Truyện Anh Sa Mới Nhất 2020 - Hôn Nhân Bạc Tỷ Phần 4 - Hình Phạt

truyện anh sa mới nhất 2020 - hôn nhân bạc tỷ phần 4 - hình phạt

Anh sẽ xin.Tất cả những thính giả của chợ tình và ngày hôm nay quay trở lại với chuyên mục truyện dài kỳ về thì chúng ta sẽ cùng nhau đến.Tập bốn của bộ truyền hôn nhân bạc tỷ của tác giả nguyễn ngọc ngạn.Và giống như những gì mà anh ta đã từng chia sẻ ở phần cuối của tập truyện trước thì đến với đọc truyện này tại hãy mở cho.Còn rất nhiều điều bất ngờ về mối quan hệ giữa lê lê đình long diễn mỹ và jerry.Đọc truyện này thì bà nội của tuấn anh đã đối xử với quỳnh hoa rất giày da và đã buộc cô phải là một điều.Chưa có cảm thấy vô cùng ấm ức về thì biến cố gì đã xảy ra và điều khiến cô cảm thấy ấm ức đó là gì.Ngày sau đây và vẫn như thường lệ sau khi lắp xong thuế và các bạn đừng quên ủng hộ anh sẽ có nhiều ekip.Cách nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh nhé cảm ơn mọi người rất nhiều bây giờ thì chúng ta hãy cùng nhau đến với nội dung chi tiết.bốn của bộ truyền hôn nhân bạc tỷ tác giả nguyễn ngọc ngạn qua phần diễn đọc của ánh sáng.Lễ này nhìn thấy quỳnh.Thì trong lòng vẫn chưa quên được chuyện cũ.Những hình ảnh của buổi tối ngày hôm đó tại slide bốn hiền về giống như một cuốn phim quay chậm giống.Không ngừng.Nhưng với phong thái của một thiên kim tiểu thư thuộc dòng dõi quý tộc của ta vẫn với lối hành xử vô cùng.Tự nhiên quỳnh hoa cởi nhạc giờ lên tiếng chào cô.Vâng chào chị dạo này trông cô khác hẳn ngày xưa nhỉ.Tiền có thể làm thay đổi mọi thứ cảm ơn cô quá khen nhưng mà rốt.Rồi đến đâu cũng không thể nào lột bỏ được con người thật sự của mình đâu cũng chỉ là một đứa nhà quê.Hèn thôi cô có thể ghét tôi nhưng mà đừng có vơ đũa cả nắm như thế.Đâu phải sinh ra ở quê cũng đều nghèo hèn như có nói đâu nhưng mà bờ vai.Nên tôi mới nhận thấy như vậy đây cô xem thử đi có được mấy đứa con gái.Giờ thành phố có điều kiện như chúng tôi có ai lớn lên đã phải đi bán thân ngày hai mươi.Lên đây lại gần cô hơn đứng bên cạnh thì thầm vào tai của cô những lời lẽ khinh miệt.Lệ đi chúng ta đều còn trẻ chúng ta đều là những con người tràn đầy khả năng.Chỉ là hoàn cảnh của chúng ta khác nhau thôi cô có thể dành ra trong trứng vàng.Hiểu được những gì tôi đã trải qua với nền những lời cô nói đối với tôi sao.Và buồn cười lắm đừng có tưởng là đang sống trong ánh đèn hào nhóm của phù thủy và bắt đầu khinh thường.Trận đấu của người khác những người ở tầng lớp thấp hơn cô tưởng là cô nhận được sự ngọt ngào.Đối đãi tốt đẹp của thế giới giờ quên mất là mình cũng sẽ có một ngày nào đó bị tổn thương.Một ngày nào đó phải chịu đau đớn mà không có ai sinh ra mà mãi mãi được ông trời đối xử dịu dàng đâu .Nhất là đối với những người hống hách và thiếu lòng nhân ái như cầu đây.Nhìn lên thì không chút chờ hay nói xong thì lập tức để người của cô ấy tránh đường bước ngàn quà.Mất của lênin đỏ nền long sòng sọc là một bụng để giận dữ ngoái lại nhìn quỳnh hoa.Biến giọng nói.Mày được lắm.Mày cứ chờ đấy đi dành con.Thế rồi sách tối đi thẳng về hướng ngược lại.Trong cơn tức giận.Cô vô tình gặp lại một người quen cũ.Anh nhìn cô cất giọng chiều chồng.Sao vậy.Có vẻ như là cô gái của tôi đang không được vui nhỉ.Lê đình long nhìn cô ngậm miệng cười.Là nuôi cũng nhìn ảnh bướng bỉnh đáp lại.Anh nói gì thế.Ai là cô gái của anh.Sao.Trai cả gan chọc tức em về.Anh hỏi làm gì.Vì anh tò mò.Một nền đi vốn dịu dàng mong manh yếu đuối trong mắt của anh.Lại có lúc như thế này sao.Mặc kệ em đi.Truyền tuyển chọn diễn viên nữ cho bộ phim mới xa rồi.Sao em biết.Tin tức gì của cth mà em không biết đâu.Rất tốt.Mà tại sao anh chọn trần tuấn anh cho da diết này vậy.Đơn giản thôi.Bởi vì cậu ta phù hợp nhất .Chứ không phải là video hot của anh ấy.Sẽ làm cho anh đạt kỷ lục về số lượng phòng bán vé.Lady.Em đánh giá anh hơi cao rồi đấy nhá.Đình long.Anh nên nhớ em là dân kinh tế.Không có gì quá mất được làm đâu.Chỉ có một phần là như vậy.Nhưng mà không phải tất cả đầu.Anh làm gì cũng được.Nhưng mà đừng để sai sót đấy.Tuấn anh.Chưa có thể nổi tiếng.Trị tuyệt đối không được có tài tiến.Anh thấy lại đi nhé.Em là phận nữ nhi.Lại đi bảo vệ người đàn ông làm gì thế.Thì đó là việc của em.Thôi được rồi.Em đi trước đi hẹn gặp lại nhé.Tạm biệt em.Lê đình long nhìn bóng lưng của corticoid.Ngay lập tức trở về phòng làm việc.Cuối cùng thì anh cũng nhận được tin báo.Tuấn anh đã lựa chọn được vai nữ chính.Quỳnh hoa vui vẻ đi ra ngoài chờ đợi diễm mi.Nhìn thấy cô ấy cũng nhanh chóng chảy đến giọng vui và nói.Sao rồi.Có được chọn làm nữ chính của bộ phim ngày ấy mình đã yêu không.Khuôn mặt của giấy mời phụ kiểu nhăn nhó giờ nói to.Không.Tao đi chết đi.Sao thế.Chưa có được vào vai nào không.Được.Nữ phụ độc ác.Như thế cũng được rồi.Vai phản diện đôi khi lại nhận được sự quan tâm của công chúng.Nếu như mày diễn tốt.Nhưng mà tao muốn làm nếu chính.Thế mày có biết nam chính là thần tượng của tao không.Thần tượng.Ai thế.Sơn tùng mtp.Nhưng mà sơn tùng là ca sĩ cơ mà.Thì đóng phim cũng được có sao đâu.Với cả người ấy cũng từng đóng phim rồi đấy.Tao là từ tay chính hiệu đấy nhé.Thôi đừng có đùa nữa.Hôm nay thì tao đã chính thức được nhìn thấy hot boy vạn người mê rồi đấy.Hot boy vạn người mê.Là tuấn anh á.Mày nói thật không đấy.Anh ta đang ở đây đấy.Quỳnh hoa bắt đầu nhỏ giọng nhìn dễ mì và ánh mắt lo lắng.Đồng thời giáo giác dò sát xung quanh.Ừ.Trời ạ đúng là nam thần.Anh ấy chính hiểu lầm thật nhá.Thôi bây giờ vậy đi chúng ta giờ phải đến trước đã.Lên xe rồi nói tiếp nhé.Không được.Tôi đang chờ tuấn anh ra ngoài.Để chụp ảnh của anh ấy.Cứ để sau đi.Mày đóng chung phim với anh ta.Khi nào thân thiết rồi thì muốn chụp bao nhiêu chả được.Bây giờ phải giữ giá chứ.Thật không.Thịt.Tài sản là cái gì.Thế bây giờ mày thích đi đâu tao dẫn đi.Tao đang buồn đây.Hay là tối này.Mày dẫn tao đi nhảy đầm nhé.Nhảy đầm.Đi đâu thế.Thì bà đấy.Cảm ơn đến đó có một lần thôi.Thế bây giờ có đi không.Thì đi.Taxi chở cầu và giấy mì về trung từ cao cấp của cô ấy.Quỳnh hoa nhà thờ ra một cái giống như trút bỏ được gánh nặng.Trong đầu vẫn chưa thấy nhắc đến câu hỏi.Tại sao tuấn anh lại bỗng nhìn đi đóng phim nhỉ.Lại còn là nam chính của bộ phim ngày ấy mình đã yêu.Thật không thể nào hiểu được.Anh tại sao cứ thích vào chân của mình nhưng.