Tiếng Chuông Đền Diềm _ Đọc Truyện Đêm Khuya _ Truyện Ngắn Về Tâm Lý Xã Hội Mới Nhất Vov 266

tiếng chuông Đền diềm _ Đọc truyện Đêm khuya _ truyện ngắn về tâm lý xã hội mới nhất vov 266

Xin mời các bạn nghe bùi đọc truyện đêm khuya của đài tiếng nói việt nam.Thưa quý vị và các bạn.Chương trình đọc truyện đêm khuya hôm nay.Xin gửi tới quý vị và các bạn một tháng.Tác giả vũ tinh nghịch.Truyện ngắn.Tiếng chuông đền lừ.Quay trộm.Mời quý vị và các bạn cùng theo dõi.Trời nhá nhem.Chỉ cần like và đèn zin.Dập đầu trước bàn thờ đức ông nức nở khóc.Mẫu ở miệng dị giác lẫn trong nước.Cô trinh ngồi nhập tỉnh ở hậu cung thấy ngược nhói như có gạch chấm.Quá nhìn qua khe cửa hẹp.Nhận xét chỉ cần ngực lại nhóm một cơ nữa.Cuộc bảo tay dở dang.Bước qua bầu cử.Tiến gần về phía chị cả.Nghe rõ dẫn âm thanh thoát ra từ tấm lưng dung bầu.Thủ tục trên sạp.Đấm lưng lan dần thành về sáng mở được.Chị nhìn thấy chị cần rời khỏi ruộng lúa bước lên bờ buôn bán quanh bắp chân chảy xuống thấm bọc đất.Đánh ít loan.Như thửa ruộng của chị.Chị đứng ở đầu bờ.Nước mắt trộn lẫn bùn.Chồng chỉ xuất hi.Ngâm gừng.Còn úp mặt vào đấy đến bao giờ.Sữa rửa mặt lên cho nước mắt chảy ngược lại bảo .Khi nào.Chứ không sống nữa.Đừng có thách.Chồng chị giết lên chị bỏ chạy trong chị vừa đuổi theo vừa làm nhà.Dở hơi vừa thôi chỗ ấy.Rồi sẽ thu cả đống tiền.Gấp ngàn vạn lần xuống với kính rồi ngồi một chỗ mà hưởng sung sướng không muốn cứ thích úp mặt vào bờ.Rồi như con mẹ mướp thế kia.Mắt to.Chỉ cần mở khóa cổng vừa đáp.Chồng chị gầm lên.Nói là nó.Hết vụ này.Nó làm gì.Tao cấm cãi.Đừng ép tôi.Mẹ mày dám thái độ với tao à.Kèm theo đó là cái tát như trời giáng.Kiếm chị cần.Cây sả.Chị phép lạ.Đồ.Còn hai chữ khốn nạn không phát ra khỏi.Nhưng nó đã bật lên não như phát súng bục lửa tung đầu.Lazada.Bùn đất từ quần áo tay chân răng rắc lấm tấm trên con đường bê tông biển hoa tím.Dám đi.Đừng có vác mặt về.Tiếng ru.Thích của chồng bám theo .Cánh tay vung lên xé gió ráng vào chị.Chị cắm đầu chạy.Về đến giờ.Trên công nghệ thấy chị cần.Phiên dịch.Chị thấy tiếng đức.Mặt chị vẫn cúp lên hai bàn tay dập người dưới đất như bảo thay cuộn trong.Mùi bùn thích mùi mồ hôi nước mắt.Mùi hơi thở nhẹ trộn lẫn mùi khói hương cuối nhà.Kiếm được cô trinh tăng tướng.Công.Vũ lưng cho chị dễ thở.Chỉ cần bớt khắc ngừng đầu ngồi.Chỉnh đưa khăn mùi xoa cho trẻ lau.Vừa ra hiệu.Vừa khóc nhè.Fastest âm thanh méo mó.Đường cùng thì về đây.Chỉ cần viết tag question.Đức.Lầm lũi đi ra cửa.Bước qua khoảng sân rộng đến hồ.Hổ vọng hình bán nguyệt chồng toàn sen.Hoan.Trước khi hè.Đợi cuối thu.Dân xăm ngày giỗ kỵ đức ông mới thôi hả.Chỉ cần dùng nước rửa mặt rồi quay.Cụ trình dọn cho chị.Một chỗ ngủ cạnh cô ở phía cuối giang giải vũ.Bên tả đền đi.Lúc nào cô cũng có phải cái giường gấp.