Truyện Cực Hay Tác Giả Pv Anh Thư - Phần 3 - Truyện Mc Anh Sa

truyện cực hay tác giả pv anh thư - phần 3 - truyện mc anh sa

Xin chào tất cả những khán giả của chuyện tình anh sẽ rất vui được gặp lại tất cả quý vị và các bạn vào ngày hôm nay thì anh sẽ gửi đến trường.Tập ba của bộ truyện đánh ghen.Quý vị thân mến.Tình yêu ngọt ngào của chiều cô sinh viên trường đại học phòng cháy chữa cháy.Vân.Người đàn ông xuất tinh.Chồng tới xã hội đen hạnh phúc của họ chưa được bao lâu thì bỗng trước cửa nhà một tin sét đánh bình.Có phải đứng giữa sự lựa chọn.Gia đình.Sự nghiệp hay tình yêu.Còn lâm dù là một người có vị trí trong thế giới ngầm những đứng trước người phụ nữ của.Anh sẽ làm gì để có được hạnh phúc.Và biến cố đó là gì bây giờ xin mời tất cả quý vị và các bạn đến với nội dung chi tiết tập ba của bộ truyện đánh.Tác giả phạm vũ anh thư của giọng đọc của ánh sáng.Anh không nói gì cúp máy.Anh ta rất tốt với anh.Vợ anh ta cũng coi anh như em trai rồi.Mấy năm nay.Đều là vợ chồng anh ta chăm sóc anh.Chỉ có điều anh thực sự không muốn dính líu đến ma túy mại dâm.Anh ấy.Nằm đọc.Nhưng chẳng hiểu sao không đọc.Cô đi học.Tự dưng.Anh thấy trống trải vô cùng.Dường như chẳng làm được việc gì.Cả ngày.Chị nhớ đến khuôn.Dáng vẻ của cô.Anh chợt nhận ra mình đang dần bị phụ thuộc ở cô .hai giờ chiều.Đang nằm thì có một người phụ nữ xinh.Khoảng ba mươi tuổi bước vào.Anh nhìn giấc mơ.Là chị dâu.Chị chạy nhanh đi.Đôi mắt ngân ngấn nước.Chú chào rồi.Sao bị tiến thầy không nói với chị.Nếu không phải anh thái nói thì chắc là chú định dấu chị ạ.Anh thở dài nhìn chị rồi nói.Có chết được đâu mà chị lo.Em bị thế này nhiều rồi.Chửi vui cái mồm đi.Nhìn kìa.Cánh tay này bao lâu mới khỏi.Mất bao nhiêu là máu từ trước.Sao không để cho bọn đàn em làm mà cứ tự đi làm về.Cả ngày làm người khác lo lắng.Mở chú nhanh khỏi ra viện đi.Nghe nói anh thái đang nhiều việc lắm.Thôi.Em cứ nằm viện lâu lâu tí.Giao.Lại phải đi làm mệt.Chú thông minh.Beat rap love.Bọn công an.Cũng không xoay được.Nên anh ấy mới tin tưởng chứ .Anh ấy bảo nhiều khi chú lười.Những lúc cần.Vẫn thật sự bên cạnh.Anh chị cũng chăm sóc chú hơn ba năm nay.Gần bốn năm rồi.Dù sao cũng coi chúng em ruột.Giờ chú không giúp anh ấy thì cũng chẳng có ai.Mở hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi rồi cũng kiếm người yêu đi cho anh chị nhờ chứ.Có lớn mà không có khôn gì cả.Chị cũng chẳng biết mấy chuyện của các cụ.Nhưng dù sao chị cũng mong.Mấy anh em bình yên là được rồi.Em biết rồi chị nói nhiều kinh đấy.Nói nhiều là vì ai.Chẳng phải vì tốt cho chú chứ sao.Chú có biết tự chăm sóc cho mình không.Rồi rồi rồi em biết chị lo cho em rồi.Anh nói rồi đưa tay kéo tay chị dâu.Anh biết chị dâu lúc nào cũng lo cho anh.Nhưng thực sự anh không muốn nghe chị nói.Bởi chị ấy nói rất nhiều dạng dò đủ đi.Anh quay lại.Bảo.Chị ơi chị về đi.Em buồn ngủ quá.