Ôi trời ạ đúng là điên.Lúc này thì dễ mấy đang dẫn đầu trên ghế bống bật dậy nhìn cô rất là to.Quên mất.Mày thì sao.Tao à.Dĩ nhiên là có vai.Cô nhìn bạn mình cười ra về hình gì.Khuôn mặt mắt là sự vui sướng tột độ.Và gì thế.Mày nói tao nghe xem.Nếu chính nữ phụ.Hay là cô thư ký.Tất cả đều không phải.Rốt cuộc là sao.Đạo diễn nói.Vai này sinh ra để dành cho tao.Hạnh phúc quá đi mất.Quỳnh hoa là tiếp tục nói rồi chạy quanh vòng vòng trong nhà.Giết người càng lúc càng tò mò.Cầm lấy tay của cô lại lời nói.Mày nói nhanh đi.Là vai quần chúng thôi.Nhưng mà đạo diễn nói không phải ai cũng diễn được vai này đâu.Bài gì thế.Người giúp việc.Nhưng mà người giúp việc này đặc biệt ở chỗ.Có từ chất thành đạt thông minh.Nên thường xuyên bị cô chủ ghen tuông và đánh được.Tao chỉ cần diễn xào khi bị lưu chánh tắt bà cả thật mà.Vẫn không được khóc.Không than thở.Hiểu chưa.Trời đất đã chết rồi.Chắc là tao phải đi lấy thuốc an thần khi nói chuyện với mày quá.Coi mà cái tên mỹ miều như vậy mà đi đóng vai quần chúng không.Không sao cả đâu.Tối nay đi ba tao mời nhé.Mày thích uống gì.Ăn gì thì cứ thoải mái.Không cần khách sáo.Coi như ăn mừng tao có vai diễn đầu đời.Cô thấy phấn khởi ra mặt.Thao thao bất tuyệt.Trong khi đó giết người bên cạnh chỉ biết lắc đầu.Cơm lấy quần áo của mình rồi đi vào nhà tắm.Buổi tối.Khi mà thành phố đã lên đèn.Quỳnh hoa và giấy mời bắt đầu lên đây.Hai người lúc này hứa hẹn với nhau không say không về.Và dĩ nhiên là trong buổi tối ngày hôm nay sẽ diễn ra những sự kiện đáng nhớ cho cả hai.Chồng tiếng nhạc xập xình.Trong ánh đèn mờ ảo.Trong khung cảnh lộn xộn ở nơi đây.Quỳnh hoa và dễ mấy ngày nhất nhảy múa.Lần đầu tiên có cảm giác mình được thoát ra thật sự khỏi con người của mình trước đây.Chào chị và đậu uống gần một nửa.Hai người bốn nhìn nhau cười xoa.Một lần nữa thì chuyển hóa lại tiếp tục đưa liệu của mình lên rồi nói.Nào.Uống tiếp đi.Chúc mừng cho sự thành công này của chúng ta nhé.Riêng mình anh như vậy không nhịn được cười.Giải sách tại cầu giấy hn.Diễn viên quần chúng.Mà là một sự thành công.Cứ coi là như vậy đi.Tao khác mày mà.Được rồi chết.Uống hết nha.Tao say lắm rồi đấy.Yên tâm đi.Tao sẽ đưa mày về nhà đêm nay.Nhưng mà tao thấy mày còn sai hơn tao đấy.Rim nước mắm.Nhìn cô nói giọng khàn khàn.Sau đó thì rất nhanh tiến về phía trước rồi à.Tập vào nhà vệ sinh.Mày ngồi đây đợi tao nhé.Hoạt hoạt tài của pháp là.Đi đi.Nhanh nhá.Trong lúc chờ giếng mì thì có vẫn tiếp tục uống.Quán bà khiến cho cô nhớ đến tuấn anh.Lúc say sao cô cảm thấy bản thân yếu đuối quá nhiều vậy.Muốn gọi cho anh một lần.Muốn gặp anh một lần và nói là tôi nhớ anh.Cầm điện thoại của mình trên tay cô giáo giờ.Trái tim của cô nói cứ gọi cho anh đi.Lý trí thì bảo dừng lại.Quỳnh hoa cứ tự đấu tranh với chính mình.Đưa điện thoại già trước mắt.Hít một hơi thật sâu rồi có làm vợ.Chỉ một lần này thôi.Tiếng chuông vàng nền lần giải chồng lạnh lẽo.Cô chợt tỉnh thức mở to mắt cô đầu suy nghĩ.Mày đang làm gì vậy mày điên à không được đâu.Sau đó thì lấy tay ấn kết thúc cuộc gọi.Đồng thời tắt nguồn.Cô ném điện thoại xuống bàn ghế.Ôm mặt khóc nức nở.Một giọng nói vàng rất ấm áp làm cho câu tò mò ngước nhìn.Của đang khóc sao.Lê đình long cầm ly rượu trên tay thản nhiên ngồi xuống bên cạnh.Ánh mắt nhìn cô có chút thường sốt nhẹ thở dài.Quỳnh hoa nhìn thấy người lạ.Lại còn rất tự nhiên đến bạn của cô.Có chút không thoải mái không hài lòng.Nên lên tiếng.Anh đã thay thế.Tôi là long.Tôi tại sao lại ngồi đây.Vì tôi thích.Ôi trời à.Lần đầu tiên trên đời tôi gặp một thể loại người thần kinh ngành đấy.Tôi không quên anh anh đi ra đi.Cô không quên tôi.Nhưng mà tôi thấy quen cô đấy.Cẩm thượng.Cô nói sao.Thì tôi nói là cách cua gái của anh thật tầm thường.Có chi là anh xài với bao nhiêu cô rồi.Đối với tôi.Tôi cần có sự đổi mới và sáng tạo.Này cô gái đang nghĩ gì thế.Quỳnh hoa nhăn trán nhìn người trước mặt trẻ tại cửa khẩu.Bướng bỉnh nói.Thế lại còn giả bộ ngây thơ con nai tơ.Chị đây tuy đẹp nhưng mà không dễ ăn rồi nhé.Cô bé có say rồi đấy.Đổi size.Tôi có sai.Cũng nhìn ra được bộ mặt thật của anh nhé.Anh nhìn lại anh đi.Từ trên xuống dưới.Không nhìn được điểm nào.Là đàn ông gì mà đổ tóc thì vứt cao bóng loáng.Mùi thơm từ năm nào.Lại còn bận áo màu mà họa tiết như thế.Đúng là chẳng giống ai cả.Tôi không có nhu cầu gì với anh đâu.Bao giờ khỏi đây đi.Tôi dị ứng với hương nước hoa này lắm.Lê đình long nghe cô chở một chàng sa sả vào mặt.Muốn mua hết cả tay.Bật cười lên tiếng.Nhu cầu.Có đúng là đầu óc đen tối đi.Hello.Quỳnh hoa nhìn gương mặt của anh lúc này nhằm nhờ thì không nhịn được tức giận tháo giày cao gót của mình già.Chỉ về phía của anh.Người thì hơi lão đào nói giọng là nhà.Nay.Tôi không khách sáo với anh đâu nhé.Trên đời này.Tôi ghét nhất là mấy thằng đàn ông dê xồm đấy.Đổi bài mất nhân cách.Lê đình long thế còn nhiều vậy vẫn chưa muốn về tiếp tục chiều gạo.Xem ra thì giá này có phải cao đấy.Là nghệ sĩ.Bài tập đi giày cao gót nhiều vào.Rất tốt.Đừng có nhiều lời.Tôi có đi hay không.Tôi không tìm kiếm được thêm đâu.Đúng lúc này dễ mì từ xa đi đến hốt hoảng bối rối làm nick này của cô.Giật chiếc giải lại dỗi là to.Pros.Mày làm cái gì vậy.Thì tao phải trừng trị anh ta.Tiền thối thảo để gạ tình phụ nữ đi.Cái gì mà gạt tình anh ấy là.Anh ấy là ai.Ủa.Mày có xem chương trình người ấy là ai à.Quỳnh hoa quay sang giếng mê cười như không cười rồi lại tao giờ.Ừ thì tao đang yêu thích chương trình đó lắm là fan của arsenal.Thôi đủ rồi bớt tiền đi mau ngồi xuống cho tao.Mày cứ yên tâm đi tao sẽ bảo vệ mày.Diễm mấy lấy hết sức đẩy cùng ngồi xuống mang lại giày cao gót vào chân cho cô.Rồi lắp bắp cuối đầu nói với lê đình long.Thật xin lỗi anh nhé tuổi xài quá rồi.Không sao.Nhưng mà lần sau chú ý.Dù sao thì các cô cũng là diễn viên của công ty cts.Nên cẩn trọng trong việc giữa thành tựu.Dạ vâng tôi hiểu rồi.