Top 5 Blog Radio được Nghe Nhiều Nhất _ Điều Hối Tiếc Nhất Cuộc đời _ Duyên Phận

top 5 blog radio được nghe nhiều nhất _ Điều hối tiếc nhất cuộc đời _ duyên phận
Bạn thân mến.Đối với bạn điều gì là đang hối tiếc nhất.Tính đến thời điểm hiện tại.Người ta thường hối tiếc vì những gì đã xảy ra trong quá khứ.Những cô gái trong câu chuyện ngày hôm nay đầy hối tiếc về một khoảng thời gian còn chưa xảy ra.Vậy điều gì đã khiến cô hối tiếc.Đi rồi về chạy trốn đến một đất nước xa xôi.Bạn lắng nghe truyện ngắn.Điều với tiếc nhất.Gửi đến từ tác giả ai vì nguyễn.Điều hối tiếc nhất trong cuộc đời bạn là gì.Ông sếp người nước ngoài đột nhiên hỏi tôi như vậy.Sau khi tôi để xuất sắc trả lời hết các câu hỏi phỏng vấn.Thuộc chuyên ngành của mình.Đầu quân sĩ chỉ là một câu hỏi màu mè thêm vào mà thôi.Tôi có thể thì sẽ trả lời rằng.Không được ông lựa chọn cho công việc này.Sẽ là điều hối tiếc nhất của tôi.Nhưng cuối cùng.Tôi mỉm cười nhợt nhạt và nói cho ông ấy một đáp án khác.Mở ra chụp ảnh đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi.Ông sếp đáng ngạc nhiên.Khi nghe tôi trả lời và có thể đang nghĩ rằng.Tôi hiểu sai câu hỏi.Thì có ai nữa đi hối tiếc một khoảng thời gian cần chưa xảy ra.Chỉ có tôi biết tôi đã nghe rõ ràng câu hỏi.Và cũng thức trả lời.Mùa thu năm ngoái.Trước sự nghi ngờ của tôi về đội.Thay đổi đặc hiệu của que thử thai lên tới đỉnh điểm.Về trước khi tôi tin và lời khẳng định của tay bạn thân là bác sĩ sản khoa rằng .Vợ chồng tôi rất khó để có con.Thì cái que thử thai thứ n cũng để lên được hai.Đào xá nhà tôi đã mừng như phát điên ngày hôm ấy.Ảnh thiên nhiên tôi cũng face.Gần mười năm yêu đương.Tả một nửa trong số đó là số năm kết hôn.Vậy đến bây giờ chúng tôi mới có cảm giác.Tình yêu của mình lại càng tới một cái nick mới.Tôi cần nhớ tôi đó.Rau xanh dù gì hỏi tôi.Em bé lớn bằng nào rồi nhỉ.Tôi cười to đáp lại.tám tuổi thì bằng hạt ngô chứ mấy.Có điều hôm sau đi khám bác sĩ nói đứa bé khỏe.Nhưng nói nhỏ hơn một xíu sợ về những đứa bé cùng tuổi.Làm sao tìm hiểu bào.Gọi nó là mừng nhé.Vì nó có lớn được bằng hạt ngô như dự kiến đâu.Nhưng tôi trước mắt cảnh cáo lão.Nhưng thôi.Nó sẽ lớn bằng bạn bằng bè.Thế nên chúng tôi gọi đứa bé là ngô.Dù sau này nó có nên mua hiền lành.Và quê như cái tên của nó cũng được.Chúng tôi chỉ huy vũ.Nó có thể khỏe mạnh như những đứa trẻ khác mà thôi.Khi ngồi lớn hơn một chút.Vượt qua kích thước hạt ngô và nhằm mục đích to bằng bắp ngô thẳng tiến.Thì bác sĩ nói ngu rất yếu.Muốn giữ ngô .Tôi cần phải hạn chế mọi hoạt động.Tìm đó lão sau đó xoa lưng và bụng tôi rất lâu mới nói.Em à nghỉ làm đi.Mình anh đi làm.Nhưng anh hứa sẽ chăm sóc tốt cho em và ngô.Tôi đã nghĩ thật nhiều.Thật kỹ.Và cuối cùng gật đầu.Quyết định về nhà ở nhà nằm trên giường phải đọc một cuốn sách về sự phát triển của thai nhi.Cũng như cách chăm sóc trẻ nhỏ.Khi ngủ mười ba tuần.Chúng tôi đi siêu âm lần thứ tư.Tôi vào xe đã không giấu được nụ cười.Khi bác sĩ nói tình trạng thai nhi rất tốt.Có điều đứa nhỏ hay xấu hổ.Như ba của nó.Cảm ứng bướm như mẹ của nó.Vì thế mà nó cứ chiều lưng về phía máy siêu âm.Khiến cho ông bác sĩ vốn là bạn thân của mẹ nó.Từ đến ba mươi phút.Vẫn chẳng xảy ra.Nói là trai hay gái.Nhưng chẳng hiểu sao tôi và lão xá lại có niềm tin mãnh liệt.Phở việt nó sẽ là một đứa bé gái sau hàng tuần trên cái cuối cùng tên của đứa bé đã đủ.Vì nó sinh ra vào mùa hạ và vì tên đệm của ba nó có một chữ xuân mẹ nó có.Thu nền cái tên nào được chọn là hạ anh.Mùa hè tới.Khi nào ra đời sẽ là mùa hè đáng nhớ cho nó.Hãy cho cả gia đình nhỏ bé của nó.Chỉ tiếc rằng.Một ngày đầu xuân.Khi nào sai đừng cố gắng đi làm vì muốn một cuộc sống tốt hơn cho đứa bé và tôi.Còn tôi đang học cách quấn tã cho trẻ sơ sinh từ một đoạn văn video thì cơn đau đến.Nhưng đến mức.Mặc dù tôi đã chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng cho tình huống này.Vẫn không thể cứu vãn.Tôi đã ôm chặt lại xã mà khóc.Khi bác sĩ nói với chúng tôi bốn chữ.Xin lỗi anh chị.Kinh đau thì xác hành hạ tôi hai ngày hai đêm.Những nỗi đau trong tim không dừng lại ở đó.Làm sao ôm tôi.Thịt heo với tôi khi tôi khóc đến mức muốn nhất trong tay lão.Em còn có anh mà.Tôi có lão.Nhưng hạng anh của chúng tôi thì sao.Từ bệnh viện trở về.Tôi thẫn thờ đi loanh quanh trong căn hộ của mình.Chẳng còn đứa bé.Tôi chẳng cần học cách chăm sóc trẻ sơ sinh.Thôi còn việc mây và mấy món đồ cho trẻ nhỏ.Phải dừng đọc những cuốn sách về mẹ và bé.Tôi cũng thấy mình xem có việc gì để làm.Sử dụng một cách đáng thương.Trái đất vẫn quay.Sữa tươi và lão xã có đồng hồ đến mấy.Cả anh của chúng tôi có đáng thương đến mức nào.Thì thời gian vẫn lặng lẽ trôi.Thời tiết dấu ấn.Nhưng bản thân lại không có động lực để bước tiếp.Trái tim tôi còn chìm đắm trong đau thương.Em còn có anh mà.Nhạc sàn nói đúng.Thật may là tôi còn có lão.Nào đã ở bên tôi.Chăm sóc tôi.An ủi tôi.Dù rằng nỗi đau lão cảm nhận được.Cũng chẳng hề ít hơn tôi.Nhìn thấy ngày mưa tiêu thụ và chán chường.Làm sao đến nút gửi hồ sơ của tôi.Lấy một vài nơi.Đó cũng là lý do tôi có mặt ở cuộc phỏng vấn này.Tôi được chọn.Thiên nhiên vì kiếm được ai có thể trả lời xuất sắc hơn tôi.Chỉ có điều cầm tờ giấy trúng tuyển trên tay.Tôi ngàn người nhìn bầu trời phía.Sữa lùn.Thổi tung mái tóc khiến tôi giật mình.Mùa hè đang đến rồi sao.Mùa hè này tôi sẽ tới một nơi thật xa vì công việc vừa mới nhận được mạng xã thì bắt đầu cho một.Quán kinh doanh mới chỉ có hạn anh bé bỏng của chúng tôi sẽ không có mùa hạ nào dành cho nó.Chợt nhận ra cả tôi đạo xã và đứa bé.Điều đã bảo lại sau lưng điều hối tiếc nhất cuộc đời mình.Mùa hạ năm nay.Dù nó còn chưa kịp tới.Khách hàng vui lòng yêu truyện ngắn điều hối tiếc nhất.Của đức giả ivy nguyễn.Các bạn thân mến.Đối với một người phụ nữ.Thì làm mẹ là thiên chức cao quý nhất.Đa số phụ nữ đều có bản năng làm mẹ.Đến một độ tuổi nào đó.Hỏi thèm được đi từ khóc trẻ thơ.Thêm được chăm sóc một mầm sống bé bỏng.Thiện dương thiên sức tự nhiên ấy lại trở thành khao khát của những người phụ nữ kém may mắn.Khó hoặc không thể sinh con bằng phương pháp tự nhiên.Xử lý tác giả viên nguyễn luôn trăn trở về số phận của những người phụ nữ có hoàn cảnh như vậy.Điều này một lần nữa được chị để gặp trong truyện ngắn.Cái giá của yêu thương.Viết chương trình người bạn thấy truyện ngắn này.Kỳ nghỉ đầu tiên sau khi đi du học.Tôi chán muốn chết.Bạn bè không về nhà cũng đi du lịch.Cả ký túc xá chỉ còn mỗi mình tôi.Chồng gọi đi.Chuyện xảy ra ngoài đi dạo nhiều vào đừng có ru rú trong nhà.Nhưng đi dạo một mình thì có gì thú vị.Thì không có anh đi cùng.Em bị rối trong nhà đấy.Tôi đã một mình vượt qua mùa đông dài lạnh giá.Anh đùa cứ ngỡ là không thể chịu đựng được.Vậy mà thời gian chẳng vì vết thương lòng của anh đó chưa lành.Ngừng trôi.Nhắm mắt lại.Phải nằm dài trên giường.Tôi nghĩ mình sẽ cứ làm như thế.Cho đến khi anh đi làm về phải gọi hỏi.Em yêu đang làm gì thế.Những tiếng tin nhắn xuất hiện sớm hơn thường lệ.Khiến tôi phải ghé mắt vào màn hình máy tính.Chị có nhớ em không.Đằng sau cái tên rio là một chị thuốc nên tôi biết đây có thể là một khách hàng từng nhận được dịch vụ tư vấn.Của mình.Tôi đã bảo công việc này gần hai năm nay.Nhưng thỉnh thoảng vẫn nhận được tin nhắn xin lịch hẹn của một vài khách quen.Nước nhìn đồng hồ.mười bốn chiều.Tức là khoảng mười giờ sáng ở việt nam.bảy tiếng nữa chồng mới đi làm về.Thật chẳng biết phải làm gì.Trong khoảng thời gian đó.Thủy điện từ mười giờ.Súng bàn phím.Có chứ.Ezreal.Dạo này em có khỏe không.Với tư vấn viên.Giữ cho khách hàng đã từng sử dụng dịch vụ.Là yêu cầu số một.Để họ quay lại hoặc giới thiệu khách hàng khác cho mình.Nhưng tôi đâu có bộ ốc bắc học mà nhớ chưa hết.Thế nên tôi trả lời.Tôi vừa mở phần mềm lưu trữ.Có phải đọc cái tên rio.Kết quả tìm kiếm không thấy.Tôi bật môi khẽ nhân vật.Rau nào nhỉ.Tôi thích nhìn tin nhắn đến.Hi lần trước em đặt lịch cho đứa em họ.Lâu như thế không nhờ chị nhớ được chị tài.À.Tôi chuyển tên rio sắc mộc lan hải hằng.Quả nhiên tìm thấy thông tin.Hai năm trước cô bé này đã đăng lịch cho ba buổi giáo dục giới tính.Trò của em họ mười sáu tuổi.Gửi gói xuống.Có gì đâu mà cài hả em.Em tốt nghiệp chưa.Tìm chỉ có việc gì không em.Không chat skype cần hiện trên zalo.Cứ như đang gõ cái gì xài lắm.Mở lâu chẳng thấy tin nhắn nào gửi tới.Tôi kiên nhẫn chờ.Không phải vì tôi muốn là người giỏi lắng nghe.Công việc tạo cho tôi sự kiên nhẫn đó.Mãi mới thiếu giao nhận.Em.Em muốn đặt lịch tư vấn.Tôi đồng ý.Đơn giản là vì muốn làm gì đó cho đỡ nhàm chán.Em muốn tư vấn khi nào cho ai.Email giúp chị thông tin cơ bản của người đó.Và nếu có thể.Thì sẽ được vấn đề khúc mắc nữa nhé.Em là em muốn được tư vấn.Và nếu có thể thì nên bây giờ được không chị.Thường thì tôi cần thời gian để tìm hiểu hồ sơ.Và phải đi mắc phải của khách hàng.Nhưng tôi có cảm giác.Cô bé này đang gặp vấn đề khá nghiêm trọng.Tôi cần được chia sẻ ngay nền đồng ý.Có điều gì sao đấy tôi thấy hối hận vì quyết định đó.Rượu đã hai mươi mốt tuổi.Khẩn cấp yêu cầu tư vấn tâm lý.Và giới tính.Thì lý do thường gặp nhất.Là có vấn đề về xu hướng tình dục.Thật mang thai.Quảng yên.Chị.Em chậm kinh hơn một tháng rồi.Khi còn trẻ.Các cô gái từng tìm mọi cách tránh thai.Từ khi có tuổi thì đi khắp nơi chữa trị để sinh được con.Đây có thể coi là một xu thế mới của xã hội không.Tôi thấy sai hỏi rêu.Còn nhớ ngày kinh cuối cùng không em.Từ cách tính kỳ kinh.Tớ biết em mang thai hơn hai tháng rồi.Bạn trai em là người em quen được bốn tháng.Thông qua bạn của bạn.Tôi nhìn thấy được vẻ dẫn thờ của rio bên kia bàn phím.Hãy kể tên của em một lần nữa ảnh hiện trên khung chat.Mà chẳng có lời nhắn nào được gửi tới.Tôi không.Mày liếc nhìn đồng hồ.Hết sữa tư vấn là tôi hết trách nhiệm.Thực ra tôi không muốn tiếp tục ca tư vấn này.Khi chỉ còn mười phút nữa là hết giờ hẹn.Review nhắn tin.Chị ơi.Em không giữ được lấy lại được.Sự biết sự ngập ngừng của rio.Rất có thể dẫn tới sự lựa chọn này.Thế mà tim tôi vẫn đau nhói.Vì những cái như thế này và chồng tôi đã khuyên tôi ngừng công việc tư vấn.Thời sự tôi hiểu anh ấy nói đúng.Tôi xin mẹ lên.Như thế mới dẫn xuống cho cha.Và cũng vì những vết rạn đang amidan trở lại trong tim mình.Tư vấn viên không phải là cha mẹ người ta.Cũng không phải là quan tòa phán xét đúng sai.Chuyện của tôi chỉ là lắng nghe khách hàng.Xác định biện vọng của họ và đưa ra lời khuyên.Tất cả chỉ có vậy.Trong tình huống này.Việc tôi phải làm là giảng giải nguy cơ của việc phá thai.Để em cân nhắc lại.Và nếu em vẫn cương quyết về quyết.Thì tôi sẽ cung cấp cho em địa chỉ.Bảng giá của một số cơ sở y tế uy tín.Trận rồi em kích chăm sóc bản thân sau khi phá thai.Nhưng.Được đấy đòi tiên tiên.Cũng mới chỉ là bào thai hơn hai tháng tuổi.Tôi đã không thể cầm lòng và làm trái quy tắc của một tư vấn viên.Thì gọi xuống.Em à.Từ bé đã có não bộ và trái tim.Nếu đi khám bác sĩ có thể cho em nghe tiếng tim.Em đành lòng sao.Rượu không trả lời.Tôi và đầu bứt tóc một hồi.Gửi mail mấy file thông tin về dịch vụ y tế.Phải chăm sóc sức khỏe.Rồi tắt máy tính.Cố gắng lắc mạnh đầu.Album mãi một câu.Chỉ là một khách hàng mà thôi.Chỉ là một khách hàng mà thôi.Facebook người mông con thấy đỏ con mắt như tôi.Thì những cuộc tư vấn kiểu này.Thật sự quá sức chịu đựng.Tôi đã hai lần mang thai.Nhưng không thể làm.Mình sẽ thay đổi tim.Tôi đến nhận ra được sự khác thường.Người bạn thân có hiểu biết nhất định với y học.Đi nữa đi khám rất nhiều nơi.Cuối cùng.Vợ chồng tôi nhận được chẩn đoán.Phân tích hợp với mặt dây chuyền.