Để đỡ đần người lành gì.Hoặc khách thập phương chẳng may sa cơ lỡ bước.Đêm.Hai người đàn bà không ngủ.Không nói chuyện.Chỉ cần biết cô trinh anh không rõ.Phát âm khóc.Mắt cũng mờ.Chỉ nhìn được bóng mà không thấy người nên nói chuyện thì thầm cô không nghe thấy mà nói to.Đêm hôm.Vâng đến tay ai rồi cả làng biết vợ chồng chị bất hòa thì trả giá.Sao.Chị nhìn trân trân.Lên nóc máy.Nước mắt nối đuôi nhau thấm ướt gối.Cô trinh trở mình sốt xuất huyết.Lại thở dài.Của quý chị cần bao nhiêu thì thương chị ấy bấy nhiêu.Không phải vì chị hai giúp công việc này việc khác.Bởi vì.Có thích nghe những lời cầu khấn của chị.Lần đầu tiên có nghe được tiếng người là tiếng chuẩn của chị cần.Đó là một buổi chiều muộn.Lẽ ra cô đã đóng cửa đi.Nhưng thấy lòng dạ bồn chồn.Thi thoảng có tiếng nấc vàng trong tay nên cô mở cửa.Từ ngày.Giữ từ để đi.Hôm nào cũng nghe thấy tiếng.Là thấy có người đến đền ngồi khóc.Chị chị.Không khó.Nhưng tiếng kêu.Cứng.Phim ông.Phù hộ cho con biển tâm vững.Các cô trần tiểu với chồng con đánh tiếng dọa nạt con.Con chỉ muốn nhảy lên đánh vỡ mặt nó ra cho nó bài học đáng đời.Nhưng con mà làm vậy thì con không còn là người làng diềm.Người lành gì.Không cư xử vậy.Ông ơi.Ông linh thiêng phù hộ cho con dập tắt cơn điên tức này mà bầy cho con cách chừng dậy nó mà không phải chờ.Bưởi đánh.Ông ơi.Xin ông chủ hộ cho con.Cô trinh ai rảnh giọt.Tiếng bàng hoàng ngoảnh mặt về phía âm thanh vừa vọng tới.Chúc ánh sáng mờ mờ của cây đèn dầu hỏa cũ kỹ.Có nghỉ rõ khuôn mặt chị.Rõ đến từng giọt nước mắt đang tràn lên.Những giọt nước mắt loan dần.Phủ kín đưa chị ngồi.Đọc chị trước một cái nước đục mờ.Thích.Sinh tố lắng nghe một lần nữa.Không có âm thanh nào.Máy tính.Cô vẫn thường nghe thấy cả khi không có bấm.Cũng không còn hình ảnh nào.Mày bấm người phục trên nền đất.Cứ đứng nép.Cột điện để chị khóc cho thỏa thuê.Nếu có người đến chia sẻ.Chị chẳng đến nền diều.Nếu không có chỗ để giải tỏa.Chị cũng không phải khóc nhè.Không riêng gì chị.Bất cứ ai đến nơi.Điều kiện được riêng tư.Bất kể họ đến vì chuyện vui hay là chuyện buồn.Vậy nên người giữ từ đền diễm xưa nay.Không ai có đôi tay.Ông tử trước chi ngay tai điếc.Nhưng mắt sáng.Nhìn được lá cây để bốc thuốc chữa bệnh.Giúp người là nữ.Chị không may mắn như thế.Mắt cô chỉ nhìn được bóng mà không thấy mặt như.Chỉ nhìn được mắt nhanh mà không thấy chân nhang.Tai nghe được tiếng nhưng không rõ à.Miệng phát ra âm nhưng không rõ lời.Chicken trở mình.Xin nghe tiếng nuốt nước mắt.Tính đến cơ sở dài vừa mệt vừa sợ.Cố định nói gì đó với chị.Những âm thanh cô phát ra chỉ như tiếng kêu của bảy nick anh.Đêm vắng thế nhỉ.Những âm thanh ấy chỉ khiến chị cần sợ hãi mà thôi.Lỡ.Giọt nước mắt.Đến tay người làm gì.Hồi nãy nghĩ trong đến con ma.Thì.Sinh nhật bác.