Để tôi đưa bạn tôi về nhà.Cũng trễ rồi đấy.Tôi sẽ chở hai người về.Trên đường đi thì quỳnh hoa vẫn tiếp tục là ngày về cái tên đáng ghét của gặp hôm nay ở quán bar.Khiến cho nhím mi và lê đình long không thể không buồn cười đến trùm cờ của cô thì riêng mình nhìn.Thật ngại quá.Cảm ơn anh tổng giám đốc.Không có gì đâu dẫn cô ấy lên phòng đi cho cô ấy uống nước rồi đi.Sớm.Ngày mai cô ấy có được thực tập tại công ty đấy.Như vậy à mà sao không nghe nói gì nhỉ bởi vì là diễn viên mới.Cần đào tạo thêm một chút dù chỉ là một vai diễn nhỏ không phải nhìn khác đó là.Chuyển tiền quyết mà công ty để giao cho các diễn viên trẻ dạ vâng tôi nhớ rồi tôi sẽ nhắc.Cô ấy anh đi cẩn thận nhé tạm biệt lên đỉnh lòng thì cô diệu quỳnh hoa lên phòng.Có thể uống nhiều nhưng cũng chỉ là sai chứ không đến mức độ chẳng biết gì giống như quỳnh hoa.Vừa đến cửa thì đã thấy một hình dáng rất quen thuộc đang chờ ở đó có chút khó chịu.Cô lại gần rồi nói anh chờ cô ấy à gia vỹ.Mặt lo lắng khi nhìn thấy quỳnh hoa uống say như vậy trong lòng có chút bực bội cấp dòng.Sao cô ấy lại uống nhiều như vậy không có gì đâu chỉ là vui thôi.Em mở cửa phòng giúp anh đi để anh diệu quỳnh hoa vào dạ vâng.Sau khi đặt cô nằm ngay ngắn trên giường anh cẩn thận đã một chiếc chân lên người của cô ra một.Hình ảnh ấm rồi lau mặt và cổ ở bên cạnh nhìn thấy như vậy có chút tủi thân.Cô nào tránh bằng cách đi ra ngoài chờ đợi tên là bản thân cũng đang rất mệt nhưng khi ngủ.Bây giờ vẫn còn lại nhanh chóng quên mất mệt mỏi trái tim yếu đuối lại nhói lên từng hồi.Vết thương đó đã dần khép lại một lần nữa tan chảy trong sự ấm áp.Mà anh dành cho người con gái khác cố để cho mình không khóc dễ mấy lấy tay che mặt.Tránh không nghĩ đến những hình ảnh vừa diễn già có lẽ là em có uống nhiều rồi đấy.Muốn nghỉ ngơi đi anh về trước nhé giờ với nhìn cô từ phía sau nhẹ nhàng lên tiếng.Dù có rất nhanh rồi đi diễm mi bất ngờ chạy theo anh ôm chầm lấy anh lạc giọng nói.Giờ về hả.Ảnh hưởng đi được không.Ở lại với em một chút thôi.Em đừng như vậy nữa.Đừng có khóc vì anh mới như thế.Anh không muốn.Nhưng mà mặc kệ đi.Em yêu anh.Em đã rất nhớ anh.Cô vừa nói vừa khóc rất to.Những giọt nước mắt rơi xuống hối hả ướt đẫm bên vai áo của anh.Cảm thấy như mọi đồ ấm ức của mình đều được chút bò.Cô đã cố gắng chịu đựng.Cố gắng gồng mình mạnh mẽ.Cố gắng giấu hết mỏi tầm từ tình cảm đó vào trong.Để có thể chấp nhận rằng anh mãi mãi không thuộc về cô.Thế những khoảnh khắc này.Cô thực sự không làm được.Làm thế nào để em mới hiểu được.Đối với anh.Em chỉ là một người em gái thôi.Không thể nào thay đổi được sao.Không thể thử một lần có em sao.Diễm my.Làm như vậy chỉ càng khiến cho em tổn thương thôi.Đừng có trước với anh như vậy không đáng đâu.Đã mà.Điều đó thực sự rất đáng.Remix cứ thích thì nói trong đau khổ.Từng câu từng chữ của cầu thủ già giống như có một điều gì đó giải pháo tận tâm can thành đề tài.Nhà đất tại cô ra khỏi người quay lại nhìn cô rồi nói.Anh xin lỗi.Nhưng nếu như anh có thể yêu em.Thì anh đã không phải chờ đến bây giờ đâu.Cô đôi tay của mình chạm nhẹ vào khuôn mặt của anh ngọt ngào đáp lời.Giải vy.Thì ra khoảng cách xa nhất không phải là từ đại dương này đến đại dương kia.Mà là khi anh đứng trước mặt của em.Chạm vào gương mặt của anh như vậy.Nhưng mà anh vẫn không thể dành cho em một ánh nhìn trìu mến.Anh không muốn quỳnh hoa biết chuyện này đâu.Anh không muốn cô ấy phải suy nghĩ nhiều hay khó sờ.Mong em hiểu cho anh.Riêng mình ai xong câu nói này lại càng đau đớn hết liền.Đến giờ phút này.Mà vẫn có thể nhắn tin nhắc đến quỳnh hoa.Anh có thể quan tâm đến cô ấy nhiều về.Trong khi nước mắt của em thật sự không phải đánh giá và ăn chút nào sao.Anh nói đi.Sao anh lại lạnh lùng với em như thế giờ về.Cô đôi tay của mình lấy lại vào tay của anh một cách để bất lợi và tuyệt vọng.Lily à.Anh muốn em hiểu rõ một điều.Anh thực sự muốn rõ ràng trong chuyện tình cảm.Anh không muốn gieo hi vọng cho người mình không yêu.Và cũng không muốn gửi cho người mình yêu sự thất vọng.Mệt lắm rồi đấy.Anh muốn em đi ngủ.Ngày mai tỉnh giấc lại.Là một cô bé vui vẻ.Và hãy quên ngày hôm nay đi.Anh nói chồng thì dứt khoát đi thẳng.Diễm mi nhìn theo bóng lưng của anh khuất dần.Rồi khỏi xuống mặt sàn.Khóc như chưa từng được khóc.Kể từ ngày được anh thứ.Khỉ suýt nữa cô bị hãm hiếp tập thể.Con mới biết được sự đàn tối khi bước chân vào nghề này là gì.Đọc báo và đầy những cạm bẫy.Lúc đó giá vé đã cho cô động lực và sức mạnh để bước tiếp.Chồng mất của cô thiên anh là ánh dương mùa hè đầy đẹp đá.Vậy là tín ngưỡng cao cả nhất.Là người mà từ lúc bắt đầu cho đến nay đối với cô sẽ không có khái niệm phôi phai.Có lẽ.Chỉ có những người đã trải qua cảm giác yêu đơn phương một ai đó mới thấm thía nỗi đau hiện tại.Tình yêu giống như bạn đeo tay nghề và mở nhạc âm lượng to nhất.Mối tình đơn phương cũng giống như vậy.Người bên ngoài nhìn thấy thật đáng làm.Chỉ có người trong cuộc mới biết.Ở bên trong đang điên cuồng gào thét.Yêu thầm một người không phải là điều gì đó quá đáng sở.Mà điều đáng sợ đi.Chính là yêu người đó đến mức.Tự tin cũng không còn.Mọi giác quan hoàn toàn tỉ lệ không nghĩ đến.Có thể gọi tắt bằng hai chữ bị kẹt.Vậy thì tình yêu thực sự là điều gì đây.Vì cớ gì.Giờ biết gió là không có khả năng cho kết quả vẫn không thể buông tay.Bởi vì yêu thương một người khi ngọt ngào thật sự rất ngọt.Nhưng đến lúc khổ đau.Thì cũng vẫn ngọc.Đêm nay sẽ là một đêm dài chìm trong bóng tối của dễ mê.Ngày mai.Tiếng chuông điện thoại đánh thức quỳnh hoa từ rất sớm.Với tay cầm lý nhưng rất tiếc không phải là điện thoại của mình mà là của riêng mình.Đôi mắt mệt mỏi.Sẽ gọi lê.Nhưng không nghe thấy tiếng trả lời cả.Lăn qua lăn lại vài vòng trên giường thì cuối cùng cô cũng bật dậy.Cầm lấy về nước có sẵn trên bàn uống một thời đi ra khỏi phòng.Cô ngạc nhiên khi nhìn thấy lee vẫn mặc bộ quần áo tối qua và ngủ trên sofa.Khánh đập đầu của mười một cái cô thật sự chẳng nhớ gì cả.Chắc là hôm qua hai người đã rất dài.Nghị định đó thì cậu tranh thủ làm vệ sinh cá nhân.Tắm rửa thay quần áo.Cao đẳng xét ngành tìm điện thoại.Và ngạc nhiên tự hỏi.Hết pin.Sao lại tắt nguồn nhỉ.Khởi động lại máy mất công mở to dưới nhầm nhầm.Lại nhà vẫn còn đầy mà.Có một tin nhắn đến từ công ty cts.Vội vàng mở ra xem.tám sáng có buổi thực tập.Không được đến chế.