Đinh san có thể yêu.Là chúng tôi đều bình thường.Từ vẻ bề ngoài.Nhưng có những khiếm khuyết trong bộ trên.Điều kết hôn và sinh con với người khác thì không sao.Nhưng hãy kể cùng kiếm khuyết ấy lại yêu nhau.Để những đứa con sẽ mang những dị tật của bố mẹ.Vào cơ thể tôi sẽ đào thải chúng.Ngay từ khi còn là bào thai.Không có con cái thì ngày sau sống thế nào hả.Mày lại thích trẻ con như thế.Thôi còn trẻ.Hãy bỏ đi lấy được khác còn ạ.Học tụi mày mới đưa kim lấy một đứa con riêng về mà nuôi.Mẹ tôi vừa lau nước mắt.Xưởng phim tôi như thế.Tôi không tin.Không muốn tin vào điều đó.Nhìn em chồng để mang thai thêm một lần nữa.Hoài linh đi.Remix cho bé ở tháng thứ năm.Tôi như rơi vào hôm trước tuyệt vọng.Và khốn khổ hơn là mẹ chồng biết chuyện.Gây áp lực để vợ chồng tôi bỏ nhau.Tập bài đã bước đầu thành công.Khiến tôi hoảng sợ.Mà chị chúng đến tận đất nước xa xôi này.Tối chồng gọi điện tới chịu chẳng hỏi han.Em làm gì hôm nay.Em có một ca tư vấn.Em.Tiếng của anh vang lên.Thấy rõ được sự lo lắng tức giận.Ta có chút gì đó chưa sợ.Tôi vội vàng lấp liếm.Thôi nào.Anh làm như ai tìm đến em tư vấn.Cũng là để phá thai.Chỉ là một cái tư vấn cũ xin vài lời khuyên thôi.Em cũng sẽ không tiếp tục công việc này nữa.Hứa mà.Anh thử sao bảo.Thế thì được.Mắt tôi hoa đỏ.Người đàn ông thương yêu và quan tâm mình đến mức này.Làm sao tôi có thể buông tay đây.Tôi dc cái mũi cay xè.Chiều anh vài câu.Dù đã yêu nhau phải là vợ chồng nhiều lắm.Nhưng chúng tôi vẫn có thể thu thì nói chuyện hàng giờ.Như hồi mới yêu.Mức độ hòa hợp với tính cách của chúng tôi lớn đến.Vì sao việc di truyền lại đối nghịch nhau cơm chưa.Nói chuyện với chồng xong.Tôi hơi bất ngờ khi nhận được email của grab.Tôi cần một lúc mới mở ra xem.Chị.Em mình nói chuyện với bạn trai.Anh ấy bảo cho anh ấy một tuần.Để về quê thuyết phục bố mẹ.Anh ấy hứa là sẽ cưới em và lo cho mẹ con em.Tại sao em là dân ngoại tỉnh.Công việc chưa ổn định.Em đã nghĩ anh ấy sẽ kêu em đi phá thai.Em không đủ tự tin vào khả năng để là một bà mẹ đơn thân.Em sẽ phải nghỉ à.Tương lai của em và cả của đứa bé sẽ bị hủy hoại thế nên em mới có ý định phá thai.Những câu nói cuối cùng của chị khiến em khóc.Cảm ơn chị rất nhiều.Nhiều chị em có dũng cảm để nói chuyện với bạn trai.Có dũng cảm để lựa chọn giữ lại đứa bé.Tôi nở nụ cười.Trái tim cho thấy ấm áp lạ thường.Tôi gửi lời chúc phúc từ gia đình nhỏ của rio spirio cũng chỉ là một khách hàng.Nhưng niềm vui của em vẫn lên nói thật sâu vào trong trái tim tôi.Tôi hạnh phúc vì đứa trẻ được sinh ra ngay cả khi người làm mẹ.Không phải là tôi.Sau khi nghĩ sai.Thì không thấy học tập của tuần đầu tiên.Cấu trúc đề bài.Chưa kể được chán muốn chết trước ngày đi học như tôi.Thì mặt của sinh viên nào cũng có thể dùng cụm từ.Giày như cái bơm để miêu tả.Tuyển sinh viên trong ký túc xá muốn cải thiện tình hình.Đi mở pepsi vào cuối tuần.Từ cũng định tham gia nhưng cuối cùng đổi ý khi nhận được email chuyển tiền.Cài đặt lịch hẹn trước bữa tiệc nổi tiếng.Khi bận rộn cả ngày lên trường nên tôi không kịp check mail.Nếu tôi không email chắc nhi.Thì buổi tư vấn đặt lịch dễ huy.Nhưng tôi cảm nhận được có điều gì đó không ổn.Phải tôi không nữa để view phải đối diện với nó một mình.Tên của rio ở địa ở mãi không chat.Nhưng lần này tôi nhận được tin nhắn.Phải nói rất dài.Bạn trai của rio sau một tuần về thuyết phục gia đình.Đã mất hút.Trụ sở của chuyển đi mất.Từ block facebook phải tắt điện thoại.Houston về nhà anh ta nên chẳng biết đi đâu mà tìm.Bạn để anh trai thì không ai đủ thân.Để cứu thăm hỏi.Mà dường như anh ta cũng đã nói gì đó với họ.Điểm tất cả điều chỉnh mặt rio.Cái thai trong bụng video đã sang tháng thứ ba và em hoàn toàn tuyệt vọng.Ông trời rất thích trêu đùa em chị ạ.Cứ lôi em lên thiên đàng.Gửi ngay cho đỡ để em xuống địa ngục.Nick realtech nhóm đen.Khi tôi còn chưa đưa ra một lời tư vấn nào cả.Em nghĩ thực ra cần một người lắng nghe mình thôi.Còn quyết định làm gì.Thì đi từ đầu anh đã có.Tôi đưa tay sờ bụng.Nơi này tôi đã từng có hai đứa con của riêng mình.Chỉ tiếc rằng tôi chẳng thể giữ được chúng.Sẽ như rio biết với tôi.Tình bạn của những đứa trẻ quan trọng tới mức nào.Tôi nhận với chồng là đi sự phát sinh.Nên anh ấy cũng không gọi tới vì thế.Từ có thể ôm trang bật khóc một mình trong suốt buổi tối.Nửa đêm tôi dậy vì tiếng tin nhắn skype trên điện thoại.Người gửi là rio.Chị.Em ở bệnh viện rồi.Em muốn nghe tiếng tim thai một lần.Bác sĩ nói là thai đôi chị ạ.Chị ơi em.Bàn tay tôi run bắn khi lướt qua các tin nhắn tôi chẳng có tư cách gì quên em giữa hai bờ.Chúng tôi không thể cầm lòng.Khi đứng trước sinh mạng.Không chỉ là một.Mà là hai đứa trẻ.Em đi về nhà cho tĩnh tâm lại đã.Đừng vội làm gì dại dột.Tôi nhắn cho yêu như thế.Speed chừng chẳng dễ dàng gì.Em mới có quyết tâm tới bệnh viện.Bây giờ sao về tới khi nào em mới đủ dũng cảm để quay lại.Nếu là một tư vấn viên chuyên nghiệp.Tôi nên hỏi em.Em muốn thế nào.Quyết định của em là gì.Phải trong tình huống này.Tôi đã biết câu trả lời.Lời khuyên của tôi là phải nhắm mắt.Thư giãn.Phải chịu đau một lần rồi thôi.Càng kéo dài thì khi phá thai cơ thể em cần mất thời gian phục hồi.Và ảnh hưởng tâm lý tới em càng nặng nề hơn.Nhưng những lời ấy.Sao tôi có thể nói được.Chồng tôi nói đúng.Ngày nay chẳng hợp với tôi.Rượu đã nghe lời khuyên và trở về nhà.Còn tôi ôm gối thức trắng một đêm.Sáng hôm sau.Thời tiết new york.Voa.Chị có lời này.Không phải với tư cách một tư vấn viên.Mà với tư cách một người phụ nữ.Đó là sinh mệnh của hai đứa trẻ đấy.Xin em hãy suy nghĩ cẩn trọng.Chị có quen biết một số trung tâm tình thương.Nếu em quyết định sinh chúng ra.Chị sẽ giúp em liên hệ để chúng có thể nhận được bố mẹ nuôi tốt nhất.Hãy cho chúng một cơ hội được nhìn thấy ánh mặt trời được không em.Rượu không trả lời email mới của tôi.Từ chuyển khoản lại số tiền lê đã trả cho phí tư vấn.Cộng thêm một số tiền nữ.Vì tôi biết em khó khăn về tài chính là tôi không xứng đáng nhận tiền khi chưa làm tròn vai trò của tư vấn viên.Rượu nhận thấy tức thì.Vì sao chị chuyển tiền cho em.Tôi đã bình tĩnh lại.Phải hiểu gì cả nói gì.Thì tôi không thể sống hộ riêu được.Cuộc đời rêu là của cô ấy.Quy định của rio phải do chính cô ấy lựa chọn.Thế nên tôi đã nói.Nếu em muốn bò.Thì dùng số tiền ấy đến một trung tâm y tế có chất lượng để giảm thiểu di chứng sau khi phá thai.Còn nếu em muốn giữ lại.Thì giúp chị mua tặng tụi nhỏ bộ quần áo mới.Tôi biết rượu đã đọc tin.Nhưng em ấy không nhắn lại.Dù biết nhiều khả năng real sẽ không thay đổi quyết định.Nhưng tôi vẫn mang một hy vọng mong manh và đội chiều em ấy liên lạc lại.Vì nếu phá thai.Mình đi được giải quyết.Em sẽ chẳng cần tôi nữa.Còn nếu lại tìm thấy tôi.Nghĩa là real cần sự giúp đỡ từ tôi.Cho hai đứa trẻ.Nhưng mọi chuyện chẳng như tôi mong muốn.Hai tuần sau.Khi đang nói chuyện với chồng.Tôi nhận được email của rio.Tuần trước em đã tới bệnh viện.Chị có thể mắng em là con quỷ độc.Không có những tính.Vì em cũng cảm thấy bản thân mình như vậy.Nhưng em làm vậy thì em cũng là một đứa con nuôi.Cuộc sống ở trại trẻ mồ côi khủng khiếp thế nào.Chị không tưởng tượng nổi đâu.Em đã sung sướng vô cùng khi được nhận nuôi.Ai cũng nói đó là bố mẹ nuôi tốt nhất.Thảo quả.Những ngày tháng sau đó của em vô cùng tốt.Nhìn được chấm dứt khi mẹ nuôi em mang thai.Họ bắt được để lạnh em.Điểm đậu đại học thuận nói là học phí cho em bốn năm nhưng đổi lại đừng quay về nhà nữa.Em cũng muốn những đứa bé này được nhìn thấy ánh mặt trời nhưng em không muốn chung sống khổ sở như em.Em hận người sinh ra và bỏ rơi mình lắm vì thế.Em không muốn con em sẽ hận em em đã không thể quyết định số phận của mình rồi nên em muốn.Để đem tới những gì tốt đẹp nhất cho con phải bây giờ chưa phải lúc ấy.Vì quyết định này.Nên em đau đớn và khổ sở lắm.Nhưng em coi đó là cái giá phải trả.Vì sai lầm của mình và vì để thực hiện điều em muốn.Nếu số phận trừng phạt.Khiến sau này em không thể có con thêm một lần nữa.Thì em cũng chấp nhận với sự trừng phạt ấy.Cảm ơn chị đã không hề phán xét.Phải tôn trọng quyết định của em.Tôi hiểu sự khó khăn trong quyết định của rio.Nhưng vẫn không nhắn nổi tiếng khóc xót xa.Em sao vậy.Có một cô bé mang thai đôi.Mà em tư vấn cách đây không lâu.Em đã nghĩ đến việc thuyết phục em mới sinh chúng ta.Giờ mình sẽ nhận nuôi chúng nhưng em biết mẹ sẽ chẳng thế nào đồng ý đâu việc em nhận hai.Nuôi có khi còn là lý do chính đáng để mẹ ép anh bỏ em em sợ mất anh.Anh cũng chưa hoàn toàn mất đi hi vọng sẽ có đứa con của riêng mình.Em chưa sẵn sàng cho việc nhận con nuôi.Vì thế em đã im lặng.Cô bé đã phá thai.Sợ như.Sợ như.Tôi nói ngắt quãng.Và cuối cùng khóc nhè.Giá như tôi đủ quyết tâm để thuyết phục rio.Sẽ như hai đứa bé ấy nằm trong bụng tôi.Chứ không phải em ấy.Hãy giải những mối quan hệ vợ chồng tôi không rơi vào tình huống này.Tôi cũng chẳng biết là mình muốn sáng như điều gì.Nhưng tôi biết tất cả chỉ là giá như.Sự thật là chúng tôi không thể sinh con.Sự thật là hai đứa bé đã mất.Phải sự thật là chúng tôi đứng cách nhau tới tám nghìn cây số.Chồng đợi cho căn xúc động của tôi quay đi.Mới nhẹ nhàng hỏi tôi có đủ bình tĩnh không.Thì anh muốn nói điều gì đó.Tuổi cùng thiết kế web cam.Tôi sợ cái điều muốn nói nè vô cùng.Từ sự anh không đủ yêu thương tôi.Sợ anh buồn có những đứa con của riêng mình.Sự anh không chịu được áp lực của mẹ.Mà bảo dây tôi nên đã bỏ trốn.Chủ tịch nuôi kích biệt anh tịch sáu giờ đồng hồ.Thời sự đi mùa đông lạnh với buốt tim.Anh đương nhiên không nhìn thấy vẻ mặt khổ sở.Tất cả sự tuyệt vọng trên khuôn mặt tôi.Những tin nhắn cứ lần lượt được gửi tới.Vợ à.Em luôn như vậy.Em không muốn cô gái kia phá thai.Nhưng không kiên quyết làm đến cùng.Đây rồi sự việc xảy ra.Em lại cảm thấy hối tiếc.Em không muốn chúng ta chia tay.Như em lại bỏ mặc anh để một mình chạy trốn.Em có nghĩ rằng.Nếu cứ trốn tránh như vậy.Thì một ngày mình sẽ mất nhau.Em đi học được hai tháng mẹ đem về một cô giúp việc rất nè.Em cũng biết chuyện trong nhà anh chưa từng quan đúng không.Nhưng lần này anh không thể ngồi yên.Phim đêm có ta không mặc gì và màu vào phòng mình.Tôi đưa đến đọc những con chữ.Trái tim tôi lạnh nhé.Phản ứng tích cực nước trước bàn phím.Khi anh rồi cô ta ra ngoài.Tìm mẹ xuất hiện.Mẹ bầu để cô ta mang thai hộ.Đến khi em trở về thì con đã sinh ra rồi.Chỉ cần nói với em là đứa trẻ này được nhận nuôi.Nếu anh và mẹ không nói ra.Mọi chuyện sẽ êm ấm.Mẹ sẽ không bận tâm về chuyện con cái của chúng ta em cũng có những tháng này thanh thản.Sau khi mất con và trước khi đi du học.Nhìn em chẳng có chút sức sống nào.Mà vẫn ngày đêm bị mẹ chỉ chết tim anh đau lắm.Không giấu vợ anh cũng bị lung lay.Cũng bị tuyết phủ.Nhưng rồi anh không làm được.Lừa dối em trên chính chiếc giường của vợ chồng mình.Đánh lửa với tình yêu của chúng ta.Anh không làm được.Vợ à.Anh không thể bỏ mặc mẹ.Nhưng tin tưởng anh được không.Anh nhất định sẽ không bỏ rơi em.Và xin em cũng đừng bỏ rơi anh.Anh đã nhiều lần tự nhủ.Coi việc không có con là cái giá cho việc mình được ở bên nhau.Decal giá đó quá đắt.Nhưng anh chấp nhận.Anh không muốn mất em.Em à trở lại bên anh.Iphone thời trả cái giá đó sao.Vợ à.