Để biết ngay.Lúc nào cũng đổi chị thôi.Chắc đang tức vì nói nhiều à.Thôi được rồi.Ở lại nhớ chăm sóc sức khỏe nhé.Ăn uống vào.Nghe nói anh tìm được người chăm sóc rồi chị cũng yên tâm.Đừng có mà tự hành hạ bản thân nhớ phải ăn uống đầy đủ đấy.Thiếu tiền thì bảo chị.Chị cho em tiền.Ừ.Đừng nói với anh là đủ.Mấy lần cho chú bị anh phát hiện rồi lại chửi chị.Đúng là chị dâu tốt với em nhất đi.Thôi đừng có nịnh bợ.Suốt ngày đuổi tôi đi.Giờ nói đến tiền cái là sáng mất.Ở nhà thì vui vẻ.Ra đường cứ vác cái bộ mặt lạnh lùng thấy ma nào mà nó thèm ấy.Thôi.Em không thèm gái đâu ở nhà chị còn cho tiền chứ.Chị dâu cười cười đưa cho tập tiền rồi đi.Anh nhìn thấy.Đúng là mấy năm nay.Không có chị chăm sóc anh cũng chẳng biết mình thế nào.Có thể đối với xã hội.Thì gia đình chị là độc ác.Nhưng đối với anh lại vô cùng tốt.Chính anh đối với xã hội.Cũng chỉ là cặn bã nói gì đến người khác.Anh thở dài.Anh lại nhớ đến bố anh.Giá như bố mẹ anh còn sống.Có lẽ giờ anh đã là một người công an.Anh cũng có thể nhưng.Có thể đường đường chính chính nắm tay cô.Giá như anh có thể cố gắng hơn.Giá như anh biết kiềm chế một chút bản thân.Có thể giờ này anh đã tự hào về mà thăm bố.Mấy năm rồi.Anh chẳng dám về.Mặc dù.Thái cũng muốn anh thăm bố.Nhưng anh luôn từ chối.Anh sợ đối diện với bố anh.Với người đã khuất mà anh tôn trọng nhất.Nếu bố anh còn sống.Liệu bố anh có từ mặt anh hay không.Anh nằm xuống ngủ một giấc dài cho đến lúc có đi học về.sáu tối sau khi tan học.Cô bắt taxi.Đến thẳng bệnh viện.Đang đi thì cô nhận được điện thoại của hoàng.Em đang ở đâu vậy.Anh đến nhà nhưng mà không thấy em.Em có việc không tiện nói có chuyện gì không.Anh muốn hỏi một chút về lâm.Em có thể cho anh biết không.Anh muốn biết gì.Em có biết ông chủ của lâm không.Điện thoại đó.À em mới gặp qua một lần sao thế anh.Lúc gặp em.Ông ta có nhầm tưởng em là công an không.Có một chút.Nhưng em giải thích rồi.Sao vậy.Không sao.Anh muốn nói với em như thế này.