TỐt HƠn Cho MÌnh - Làm Thế Nào Để Tâm Tĩnh Lặng An Vui

tỐt hƠn cho mÌnh - làm thế nào Để tâm tĩnh lặng an vui
Cảnh vật xung quanh.Ngược dòng con mắt mà chúng ta nhận thấy.Nhưng.Con mắt chỉ có thể nhìn thấy giận.Mà không thấy tự thấy nó.Mọi thứ bên nhà.Tiểu sử trí tuệ và năng lực của mỗi con người mệt mỏi.Nhưng con người chúng ta.Thường bán theo tìm hiểu những thứ bên ngoài.Mà ít có ai hiểu biết về mình một cách trọn vẹn.Nếu đến tham quan một vùng trời mây nước bao la vào những lúc đó lên.Thì chúng ta chỉ thấy được những sóng gợn lăn tăn.Mà không bao giờ biết được mặt nước yên án vẫn lặng như thế nào.Trước một thời đại mọi thứ cạnh tranh đua nhau phát triển đến chuẩn nhật.Mở mắt ra.Có người chúng ta chỉ kịp thấy những gì đang hối hả.Cuốn roll.Chứ không còn thời gian hai chỗ trống tâm hồn để cảm nhận những gì sâu xa hơn trong cuộc sống.Chúng ta không thể biết được những gì mình chưa biết.Ra đời sống của mỗi người.Sẽ còn gió vô và những bí ẩn mà chúng ta chưa đủ điều kiện để nhận.Khám phá ra.Tốt hơn cho mình.Những cảm nhận đơn giản.Trẻ trung.Chúng tôi ứng dụng thấy có tốt hơn cho.Nên mạo muội chiết ra để sẻ chia cùng quý vị nào có duyên.Lời lẽ thô sơ.Nhưng bằng cả tấm lòng nhiệt huyết từ núi rừng.Mong rằng sẽ mang lại một vài điều lợi lạc cho quý vị.Ngôn ngữ trần gian có giới hạn .Khó diễn đạt hết những gì sâu xa muốn nói.Địa chỉ là những gợi ý.Còn điều bí ẩn kỳ diệu tuyệt vời kia nằm sẵn đời mỗi người.Hữu duyên để tầm chiêm nghiệm rồi thực hành.Hi vọng sẽ tốt hơn cho mình.Tốt hơn.Cho mình.À ra đi.Không ai bị nạn bất tỉnh.Được một người đi đường tốt bụng được vào bệnh viện.Sau khi được bác sĩ chữa trị tỉnh lại.À không biết mình đang ở đâu và vì sao lại đến nơi.Nếu không cố chữa trị cho tỉnh hẳn.Thì sẽ không bao giờ biết về sự có mặt của mình nữa.Cũng thế.Hầu hết có người chúng ta.Chỉ biết cuộc đời.Bắt đầu bằng những đứa trẻ chào đời chứa tiếng khóc.Rồi lớn lên.Dạ có mặt tại cõi đời.Chứ không biết vì sao mình có.Từ đâu lại.Con thuyền đời trôi về muôn lối.Dòng đời nhiều cạm bẫy khó ngủ.Con người ta đã sinh ra và lớn lên trong khoảng mênh mang vô tận ý.Lẩn quẩn trong vòng nghiệp báo.Bị sửa câu thúc đẩy đưa của nhật.Không hề có được chút.Giác tỷ.Nên phần đông chúng .Không biết gì thêm ngoài những thứ mình đang nhìn thấy.Là một doanh nhân kiếm tiền để phục vụ cuộc sống.Một bác sĩ chữa bệnh để phục vụ sự sống.Một kỹ sư nghiên cứu để phục vụ đời sống.Một thầy giáo dạy.Để xây dựng đời sống văn hóa.Một con người muốn hoàn thiện.Cũng chỉ để được sống dương lên.Làm bất cứ điều gì tổn thương đến sự sống.Giải quyết cuộc sống thì đều bị con người lên án không chấp nhận.Giày như thế tất cả chúng ta sinh ra trên cõi đời này.Chỉ để được.Nhưng sống như thế nào.Sống buồn tẻ.Chán.Mệt mờ.Thất bại.Thanh thương.Thầy sống lạc quan phấn khởi.Sấm sét.Thành đạt vui tươi.Có lẽ.Ai cũng thích sống được vui tươi thành đạt.Muốn thế.Chúng ta phải có định hướng phải biết rõ quy chuẩn nào đưa đến một cuộc sống lạc quan.Thành đạt.Chỉ đến phấn đấu dân dùng thực hành.Thì mới mong đạt đến.Chương.Phước.Trí.Nhìn lại giữa cuộc đời.Có người học lực trung bình khá.Không giỏi.Thì rớt đại.Nhưng có điều kiện và có một trình độ nhất định.Nền kinh nghiệm mở công ty làm giám đốc từ đối thành.Song song.Cũng có một ít người khác học cùng khóa.Thi đấu điểm rất cao.Sau đại học ra trường.Chị đi làm thư ký cho người giám đốc bạn mình.Để có lưng chừng.Cũng có một số người của cải nhiều mà không lo học hành.Không có trình độ.Để nắm giữ và phát triển công ty cha mẹ mình.Bánh nhờ người khác làm.Cha mẹ qua đời.Con lên làm chủ không có trình độ phát triển.Nền cưng ơi tài sản phẩm chút chiều tàn.Qua đó chúng ta thấy.Nếu có năng.Quá trình độ mà không có giống lý.Không có sự may mắn.Thì cũng không thành đạt.Nếu có của cải đầy nhà.Nhưng không có trình độ và năng lực.Thì cũng không đưa đến thành công.Muốn đạt được thành công.Chúng ta cần có đủ hai nhóm yếu tố chính.Đó là trình độ năng lực và sự may mắn.Dũng làm ăn.Trình độ năng.Là nhóm yếu tố thuộc giải trí.Củ cải.Xưởng may mắn là nhóm yếu tố thuộc giải phước.Muốn đời sống của mình được thành đạt.An vui.Thì phải có đầy đủ hai yếu tố chính.Đó là.Phước đức.Giải trí tuệ.Phần một.Trí tuệ.Những kiến thức được đào tạo ở thầy cô giáo.Cha mẹ những kinh nghiệm học hỏi được từ bạn bè cuộc đời.Trí tuệ hữu sư.Trí tuệ do.Học hỏi mà có.Nếu chỉ có thế thì đã chọn đủ để đưa chúng ta đi đến thành công chưa.Trong đời.Có những người rất lanh lợi khôn ngoan.Nhiều khi quyết định một vấn đề gì.Sau đó về nhà in ánh lại.Thì cũng phát hiện ra còn có những điểm lỗi lầm thiếu sót.Có những việc chúng ta làm vội nói vội hàng hái lắm.Nhưng khi về nhà yên tĩnh một mình nghĩ lại.Thì thấy.Hữu thỉnh.Heat.Anh đăng.Như vậy nếu chỉ dùng trí tuệ do học hỏi thôi thì vẫn còn nhầm lẫn lỡ lầm.Lên chưa chọn đủ.Khi tâm ta động.Hoàn cảnh động.Thì xử lý bị nhầm lẫn.Lỗi lầm mà không hề hay biết.Cho đến khi yên tĩnh rồi mới phát hiện ra.Yêu chị lắng lại.Yên tử.Thì trí tuệ phát huy đúng.Sáng suốt.Phát hiện ra.Lúc đó có ai chỉ dạy cho mình không.Một mình.Đâu có ai lúc đó.Mới thấy.Ngoài tí học hỏi kia ra.Vẫn còn một cội nguồn trí tuệ chân thật nơi chính.Chỉ khi tâm mình lắng lại thì nó mới hiểu hiện suốt thông.Gì vốn sẵn có.Không cho ai cho.Nền quý ngày xưa.Thường gọi đó là.Trí tuệ giáo sư.Là trí tuệ vốn sẵn rồi mỗi ngày.Khi thầy giáo giảng bài chúng ta hiểu.Những cây cột cái.Nó có hiểu không.Chúng ta thì hư.Mà những vật vô tri thì nó không thể hiểu.Vì sao.Vì nó là vô tri.Không có khả năng hi.Còn chúng ta là hữu chi.Có khả năng hiểu cho nên mới hiểu bài.Trước khi muốn hiểu những lời giảng này.Thì chúng ta đã có một khả năng tự hiểu trước.Nhưng có người chỉ biết bám hiểu theo những lời giảng bên ngoài.Mà không nhận ra khả năng tự hiểu đời chính mình.Đó là chủ cần chiếu shop của mỗi con người chúng ta.Tình hình.Sáng của mình chưa được đầy đủ trọn vẹn.Đây là cội nguồn trí tuệ.Là trí góc.Làm sáng không đó.Thân than trùm khắp.Nó có năng lực làm chủ mọi thứ.Muốn được giác ngộ.Ăn gì.Tự tại giải.Không dễ hơn là chúng ta phải khéo tu tập.Đến nhận lại.Và sống trọn vẹn bằng cội nguồn trí tuệ trần thuật.Viết một bài giáo án vẫn thường giảng dạy mỗi ngày.Nếu thức dậy với một buổi sáng nhập nhằng bực bội không vui.Chị lên lớp chúng ta sẽ nói giúp giáp không trôi chảy nhầm trước lộn sau.Nhìn trước một buổi sáng thành thái.In ảnh.Tràn đầy nhựa sống.Nói năng lưu loát.Sống động.Chắc mình nhiều điều mới mẻ hơn những gì đã chuẩn bị trước.Như vậy.Thị tâm loãng.Không ổn định.Thì đầu óc sẽ yếu mà.Không sáng.Chí tâm bình an tỉnh.Vị trí đẩy phát huyền đúng.Tiền.Muốn nhận trần trí tuệ một cách tuyệt đối chọn dạng.Thì phải tu tập dò tâm mình nóng lạnh lại.Phần hai.Phước.Thế gian thường nói.Học tài thi phận.Có những người có tài.Rất giỏi.Mình muốn thành đạt cũng cần đến sự may.Những điều tốt lành bất chợt đến mà mình không thấy biết chứ.Thì chúng ta gọi nôm na.Sự may mắn.Nhìn nước thấy ra thì nó chính là phúc là do mình đã tạo nên mà không.Hôm nay mình giúp một.Học trò vượt qua hoàn cảnh khó khăn.Học hành.Thời gian xa cách quá.Không biết cấu tạo ở đâu làm gì.Bận gì không còn nhớ mặt mũi nữa.Một hôm đi xa.Mình đi lạc đường gặp nạn mưa.Không cần kế sống.Tình cờ gặp một người nhiệt tình giúp đỡ.Ai cũng nói là mình may mắn.Sau đó nhận ra mới biết là cậu học trò ngày xưa mình đã từng quan tâm giúp đỡ.Trước kia mình hết lòng.Nên bây giờ cậu cũng hết già chứ.Khi chưa nhận ra.Thì cho đó là một sự may mắn.Nhưng khi nhận ra.