Đọc đi đọc lại hơn hai lần.Nhìn đồng hồ bây giờ đã hơn bảy:ba mươi.Cô vội vàng ba trăm lẻ bốn cảnh lập tức đến công ty.Trợ lý huyền tranh sắp xếp chuyển chủ mọi thứ cho buổi chụp hình đầu tiên được quảng bá bộ.Mới ngày ấy mình đã yêu sắp sửa bấm máy.Tuấn anh cũng đã có mặt.Để thay quần áo và làm tóc.Anh rất chuyên nghiệp khi có tác phẩm làm việc đúng giờ cẩn thận khiến cho ai ai cũng đều vui mừng và quý mến.Tuấn anh à.Uống nước đi chồng lúc chưa nổi tiếng.Cảm ơn.Bình thường cô ấy rất đúng giờ.Để tôi gọi điện thoại xem sao.Tôi chưa có bốn mươi lăm phút cho buổi sáng hôm nay thôi.Được rồi.Một lát sau thì huyền trang quay trở vào với gương mặt xám xịt nhìn anh dịu dàng nói.Tuấn anh à.Lâm bích hiện không được khỏe có thể nào rồi lại vào ngày kia được không.Nhưng mà tất cả lịch trong tuần này của tôi đều đã kín.Vậy bây giờ anh cho tôi năm phút để suy nghĩ nhé.Sau khi bàn bạc với đoàn làm phim.Cô lại một lần nữa bước lại gần.Vẫn là cách nói chuyện ôn nhiều và đầy thuyết phục cô cất giọng nói.Chúng tôi đã quyết định đổi ý tưởng cho buổi chụp hình ngày hôm nay.Chỉ để lộ diện khuôn mặt của nam chính.Còn nếu chính sẽ được lấy bối cảnh từ phía sau.Hình rồng già là hai người sẽ ôm nhau.Nếu chỉ dựa đầu vào vai của nam chính.Chụp nghiêng mặt tạo sự bí ẩn cho bộ phim.Anh thấy sao.Cũng không tồi.Quan trọng là ai sẽ là người trực cùng với tôi đây.Ở bên phòng thực tập có rất nhiều diễn viên trẻ triển vọng và xinh đẹp.Chúng tôi sẽ được chọn một vài người.Anh có thể toàn quyền quyết định.Muốn chụp với ai.Được không.Cứ làm như con nói đi.Quỳnh hoa lên đến phòng thực tập của công ty cũng vừa đúng giờ.Cô ấy mệt thở hổn hển.Chưa kịp lên tiếng chào hỏi thì đã bị huyền chàng nắm tay kéo đi.Cô tự thấy mệt thi chuyển sang trạng thái hốt hoảng ấp úng nói.Chị ạ.Làm gì về à.Đi theo tôi.Đi đâu à.Em phải đến phòng thực tập.Không được đến trễ đâu.Việc đó cứ để sau đi.Còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thế lê đình long xuất hiện.Nhìn thấy cô anh từ từ bước đến khuôn mặt biểu lộ ý cười.Diễn viên mới.Vâng ạ.Nhanh chào tổng giám đốc đi.Huyền chàng để pháp cú đầu dòng và quay sang nhắc nhở cô.Quỳnh hoa nhìn thấy ảnh thì giống như người mất hồn mơ hồ nhớ lại sự việc tối qua.Dù là không nhớ gió.Nhưng mà có một vài tình tiết.Nó bộ của cô vốn đã sớm lưu lại.Cúi đầu xuống nhìn đôi giày cao gót đang mang.Cô giống như con rùa rụt cổ.Nhìn mặt cúi đầu hối lỗi.Chào tổng giám đốc.Tuổi.Không có gì.Cứ đi làm việc đi.Anh lạnh nhạt đắp lại như muốn nói không còn tính toán sự việc đã xảy ra.Giờ lập tức đi vào tháng mấy.Quỳnh hoa cúi đầu chào anh rồi cũng thấy nhà nhóm.Đi theo sự chỉ dẫn của huyền trang.Bước vào tudio cùng với một vài bạn diễn trong đoàn.Có tò mò không biết câu chuyện hay thử thách nào đang diễn ra.Ngạc nhiên khi nhìn thấy một bóng lưng rất quan.Đang đổ về phía của mình.Cố gắng nhìn kỹ hơn.Chồng buồn sở hai của lý thần.Lịch chuyển tuấn anh á.Vừa lúc này thì anh quay lại.Gương mặt điển trai làm sáng cả một góc phòng.Các cô gái xung quanh đều trần truồng nước mổ.Theo quán tính.Cô đưa tay lên che mặt cuối đầu rồi lắp bắp nói với chị huyền tranh.Tôi.Tôi xin hỏi một chút được không.Làm gì thế.Bây giờ đang có việc rất gấp đấy pro.Nhưng mà không hiểu sao tôi đau bụng quá.Vừa dứt lời của trẻ rất nhiều.Nhưng tiếc thay đã bị một bàn tay rắn chắc giữ lại.Đang phải thở dài nước mắt nhìn lên tỏ ra không quen biết.Gật đầu nhạc mỉm cười chào hỏi.Chào anh.Tuấn anh cười rất tươi.Vẫn giữ chặt tay của cô dịu dàng nói.Tôi chọn cô ấy.Viết một vòng xung quanh thực sự rất được người.Cô biết là mình chẳng thể nào chạy được.Cũng không thể làm gì khác.Tốt nhất là nên ngoan ngoãn nghe lời của anh.Nếu không thì cái vài quần chúng nhỏ bé kìa.Trang cũng khó để giữ lấy.Bối rối để tay của anh ra khỏi tay của mình công nhà rồng.Được.Tôi sẵn sàng.Tiếng của nhiếp ảnh giờ vàng nền.Vậy thì bắt đầu thôi.Được khoác lên mình một chiếc váy dài màu trắng tinh khôi.Mái tóc xõa dài đi kèm là một vòng hoa đội đầu.Màu sắc màu ngà.Nhưng đầy tinh tế.Cô bước giờ xinh đẹp động lòng người.Sau khi được chỉ dẫn của ekip thì cô và anh cũng hiểu ý rất nhanh chóng nhập cuộc.Quỳnh hoa vẫn hơi ngại ngùng khi phải đứng ghé sát biểu lộ ảnh mất tình cảm và anh.Cảm giác lúc này thực sự hỗn độn trong lòng của cô.Càng gần anh.Lại càng cảm thấy nhớ anh.Nhưng càng nhớ anh thì cô lại càng cố tạo ra khoảng cách.Cô cũng không biết vì sao mình lại như vậy nữa.Pros.Không cần căng thẳng quá như vậy đâu.Cứ tự nhiên đi.Thả lỏng cơ thể ra.Thuyền tranh ở bên ngoài nói vọng vào.Tuấn anh nhìn thấy cô như vậy.Nhìn rất sầu ánh mắt của anh ngọt ngào ấm áp vô cùng.Anh nhẹ nhàng lấy tay của mình kéo co lại gần.Bồn cầu rất tình cảm.Tốt lắm đúng rồi đấy.Sau khi kết thúc buổi chụp hình và chọn những tấm hình đẹp nhất thì tất cả mọi người đều lên tiếng khen ngợi.Nhìn cái giống như đang yêu nhau thật đấy nhỉ.Xuất thân lắm.Cảm ơn hai bạn nhé.Cảm ơn mọi người.Cả anh và cô đều đồng thanh nói to.Trong không khí vui vẻ của ngày hôm nay.Ai ai cũng rời khỏi nơi làm việc nhanh chóng để được nghỉ ngơi ngoài chờ anh và cô.Tại thời khắc này chỉ còn lại hai người.Cô cứ đứng như vậy tròn mắt nhìn anh không nhúc nhích nổi.Bản chuẩn cứng nhắc không khác gì for tử.Tuấn anh đối diện cô nhiên cô cất giọng nhỏ nhà.Nói đi là đi như vậy sao.Tôi.Em.Có vẻ như là anh vẫn rất tốt.Và không hề nhớ anh chút nào cả.Là tôi.Bỗng nhìn không biết nói gì vào lúc này cả.Chỉ là.Tôi thật sự không có tiền gây ra chuyện động trời ngày hôm đó được.Tôi không cố tình.Cùng anh.Xem bỏ đi làm về chuyện đó sao.Cô gái gật đầu tiếp tục của dòng mạch.Nói em ngốc quá là không sai đi.Từ giờ anh sẽ có thưởng tôi.Nếu nhiệt độ cao tiếp tục muốn ở lại bên cạnh anh.Vì vậy.Em chọn cách rời xa tôi.Biến mất không một dấu vết.Chứ không phải là anh cũng muốn như vậy à.