Đức ông ngực ở đây để che chở cho người lành gì.Mà chính để người ta sợ không dám đến.Việt trinh không còn mặt mũi nào.Giữ từ đèn gì.Để điểm không lớn.Nhưng xây dựng tinh tế công phu.Mấy trăm năm mưa nắng dãi dầu mà đường nét hoa văn gỗ lạc vôi hồ.Không thể dục.Đền thờ đức ông có tên tuổi đàng hoàng trong sử sách.Đức ông.Xếp núi đánh sông cho giảng phong quang rộng rãi.Vừa hứng nắng phù sa sông long trước mà.Vừa tựa lưng vào núi.Đón giữ gió làng nắng.Đôi mắt còn vô số loại cây thuốc ông mang về.Chồng để chữa bệnh rồi truyền lại cho người rất làng diềm tự trồng cấy thu hái.Mà bảo vệ mình.Sông lô.Mỗi năm dồn vô số phù sa.Nuôi cánh đồng làng diềm bốn mùa xanh tốt.Đất đai là gì.Không chỗ nào.Để cỏ cây mọc vô nghĩa.Những bụi hoa ven đường nhưng bụi cỏ bên bờ hồ.Những cây tầm gửi trên các bờ rào.Cây cỏ nào cũng có thể dùng làm thuốc hoặc thức ăn thức uống.Người làm diều trân quý đức ông.Giữ đền giếng như ngọc quý.Bảng nhân dựng nhà quần tụ xung quanh đền thờ đức ông cho gần gũi ấm cúng.Bất kể việc nào to nhỏ.Lớn bé vui buồn sướng khổ.Đều về đền báo cáo đức ông.Xin đức ông phù trợ.Biểu điểm mỗi năm hai lần mở hội.Rước kiệu từ đền lên núi.Con chó ở làng diềm về du khách thập phương về chật kín đường làng.Chồng đám khách thập phương ấy của anh gửi.Viết chữ rồi vừa xuất hiện trong ý nghĩ.Xung quanh sinh đã tỏa đến mùi nước hoa công nghiệp nồng và khác.Chứ bởi lá không giống bất kỳ mùi người nào có làng diềm.Chỉ nghĩ đến thôi.Trường tài chính ở buổi.Anh.Là chủ khu nghỉ dưỡng trên núi sam bên kia sông lặng.Đổi sang có suối nước nóng sớm chiều khói sương lả lướt như chốn thiên đường.Nhắn tin được không đủ.Anh muốn được phải thật là thiên đường.Muốn ai đến đổi sang.Ở lại lâu phải làm việc gì đó tốn bớt sinh được dư thừa.Mà.Muốn bật các trò chơi thân xác.Thì thường phạm quá.Phải có gì đó thiêng liêng phiêu linh cơ.Vậy là anh thù thêm núi.Nước mắt của ba trồng cây.Quay quanh một khoảng trống rộng.Thủ tướng đức ông ngồi ở đó hái lá trên chọn núi cao.Dưới bờ sông rộng vươn tay múc nước nóng đổi sao.Về trưng sắc thuốc chữa bệnh.Anh dậy bám ở đấy thế người viết thêm những câu chuyện ly kỳ thần bí.Chiến.Ai đã đến đổi sam.Nhất định.Khách sạn.Trời sáng.Trinh sang nhà giải vũ.Không thì chỉ cần lấy đi tìm.Mặt trời chảy xuống sân đền và vệt nắng hình lá câu trong suốt.Cô nhìn thấy dấu chân chị.Dấu chân đi về ruộng lúa.Lún sâu trong bùn đất.Chị.Đứng trông đất.Lưng trạm nắng.Má trắng ít bột lúa đang trổ đòng.Trồng trúc lá.Có thể chịu nước đầy mười₫ đồng thơm mượt.Đó là đám ruộng hương hoa của gia tiên để lại cho vợ chồng chị cấy lúa dự.Giống lúa hạt tròn mẩy thơm ngon.Chỉ có ở làng diềm.Trước đây mọi thửa ruộng chỉ trồng lúa.Nhưng đất hẹp người đông.Lúa không đủ ăn nên người ta chuyển dần sang giống lúa năng suất hơn.Chị sợ lúa giao phấn mất giống.