Đó là người mình từng giúp đỡ.Hôm nay người ta có cơ hội giúp lại mình thì đó là.Phước đức của mình.Trà thủy.Những cây mai mình không thấy được nền trò đó là sự may mắn.Nhất thiết rõ được căn nguyên của nó thì mới biết tất cả đều là phúc là do mình đã tu tạo từ.Kiếm về.Hôm nay mới đủ duyên thừa hưởng được.Như vậy.Ngoài trí tuổi già.Những yếu tố giúp giúp chúng ta thành công là phước đức.Những gì thấy được gọi là lộc đang có.Những gì không thấy gọi.Sự may mắn.Nhưng chung quy là.Điều là phước đức do mình đã tạo mà có ra.Chương hai.Giày ứng dụng cần thiết trong cuộc sống.Phần.Cần biết cách học.Cách sống.Một trái xoài có ngon đến đâu.Chúng ta cũng chỉ được ăn phần cơm của nó.Mà phải bỏ đi phần vỏ và hạt.Cuộc sống muôn màu kiến thức mênh mông chiếc lý huyền ảo.Sâu rộng.Tư tưởng cũng phức tạp vô vàn.Bởi vì cái nhìn một nhân vật thầy một mệnh đề gì.Chúng ta ninh bình tâm trở lại.Không bồng bột nóng vội.Biết mình không bị phân tâm đồng hóa bởi nó.Sau đó.Mới có được quyết định đúng đắn.Nên học lấy điều gì.Kinh nghiệm từ những điều nào chưa được hoàn chỉnh.Được như vậy mới có đầy đủ trí tuệ.Để nhìn nhận một vấn đề không bị sai lầm.Một ca sĩ có giọng hát hay.Nhưng chưa hẳn đã có một nhận thức về triết lý sống hoàn hảo.Một nghệ sĩ tài ba.Nhưng không phải là nhạc tâm lý giỏi.Để tư vấn chọn cuộc đời.Một thầy giáo âm nhạc chỉ rõ nhận định chất giọng.Tha nhân.Tiềm năng giải âm.Nhưng không hẳn sẽ có những câu từ chuẩn xác và khúc chiết nhiều một nhà dân.Con người không ai một mình có thể làm nên tất cả mọi chuyện.Mỗi người chỉ giỏi và một lĩnh vực chuyên môn của mình mà thôi.Trước một người phù hợp với sở thích của mình.Chúng ta không.Dạ hội trở thành thần tượng trong lòng mình.Nhưng đó chỉ là hợp với sở thích riêng của mình.Chứ họ không thể là chân lý đại diện cho tất cả.Chúng ta biết chọn để học lý cái hay.Rút tỉa kinh nghiệm những điều chưa tốt chứ không phải bắt chước nguyên dạng một trăm%.Không phải thấy người kia.Hát hay hợp với sở thích.Mình hâm mộ họ.Sau đó họp mặt sau thì mình cũng phải mặc như vậy.Suy nghĩ như thế nào mình cũng bắt chước suy nghĩ quan điểm y hệt giống như vậy.Đó là người không biết ăn xoài.Nhà xoài ngon quá.Chuột đi bốc trứng ăn luôn cả hạt lẫn vỏ xoài.Chúng ta thường đuổi theo bắt lấy.Mở ít khi chịu tỉnh sáng lại.Đến nhận định một vấn đề cho được rõ ràng.Thích cái gì thì đua đòi theo cái ấy.Đánh mất điều sự nhận.Sản xuất chính mình.Dẫn đến lối sống sai lầm.Giai đoạn.Chiều lấy hầu.Khổ đau.Thật đáng thương.Có người phụ nữ nợ tuổi ngoài năm mươi.Rất thành đạt trong cuộc sống.Nhưng cô ta lại nói với quý thầy.Thưa thầy bây giờ con đi tìm trại dưỡng lão cho mình là vừa rồi.Quý thầy.Có tài sản nhiều vô kể.Chồng con đầy đủ.Tại sao phải chào trại dưỡng lão làm gì.Cục.Tại lâu nay con sống đua đòi theo bên ngoài.Không quan tâm đến cảm xúc của chồng con.Giờ làm ra tiền nên không ai làm gì con được.Con đã bất chấp những quan tâm của người khác.Đặt hồ ra ngoài cuộc đời.Quá trình qua.Mình không cảm thông mọi người.Bây giờ già rồi.Làm sao giảm dần sự quan tâm của gia đình.Lúc còn mạnh.Không thể bình tâm suy xét chỉ biết đua.Chà đạp cho mày cảm xúc người khác.Địa điểm gần nhà.Chúc gia đình sẵn lòng vui vẻ tha thứ quan tâm chăm sóc mình.Nhìn giò lầm lỡ.Đã tạo nên lương tâm cắn.Không chịu nổi khi nhận lòng tốt của gia đình.Tuy có nhiều tiền nhưng chính những đồng tiền ỷ lại làm cho mình làm.Cứ thế sống sai.Cho đến khi già mới.Mọi việc chỉ chào.Thế là tìm nơi để chôn đời mình vào.Cô đơn.Bất lực.Cuộc sống phải nương nhờ vào.Các dòng số.Cũng không.Anh có thể viết một cuốn sách rất hay về một nhân vật nổi tiếng.Nhưng.Những điều hay kia cũng chỉ là của người đó.Còn mình thì sao.Có người suốt đời lo đọc sách mệt mà.Nhìn chiếc cuộc sống gia đình thì đối xử rất tệ.Cô bạn đời đòi ly dị.Tiên đang cầm cuốn sách đạo làm vợ.Chào bảo cô ta đọc đi.Sách là sách.Những ảnh dẫn là anh.Những lịch sự vừa phải.Những quan tâm cần thiết.Những thông cảm tối thiểu với người gần mình nhất.Anh không làm được.Quá đã.Anh chỉ giỏi nói dùm cho người khác.Comment.Không dính dáng được chút nào.Có dịp hai mươi tìm người ta cũng đã nổi tiếng.Đâu cần biết.Nhưng không tự sửa mình thì lại làm phiền đến những người liên hệ.Đây là do kiến thức đánh lừa nhận thức.Có người có thể lên đến tận cung trăng vũ trụ.Nhưng không biết nhà sống bên cạnh mình là ai.Có thể biết đến những chuyện vĩ đại của thế giới.Liên quân cực đầu hoan hỷ thì người khác chào mà.Cho thấy.Con người ta dễ bị hấp dẫn bởi những thứ xa rời.Tính thực tế và lòng nhân với nhau.Thịt quá thiếu.Đó là lý do của không ít người sau khi cầm được tấm bằng.Học gì thích cao.Nhưng khi ra thực tế.Thì thôi những người từng trải nghiệm.Yếu đuối thiếu tự tin.Thích dễ dàng.Thiếu khả năng vượt khó.Đưa đến đời sống lừa đảo.Daily.Sai lầm.Khổ ghê.Đó là hệ quả của những người chỉ biết đi trên trời.Mà có quần mặc đất này.Trong lớp thì toán.mười bạn làm bài có đáp số đúng giống nhau.Những cách giải.Có khác.Nếu phải chọn ra một bài ưu hơn.Tất nhiên phải chọn người.Cách giải bài toán ngắn gọn.Chính.Đến kết quả ngành.Còn những bài giải lòng vòng lê thê thì tầm thường.Cũng thế.Người cao ráo.Là đưa ra những bài.Giải thích ngắn gọn vừa đủ để kích hoạt trí thông minh cho học sinh.Đâu cứ để toán nào giải xong mà còn dư thừa giải.Giáo.Cách kích hoạt để con người phát triển trí thông minh chứ không có nghĩa một mực rập khuôn nô lệ kiến.Bởi nếu phải học nhớ cho nhi.Dành cho là giỏi.Thì chúng ta ăn rồi ở không cả đời để đọc sách cũng không thể đọc hết sách trên đời này được.Mít.Là một màu xám.Cây đa.Tìm mãi xanh từ.Chúng ta có đọc hết sách của cuộc đời này chăng.Thì cũng chỉ là đi theo những gì người khác đã bỏ đã lạc hậu và mình cũng bị tuột.Dùng được vào đâu.Nếu chúng ta chỉ có dập khuôn.Ngồi nép vào.Chỉ có khách à.Anh chồng một sách.Đã từng lầm lỗi.Khi ta ném một hòn đá.Nếu là con chó.Thì nó chỉ biết chạy theo hòn đá kia.Nhưng nếu là chú sư tử quay.Quay trộm trở lại ngay bàn tay người.Phải tìm ra cội nguồn phát xuất ra tiền đá thì mới là sư tử oai hùng.Nước chảy theo viên đá.Địa chỉ là những chú chó muốn ăn quảng yếu đuối chị thôi.Những người thông minh thì phải tìm lại.Cái gì là cha đẻ của những thứ dành mình trên đời đang có.Tôi có một triết lý nào từ trên trời rơi xuống.Chí tài trí tuệ con người.Trí tuệ là cha đẻ của mọi thứ liên minh triết lý trình cuộc đời.Tất cả các phương pháp.Và thực hành cũng nhắm đến thầy triển trí tuệ.Khi chín tuổi đã sáng.Chúng ta sẽ kế thừa những gì đã có để phát huy cho tốt hơn.Vậy à.Tái tạo.Những gì chưa có.Thì chúng ta sáng tạo mới.Tái tạo và sáng tạo.Là chín tuổi sống động.Đầm mới tốt hơn chứ không phải rập khuôn nô lệ kiến thức.Trên nền tảng đó.Con người chúng ta mới có đầy đủ nhịp.Tự tin.Đưa đến thành.Phần hai.Tính tự chủ.Thích nghi.Khi bố mẹ bảo gì con cái nhà tao đi.Đó là một người con ngoan.Nhìn nước bố mẹ không biết cách dạy một người con có tính từ.Tự chủ.Luôn ra điều lệnh bảo nó nhất.Phải tuân thủ.Heo sữa.Đặc của mình.Lâu ngày như thế nó sẽ quen nghe theo nương tựa bố mẹ.Thủy.Dẫn đến thiếu tự tin vào bản thân.Cho nên rất yếu đuối.Sợ sệt khi bước ra trường đời.Một chú chim con được chim bố mẹ tập bài thế kỷ.Trần anh.Khi rời tổ ấm để tự kiếm sống.Chú rất vững vàng.Con hổ con hay chó con đều được bú mẹ nói tập giật những đòn rất căn bản.