Tiệc Cưới Và Tập Hồ Sơ Nói Lên Sự Thật.hãy Nói Cùng Tôi⭐qua Giọng đọc Ngọc Tuyết_tâm Sự Blog

tiệc cưới và tập hồ sơ nói lên sự thật.hãy nói cùng tôi⭐qua giọng đọc ngọc tuyết_tâm sự blog
Chào mừng bạn đến với ta.Shin.Luôn luôn mong muốn đem đến.Đăng ký kênh.Để không bỏ ra.Những video mới nhất.Mời bạn đến với tâm sự có tựa đề.Đám cưới vừa mới bắt đầu thì bất ngờ một người đàn ông bước đến đưa cho tôi bộ hồ sơ của.Sự thật phía sau khiến cho tôi sóc trăng.Bạn gái tôi là một cô gái xinh đẹp có nghề nghiệp ổn định.Còn tôi là giám đốc kinh doanh của một chi nhánh.Sau mười năm làm việc tôi đã dồn tất cả tiền để dành.Và vai của vài nhà.Mua được một căn biệt thự khá đẹp ở xa trung tâm.Nhưng đường đi cũng rất tiện.Tôi và nhân đến với nhau được bốn tháng thì cả hai quyết định tổ chức đám cưới.Vì tôi là giám đốc.Nên ngay trong ngày cưới có rất nhiều đồng nghiệp và sếp các chi nhánh khác đến dự.Chính vì thế chúng tôi dành rất nhiều thời gian và tiền.Để chuẩn bị một đám cưới thật đáng nhớ.Thế nhưng khi đám cưới vừa mới bắt đầu.Thì bất ngờ có một người đàn ông ăn mặc lịch sự tiến về phía chúng tôi.Đàn nhờ ngác chưa hiểu chuyện gì.Thì tôi quay sang.Thấy cô dâu tỏ ra rất bình tĩnh.Như thể không quen biết người kia.Sau khi tôi câu mày hỏi.Thì x chịu nói đó là bạn trai cũ của cô ấy.Khiến cho tôi biết có chuyện chẳng lành sắp xảy ra.Người đó đứng trước.Và đưa cho tôi một bộ hồ sơ cũ kỹ .Khiến tôi chẳng hiểu gì cả.Khi mở ra.Thì thấy toàn là tên của vợ mình.Và chi phí chữa bệnh.Được liệt kê ra một tờ giấy nhỏ.Với số tiền hai trăm triệu₫.Đọc một vài tờ khác thì thấy vợ từng bị cắt bỏ một bên buồng trứng.Chắc người đàn ông này không chiếm được trái tim của vợ tôi nên không ăn được thì đạp đổ.Muốn phá đám đám cưới của chúng tôi đêm nào.Nhìn anh ta tôi thấy thương hại.Nhưng lại không muốn làm mứt.Nên tôi nói.Vợ tôi chỉ bị mất một buồng trứng.Chứ có phải mất hết đâu.Mà anh phải lo lắng đến vậy.Xin mời anh xuống phía sau nội dữ.Đừng đến đây phá đám.Anh ta bình tĩnh nói đã từng bán.Để có tiền chữa trị cho vợ tôi khi cô bị ung thư một buồng trứng ở giai đoạn đầu.Vậy mà khi khỏi bệnh.Cô ấy lại đi tìm người đàn ông khác.Nghe đến đây thì cả hội trường ồ lên một tiếng còn tôi thì sốc thật sự.Sao vợ có thể đối xử với ân nhân như thế được.Không muốn phá nát đám cưới của chính mình.Nên tôi nói với người đàn ông.Sẽ thu xếp để trả số tiền đó sớm nhất có thể.Khi đám cưới kết thúc.Tôi kéo vợ vào trong phòng để hỏi.Thì ngân nói.Đàn ông ngu thì chết .Thử hỏi có tiền cho gái có đòi được không.Tôi bảo vợ lấy tiền tiết kiệm của cô ấy ra mà trả cho người ta.Nhưng vợ tôi phản đối gay gắt.Nói là anh ta mang tiền cho chứ cô ấy có nói vai đâu mà phải trả.Từ đó tôi cảm giác như mình đang sống chung với người vợ vong ơn bội nghĩa.Khiến cho tôi cảm thấy thất vọng vô cùng.Tiết sau đây xin mời bạn đến với tâm sự thứ hai có tựa đề.Chủ động văn lưới tình.Gái xinh dính quả lừa cay đắng.Thi trượt đại học.Những tưởng sẽ an phận ở quê làm nông kiếm sống rồi có chồng có con như bao gái làng.Không ngờ cô may mắn.