giúp cô cài lại cúc áo ngủ.Em có lạnh không.Vừa nói vừa vuốt tóc của cô.Đừng nghĩ lung tung như vậy.Mấy hôm nay ly hôn.Uống nhiều sữa.Thế thì lại không biết phải làm sao.Cái ảnh phải nhờ anh đem ấy trở về nhà đấy.Giả vờ.Em buồn ngủ rồi đi ngủ đi.Ngày mai em không cần phải dậy sớm đâu.Đón sáng cứ để đấy anh làm cho.Vâng.Sáng hôm sau hà my tỉnh dậy.Thế đã nhìn thấy hả về ngồi cùng với gia huy ăn sáng.Cô bước ra từ nhà vệ sinh đã thấy hắn nhìn cô rồi nói.Em là đi ăn sáng đi.Anh có làm trứng ốp la cho em đấy.Lát nữa anh đem đi học.Đêm qua em thức muộn nên anh không gọi em dậy.Hà miên cương vừa cầm thì ăn vừa hỏi.Hôm nay anh không phải đi làm sao.Có chứ.Nhưng mà hả vì không đi xe.Anh đưa cô ấy đến công ty.Tìm đường đến trường luôn.Hài cười coi như đã biết bước đầu nhìn hạn vì cửa nhà.Chị còn đau đầu không.Trong nhà có thuốc đấy.Đèn pin lấy cho chị nhé.Hả vì lắc đầu từ tốn ăn miếng bánh mì cầm trên tay từ lúc nãy.Không cần đâu.Cảm ơn em.Còn nữa.Có thể là trời sẽ làm phiền hai người mấy ngày đấy.Tạm thời gia đình chị.Còn chưa biết.Chị đã ly hôn.Gia huy liền quay sang nhìn hà mi.Thế cô không nói tiếng nào vẫn tiếp tục ăn thì liền gật đầu nói.Không vấn đề gì đâu em cứ ở đây đi.Nói rồi đền gấp một ít thức ăn vào đĩa của hà mi.Ăn từ từ thôi.Anh trêu em mà.Hả vì ngồi đối diện cố tình hướng mắt ra cửa sổ rất mơ hồ.Gia huy không phải lần đầu tiên chia tay cô mà có bạn gái.Nhưng mà người trước đó nhiều lắm chỉ được vài tháng.Chỉ riêng với hà mi.Bọn họ bên nhau cũng sắp được bà nằm.Hạ về có thể thấy được.Gia huy đối với hà my không còn như hai năm trước đại khái cho qua chuyện.Thời gian gần đây.Hắn thật sự thay đổi rất nhiều.Tôi là không muốn thừa nhận.Nhưng mà thực sự có bắt đầu cảm thấy hối hận.Gia huy lái xe đưa hà mi đến trước cổng trường.Trước khi xuống xe.Cô đột ngột kéo dài huy.Rồi hôn nhẹ lên môi của hắn nhẹ giọng nói.Buổi chiều.Nhớ đến đó là em.Hắn nhìn đôi mắt cười lúng liếng của cô.Con đang đánh ôm cô hơn là một cái.Nhưng mà lại nghĩ đến hạn về vẫn đang ngồi phía sau chỉ nói ok.Hà mi cảm thấy mãn nguyện bước xuống xa với tay tạm biệt tháng.Nhìn xe đi khỏi tầm mắt.Mới bước vào cổng trường.Sự xuất hiện của hạt vì.Thực sự làm cho cô cảm thấy bất an.Nhưng mà nghĩ đến những gì hắn cố gắng làm trong nửa năm qua.Đã thay đổi rất nhiều.Bao nhiêu đó cũng khiến cho cô có thêm tự tin.Gia huy được hả vì đến công ty.Hắn mở khóa xe cười nói với cô.Em vào đi.Lúc về đi xe buýt sáu sẽ đến trước cổng khu biệt thự giang nam.Hả việt cười có chút không tự nhiên.Em biết rồi.Mà sao anh bỗng nhìn lại khách sáo như vậy.Làm gì có.Trở lại em quên thôi.Gia huy.Hả vì độc nhìn nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt của hắn.Sao vậy em.Hạ về nhếch mép cười.Em muốn hôn anh.Vừa nói cô vừa ghé sát vào tai của hắn.