Đến khi lìa đàm tự số.Chúng oai hùng mạnh mẽ vô song.Thông thường khi mới bước ra trường đời.Bố mẹ thường lo sợ con cái mình yếu đuối.Thiếu nghị lực.Không thích nghi kịp với môi trường.Trong khi chúng ta lại quen dạy chúng điều đó.Nuôi dạy một đứa.Nếu phòng chống xa nhìn rõ.Chúng ta chỉ thấy có mình và gia đình.Uốn nắn nó phải rập khuôn theo sợi.Trẻ tư duy của mỹ.Nó sẽ bị đóng khung trong tổ ấm đó.Ghi danh.Nước phải yếu đuối thất bại thôi.Ngược.Nếu biết nhìn vào chân trời cao rộng.Tập cho nó những điều căn bản.Biết tự nó có khả năng dương cao và xa hơn.Không nên ra điều rạp khu trước.Nền kéo khơi dậy tính tò mò sáng tạo của trẻ.Nước để cái ly đặt chậu hoa.Làm một việc gì đó không sai.Thì đừng có sữa.Chứ cứ lên kiểu người lớn sửa đổi mãi.Thịt con sẽ thấy nó không có giá trị.Chị biết ngoan ngoãn nghe theo.Giảm lượng tử cho người.Nó sẽ trở nên thụ động.Yếu đuối.Thiếu tự tin.Thất bại.Bất kể là trai hay gái vừa mới biết đi.Thì cọ quét nhà.Lớn một chút thì giúp việc dọn nhà.Phụ bếp.Trưởng thành hơn thì nên tập đi chợ lo bữa cơm cho gia.Không phải bắt làm nhiều quá bóc lột sức lao động của còn trẻ ảnh hưởng đến trí thông.Chỉ là khéo léo tập tính thích nghi.Không có ai lương thiện bằng người lao động chân chính.Sản phẩm chính tự tay mình làm ra.Tâm hồn không đen tối.Nền tinh thần rất vững vàng.Mạnh mẽ.Chính lao động chân chính.Sẽ khiến chúng ta có tính nhân từ.Được con người gần lại với nhau hơn.Rèn luyện như vậy lâu ngày.Tinh thần trở nên mạnh mẽ.Vững vàng nên nó sẽ tự lập tự tin không lệ thuộc vào bất cứ điều gì.Cho nên.Luôn luôn mạnh mẽ.Thành đạt.Đồng thời.Từ trong rèn luyện lao động.Tính hy sinh nghỉ cho người khác lòng nhân từ.Sẽ được hình thành.Cho nên ra đời con trẻ rất riêng.Biết quan tâm đến người khác.Lúc nào cũng làm được việc tốt trong tầm tay.Trong nhà người.Thí chủ nhà pha nữ.Thì liền đổi tay phải.Thấy người khác không đồ nặng thì ra tay đỡ à.Thấy nhà dơ.Thiền giúp một tay quét dọn.Ra đường thấy người yếu đuối thì nhường chỗ ngồi tốt đỡ nhân.Một con người như thế.Ai thấy cũng có thiện cảm.Như thế.Xã hội này sẽ nuôi nó chứ không phải chỉ một mình cha mẹ nuôi nó.Khi đã lớn khôn.Tập cho con thích nghi trong mọi hoàn cảnh.Hoàn cảnh thuận hay nghịch.Trái ý cũng cảm thấy bình thường.Trời nóng quá chỉ có quyền tìm quạt cho mát.Nhưng không có quyền có tầm khó chịu bực bội nôn nóng.Mà phải làm tỉnh bình thường.Thấy người đó làm trái ý nghịch.Cũng bình thường.Tầm không cảm thấy khó chịu gì cả.Đứng gần chỗ khó chịu đó mà rèn.Tu tập cho được bình thản.Thì sau này mới có đủ nghị lực.Tính thích nghi tốt và thành đạt.Như một trái sầu riêng còn nhiều gai.Mỗi ngày một bước một.Lâu ngày sẽ được trơn láng tròn dìm.Cảnh nghịch có tung hoành đến đâu.Chúng ta cũng không thèm rồi phán xét.Bản thân nóng lạnh an tỉnh nội tầm chứ.Chị nhớ tìm lấy sự trong lặng trên đó.Tam bình bình thường.An nhiên.Cứ như thế mỗi ngày một chú.Tập lâu thành quen.Tâm bình trở nên thuận.Không biết ngán sợ hoàn cảnh nào cả.Bình thường.An giang sự thành đạt từ đó mà có được.Đang sống ở xã hội hiện đại.Nếu phải đến làm việc ở một môi trường sống bằng tình cảm ích hiện đại hơn.Chúng ta cũng thích nghi làm việc bình thường.Đang sống tại một hoàn cảnh lạ kỳ.Có duyên phải đến làm việc ở một nơi văn minh hiện đại.Do sẵn có trí tuệ dẫn năng.Chúng ta cũng kịp thích nghi và thành đạt bình thường.Chỉ cần bình thường.Không có tâm khó chịu.Cổng giấy trí tuệ giảng năng.Thì môi trường nào chúng ta cũng theo kịp.Dễ dàng thích nghi.Cuộc.Từ đó mà được thành đạt.Chúng ta thường nghe nói.Giáo xứ tùy duyên quân tử trí nhập thuyền phương tiện trưởng phụ tầm.Tức là.Đi đến bất cứ nơi nào.Chúng ta đều có khả năng tùy thuận được trên tất cả các cảnh huyền ở đó.Không có bảy mày thích thú hay bực bội khó chịu.Đó là.Chí của người quân tử.Vào cửa thì.Chúng ta có được nổi tại bất biến tùy duyên theo nếu phương tiện chuyển chuyển tùy duyên thích nghi.Không bị một pháp nào làm nhanh nhạy.Đó là tầm của bậc trượng phu.Muốn được như thế.Quý vị phải luôn luôn khéo léo vận dụng công phù tu tập trình mọi cảnh duyên.Nhưng có một điều gì khiến lòng mình còn cảm thấy khó chịu chưa bình thường được.Trượt vượt qua núi.Thì chúng ta chưa phải là một con người xứng đáng chồng cuộc đời.Phải nỗ lực giúp sức công phu tu tập nhiều hơn để bình thường được trên đó.Thì mới có được tầm của bậc trượng phu.Ý của người quân tử.Vi tính đáng là người sống trần khỏe.Trong tuần tâm niệm tuần hoàn cảnh từng sự cố.Từng con người.Chúng ta nên rèn cho tâm mình bình thường.Được như vậy.Thì kia cuộc đời làm ăn.Quyết thì sẽ dễ dàng thích nghi với mọi điều kiện thuận và nghịch.Thầy.Sẽ có đủ năng lực bình tĩnh mọi lúc mọi nơi.Tí tuổi sẽ sáng suốt.Mở quyết định chính xác không nhầm.Đường đến thành công an ổn chồng cuộc sống.Phần ba.Không ngôn ngữ.Thông thường con người chúng ta tiếp xúc với nhau.Biểu đạt với nhau qua hai loại hình ngôn ngữ.Lời nói.Nói cho nhau nghe.Giật cơ thể.Diễn tả bằng hành.Giúp chị có thể.Thì chưa đủ điều kiện để đưa đến kết quả mỹ mãn.Chiến thắng được vui.Thì tôi thua là phải tuổi buồn thầy quảng thọ.Gì có thế lực hơn cho nên tôi ra lệnh anh phải nha chứ không.Anh sẵn sàng mở lòng để đón nhận lời tôi.Nhất chỉ có thế.Sử dụng hai loại hình ngôn ngữ này thôi.Thì chúng ta mới chỉ dùng được phần sang.Vận động của cuộc đời.Chị chinh phục nhau tiếp chưa có giá trị thuần phục.Tôn trọng khâm phục.Trọng hóa lẫn nhau.Hầu hết con người chúng ta.Thường chỉ mới dùng đến loại hình có ngôn ngữ.Có hình tượng của ngôn ngữ.Mà không biết rằng.Không ngôn ngữ.Cũng là một loại ngôn ngữ.Nếu biết dùng thêm loại hình ngôn ngữ do ngôn này nữa.Thì tín hiệu quả sẽ được thay đổi điều rất nhiều.Linh mục buổi họp.Nếu chúng ta nóng lòng quá chứ những gì mình đã ký chuẩn bị nói ra.Trước mặt mình sẽ mất thần.Tính thành phục bị hạ xuống.Kết quả căng thẳng.Không được tối ưu.Cùng một buổi.Những gì cần thiết thì nên chuẩn bị chu đáo từ hôm trước.Bước lên bàn thờ.Miếng dán rẻ bình dị.Vui vẻ.Khoan thai.Trong đầu không nghĩ ngợi gì cả.Có hào hứng đáp ý điều gì đó cũng bỏ qua.Có bực bội ai đó cũng bỏ qua.Có cảm thấy quan trọng ai đó cũng bỏ qua.Cứ thế.Bỏ qua tất cả.Tâm lặng sáng nhờ.Nở nụ cười nhẹ chan hòa thân.Từ tinh thần đó.Dùng nhàng tết lên thần sắc rất đặc biệt.Khiến mọi người bị cuốn theo dòng mình giống như dòng nước biết cuộn vào một cái kiểu.Trông chờ sẵn sàng nhà mình nói.Chị ấy.Chúng ta chỉ cần nói nhẹ thì mọi người rất muốn nghe theo.Kết quả tốt hơn rất nhiều.Mới thấy.Không nói gì cũng là một cách nói.Giày đó là một cách nói rất hữu hiệu.Không thể thiếu trong cuộc sống.Thường ngày chúng ta hằng hay quá.Đua theo tốc độ quá.Bà quân lưu tâm đến tín hiệu quả.Cho nên chỉ biết dùng loại hình ngôn ngữ có tướng sang việt.Gì thế dễ làm tổn thương nhau.Đưa đến kết quả không ngờ.Nếu ai theo vận dụng sự thanhtu.Dùng thêm loại hình ngôn ngữ không lời này nữa.Thì mới thấy hết tiềm năng giá trị tuyệt vời nơi chính mình.Tương tự.Có lúc không làm gì hết.Cũng là một cách làm.Có những sự cố.Chỉ cần nghe rồi thôi.Không giải quyết gì.Cũng là một cách giải quyết.Chị khéo léo vận dụng đúng.Chắc chắn nhận được tín hiệu quả lý thú.Bằng cách này mọi người thuận theo mình một cách tự nguyện.Không bị tổn thương.Phần bốn.Cho điều người khác cơ.Một bác sĩ gốc người việt nam nhưng sang mỹ từ bé.Cô này phát tâm làm nhiều việc thiện nguyện tại quê nhà việt nam.Cùng làm việc tại việt nam.Có một bác sĩ là bạn ta sài gòn hỗ trợ.Tư vấn tổ chức.Tâm lý sinh viên việt nam thấy bác sĩ nước ngoài về.Tò mò học hỏi.Kiếm gì bác sĩ ở sài gòn thường bị bỏ rơi.Trong một lần đến thăm thiền viện.Cô bác sĩ ở mỹ thừa với quý thầy.Tư thế.Cũng muốn làm những việc thiện nguyện ở việt nam thì không thể thiếu sự giúp đỡ của vị bác sĩ bạn con ở sài gòn.Nhưng không hiểu vì sao.Cô bạn thường tỏ ra khó chịu với con.Từ đó các ý kiến thường xảy ra trái chiều rất khó chịu.Không phải làm sao.Quý thầy nói.Conan cấp giấu đi những gì cô trên.hai giờ.Tâm đắc.Và chỉ cho ra đúng thời điểm đúng nơi trú.