Đừng chạy trốn nữa.Học xong về với anh em nhé.Nước mắt lăn dài trên má.Tôi thấu kính nào hỏi không.Những giọt nước mắt này ấm lắm.Phải như kiểu dáng nhẹ nhàng hàn gần trái tim đau nhức thoát của tôi.Tôi đưa tay chạm vào những con chữ trên máy tính một cách tỉ mẩn.Như đang chạm vào má của chồng.Người đàn ông xinh nhất tôi yêu.Từ khao khát có đứa con của riêng mình.Về sợ hãi trước những lời cay nghiệt của mẹ.Những cái giá dù có đắt hơn.Tôi vẫn muốn trả.Vì tôi yêu anh.Các bạn vừa lắng nghe truyện ngắn cái giá của yêu thương của tác giả iv nguyễn.Các bạn thân mến.Theo văn hóa phương đông thì việc kết hôn gắn liền với trách nhiệm làm cha mẹ.Khi yêu.Người ta coi nhau là tất cả yêu chỉ đơn giản vì yêu.Nhưng hôn nhân lại không đơn giản như vậy chồng nhiều gia đình việt kết hôn mà không có con là một nỗi bất hạnh.Có thể là nguyên nhân hàng đầu dẫn đến sự đổ vỡ trong hôn nhân.Những chiếc tất cả tình yêu và cả tình nghĩa vợ chồng dành cho nhau mới là điều quý giá nhất.Những cặp vợ chồng nào có hoàn cảnh tương tự như câu chuyện trên sẽ được yêu thương để vượt qua những định kiến thất khê hải.Vì hạnh phúc của mình có những tâm sự hay những sáng tác muốn chia sẻ đến chương trình.Mời các bạn truy cập vào website blog radio.vn đăng nhập và gửi bài các bạn cũng có thể tương tác.Đăng ký truy cập vào fanpage facebook.com gạch chéo rock việt chương trình được thực hiện.Và nhóm sản xuất blogradio.vn xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại.Dung và tuấn anh rất vui được gặp lại các bạn trong chương trình blog radio của tuần này.Các bạn thân mến.Có những người rất yêu thương nhau nhưng lại không đến được với nhau.Người ta thường lý giải cho những mối tình dang dở ấy.Bằng hai từ duyên phận.Gặp nhau là duyên.Bên nhau là phần.Phải có đủ cả hai yếu tố này thì mới có thể bên nhau trọn đời.Todaytv.Luôn luôn nhận được sự quan tâm đồng cảm của rất nhiều thính giả độc giả của blog radio.Hôm nay.Một lần nữa bạn tập sẽ đề cập đến chủ đề này trong suốt blog radio bốn trăm sáu mươi tám với chủ đề.Chỉ là chúng ta.Chưa đủ duyên nợ.Mở đầu chương trình là lá thư.Gặp nhau là duyên bên nhau là.Từ từ đến từ tác giả adidas.Mỗi giai đoạn khác nhau trong cuộc đời.Sẽ có một hoặc vài người đến.Rồi sẽ ra đi.Họ để lại cho ta một bài học nào đó.Vật đôi khi.Chỉ đơn giản là một cảm giác mà suốt đời và cũng không thể nào quên.Cuộc sống là một hành trình tìm kiếm điều mà mình mong muốn nhất.Khi biết được thứ mình cần.Và khi có chồng tài đó.Tức là đã có trong tay được hạnh phúc.Hạnh phúc không phải là thứ dễ dàng có thể.Phải trải qua nhiều đau khổ nhiều nước mắt.Thậm chí có những người đã phải đánh đổi cả tuổi trẻ.Cả cuộc đời.Chỉ để đi tìm thứ gọi là hạnh phúc.Những người xuất hiện trong cuộc đời bạn.Đem lại cho bạn nước mắt.Nỗi buồn sự bất hạnh.Tự chia l.Đó thực sự.Làm nhiệm vụ của họ.Dù có muốn hay không.Họ vẫn phải hoàn thành nhiệm vụ đó.Định mệnh đã quyết định thế.Thì con người làm sao kháng cự được.Đã lướt qua cuộc đời nhau.Thì âu cũng là duyên số.Cần người dù có ra sức níu kéo.Hãy lựa chọn ở bên nhau.Nhưng nếu xin số không cho thì cũng đành chịu.Tình cảm và niềm tin không đủ lớn.Để giữ chặt lấy nhau.Thấy sự đời nghiệt ngã.Cho ta gặp nhau không đúng thời điểm.Tất cả.Đâu phải là lý do.Để con người ta xa nhau.Chỉ đơn giản là định mệnh.Định mệnh mà người ấy đến trong cuộc đời.Chờ mình đi.Cảm giác yêu thương.Biết nỗi đau khi cách xa.Biết bản thân mình cần điều gì nhất.Khi người ấy đã hoàn thành sứ mệnh đó.Tức là chữ duyên đã hết.Định mệnh mà người ấy ra đi.Còn mình với mình.Có lúc tưởng chừng như mọi thứ sụp đổ.Mùa vọng.Mất niềm tin.Chơi vơi.Nhưng đằng sau đó thấy mình trưởng thành hơn từng ngày.Có thể chịu đựng hơn những nỗi đau.Mất mát.Tình yêu lúc nào cũng rất đẹp.Rất thiêng liêng.Dù khi yêu.Con người ta đau đớn.Nhưng họ vẫn khao khát được yêu.Vì hạnh phúc mà tình yêu ấy mang lại.Đủ thứ.Để xóa lành mọi vết thương.Đủ thứ.Để cuốn trôi đi hết mọi nỗi buồn.Á đù để con người ta hy sinh vì nhau.Tình yêu đích.Là thứ mà ai cũng phấn đấu để có được.Nhưng không phải ai cũng có.Bởi vì ngoài trữ tình.Còn phải có chữ nghĩa.Bởi vì.Có hiểu được nhau mới thường được nhau.Bởi vì.Gặp nhau là duyên ở bên nhau là phần.Một khi hội tụ đủ tình nghĩa.Here s thương duyên phận.Chúng ta dù cách xa nhau đến mấy.Cũng sẽ gặp được nhau.Xử khó khăn thế nào.Cũng sẽ cùng nhau vượt qua.Rủ đi đến chân trời góc bể.Rồi cũng sẽ tìm thấy nhau.Tôi không oán trách người.Vì tôi đã từng yêu người.Thịt dâu trực tiếp sầu khô.Chỉ thèm nước mắt.Gửi xe đi còn tôi ở lại.Nhưng sẽ có một người phù hợp hơn xuất hiện.Đến bên đời tôi.Cũng như tôi.Không thì ở bên cạnh người.Thì sẽ có một ai đó.Tìm đến và cùng người đi tiếp chặng đường phía trước.Con đường đi tìm hạnh phúc ấy.Xa xôi nấm.Cảm ơn người.Vì đã đồng hành cùng tôi trên chặng đường.Dù ngắn ngủi.Nhưng chỉ ít có một khoảng thời gian tôi đã không cô đơn.Đã đến lúc.Tôi nên tự đi một mình.Cần người hãy trở lại con đường của người.Và bước đi.Hai chúng ta.Hai đường thẳng song song.Sẽ chẳng còn cơ hội để gặp nhau một lần nữa.Cũng sẽ chẳng còn cơ hội để cùng nhau đi tiếp.Chúng ta chỉ có thể nhìn đối phương.Và cầu chúc cho nhau.Nhanh chóng đến tích.Gửi người đàn ông.Đang sửa được em ở phía cuối con đường.Em sẽ gạt đi nước mắt.Gạt đi đau thương.Cần đem mạnh mẽ đi về phía anh.Tất cả những gì mà hôm nay chịu đựng.Là để có được hạnh phúc mai sau bên cạnh anh phải không người.Anh cũng đã từng như em từng trải qua cái cảm giác đau khổ tột cùng này phải không.Nhưng rồi anh vẫn cứ tin.Cứ đứng đấy để chờ đợi ngày em đến.Phải không anh.Tất cả đều là thử thách.Điều đã được định sẵn trước.Nhưng em vẫn không trách được cái cảm giác đau thương này.Thời gian sẽ là phương thuốc hữu hiệu nhất.Phải không anh.Rồi thời gian sẽ xoa dịu vết thương trong em.Để khi gặp anh.Em có thể yêu anh được trọn vẹn.Em sẽ nhanh chóng bình phục.Xử con đường phía trước.Trồng cây đến đâu.Khó khăn gian khổ ra sao.Em cũng sẽ kiên cường bước đi tìm anh.Hãy đợi.Anh nhé.Các bạn phải điều khiển nghe lá thư được gửi đến từ độc giả elizabeth.Bạn thân mến một trong những quy tắc tâm linh được người ấn độ rất tin tưởng đó là.Bất cứ những ai mà chúng ta gặp trong đời đều là những người mà ta cần gặp.Đã có duyên gặp gỡ nhau trong đời.Giữa không thể đi cùng nhau mãi.Ta cũng hãy cứ trân trọng những năm tháng ấy để giữ trong tâm hồn mình những kỷ niệm đẹp của một thời đã.Yêu.Đôi khi.Ta phải chấp nhận gặp một vài người như thế.Nhầm lẫn một vài lần.Trước khi gặp đúng người.Vào đúng thời điểm.Tiếp theo chương trình với các bạn là nghe truyện ngắn.Tôi và em chỉ có duyên không nợ.Từ từ đến từ tác giả nguyễn bảo.Tôi kể lại những chiếc khuy áo cho em.Kẻ vuốt những sợi tóc bồng vào nếp.Em bây giờ ngay ngắn và trình chú.Như chính em của lần đầu gặp.Từ trong ánh nắng yếu ớt của buổi sớm mùa xuân.Tôi nhận ra đôi môi em đang cười.Nụ cười gượng gạo nhưng chất trong đó một niềm hạnh phúc lửng lơ.Em nhìn tôi.Ánh mắt em tha thiết.Chuyện phải đi đây.Tôi với tay lần tìm chiếc cặp để trên cái bàn nhỏ phía đầu giường.Lấy ra phải tờ tiền bọc đưa cho em.Em nhìn tôi.Ánh mắt ấy ngại tỏ vẻ khó hiểu.Tôi phục vụ nhẹ và đôi vai em gầy pao.Em cầm lấy còn đi đường.Bao giờ về tới sài gòn nhớ nhắn cho anh một câu.Nói là như vậy.Nhìn tôi toán xăng.Đi về tới sài gòn.Em sẽ cố rủ bỏ hình ảnh tôi ra khỏi trí óc.Có một sự im lặng khó hiểu bao trùm lên không gian giữa tôi và em.Những lúc như thế này.Chỉ có ánh mắt là biết nói cho.Đôi bàn tay chúng tôi buông khỏi nhau.Em vội vã đi về phía cánh cửa.Liệu rằng em có biết.Có quan tâm sàng tôi đang nhìn theo em.Bằng ánh nhìn của một kẻ còn trong cơn hạnh phúc.Tôi chưa quen với kiều hạnh phúc mà sắc thái đến nó.Hâm mộ này.Thế nên.Dù rất muốn tôi cũng không thể nào gọi em.Tình cảm đời tôi.Nơi em.Có lẽ rất nhạy ánh sáng.Tôi nhìn theo bóng em đi.Nhìn thật lâu.Ngoài trời mưa phùn thay thế.Phải đợi từ lúc trường như chắc chắn rằng em đã lên tới xe.Từ mới xuất điện thoại nhắn một tin cho em.Hình ảnh con.Thương em nhiều.Tôi beat.Tình thương đó trong em.Bây giờ có thể chẳng còn đáng lưu tâm.Tôi cũng vậy.Khi những cảm xúc ngổn ngang này ngồi đi.Tôi cũng phải cố mà học cách quên đi một người.Là em.Người vô hình đến trong đêm.Tôi quên em lâu rồi.Hình như đấu trường mười lăm.Như là quen trên mạng xã hội.Như là quen trên mạng xã hội.Đó là một buổi tối đầu tư.Tôi chỉ nhớ là hôm ấy.Chả hà nội rất rất ngọt.Lại có mưa nhé.Trở về tới phòng khi mà những màn nắng cuối ngày đã tắt.Mở cánh cửa.Gọi bác bỏ đôi giày và bộ quần áo ướt.Tôi là lên trường tháp mười lớp chân.Và lời điện thoại sang.Bạn biết.Người ta vẫn có thể xua đi cái lạnh của mùa đông bằng những chiếc chân.Có thể lấp đầy những trống vắng trong tâm trí.Bằng một trò tiêu khiển nào đấy.Đi chơi game một triệu chẳng hạn.Nhưng tôi dám.hai mươi bốnh trong bao giờ thay thế được rửa mặt.Hoạt hình cuối cùng một con người cụ thể.Con người luôn cố gắng nghĩ ra những.Để có thể làm cho mình được yên ổn và độc lập.Nhưng sự yên ổn và độc lập ấy.Thường sẽ đẩy con người ta tới cái cô đơn.Mày lúc này.Tôi cần một con người một chiếc ôm cụ thể.Hơn là những trò chơi trong điện thoại.Anh hơi ấm của những bước chân.Nghĩ tới đó tôi có cảm giác nhìn nỗi cô đơn đang về theo chó.Hoặc theo tiếng mua cho mình.Cô đơn sang ngập các thành phố.Chính buổi tối rét mướt ấy tôi đã gặp em.Tình cờ như là định mệnh.Vô tình đọc phải status của một chiếc em đã kết bạn từ khá lâu.Cũng vô tình từ comment vào một trong những status của em.Những điều vô tình nhiều khi cũng chính là cơ duyên chưa đầy con người ta tiến lại gần bên nhau.Ngày hôm ấy.Tôi vô tình cảm thấy cô đơn.Để rồi từ trong nỗi cô đơn.Tôi đã biết mở lòng sao mà quan tâm một người.Là em.Đó là định mệnh của chúng ta.Tôi tin trên trái đất này vẫn có hàng ngàn.Hàng triệu người vẫn thường trao cho nhau những quan tâm đi lạc như thế.Cuộc sống thì mỗi ngày một vội vã.Thế nhưng tâm hồn con người.Thì chưa lúc nào hết cần nhau.Cần lắng nghe và sẻ chia với một ai đó đừng nghe thấy mình.Thấy mình cho những tình cảm đời thường.Tôi tin ai cũng có cho mình.Một hoặc một vài người lạ.Tôi tin cậy để sẻ chia với nhau.Một vài nặng nề của cuộc sống.Em nói với tôi rằng sài gòn không có mùa đông.Em bảo taxi có thể gửi một chút nắng ra ngoài ấy thì tốt.Hình ảnh thiết cảm ban đầu cảm xúc quý mến chúng mình dành cho nhau.Lớn lên trong từng câu chuyện nhỏ.Mặc dù tôi biết.Yêu xa là sẽ buồn lắm.Nhưng làm sao mà ăn được xúc cảm của con tim.Phim ma sự cô đơn.Cứ phải chặt theo cái giá rét của mùa.Mình cứ thế.Trở thành những người lạ quen lối chồng nhau.Một ngày.Tôi bảo với em rằng giá như em có thể ở đây để anh được ôm em thì tốt.Em trả lời.Huyền cũng muốn được ôm anh.Ở trong sự cô đơn lâu quá.Một cái ôm.Đôi khi cũng cần lắm.Dù muốn anh không tìm một chiếc ôm rồi mang một sức hấp dẫn rất lớn đối với những người như tôi.Việt nam.Mình còn trẻ như nhau.Lạc lõng như nhau phải hiểu nhau.Không biết từ giây phút nào của tâm trí.Tôi biết cái sự hiểu đó chỉ là một lát cắt rất mỏng thôi.Nhưng điều đó rất đáng quý.Con người ta suy cho cùng.Chưa có ai tỏ tường ai cả.Người ta định nghĩa nhau bằng những bồng bột của xúc cảm.Và của đôi mắt.Nếu hàng gửi cùng mất một niềm tin nhất định về nhau.Tìm niềm tin nơi mỗi người đều có những lý lẽ phát tán.Khi đó.Viettel còn bỏ hết những lo âu.Những băn khoăn xa cách.Đêm nằm nghe tiếng con tim mình.Nhiều khi lại là một ý hay.Và bảo mật những băn khoăn xa cách.Chúng tôi đã hẹn nhau rằng.Nếu cho đến hết mùa đông năm sau.Mà chúng tôi vẫn còn tình cảm với nhau như bây giờ.Em sẽ ra hà nội gặp tôi.Bởi vì em thích cái chết của hà nội.Tôi gặp em trước mùa xuân chúng tôi đã hẹn.Gặp tình cờ trong một hội sách diễn ra tại sài gòn.Cuộc sống đúng là luôn có rất nhiều những điều bất ngờ không vào chứ.Chúng tôi ngồi lại bên nhau.Trong một góc quán vàng rộp trắng.Lạc qua tấm kính lớn nắng làm tươi thêm nụ cười hồn nhiên đấy em.Nắng làm tôi thêm nụ cười hồn nhiên đấy em.Em khỏi cốc cà phê sữa vào mắt nhìn tôi hỏi.Chờ tới bây giờ.Anh đã có người yêu chưa.Chưa quyên à.Tôi thành thật.