Đến mùa lúa lên đồng.Chị tỉ mẩn đi thụ phấn cho từng.Hết ngày sáng đêm.Cả làng bảo chị thần kinh nhưng.Đến hội.Cũng động viên chỉ được một câu rằng.Mai vợ có trị.Mà lại còn gạo quý cúng đức ông.Cúng rồi làng hưởng lộc.Giờ con cháu còn biết mùi lúa gạo quê nhà.Lâu nay mấy mảnh ruộng có nhà chị chuyển sang trồng hoa cho khách chụp ảnh.Thu vé một ngày.Bằng cả vụ lúa.Chị không sợ lúa bị lạc mất rồi.Thì lại phải lo giữ miếng ruộng lúa cho bán chân.Giữ với thiên hạ thì dễ.Đằng này.Lại giữ với chồng.Chồng chị.Đẹp trai.Lại nắm tay vặn.Đục đá cũng giỏi.Chế máy móc cũng hay.Từ hồi anh chế được máy hái sao sấy thu.Bán cho người làm.Bán xăng cả bên dịch cải tiến để sấy được cả lúa rau củ quả.Bán khắp huyện khác tỉnh.Anh nhường hẳn việc đồng áng cho chị.Bảo chị cứ cấy hái cho vui mọi thứ ảnh lọt.Anh đi ra ngoài giao.Nhiều hơn.Đi đâu cũng có người thợ.Thương quá nè.Ánh sáng nha.Chỉ cần khiết anh bỏ được không.Thì cô kia lại tiến tới.Đảm bảo.Ảnh đẹp đâu làm gì.Quan hệ với ai thì kệ anh.Nhưng đừng bán đứng tôi đừng để đứa nào nó nhục mạ tôi làm hại hai đứa con tôi.Mọi chuyện với chồng chị không bao giờ nói đến lần hai.Chị luôn nhắc mình là người làng diềm.Làm gì cũng nghĩ trước nghĩ sau giữ nếp nhà cho ấm êm.Thì mọi sự mới vững mạnh.Quy trình thở dài.Tình đã quá ta.Nắng đã xin xuống hồ sen nhạt dần từ hạt dương trong suốt trên lá.Mang về trời.Có mở cửa đền trầm hương.Anh rể đến.Rất theo nhiều người cười nói xôn xao.Mùi nước hoa tử sa đã khiến trinh lưu giữ bước chân.Vợ điểm rước lễ đi một vòng hết tất cung thở.Rồi.Ngồi lại với trinh trong nhà biển lễ.Cầm tay cô hỏi.Em dùng hết lọ kem dưỡng nó chưa.Dạo này giá rẻ trắng sáng tươi nguồn rồi đấy.Em làm việc trong cung nhiều.Suốt ngày ngửi mùi nhang không tốt cho sức khỏe.Tôi bữa chế xong loại.Dùng đường uống.Cũng là cây lá lành mình thôi.Bôi kem ngoài da.Uống thuốc vào bụng thì hiệu quả càng bền vững lâu dài.Chính chưa kịp hoàn hồn.Thì dễ vòng tế quá.Đem cho chín tới.Ngọc trai.Ghé sát thủ.Nói.Em có biết.Em rất đẹp.Tôi sẽ nghiên cứu cho ra bảy.Chưa được mắt cho em.Em cần phải được chiêm ngưỡng nhan sắc của chính mình.Chị thấy mình nằm gọn trong vòng tay.Toàn thân mềm nhũn đợi đón kết ôm siết thật chặt.Nhưng.Dây đeo vòng xong buông tay ra.Một ngón tay quẹt lên má trên rát như sắt nung.Dậy đi.Mùi nước hoa vkl trinh.Thấm vào da thịt chứ.Cô lập cập bước vào.Cũng vất bầu cử.Nải chuối.Trọng tài bắt lên tiếng ông tử đều thảo trong cơn hấp hối.Già đã cố hết.Nhưng không chữa dành cho con đực.Số phận đã an bài rồi.Còn ở đây mà nhờ cậy đức ông.Chịu khó đèn nhang cho ông.Nhưng phải nhớ.Giữ thân tâm.Sẽ một lòng một dạ nha khói cho nhà.Nhớ chưa.Từ đền diễm xưa nay không có đàn bà.