Được xả hai cho ra thành phố.Cùng vài chục thanh niên nam nữ đủ tiêu chuẩn trong lành.Tham gia một lớp học ngoại ngữ.Và đào tạo tay nghề.Trước khi lên đường đi xuất khẩu lao động.Theo yêu cầu tuyển dụng của một doanh nghiệp liên doanh với nước ngoài.Có tuổi trẻ.Có sức khỏe.Có vốn văn hóa là tấm bằng tốt nghiệp phổ thông trung.Nên tôi không khó khăn.Khi hội nhập và cống hiến cho nhà máy.Hết hợp đồng lao động hai năm.Tôi lại một lần nữa nhận sự may mắn.Là được doanh nghiệp gia hạn thêm hai năm với mức lương.Nằm ngoài mơ ước.Trở về nước sau khi gặp gỡ thăm hỏi và hỗ trợ một phần kinh tế để bố mẹ lo cho.Em gái của tôi đang học năm thứ nhất ở trường đại học nông.Thời sự tin xin phép bố mẹ cho tôi ra thành phố lập.Mua được căn hộ chung cư vừa ý.Tao hùng vốn cùng cô bạn thân đã gắn bó suốt mấy năm lao động ở nước ngoài.Mở một shop thời trang.Là lĩnh vực của hai chúng tôi đều an hữu.Nhà riêng đã có công việc kinh doanh cho thu nhập tốt.Tôi bắt đầu lên kế hoạch.Tìm một nửa kia cho mình.Villa nào ghé quê bố mẹ cũng điện nhắc nhở mong ngóng khi mà tôi đã bước qua tuổi.Ở cái tuổi được xếp vào diện gái ế trong là.Thế rồi trong gia đình có đám cưới.Tôi vào shop cho cô bạn thân quản lý.Tôi bắt chuyến xe khách cuối cùng về quê để dự đám cưới cậu em con gì rồi.Tôi thật vui vì ngồi cạnh ghế của tôi là một thanh niên đẹp trai lịch lãm.Và mới nghe anh ta chào xã giao ta đã nhận ra anh là đồng hương với mình.Đoạn đường gần trăm cây sở hữu về v nó nhắn mũi.Bởi những trò chuyện tâm sự chân tình của anh với tôi.Anh cho biết anh ba mươi tuổi còn độc thân.Anh vừa lấy bằng cao học kinh tế tại một nước châu âu xa xôi trở về.Anh có mặt trên chuyến xe này.Vì bú mẹ vừa bán.Hỗ trợ bốn cho anh mở công ty tư nhân.Dò số tiền anh tích lũy.Đã ứng để mua căn biệt thự cao cấp.Cho anh an cư lập nghiệp nơi thành phố.Thấy anh thân thiện tôi cũng không ngại cho anh biết về tôi.Chúng tôi chia tay với lời hẹn gặp lại và trao nhau số điện thoại để tiện liên lạc khi trở về thành phố.Tôi là người chủ động gọi điện cho anh.Bởi tôi đã sắp sẵn trong đầu kế hoạch chinh phục người đàn ông sang trọng giàu có.Mà theo tôi.Anh cũng dành cho mình tình cảm đặc biệt.Tôi đã không mơ nhầm.Và cũng không uổng công xăng đoán khi anh vui vẻ nhận lời đi dạo phố cà phê cùng tony.Trong một nhà hàng ấm cúng.Tôi đã có được lời yêu anh từ sau hai tháng chúng tôi quen nhau.Và tôi chẳng một chút nghi ngờ hay băn khoăn.Khi đưa anh số tiền không nhỏ của tôi để anh trả nốt phần còn thiếu cho căn biệt thự.Mà anh khẳng định là tôi đứng tên sở hữu cùng anh.Vì anh chỉ đợi ngày lành tháng tốt để rước tôi về làm vợ.Cái gì đến phải đến.Khi chỉ có anh và tôi trong một đêm lãng mạn.Tải căn chung cư của chúng tôi.Vậy mà cái ngày lành tháng tốt để tôi trở thành vợ anh nó vĩnh viễn không bao giờ đến.Bởi xài cái đêm nồng say hưởng trọn đời con gái của tôi.Anh biến.Cùng với số tiền mà mồ hôi công sức bao năm tôi dành dụm.