Để mắt tôi lúc đó có lẽ hàm chứa cả một chút ngây ngô.Mình sợ vợ.Xem như đi.Là buổi hẹn hò đầu tiên của hai đứa.Được không.Em nói nửa đùa nữa.Được chứ.Nói thế.Thực hiện đưa tay lên vuốt mái tóc em.Chúng tôi nắm tay nhau như những cặp tình nhân khác.Thành phố sài gòn chuyển lên quen thuộc từ bao giờ.Người ta bảo ở một thành phố xa lạ có thể bỗng chốc trở nên quen thuộc.Nếu ở thành phố ấy có người mà ta càng thương.Và cái nắm tay này.Là nơi này ở trong tôi những xúc cảm.Tại một thành phố là.Tìm tôi bỗng chốc biết rồi hồi.Tại một cung đường láng.Sự tình cờ báo trước đầy những cặp mắt cho quen lối.Hóa tinh thần thuộc tôi không nghĩ được nhiều điều vậy nên tôi cảm thấy hài lòng.Chỉ có những tình cảm đời tôi đợi em đó là tình yêu.Mùa xuân năm ấy em đến như lời hẹn.Nhưng em đã không trả lời tôi.Sau khi trở về sài gòn.Những bài ca mà tâm hồn chúng tôi đã cùng hát.Nay bỗng chốc không có lời.Để chúng tôi không đoán định ngồi và bắt đầu hát những câu khác nhau.Những điều mà tôi thường nghĩ là thiêng liêng.Bấm trước chuyển sang một ý nghĩa khác.Một hình thành khác.Tình cảm đời tôi và em đó nó giống như một cuộc dạo chơi của tuổi trẻ.Chỉ là chồng vợ của lòng.Và lạc lõng của tâm trí.Người ta luôn muốn tiến lại gần nhau.Người ta nghe thấy nhịp tim nhau từ những lời còn chưa to.Vải mắt cứ thế thỏa hiệp cho những xúc cảm mới chớm.Trăng lên.Dâng lên.Tôi không muốn tôi với em trở thành những ngộ nhận.Những tổn thương cho nhau.Không hề.Những cái khoảnh khắc mà chúng tôi yên lòng ngồi trong vòng tay nhau.Không áo quần.Rất nhiều niềm tin đã bị phá vỡ.Đừng hỏi lý do cho những hành động bồng bột của tuổi trẻ.Ở giữa thanh xuân.Điều đơn giản là yêu.Cách cần yêu người trẻ khác sẽ cân nhắc để bước qua những đoạn trích đã từng là sai lầm.Đi rồi sau đó để trong những trải nghiệm cục kỹ.Người ta lại bùng nổ.Theo một cách khác.Sự im lặng tồn tại giữa tôi và em hôm nay.Có thể là cái kết tất yếu cho những yêu thương ngày nào trên một niềm tin lỏng lẻo.Đâu có thể gọi là sự lạc lối.Rất lâu sau đó tôi bỗng thấy nhớ em.Lần tìm vào tường facebook.Thấy cuộc sống của em có rất nhiều đội khác.Em đã tốt nghiệp đại học.Và hình như đang làm kế toán cho một công ty bất động sản nhỏ.Điều quan trọng nhất là em đã có người yêu.Không hiểu sao bấm chất tôi cảm thấy yên ổn lạ kỳ.Khi biết được điều ấy.Tôi nhắn tin hỏi em.Người ấy còn chết.Đến tối thì chưa nhận được tin nhắn hồi đáp.Đó là lời đáp của một tâm hồn đã đi xa khỏi ta.Nhưng rồi qua một vài câu hỏi hát.Em như đã định vị được tôi rõ hơn.Tôi không tin nhắn.Tôi thấy đôi mắt em cười.Thế màu nắng phương nam thắp lên trong em.Những mẫu nước nguyên khối về người ấy.Em và tôi.Cảm ơn anh nhé.Tôi không hỏi em cảm ơn tôi vì điều gì.Chỉnh nghe trong lòng bình yên nhiều thêm.Tình yêu.Lakita có đổi duyên phận.Đối với em chỉ có duyên.Không nợ nhau.Với em.Tôi hiểu rằng tình cảm thời son trẻ có thể bồng bột.Vậy là yêu là chuyện của con tim.Tình yêu.Điều cuối cùng hai con người động lại và ghi dấu trong au.Không bao giờ là những nỗi đau.Rồi chả hay giành giật.Chúng ta chỉ có thể ghi dấu một phần ý nghĩa lên đời nhau.Bằng sự tử tế.Cầu mong và thương mến.Rượu thế nào.Thì tôi vậy em.Đâu phải hạnh phúc.Bạn đang lắng nghe replay blog radio.Chương trình phát lại những blog radio hay nhất trên website và kích youtube blogradio.vn.Bạn thân mến.Mỗi lần vấp ngã là một lần đau.Chồng tình yêu.Có thể ta sẽ gặp một hoặc một vài người.Vấp ngã vài lần đầu đến vài lần.Trước khi tìm thấy tình yêu của mình.Điều quan trọng là ngã ở đâu hãy đứng dậy từ đó và bước đi.Trong chương trình cuối tuần này mời bạn nghĩ lại blog radio hai trăm bốn mươi.Hãy bước tiếp để tìm thấy tình yêu của mình.Mở đầu chương trình là lá thư gửi những tâm hồn đã từng bị tổn thương.Gửi email cô bé cứng cỏi.Sau mỗi cuộc tình.Ta thường cảm thấy như mọi thứ trong ta sụp đổ.Nhưng hãy bình tâm và nhìn lại.Ta sẽ thấy cuộc đời luôn công bằng.Ta sẽ nhận lại được rất nhiều thứ cân bằng với những thứ tài đã mất đi.Khi tình yêu đi mất tao hụt hẫng bàng hoàng.Và thấy trước mắt là mọi thứ như mù mịt.Tả cảm thấy mình như mất đi một phần cuộc sống.Tao mỏi mệt khi phải lê từng bước chân đến nơi làm việc.Tạo với từng bát cơm thì phải nâng lên rồi hạ xuống.Tả bụng rơi những giọt nước mắt mặn chát.Tại nhìn vào không gian xa xăm vô định.Tôi tìm đến công việc.Chỉ để mong không cần thời gian rỗi để mà nhớ mà buồn.Nhưng ta đã nhầm.Và càng làm cho nỗi cô đơn trong ta đẩy hơn.Khi bạn đêm mua về.Ta cảm thấy cô đơn lạc lõng trên đường đời.Ta tìm đến âm nhạc.Nhưng sao ta lại chỉ nghe những ca khúc buồn.Để rồi nước mắt lại rơi.Tải lại bị mời tìm đến cái tivi.Tên một bộ phim cho khuây khoa.Nhưng kia ta lại rơi nước mắt cùng nhân vật trong phim.Bởi ta thấy.Lối sống với tâm trạng của ta bây giờ.Đã tìm đến bạn bè.Lúc đó người bạn thân của ta cũng đang đau khổ và còn đau khổ hơn kìa.Tải tìm đến với người thân.Nhưng ta đâu có thể cất lên lời rằng tại đang thất tình.Tải đã bị bỏ rơi.Làm như thế những người thân của ta lại thêm lo lắng cho ta đúng rồi.Ta tìm về với biển.Những buổi chiều đông vui quá ta lại nền nỗi buồn vào trong và nở một nụ cười gượng gạo.Cuối cùng ta tìm đến cuốn nhật ký thần thiết của ta.Trút hết nỗi buồn vào đấy.Và ta lại khóc một mình.Người ta phí.Tiết.Xóa.Xóa xóa tên một ai đó như vô thức ánh mắt tà như cây dại.Dịch mời ta chìm vào giấc ngủ lúc nào không biết sáng tỉnh dậy ta thấy còn đọng.Giọt nước mắt ở khóe mi ngày thứ hai khi tình yêu ra đi đó là chủ nhật.À đúng rồi phát sĩ lau đi giọt nước mắt còn vương ta chảy lại đầu tóc và lại tìm.Biển bao la biển buổi sáng yên bình ôm ta vào lòng cuộc sống nhộn nhịp của người dân vùng lũ.Cuốn ta vào ta nhìn ra phía biển xa xa lửa để bàn chân trên cát tạo hình trái tim.Và khi sóng biển xô vào nào đã cuốn theo trái tim cát cuốn theo tình yêu và.Phần nỗi buồn của ta đi cả đội thấy mình mạnh mẽ và tóc buộc trái tim phải chấp nhận sự thật.Tại sao bước trên cát nhật những con dao bị sóng biển xô vào bờ.Thấy lòng nhẹ tênh cà bảy biết nhật rồi nở một nụ cười tươi như quên mất rằng tài.Thất tình.Tại vì nhà quyết định viết ra những gì tay được và mất trong cuộc tình vừa qua phải.Khi nhìn thấy những gì ta nhận nhiều hơn ta mất và bỗng thấy mình có lỗi là không trách gì.Sao nữa và lại thấy thương người đó nhiều hơn.Nhưng tao không níu kéo người đó lại đâu vì ta sợ tài lại tiếp tục làm người đó mệt mời.Người ta cũng vậy ta phải cảm ơn anh vì anh đã nói lời chia tay để ta biết.Mình rất quan trọng đối với ta đầy niềm trân trọng tình yêu và niềm lạc quan tin vào cuộc sống.Vì yêu anh đã biết lo lắng cho một người hơn cả bản thân mình và như thế tài đã học.Cách yêu thương khi yêu anh và nhận được sự yêu thương và quan tâm từ anh.Khi đó ta biết được rằng trên thế giới này là cũng thật đặc biệt với một người.Yêu anh cài luôn luôn cố gắng sống tốt làm cho anh vui khi đó ta học được cách tự học.Hiện bản thân khi yêu anh ta muốn học nấu những món ăn thật ngon thì vọng một ngày.Thiếu trong tiếng anh thưởng thức như thế là ta đã biết nấu ăn thì anh ốm.Anh buồn à biết anh rất cần sự quan tâm chăm sóc như thế tại đã học được cách quan tâm đến một.Ngoài bản thân mình thì nghe anh kể về những gì anh phải trải qua khi đó tao.Cách lắng nghe và cảm thông thì anh nói ta là người cả nể dễ tìm người.Khi đó tao biết được điểm yếu của mình và cần phải điều chỉnh cách sống.Thì anh nói tính tao còn trẻ con.Khi đó tao biết được rằng.Tài liệu học cách làm người lớn và hành động như một người trưởng thành.Thì anh nói anh ra đi vì sự nghiệp.Và chúc anh thành công.Khi đó tao học được cách hi sinh vì người khác.Khi anh nói hãy tin và chờ anh.Ta đồng ý.Khi đó ta học được cách chờ đợi.Kiên nhẫn và tin tưởng.Khi ta gọi anh không trả lời.Hoặc anh nói anh đang bận.Khi đó tao học được chữ nhẫn.Thì anh nói ta nên tìm một người khác tốt hơn anh để yêu.Trời đã rất buồn và mắt ngấn lệ.Khi đó ta học được cách giúp cảm và ta biết ta không vô cảm trong cuộc đời này.Chỉ tay chịu buông tay và viết lên những dòng này.Khi đó ta học được cách chấp nhận và tha thứ thì ta lấy lại được cân bằng sau khi tình yêu.Anh đi mô.Khi đó ta đã học được cách lạc quan và luôn tin vào cuộc sống.Tí bạn thấy không tôi đã có được rất nhiều thứ mà khi tình yêu đi mất.Phải chia tay lúc nào cũng mất mát nhiều hơn là nhận được thì cuộc sống mang tình yêu của ta đến.Người khác thầy chào cho một người xứng đáng hơn ta khi đó cuộc sống cũng công bằng mang lại cho ta.Kinh nghiệm sống những trải nghiệm cuộc đời mà có lẽ nó sẽ có ích cho ta trong chặng đường ta sẽ đi.Chúc những ai đang nắm giữ tình yêu trong tim hãy biết trân trọng.Bầu nghĩ ai không may mắn thì tình yêu vụt.Hãy biết chấp nhận và tha thứ.Hi vọng bình minh lên giường sưởi ấm những tâm hồn cô đơn.Lạnh giá.Những tâm hồn đã từng bị tổn thương.Bạn gửi lắng nghe lá thư gửi những tâm hồn đã từng bị tổn thương được gửi từ email cô bé cứng cỏi.Bạn thân mến.Tàu chia tay đâu phải chỉ con gái mới đau khổ tổn thương.Thì hạnh phúc có nhau đức bị đầu cũng phải cùng nhau gánh.Tiếp theo chương trình là lá thư của một chàng trai gửi đến người yêu cũ.Là thứ có tên.Gửi em.Người yêu cũ của anh.Gửi từ email khôi nguyên.Có những từ mà người ta thường gọi nhau ông bà.Bố mẹ bạn thân.Nhưng mà có ai muốn gọi ai đó và được ai đó gọi là người yêu cũ không nhỉ.Nếu một ngày vẫn chưa tìm được một nửa của mình.Thì em cũng đừng gọi cho anh nhé bởi rằng.Không phải anh sợ trái tim mình sẽ lung lay.Không sợ những kỷ niệm cũ lại tràn về.Mà vì anh sợ.Lại làm em tổn thương thêm lần nữa.Khi anh.Đã và đang hạnh phúc bên người con gái khác.Em à.Con trai thường vô tâm lắm.Nói chia tay là chia tay.Nói đi là đi.Và không bao giờ quay mặt lại.Nên em cũng đừng nhớ về anh nữa nhé.Đừng buồn đừng khóc khi đi qua những con đường mình đã từng đi.Chửi lạnh.Gió mùa đông bắc.Em cũng đừng tự nhu.Không biết ở một phương trời anh có mặc ấm không.Hình như vô tình đọc được những dòng thử than của anh trên facebook.Cũng đừng nguyện cầu cho anh nữa nhé.Cây xăng.Cách anh đã có người con gái khác.Gửi cho buổi sáng sớm sẽ nhắn tin nhắc anh mặc thêm áo ấm.Quảng thêm khăn mũi khi trời lạnh.Người con gái đó đang cho anh mượn bờ vai.Dù để tự nhập vào thôi.Những lúc anh vấp ngã trên đường đời.Cô ấy đang làm thay những việc em đã làm cho anh ngày xưa.Nhưng với tâm thế là người yêu anh.Người yêu trong hiện tại.Và quan trọng nhất là.Người con gái đó không phải là người thay thế.Không phải là người đến sau.Người yêu của anh.Cũng có người yêu cũ.Cô ấy biết anh sẽ buồn thế nào khi vô tình nhớ về những thứ đã từng có trong quá khứ.Nên là anh cũng không thể làm cho cô ấy buồn.Mặc dù có thể là.Chẳng bao giờ người yêu anh hỏi về em đâu.Hỏi vì tình yêu mà anh nghĩ sẽ chẳng có tình yêu nào còn sáng được.Tôn trọng quá khứ của nhau.Xấu.Có thể anh ấy yêu chị nhiều hơn em.Bởi tình yêu đầu nhiều dại khờ nông nổi.Bởi những rung động đầu đời thường khó nói.Nhảy nhảy thấm vào từng năm tháng qua mau.Có thể anh ấy suốt đời chẳng quên chị đâu.Hãy bước đi để tìm thấy tình yêu của mình.Như ánh trăng tìm thấy.Rồi một ngày nào đó vô tình lướt qua nhau.Chúng ta sẽ không phải bởi như chưa từng quen biết.Bà có thể nhìn nhau cười.Anh hai em vẫn khỏe chứ.Ghen với quá khứ.Ghen với người yêu cũ là điều vô lý nhất.Bưởi là.Nếu chưa hết tình cảm thì chẳng ai chia tay.Nếu vẫn còn tình cảm.Mà nghỉ kia chia tay chứ.Thì cũng chẳng bao giờ níu giữ được.Nên quá khứ cũng chỉ là quá khứ mà thôi.Thi thoảng anh vẫn nghĩ về em.Tỉnh dưới khoảng trời mà chúng ta cùng sánh bước.Vì đó là ký ức đẹp.Bà cũng chẳng ai muốn.Chẳng ai xóa mờ được ký ức.Nên nếu nhớ về anh.Em hãy nhớ về những một người bạn.Một người đã từng cướp đi khỏi tay em một khoảng trời.Không phải anh thấy mình không xứng đáng.Mở đơn giản.Em xứng đáng được gặp một người con trai khác.Yêu em nhiều hơn anh đã từng yêu.Anh xin lỗi.Vì không phải là cả bầu trời của em.Thư gửi người yêu cũ.Bình yên em nhé.Hạnh phúc hơn trong những tháng ngày không anh.Bạn gửi làm nhiều lá thư.Gửi em người yêu cũ của anh.