Đàn bà không được vào cung cấm.Nhớ chưa.Giữ thân tâm chăm sóc.Nga.Chính sắp thêm một cây nhang nữa.Cho dù.Nhạc cụ chưa.Quyển sách dưới bát nhang.Rút một sợi khói bốc lên.Bao nhiêu người đến dâng lễ đốt thêm bao nhiêu ngang cô cũng không hay bị.Mùi nước hoa mùi hơi thở của duy vẫn bọc kín quanh trinh.Của ngọc thảo.Đóng cửa đẹp.Lên núi.Trình chấp tài chính cần trước chọn đối cao nhất.Để cầu khấn.Ở nơi gần chơi.Gần các vị thần cao siêu hàng họ biết điều gì tốt nhất để phù trợ cho chị.Chính quyền đến khi thấy lòng nhẹ bẫng mới thôi.Chiều nhỏ mặt người.Xin về thế để làm gì.Chỉ cần thiết trinh mắt sáng.Tư tưởng có mất tích bảo người ta làm ăn tối chia nhau đi tìm.Chỉ muốn.Cả làng tìm tôi cơ á.Nhưng không kết thành tiếng.Nước.Bung ra.Cuộn ngược.Chỉ cần vừa sắp cơm vừa nói.Nhưng trinh không nghe rõ nữa.Cô cũng không nhìn rõ chị đang làm gì.Chị thấy tay chị không để ý.Bàn tay kia.Sinh đã từng nhìn thấy từng ngón tự động không ngừng.Thời tiết đêm chỉ cần.Tấm áo của chồng đến.Tin tức ông giải bùa mê thuốc lú.Lấy chồng chị thấy tâm đổi tính bảo lo thu vén gia đình.Chị quỷ trước nha ngán.Hai tay ra phía trước lần.Cây khế.Người ta không đoái thương chia sẻ với con đã nè.Con bỏ rơi bỏ rớt thẳng lưng thẳng.Tuần nào quốc gia cũng gọi con lên nhắc nhở.Chúng nó đang lớn bị bạn bè đều giữa bố nó có bồ nên đánh nhau.Làm có nhà người ta bị thương.Bố nói là không biết ăn năn còn đánh.Con thừa sống thiếu chết.Ông soi đường chỉ lối cho con cần phải làm gì để giữ chồng.Dạy con bây giờ.Mua chị mất máy.Mắt chị không chớp.Như nước chảy rất đẩy máu.Tay chỉ lần hút liên tục từ cổ áo xuống.Chuyển qua các khuy áo.Có sợi.Gửi băng giá.Chị giúp cho trẻ.Quấn lại quanh chân khuya rồi miết suốt đêm khuya.Nước mắt chảy đến đâu tai trị giun đến đó.Không bỏ sót một mét chỉnh.Trên tấm áo của đầy mùi mồ hôi.Bố chồng chị.Hội làng.Mỗi con đường và đèn diễm đông trận.Con đường dẫn từ điển điểm lên núi đảng vẫn người đi rước.Đoàn rước được thế từ khắp nơi đến kiểu to lỏng lớn trống phách vàng trời tất cả đoàn vũ công.Vừa hát vừa nhảy múa.Họ mặc đồ các loại quần áo.Từ váy đụp áo yếm đến áo tứ thân áo the khăn đóng.Rồi váy xòe đính kim cương lấp lánh kim sa bó sát thân người.Rồi các cô vũ công cha thân bằng ba mảnh vải con con ở nhà.Ở hán vừa đi vừa nhún nhảy.Đoạn rất kéo dài từ đền diệm đến chân núi.Rồi từ đỉnh.Theo sông.Về đền gì.Người láng giềng có phải ông già bà cả.Cẩm chất kích cỡ làm cho đoàn ca.Còn lại.Cùng lúc già vào phục dịch.Thập phương.Anh dậy kêu đường chật quá đêm chật quá.Người lạnh nhật cũ bảo phải.Chiều ngày cuối.Anh dậy vào cung cấm dâng lễ.Chi nhánh gia.Anh lễ xong ra tiệm trinh.Cho xin cái chân màu cánh sen bảo.Trời sắp sáng đông rồi.Được nghỉ có làm riêng cho em cái chăn lụa tơ tằm.Em cách cho ấm.Có những đêm đêm.Anh.Giúp em với.