Đó chỉ là điều em muốn thôi tôi không còn cách nào khác cả.Thế tại sao phải đi thì trả tự do cho anh đấy quỳnh hoa.Em ngốc thật.Hay là đang cố tình tỏ ra ngu ngốc với dù sao thì anh cũng không thích tôi.Xem nhiều chuyện đó chỉ là mơ đi tuấn anh bật cười trước câu nói này hỏi lại cô.Em thực sự muốn chỉ là mơ sao nhưng mà tôi thì không chấp nhận.Vậy thì anh muốn gì muốn em phải chịu trách nhiệm với tôi.Chịu trách nhiệm cũng được nhưng mà có và anh đang quên mất tôi chẳng có gì cả.Tôi không cần em phải có gì đâu bởi vì.Yêu em nói dứt lời anh kéo cô vào lòng ôm rất chặt cái ôm của anh.Xóa tan đi nỗi nhớ của bao nhiêu ngày xa cách cái ôm của anh rất dịu dàng do để tất cả những thắc mắc.Chiều nay những gì đang hiện hữu trong không gian này khiến cho cô bối rối tìm của cô.Tường đẹp cô thầy thuốc nói bên tai anh anh vừa nói gì vậy.Anh yêu em rất nhớ em sao em đột ngột bỏ đi như vậy.Anh đã rất đền xuống tìm kiếm những vô vọng không một lời tạm biệt lại im lặng rời xa.Thế sao em độc ác với anh quá vậy em.Đừng bao giờ im lặng để xem giá trị của mình ở trong lòng đối phương vì có thể chúng ta sẽ mất nhau mãi mãi.Em hiểu không nói chính là liều thuốc độc giết chết mối quan hệ vốn dễ dàng tốt đẹp.Sao không hiểu anh để nói với anh những điều em muốn sao lại tự ý quyết định như thế quỳnh.Nghe tuấn anh nói như vậy thì trong lòng dâng lên niềm xúc động mạnh mẽ khoảnh khắc này cô chỉ biết khóc.Thôi bởi về tuổi thân công việc hạnh phúc về vui vẻ mà khóc cũng việc khờ khạo mà.Cô đưa tay ôm lấy anh giết chặt cả hai cảm tưởng như có rất nhiều thứ muốn nói cùng nhau.Nhưng chẳng thể nói thành lời.Em đến bên anh không báo chứ.Rồi ra đi cũng không để tạm biệt.Anh còn nợ em.Một lời tỏ tình mà.Bởi vì em nghĩ.Anh sẽ quên em thôi.Và rồi một ngày.Em cũng có thể sẽ quên được anh.Nói quên.À quên được ngay.Thì đó nhất định không phải là trần tuấn anh này.Anh nhìn cô đặt lên môi cô nụ hôn cháy bỏng.Một nụ hôn kết thúc chuỗi ngày rong ruổi đuổi bắt tình yêu.Một nụ hôn để bắt đầu cho những thăng trầm và thử thách.Bắt đầu cho hành trình còn rất xa ở phía trước của anh và cô.Trong ánh đèn rực rỡ của thành phố xa hoa và tấp nập tuần anh dắt tay cô đi ra ở một công viên nhỏ.Không có đồng đốc.Trời thì nhiều mây.Thi thoảng lại có vài cơn gió nhẹ đi kèm mùi hương tự nhiên từ hoa thơm cỏ dại.Quỳnh hoa nhìn anh rồi mỉm cười.Cảm ơn anh nhé.Cảm ơn cuộc đời.Sao lại nói như thế.Cảm ơn vì anh đã xuất hiện.Cảm ơn cuộc đời vì đã mang đến cho em.Vậy thì anh cũng cảm ơn em và cảm ơn cuộc đời.Tại sao thế.Có thể anh nói lại một câu giống như mình thì bật cười.Cảm ơn em.Đã thay đổi được con người khô khan của anh.Và cảm ơn cuộc đời.Vì đã cho anh gặp được em.Thực ra tiếng anh không hề khó khăn chút nào đâu.Chỉ là anh có quá nhiều thứ mà người khác không có được.Có quá nhiều người muốn bước chân vào cuộc sống của anh.Nên anh không thể nào cảm nhận được sự chân thành của một mối quan hệ thôi.Bây giờ thì anh hiểu rồi.Quỳnh hoa.Đưa tay ra cho anh đi.Cô mở to mắt ngạc nhiên rồi nhìn anh.Để làm gì thế.Vừa hỏi.Cô cũng vừa đồng thời đưa bàn tay của mình về phía trước.Tuấn anh nhận mỉm cười mang vào tay của cô một chiếc lắc tay.Có một viên đá xù mì.Hình trái tim tuyệt đẹp và dịu dàng nói.Em đồng ý làm bạn gái của anh không.Tao cuộc đời này sẽ luôn nắm tay anh.Cùng anh đi khắp thế gian nhé.Em có thể xem đây là lời tỏ tình của anh không.Tất nhiên.Nhưng mà.Tỏ tình không phải là cần có nến và hoa sao.Nến.Hoa.Hai đầu một không gian lãng mạn nhất.Anh có thể làm điều đó với rất nhiều người.Nhưng mà ở một nơi chân thật như vậy.Nói những lời chân thật như vậy.Tiếng anh chỉ có thể dành cho em thôi.Người ta nói tặng lắc tay cho người mình yêu thương.Chính tả món quà tượng trưng cho sự vĩnh cửu.Cho anh mong muốn từ khoảnh khắc này trở về sau.Chúng ta sẽ được ở bên nhau mãi mãi.Anh không hứa sẽ làm cho em vui.Cũng không hứa sẽ không để em phải buồn.Anh chỉ hứa sẽ cố gắng yêu em thật tử tế.Mang tất cả những điều tốt đẹp nhất để dành cho em.Ở bên cạnh anh có rất nhiều cô gái ở tớ và xinh đẹp.Về mà anh.Là chọn em á.Có phải là thiệt thòi cho anh quá không.Anh yêu em không phải bởi vì em xinh hay không.Mà lại xem thời khắc đặc biệt nhất.Em đã mang lại cho anh cảm giác mà người khác hoàn toàn không mang lại được.Không cần biết là thiệt thòi hay không.Nhưng mà có một điều chắc chắn.Đã không ai có thể thay thế được em.Quỳnh hoa nhìn anh mỉm cười ngọt ngào.Mạnh mẽ khi nhóm trần.Hôm nay một cái vào má rồi đã.Em đồng ý.Trần tuấn anh.Hot boy vạn người mê của em.Từ nay em sẽ bỏ qua những xấu xa trước đây của anh.Vậy yêu anh thật nhiều nhé.Vô tinh nghịch nhìn anh nói to lại còn giữa hai tay của mình lên cao tiếp tục.Em thế đấy.Nếu như làm trái lời thề.Em sẽ bị phạt.Anh ôm lấy cô xoa đầu cô rồi nghiêm khắc đáp lại.Nói linh tinh.Ai dám phản em ngoài anh đâu.Thật vậy à.Đúng rồi.Người phụ nữ của anh.Thì chỉ có anh mới có quyền làm cô ấy thương tổn thôi.Thêm sẽ có một ngày như vậy sao.Không đâu.Em giảm tin anh đi.Thêm em còn buồn.Về không được anh tỏ tình lãng mạn nước không.Không đâu.Bây giờ thì em hiểu rồi.Lãng mạn cũng không phải là thứ quan trọng nhất.Chỉ cần có nhau.Chỉ cần là anh thì đối với em thật sự lãng mạn rồi.Quỳnh hoa.Chỉ cần em không rời đi.Tìm mãi mãi sẽ là em.Nhưng mà có một chỉ.Em đừng lo lắng đi.Em lo lắng hay sẽ về nhà gặp bà nội.Thì phải nói như thế nào đúng không.Đúng rồi.Còn kể chuyện cái hài nữa.Không sao đâu.Nửa yêu thương em lắm.Chắc là sẽ không trách phạt đâu.Còn chuyện cái thai.Chưa cần nói vội.Ánh mắt của anh nhìn cô có chút chiều trọng.Có hiểu ý đó mà.Bệnh đánh gần một cái giò.Thôi nha.Chúng ta không phải.Đã rồi sao.Ảnh điên à.Đừng nên nhắc lại chuyện quá khứ như thế.Vậy thì chứng tỏ em không nhớ anh rồi.Tuấn kiệt bốn mươi ba giả vờ giận dỗi.Không phải đâu em không có ý đó nhưng mà.Không có nhường nhịn gì cả.