Đừng gửi email khôi nguyên.Bạn thân mến.Tổn thương đủ rồi thì hãy đứng dậy.Bước tiếp để tìm thấy tình yêu thực sự của mình.Có vẻ chàng trai trong lá thư trên rừng rất hạnh phúc với người ở hiện tại.Đôi lúc anh cũng thật lòng khi nhớ đến người yêu cũ.Nhưng chỉ một vài khoảnh khắc nào đó thoáng qua thôi.Bởi vì anh hiểu hiện tại và tương lai mới là thứ mình nên vun vén trân trọng.Ảnh đại hạnh phúc rồi còn em thì sao.Tiếp theo chương trình mời bạn lắng nghe những dòng thư cuối cùng của một cô dâu viết gửi quá khứ của mình.Khi chính thức trở thành vợ người khác.Anh.Ngày mai em cưới.Viết cho những ai.Trả trang tài xế có người yêu cũ.Viết cho cả những người sẽ.Trang.Vải đã là người yêu cũ của một ai đó.Anh.Ngày mai em cưới.Rồi một ngày nào đó.Em sẽ nhắn cho anh một dòng tin nhắn.Một dòng mail.Một câu nói duy nhất qua điện thoại.Vật chẳng có tin nhắn nào cũng như cái main nào.Đơn giản.Em chỉ đứng trước gió rồi thì thầm.Anh.Ngày mai em cưới.Chẳng biết sau này anh lấy vợ.Có gửi thiệp mời cho em không.Còn em.Xin lỗi anh nhé.Thôi đừng.Ném hòn đá vào mặt hồ yên à.Quá khứ đi qua.Luôn để lại những ký ức.Nếu một người nói rằng.Anh đã quên hẳn người yêu cũ.Đã không cần chút hưng phấn nào với người đó.Suy cho cùng.Đấy chẳng phải là điều đáng mừng.Vì họ đã không trân trọng quá khứ.Phủ nhận sạch trơn như thế thì một ngày nào đó.Họp cũng giữ bảo mình mà thôi.Anh ngày mai em cưới.Và một buổi trời đông cây thay lá.Vàng cưới cô dâu bên gặp trước hiên nhà.Chị ấy vô tình chị đi bộ ghé qua.Bâng quơ ngắm cô dâu nhẹ lòng nhìn chú rể.Em đừng quay ngang rồi cháu mày như thế.Chị ấy kia kìa.Chị ấy cũng đến xem.Phố cũ.Cơn mưa cũng rất mềm.Còn phố cũ đã ướt mềm.Có thể ngày mai ngày kia.Hay em đang thế nào đi nữa.Gửi anh cũng sẽ như bao người khác.Anh chẳng cần dõi theo bao giờ em cưới.Bây giờ em thế nào.Anh có hạnh phúc không.Và cũng chẳng như cô gái kia.Chẳng cần vô tình giả bộ ghế qua.Cũng như em.Những năm tháng xưa như một góc kỷ niệm.Bài đôi khi.Sự trái mồng tơi ngủ vùi trong màu tím.Em mỗi ngày đêm ký ức ra phơi.Ký ức đó.Em chẳng cần chôn chặt trong trái tim mình.Thi thoảng kể bông qua cả với người mà qua ngày mai em sẽ gọi là chồng.Ai cũng có quá khứ.Ai cũng có một người để gọi là người yêu cũ.Cũng như người đàn ông đang bên cạnh em.Có thể.Thi thoảng người ấy cũng nghĩ rằng dù chỉ một mình thôi.Có thể vợ mình cũng có một người yêu.Và người ấy gọi vợ mình là người yêu cũ.Cũng như mình thôi ngày xưa mình cũng thế.Yêu một cô.Và giờ cô ấy đã có chồng.Và người sẽ là chồng em bây giờ.Tại em nữa.Cần cảm ơn những ngày hôm qua.Tình cảm ơn anh.Cảm ơn gửi em đang gọi là người yêu cũ.Nếu không có anh.Nếu không có những khoảng thời gian giờ đã là kỷ niệm.Không có những giận hờn những chia tay.Thì bây giờ.Kết cục đó sẽ gặp lại.Quá khứ là để con gửi ta trưởng thành.Để thấy mình lớn khôn để biết tìm cái tôi của mình lại.Để thứ tha phải yêu thương thật nhiều.Những lần vấp ngã.Cũng là những lần có bao điều dạy dỗ.Là những khi giận hờn vô cớ.Tiền đình là trên hết.Tả ngã rồi là một lần đau.Để khi bước đi.Như một bản năng.Thấy mình phải tránh.Từ mất mát thì sẽ biết quý trọng.Chẳng có ai hoàn hảo.Chẳng thể đổ lỗi cho ai khác.Mà cái cần là biết nhìn lại chính bản thân.Cảm thông chia sẻ.Anh ngày mai em cưới.Ngày mai em sẽ khoác lên mình bộ váy bà ba cô gái ước ao.Đi lại trong những lời chúc tụng.Về chung nhà với một người có tiền gọi.Như em đã từng gọi em.Người yêu của em.Anh.Ngày mai em cưới.Không biết anh có buồn không.Còn đòi ti.Cậu uống rượu một mình đến say mềm như chúng ta đã từng giải.Khi còn hạnh phúc.Còn em.Em đang hạnh phúc.Và ngày hôm qua như một bộ phim rất nhanh qua đầu.Về những kỉ niệm.Những con đường.Nhớ lại.Không phải để chạy lông để buồn để rơi nước mắt.Mà là để thấy mình may mắn.May mắn vì đã được yêu thương thật nhiều.Kệ đi đến được cuối con đường mà em đã lựa chọn.Thấy mình đã trưởng thành và lớn khôn rất nhiều.Không nuối tiếc.Tuổi tuổi trẻ đã có biết bao trải nghiệm.Dù buồn dù vui.Dù tình phải rơi nước mắt.Em sẽ không gửi thiệp hồng.Không phải vì sợ chạm vào quá khứ.Bởi chẳng bao giờ quá khứ là mình đâu.Md.Em cho người đàn ông của mình.Hạnh phúc chỉ của hai người thôi.Chỉ của hai.Và không muốn ai có thể chia sẻ nó.Anh ngày mai em cưới.Anh đừng chúc phúc cho em.Mà hãy mỉm cười.Bước đi.Rồi một ngày cũng như em.Thì thầm với gió.Em.Ngày mai anh cưới.Chờ một ngày không xa.Gửi từ thùy liên.Bạn đang lắng nghe blog radio trên website vào youtube blogradio.vn.Đừng quên nhấn đăng ký phải nhận thông báo gì không bỏ lỡ những chương trình mới nhất nhé.Bạn thân mến.Người ta thường nói yêu đơn giản là yêu thôi.Nhưng người ta liệu có thể cứ yêu.Mà không biết tương lai tình yêu ấy ra sao.Khi chính tình yêu ấy đang thổi bùng lên khát khao về một mái ấm gia đình hạnh phúc.Mời bạn cùng chia sẻ với câu chuyện của tuần này.Truyện ngắn.Em là người yêu hay người tình.Gửi tới từ tác giả mèo ú.Này anh.Sao lúc nào mặt của anh cũng buồn thế.Chẳng lẽ cuộc sống của anh đầy nỗi buồn thế sao.Anh cười.Rồi im lặng.Cô hai mươi bốn.Cái tuổi đủ có thể gọi là chín chắn để xây dựng một gia đình hạnh phúc cho riêng mình.Như bao cô gái khác.Cô đang trên con đường tìm kiếm một nửa của hạnh phúc.Đôi khi mệt mỏi chán nản cô tự ngủ.Ừ thì duyên số chưa đến mà thôi.Cô không đẹp.Không giàu có cũng không tham vọng.Cô chỉ là một cô nhân viên văn phòng bình thường.Tất cả những gì cô mong ước là một gia đình nhỏ cho riêng mình.Một cuộc sống bình dị.Và được chăm lo cho người chồng và những đứa con thân yêu.Anh hiền.Khuôn mặt buồn với chiếc má lúm đồng tiền rất duyên.Anh cá chỉ du lãng mạn và tâm lý.Anh không có tháo vát trong cuộc sống.Những tủ làm điểm tựa để cô yên tâm bên cạnh.Quên anh trong buổi chiều đông đó.Thì cứ nằm co ro trong chăn và online trên mạng.Thì nick anh tâm trạng nên cô hỏi thăm vu vơ thôi.Cô và anh đã kể cho nhau nghe những câu chuyện không đầu không cuối.Buổi tối mùa đông mưa phùn lạnh giá.Máy lạnh xài rất khiến con người ta cảm thấy cô đơn hơn.Yếu đuối hơn.Cô vẫn thói quen hàng ngày của dân văn phòng.Mở nick nằm nghe nhạc.Nút cu.Đi uống nước không em.Giờ này à.Muộn rồi.Trời đang mưa nữa.Hôm nào tạnh thì đi cho ấm.Vậy em ở nhà nhé.Anh lang thang đây.mười điểm ấy thích.Anh đang buồn à.Không.Chỉ là muốn lang thang thôi.Thôi được rồi anh qua đón cô đi.Cô đi cùng anh cô lạnh cỡ nào.Cô nhắn tin cho anh địa chỉ thế.Khi nào qua thì alo cho cô.hai mươi phút sau anh có.Trồng cây thời tiết lạnh cắt da cắt thịt ấy.Những hạt mưa bay bay.Cũng khiến cho áo khoác ướt mềm.Có hai con người hoàn toàn xa lạ cũng lang thang trên đường phố.Trong ánh đèn.Những hạt mưa bay bay đang ghét trở nên đẹp lạ thường.Lâu lắm rồi cô không còn cái cảm giác lãng mạn cùng ai đó đi lang thang dưới mưa.Cho tay vào túi áo của người đàn ông ngồi đằng trước.Bài hát vu vơ.chín:bốn mươi tám.Dầu gội lang thang mấy khu phố huế bà triệu.Ảnh ghép vào quán cà phê vỉa hè.Cô mồi co ro vì lạnh.Mặt mũi tím tái.Sao nhìn anh tâm trạng thế thất tình à.Anh im lặng một lúc rồi nói.Nhiều khi anh thèm lắm một nụ hôn một cái ôm.Nhưng rồi anh lại sợ.Sợ không yêu người ta.Và sợ hơn cả là nếu yêu nhưng không làm người ta hạnh phúc.Cô cười.Chắc vì đa tình quá nên mới thế chứ gì.Cô kể anh nghe về cô.Mọi người thường bảo cô đa tình vì chẳng thích ai quá hai tháng cả.Cuộc đời này thật nhàm chán.Đã thế còn người còn nhàm chán hơn.Chẳng có ai thú vị để cùng song hành cùng mình cho cuộc sống nhàm chán này thêm thi vị.Anh cười.Rồi lấy mũ bảo hiểm đội cho cô.Hình như lâu lắm rồi.Cách rất lâu rồi.Từ ngày cô chia tay mối tình đầu.Chưa có người con trai nào đội mũ cho cô như thế.Cái cảm giác này rất thích.Nó khiến cô lại một chút.Như một nhát dao từ trong quá khứ xuyên vào tim.Vậy mà cô cứ nghĩ.Nỗi đau này từ lâu đã chìm trong quên lãng.Xây dựng trước ngõ nhà cô.Ngõ cách nhà của mườim.Em đi bộ vào trong đi.Anh ướt hết áo rồi về thay áo đi kiểu gì.Conan tâm chạy vào nhà.Với tay mở khóa cửa nhưng chẳng thấy tiếng xe máy nổ.Cô chạy vòng ra thì anh vẫn đứng lặng trước ngõ.Cô ông chào tạm biệt anh nhé.Anh giữ xe đi về phía cô.Ông thật chặt và đặt lên môi em một nụ hôn thật nhẹ.Sau buổi tối hôm đó.Cô và anh thân với nhau hơn.Nói chuyện với nhau nhiều hơn.Và vụ mai mối kia.Hình như không được nhắc đến nữa.Cô kể cho anh nghe rất nhiều về cô.Vì gia đình cô.Không bí mật nào là qua không kể anh nghe.Hàng ngày.Anh như một chiếc máy thu âm để nghe những điều cô nói ấy.Anh quan tâm đến cô ảnh sự cô lại.Sự cố ở.Cô lo lắng cho anh.Thì anh buồn.Làm cô cũng thấy đau nhưng.Nhưng như một sự nhầm định.Cô không xen vào cuộc sống của anh.Không phải cô không quan tâm.Mà vì cô tôn trọng cuộc sống riêng đó.Chứ già nếu anh cần chia sẻ thì anh sẽ tự nói ra.Ảnh các cô là chuyện gì cô cũng kể anh nghe.Còn anh.Nỗi đau nào cũng giữ và gánh chịu một mình.Cô hồn nhiên đi bên cạnh anh.Lúc nào cũng cười nói như một đứa trẻ.Anh lặng lẽ âm thầm quan tâm đến cô.Những cái thứ tình cảm của cô dành cho anh.Vào của anh dành cho cô.Cô chẳng biết đặt tên nó là gì cả.Cô à.Anh nhớ cô.Cô có nhớ anh không.Cô cũng nhớ anh.Anh sợ anh sẽ yêu cô.Vì sao anh lại sợ.Vì anh sợ sẽ mất cô.Sự không thể mang lại hạnh phúc cho cô.Gia đình anh có chuyện.Bản thân anh cũng đang có chuyện.Anh sợ sẽ làm cô buồn.Sợ không mang lại điều gì tốt đẹp cho cô.Cô không hiểu gia đình anh hai bản thân anh đang có chuyện gì.Nhưng anh à.Những điều anh không muốn nói với cô.Những điều anh không muốn nói cũng không bắt anh phải kể cô nghe.Anh cứ bên cạnh cô thấy cũng đi.Bên cô lúc buồn.Chia sẻ cùng cô niềm vui.Có nỗi đau nào mà cô chưa trải qua đâu.Có mất mát nào cô chưa phải chịu đựng.Nên chẳng ai có thể làm em đau thêm được nữa đâu.Cô và anh bên cạnh nhau như định mệnh.Không phải tình bạn.Không phải người yêu.Càng không phải người dưng.Cô và anh luôn tạo cho mình một khoảng cách.Chưa đủ không ai làm phiền lòng đến ai.Cô tôn trọng cuộc sống riêng của anh.Và anh cũng thế.Cô ở bên anh vì cô yêu anh và anh cũng thế.Có phải vì cô muốn nhận hay không.Cô không dám khẳng.Nhưng giữa họ như có một khoảng cách.Có thể là vết thương lòng hay nỗi đau trong quá khứ.Cô cố tình đặt cái tên cho thứ tình cảm đó.Sống hai con người hoàn toàn xa lạ.Tìm đến nhau như một điểm tựa tâm hồn.Anh đến bên cô như tình khúc nhẹ nhàng.