Được không.Chỉ choáng.Dậy đi mùi nước hoa quay trở xung quanh nhấc bổng trinh lên ném và bình cơn lốc xoáy đầy hơi nắng từ.Chi nhánh toán mùi tanh hôi mặn mà.Vừa khiến khối lượng giảm.Vừa khiến cô muốn dán mũi vào đó mà hít hà.Suốt đêm hôm ấy.Nhiều ngày sau mùi của rễ với kiếm xung quanh trên.Quên cả gốc cây gạo này anh tưởng đỗ xe.Quanh bờ rào gang anh tưởng đi qua.Bạn bè như chiếc lá khô trên sân.Chiến sinh tử quét.Nó càng đậm đà.Của nước mình cả ngày trong nhà.Cả đêm cũng ngủ lý trong cung cấm.Hấp thịt nhiều hơn.Nhưng không xua tẩy.Trời lạnh xuống bên hổ vọng chỉ còn dư thư vải tàu lá ngải màu xanh thẫm.Cô trinh vẫn ngồi trong cung cấm.Mặc kệ người người vào ra khấn vái kêu cô.Khuya có tiếng đập cửa yếu ớt.Từng bước chân lên vợ đẹp.Cứ khóc đắng chát.Cô trinh thì đau thắt ngực.Run.Diện tích của cánh cửa kéo mình đứng lên thoát khỏi tư thế kiết già.Đang ngồi suốt nhiều ngày.Ngoài tiền lương là chị cả.Tóc rối bù.Ròng rọc.Miệng miệng.Mẫu trộn lẫn nước mắt rớt xuống cổ xuống.Áo trị đầy bụng.Buồn nhuộm khắp người.Trinh dùng.Nhìn thấy trên khuôn mặt nhiều nghĩ méo mó của chị.La bàn thanh tâm phát của chồng chị vừa dán xuống.Cách tắt dữ dằn nhưng hôm có nhìn thấy trong làn khói nồi cơm chưa kịp sớm.Bàn tay ấy túm tóc.Vui cho chị xuống thửa ruộng chị mới.Mày thích dữ.Thì tao cho mày giữ.Nằm đấy mà giữ giữa cái mả mẹ mày.Sướng không biết đường mà sướng mày không thích sướng để tao sướng con mày sướng biết chưa.Chị nắp đậy lên lại bị vùi xuống.Đến khi không còn sức chống đỡ.Cúc bàn tay ấy lôi chị vứt lên bờ.Sương đêm rửa mặt cho chị.Dưỡng tóc cho chị.Dìu chị vào đền việc.Cô trinh rửa bụi băng vết thương cho chị.Tấm chất lượng.Chồng chưa trên giường từ hôm sinh nhật.Xinh giải giá chim.Bảo chị nằm lên cho đỡ đau.Kéo phần còn lại đắp quanh người.Xoa bóp các huyệt.Dù chỉ và giấc.Giấc ngủ đầy những cơn.Chị ngủ rồi mùi bùn rất mùi mồ hôi nước mắt để gói ký trong tấm chân.Mùi nước hoa mùi hôi khiết cuộc gọi lại tràn về.Quấn bóc bủa vây trinh.Chín bậc.Tiếng khóc bị ép lại rồi thoát ra qua vòng cổ người ngọc.Thành tựu âm thanh hoàng giải ghê người.Đêm.Sương giăng kín trời.Là nơi khắp làng gì.Đến các chân núi.Trên bến sông long.Kiếm đêm không còn mẫu.Cô trinh vừa.Vừa rắn hổ vọng hút nước về đun với ngũ vị hương.Và vài cánh sen khô.Còn bao sái tượng đức ông.Xin nước thừa mà thanh tẩy mình.Giải chỉ giúp con được đến thế thôi.