Đúng đối tượng toàn cầu.Những người bạn mà.Conan có tâm học lấy một điều gì đó ở họ.Dù điều đó mình đã.Cô bạn ấy sẽ rất vui.Sách cộng tác cùng làm nên công việc tốt cho nhiều người.Núi sông.Cô ta chiêm nghiệm.Goku.Thấy đúng.Con người thường thích lên giọng thầy đời xưa dạy người khác hơn là tranh thủ học lấy một điều gì đó mình cần.Chúng ta không thể biết được những gì mình chưa biết.Truyền hình việt.Sẽ không bao giờ là tận cùng.Những người luôn luôn khéo học hỏi ở mọi lĩnh vực.Người ấy luôn tự chủ và thành đạt.Đặc biệt hôm có kỳ không phải là điều mình cần thầy chưa biết.Nhưng vì muốn tìm việc giúp ích cho nhiều người.Để cho người muốn dậy được.Chúng ta cũng sẵn sàng học hỏi để chờ người khác được.Họ cần vậy thì mình cho họ điều kiện để được vậy.Cho họp vui.Thế thôi.Không quan trọng.Người khác cần gì.Nếu bạn đến lợi lạc chính đáng cho họ.Chúng ta sẵn sàng cho ra.Cứ thử một lần thẳng thời ngồi an nhiên lặng lẽ.Không tư duy suy nghĩ gì cả.Chúng ta sẽ thấy được một.Chụp cùng những thứ trong đời chỉ làm giấc mộng.Khi ngủ thì mơ thấy đủ thứ.Tỉnh dậy rồi mọi thứ trong mộng không còn giá trị gì.Phim ma.Quỳnh.Vì chúng ta như người ngủ say.Canh dần lắm rồi.Kỳ lắm lại.Giấc sáng bạn rồi.Messi.Năng lực lãnh sáng.Lạc an không động này đây mới còn mãi.Mọi thứ chỉ là trò đùa.Học hay vậy.Chỉ là một trò chơi của trẻ con trong đời.Là người lớn có đủ năng lực.Tình hình ban cho họ.Chứ không nên tranh giành ở họ.Tự tử.Hoan hỉ manga.Được vậy thì cuộc sống sẽ thuận lợi và vui hơn nhiều.Có lần.Quý tỵ được quy phật tử mời đi dự án ở một vùng miền khá xa.Mọi người ở đó.Chưa hiểu và thông cảm mình.Các phật tử báo.Bạch thủ.Có người chưa thông cảm.Muốn làm khó thầy nên cho người theo dõi để về nói xấu chê bai thầy.Quý thầy nói.Không sao.Quý thì sẽ biết nên làm gì.Khi người ta muốn chơi.Chỉ bán.Mình cứ làm một điều gì đó dụng gì.Để cho họ có cơ hội chê bai là xong.Thì được chơi thỏa mãn.Thì họ không làm gì nữa cả.Sau đó mình nói những điều lợi ích cần thiết cho những người khác cần nha.Thế thôi.Vì chưa giác sáng.Còn trong mơ.Quan trọng mọi thứ.Nên khen chê.Nhất khen chê mình người ta được vui.Thì mình cũng nên tôn trọng niềm vui của họ.Cuộc đời này ngắn ngủi lắm.Chúng ta nên tôn trọng sở thích của mỗi người.Đi học có cơ hội được làm kẹo không còn kịp.Thấy đủ duyên thì giúp cho khỏi giác tỷ.Còn chưa đủ duyên thì thôi.Không nên dạy dỗ.Tham lam cho mình là đúng.Rồi bút cá nhân loại phải tinh theo mình.Đó là cố chấp.Chưa biết quan sát thời tiết nhân duyên.Sẽ đưa đến tiền ảo.Thất bại khổ đau.Nếu người đã giác tỉnh thì sẽ thấy rõ.Khen cũng.Mạch d cũng không quan trọng gì.Họ cần gì thì mình cho cái đó.Người muốn chia tay thì tạo điều kiện cho họ chê bai.Rồi thôi.Người muốn nghe pháp để tu sữa thì nói.Thế thôi.Nhìn nhận và khéo sống tùy duyên như thế.Thì cuộc.An lạc dù cùng.Lúc vào tù.Nhận ra và sống bằng trí tuệ chân thật.Rồi thì sẽ có sự an định giác sáng ngập tràn niềm vui.Mọi thức khen chê đúng sai.Phải trái hơn thua.Từ đó mất giá trị.Không còn đủ sức kỳ phối chúng ta nữa.Như một người đã được ăn uống đồ ngon nôn.Thì không còn màng đến tắt nước lã.Lúc này đã có vợ.Ai cần gì mình sẵn sàng ban cho.Nếu họ cần phần thắng thì người.Cần chỉ trích tỉnh.Để tạo điều kiện cho người ta chê bai chỉ bán.Cần làm thầy dạy đời thì tạo điều kiện cho họ dạy dỗ.Ai cần một điều gì đó.Bài chúng ta chưa đủ duyên giúp thêm ý kiến tốt hơn.Thì chính là tôn trọng cho người ta là.Trả lại mọi thứ cho đời cho người.Mình vẫn là mình.Dũng danh.Thần thang ngừng đã tưởng lạc an tử mùa thu.Phần năm.Nên kpop.Chất người.Một ly cà phê có cả đường lẫn vị đắng của hạt cà phê.Những người nào không quấy đều lên cho đường hòa tan.Mẹ ốm.Thị sát hành.Cà phê đắng quá.Cho đến khi uống hết phần đắng của cà phê rồi.Đến phần đường còn đọng dưới đáy ly thì than cà phê sao mà ngọt như mật.Cuộc sống mỗi con người cũng tương tự.Nhân vô thập toàn.Ai cũng có điều hay và ai cũng còn tồn tại những điều chưa được tốt.Nếu cứ chậm bấm nhìn vào lỗi lầm của người ta.Mà không nhìn nhận mặt.Quan họ.Tìm thấy.Người đó sao mà xấu tính cứ làm mình bực bội hoài.Đó là quên khuấy đường lên mà đi than phiền đi cà phê sao mà đắng quá.Rồi người ta ngoan ngoãn nghe theo mình một cách thái quá đến nỗi thụ động không lên.Thì mình cũng chán chường.Thằng con người sao mà ngu ngược khờ khạo quá.Đó là chỉ uống đường mà không pha đủ cà phê.Nên cũng than sao mà ngọt quá.Nhãn quá.Người uống cà phê sành điệu thích nhỉ.Phải quý đường hoa vào vừa đúng với lượng cà phê.Xe có một ly cà phê đặc biệt.Tức là biết nhìn vào những mặt tích cực.Mặt tốt của người khác biết học lấy kinh nghiệm từ những điều chưa tốt biết xây dựng nhau đúng nơi đúng.Kỳ duyên.Biết tôn trọng bỏ qua những tồn tại mà thấy nên người đó chưa thể vượt qua được.Như thế nhìn ai cũng dễ thân thiện cuộc sống sẽ được vui và cảm thấy có ý nghĩa hơn.Hơn nữa chín người mười ý.Tâm lý con người thay đổi phức tạp.Biểu hiện thất thường.Nhưng khi nghĩ lại.Nắng lại rồi.Thì ai cũng biết sửa sai.Hướng dẫn chết người muốn hiển thị.Cũng như dọn một bàn cà phê rất nhiều loại linh.Khác nhau.Nếu người chỉ chụp hình thức little bên ngoài.Thì biết.Người ấy chưa biết thưởng thức cà phê.Những người sành điệu thì chỉ chọn đi cà phê nào có hương vị hảo hạng.Cũng thế.Chúng ta nên uống cà phê chứ đừng uống reetech.Phải nhìn vào bản chất hiền thiện vốn sẵn của mỗi người.Để thông cảm và sống với nhau chứ đừng cố chấp nhìn vào những sai sót nhất thời bên nhà.Rồi kinh thường chia sẻ.Khiến cho cuộc sống trở nên phức tạp.Đau khổ.Tại một vùng đất vừa mới chuyển đến ở.Mọi người xung quanh chưa hiểu.Và thông cảm.Truyền hình có người thường làm khó quý thầy.Có những điều mình đúng nhưng người ta vẫn cứ like.Ép mình.Câu hỏi tình huống đúng hay sai.Quý thầy đều ngoan ngoãn xin lỗi.Đôi khi quyết thì mang quà đến biếu chỉ để được xin lỗi rồi thôi.Không có điều kiện gì.Nhiều lần như thế.Không ai chịu nổi.Cách hành xử của quýt.Mọi người cho rằng.Làm như thế thì người khác họ cho là ngu như.Nàng lính hiếp mình mà.Quý thầy chỉ cười mà không nói gì.Cho đến bây giờ.Chính những người đó là người thông cảm hơn.Giờ hết lòng hỗ trợ quý thầy.Vì sao.Nếu chúng ta quan trọng quá mọi thứ và hành xử theo sự đúng sai bên ngoài thì chỉ là.Phải trả.Trừng phạt lẫn nhau.Không có ý nghĩa gì cả.Nhưng quý thầy xem nhẹ mọi thứ kia.Mày nhìn dòng người đang bị ngủ quên sâu thẳm bên trong.Để coi gửi cho nó thức giấc.Sống giả.Mỗi một lần xin lỗi.Làm một lần làm cho lòng người chùng lại.Nhiều lần xin lỗi.Trời kiếm lòng con người ta nghĩ là.Là con người thì khi nghĩ lại.Ai cũng cảm thấy xốn xang.Ngày đó lòng nhân.Chất của con người được khơi.Khi chết người đủ lớn.Thì tự nhiên con người ta ngoan hiền dễ thương thôi.Đức khổng tử nói.Quy chuẩn chi tâm phi nhân gian.Không có lòng trắc ẩn thì không phải là người.Là con người thì ai cũng có lòng trắc ẩn.Một người dù ác đến đâu nhưng cũng có lúc nghĩ lại.Rồi cảm thấy khó chịu trong lòng.Đó là chất gì.Có người ban ngày không kịp tỉnh táo suy xét.Lỗi lầm những điều không nên.Đêm về gấm.Cảm thấy xuống xa.Đó là chất gì.Chúng ta nên khai thác tính người thì được sống với nhau an lành tốt đẹp.Nếu cứ chọc cho.Hết bực tức.Căm hận.Đó là khai thác tính thú trỗi dậy.Thì đừng trách người.Sao bà quá ác.Bởi chúng ta khai thác thú tí.Thì phải hứng chịu sự phản ứng của thú thôi.Hàng ngày quyết nghị phải tiếp xúc với rất nhiều tình huống khác nhau.Nếu quý vị thử lắng tâm mình lại.