Đừng để trái tim em say nắng giữa mùa đông lạnh giá.Cô vẫn thường nghĩ.Liệu cơn say nắng này sẽ tồn tại được bao lâu.Phải chăng đó là cảm giác nhất thời.Bởi ký sự gặp gỡ không nền tảng.Nhưng rồi tôi nhận ra rằng.Cô không yêu anh.Cô vẫn thường cho rằng sau những ngọt ngào và đắng cay ở mối tình đầu.Cụ đã mất đi cái cảm giác đau.Cảm giác yêu thương.Nhưng rồi cô nhận ra trái tim mình vẫn thổn thức.Khóe mắt vẫn còn cay mỗi khi không có anh bên cạnh.Anh này.Nếu sau này cô lấy chồng.Anh có đến dự đám cưới của cô không.Nói xong hai người lại đi một.Cũng chẳng hiểu câu chuyện của cô và anh là đùa hay thật.Chị thấy tìm cô đau nhói.Cô chỉ muốn nói với anh rằng.Anh à.Cô muốn nếu có lấy ai đó thì người đó là anh.Cô muốn mình sẽ mặc một chiếc váy cưới thật đẹp.Trang điểm thật đẹp.Nắm tay anh trong lễ cưới.Nhưng cô không nói.Bởi có lẽ tình yêu nó sẽ tự đến.Cô chẳng muốn làm gánh nặng cho anh.Cứ bình lặng đi bên cuộc đời anh đến khi nào có thể.Là gì cũng được.Chỉ cần bên cạnh anh.Cái tôi trong cô đủ lớn.Đủ để lấp đầy các khoảng cách tình yêu cô dành cho anh.Để không chạm vào anh.Vào nỗi đau của cô.Karaoke thế giới vô hình cô và anh vô tình hay cố ý đã dựng nên.hai mươi bốn tuổi.Cái tuổi để qua cái thời mơ mộng.Xa rồi cái tuổi chị yêu cho vui.Nếu còn có thể yêu mơ mộng cho vui như thế được thì tốt.Không vấn vương lo toan muộn phiền.Cô cứ vờ người nghịch ngốc nghếch để trốn tránh chính cô.Trốn tránh các câu hỏi tình cảm anh dành cho cô là gì.Cố tình không phân định về thế giới mong manh đó.Quân sự.Sự với anh cô chỉ là trò chơi cút.Sự giả người mà cô yêu thương sẽ lại là người làm tổn thương cô.Cụ sợ sẽ mất anh.Mà không đúng.Đúng hơn là chưa bao giờ có anh.Ngày tháng năm.Hôm nay lại là một ngày mới full.Hình như lần nào cô gặp anh cũng là ngày mưa.Kể vào quán cà phê ven đường.Cô đã kể cho anh nghe rất nhiều chuyện cười.Mong sao đôi má lúm đồng tiền lại hiện trên gương mặt anh.Cô thấy rõ trong mắt anh.Kênh đào đó là ưu phiền giảm đi đưa cho.Anh hãy cười hơn.Cũng nói chuyện với cô nhiều hơn.Cô thích cái cảm giác lúc này.Cạnh anh.Gần bên anh.Tay anh nắm chặt bàn tay lạnh nhất của cô.Đầu cô tựa vào vai anh như tìm một chỗ dựa cho tâm hồn.Một chốn bình yên và hạnh phúc.Hạnh phúc đơn giản chỉ thế thôi.Anh.Hạnh phúc đơn giản chỉ thế thôi.Ăn như cảm nhận được suy nghĩ của cô.Anh phá vỡ cái không ra im lặng đó bằng tiếng thở hắt ra thật nhẹ.Không phải tiếng thời gian.Kết thúc buổi hẹn hò lệ là một nụ hôn ngọt lịm.Cô không dám thả lỏng cho cảm xúc của mình vỡ mà.Cô biết hình như cô đã yêu anh.Về quốc cô dâu cái cảm giác đó của chính cô.Cơ sở.Sự rằng rồi lúc nào đó anh đáp lại tình cảm của cô.Cô lại chán anh như tránh những người đàn ông khác bước nhảy vào cuộc đời cô.Rồi của bảo tôi người ta trong tuyệt vọng.Cũng muốn có một tình bạn.Một chỗ dựa cho tâm hồn.Nhưng nhất định không phải tình yêu.Ngày tháng năm.Cô ngày càng giữ anh và yêu anh nhiều hơn.Cô vẫn thường tự nhổ răng.Yến ơi.Hãy yêu bằng một trái tim nóng và một cái đầu lạnh.Nhưng sao tim cô vẫn không thắng nổi lý trí.Cô yêu ai như bản đang của một người phụ nữ.Nó còn sâu đậm mãnh liệt hơn có mối tình đầu.Bà cứ nghĩ sẽ mãi chẳng bao giờ cô quên.Cô luôn chai dầu cái con người yếu đuối trong cô.Bằng kết quả bọc bất cần.Nhưng anh biết không.Cô cần anh.Cần sống bên anh.Tình yêu anh và cần được anh che chở.Cô muốn được cùng anh sánh vai nhau trong lễ cưới.Cô dễ sinh cho anh những đứa trẻ đáng yêu.Cô sẽ thật tốt với anh.Yêu thương những người thân của anh như máu thịt mình vậy.Cô chưa bao giờ nói với anh điều đó.Bởi cô.Anh có lý lẽ của riêng mình.Cô không muốn anh phải bên cô vì trách nhiệm.Không muốn anh lấy cô vì một lý do nào đó không phải tình yêu.Thà anh cứ bên cô.Đi bên cạnh cô như một người tình cũng được.Cô chỉ mong có thế thôi.Ngày tháng năm.Hôm nay.Cô tình cờ đọc câu.Tình yêu đi mượn.Cô vẫn chạy long.Cô giận anh.Trận chính bản thân cô.Vì sao cô lại yêu anh chứ.Cô với anh là một hiện tại không đầu không cuối.Sẽ lại được gì đây.Để những tổn thương dành cho nhau.Hãy lại mối tình dang dở.Cụ đã mong về một mái ấm một ngôi nhà.Một người chồng yêu thương cô.Còn anh.Anh mang từ cho cô hạnh phúc tình yêu.Những câu chờ đợi gì ở người đàn ông không có lấy cô làm vợ.Nếu có thể đưa tay anh nắm.Ta sẽ cùng nhau đi đến hết cuộc đời.Không phải tình nhân cũng không về bạn.Anh là ai.Cô là cô thôi.Cô cảm thấy nhói lòng.Cô không dám nghĩ đến tương lai.Tất cả những gì chỉ là hiện tại.Hiện tại là cô cần có anh bên cạnh.Cần được anh yêu.Cô để tự an ủi bản thân rằng.Anh yêu cô.Anh yêu cô.Anh không thể lấy cô vì anh có nỗi niềm riêng của anh.Nhưng nhìn về thực tại.Cô nhận ra rằng.Cô chẳng là gì cả.Chỉ là người tình nhỏ bé của anh.Ngày tháng năm.Anh và cô khao khát thuộc về nhau.Họ đã hòa vào nhau cả về tâm hồn và thể xác.Cô nhận ra rằng.Cô đã yêu anh bất chấp ngày mai ra sao.Cuộc không biết nên vui hay buồn.Cô đã từng nghĩ.Sau những tổn thương mà người trước dành cho cô.Cô ấy sẽ không còn yêu ai thêm một lần nữa.Nhưng sự thật là cô đã yêu anh.Rất rất yêu anh.Nhiều lúc cô thử hi.Cụ sẽ sống như thế nào.Dù xảy ra sao nếu ngày mai không còn có anh đi bên đời.Không còn anh để yêu thương.Hờn ghen và jerry.Cụ sẽ nhớ lắm những nụ hôn ngọt ngào.Sẽ vừa làm cái ánh mắt nhìn cô trìu mến.Sẽ nhớ lắm bàn tay ấm ôm cô.Che chở cho cô.Cô nhận ra anh gầy hơn trước.Ra ánh sáng hơn.Anh mệt mỏi vì công việc.Vì gia đình có chuyện.Biết rằng cô chẳng là gì để chia sẻ cùng anh.Đã nhiều lần cô muốn hỏi anh về những thắc mắc trong lòng cô.Nhưng cô không thể.Có phải vì chính bản thân cô cũng chưa bao giờ dám tin chắc tình cảm của anh dành cho cô là.Tình yêu.Ê gửi anh cô chỉ là người tình.Và cô thủy đau nhói trong lòng.Ngày.Tháng năm.Hôm nay tình cờ vào gmail.Cụ phát hiện ra hình ảnh của người cũ vẫn trên avatar của anh.Cũng thấy chạnh lòng lắm.Cô cảm thấy bản thân buồn ghê gớm.Cô ghen qua hờn giận.Mọi cảm giác đủ cả.Nhưng cô lại tự an ủi lòng mình.Lấy tư cách gì mà ghen đây.Khi trong lòng cô.Chồng chính bản thân cô cũng mặc định với anh.Cô chỉ là người tình.Anh có yêu cô không.Vì sao anh không nói anh muốn lấy cô làm vợ.Vì sao cô không đủ can đảm để hỏi anh lý do.Vì sao không yêu cô mà cứ bên cô chăm lo cho cô.Ích kỷ với cô.Không cho cô quen với những người con trai khác.Vì sao không muốn lấy cô làm vợ lại cứ ôm lấy cô.Không để cô đi tìm hạnh phúc của riêng cô.Hàng ngàn câu hỏi vì sao anh ạ.Nhưng rồi cô lại tự bào chữa cho mình rằng.Vì anh quá yêu cô đó thôi.Vì anh không muốn làm cô khô.Vì anh có nỗi khổ của riêng anh.Nhưng cũng muốn hét lên rằng.Cô yêu anh.Cô muốn bên cạnh anh chia sẻ cùng anh.Anh yêu ạ.Ngày tháng năm.Hôm nay anh đã hỏi cô cái người có lưu trong danh bạ tên béo là ai.Cô đã bôi dối lắm.Vừa sợ anh ghen.Vừa không biết giải thích về ảnh như thế nào cho thỏa đáng.Chắc anh đã đọc tin nhắn trong máy cô.Cây mấy nhỏ mà ít khi có dùng tới.Hôm đó chúng mình đã giận nhau vì câu trả lời của cô.Hôm nào chúng mình đã giận nhau vì câu trả lời của cô.Cô có thể không nói gì người ấy được không.Cụ thể như cười hai hạnh phúc.Thì anh hờn ghen.Đi chí cô thầm nghĩ anh có tư cách gì ghen cô chứ.Anh thấy ích kỷ.Quá ích kỷ.Anh đâu có muốn lấy cô làm vợ.Tôi muốn chăm lo cho cô cả cuộc đời.Bị người khác chăm lo cho cô thì không được sao.Thế mà trái tim cô lại rung lên thổn thức.Anh ghen vì anh quá yêu cô đó thôi.Anh ghen vì anh muốn cô chỉ có mình cô đó thôi.Ngày tháng năm.Hôm nay cô đã đi với người yêu cũ.Cô không nói với anh.Thì biết thế nào anh cũng giận.Người ta thường bao.Tình cũ không rủ cũng đến.Sao gặp người đó cô thấy sử dương thế.Một chút tình cảm.Một chút kỷ niệm cũng không còn.Suốt cuộc nói chuyện cô kể vì anh không ngớt.Kể về chúng ta.Kỳ anh tốt với cô như thế nào.Anh ấy nhất lời câu chuyện của cô bằng giọng khá bức xúc.Cuối cùng anh ấy chúc cô hạnh phúc bên anh.Bên người mà cô đã yêu.Yêu hơn cả mối tình đầu nhiều kỷ niệm.Ngày tháng năm.Cù chính thức công khai anh là người yêu cô với mọi người.Điều mà xưa nay của dân ca.Anh được mọi người trong nhà yêu quý và tôn trọng những người trong gia đình.Cô thấy vui khi mọi người rất quý mến anh.Thân thiện với anh.Thấy vui khi chính anh cũng muốn gắn bó.Tìm hiểu thậm chí lấy lòng mọi người.Rồi cô lại thắc mắc.Anh làm điều đó làm gì khi anh được xác định hai hứa hẹn sẽ lấy cô làm vợ.Điều đó không cần thiết.Điều với ảnh cô chỉ là người tình.Đúng không anh.Ngày tháng năm.Dạo này cô thế anh lại lắm.Anh thường xuyên nhắn tin nhiều hơn.Bên cạnh cô anh thương để im lặng.Sau đó dùng điện thoại nhưng không sử dụng khi ngồi gần bên cô.Cô cảm giác anh đang giấu giếm điều gì đó.Một chút nghi hoặc.Một chút ghen tuông lẫn chút chạnh lòng.Cô lại vụ trấn an bình.Mình đâu là gì để mà ghen.Tại sao mình phải ghen khi mình chỉ là người tình.Nhiều khi cô đã được cửa chính bản thân cô.Tại sao cô lại trở nên cao thượng thế.Trong tình yêu cần có sự ích kỷ cơ mà.Nhưng mà tình yêu đơn phương.Yêu một người dù biết rằng ngày mai không ra sao chẳng phải là tự chấp nhận rồi ư.Ngốc thế.Mâu thuẫn liên tục diễn biến thế này thì liệu sẽ như thế nào.Bình yên trong tâm hồn tôi nhé.Cuộc đời có nhân quả.Mình làm cho người khác đau.Sẽ có người làm cho mình đâu.Ảnh này.Anh làm cho cô đâu đấy.Có lẽ vì chính cô làm người khác đau.Nhưng chưa bao giờ có muốn ai khác làm anh đau.Chưa bao giờ đâu anh.Vì cô yêu anh.Từ yêu được viết hoa theo đúng nghĩa.Ngày tháng năm.Không hiểu sao dạo này có hay chạy lòng thế.Mỗi lần nghĩ về anh.Vì kết thúc của một chuyện tình cho mối quan hệ không rõ ràng này.Cô lại thấy tim mình đau nhói.Cô cảm thấy cô dần ích kỷ.Cô đang hỏi anh một câu trả lời.Vì sao.Vì sao.Anh không muốn lấy có làm vợ.Nhưng rốt cuộc cũng không chiến thắng được chính mình.Và cụ im lặng.Lại chịu đựng.Chịu đựng trái tim và lý trí cao sẽ nhau.Có phải tình cảm giữa cô và anh như bong bóng xà phòng vậy.Đẹp lung linh nhưng dễ vỡ.Bóng bay theo gió trên không trung.Muốn lắm dùng tay đỡ bóng nhưng lại chạm vào.Bóng vỡ rồi.Đề bài tự nhiên rồi sẽ vỡ.Nếu chạm vào nó thì tức khắc vòng sẽ vỡ luôn.Bị đi làm sao.Cứ kệ đi.Bông sẽ vỡ muộn hơn.Ít ra có được ngắm nhìn trong chốc lát.Chạm vào rồi bồng vỡ đi.Đau lòng lắm.Bánh đang lắng nghe replay brushless.Chương trình phát lại những đất gì đường hay nhất trên web.Bật kênh youtube videos.vn.Đừng quên những đăng ký và những thông báo để không bỏ lỡ những clip quay được hay nhất.Trong chương trình của từng thử.Chúng ta hãy cùng nghe lại lớp đi được hai trăm năm mươi lăm.Duyên.Được chuyển thể từ truyện ngắn của tác giả trần hà vân.Người ta vẫn thường nói rằng nếu có duyên.Những người yêu nhau.Excel tìm thấy nhau trên đường đời tấp nập.Vật lý hồng trời đã định là của nhau.Thì chắc chắn sẽ thành đôi.Nhiều người vẫn nghĩ rằng đây chỉ là triết lý để an ủi những chàng trai cô gái độc thân.Khi bạn bè xung quanh đã có đôi có cặp.Hoặc xoay chịu những trái tim cô đơn đàn bầu mỏi tình yêu.Nhìn tôi luôn nghĩ rằng những ai yêu nhau luôn luôn phải được gắn kết bằng một chữ duyên nào đó.Tại sao bạn không gặp nửa kia vào một thời điểm khác.Mà lại vào lúc đó.Tại sao bạn không yêu một người khác mà lại chọn anh chàng này để cùng chung sống trong khoảng thời gian còn dài hơn cả cùng.Tôi không thể an ủi những trái tim đã bị tổn thương trong tình yêu.Tôi chỉ có thể tiếp thêm cho những trái tim đang mòn mỏi với tình cảm thì liền thầy những kỳ vọng tốt.Những mẫu chữ đáng yêu.Đi thẳng một ngày đẹp trời.Bạn vô tư đóng nhận chữ duyên của đời mình.Gần đây lâu lâu tôi đã được nghe bố mẹ mình và dưỡng bố mẹ khác có con trai lớn nói với nhau rằng.Cả nhà mình làm sui với nhau cũng được nhỉ.Cảm giác của bạn khi nghe câu nói này từ người lớn là gì.Tấm tiếng cười về được người lớn để ý cho con cái nhà họ.Hai bạn lại ghét cay ghét đắng.Và một mực phản đối việc không muốn bị ép duyên giống kiểu như ngày xưa.Cầm tôi chỉ biết cười trừ.