Ông ta rất độc ác.Em cẩn thận nhé.Tránh xa lần một.Vâng em biết.Nỗi lòng của cát bụi mấy.Hoàng có chút hụt hẫng.Anh biết cô đang ở cạnh nè.Nhưng giờ phút này.Anh lại không biết ngăn cản cô thế nào.Anh sợ rằng càng nói lại càng khiến cô ấn tượng xấu về anh.Vốn dĩ anh thật lòng chỉ muốn tốt cho cô.Anh biết thế nào là nguy hiểm cận kề.Nhưng đến giờ.Anh chị đang biết tặc lưỡi cho qua.Có lẽ anh cũng không thể thay đổi được số phận của cô.Cũng như của chính bản thân mình.Hoàng hiểu rõ của đang đối mặt với điều gì.Anh lại nhớ đến lâm.Anh hiểu rõ em.Năm anh mười sáu tuổi làm lúc đấy mười tám tuổi.Chính cuộc đời đã đưa lâm đi đến ngày hôm nay.Giờ coburg.Là cực kỳ nguy hiểm.Thành vĩnh viễn không thay đổi được một điều rằng là là cánh tay đắc lực của ông ta.Anh hiểu lầm.Rất.Chỉ có điều ở đây.Anh và nó.Ở hai chiến tuyến khác nhau.Anh hiểu rõ bản thân mình.Sẽ chẳng thể quay lại.Tuổi mười sáu.Anh nhớ rõ câu nói của bố anh khi nói về lâm.Thật tiếc cho thằng bé.Giá như bố nó còn sống.Có lẽ không đến nỗi nào.Theo nó bao nhiêu năm.Từ khi còn nhỏ đến bây giờ.Vốn định mang nó về nó.Mà cuối cùng.Nó lại đi thật lão.Tao còn tưởng rằng ít nhất giữa không làm công an nó cũng có thể làm việc gì đó đường hoàng.Nó càng thông minh.Tả lại càng lo sợ.Câu nói đó của ông nói với rất nhiều người.Đến nỗi giờ chỉ cần nhắc về lâm.Anh cũng đoán được ông nói gì.Anh nhìn qua cánh cửa.Có lẽ số phận mỗi người cũng như những hạt sương ngoài kia.Đi đâu về đâu.Điều chẳng tự mình biết.Trường ngồi trên xe.Tắt máy thời sự.Có nhìn ra ngoài cửa.Lòng mông lung vô cùng.Cô tự bi.Mình đang đi sai con đường đã chọn.Được khi có cần thẩm mỹ.Thực sự.Làm không phải xã hội đen.Nhưng rồi sự thật khắc nghiệt vẫn khiến cô tự hiểu ra.Sự thật.Vẫn là sự thật.Dù muốn nghị khác.Cũng chẳng có chút hy vọng nào.Cô đến căn tin.Mua hai suất cơm greenfarm.Lúc này lâm vẫn ngủ say.Cô đặt suất cơm của anh xuống.Bón phân của mình ngồi ở ghế ăn.Bóng dáng của lúc này thật cô đơn.Lâm chấn tỉnh dậy.Nhìn có ăn cơm một mình.Lồng giấy lên một nỗi niềm thương cảm khó tả.Anh sẽ cử động.Định ngồi dậy.Có nghe tiếng động lên đứng dậy chạy đến được.Anh dịu dàng nói.Em ăn đi tôi tự ngồi được.Anh đã đỡ hơn chưa.Ăn xong rồi để tôi lấy cơm cho anh nhé.Anh mỉm cười gật đầu.Ăn uống xong anh uống thuốc giảm đau.Rồi ngập ngừng nói.Tôi.Tôi muốn đi tắm.Lúc này thì cô bối rối.Thế thì anh tắm đi nói với tôi làm gì.Nhưng mà tay tôi đau tôi không tự tắm được.Anh.Giúp tôi đi mà rồi sao sau này em cũng trở thành người yêu của tôi.Ngại ngùng gì chứ.