Được không.Gia huy ngày rằm một lớp quay đầu nhìn cô tại bất giác nắm chặt vô lăng một lúc sau mới có thể.Lại.Em nói đùa gì vậy.Sao thế.Không được à.Thôi.Không được điều đó.Nhanh số ra đi.Anh sắp muộn giờ làm rồi đấy.Em không đùa.Hỏi về cách cổng chào cho hắn một độ hồn rất mạnh vào bờ môi của cô mang chất hướng về của nước có gà.Hơi ngọt ngọt thật sạch sẽ gia huy hôn một lát là bắt đầu không thỏa mãn hắn.Cảm của cô nhẹ nhàng lay lai hẻm hiện ra.Hạ vy vừa mới hả miệng đều lưỡi đã bị quản lý hai người hôn một hồi lâu đến khi cảm tưởng.Không thể nào thở được nữa thì mới tách nhau ra.Gia huy vẫn ôm lấy đối phương không buồn.Hạ về để nhà hắn ra rồi nói.Em ở bên công ty đây.Buổi chiều anh sang đón em nhé.Có thể xem ngày làm sớm một chút không.Để chiều rồi tính đi.Em phải đi làm đã.Bye bye gia huy nhìn cô bước vào tòa nhà thờ dài mãi vẫn không thể nào.Định lại cảm xúc.Thậm chí chồng ái.Hắn cảm thấy hồn của mình nhờ vừa rời khỏi xác.Lạnh lùng nhìn một màn trước mắt.Lạnh lùng lần lại kí ức về đoàn thời gian mà hắn tưởng rất gì mê hạ về.Rất nhiều cảm giác rung động theo thời gian dần quay ngược trở về.Sau đó chậm rãi làn da toàn thân đến từng lỗ chân lông không bỏ sót.Từ khi còn là một thiếu niên hẳn đã rất thích cô trong lòng của hắn cũng giống như một ánh trăng sáng.Một đóa hoa cao lãnh rất đẹp và cũng rất xa xôi.Lúc đầu thì hai người cũng đã đơn thuần yêu nhau.Nói thế nào nhỉ.Tình yêu của hắn dành cho cô không trước vụ lời hắn có thể về cô mà làm tất cả thằng chế.Biến thành một tên sai vặt.Nhưng mà càng về sau thì hạ v lại càng say mê mấy loại kim chủ đẹp trai gia huy trong.Cô mà nói không bằng một phú nghị già đáng tin cậy.Hẳn so với những cái kia.Thậm chí bọn họ một đốt ngón tay cũng không bằng cha của hắn chính là việt kiều trần gia hào.Sớm định cư tại mỹ là triệu mỹ hằng một người thân nhiệt múa balê vốn có tiếng tăm.Nhưng mà hắn lại một bước bị tống cổ về việt nam tự lập.Sống một cuộc sống như đại đa số những người con nhà lao động khác.Cho nên chồng mất của cô lúc đó hắn lùn chỉ là một kẻ tầm thường.Hạ về từ cấp bà bắt đầu trở nên nổi tiếng được nhiều người hâm mộ thậm chí chưa vào lớp một.Đứa nào lên tường với không ít người.Đương nhiên những người đó không phải là cậu ấm thì cũng là doanh nhân là thành phố nằm giang.Da tay hào phóng.Mà đối với cô cũng rất tốt.Thủ đoạn thay đổi so với gia huy chỉ biết làm chân sai vặt thật sự là hư hàn.Cho nên cuối cùng rồi xem người đến chết hắn vẫn bị đá bằng xà.Sau đó thì không có sau đó nữa.Hắn từ người yêu trở thành đơn phương.Đơn phương cũng rất nhiều năm.Cuối cùng cũng được được đến lúc này.Cũng có thể thời gian chờ đợi quá dài.Hạnh bây giờ cả người rất thoải mái.Từ mất đến miệng đều không giấu được nụ cười đó.Gần nhau thêm một lúc gia huy mới không nhớ lưu luyến rồi đi.Hà mi ở một nơi nào đó lại không hay.Con mới vừa bị bạn trai phản bội.Của tổng đại lý sữa đậu nành trước mặt của hoa.Đi.Của người đẹp đi.Nó vẫn một cái quay đi.Hà mi đặt thêm một ổ bánh mì nữa cười cười nói.Mời chị đại ăn sáng.Em vừa mới mua căng tin cho chị đại đi.Hoa lúc này mới thèm để ý giặt đồ bánh mì lên vừa nhòm nhòm vừa uống sữa đậu.Vẫn còn với vãi trần khinh bỉ.Còn biết nhớ đến tới đây.Cảm ơn.Tôi không nhớ đến cậu thì nhớ đến ai đây khó khăn lắm chúng ta mới có thể quay trở lại được như trước đây.Thôi.