Ông tử vong đến tay trinh.Cô lầm lũi vừa làm vừa nuốt nước mắt.Những ngón tay thường ngày nhân ngày bao nhiêu lúc này chậm chạp rời giá bao nhiêu.Xin cố tập trung và từng vết khâu.Từng giọt nước ấm.Tỉ mỉ làm sạch mọi hạt bụi trên ford.Sinh bác ghế.Trẻ vào lớp một.Lưu phiêu lưu.Từ hội đền đông.Chị không có nhiều thời gian để bao sai từ.Nên không đau phía sau.Bụi bám cấu thành từng tải.Giày.Trình gì mạnh các ngón tay để tẩy bụi làm trượt xuống mảnh ghép lưng bức tường.Mỗi bụi tràn ra.Bịt kín mũi trinh.Trước mắt tôi hiện ra khoảng trống đêm thấm sâu thăm thẳm.Trinh rách và.Chú thỏ trong những bức tượng.Mùi khói hương tích giữ lâu ngày mùi hoa sen mũi nước ngũ vị hương.Mùi mồ hôi nước mắt của người làng diềm.Mùi tanh hôi của dáng chuẩn mùi hóa chất làm thơm.Đánh đàn.Có nhớ nhà.Nhìn có hai hốc mắt của ford.Đất dưới chân.Xuống cả nút đèn dùng dùng chuyển động tiếng máy móc thẩm mỹ.Kiếm người xem.Tiếng ồn ào náo.Đàn ông trai tráng làng diềm lỗi ngô lấy cột đèn nhấc bổng lên.Rơi rớt mảnh ruộng nhà chị cần.Chồng chị đứng cạnh anh rể.Chỉ chọn bảo nguyên tắc kéo giãn các cây.Các bức vẽ.Thổi pháp tượng đức ông phình giá như quả bóng bay.Rồi tô vẽ sơn son thếp vàng.Lấp lánh lấp lánh.Đền diễm cao rộng thanh tra.Người người ra vào ngó nghiêng cười nói gì hả.Vảy ốc giả làng diềm.Mặc đồng phục đứng cạnh các nhà nhá.Vậy chị ngồi ghi chép ảnh hồng tiền.Phải cô gái xinh đẹp đứng cạnh tủ thuốc tươi cười.Cho khách.Chị nhìn thấy cỏ cây hoa lá làng diềm sấy khô đóng túi.Hành động lẫn.Tên loại thuốc.Mang cho chim uống.Thúy mùi kem dưỡng da dễ tặng trinh hôm nào.Đang xảy ra từng.Trả nước trên mặt chị.Mặt trận nóng ran.Tay chân co giật.Đức ông cầm tay cô bấm các huyệt trong lòng bàn tay.Trên khuôn mặt.Rồi dắt cô giáo bến sông.Chỉ cần đang chèo thuyền thuyền bé như vỏ trấu lúa.Nở dần thành cánh sen hổ vọng.Đức ông rất trinh bước lên thuyền nước sông long lóng lánh đầy thuyền về phía mặt trời.Mặt trời rọi vào mắt xích chó ít nhất.Không phải.Mặt trời.Lãnh đèn pin chỉ cần.Chị ngủ mê hết lên rồi thức giấc không thấy.Chị càng.Chị lấy đèn đi tìm trinh.Thứ hai bản chân chỉ cho tử nam định.Chị h.Định lao bảo lôi trên xuống.Nhưng nhớ ra.Mình là đàn bà có chồng không được vào hậu cung.Nên lao ra đường.Cứu.Chị lao đi.Còn trinh thì tụt xuống.Có ngửi thấy mùi nước hoa của rễ.Thứ nước hoa toàn hóa chất khiến hai cánh mũi trinh sát bút xoáy.Sức khỏe cho tượng chạy ra các chú.Phía sau để ra sức đánh chuông cầu cứu.Tiếng chuông vang lên dệt sĩ tuấn đặc trong sương mù.Chị không biết.Lâu nay người ta vẫn đánh quả chuối khổng lồ trên khắp núi móc báo hiệu các đoàn hành hương dâng lễ.Tiếng trung càng nhiều chứng tỏ quan khách về càng đông.Không ai còn nhớ.Đến lời hẹn ước về quà chuyện của đèn.Chị vứt lên khi rảnh có việc.Chị.Vẫn ra sức.Vừa chạy vừa kêu cứu.Vài người đi chợ sớm nhìn thấy chị chẳng rưỡi.Khổ.Chồng đánh cho một trận mà phát điên mất dạy thế này.Quý vị và các bạn vừa nghe những trang truyện ngắn tiếng chuông đền tiền.Của tác giả vũ thanh.Mở quý vị và các bạn nghe những chia sẻ của vitamin văn nghệ về truyện ngắn làng.Có một thực tế là những người trông coi nhà tháng.Trường khiếm khuyết về thể chất.Hoặc là ngoại hình xấu xí.Hoặc là thiếu khuyết một vài giác quan.Nhưng nghe nói nhìn.Có thể khi thiếu quy.Con người ta cần đến chốn thần linh để luôn ngờ.Tự bán mà sinh tồn.Cũng có thể vì thiếu quyết mà người ta được bù trừ những khả năng đặc biệt.Cô trinh trong truyện ngắn.Tiếng chuông để diềm.Thiếu khuyết cả nhan sắc.