Đừng vội vàng thấp quá.Đừng phán đoán nhân quá.Nền tôn trọng sự thanh thản và sáng suốt ở tâm hồn.Xem nhà mọi thứ đúng sai hơn thua.Phải trái bên ngoài.Không nhìn thím cẩm quá.Nền trong xa nhìn rộng.Hiếu hành xử nhẹ nhàng.Nhắm đến hiệu quả.Chắc thật lâu bền hơn.Chúng ta sẽ không gọi được tính nhân nơi mọi.Có gì cuộc đời này.Sẽ được mát mẻ nhẹ nhàng.Thanh thoát.Thương lắm.Có người nói.Mình làm như thế.Những người ta không.Mở cứ làm tới hoài thì phải làm sao.Quý thầy nói.Đó là quý vị còn quan trọng mọi thứ đúng sai phải trái hơn thua bên ngoài quá.Remix trong trời người ta hiểu mình.Thử nghĩ khi già yếu nằm trên giường bệnh.Những thứ kia có sử dụng vào đâu được không.Còn giá trị gì không.Người ta có hiểu hay không hiểu mình.Thì họ cũng không gánh bớt phần nào.Sự đau đớn nhọc nhằn cho.Nhưng nếu hàng ngày.Quyết định nhường nhịn.Thì tâm hồn mình dễ trở nên thanh thản nhẹ an.Chính tầm đó mới cứu được mình lúc này.Biết vậy.Chúng ta không cần những thứ bên ngoài đó nữa thì mong người ta hiểu mình làm gì.Hôm nữa.Là con người thì ai rồi cũng có lúc nghĩ lại cho nên sẽ có lúc người ta nhận ra thôi.Nếu chưa nhận ra.Thì cho họ một thời gian nữa chứ đừng ép người ta phải hiểu mình sớm quá.Sẽ mất hết ý nghĩa.Có những điều bị oan.Nếu chúng ta minh hoan.Thì hỏi chỉ xin lỗi rồi thôi.Nhìn thấy cái gì cứ vui vẻ bình thường như vậy.Không cẩm vân oanh.Không cần người ta hiểu mình.Một thời gian khá dài.Tình cờ họ phát hiện ra đạt đã hiểu lầm mình.Lúc ấy sẽ ăn hả.Cẩm phả.Giờ họ muốn sống tốt.Để bù đắp lại cho mình thật nhiều mà cũng không thấy xứng ý.Như vậy không có giá trị hơn.Trong khoảng thời gian bị oan đó.Lời chúng ta đang cho họ dài giá trị.Khi phát hiện ra thì chúng ta được lời rất nhiều.Vậy thì hôm.Người ta chưa hiểu.Ngày mai họ sẽ hiểu.Ngày mai chưa hiểu.Tháng sau sẽ hiểu.Tháng sau chưa hiểu.Thì năm sau sẽ hiểu.Làm sao không hiểu.Thì đời sau sẽ hiểu.Đời sao không hiểu nữa.Chỉ đến khi thành phật rồi.Họ cũng sẽ nhận ra thôi.Không có dị vật nào mà không nhận ra.Cả mọi.Luật dây càng lâu thì giá trị càng lớn.Là người có nghị lực và trí tuệ.Biết sống biết nhường nhịn và thông cảm cho mọi người.Thì có gì phải dành phần thắng về mình.Không cần người ta phải hiểu mình làm gì nữa.Phần sáu.Chiến thắng.Đích thực.Thế gian ai cũng thích giành phần thắng về mình.Khi được chiến thắng thì quên.Tuấn khỉ.Thì thấp.Thị trấn nhẫn ak.Cúng gì dành chiến thắng theo kiểu cương mà không biết ngu này.Truyền hình dễ có sự không vừa chơi nhau.Ngày càng đánh mất lòng nhân trung tâm hồn hồi nào không.Lòng nhân mất.Chị tâm hồn của mỹ.Sống không tâm hồn.Chỉ là một cuộc sống thực.Không có lẽ sống.Hàng ngày ăn dành chiến thắng.Tôi sẵn sàng nhường cho.Tôi chỉ lặng thầm làm việc có ý nghĩa cho mình và người.Có ích cho xã hội.Không so sánh tháng bảy với ai.Được chiến thắng anh ta hiu hiu tự đắc.Giàn giáo ngân nhanh.Tôi là anh hùng cái thế mạnh mẽ vô song.Đến khi gặp chuyện không may và phải thất trận.Bàn tay trắng nặng yếu xìu như cọng bún thiu.Không còn sống nổi.Nếu thật sự làm mạnh mẽ anh hùng.Sao lúc này không dám anhh.Mà đánh mất hết hào khí của mình đi đâu hết.Như thế.Có thực sự là anh hùng chưa.Thầy chỉ là anh hùng rơm chế bùng cháy nhất thời.Trống phục không có dịp chắc.Họ chỉ sống được trong hoàn cảnh thuận lợi.Thành công.Mà không sống nổi.Thì công không thành giành không tuổi.Những cuộc đời đâu phải bao giờ cũng trải nhung thảm để đón mọi người.Chúng ta thường nghe nói.Đánh xong mới biết rose.Khi mặt nước.Hổ trắng nên trong trẻo mát mẻ.Chúc cả nhà cũng chán nhau tắt mà.Tử tế.Anh hùng.Gặp trời khô hạn nước hồ cạn kiệt.Đó đây còn dài dòng nước trân châu.Lúc này những chú chắc thắng lồng tôm kia.Vậy thầy chết hả.Loài còn lại chỉ là những chú cá rô cá trê vốn sống lặng thầm dưới bờ.Trên đời này có không ít người.Bao giờ cũng chỉ biết nghĩ về mình.Không biết đến người khác.Nên luồng tranh giành tự cao nhất tháng.Kết quả nhà.Họ chỉ sống được trần hoàn cảnh thuận lợi được thắng.Khi bị lực cắn thì họp buồn khổ.Ê chề.Không còn sức sống.Không muốn sống nữa.Đó chỉ là loài lòng tôi.Chỉ cách thắng được thì nước mắt.Đến khi nước cạn.Chúng phải bị chết với thầy.Có những người sống rất bình dị nhẹ nhàng duy.Biết quan tâm người.Biết nhường nhịn người khác.Tự tâm lặng thầm vui chiếc phấn đấu theo lý tưởng mình đã chọn.Thịt thuận duyên họ cũng thắng lợi bình thường như bao nhiêu người khác.Truy cập tính nhật thì hỏi lại hầu hùng hơn bao giờ cả.Người như vậy.Biết làm được gì tướng trên cả trận thắng lẫn cả trần bì.Chúng ta thường chỉ làm được gì tướng trên trận thắng.Mở ít có ai làm được một vị tướng khi bại trận.Là một vị tướng hào khùng thật sự.Tình dục có thắng trận hay bày trận gì.Chiếc khí hào hùng của họ.Vẫn không đủ.Đó mới đích thực.Chí khí của một chị tư.Thịt cuốn thì anh hùng cái thế.Đất nước mọi người.Sinh nhật.Thị trấn mỗi este không chút về khí.Đó chỉ là anh hùng rơm.Xứng đáng cho chúng ta bắt chước theo.Cô con gái hay than thở chứ cha.Sao bất hạnh này vừa đi qua.Thì bất hạnh khác.Được rồi.Vậy cô không biết phải sống thế nào.Có những lúc quá mệt mỏi vì chụp lộn với cuộc sống.Cô đã muốn chối bỏ cuộc đời đầy trắc trở.Cha cô chú là một đầu bếp.Một lần nghe con gái than thở.Ông dẫn xuống bếp.Bác ba nồi nước lên.Và để lửa thật to.Nồi nước sôi.Ông được cho cà rốt.Trứng và hạt cà phê vào từng ngồi riêng.Rồi lại để chúng.Tiếp tục xô.Lặng lẽ không nói một lời.Người con gái sốt ruột không biết cha mình định làm gì.Lòng cô đầy phiền muộn mà ông lại thản nhiên nhẹ nhàng đun nấu.Nửa giờ sau người cha tắt bếp.Lần lượt múc cà rốt.Trứng và cà phê vào từng tô khác nhau.Ông bảo con gái dùng thử cà rốt.Mềm lắm trà.Cô gái đẹp.Sau đó ông bảo còn bóc trứng.Già dùng thử cà phê.Cô gái cau mày vì cà phê đậm trà đắng.Điều này nghĩa là gì vậy cha.Cô gái hỏi.Ba loại thức ăn này đều gặp phải một nghịch cảnh như nhau.Là nước sôi một trăm độ c.Tuy nhiên mọi thứ lại phải.Thực khách.Cà rốt thì chưa chế biến thì cứng và chồng rắn chứ.Sau khi luộc sôi chúng trở nên rất mềm.Còn trứng lúc chưa luộc rất dễ vỡ.Chỉ có một lớp vỏ mỏng bên ngoài bảo vệ chất lỏng bên trong.Sau khi qua nước sôi chất lỏng bên trong trở nên.Vậy chắc hơn.Hạt cà phê thì tequila.Sau khi sôi.Nước của chúng trở nên rất đậm đà.Người cha quay sang hỏi cô gái.Còn con.Con sẽ làm loại nào khi gặp phải nghịch cảnh.Con sẽ được cà rốt bề ngoài tưởng rất cứng cáp.Nhưng chỉ với một chút đau đớn bất hạnh.Đã trở nên yếu đuối chẳng còn chút nghị lực.Con sẽ gặp quả trứng.Khởi đầu với trái tim mỏng manh và tinh thần dễ đổi.Lần sau một lần tan vỡ.Để chín chắn và cứng cáp hơn.Hay là một tách cà phê.Nước cảm xôi thịt vịt nó càng đậm.Cuộc sống không thiếu những người hoặc cảm thấy cuộc đời này lý thú và ý gì hơn thì vượt qua cảnh.Biết đứng dậy sau khi bị trượt ngã.Con người chúng ta.Ai cũng tham sống sợ chết.Nhưng khi một người đòi tự tử.Thì biết đang gặp những chắc.Quá sức chịu đựng của họ.Lúc này đầu óc đang căng thẳng.Và không còn chỗ trống để nhà triết lý gì cút triết cao siêu hơn.Những người cha nghe con nói.Điểm nóng lòng gọi lại xổ ra một lô tiếp lý.Mà không hiểu được cảm giác của còn lúc đó là gì.Chị có phải là làm cho con mình căng thẳng và trầm trọng hơn.Thật may mắn cho cô gái này đã có một người cha.Tháp đặc.Chim đẹp còn nói ông không quan tâm.Xem nhiều chương nhà thấy.Chỉ là.Lặng lẽ gọi con vào bếp là một công việc hết sức bình thường.Dưới một phong thái nhẹ nhàng thanh thoát gần gũi.Chín phòng thái đó đã tạo khoảng không.Để chồng còn trông chờ.