Ảnh đúng là vô liêm sỉ.Tôi đỡ anh vào anh tự tắm đi.Nhưng mà tay tôi đau phải có người kỳ cọ chứ.Nhưng tôi.Nếu em ngại thì đồng ý làm người yêu tôi.Người yêu tắm cho nhau thì cần gì phải ngại.Cô nhìn anh lòng chợt thấy vui.Có nhận ra rằng.Bản thân mình hình như càng lúc càng thích anh.Càng lúc càng không thể nào kiềm chế được lúc bên anh.Cô là cô gái chung thủy nhưng lại dễ quên.Nhưng cũng dễ yêu.Trong lúc yêu thì cực kì chung tình.Nhưng sau khi chia tay lại nhanh chóng quên.Vật vờ.Qua lại cảm thấy bản thân rất rung động trước.Cô không kiềm chế độ.Bột miệng nói.Anh thật lòng chứ.Nếu thật lòng thì tôi.Em đồng ý chứ gì.Cô trần thấy bản thân có chút dễ dãi nhiều lúc này cô lại có cảm giác mình không từ chối được mơ lực của anh.Đàn ông im lặng.Anh huy.Anh hiểu là cô đã đồng ý.Anh nói tiếp.Không sao đừng căng thẳng như thế em cứ cố mở lòng với tôi là được rồi.Nếu em yêu.Ở bên tôi.Còn không em cứ đi thoải mái.Cuộc vượt thấy có chút buồn rồi nói.Tôi có tình cảm với anh.Nhưng tôi sợ.Thật sự tôi rất mông lung.Em đừng nghĩ nhiều quá.Chỉ cần giây phút này em cảm thấy ở bên tôi vui vẻ là được rồi.Nếu mai em không yêu tôi.Em vẫn có thể ra đi cơ mà.Cô nhìn anh.Thôi được rồi để tôi đưa anh đi tắm.Anh tuy cười giống con ngoãn đi theo cô.Vào đến nhà tắm.Cô bắt đầu cởi từng nút áo trên cơ thể của anh.Mùi hương trên cơ thể anh phải ra cực kỳ nam tính.Thân hình vạm vỡ bắt đầu lộ ra.Của nhóm.Kéo quần anh xuống.Khuôn mặt vô cùng căng thẳng.Anh đứng đó nhìn cô.Không tìm được.Chợt nở một nụ cười rạng rỡ nói.Này.Em nhắm mắt thì làm sao mà tắm cho anh được.Để anh quay lại đằng sau được không.Cô gái đồ chẳng hiểu sao ở bên anh cô lại ngoan ngoãn đến lạ kỳ.Anh xoay người lại của mở mắt bảo anh giơ tay lên rồi đứng dội nước cho anh.Kỳ có lương rồi nói.Anh còn một tay không bị thương anh dùng nó.Để làm sạch.Chỗ ấy đi.Anh bật cười thành tiếng rồi nói.Làm sạch.Để tí làm gì.Nay.Làm ơn tự trọng tí đi nhé.Lúc này có nhìn kỹ cơ thể khỏa thân phía sau.Trượt có chút rạo rực trong cơ thể.Cô đang làm sao thế này.Cô tự nhắc bản thân giữ gìn một tí.Nhưng vẫn chẳng thể nào mà không kích thích.Phụ lục tám của cảm thấy bản thân chẳng thể nào bình tĩnh được.Có muốn tự tát mình.Tại sao con lại có thể đi tắm cho một người đàn ông mà có mới quen một tháng thôi chứ.Tắm xong của lễ khăn bảo anh giơ tay.Cuộc phía sau lưng có đằng trước rồi cuộn lại.Lúc này có ở sát cạnh anh.Chỉ cần tuyển thêm một chút là thành tư thế ôm.Ảnh hưởng rất ghét.Có đổi lại thấy mình càng lúc càng không thì chết.Anh xoay người lại lúc này thì hai người càng gần nhau.Anh cúi đầu.Bắt đầu hôn lên môi cô.Lúc này cô cũng im lặng hưởng ứng.Anh tách môi cô đưa lưỡi vào sâu bên trong.Vị ngọt thơm của đầu lưỡi cô càng khiến anh kích thích.Anh hôn cô mãnh liệt.Cô bỗng không kìm nổi nữa.Ôm chặt anh dở hôn đáp trả.Cả hai như đắm say quên cả đất trời.