Ánh nhìn.Giọng nói.Những bộ lạc.Cuộc có niềm tin.Và sự tôn thờ tội.Vào đức ông.Và người dân làng diềm.Với cô.Việc phụng sự đức ông.Giúp đỡ công vỗ về che chở sự bình yên cho người dân làm gì.Là bổn phận.Là thiên mệnh là tất cả ý nghĩa đời sống của cô trên trần gian.Bởi vậy mà cô dành tất cả tình yêu thương trong sáng.Và trái tim tận hiến để chăm chút ngôi đền.Giữ gìn bài thuốc quý gia truyền.Để chữa bệnh về thể chất cho dân là gì.Nâng niu an ủi những tâm hồn người mới bớt.Giúp họ vượt qua ngang trái đổi thưởng.Cũng bởi trái tim tinh ngày ấy.Mà cô trinh nhìn được rõ nét.Một vài khoảnh khắc đặc biệt của con người.Khi họ tột cùng đau khổ tột cùng trong sáng ruột cùng yêu thương.Cũng bởi trái tim thánh thiện.Chỉ biết yêu thương tận hiến.Chỉ biết cho mà chưa bao giờ được.Liệu trình không nhìn được những lừa lọc dối trá.Những cám dỗ ma mị của dục vọng.Để rồi bị cuốn vào vòng xoáy của tiếng sét ái tình.Biết mình đang bị cuốn trong dòng nước xiết của những đòi hỏi bản năng đàn bà.Chỉ một lần nữa dựa vào đức ông dựa vào trời đất núi sông.Và người dân làng diềm mà vượt thoát.Trong cuộc vượt thoát ấy.Sinh nhật ra cả phần sáu.Và phần hồn của làng diềm.Cũng cần được cứu rỗi.Cuộc tình tiếng chuông cầu cứu.Tiếng chuông đề niềm chỉ vang lên khi nàng có việc chọn.Nhưng từ khi đỉnh núi móc.Có ngôi chùa lớn.Tiếng chuông trên đỉnh núi vang lên hằng ngày.Để các đoàn khách hành hương gửi lời thỉnh cầu đến cao sang.Tiếng chuông kêu càng nhiều.Chứng tỏ khách cả nông.Người làng diềm càng có cơ hội làm giàu.Bởi vì.Không còn mấy người trong làng phân biệt được tiếng chuông để diềm.Và tiếng chuông trên đỉnh núi móc nữa.Giá trị văn hóa truyền thống bản sắc văn hóa dân tộc.Là một trong những bộ gen.Quan trọng làm nên hình ảnh riêng biệt của quốc gia.Dân tộc trong thời đại.Thế giới.Xong trong điều kiện mở cửa.Hội nhập và phát triển hiện nay.Đặc biệt dưới sự tác động của nhiều chiều của nền kinh tế thị trường.Việc gìn giữ phát huy giá trị văn hóa truyền thống.Không dễ dàng gì.Truyện ngắn tiếng chuông để diều.Là sự trăn trở.Vì những được mất trong quá trình vươn lên làm giàu.Du lịch tâm linh ở một làng quê nghèo.Cũng là tiếng chuông thỉnh gọi.Những tấm lòng.Biết hiểu.Biết yêu.Biết giữ gìn những giá trị văn hóa truyền thống của dân.Trong thế giới đa diện hôm nay. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com