Đã xoa dịu tâm hồn người con.Trước vòng thái nhẹ nhàng và khoảng không lẽ kia.Cô gái đã làm người lạ.Những căng thẳng tự dưng rời rớt.Ngày đó.Nhựa sống sinh khí bắt đầu nhen nhóm trở lại.Người cha chỉ cần khéo léo khơi gợi.Cô thanh liền tĩnh mà.Phấn phát tinh thần dương lên khỏi những trắc trở kỳ ngày.Hàng ngày anh hùng.Thành đạt được.Thì bây giờ.Cũng phải là quả trứng thầy hạt cà phê.Chứ không lẽ.Lại là củ cà.Thì thiếu hàng hóa.Bỏ qua mọi thứ.Sống tốt dương lên.Biết bằng lòng và dương lên bằng những gì trong tầm mình có được.Cuộc sống sẽ trở nên sinh động.Lạc quan yêu đời vô cớ.Phần bảy.Mọi thứ tự nhân duyên.Do duyên mà có.Tất cả chúng ta có mặt giống nhau ở đó.Không phải tự nhiên mà do có nhân duyên với nhau nhiều đời nền này mới gặp.Có người mình chưa bao giờ biết.Nhưng vừa gặp thì thấy thân thiện quen quen như đã gặp ở đâu rồi.Có người vừa mới gặp là chả thấy ghét.Đó là dấu hiệu cho thấy mình đã có duyên với nhau từ nhiều kiếp.Bây giờ mới gặp lại đây.Người mình từng ba mươi.Thì điều trông thấy liền cảm ứng.Người đã tạo án thì trông thấy liền bực mình.Con người chúng ta do tạo cách nhân duyên thiện ác lẫn lộn.Nên sinh ra ở cõi ta bà phải thành ngữ này.Từ duyên bà lạ.Cũng từ duyên mà tanh.Đủ duyên thì có.Hết duyên thì hết.Khi nhân duyên.Thì có phát hết cỡ nào cũng không đủ.Kỳ duyên hết rồi.Chỉ có níu kéo kiểu nào.Cũng bị giải tỏa.Chúng ta vẫn thường thấy có nhiều gia đình có con rất ngoan và giỏi.Nhân sống với mình chưa được bao nhiêu.Thì chia tay cởi đồ.Bố mẹ buồn khóc mãi khó ngồi nhất.Nhấn nhìn cho kỹ thì sẽ thấy người ra đi không phải là xấu số.Như người có điều kiện túng thiếu.Thì phải sống ở vùng nông thôn.Người nào có điều kiện.Thì sống ở thành thị.Nhưng không phải cố định người sống ở nông thôn là phải sống ở đó suốt đời.Những người ấy làm ăn khá giả.Đầy đủ trình độ năng lực.Tìm người ta sẽ phải rồi nông thôn.Để lên thành thị tiến thân.Cũng thế.Thông thường chúng ta do tàu tác chắc nghiệp thiện ác lẫn lộn.Nên mới sinh ra ở cõi người.Nếu phước đức nhiều hơn.Thì sẽ từ giã cõi người già đi sang một thế giới khác tương ứng với phước nghiệp của.Người con kia khi mới sinh ra.Đã ngoan giỏi hơn người khác rồi.Đó là do phước làm gì đó hơn những người bình thường.Nhưng do một chút duyên thừa nên phải giá tạm qua cõi người.Làm con trong gia đình mình một thời gian ngắn thôi.Thì hết nghiệp có in.Phước của chị đó cao hơn.Thì có người không phải là nơi gì đó dừng ở nữa.Nên phải chia tay gia đình mình để đi sang một thế giới khác thích hợp hơn.Như vậy.Gì ý có duyên và chỉ ghé qua với mình cho một thời gian ngắn.Rồi phải đi.Chứ đâu phải là.Cái gì cuốn.Giờ phải ở mãi với mình được.Vậy mà chúng ta lại sinh tình.Trò đó là con mình.Là sở hữu của mình.Nền khi nói chia tay.Thịt áo não u sầu.Nó đang đi sang một thế giới thích hợp với phương của nó lớn hơn.Sung sướng hơn.Còn mình ở đây phước đức không bằng nó.Bạn lại khóc cho nó.Như vậy có nghịch lý không.Nó đi đến một nơi sung sướng hơn thì lẽ ra.Cảm thương mình mới phải.Mình khổ hơn nó.Thịt chính mình mới là người đáng thương.Vậy mà không biết thương để lo cho mình.Trở ngược lại đi thương hại cho một người sung sướng hơn.Ngẫm lại mới thấy vô lý.Chưa chắc gì đó đã còn duyên.Cần tình thương của mình nữa.Gia đình.Mới làm thẻ atm thẻ tín dụng ngân hàng.Không biết từ từ.Bỗng dưng trong tài khoản mình có được năm tỷ.Vui mừng hớn hở.Chuẩn bị đãi tiệc ăn mừng.Tìm ngân hàng đến xin lại số tiền đó.Gì có người ghi lộn số tài khoản chuyển nhầm vào tài khoản của.Thế là chúng ta hiểu chiều buồn bã.Vô lý không.Số tiền năm tỉ đó nó chỉ là một sự chuyển nhầm nó chỉ có duyên với mình trong một thời gian ngắn.Rồi phải đi đến đúng nơi của nó.Vậy mà mình lại.Của mình rồi buồn.Vì con kia cũng thế với chị có duyên với bình cho một khoảng ngắn rồi nó phải đi theo đường của nó thôi.Đâu phải thật của.Vậy mà khi mới vào nhà mình một thời gian.Thịt chất.Cho đạt con của tôi.Cho nên khi nói ra đi.Thì tôi đau khổ.Đó là do.Mở phải chịu khổ một cách đáng thương.Tất cả những quyền khác cũng vậy.Vợ chồng bè bạn người thân của cải vật.Nhà cửa.Tất cả đều từ nhân duyên mà có.Đủ duyên thì còn.Hết duyên thì nói chia tay.Nó là duyên trời.Chứ không.Thật của mình.Mình không bỏ nó.Thì lúc này nó cũng bỏ mà.Mình không tập mất dính mắt lìa dần nó.Cho đến khi nó bỏ ra đi.Thì chúng ta phải khổ thôi.Nên thấy rõ mọi thứ do duyên để bớt dính.Không sở hữu.Không sai lầm và không có những nỗi khổ đánh thường cho mình nữa.Xin trích dẫn một đoạn văn sưu tầm mà không rõ tác.Sau cơn mưa vào ngày xuân hôm ấy.Bản đồ nhỏ lời từng.Tôi kiên quyết đòi tiễn đưa bạn ra đến trạm xe.Bạn đã nhắc tôi đi.Dù có tiễn đưa người khác đi cả ngàn dặm.Nhưng cuối cùng rồi cũng phải cách biệt chia tay.Dù thế nào đi nữa thì bạn cũng chỉ có thể đưa tôi đi chỉ một đoạn đường.Thôi thì cứ đưa tôi đến cửa làng dừng bước nhé.Tôi đành tôn trọng ý kiến bạn.Mỗi con người đều chỉ có thể giúp được một giai đoạn trong cuộc sống của người khác.Điều luôn luôn chắc chắn là chỉ có thể đi cùng với người khác.Để tiễn đưa một đoạn đường.Bạn thương yêu cha mẹ mình.Hi vọng hồi sống lâu trăm tuổi.Nhưng trong lúc bạn đang rất hiếu thuận với cha mẹ.Thì họ cũng sẽ rời xa trước mặt bạn.Bạn cũng chỉ có thể đi cùng cha mẹ mình rồi chỉ một đoạn đường mà thôi.Bản yêu thương con cái của mình.Từng giờ từng khắc bạn mong rằng mình có thể ngăn gió chấm mưa cho chó.Vậy mà tuổi bạn đang lớn lên từng.Rồi cũng có một ngày trước mặt các con.Bạn cũng phải bỏ chúng mà đi.Bạn chỉ có thể cùng đi chứ con cái chỉ có một đoạn đường.Bạn cuối cùng bạn đời tâm đầu ý hợp.Nhưng hai mươi mấy năm trước cô ấy thuộc về cha mẹ cô.Giày mười năm sau cô ấy cũng bị con cái vận mệnh mà chia cắt.Và bạn cũng chỉ có thể đi cùng với cô.Chỉ một đoạn đường.Bạn xem trọng tình nghĩa bạn bè.Nhưng nếu không phải bạn bè thì sao bạn.Thì chính bạn cũng sẽ phải lìa xa bạn.Bạn chỉ có thể cùng đi với bằng hữu một đoạn đường thôi.Cũng vì chị có thể cùng đi với nhau một đoạn đường.Nên bạn càng thêm trân trọng.Quý mến những gì mình đang có.Lúc người ta cơ nhỡ đói.Sự quan tâm của bạn nên trở thành một quả táo ngọt.Lúc người ta giá rẻ.Sự giúp đỡ của bạn nên biến thành một chiếc áo bông.Lúc người ta vui vẻ.Hạnh phúc.Nụ cười của bạn đáng lẽ nên vui tươi sáng là nhớ.Lúc người ta gặp chuyện thương tâm.Sự giống về an ủi của bạn đáng lẽ nền thật là chân thành thiết tha mới phải.Cuộc đời vốn dĩ lập đi lập lại những định luật.Ban đêm thì có thể.Tìm việc thêm vào cái lồng nữa để có được ánh sáng.Dịch đẩy lùi tuyết lạnh.Không gì sự tham dự của gió lạnh mà hóa thành ấm áp.Bởi vì chỉ có thể cùng người ta đi chỉ một đoạn đường.Nên bạn cũng cần học cách từ bỏ.Cha mẹ chỉ có thể vỗ về nuôi nấng bạn trưởng thành.Nhưng không nên kỳ vọng.Cha mẹ là cây gậy vĩnh viễn để có thể chống đỡ toàn bộ cuộc đời.Còn cái cũng chỉ cùng liên quan khuyết ngục với bạn chứ không phải là giật.Phụ thuộc của.Bạn cần phải biết tôn trọng sự lựa chọn cuộc đời của chú.Vợ còn gì bạn bà cung phụng.Nhân sinh mệnh của cô.Không phải là dược phẩm thế chấp.Nên dành cho cô những khoảng không gian thoáng giảng cần thơ.Bằng hữu có thể cho bạn sự ấm áp.Những loại ấm đồng nai.Làm lại tình cảm ở.Bạn không thể cưỡng hàng độc chiếm tình hữu nghị của người khác.Bạn chỉ là người khách qua đường trong cuộc đời của người.Chỉ có thể cùng người khác.Đi cũng chỉ một đoạn đường đời.Điều đó chính là tính hữu hạn mà bạn cho được người.Vậy thì làm sao có thể mong cầu người khác cho đi sự vô hạn được.Mười năm.hai mươi.Hai một trăm năm của một đời người.Cũng chỉ là một đoạn đường.Chúng ta chỉ có thể có duyên cùng đi với nhau chỉ một đoạn nào đó thôi.