Đã ngu muội trao cho anh.Với hi vọng được sống cùng anh trong căn biệt thự mà anh đã hứa.Tiếp sau đây xin mời bạn đến với tâm sự thứ ba có tựa đề.Vợ vừa tai nạn.Chồng đã mất tích một tuần.Trở về với những lý do khó hiểu.Đến tầng bảy năm sau mọi chuyện mới vỡ lẽ.Tôi đã đọc rất nhiều câu chuyện về tình yêu cảm động.Vợ chồng hy sinh vì nhau.Nhưng có vẻ nó chỉ trên tiểu thuyết.Trên phim chứ ngoài đời hàng ngày.Vẫn còn nhãn nhãn đánh ghen ngoại tình.Phản bội.Hầu hết.Người ta bắt đầu một tình yêu hào hứng.Mong ngóng được về chung một nhà.Rồi đến khi kết thúc.Cũng muốn nhanh chóng trở thành người dưng của nhau như thế.Nhưng dù xã hội có thay đổi nghiệt ngã như thế nào.Cũng đừng vội mất niềm tin vào hôn nhân.Bởi đâu đó cũng có điều kỳ diệu vẫn có thể xảy ra.Gia đình chị.Làm vị khách hàng thân thuộc của tôi.Từ lúc chị gặp tai nạn.Anh đã đặt đồ ăn sẵn nhiều nơi vì công việc bận rộn.Thời gian rảnh anh để trong ví.Chơi với con.Ngày trước tôi mới chập chững vào nghề.Người dạy tôi các công thức nấu ăn là chị.Nên anh bảo quen với vị đó.Mà mai có tôi giữ được đúng tinh thần.Anh mong muốn trong mỗi bữa ăn.Rồi từ khách hàng chúng tôi trở thành bạn bè.Chị thoải mái chia sẻ cho tôi nghe câu chuyện tình yêu của anh chị.Cả những biến cố sau này.Chị bảo.Chuyện của anh chị không hoa mỹ hay ngôn tình.Nói nhẹ nhàng và nó tự nhiên như những cặp đôi yêu nhau thôi.Có điều hạnh phúc chẳng được bao lâu.Thì tai nạn ập đến cướp đi đôi chân của chị.Chị đã từng muốn tự tử muốn kết thúc cuộc hôn nhân.Thời gian sau khi tai nạn chị phải ngồi xe lăn.Tập quen với cuộc sống mới rất khó khăn.Rồi một ngày chị vô tình nghe thấy cô hàng xóm khen anh.Lúc anh đi chợ về.Đảm với ông anh mà.Có vợ rồi cũng đầy em gái mê ấy nhỉ.Nhất chị nhảy lấy được anh chồng đẹp trai còn chu toàn.Nhưng chỉ sau khi anh quay đi.Họ nhìn nhau lắc đầu.Ở với vợ và cục chân thế kia đúng là phí đề.Vậy là sau một đêm khóc ướt gối.Chị quyết định ly hôn.Một quyết định nhanh nặng đến quạt tháp tiross.Họ mới cưới nhau có ba mươi lăm.Anh mới bước sang tuổi ba mươi hai.Thanh xuân phơi phới xa có thể ở với kẻ tật nguyền như chị cả đời được.Nếu yêu anh.Chị làm thế này chắc được gọi là tình nghĩa là nhân đạo rồi.Và ngày hôm ấy chị đặt đồ đạc.Chửi bới anh là mọi thứ khiến cho anh xa rồi mình.Và cuối cùng anh đã thua chị.Ăn nhờ bà ngoại lên ở với chị vài ngày cho chị bình tâm.Anh vơ vài bộ quần áo hết vật dụng cá nhân rồi rời khỏi nhà.Anh đi đâu chẳng ai biết.Anh chỉ giận chị hãy dành một từ.Để suy nghĩ kỹ rồi anh sẽ trở về.Sao bảy ngày anh xuất hiện với gương mặt xanh xao hốc hác và một mắt thì đang băng bó.Anh bảo anh đi công tác gặp tai nạn.Rồi khi chị vặn vẹo vài câu.Anh lại nói anh bị tai nạn lao động.Anh làm thợ hàn.Chấn thương thế này là chuyện bình thường.Thế nhưng sau khi đi khám và tháo băng bác sĩ bảo thị lực của anh giờ rất yếu.