Đi về thôi.Anh nói xong thì cúi xuống ngắm cố lên.Mặc cho xung quanh có rất nhiều người đang nhìn.Cô nhảy nguồn khác thì thầm vào tai của anh.Này.Người ta nhìn thấy em bỏ xuống đi.Không thích.Nhưng mà như thế này còn sống là bắt cóc không vậy.Chồng đây.Bắt cóc về làm vợ đấy.Câu chuyện giữa họ có kéo dài mãi như vậy trên cả quãng đường trở về trong những câu chuyện.Bây giờ chỉ có niềm vui nụ cười hạnh phúc.Chồng khúc nhạc yêu thương nồng ấm tay của anh vẫn luôn nắm chặt tay cô.Tại biệt thự trần gia.Khác hẳn với không khí tải nhạc của thường ngày.Ai ai cũng vô cùng mừng rỡ khi nhìn thấy cậu chủ trở về.Bảo quản ra còn chạy đến ôm lấy cô rồi nói.Nhớ của chủ quá.Giảm cháu rất nhớ bác và mọi người.Lần sau có đừng bỏ đi như thế nữa nhé.Có gì vật lòng thì cứ nói với chồng rồi đây.Dạ vâng sẽ không bị ngứa đầu.Cô vừa cười lại vừa lắc đầu cười thật đáng yêu.Kết quả chưa có đói không.Muốn ăn gì để tôi sang nhà bếp chuẩn bị nhé.Giảm cháu không đói à.Muốn ăn thịt.Lời nói của tuấn hoàng phát ra khiến cho cô trượt không biết phản ứng ra sao.Xấu hổ lừa mang một cái rồi cúi đầu.Tất cả mọi người trong nhà thì được một phen cười nói rôm rả.Rất nhanh anh dắt tay cô lên đây.Vừa đi được vài bước thì tiếng nói của bà nội từ xa vọng đến gió to.Cháu dâu.Về rồi sao.Cuộc khẩn lại tìm được rất nhanh viết một hơi thật sâu rồi quay đầu lễ phép nói.Dạ thưa nổi con đã về.Ở bên cạnh bà nội còn có lệ đề.Đang khoảng tài trước ngực.Gương mặt vô cùng khó chịu.Đột nhiên con chuột dạ không hiểu lý do gì.Cô ấy lại ở đây vào lúc khuya như vậy.Con đã đi đâu thế.Dạ còn.Nói à.Đã khuya rồi.Nói đi ngủ sớm đi ngày mai hãy nói nhé.Tiếng của tuấn anh rất ngàng xen vào giữa.Thế nhưng bà nội vẫn hết sức điềm tĩnh trả lời.Tao đang hỏi quỳnh hoa đấy.Dạ con xin lỗi.Chồng phút bốc đầu cãi nhau của tuấn anh.Con đã có những hành động thiếu suy nghĩ.Trần gia của ta xưa nay nổi tiếng là thuần phong mỹ tục.Dù là gia tộc để thế và giàu có.Nhưng không vì lý do đó mà con cháu được phép ăn chơi sa đọa.Con đường đường là gái đã có chồng.Loại bỏ nhà đi một thời gian không nói gì cả.Không liên lạc.Cũng không cần biết là có sự tồn tại của các nhà này không.Thật không thể nào chấp nhận.Ai biết ở bên ngoài.Con đã gây ra chuyện gì đây.Có bôi nhọ thanh danh của tuấn anh hay không.Đây không phải là quán trọ.Muốn đến thì đến muốn đi thì đi đâu.Bà nội lớn tiếng quát mắng.Khiến cho tất cả mọi người trong nhà đều sợ hãi.Nên có mặt ở đó là đắt chế cười thầm.Bởi về cô biết với tính cách nghiêm túc và hành đạo của bà nội anh.Thế chắc hẳn sẽ chuẩn bị có kịch hay để xem.Dạ rồi à.Con biết lỗi rồi.Gửi tha thứ cho con được không à.Quỳnh hoa chạy đến nắm lấy tay của bà nội khuôn mặt buồn bã đến tội nghiệp.Đã làm dâu nhà này.Có sai thì phải biết sửa.Quốc có quốc pháp.Ra thì có dã quỳ.Còn có đồng ý với ta không.Dạ đều gà con đồng ý.Lạy phật sao còn cũng chịu con sẽ theo.Chỉ mong là nỗi mất dần.Để còn đi ngủ sớm nữa.Không thì lại ảnh hưởng đến sức khỏe của nội đấy.Thôi được rồi.Nếu như con đã nói như vậy.Thế quê ở đây.Từ bây giờ cho đến sáng.Không được lên giờ.Cũng không được nằm xuống đất ngủ đâu.Bác quản gia và toàn thể người giúp việc nghe thấy thì đều rất thân lo lắng.Nhưng biết phận mình nhỏ bé không dám lên tiếng.Tuấn anh lúc này bực bội bước lại gần cấp dòng.Nổi à.Người đừng quá đáng như vậy.Biết là quỳnh hoa có lỗi.Nhưng mà đừng đến mức hành hạ thân xác như thế đâu.Con không phải là không biết những quy tắc này.Còn biết.Nhưng mà con cảm thấy quá vô lý.Và con.Tôi không để cho vợ con chịu được như thế đâu.Còn tự hỏi ý kiến nó có muốn không đã.Nhưng mà nó quên mất vợ con đang mang thai chất của nỗi sao.Dù là lý do gì cũng không thể nào nương tay.Có một lần.Thì sẽ có lần hai.Nếu như tài khoản dùm với những kẻ lầm của.Thế cái nhà này sớm muộn gì cũng trở thành cái trải thôi.Rồi à.Nó có cách sống của đội.Còn vợ con có cách sống của cô ấy.Không phải là cướp của ai giống hà nội được.Cũng đừng bắt chúng còn phải sống cuộc đời của đội.Mỗi thế hệ một quan điểm.Tại sao cứ phải quay trục cái đấy lại của nổi và người khác như thế.Nếu như con nhất mực muốn bảo vệ cho nó.Thì thu dọn đồ đạc rồi khỏi chuyển ra ngay lập tức.Lênin là như vậy thì hoảng hốt nói.Rồi à.Có chuyện gì từ từ.Được.Con sẽ đi.Anh bất ngờ cầm lấy tay của cô cáo mày.Cô bỗng nhiên ruột tai lại nhất quyết từ chối.Anh à.Nổi nói đúng đi.Em sẽ làm.Nỗi lòng của gạt nước mắt nước những tủi hờn xuống.Quỳ gối và một góc mạnh mẽ lên tiếng.Như thế này được chưa nổi.Tốt.Cứ như vậy đến sáng mai đúng tám:không thì vào phòng của ta.Ta vẫn còn có chuyện cần phải nói.Em.Thôi.Anh đi đến phòng đi.Anh sẽ không ở đây cùng với em.Không được đâu.Nếu nhà anh thương em thì cứ làm như lời em nói đi.Cô hát nền vợ anh có chút thơ.Tuấn anh hiểu gió.Trong lòng có sáng thức dậy gật đầu đáp lại.Được rồi.Nếu ngài muốn như vậy.Thì vậy đi.Có một câu nói rằng hôn nhân không dành cho những người yếu đuối nó đòi hỏi rất nhiều nỗ lực.Hôn nhân cũng không dành cho những ai thiếu kiên nhẫn.Những điều mới lạ trải qua trong hôn nhân.Cần phải có thời gian để phát triển và vun đắp.Và giây phút này có mới thực sự thấm nhận được điều đó.Một đứa con gái mười tám tuổi.Bước đi trên con đường màu hồng của tình yêu.Như vậy chắc là đủ rồi.Có cần tỉnh táo và cho mình biết.Mình đã thật sự bước vào cái ngưỡng cửa.Mà bất cứ người phụ nữ nào để mong muốn.Nhưng lại rất sợ hai.Và có hôn nhân của cô cũng không phải là một cuộc hôn nhân bình thường.Thế có phải hiểu rằng.Tất cả những thứ của sếp phải đối mặt.Đều không thể nào bình thường.Lấy chồng đại gia.Một cái mắt sáng bóng.Mà biết bao nhiêu cô gái khác đều khao khát.Bây giờ đến chính cô đã trải nghiệm nó rõ nét nhất.Hôn nhân đã cho cô rất nhiều ngọt ngào.Thì cũng sẽ mất cố gắng lấy rất nhiều rằng khó.Quỳnh hoa lấy tay lau đi giọt nước mắt đang chảy dài trên má.Nhìn căn nhà rộng lớn đã được một bóng đèn bao trùm đấy.Cô cảm thấy cột và lạnh lẽo tột độ.Trên đời này ngoài anh ra thì cũng chẳng có gì cả.Ngày đến mẹ ruột của cô.Còn đối xử với cô rất tàn nhẫn.Thì đòi hỏi gì ở người khác đi.Vậy thì tại sao lại không thể cố gắng.Quỳnh hoa tự động viên chính bản thân.Nhưng có một điều mà cô vẫn luôn thắc mắc nãy giờ.Đó là bà nội của anh lại nhanh chóng thay đổi đến như vậy.Mới ngày nào còn ôm cô trong tay.Nói những lời khiến cho cô cảm động.Bây giờ thì cứ giống như là người dưng.Dành cho cô sự khinh miệt đến tận cùng.Nước mắt lại trào ra trong vô thức.Vốn dĩ cô vẫn chưa đổi sâu sắc.