Đột nhiên anh dừng lại.Có mở to mắt hỏi.Sao thế.Hỏi xong cô chợt thấy lòng tự trọng của mình đã vứt vào bồn cầu rồi.Cuộc cấu một cái thật đau vào tai cho tỉnh táo lại.Anh cười nói.Tay em chạm vào tay anh nên hơi đói.Cô mến chặt môi.Lúc này cả hai đều ngầm hiểu.Họ đã chính thức trở thành người yêu của nhau.Có gì anh lên giờ rồi bắt đầu đi tắm.Ngày hôm nay có cảm thấy tâm trạng buồn vui lẫn lộn.Hơi nước chẳng thể làm trước cố tỉnh táo hơn chút nào cả.Càng lúc càng mồm lùn.Cô không biết bản thân mình giờ đang ở chỗ nào.Thực hiện ước mơ được đến đâu.Anh có ảnh hưởng gì đến cô không.Những giây phút này lại không muốn quay lại.Chẳng phải cô cũng như bao nhiêu cô gái khác.Cũng thích một người đẹp trai tốt bụng.Đôi khi lạnh lùng khi đáng yêu như anh sao.Chẳng phải.Cô cũng như bao nhiêu cô gái khác.Cũng thích một người đàn ông đẹp trai tốt.Đôi khi lạnh lùng.Khi cũng đáng yêu như anh sao.Cô sợ gì.Khoảnh khắc ngọt ngào này tan biến vào hư vô.Cô cũng sợ gì.Giấc mơ công an của cô tan vỡ giữa trường.Những rồi có tặc lưỡi mặc kệ hết mọi thứ.Nghĩ nhiều chỉ thêm đau đầu.Tắm rửa xong có ra ngoài.Bác sĩ thay băng cho anh xong.Vết thương cũng đỡ hơn rất nhiều.Cô ngồi xuống cạnh giường bệnh.Anh kéo tay cô nắm chặt.App vào má của anh.Anh giờ cũng như cô mông lung về tương lai.Nhưng anh lại không kìm chế được trái tim của mẹ.Anh nói giọng quá đỗi dịu dàng.Em có điều gì muốn nói với anh không.Cô ngập ngừng trả lời.Em.Cũng không biết nữa.Em đừng căng.Cứ bình tĩnh đi.Mọi chuyện cứ nghe theo mách bảo của trái tim đi.Cuộc đời dịu dàng.Có lẽ nên thế.Cô và anh nói chuyện đến tận đêm khuya.Để anh ngủ say rồi cô mới đi ngủ.Những ngày sau đó.Anh và cô bước dần sự ngượng ngùng.Càng bên cạnh anh.Quay lại càng thấy anh đáng yêu vô cùng.Anh thực sự là chàng trai ấm áp.Chứ không lạnh lùng như phải bên ngoài.Nhiều khi.Anh rất là.Những cô lại thấy vui vẻ mỗi lúc như thế.Có cảm giác gì đó cực kì bá đạo xuất phát từ con người của anh.Quen dần với việc tắm rửa đưa anh đi vệ sinh mà chẳng còn ngại ngùng.Từ lúc anh nằm viện.Chị dâu và thái cũng vào thăm nhiều lần.Nhưng tuyệt nhiên.Toàn bao giờ cổ đại đi học.Anh nghĩ vậy cũng tốt nếu không chị dâu anh đã bắt đầu thân thiết rồi lại coi cô như em gái chị.Cô và anh cứ yêu nhau như thế cho đến gần một tháng sau anh giờ về.Tình cảm mỗi lúc càng sâu đậm.Cái dường như càng ngày càng hiểu về nhau hơn.Ban đầu cả hai còn ngượng ngùng.