Đừng nhầm lẫn cố đô.Sở hữu.Khoảnh khắc kiếm hồi nào còn duyên.Có được.Chúng ta quan tâm.Chloroform là những người khác phải tuân thủ theo kiểu của mình.Như thế.Sẽ không bị nhận hiểu sai.Biết tôn trọng và giúp đỡ người khác.Đưa đến một cuộc sống tích cực vui tươi.Khùng.Khổ mình.Nhạc người.Phần tám.Đừng giết bớt cuộc đời mình.Cuộc sống của một đời người.Đa số phải đi làm việc hết tám giờ đồng hồ trong một ngày đêm.Chị phải đi làm kiếm sống.Chúng ta thường có tâm niệm nhiệt kế mưu sinh vật lộn với cuộc.Đi làm công tác để kiếm tiền.Lần có dịp làm như là một cực hình đè nặng lên đôi giày.Không có gì sung sướng.Sáng đến công sở làm gì.Và trông chờ chiều hết giờ cho rồi.Để về nhà đoàn tụ gia đình.Đi phố mua sắm.Thấy công việc là một điều bất đắc dĩ phải là.Chứ không có gì thích thú.Chồng chờ hết giờ làm việc cho dù.Tức là chúng ta đã giết chết tám tiếng đồng hồ.Chúng ta không được sống trồng khoảng một/ba thời gian của ngày đó.Cho đến cuối đời.Cộng lại.Bí quyết trị đã đánh mất đi một phần ba sự sống.Chị sắp được hai phần ba của cuộc đời.Có đồ nóng vội vàng hay không thì cũng phải hết thời gian làm việc mới được ra về.Có chồng chờ cho hết thời gian hay không.Từ đồng hồ vẫn cứ trôi đều.Kim nó không chạy nhanh hơn như ý mình.Có khi về sự trông chờ khiến chúng ta cảm thấy thời gian trôi chậm và dài hơn.Thay vì trông chờ cho hết giờ.Thiết bị thử tìm lấy niềm vui ngay chỗ đang làm gì.Là một bác sĩ.Chỉ cần thiết làm.Là con người ai cũng sẽ có lúc phải.Mình được may mắn không bệnh có khả năng có điều kiện chữa trị cho người bệnh.Thì sung sướng hơn là phải nằm bệnh rồi.Biết rằng người bệnh bao giờ cũng đau đớn nhọc nhằn khổ sở.Nếu mình bị bệnh thì cũng phải chịu những thứ đầu đứng giống hệt như mọi người thôi.Chúng ta đặt mình vào trạng thái của người.Biết cảm thông.Thì không những trị được căn bệnh cho họ.Mà còn chỉ luôn cả tâm lý bệnh cho mọi người.Kiếm hỏi yên tâm không có cảm giác bệnh để điều trị.Bệnh sẽ mau.Được như vậy là chúng ta đã làm việc với một tinh thần cởi mở nhẹ nhàng.Rất vui.Tương tự công việc nào quý vị cũng biết tìm niềm vui như vậy.Thì chúng ta có được niềm vui ngay chỗ mình đang sống đang.Mình vui.Mọi người được vui.Cuộc sống trở nên ít gì thích thú biết mà.Bất cứ lúc nào.Ở bất cứ nơi đâu.Làm bất cứ công việc gì.Mình cũng được vui.Luôn luôn được.Vậy.Một ngày mình được vui được sống trọn.Cứ như thế suốt cuộc đời mình.Quyết gì đã sống có ý nghĩa trọn vẹn.Không lúc nào bị giết chết cả.Nếu thấy công việc là một thực.Nóng mông về.Để thoát ra khỏi công.Trong thời gian ở.Rất dễ bực bội.Hãy ai đụng tới là nảy lửa liền.Biết giận dữ hơn người khác.Thì bị người đó quán thu.Mình cũng khóc được yên.Nước sâm mà không hơn được như.Thiệt bực bội chán nản.Sống không ăn ốm lúc buồn bực chán nản sân si.Khoảnh khắc ấy bị đốt cháy giết chết đời.Đó là đời sống mà không được sống trọn vẹn.Là tự mình giết chết chính mình.Cách đánh thường.Nếu biết tìm niềm vui nơi trên con gì.Thì lòng đầy hoan hỉ.Thích quan tâm giúp đỡ người khác.Chan hòa cởi mở vui vẻ.Ai cũng cảm ứng.Phúc gì an vui.Là phút giây được sống.Áp dụng sống được như vậy.Là chúng ta được sống trọn vẹn.Cuộc đời mình.Rumba.Bằng cách nào.Phần một.Lãnh tâm.Tịnh xá.Con người ta ai cũng thích những điều tốt đẹp nhất đến với mình.Ai cũng khôn ngoan chứ không ai là ngu dại.Chim gì không chiến thắng được mình không làm chủ bản thân.Truyền hình bị nhiều thứ chi phối.Khiến mình trở nên dở tệ.Chưa thể đạt được những gì mong muốn.Những gì tốt đẹp.Cao thượng trong.Một cách trọn vẹn.Muốn đạt được những điều tốt đẹp trên.Chúng ta cần phải có vốn liếng của tâm bình.Phải có năng lực làm chủ.Muốn thế.Không gì hơn.Là phải trải qua thời gian.Thực tập chứ không phải hiểu xuống là được.Niệm tưởng sẽ làm cho tâm bình căng thẳng.Trí muỗi giảm mỡ tối trì trệ.Đưa đến năm điều phiền muộn.Thất bại rủi ro.bốn tâm bình mạnh mẽ.Trí lực vững mạnh sáng suốt thì chúng ta không theo niệm tưởng lăng xăng trong đầu mình nữa.Có nhiều điều không cần.Nhưng do chúng ta không có thái độ rất khó.Tình hình bất cứ dẫn rơ làm giảm trong đầu mày.Nhất ba tài động giảm ba tụ.Một lần sống vừa giấy động muôn ngàn đường sóng khác dao động theo.Chúng ta cứ để cho tâm mình mấy đồng mãi.Thì nó sẽ trở thành sức mạnh dao động huỳnh phát khiến mình mất tự chủ.Chán mỏi đường đến sai lầm.Thất bại.Khổ đau.Biết nó là nguyên nhân sâu xa khiến cho mình yếu.Rồi gây ra đau khổ.Thì chúng ta nên mạnh mẽ dứt khoát với nó.Khi muốn sắp xếp công việc gì đó.Thì ngồi ngay ngắn như thế khổ từ sơn.Tỉnh lại.Để giải quyết liệt kê ra bỏ vào túi không suy nghĩ dẫn giờ nữa.Theo đó mà làm.Ngày xưa lên xe đi làm thì vội vàng nghĩ ngợi trăm thứ.Không biết mình đang đi.Đó là chúng ta đã giết chết mình ngày lúc ấy.Bây giờ cũng đi xe.Những lệnh sẽ tính trở lại.Rồi đi.Cũng là cảnh giật thường ngày nhưng lúc này tâm mình trong.Biết gì sẽ phát hiện ra một sự bà nà.Trong sáng vô ngần.Đèn bàn làm gì.Trước chiến lang thang sắp xếp đủ thứ mà quên mình.Đó là chúng ta đang sống mà bị chết.Giờ ngồi giọng ai.Tỉnh lại rồi làm.Tâm bình an tỉnh.Mọi thứ sẽ trở nên rõ ràng.Tốt nghiệp hiệu quả hơn.Tương tự.Thì nói tỉnh lại rồi nói.Ra chợ.Tỉnh lại rồi mua đồ.Vào bếp tĩnh lặng và làm.Ăn cơm tính là.Trà bình thường mà ăn.Tất cả mọi hành động đều luôn tỉnh lại.Mức chỉ nửa giây thôi.Tìm hiểu thực hành liên tục như thế.Biết gì sẽ cảm nhận được kết quả rất.Buổi tối trước khi đi ngủ hoặc buổi sáng trước thì thức.Nước chuyên nghiệp một tí thì quý vị có thể thực tập tọa thiền cho một thời gian có thể cho phép.Việc này sẽ giúp cho mình có được trí lực mạnh mẽ một cách nhanh chóng hơn.Nếu điều kiện chưa cho phép.Hoặc chưa sẵn sàng thực tập thiền.Cái gì cũng có thể đi.Lặng lẽ.Hoặc nằm xuống buông xuôi.Thần khùng mấy độ.Tâm không nghĩ gì.Chỉ là.Thử nhạc.Buồn thấu một lúc rồi ngủ rồi đi làm.Đó cũng là một cách để nội tâm bình tĩnh lặng được mạnh mẽ hơn.Một thời gian sau.Có gì cảm thấy rất là anh.Thích thú.Hôm nào không làm thì giống như buổi sáng.Chị uống cà phê.Của chị bắt đầu cảm nhận được nội tâm thay đổi.Lòng mình thơ thế.Tầm nhìn mở ra thoáng rộng hơn.Lúc nào cũng có niềm vui nhà nhẹ.Sâu lắng trong lòng.Nhìn mọi việc đơn giản nhẹ nhàng trong tầm tay.Việc nào mình cũng có thể làm được không có cảm giác ngại khó khổ.Gặp người hành động không được tốt.Thay vì ngày xưa nổi nóng bực bội.Có thể quét mắt.Bây giờ mình dễ cảm thông và thường họ nhiều hơn.Từ nội tâm an.Trí tuệ sáng.Xác định đỉnh cao.Sẽ khiến cho đời sống sinh.Ghép hình sự với nhau.Chờ đến khẩu tổ chức.Xử lý công việc.Tất cả sẽ được chuyển mình đổi theo chiều hướng tốt.Dẫn đường đến thành.Gì vậy có vui hơn.Nên xem việc thực tập này như là một cách xa.Chứ không là một trách nhiệm nặng nề bắt buộc phải làm.Ban đầu chưa quen thì thấy hơi khó thực tập.Bởi mình thường hay quên.Hôm rảnh nhớ.Nhưng một thời gian ngắn sau sẽ quen dần và thấy dễ hơn.Nếu nhận thức được giá trị lâu dài của nó là cần thiết cho sự sống.Thì quyết nghỉ thực hành sẽ dễ dàng và nhẹ nhàng hơn.Đừng đặt chữ to ra làm trò dính để trở nên trầm trọng nặng nề quá.Chị biết.