Để hiểu được rằng.Trên đời này thứ gì nhất không thay đổi.Chính là sự thay đổi.Bởi vậy đừng nên tin tưởng và hi vọng đừng tựa vào bất cứ ai cả.Cái bóng của ta.Con sẽ bỏ ta lúc tối tăm.Vậy nên không ai là không thể rời bỏ bạn đâu.Đêm nay có lẽ là một đêm không ngủ với cô.Một đêm dài tràn chồng nước mắt và thường đau.Ở một căn phòng khác thì tuấn anh cũng không thể nào chợp mắt.Nghĩ đến quỳnh hoa một mình quỳ gối ở đó.Tìm ai như vậy idol một nghìn.Anh muốn chạy đến ôm cô vào lòng.Che chở cho cô.Nhưng anh hiểu nếu bây giờ anh làm như vậy thì bà nội sẽ càng không tha thứ cho cô.Và lại càng ghét bỏ cô hơn.Khắp căn nhà này chỗ nào mà không có camera nhưng anh cũng không thể nào cứ nằm ở đây bất lực như thế.Anh chỉ muốn nói với cùng một câu anh nghĩ ít nhất là như vậy mới có thể dành một chút an ủi.Đến người mang yêu thế là anh lao ra khỏi phòng nhanh nhất chạy xuống lầu nhìn thấy.Hoa đang khóc tuấn anh ngồi xuống lấy tay lau đi những giọt nước mắt nói trong sự xót xa.Em đừng khóc nữa anh sẽ bù đắp lại những thiệt thòi của ngày hôm nay.Anh xin lỗi nhé nhìn thấy anh thì trong lòng chảo rừng rất nhiều cảm xúc liền nói.Em sẽ mạnh mẽ vì anh yên tâm nhé.Giờ anh quay lưng trở về phòng sau lưng anh là những giọt nước mắt và sau lưng cô cũng vậy.Những giọt nước mắt đầu tiên trong cuộc đời của anh sáng ngày mai xin mọi người vẫn.Thế cô đã tranh thủ đi vòng ra ngoài sân để chăm sóc vườn cây và tuổi hoa lương.Trên cơ thể mỏi đến mức khó khăn lắm mới có thể đứng dậy ngồi chờ được một chút thì có.Không để cho mình nằm xuống hay ngồi xuống rồi một phút cô phải cho bà nội nhận ra bản lĩnh của đức.Gái quê thì sẽ làm được tôi là rất mệt nhưng được ngắm nghĩa.Chăm sóc những đóa hoa đào khoe sắc cô cảm thấy bản thân phấn chấn hơn đổi chút cô đã về.Và rất nhiều bần cùng của cuộc sống điều đó đã từ luyện cho cô một tinh thần thép trong nhà mình.Sờ vào những cánh hồng nhung đỏ thắm rồi tự nói quỳnh hoa cố lên.Lúc này thành một vòng tay ấm áp ngày ôm lấy cô từ phía sau dịu dàng cấp.Em có mệt lắm không cũng có nhưng mà em chịu đi.Ngồi xuống đây đi anh xa chân cho tuấn anh đỡ cô ngồi ngày chiếc đầu trắng.Bên cạnh tường ra một chai dầu mang mùi thơm có các loại thảo mộc lấy từng chút so với chân của cô.Động tác của anh rất nhẹ nhàng khiến cho cô cảm thấy dễ chịu.Cô như nhìn anh rồi nói.Bây giờ thì em mới nhận ra.Tuấn anh của em đúng là người đàn ông tuyệt vời đi.Cậu với gia vỹ.Thì anh vẫn là đẹp trai hơn đúng không.Anh cười cười rồi hỏi lại cô.Không.Nhưng mà đó là trong mắt người khác.Còn đối với em tiếng anh là nhất đi.Anh nhẹ hôn lên trán của cô rồi thì thầm.Anh yêu em.Em cũng yêu anh.Cuối cùng em cũng chịu nói cho cậu đó.Em còn muốn nói rất nhiều lần đây.Đã nhiều quá bây giờ vào trong ăn sáng nhé.Anh chuẩn bị cả rồi đấy.Anh nấu cho em á.Mà sao không để nhà bếp làm thế.Anh muốn tự tay chăm sóc cho em.Anh tự nguyện đấy.Một tô súp nóng hổi và một ly sữa bắp thơm phức được đưa đến trước mặt của cô quỳnh.Thích thú kêu lên.Ôi.Đẹp thật đấy.Đủ màu sắc.Màu vàng của trứng màu trắng của thịt.Màu đỏ của cô nữa.Tiệm hùng của rau củ.Anh kiếm đâu ra hay vậy.Em ăn đi.Xem nó có hợp khẩu vị không.Mà sao anh biết là em thích ăn súp thế.Thực ra thì anh không biết đâu.Chỉ muốn là một món nóng.Bởi vì đêm qua em chịu lạnh rồi.Anh sửa lại anh sẽ ốm đi.Anh ăn cùng với em nhé.Tất nhiên rồi.Nhưng mà anh vốn dĩ chẳng hiểu gì với em cả.Không biết là em thích ăn gì.Thích hoa gì.Hay là màu gì.Hoạt em có đặc biệt dị ứng cái gì không.Hôm nào có thể nói cho anh biết được không.Anh không cần phải hiểu quá nhiều đâu.Những thứ đó chỉ là những điều nhỏ nhặt thôi.Em cũng không để tâm đâu.Không được.Là vì em không biết một điều rằng đa số các cặp đôi chia tay nhau không phải với những lớn lao.Mà toàn là vì những thứ nhỏ nhặt trong cuộc sống đi.Mỗi một lần anh không hiểu em như thế.Thì sẽ tích tụ chồng mà em sợ thất vọng.Cho nên.Anh rất quan tâm đến tiểu tí.Nếu như mà rảnh thì ghi ra sổ tay đưa cho anh nhé.Trời ạ.Có phải là trần tuấn anh không vậy.Anh là ai thì cũng không quên việc anh là chồng của em đâu.Vậy không phải là anh cũng cần ghi ra cho em nhớ những sở thích của anh à.Không cần đâu.Chỉ cần một người nhớ là đủ rồi.Anh không nhớ.Anh muốn em được ngủ ngon đi.Câu chuyện đang diễn ra đều vui vẻ thì tiếng bắc quản già vàng lên khiến cho không khí có chút gừng.Cậu chủ.Cô chủ.Bà nội cho gọi hai người à.Được rồi.Tuấn anh trả lời rồi nhìn cô.Trên khuôn mặt của quỳnh hoa thoáng có chút bình thần ở nhà ôm lấy cô trấn an.Em đừng lo quá.Trong hà nội hết giận rồi đấy.Em không biết.Nhìn mà sao cứ có linh cảm không tốt đi.Em cảm thấy rất hồi hộp.Giờ em suy nghĩ quá nhiều thôi.Nộp của anh thấy nóng tính khó chiều.Nghiêm khắc để.Nhưng rất tốt bụng và hiểu chuyện.Chắc là đội gọi chúng ta vào để làm lành đi.Đi theo anh.Dạ.Có đắp là ăn nhẹ nhàng thế nhưng trong lòng vẫn mang một tâm trạng không yên vào đến phòng thờ.Người cũng lấy pháp đồng than nổi.Con trả nổi.Hai đứa ngồi xuống đi.Bà nội chỉ vào chiếc ghế dài bên cạnh.Quỳnh hoa cuối cùng cũng quỳ cả một đêm.Coi như là biết sửa sai.Cách xem đời này ai cũng ít nhiều không tránh khỏi lỗi lầm.Tao chỉ hi vọng là từ nay về sau.Còn biết lấy lần này để làm gương.Không được tái phạm nữa.Giả vờ con hiểu rồi.Con cảm ơn nội đã tha thứ.Còn tuấn anh.Hôm qua có biết kiềm chế cơn nóng giận.Tao coi như đây là một sự tiến bộ của cháu.Rất đáng khen.Hôm nay nghe nói cháu sẽ có ngày đầu tiên bấm máy cho bộ phim mới.Nội chúc cháu thành công nhé.Dạ con cảm ơn rồi à.Anh nói xong thì cười mãn nguyện.Dù sao thì hôm nay anh cũng đi quay từ sáng đến tối.Xong thì còn phải về giải quyết công việc ở công ty.Rất bận rộn.Nghe bà nội nói nhiều về thế anh đã yên tâm về quỳnh hoa.Còn cô.Sau khi nghe câu chúc của bà nội thì bất ngờ quay sang hỏi anh.Hôm nay sao anh.Lịch quay có thay đổi.Nền chính là hôm nay đấy.Sao anh không nói với em.Sáng giờ còn.Không sao đâu.Bây giờ anh mới chuẩn bị phải đi mà.Em vô tâm quá.Anh đi sớm đi.Vội vàng sẽ mệt đi.Em ở nhà ngoan đi.Con chào nội.Tuấn anh nói xong thì bước ra ngoài cô cũng theo phản xạ đứng lên đi theo anh.Với cô còn một số điều muốn nói cùng anh.Như ngay tức khắc đã bị lệch trắng ngàn giờ nói.Có đứng lại đấy.Bà nội còn chưa nói xong với cô đầu.Dựa vào cái gì mà cảm tối thế.Dựa vào cái này này.Lên đi vứt thử đó giờ trước mắt của cô rồi cười khổ.Có nhìn thấy thì vẫn chưa hiểu được ý của ta muốn gì.Những tấm ảnh cô và anh ở trong rừng.Và cả khi leo núi.