Đến ngày thứ ba.Thì đã quen.Tình cảm ban đầu cũng đẹp như tuổi đôi mươi của cô ngọt ngào vô cùng.Cả hai trao cho nhau những nụ hôn những cái ôm những câu yêu thương không ngờ.Hoàng cũng lâu lắm rồi không gọi cho cô.Thi thoảng bố mẹ hỏi thăm cô đều nói dối là ở nhà.Nhiều khi có cảm thấy bản thân như đang lầm đường lạc lối.Nhưng rồi ở cạnh anh lý chế lại về số không.Cô không thể ngừng lại việc mỗi ngày yêu anh hơn.Ngành gia vị.Cô cũng về nhà.Buổi tối có nghỉ ngơi một chút.Anh khỏi hẳn nên cô cũng yên tâm.Với lại chị dâu đã đón anh về nhà.Để chị ấy chăm sóc.Nên cô nghĩ mình về nhà là hợp lý nhất.Mấy ngày sau anh ra đi.Cả hai chỉ liên lạc với nhau qua điện thoại.Có nhớ anh đến phát điên.một tháng yêu nhau ở cạnh nhau mà giờ phải xa nhau.Làm cứ tưởng như không chịu nổi.Nhưng rồi cô cũng quen dần với điều đó.Cô dặn lòng.Phải quen dần với sự cô đơn.Khi bên anh.Một tuần sau khi ra viện anh xin chị dâu về nhà.Thực sự anh nhớ cô đến phát điên.Chị dâu ban đầu cũng không đồng ý.Nhưng rồi cuối cùng thấy ảnh kiên quyết nên phải gật đầu.Anh tự lái xe về.Nhưng không về nhà thằng mà chạy qua nhà cô đón cô.Khỏi phải nói là cô vui như thế nào.Một tuần xa nhau mà cuộc ngỡ như cả ngàn năm.Anh đón cô đến một nhà hàng ăn uống xong anh chở thằng có về nhà mình.Hơn một tuần anh cũng chưa được gặp cô.Anh nhớ cô cồn cào.Tránh mãi mới được chị dâu.Tuy trong lòng có chút áy náy nhưng giờ.Anh chỉ biết.Anh không chịu nổi nếu hôm nay không gặp cô.Anh trật tự cưới chính mình.Đúng là tình yêu làm cho anh mệt đầu.Lý trí.Vào đến phòng.Ảnh điên cuồng hôn cô.Cô cũng say đắm hôn anh.Rồi bỗng nhiên nhớ đến dãi cả hai lao vào nhau.Anh nhớ cô.Nhớ mùi hương này vô cơ.Ảnh bé của thẳng vào rừng.Hơi thở hổn hển của cô càng làm anh kích.Anh kéo cột sắt lại như.Cởi từng nút áo ngồi vẫn ở trên môi cô.Tay anh bắt đầu lần mò xuống dưới.Anh gọi người xuống.Hôn cô.Anh cởi phăng chiếc váy của đàn bà.Bàn tay tham lam lại bắt đầu thám hiểm trên cơ thể của cô.Cô ôm chặt anh hưởng thụ khoái cảm.Xong việc anh sẽ ôm cô vào lòng.Cả hai cứ trở chuyện như vậy cả đêm.Bao nhiêu nhớ cứ tan biến trong đêm.Anh và cô như quên hết mọi nỗi lo trong lòng.Gần một tháng tối nào cô cũng đến ngủ cùng anh.Cô dần như quen hơi của anh.Còn anh.Càng ngày càng quá đỗi dịu dàng với cô.Cô và anh cứ tiếp tục như vậy cũng được gần ba tháng yêu nhau tình yêu càng ngày càng ngọt ngào.Anh thi thoảng cũng mất tích vài ngày.Nhưng rồi sau đó lại đền bù cho cô tất cả những thiệt thòi cũng phải chịu.Có lẽ cuộc cũng như bao nhiêu cô gái khác.Tình yêu làm cho cô chìm đắm trong cảm giác đều.Mở cô chẳng còn lý trí được nữa.ba tháng yêu nhau.Giận hờn cũng có nhưng rồi tất cả vẫn ngọt như viên socola bọn dự.Say đắm nào lòng.Ba tháng có tưởng chừng