Ừ với bố mẹ rằng.Nếu có duyên mà thành đôi thì cũng được.Không thì âu cũng là cái duyên chưa tới.Thế thôi.Vậy mà cái duyên đó cũng đưa đẩy thế nào.Để tôi và anh gặp nhau.Anh đang đi làm cho một công ty phần mềm ý.Gần ba năm rồi anh mới chịu bao công.Học hành ở bên kia để về thăm nhà.Vậy là bữa nay anh dắt anh lên nhà tôi chơi như đã hứa.Từ hôm đó tôi cũng được bố mẹ gọi xuống nhà ngồi chơi cho vui.Nhưng thực chất.Là coi mặt.Mới gặp nhau lần đầu ngoài đúng nghĩa đen là coi mặt.Tôi và anh có gì để nói với nhau chứ.Nếu tối hôm đó chúng tôi không gặp nhau thì có lẽ sau này cũng không thể gặp nhau lần nữa.Vì ngày hôm sau tôi bay đi hà nội.Còn anh lại tụ tập bạn bè ở sài gòn.Trẻ một ngày thì tôi đã chẳng còn ở đà nẵng nữa rồi.Đây có phải là cái duyên đầu tiên không vậy.Sau khi trở về từ chuyến phượt hoành tráng của mình.Tôi được bố mẹ bảo đại gia đình anh mời gia đình tôi ăn tối.Vì mấy hôm nữa anh phải quay trở về mỹ.Truyền hình gặp cũng đến trung tâm người đối diện nhau cùng ăn tối.Đang ngồi bấm điện thoại tôi có cuộc gọi từ số lạ.Nhưng chỉ khi mới vừa alo.Thì bên kia đã cúp máy.Số máy lạ.Tuổi chưa vào thì anh đang nhìn tôi sức lá.Máy định kỳ về nhà sau những ngày sau nữa.Tại sao tôi cứ nghĩ rằng.Có phải như lúc đó.Chính anh đã nháy máy tôi.Từ nhỏ hơn trong bữa ăn hợp lý.Tôi có nghe rằng vào ngày đó anh sẽ bay sang mỹ.Nhìn đúng sáng hôm đó tôi gọi lại số điện thoại lại.Thì.Thuê bao này.Hiện đang không liên lạc được.Nếu bạn là tôi.Bạn có đang ghi chúng tôi không.Mùa hè thiên đường của tôi qua đi khám vội vã.Tôi đã tự cuốn mình vào vòng xoáy cũ với bạn.Bài học hành.Cuộc sống vẫn trôi theo những gì đã được sắp đặt.Đôi khi nhớ lại lúc cuối hạ.Tôi vẫn tự nhủ rằng.Chữ duyên của mình và anh.Chỉ có đến cuối mùa hè năm đó mà thôi.Được thì người ta không biết rằng.Vô tư với điều gì thì điều ấy lại càng dễ đến.Khả năng gây bất ngờ cho ta.Hai năm sau tôi tốt nghiệp đại học.Trường đại học tuyển tôi với một bảng thành tích khác hẳn.Vậy là tôi bắt đầu con đường tìm kiếm học bổng du học.Từ khi bắt đầu có ý thức về việc du học.Tôi chỉ đường nghĩ rằng.Mỹ là nơi đầu tiên tôi không muốn đến.Mặc dù đó là mơ ước.Đã đi đến của hàng triệu hàng triệu du học sinh.Có thể hết một người không quá thích sự ồn ào náo nhiệt như tôi sẽ không thích hợp với phong cách mỹ.Còn gửi mỹ.Điện tử thích xa hơn ngàn ước ao một lần được đến nơi đó.Vậy nên tôi luôn muốn chọn cho mình những vùng đất yên bình.Cần người không vội vã.Bài thiên nhiên xinh đẹp như châu âu chẳng hạn.Có lẽ những nơi đó sẽ phù hợp hơn với tính cách của tôi.Nhìn giống như cái duyên đó vẫn chưa bảo tôi mà đi.Tôi nhận được lời chấp nhận từ một trường đại học của mỹ ở california.Nơi anh đang làm.Trong khi bố mẹ cứ giục thôi.Tao đi học sớm còn về sớm.Mà nói chuyện chồng con.Đêm về nằm suy nghĩ.Tôi phải đấu tranh giữa thích của mình và ý muốn của bố mẹ.Có ai như tôi.Được một trường ở mỹ có học bổng mà lại lưỡng lự.Chắc người khác nhìn vào sẽ bảo thế.Là tôi rồi dạy mới bỏ cơ hội đó.Xách vali lên đường.Cũng đồng nghĩa là từ trước nỗi sợ hãi lớn những điều không thiện cảm đến gần mình hơn.Những quả trứng.Cơ hội sẽ không đến lần hai.Tôi thật sự không đủ dũng cảm để từ bỏ nó.Bố mẹ vẫn còn lo lắng tôi sẽ lên hơi ở sân bay khi đến tài đi dù đây không phải lần đầu tôi kể.Ngoài nên cứ chạy khắp nơi tìm có người quen nào ở cali.Có thể đánh tôi nghe cái tôi xuống sân bay.Rồi bố mẹ tôi là nhớ ngay chúng anh.Lý do.Anh cũng từng là du học sinh.Có thể hiểu và giải quyết được những vấn đề của người mới sanh nhiều thôi.Có gì anh có thể giúp đỡ.Tư vấn cho tôi trong thời gian học bên kia.Nhảy.Heri đóng tôi trong tiết trời rét mướt không thể tả.Chuẩn bị ra khỏi máy bay tôi đã khoác lên người một đống áo ấm lẫn khăn quàng cổ.Mà chắc chắn chứ ở việt.Tôi sẽ không bao giờ.Vì khi được kết hợp với nhau.Chồng trúng thực phẩm thời trang.Ở việt nam tôi có thể dũng cảm mà quần short tung tăng trong thời gian.Nhìn kỹ đã sẵn đây vào mùa hè.Răng hàm trên với hàm dưới.Cứ thì nhậu pha vào nhau.Khi tôi đang bơ vơ giữa chốn đông người thì thấy có người dơ bẩn cái tên.Còn cảm giác gì hạnh phúc hơn khi có người đóng mình tại nơi mình đang cảm thấy lạc lõng vô cùng như thế.Lúc ấy huy tưởng chừng tôi có thể chạy đến gần trăm người đó ý chứ.Nhưng sự thật.Thì không thể.Chào em.Lâu quá không gặp.Dạ.Chào anh.Cũng hơn hai năm rồi còn gì.Tôi cũng đáp lại lời anh.Nhưng trong lòng cứ cảm thấy khó chịu sao sao ấy.Em khác quá.Nếu em không chạy đến chỗ anh thì anh cũng không nhận xem đấy.Tôi cười ngượng ngùng đáp.Thì anh phải em cũng mới gặp nhau có hai lần.Không khí còn chả nhớ mặt nhau đấy chứ.Nói xong tôi mới thấy bình phủ phàng quá.Anh đưa tôi ra xe và trở về nhà tôi đã thuê.Trên đường anh có chỉ cho tôi chỗ này chỗ nào.Những tuyến bus.Để đi từ nhà đến trường và hứa sẽ chỉ cho tôi mọi việc trong thời gian đầu.Nói chung lần đầu đến cali cảm giác về nơi đây trong tôi cũng không thể.Thời tiết khá lạnh.Nói làm tôi vất vả kinh khủng.Nhưng tôi vẫn cảm thấy hân hoan vì có được trải nghiệm mới.Có gửi cũng không thể.Ít nhất tôi không bị cay đi cho đạt đủ.Vừa vừa ngoài phố nhiều tưởng tượng.Hình như tôi đang cho anh làm người ta đi luôn thì phải.Em.Từ đầu tiên tôi đã phải khá vất vả để bắt đầu một cuộc sống mới ở đây.Từ việc đăng ký nhập học.Tập làm quen với môi trường mới.Học cách tìm hiểu chưa.Các vị tự nấu ăn cho bản thân mình nữa.May mà nhờ có anh giúp đỡ rất nhiều không thì tôi đã kết vì có quá nhiều thay đổi và bữa nửa trong cuộc sống.Vào những ngày cuối tuần tranh thủ lúc rảnh rỗi.Anh đưa tôi đi chơi nếu tôi làm nhiều về.Tôi cảm thấy anh đang làm rất tốt việc bố mẹ tôi nhờ vả thì phải.Cách cách anh chăm sóc tôi thật sự rất dễ làm con gái say lòng.Vừa ân cần chu đáo và nhẹ nhàng tinh tế.Nhưng cũng vừa nghiêm khắc những gì cần thiết.Giữa tôi mặc năm mươi bảy lớp áo ấm khi tôi cứ nhất quyết khi sinh sức khỏe vì cái đẹp.Vả lại anh hơn tôi những tám tuổi.Mặc dù mang tiếng là đi học thạc sĩ.Nhìn trong mắt anh.Hình như tôi vẫn thiếu nhiều kinh nghiệm và ít trải sự đời.Những điều anh lo lắng cho tôi cứ như người anh trai lớn lo cho em gái.Bạn có dám nói chắc rằng bạn sẽ không cảm thấy xúc động khi nhận được sự quan tâm nhiều như thế.Ở một nơi hoàn toàn xa lạ.Đây là chủ nghĩa cá nhân được đặt lên hàng đầu như nước mỹ không.Ban đầu tôi cũng vô tư không suy nghĩ mình có đang làm phiền anh không.Tiêu hóa.Tôi rất cần sự giúp đỡ từ anh.Nhưng dần dần tôi cảm thấy khá ngại cho anh cứ giúp tôi hết việc này đến việc khác.Chả phải anh còn công việc.Còn bạn bè những mối quan tâm riêng.Hay có khi còn có cả người yêu nữa đấy chứ.Đôi khi tôi tự hỏi bản thân mình là gì.Mà bắt anh giúp tôi quá nhiều thứ đến thế.Cứ như vậy tôi mày mày tự làm tất cả những công việc mình có thể.Tự giải quyết những vấn đề xung quanh mình.Có những lúc anh hỏi tôi có cần giúp gì không sao dạo này ít liên lạc với.Tôi cũng chỉ cười trừ cả bảo.Đã làm quen với cuộc sống ở đây.Anh hãy để em tự làm mọi việc cho chủ động.Nói là nói thế.Có thể anh sẽ nghĩ anh quan tâm quá.Sẽ làm tôi mất tự do.Nhưng thực sự tôi cũng rất cần sự quan tâm sự giúp đỡ của.Gửi duy nhất của ta đây.Nhưng làm sao tôi có thể cứ bám riết lấy người ta như thế.Quay qua quay lại cũng đến kỳ thi.Từ vựng luận trong đánh bài vở tài liệu nhập đầu đến anh cũng không đủ thời gian.Toàn phải ăn tối mới hợp mì thơm mang từ nhà sang cho qua cơn đói.Để tiếp tục chiến đấu với những quyển sách dày cộm chỉ toàn chữ.Một khi người ta bị stress vì học hành công vụ.Ta thường có khuynh hướng rất nhiều yếu lòng.Một đứa con gái được bao gồm cả về vật chất lẫn tinh thần từ bé như tôi.Thật khó thoát khỏi cảnh nhớ nhà chị bin.Nhất là kia trong lòng cảm thấy bực bội vì đóng bài vở vì kỳ thi mình sắp đúng tập.Nếu khi ở nhà.Mỗi kỳ thi mẹ điều hỏi han.Đóng tiền tôi học à.Vừa tiếp thêm động lực tinh thần.Từ bồi bổ cho tôi bằng món ngon này món ngon ngọt.Tiki center.Ngày kỷ thì đã không có một lệnh động viên nào mà còn phải tống mì thơm vào dạ dày cho qua bữa.Nghĩa tập bốn mươi chín.Bất giác tôi nghĩ đến anh.Chẳng nhẽ tôi lại gọi cho anh kể chuyện tôi bị stress vào mùa thi.Tôi nhớ nhà.Tôi muốn ăn cái này.Tôi muốn đi chỗ kia.Và bắt anh thấy an ủi từ.It là tôi vẫn muốn mình phải thật mạnh mẽ trong suy nghĩ của anh.Như vậy tôi đã chiếc áo khoác dạ xù.Lầm lũi xài đường tìm mua cho mình cốc cốc.Từ mấy năm trước tôi có một sợi.Đó là mua một cốc các quy tắc kè.Rồi mang cho bờ sông hồng.Hai tay áp vào cốc nóng.Rồi hiệp lẻ vào má mì.Không vì sao nó giúp tôi thấy ấm áp là trong mùa đông.Muốn tìm lại cái cảm giác đó ở một không gian rất khác.Tôi cũng tìm cho mình một chiếc ghế đá có gấp khá thuận tiện nhìn cuộc sống xung quanh.Đang diễn ra trước.Có một đống bài vở phải hoàn thành trước tết.Ảnh hưởng đến.Nhưng thực sự lúc này tôi rất cần sự thảnh thơi.Một chút gì đó.Thư giãn.Ai nói là đi du học sướng.Chị toàn đi chơi là gì.Lúc ở nhà tôi cũng đã từng nghĩ như thế.Nhưng có phải đến đây mới hiểu áp lực học hành lãi suất lớn.Nếu không hoàn thành được khóa học master.Trong thời gian hai năm.Tôi phải tự bỏ tiền túi ra.Đi từ trang trải cho khoảng thời gian vì kéo dài cho đó.Vài ký sinh.Học hành ở mỹ.Thì không hề nhỏ.Sống cho một môi trường hoàn toàn xa lạ.Tôi có cảm giác như tôi đang không làm chủ được cuộc sống của chính bản thân mình.Cuộc sống cứ như dòng chảy đưa ta đi thật xa.Đặt học nhanh.Tôi cứ bị cúm vào việc học hành.Những vấn đề trong sinh hoạt hàng thì.Hết việc này đến việc khác.Không ngừng nghỉ.Tôi tìm được quán chim cho tâm hồn mình dưới nơi náo nhiệt và lại làm như thế này.Quả là rất khó.Từ lúc mới sanh đến giờ.Đây mới là lần đầu tiên tôi được người lại.Tự nhìn nhận lại mình.Từ lắng nghe bản thân mình đi xem mình đang cần gì.Nghĩ gì.Và quả thật.Làm tôi nói rằng.Tôi đang rất cô đơn rất yếu lòng.Tư vấn thường hay nghĩ về anh nghĩ về những ân cần anh dành cho tôi.Mà cảm thấy được an ủi.Những khát vọng bất an.Tôi sợ rằng mình sẽ gửi những.Trong tình cảnh của tôi như bây giờ.Người ta xuất diễn nhận sự quan tâm đó là tình yêu.Nhìn tôi lại không tiếng anh bản thân mình bị sự quan tâm đó.Làm cho dao động.Những lúc yếu lòng như thế tôi thường tự vũ rằng.Tình cảm từ dành cho anh sẽ đồng thời tiến.Khi tôi về nước.Khi tôi đã có đầy đủ hết tình thương từ gia đình và bạn bè.Vì vậy nên thời gian.Tôi rất ít khi chủ động liên lạc với anh.Cứ như thế có lẽ tôi sẽ cảm thấy thoải mái hơn.Lại việc cứ gặp anh mỗi ngày.Bà cứ phải vật lộn trong nước suy nghĩ làm thế nào mới trúng.Liệu tình cảm của mình có là thật hay không.Bỗng dưng.Trời đổ mưa.Làm tôi giật mình thoát khỏi mới suy nghĩ số mười.Và các coffee trên tay đáng quý nhất từ lúc nào.Tôi chạy vội vào mái hiên tìm ăn gừng có tính chưa.Lúc này ra khỏi nhà tôi cứ nghĩ sẽ đi một chút rồi về nên không mặc nhiều áo.Và cũng chả mang theo dùm.Cứ thế cứ tính hết vào mái hiên.Có sao chúng mình trong chiếc áo phông nhìn mưa cali võ điều trên phố.Nhìn người qua lại trên phố vội vã.Tôi mới thấy mình lạc lõng làm sao.Hết lượt người qua rồi được người thái.Có ai để ý tới cô gái châu á bé nhỏ.Cúng dường như.Đang có bão ở trong lòng.Mưa rừng nhỏ hạt.Tôi thì lạnh toát cả người.Bây giờ có để mưa bàn thắng thì chắc không về nỗi đến nhà.Vietjet trống ngoài phố.Tôi quyết định chậm mưa chạy thật nhanh từ đây ra đến trạm bớt gần đó để về nhà.Về đến nhà tôi thấy bình hơi choáng.