Đây cũng là một phong cách sống.Phong cách này bạn lại trí tuệ nghị lực.Phước đức đưa đến sự thành công trong đời.Chúng ta muốn mọi thứ trong đời đều được thành đạt đến đỉnh cao của nó.Thì cần phải tập sống theo phong cách đó.Thế thôi.Bao giờ quý vị thích thú để thực hành mọi lúc mọi nơi như đói được ăn người khác được uống.Bí quyết gì sẽ cảm nhận được kết quả rõ rệt ngay nội tâm.Cuộc sống của mình.Sẽ có những chuyện.Tuyệt vời.Khó nói.Phần hai.Khéo vận dụng như chiếc máy tính.Có lẽ hiện nay cứ dạy trẻ ai cũng biết sử dụng máy tính không boot.Thì phải đóng mở nhiều trình sử dụng.Muốn cho máy mạnh.Chúng ta thường kích phải trên màn hình chính.Giày nhấn lệnh refresh tức trở lại trạng thái ban.Làm tình.Làm nhớ lại trạng thái ban đầu.Chưa từng làm gì cho máy tính được mạng.Tương tử trên mọi công việc.Chúng ta luôn luôn ở trạng thái refresh.Tính chất.Chị tinh thần và trí tuệ.Sẽ được những trải và sáng suốt hơn.Khi cài đặt một phần mềm gì đó bị lỗi.Nếu chúng ta cứ xóa rồi cài lại máy.Thì máy tự nó nghe.Giờ đi theo lối mòn lỗi lầm đó mày.Không cài thành công được.Nút xóa xong rồi tắt máy.Hai tiếng đồng hồ sau cho da.Đã quên.Chúng ta khởi động máy lên cài đặt lại.Thì không biết lối mòn lối cũ.Cài đặt thành công.Cũng vậy.Khi một tình huống hay công việc gì đang căng thẳng.Nếu chúng ta tiếp tục cố làm cho nó căng lên thì chỉ bị nổ tung.Hư hết mọi việc.Chứ không giải quyết thành tựu được điều gì cả.Lúc đó.Tắt máy đi.Tức là quyết định nên cố giữ im lặng.Trang hòa nhà dược phẩm.Thấy đúng.Thiệt quay đi tìm nơi thành rắn để điều chỉnh tầm mình lại.Có thể chậm hơn một chút.Nhưng khi bình tâm rồi ra giải.Thì mọi việc được thành tựu chọn giống.Không bị thương tổn.Mọi người được vui vẻ hơn.Thi ca.Chép và xóa dữ liệu nhiều ngày.Ổ cứng sẽ bị phân dùng rời rạc.Máy sẽ chạy nặng nề.Chúng ta cần chạy chương trình sắp xếp các phân vùng.Thì máy sẽ chạy mạnh và nhanh hơn.Sư tử trong công việc.Khi nào đó có thể.Kể cả lúc làm thuyết trình.Chúng ta tranh thủ lấy lại định.Khoảng một:hai gì đó.Đầu óc mình nó sẽ tự sắp xếp các vật dụng ronmar.Cảm thấy tinh thần vững mạnh trí tuệ sáng suốt và công việc được thùng.Suôn sẻ hơn.Nếu luôn luôn vận dụng refresh.Tỉnh trở lại.Cho biết tắt máy đúng lúc.Đấu tranh thủ sắp xếp lại các phân vùng của ổ cứng cho máy tính được mạng và chạy nhẹ nhàng hơn.Nhân hưng.Quyết định.Hái được kết quả tốt hơn rồi đó.Phần.Xác định tôn trọng giá trị vững chắc.Lâu ra.Có người hỏi cuối.Những điều thầy nói tụi con cảm nhận được nhưng trên thực tế.Bàn chải hiện nay có quan niệm hơi trái chị.Chức vụ hiện nay gia đình con không giàu bằng những đại gia.Viết giấy mời con đi chơi tại một nơi rất sang trọng.Nếu không.Thì có lẽ không bao giờ con được đến rạp biết được cảm giác người đó vui như thế nào.Tuy là tạm thời nhưng thà đến đó để biết được niềm vui khác lạ.Hôm nay ở nhà.Còn sẽ không bao giờ biết.Thầy góp ý giúp con.Quyết thể nói.Phần đông quý vị còn trẻ tuổi.Ai nói làm gì đó được vui thì liền theo.Nhưng có bao giờ chúng ta tự đặt lại cho mình câu hỏi.Vui đó là vui theo cái gì.Có giá trị xứng đáng không.Khi mình nghèo hơn mình muốn đi theo họ để được niềm vui đó.Cứ tự mình không bao giờ có được.Người ta cũng sẽ biết được điều đó cho nên trong tâm họ chỉ xem mình là người ăn bám tầm thường thôi.Đã là ăn bám.Lợi dụng thì người ta đâu có tôn trọng.Kids.Hứng trí tìm ban cho một chuyến đi chơi.Chibi không thích nữa.Chị hỏi đá dành ra một bên không thể thường.Bởi vì họ chẳng để nàng tôn trọng.Hay cần gì ở mình.Niềm vui mà để người ta xem thường mình coi rẻ mình.Thức bỏ mình ngày nào không.Như vậy mà cho là vui được.Thời của ông bà mình xưa kia.Những người đói khát đi ăn xin.Không nhận của những người gãy tay lại mà cho.Viết lại cho không đúng cách.Thà nhịn đói mà chết.Chứ không nhận của người cho mà không tôn trọng họ.Chúng ta bây giờ chưa đến nỗi đói gần chết mà lại đi nhận của cho theo kiểu đó.Thì có phải đã làm nhục bản thân và gia đình cha mẹ mình hay không.Không thấy bị xúc phạm hay sao mà cho là vui sướng cao thượng.Thêm nữa.Ví dụ trong gia đình mình có nuôi người giúp.Hỏi đi đúng giờ làm việc tương tức chùa đáo vui vẻ chan hòa thân.Đáng tin cậy.Lỡ có là dạy điều gì cho anh.Họ vẫn ngoan ngoãn sẵn sàng nhận lỗi.Không có chút khó chịu.Sống lâu ngày với gia đình mình như vậy.Của chị có thương mến.Và thầm cảm phục con người đó không.Rất cảm mến.Khi đến công sở làm gì.Không ai gặp một người.Thua lỗ.Nói thiếu văn quá nóng nảy cộc cằn.Phán quyết tâm và.Bà đầu quát mắng đó.Ước gì có để phục người sắt ấy không.Vì đồng tiền vì cuộc sống mà mình phải chịu đựng để làm việc thôi.Chứ không có chút cảm tình hay nể nang gì cả.Một người giúp việc mà sống đúng.Thì chúng ta vẫn cảm phục.Mục reset mà thô lỗ thì cũng bị nhầm giường xem thử.Làm nên phẩm chất của một con người.Không phải ở đồng tiền hai điều gì.Mà chính là ngày cách sống của con người đó.Đã là cách sống.Thì đâu cần phải nhiều tiền mới có được.Khi còn đi học.Nếu quý vị nào thích thể hiện cá tính.Sống theo trào lưu.Ai bảo gì thì ăn chơi theo kiểu đó.Xem rạp anh hùng đi.Nhưng mất căn bản.Bái đính hai mươi năm sau sự nghiệp cũng không ra gì.Cuộc sống thiếu trước hụt sau.Nói không ai nghe cả.Lúc này có anh hùng với ai được nữa không.Ngược.Nếu quý vị thấy rõ niềm vui của tuổi trẻ là nhất thời.Con nít không cần thiết.Bằng giấy điều kiện trong gia đình mình có được.Chúng ta nhìn về một tương lai xa rộng hơn để nỗ lực học hành.Đừng nên vì những niềm vui nhất thời làm ảnh hưởng.Đánh mất sự nghiệp của mình sau.Quý vị nên nhìn về tương lai.hai mươi năm sau.Để lo học hỏi trò thật càng bị.Hi sinh niềm vui con nít hiện tại.Ai nói mình là con gái trùm.Nguyễn thị gì đó cũng được.Cứ đùa trích lặng lẽ lo học hành cho có căn bản.hai mươi năm sau công thành danh toại.Cuộc sống sung túc.Nói ra điều gì mọi người cũng nhà theo.Có điều kiện để giúp ít người khác nữa.Như vậy sẽ vui hơn chứ.Có thể điều kiện không dầu nhưng chúng ta ra trường có trình độ rõ.Các phẩm chất đạo đức tốt.Cô y.Có năng.Lúc này mấy người đại gia sẽ rất cần chúng ta.Họ phải tìm đến đến mời mình đi làm việc cho họ.Quý chị nhìn lại ở thế gian.Thiếu gì những người có của cải đầy nhà.Mà tìm không ra người đáng tin cậy và có trình độ.Có năng lực.Để họ giao trách nhiệm quản lý.Đạo đức đáng tin cậy.Năng lực có thể.Trình độ rất giỏi thì họ sẽ cần mình.Tôn trọng mình.Chứ không phải là thương hại thầy xem thường mình như trước kia nữa.Gì vậy không vui thích hơn hay sao.Nếu biết chồng xa hiểu rộng.Biết tôn trọng nhân phẩm của mình.Tôn trọng danh dự gia đình cha mẹ.Vision niềm vui trẻ con nhất thời hiện tại.Để lập trí lâu ra.Sau này mới có phẩm.Có trình độ có năng lực.Từ đó.Mới có được niềm vui chắc.Dạ lâu bền hơn.Đó cũng còn là niềm vui bên ngoài.Nhìn nước chín chắn xác định cho thật kỹ càng.Thì chúng ta cũng chọn.Đâu là niềm vui xứng đáng ý nghĩa.Uống nữa nè.Niềm vui bất tận.Thanh thoát nhẹ nhàng.Ngập tràn từ một tâm thể giác sáng không đổi.Có thể đem niềm vui khuyển ảo nhất thời.Bài sao sáng đến được hay sao.Có vào núi.Viết cảm nhận được núi rừng thanh rắn.Dượng có quốc gia.Chim có gọi nhau ríu rít.Cũng trong rừng.Không làm sao phá nổi dễ tha ngu.Có xuống biển mới thấy hết biển trời bao la.Sống có chỗ nhãn có tung cánh dần ba.Cũng chỉ điểm tô té sao được thêm không giờ về.Nốt ruồi lệ.Thực hành tự mình mới cảm nhận hết buồn lạc an thanh thoát nhẹ nhàng.Những nhập chàng bất tử nhí.Niềm vui này không có gì đánh đổi được.Nước không bị tiêu thường xuyên việt chi phối.Giặt theo ta đi suốt mọi nẻo đường.Kí tự.Khéo lắm lặng tâm bình định tĩnh.Trí tuệ sáng suốt.Biết trau dồi năng lực lớn mạnh.Có khả năng thích gì chứ mọi hoàn cảnh một cách tốt nhất.Không có gì làm cho mình cảm thấy khó chịu và không thể.Beat thoáng rộng tâm hồn.Quan tâm đến cảm xúc người khác.Dạy làm những công việc tốt trong tầm tay.Phước đức của mình sạc được tăng trưởng.Khi tâm an đi.Trí tuệ sáng.Năng lực vững.Tùy thời thích nghi cộng thêm phước rất rộng lớn mà không đi đến thành. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com