như thế giới tình yêu màu hồng.Chỉ dành cho cô.ba tháng yêu nhau.Anh và cô như hai kẻ điên.Chẳng còn nghĩ đến những thứ lo lắng ban đầu của.Ngày hôm nay cô lại thức dậy bên cạnh anh.Có nhìn ra ngoài cửa.Trời âm u hơn mọi ngày.Nhưng lòng cô vẫn rực rỡ như một đóa hướng dương.Tình yêu là thế biến kể lý chế như anh.Trở nên ngu dại.Và biến kẻ ngu sợ như cô.Thành ngô dại khờ.Cô nghĩ lại đến những ngày ban đầu ngượng ngùng.Nhanh.Đã hơn ba tháng.Cô vẫn còn ngỡ mình đang mơ.Mọi thứ đến nhanh bây giờ.Có mới có thể nằm mà nghĩ lại mọi thứ.Cuộc khổ cười.Còn lại những ngày qua.Cô là kẻ hạnh phúc nhất thế gian.Anh nằm cạnh hôn lên mái tóc cô.Đến anh còn chẳng nghĩ đi.Anh và cô cả ngày hôm nay.Anh tôi tôi sẽ nói.Dậy đi em anh còn đưa em về chiều đi học.Cua gạch đường ngoan ngoãn nghe theo lời anh.Đưa cô về đến cổng nhà anh nhận được điện thoại của anh thái.Liền quay xe đi thẳng.Không quên hôn có một cái.Cô vui vẻ quay người bước đi.Đột nhiên một cái tát như chơi giáng giáng thẳng vào mặt cô.Cô đào đi.Định bụng sẽ giết người cắt cổ.Những số có há hốc mồm lấp nó.Bố.Sao bố lại ở đó.Bố còn mất đảo ngược.Khuôn mặt giận dữ.Mày to gan thật.Mẹ mày đang nằm ở vị.Vì biết có đứa con gái vô phúc như mày kìa.Cụ chưa hết bàng.Bố cô lại nói.Tao còn tưởng người ta nói sai.Hóa ra là mày yêu thằng xã hội đen.Đúng là vô phúc.Tao nuôi mày đến ngày hôm nay.Báo đó.Mày làm tóc xấu.Mẹ mày còn không biết sống chết thế.Mà mày thì ngủ qua đêm với nhà nó à.Tao gọi mày thì mày lại còn không nghe máy.Lúc này có mới nhìn kỹ lại bố.Đôi mắt thâm quầng.Người nhiều đất cát.Chiếc balô cũ kỹ.Khiến ông thảm thương vô cùng.Có lẽ.Cả đêm qua.Ông đã ở đây chở cô.Cô chợt thấy hối hận.Bố của không thể có chìa khóa nhà.Cùng nhìn về phía cổng.Chiếc áo comple cũ kỹ của ông vẫn ở dưới đất.Cả đêm qua.Ông đã ngủ ngoài cổng nhà cô sao.Của bụng thấy trong lòng đau nhói.Bật khóc vì quá đỗi thương ông.Ông nhìn cô.Giọng vẫn gần lên sự tức giận.Mọi chuyện có thể để cho.Còn bây giờ mày theo tao vào viện ngay.Mẹ mày vì mày mà nhồi máu cơ tim.Mày đúng là có hiếu quá.Cô không nói gì.Lâu mới giọt nước mắt.Giờ bắt một chiếc taxi vào bệnh viện của bố.Lần đầu tiên trong cuộc đời.Có cảm thấy bản thân vô dụng đến mức này.Bố cô ngồi trên xe mắt đỏ hoe.Xen lẫn sự tức giận là nỗi xót xa tiền thần lên đôi mắt đó.Qua lạc giọng đi rồi nói.Bố ạ.Mẹ bảo viện từ lúc nào vậy.Sao không báo cho con.Cả đêm qua.