Đầu óc cứ chồng trẻ.Có lẽ thì mấy ngày nay anh uống nhiều chứ.Lại còn uống coffee.Dầm mưa về nhà.Nên bây giờ cái người nhóm số.Chả muốn gì nữa cả.Tôi chửi vội vào tranh mà thiếp đi trong cái cảm giác lúc nóng lúc lạnh.Còn đầu óc thì chết chóc.Vâng.Mở cửa cho anh.Tiếng anh văn lên ngoài cửa sau một hồi nhưng chung liên tục.Trong nước nửa mơ đủ tỉnh.Từ công nghệ thấy tiếng anh gọi.Nhưng vì trong người xấu giá không thấy nhấc nổi tay chân.Làm thêm không biết mình đang mơ hay đang tính.Nên chả thế làm gì đó.Tôi đang gõ cửa phòng em suốt nửa tiếng đồng hồ.Điện thoại thì tắt máy ở những người ở chung cư nhà ở địa bảo có thấy em về nhà rồi.Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra.Liên lạc gì cả.Cô bé này thực sự làm tôi lo lắng.Quá sốt ruột vì sợ có chuyện gì không hay.Tôi đành phải tốn thêm nữa giờ đồng hồ nữa đi tìm chủ nhà.Bài giải thích đủ kiểu để có được chiếc chìa khóa dự phòng em.Khi tôi bước vào đèn ngủ trong phòng lờ mờ.Nhìn sang bàn học thì giấy tờ.Sách vẫn ổn không.Lời bếp thì la liệt những thực phẩm gì và các phi mua sắm.Bật đèn lên cho sáng.Tìm tài khoản gốc khi thấy em nằm co ro trong chân.Gương mặt có vẻ rất đau đứng.Gương mặt em đã ứng bị sốt trán nóng ran nhưng người cứ rung lên từng cơm nhưng rất lạnh.Tôi biết khóc em dậy.What the hell.Cúng cô hồn đưa em vào bệnh viện.Bác sĩ chẩn đoán em bị suy nhược nhưng thích em và ăn uống thiếu.Tâm lý bị stress đã quật ngã yên như thế.Dk bác sĩ truyền nước biển cho em.Từ trần hoài làm thủ tục nhập viện.Đến khi quay trở vào tôi thấy em hình như đang mơ gì đó.Rất buồn thì phải.Có giọt nước mắt lăn trên má.Cổng tránh thì nhắn lại.Cảnh tượng đó.Không hiểu sao.Làm nóng tôi quảng ngãi.Mấy tuần không liên.Tôi đang không kiểm soát được những chuyện đang xảy ra xung quanh người con gái này.Tôi đã hứa với bố mẹ cô ấy sẽ quan tâm để ý giúp đỡ em trong thời gian em ở đây.Vậy mà bây giờ.Thế em như thế này trước mặt.Tôi quả thật rất đáng nể.Bài sâu trong tim.Không hiểu sao tôi lại thấy đâu.Cảnh không hiểu sao mình lại có cái cảm giác này.Xem lại nhầm đen.Đây là đâu vậy.Giọng em yếu ớt gọi tôi.Em đang trong bệnh viện.Lúc chiều anh sang nhà em.Bà cứ mãi không được khi vào bên trong thì thấy em bị sốt nằm coi súng lại.Sao đâu ốm mà không gọi anh.Nếu anh không sang thì em nằm đó đến bao giờ.Em cố gắng cười đáp lại thôi.Nhưng sao tôi thấy trong nụ cười của em.Lại buồn đến thế.Em.Không sao mà.Chắc giờ lúc chiều mắc mưa nên bị sốt.Mưa cali.Lạnh quá.Ca nhạc.Với lại anh cũng bận trong công hành vi.Em cũng lớn rồi.Không thấy việc gì cũng gọi anh được.Khi nghề đến cầu.Mưa lạnh quá.Tự dưng.Tôi nhìn thấy được nỗi lòng trong em.Tại sao em lại nói vậy.Có phải em đang nhớ nhà.Đang cô đơn lắm sao.Mấy năm trước.Thì mới sang đây.Giai đoạn đầu tôi cũng phải cố gắng rất nhiều để vượt qua sự thiếu thốn tình cảm gia đình.Một phần vì là con trai.Bình thường chỉ thích nghi với môi trường mới hơn em.Nên bây giờ mặc dù không nói.Nhìn đôi lúc.Thì anh buồn tôi vẫn có thể hiểu được.Nhưng chẳng phải em cũng biết rằng.Em có thể coi tôi là chỗ dựa khi sang đây sau.Tại sao càng ngày em càng tự rời xa tôi như thế.Em đang lo lắng điều gì.Ai về điều chị ơi.Chúng ta.Tôi đánh em từ bệnh viện về trong một ngày nắng đẹp.Bầu trời cali trường như không muốn để em buồn nữa thì phải.Bỗng dưng đang mùa đông trời lại có một ngày nắng vàng nhảy nhót.Làm mọi thứ dường như trở nên ấm áp hơn hẳn.Có lẽ vì thế mà lòng người nên chọn mở từ tính hơn.Tôi đưa em về nhà thay đồ và nghỉ ngơi.Hôm nay là cuối tuần tôi quyết định sẽ đưa em ra ngoài ô dã ngoại.Hít thở không khí trong lành sẽ tốt hơn cho những người mới ấn vậy như em.Em hôm nay cũng đã trở nên tươi tắn hơn hẳn.Tôi mua theo rất nhiều đồ ăn thức uống.Màn cả tấm khăn để trải trên thảm cỏ người.Sao băng bom đánh xe ngoài của.Đây là lần đầu tiên em được ra ngoài ô.Sao mấy tháng chồng xã vẫn làm quen với cô bạn kali.Đồng lúc nào nhỉ.Tôi muốn hôm nay em phải ăn thật nhiều.Đi lấy lại sức.Phải vận động và hít thở thật nhiều không khí trong lành.Để trở nên tươi tắn như lần tôi mới đón em sang.Nhiều háo hức và hứng khởi cho cuộc sống mới.Em và tôi cùng nhau nhạc một chiếc xe đạp đôi.Như những cặp đôi khác vẫn thường làm trong công viên xinh xắn này.Vốn dĩ tôi cũng sợ em ngại ngùng khi cùng đi một chiếc xe đạp.Nhưng ở đây người ta chỉ cho thuê xe đạp đôi mà thôi.Em im lặng ngắm nhìn cảnh vật thiên nhiên xung quanh.Và lâu lâu danh từ xa.Nhắm mắt lại vừa muốn thuộc.Ghi nhớ hết cái không gian thầy cho xin mình mà thôi.Mặc dù không nói xa.Nhưng tôi biết em thấy cuộc sống thanh bình.Không ồn ào.Có thiên nhiên xinh đẹp như thế này hơn một kali với những áp lực trường lớp.Và những cuộc đua để tồn tại.Bất giác.Đừng hỏi em.Dạo này sao em không liên lạc với anh.Em đã thích nghi hết với mọi việc rồi à.Em đang căng thẳng với bà vợ lắm à.Anh đến nhà mà chỉ toàn thấy vỏ mì tôm và có phim đâu.Xem không ăn uống đàng hoàng mà còn có sức học bài.Chiều hôm đó.Em buồn gì hay sao mà lại dầm mưa về nhà vậy.Anh mà đến trễ xíu nữa thì không biết em ra sao.Em bật cười trong phim.Anh hỏi anh từ từ thôi.Sao mà nhiều câu hỏi thế.Nói xong tôi nhìn thẳng vào tấm lưng to lòng của anh mà nói.Thực ra không phải là em hết việc để nhờ anh nên không liên lạc với anh nữa.Nhưng thực sự em cảm thấy ngại nếu cứ làm phiền anh mãi như thế.Em sẽ sống ở đây hai năm chẳng lẽ trong hai năm đó.Em cứ mải tiền ạ.Anh còn công.Còn nhiều mối quan hệ khác nữa.Em cũng không đủ đặc biệt để có quyền cứ việc gì khó khăn cũng phone cho anh như thế.Em cũng gần làm quen được với cuộc sống ở đây nên em muốn tự mình xử lý nội.Nhưng anh không nghĩ em chỉ vì thế mà đến nỗi ấm thị trường nếu em nằm viện anh thấy trong.Em đã khóc.Anh thực sự không muốn thấy em khổ sở như thế chút nào đời sống du học rất nhiều điều phải lo.Em phải thật mạnh mẽ mới có thể vượt qua những chướng ngại vật khác.Có phải.Em đang nhớ nhà lắm không.Nhìn cái mặt của em lúc đó.Dường như.Không chỉ khóc.Vì nhớ nhà.Vâng.Em ra nhà cũng được một năm rồi.Em nhớ gia đình bạn bè.Giờ này em lớn lên.Thật sự.Em thấy mình quá bé nhỏ và đôi khi không thuộc về nơi.Kiểu này em không quen biết ai.Không có gì là sự ràng buộc giữa em và nó cả.Ảnh các đời.Không phải có anh sa.Em xin lỗi.Được thì em coi anh là người kali.Vì anh quá thương thuộc với nó.Có nên mãi vẫn chỉ là người mới đến.Với lại anh còn có bạn bè người yêu ở đây chẳng hạn.Anh còn có thể thể hiện sự quan tâm đến họ.Cổng em thì chẳng thế nào.Người em quen duy nhất ở đây là anh.Nhưng mọi thứ thì vẫn phải có một chừng mực nhất định nào đó.Ai bảo với em là anh có người yêu anh đi.Sao vậy anh.Em cũng không nghe ai nói cả chỉ là không hiểu sao tự dưng em nghĩ vậy thôi.Vì anh cũng đã đi làm lâu rồi.Với lại anh cứ mở mãi bên em.Hai bác gọi về.Bạn cứ có chịu về đâu.Nên em nghĩ.Chắc anh có niềm đam mê to lớn nào ở đây.Niềm đam mê to lớn đó là công việc đó cô nương à.Công việc anh đang làm ở việt nam chưa phát triển ý.Trong khi đó lại là đam mê của anh.Nên anh không thể bỏ ngang đó mà về được.Vậy mà em cứ tự khác cơ.Tôi cười hiền gặp gần khỏi.Có một điều em muốn hỏi anh.Có phải mấy lần trước em về việt nam.Anh có dùng số điện thoại.chín.chín.X**.Đứng không.Đúng vậy mà sao hả em.Vậy có phải nấu cùng ăn tối ở nhà hàng anh ấy mấy em đúng không.Đúng thế tràn xin lỗi nhé lúc đó tình cờ anh thấy số điện thoại của em trên facebook.Nên mới gửi em xem sao.Quả lạnh rồi.Chào hẹn bay đi mỹ em đã gọi lại vào số đó nhưng không liên lạc được.Em cũng đã đoán là anh nhưng vẫn chả có gì là chắc chắn cả.Cứ thế em quên dần đi thôi.Hơn hai năm rồi nhỉ.Khi là em giận.Nếu là anh thật thì không hiểu sao.Anh lại làm vậy nữa.Sorry cô bé.Lúc đó anh tình cờ thấy được không hiểu sao lại muốn đùa của bài hát tiến thắng càng hồi trước mặt anh nên mới bấm gọi thử.Thực ra ngay từ hôm cùng ăn tối với nhà em anh cũng thấy em rất dễ thương không.Em kể những câu chuyện và đối với tuổi của anh ít có thể trải qua được.Chỉ bán cá thích thú.Nhưng anh cũng nghĩ rằng sau hôm đó thì mình cũng chả còn gặp nhau nữa.Và cũng không có lý do gì để gặp nhau.Nên anh đã không liên lạc với em.Không về chữ duyên của tụi mình đứt đoạn.Đến những hai năm sau mới có thể hoàn trả.Anh nói chữ duyên.Hoàn chỉnh là sao.Thực ra khi kết thúc khóa học em trở về việt nam với cuộc sống của em.An toàn ở đây theo đuổi niềm đam mê của mình.Thì mọi việc vẫn như cũ.Em nghĩ chữ viên đó không thể gọi là hoàn chỉnh được.Chẳng qua là mình may mắn thế nào lại được gặp nhau trong một hoàn cảnh.Cả hai người tới cả bà thôi.Nếu hai người ở cùng một nơi thì chữ duyên đó mới gọi là hoàn chỉnh đúng không em.Từ ngước mắt lên đầy bất ngờ.Ý anh là gì ạ.Có thể hơi đường đó.Nhưng dù sao anh cũng muốn nói xỏ những gì anh nghĩ.Thực sự thì anh cũng có cảm tình với em khi lần đầu gặp.Nhưng phải trở lại vị khách như thế nên anh cũng chỉ coi đó là một thứ tình cảm thoáng qua mà thôi.Nhưng cho đến khi em sang.Anh cảm thấy rằng mối duyên này đã chờ đợi khá lâu.Vượt quãng đường khá xa để đến với anh.Anh không thể coi nó là thoáng qua được nữa.Tìm lúc anh thấy em nằm sốt li bì.Anh càng khẳng định được tình cảm anh dành cho em.Bạn không muốn để em quay về việt nam mà không có anh.Từ khóa bất ngờ với những gì anh nói.Trước giờ tôi chỉ nghĩ rằng chỉ mình tôi đơn phương dành tình cảm cho anh.Chỉ mình tôi khổ sở trong hết tình cảm chưa rõ ràng này.Em thực sự quá bất ngờ.Từ khi sang đây em nhận được quá nhiều sự quan tâm của anh đến rồi em sợ bản thân mình sẽ nhận điều đó là tình.Yêu anh dành cho em.Chính vì vậy mà em cố gắng không liên lạc với anh.Tự mình xoay xở mọi việc.Cố gắng giấu đi có tình cảm đang nhen nhóm trong.Đôi khi em chỉ muốn hai năm trôi qua thật nhanh.Để em được về nhà đi rồi sang.Bà không nghĩ đến anh nữa.Nếu không có trận âm hôm đó.Không biết hai người chúng ta sẽ buông xuôi chữ duyên thì như thế nào nữa.Bây giờ em lại yêu mưa cali quá đỗi anh.Sony về nước em sẽ nhớ cơn mưa cali chiều hôm đó là.Nhờ có nó.Là mình mới có thể hiểu nhau thế này.Anh định sẽ làm việc ở đây đâu trai.Chuyện vợ con đôi khi anh cũng nghĩ qua loa.Duyên nợ khi nào đến thì sẽ đến.Không nó lại tính theo cách này em.Bây giờ thì anh đã có ý định về nước luôn rồi chắc có ngày anh sẽ mừng lắm.Anh sẽ cho em hoàn thành xong chương trình học thì mình sẽ cùng.Bố mẹ hai bên tha hồ mà bất ngờ.Nói thế anh lại cười lớn trong rất đáng yêu.Danh sách bùi thanh toán.Vì anh đã vẽ đường cho tương lai của chúng tôi sau này một cách quá hoàn hảo như thế.Bạn có biết.Hôm đó chúng tôi đã đạp xe chọn một phòng thuộc rộng mấy hecta.Chị điện nói hết nỗi lòng.Tìm mối duyên của chúng tôi được trở nên hoàn chỉnh.Được kỳ duyên phận không hiểu bỏ chúng ta lại đi.Nó chỉ tạm thời đi vắng đi chờ thời điểm thích hợp nơi thích hợp thì sẽ cho bạn gặp một người mà.Chuyện của bạn sẽ biến thành chữ phận.Nếu đã là của nhau.Chị sẽ mãi mãi là của nhau.Dù cao mất bao lâu để chờ đợi có mất bao xa để tìm đến.Và chắc chắn.Bạn sẽ tìm thấy tình yêu của đời mình.Ở một nơi nào đó.Vì mọi người.Để mang trên mình một chữ duyên phận.Chắc chắn là thế.Bạn thân mến bạn vừa đến nhà truyện ngắn viên được gửi đến từ tác giả thành hà vân.Bạn có thể gửi những tâm sự sáng tác của mình đến với thơ bằng cách truy cập web.Blogradio.vn đăng nhập vào rửa tay.Nếu bạn thích chương trình này.I like xe và để lại bình luận cảm nhận của bạn nhé.Đừng quên những đăng ký và những thông báo đi không bận nữa những chương trình mới nhất.Chương trình được thực hiện bởi hành vi và nhóm sản xuất truyền thống.Qua giọng đọc hà giang.Xin chào.Tải hình lập lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com