Được vất vả rồi trên mặt sàn.Lên nhìn cô lên giọng ra về thách thức.Sao thế.Nói gì đi chứ.Có muốn tôi nói gì đây.Tôi không hiểu ý cô.Đến bây giờ vẫn còn giả vờ được à.Phải công nhận một điều rằng.Cô diễn rất giàu đấy.Nhưng mà tiếc là có thể qua mất ai.Chứ không thể nào qua mắt được tôi đâu.Qua theo dõi tôi.Câu hỏi điều đó để làm gì.Chuẩn bị tinh thần.Nói chuyện với bà nội được rồi đấy.Quỳnh hoa biết rõ ý định của lênin.Giờ có biết được điều của tao đang muốn.Lúc này có thực sự hoảng loạn.Không biết là mình nên làm gì cho đúng đây.Nhưng không thể nào để cô ta thấy được mình đang mất bình tĩnh.Tôi vẫn cố gắng đáp lại một cách thật cứng rắn.Chuyện của tôi.Tôi sẽ tự giải quyết.Vậy còn không mau vào trong.Nói với bà nội.Chuyển tất thành là giả đi.Chuyện yêu đương.Cũng là trả nốt.Chỉ vì tiền.Một con gián làm cái trò cười hành hạ này.Cô sao.Cứng hỏng mà.Phản ứng tiếp đi.Tôi đang muốn xem nó có bản lãnh được bao nhiêu đây.Hay là của tỉnh nói của có thai.Có thai.Vẫn bất chớp để chơi trò leo núi tiêu khiển và anh ấy.Cổ tích chiến lắm.Cơ sở tối đến mức đó sao.Phải dùng đến thủ đoạn để đạt được mục đích.Cô bảo tôi là hạng người giả dối.Giày giống như tôi.Vẫn có thể cạnh tranh được google sao.Tính ra nhờ nói chuyện với cô mà tôi nhận ra.Được tăng thêm rất nhiều phần giá trị đấy.Quỳnh hoa nhìn cô ta nói xong thì cười khởi.Khuôn mặt sắc sảo.Tỏ ra lạnh nhạt.Nhưng ai biết được tâm tư của cô đang chào rừng những còn sống.Bước vào trong quần áo tránh cái nhìn của bà nội.Thực hiện từ ấm áp nhân hậu đã không còn.Thay vào đó là sự do xét khó chịu.Rồi à.Còn.Của nói đi.Nói tất cả.Thực ra còn không lấy những lời này để biện hộ cho con đâu.Từ lúc đầu.Có thể là do con cùng với tuấn ảnh hợp tác bài trò để được gặp nó.Còn cần tiền.Anh ấy thì cần người.Nhưng mà cho đến hiện tại tình cảm của con dành cho anh và nó.Hoàn toàn là thật.Tuấn hàng đã mang đến cho con sự yêu thương.Hà nội thì mang đến cho con.Cái gọi là gia đình.Những thứ này.Còn nếu không có.Còn đều rất thiếu.Thực sự.Rất thiếu thốn.Còn về chuyện cái thai.Còn không nghĩ là sẽ nói dối mãi được.Chỉ là còn chưa dám cần đảm để nó ra thôi.Những lời cô nói rất hay.Nhưng mà tôi không phân biệt được.Lời nào là thật.Và lời nào là giả dối.Thầy tất cả.Đều chỉ là giả dối thôi.Nếu như tôi là một người bình thường trong xã hội này.Tôi có thể là tôi trả tiền đấy.Nhưng mà về trần gian lần ơi ai cũng muốn được một lần bước chân vào.Vào rồi.Thế mới không muốn bước ra.Hình nền lấy gì để chúng mình.Collagen tin hay về tình đây.Cuộc vội vã chạy đến gần nhìn bà nội rồi thất thành nói.Nói tin con lần này đi.Hãy cho còn thời gian để còn chứng minh điều đó.Chứng minh.Cô là thứ con gái vô trẻ hay sao cô gái.Có làm xáo trộn trần ra như vậy chưa đủ sao.Lễ này bước đến khuôn mặt vô cùng giận dữ để câu ra khỏi bà nội mở to mắt nhìn cô giáo.Muốn ăn tươi nuốt sống.Tiếp tục tạo giọng nói.Thư con gái như cô đúng là buồn đen của xã hội bôi nhọ nhân phẩm có tất.Phụ nữ chúng tôi.Giờ này một con còn cố gắng ở đây níu kéo tình cảm của bà nội á.Đúng là đổ mặt dài tôi đang nói chuyện với bà nội có lấy tư cách gì để xen vào như thế.Không cần phải có tư cách là bởi vì tôi quá bức xúc với tôi không thể nào.Hiện tượng bệnh thiếu của cô là con người mà tôi tôn kính của cút ngay đi.Lên đi đưa tay chỉ ra phía cửa rồi hecta quỳnh hoa vẫn không chấp nhận nhượng bướng bỉnh.Tôi không đi đấy cút ngay.Đây là nhà của tôi tại sao phải cô đơn nhớ ở đây.Vẫn còn mạnh miệng tất nhiên bởi với tôi là vợ của tuấn anh.Tôi mới là cháu dâu của bà và bà nội đã từng nói không ai có quyền đuổi tôi ra khỏi cái nhà này cả.Có hiểu chưa quỳnh hoa không nhìn được nữa nếu như cô cúi đầu tức là đã nhận.Cũng không thể nào để cho lệ đề dễ dàng đạt được mưu đồ của mình như thế.Nói xem kìa lại đi nhóm nhớ bên cạnh bà nội lúc này bà nội lên tiếng.Thôi được rồi tao không muốn nghe hai đứa cãi nhau quỳnh hoa.Người ta đã từng nói với cô như vậy nhưng mà qua chuyện lần này tao cũng không thể nào xem như không có gì xảy ra.Trong lòng của ta thì đều bị tráo dầu của cô đã mất cô không nhất thiết phải đi.Nhưng mà từ nay phải làm việc như những người giúp việc ở đây đặc biệt là ra ngân hàng hạn chế.Và những chuyện này không được để trấn thành biết để cho nó tập trung hoàn thành.Có hiểu chưa bà nội à còn.Nếu như có cảm thấy thiệt thòi hay là thắc mắc thì có thể tự quyết định tương lai của chính mình đây.Những hình ảnh của triệu tình thân mến như vậy là anh xa vừa mang đến cho quý vị và các bạn.Tập bốn của bộ truyện này và quả thực là với tình huống vừa rồi xảy ra khi mà.Quyết định giảng là vấn đề cho quỳnh hoa ở lại trong ngôi nhà này thích nhưng mà cô phải trở thành.Cá nhân hầu hạ cho lên đi từ nhà đến đây thì sang cảm thấy khá bức xúc với quyết định này cảm thấy rất là.Quỳnh hoa rất là đánh thường ở tuy nhiên có một chi tiết khiến cho ta cảm thấy hơi nghi ngờ đó là.Vị trí m quỳnh hoa quay trở về thì thái độ của bà nội quay ngoắt một trăm tám mươi độ đến sao không hiểu.Đằng sau hành động này còn có ẩn ý thì khác hay không vậy bà nội không phải là một người đơn giản.Đó là suy nghĩ cảm nhận cá nhân của anh ta thôi vậy còn quý vị và các bạn tin như thế nào mọi người hãy bình luận bên dưới nhé.Vẫn như thường lệ sau khi lắng hải phòng thì mọi người đừng quên nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh ủng hộ anh sang cũng như ekip của.Cảm ơn mọi người rất nhiều còn bây giờ anh xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại tất cả quý vị và các bạn ở tập truyện tiếp theo. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com