Đừng có nhắc mấy chuyện đó nữa.Tớ đi rửa tay đi.Mà thầy xem trường cũng sắp đến rồi đấy.Ừ.Cái hoa vừa mới đi khỏi thì trước cửa lớp bỗng nhiên xuất hiện một người.Nam thanh niên mặc chiếc áo trắng vừa mới tiến vào.Đã khiến cho tất cả nữ sinh trong lớp đại học và chú ý.Bởi vì gương mặt của hắn còn đẹp hơn cả người nổi tiếng.Hay là soái ca trong truyền thuyết thế chắc cũng chỉ ngang tầm với hắn mà thôi.Hình có điểm giống còn lại.Chẳng những có gương mặt góc cạnh rõ ràng của người phương tây lại còn có khí chất nhờn nhà khiêm tốn.Người phương đông.Đưa cho một biển người.Nước mắt có thể nhận dạng ngày.Tiếng lào xào thì xào ngày một lớn.Ôi trời ơi.Đẹp trai thật đấy.Giống y idol hàn quốc về.Mà sao lại vào lớp mình nhỉ.Mà không biết là người đó ở đâu đến nữa.Nam thanh niên áo sơ mi trắng kia.Cũng không bận tâm đến những âm thanh xung quanh lập tức đến vị trí bên cạnh hả mi.Ngồi xuống.Trong miệng còn thở hổn hển.Dám chắc là vừa mới trải học tốt đến đề.Có nhìn thấy hộp sữa trên bàn của hà mi.Honda cầm lấy chút luôn vào miệng.Đường cho đến khi uống xong đến một giọt cũng không còn hàng mới thở phào một hơi.Đặt wechat.Lần sau trả cho em hôm khác nhé.Tôi là lê tuấn kiệt.Sinh viên mới của lớp.Hôm nay là lần đầu tiên đi học.Thế nên khó tránh khỏi tắc đường.Cũng may mà không đến một.Nếu không chắc tôi chết quá.Hà mi giật mình chồng chấp lá.Hộp sữa kiểu vốn dễ vừa định vấn đề.Không biết là hắn lại uống rồi.Thịt lợn xào mới mở miệng nói.Không cần đâu.Tôi là hà my.Chỗ này có người ngồi rồi đấy.Làm gì có ai đâu mà có thì đây cũng là bạn dành cho bốn người ngồi cơ mà.Phải xem bạn có đồng ý không đã.Mai chúng mình được anh là sinh viên mới.Làm gì có ai nhảy cóc năm mươi ba như vậy đâu.Thôi được rồi.Cậu không tin tôi.Thì tôi sẽ ra ngoài cửa.Đợi thầy giáo vào.Thầy giáo giới thiệu là biết ngay mà.Tui cầu.Nhất định.Vẫn sẽ ngồi chỗ cậu đấy.Hà mi không thèm giúp hắn ta.Đất nước dành cho lớp lại trẻ nhỏ.Giai đoạn ánh mắt ra ngoài tích hồi hội.Cái hồi lúc này đi vào.Mặc quần áo tự nhiên thoáng đỏ bừng.Chỉ ra ngoài kia rồi nói.Này.Có thể anh ấy không.Tiger.Thích cái ảnh đẹp trai ngoài kia kìa.Thì sao.Hot boy bóng rổ tuấn kiệt.Vừa đẹp trai lại còn là học thật đấy nhá.Bạn trai của tớ đấy.Mà sao tôi không biết nhỉ.Yêu đương gì mà kiến như vậy.Thảo là người ta lại vào đây.Hóa ra là vậy cậu ạ.Cái hò nghiêm túc đáp lại.Đúng rồi.Bạn trai tớ đấy.Bạn trai tớ tự phòng đấy.Anh ấy chắc cũng không biết đâu.Nhà nghỉ có một chuỗi nhà hàng đâu rất nổi tiếng nhé.Nhưng mà đắt quá.Tớ còn chưa từng được vào bao giờ cơ.Vậy á.Nhưng mà vừa nãy cậu bảo anh ấy vào đây.Đồng hồ chỗ này á.Ừ.Nghe bảo mới chuyển đến lớp này đấy.