Đề phòng luôn trường hợp nó sẽ ảnh hưởng đến cảm giác bên kia.Xấu hơn là sẽ bị mù.Chị khóc rất nhiều ân hận vì đã quá nông nổi với anh.Trong suốt một tuần mấy chị đã bình tâm lại.Chấp nhận mọi thứ.Chị còn đứa con hai tuổi không thể hèn nhát với cuộc đời như thế à.Trái ngược với sự lo lắng của vợ anh nhìn chị cười.Anh giờ có kém gì em đâu.Cũng thành trẻ khuyết tật rồi còn gì.Chúng ta chẳng phải một cặp trời sinh hay sao.Sau này anh có mù.Em là đôi mắt của anh.Anh làm đôi chân của em.Đừng nghĩ đến ly hôn em nhé.Bắt đầu từ hôm ấy chị như được hồi sinh.Chị chấp nhận số phận.Và đấu tranh kiên cường để thắng với nó.Chị còn đôi tay và còn khối óc.Chị vẫn viết.Thiên thừa kiếm.Không trở thành gánh nặng cho chồng.Chị cũng không gặp hỏi anh một tuần mấy anh đã đi đâu làm gì và nghĩ gì.Cuộc sống nó êm đềm cứ thế trôi qua.Đến khi con chị chuẩn bị vào lớp bốn.Vào một ngày đẹp trời.Con trai chị về nhà khoe với bố mẹ.Bé đạt được cuộc thi olympic toán của trường.Chị vui đến khóc à.Còn anh thì vô tư bế tắc thằng bé lên.Bảo được kết quả các thứ cho bố xem.Điều đáng nói là những con số rất nhỏ trên điện thoại mà anh vẫn đọc được rõ ràng.Cả đề thi của thằng bé anh cũng phấn khởi đọc đi đọc lại được phân.Xoa đầu khi nói giỏi.Chị thấy lại buôn cầu vợ.Đuổi con ruồi trên mũi xanh đi anh.Thì anh bất hủ.Nhìn ra phía bạn ạ.Từ vẫn cười với thằng con trai.Đáp nhanh gọn.Hạt vừa đó em à không phải rồi đâu.Chị nhớ lại những lúc anh nhiều.Đọc mãi không ra một bài báo trong điện thoại phải nhờ chị đọc hồ.Chị nhớ lúc anh lào bạo trong bếp cầu muôn thuở.Mắt kém làm gì cũng khó.The way sang vợ.Em hộ anh với.Chắc mỗi em mới có thể làm được món này chứ anh thì chịu.Và rất rất nhiều chi tiết như thế.Chị nhìn thấy trong bảy năm qua.Vậy là giờ hạt vừng bé có tí xíu cách xa thằng kia mà anh cũng nhìn thấy.Thì ra mắt anh không hề kém.Anh đang lừa dối chị.Chị khóc.Chị gào lên lòng tự trọng của mình bị tổn thương.Anh làm thế để làm gì.Biến chị thành trò cười trong ngôi nhà này hay muốn thương hại một kẻ khuyết tật như chị.Anh xin lỗi anh đã giấu em nhiều thứ.Vì hôm ấy anh sợ em nghĩ quẩn.Nên anh nhờ mẹ và cô út lên ở với em.Anh ở chỗ làm mọi thứ mẹ vẫn thông báo cho anh biết hết.Anh bị đau.Hàng là thật.Nhưng chườm với bôi thuốc mấy hôm.Anh chợt nghĩ ra cách này.Để em khỏi mặc cảm.Anh xin lỗi chỉ vì anh quá yêu em.Anh nắm lấy tay chị nói trong nước mắt.Đây là lần thứ ba chị thấy anh không.Lần đầu khi chị sinh con.Lần thứ hai là lúc chị đuổi anh đi.Khi chỉ mất đôi chân.Và lần này là lần cuối cùng anh khóc vì chị.Chị bảo cuộc đời đã cho ta một quả chanh chua.Thì phải kiếm thêm chút đường.Để được một cốc nước chanh bổ dưỡng chứ đừng vứt đi.Giờ thì chị trân trọng từng giây phút ở bên anh.Chẳng cần nghĩ đến sự chênh lệch.Hay tình cảm ấy nó sẽ bền đến bao lâu.Bởi có thể yêu ngày nào thì hãy làm cho ngày ấy thật chọn.Hi sinh trong tình yêu.Không phải là việc vô nghĩa.Quan trọng là hi sinh cho đúng người.Tâm sự.Video.Xin chào. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com