Ôi trời à không đùa đấy chứ.một con cưng của chiều như thế.Lại thành bạn cùng lớp của chúng ta.Hàm yên ngày đến thì ngân mặt cảm thấy cái hòa đúng là điên thật.Cái gì mà con cưng của trời.Chẳng qua bên kia chỉ là một tay quái giờ nào mà.Không được hoan nghênh.Tên chết tiệt kia thật không mày lại đúng là thành viên trong lớp của hà my và tệ hại hơn nữa.Hắn lại ngồi đúng bàn của cô và cái hoa.Cây hoa lại không có cảm giác giống như cô nó thì vui mừng ra mặt.Tổng hợp không có điều hòa.Tên tuấn kiệt vừa vào lớp một lúc thì đã nhảy mồ hôi.Áo sơ mi thì mình biết trên người.Mồ hôi tuôn rơi.Khiến chiếc cầu trắng miền đất mà sáng bóng.Phía sau nổi lên vài tiếng xì xào.Hắn vừa lau mồ hôi vừa kéo ghế lại.Trọng tài và góc bàn.Tưởng như là đến.Niên độ quan sát hả mi.Nhờ một nụ cười tuyệt đẹp.Chào hai người đẹp.Cái hồi vườn tay nghiêng đầu một cách đáng yêu.Em là hoa còn bạn này là hà mi.Còn anh thôi khỏi phải nói tên làm gì anh là tuấn kiệt.Em từng thấy anh rất nhiều lần rồi.Rất vui khi anh trở thành bạn cùng bàn của bạn em không biết vì sao.Anh lại ở đây.Anh bị buộc chuyển trường bắt tay hai bạn cùng bạn được không nhé dạ vâng được à.Hàm im lặng một lúc rồi chậm rãi đáp.Không cần đâu.Vừa nãy đã coi như là quen biết.Cái hoàng áo tại cô.Tỉa.My hoa.Thành âm của thầy giáo bông hoa đáng sợ đừng có mơ tưởng người thành của bạn đẹp trai nữa.Không lo học tập.Sau này sẽ hối hận.Vì lãng phí kiến thức quý bảo khi còn ở giảng đường.Cha mẹ nuôi em ăn học thêm tiểu là dễ dàng.Lao lực kiếm tiền tạo điều kiện cho em học hành.Thế sau này em để cái gì để báo đã họ thì họ mất kiên nhẫn rồi đáp lại.Giảng thế em chỉ là tẩm bổ cho mắt để mắt sáng thêm không được.Xung quanh rồi lên truyện cười ở mỹ ai nấy đều có tiền thế không thể lên tiếng rượu.Hà mi cũng không kìm được bật cười.Hoa nhìn cô rồi nói.Tuyệt đỉnh cậu cũng dám cười tớ sao.Không phải đâu thầy giáo truyền độc lại đập mạnh tay xuống bàn lớn tiếng nói.Thôi thôi.Các em nhìn lên màn hình máy chiếu đi đừng có bộ nào nữa.Buổi học trôi qua chẳng mấy dễ chịu.Tiền chết tiệt kia đeo tai phone nghe nhạc nhắm mắt như đi vào có thần tiên hoàn toàn không nghe thấy.Cũng không để ý đến những người xung quanh các nữ sinh trong lớp lại thành thỏ nhìn về phía tên con trai lạnh lùng.Sau cùng bàn luận xôn xao mấy câu cười đến nỗi đỏ cả mặt quỷ.Bạn thân mến như vậy là anh xa rồi mang đến cho vui vẻ tập hai của bộ truyện này như vậy là đúng là ngựa quen đường cũ cuối.Gia huy vẫn chưa thể nào buông bỏ được hả về anh ta vẫn còn lén lút về sau lưng hàn mê hôn cô gái.Nếu như một ngày mà hà mới phát hiện ra sự thật này liệu rằng cô có tiếp tục mù quáng ở lại bên cạnh.Tom và hai mươi trong khi đó giờ đây lại xuất hiện thêm một nhân vật mới đó chính là tuấn kiệt một anh chàng cũng rất là thú vị.Chúng ta cùng chào đón những diễn biến hấp dẫn tiếp theo của bộ truyện này nhé và vẫn như thường lệ sau khi nắng hay xong nếu như quỷ.Cảm thấy yêu thích tập chuyện ngày hôm nay thì đừng quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh ủng hộ anh xã cũng nhớ. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com