Đúng rồi.Cả đêm qua.Tao nằm ngủ chờ mày ở trước cổng nhà mày đấy.Còn em.Thì đi qua đêm với trai.Tao gọi cho mày thì thuê bao không bắt máy.Bố ạ.Sao bố không vào nhà nghỉ mà ngủ đi.Tiền đổ vào viện cho mạch cả rồi.Tao cũng không được như mày.Có được xã hội đen bao đâu mà có tiền đi nhà nghỉ.Cô im lặng không nói gì.Cuộc không thức dậy.Thậm chí cẩm thạch có lỗi vô cùng.Có bầu chặt đôi bàn tay vào nhau.Bao lâu rồi cũng không về thăm bố mẹ.Bao lâu rồi cũng không hỏi han sức khỏe của.Cô bỗng sợ hãi.Có thấy mình thất bại phúc.Điện thoại trong túi cô dùng để.Có mở máy ra.Là anh.Có lẽ nhìn bố.Ông đực sao cô.Cô đánh bỏ điện thoại xuống.Phòng lúc này.Gần giọng nói tiếp.Nó gọi cho mày à.Mày định yêu nó thật lòng đấy sao.Ước mơ của mày là gì mà quên rồi sao.Còn con không quên bố à.Mày không quên.Mày không quên mày đi đâm đầu vào thằng đó.Bố ạ.Đây là bố nghĩ như thế thôi.Anh ấy thật sự rất tốt.Ông nhìn cô nén sự tức giận rồi nói lớn.Im con mẹ mồm mày.Đúng là ngu ngốc.một nghìn ôm bố cô thực sự là người rất nghiêm khắc.Của rối bời.Không biết ai nói cho bố có biết chuyện này.Xe đến bệnh viện.Thùng kẹo cu shin xịt vào phòng rồi nói.Đấy mày nhìn đi.Mẹ mày nằm từ hôm qua rồi đấy.Nếu hôm qua.Không phải bác mày nhìn thấy.Đ***** mày sớm đi.Tao lên tao tìm máy lu.Mày cút đi với thằng cha xã hội đen đó.Của giường rớm nước mắt nhìn mãi quốc nằm ở đó.Bác sĩ bảo mẹ cứ tạm thời qua cơn nguy kịch.Nhưng vẫn cần thờ bình oxy và theo dõi.Mẹ cô cũng chưa tỉnh lại.Ngày đến đấy.Cô cũng chẳng nhẹ nhõm.Bố cục nhìn cô rồi nói.Mày khóc lóc cái gì.Không phải là lỗi tại mày sao.Giờ đến tiền mỗi ngày cho bà ấy nằm cũng cẩn khó khăn đấy.Cô không nói gì nữa.Chạy thẳng vào nhà vệ sinh khóc nức nở.Cô thường bố mẹ đến quận năm.Rõ ràng là cô làm khổ.Nhưng cô lại không thể từ bỏ tình yêu của mình.Tiền giờ thực sự cô cũng không có.Mấy tháng nay cô không đi làm.Cuộc triệt cảm thấy bế tắc vô cùng.Cuộc cứ khóc mãi.Suy nghĩ mãi mọi.Cô có nên từ bỏ tình yêu của mình hay không.Bởi xét cho cùng.Nếu cô không từ bỏ.Thì không những bố mẹ.Mở cả tương lai của cô.Điều mà mệt.Mà giờ tiền cũng không biết xoay sở ra sao.Cây lọc nước.Bước ra ngoài.Cô vẫn chưa thể quyết định.Đột nhiên một bàn tay vững chắc kéo còn lại.Lửa.Quần áo nhìn anh bỗng dưng có cảm thấy bản thân yếu đuối vô cùng.Nên gục đầu vào vai anh.Khóc nức nở.Hoàng sẽ ôm cô rồi nhẹ nhàng nói.Ảnh biết cả rồi.Em đừng lo.Có anh rồi tin tưởng ở anh nhé.Lúc này có mới chợt bừng tỉnh ngược mặt dậy.Đột nhiên.Cụ thể ánh mắt lạnh lùng của lâm.Ở phía giường phòng bệnh mẹ cô.Của sợ hãi lùi lại một bước.Sao nhân chuẩn bảo mật hoa.Chạy về phía của anh.Bỗng dưng có nhìn thấy bố cô từ phòng bệnh.Ném một cọc tiền xuống chân.Dừng bước giang hồ.Lúc này cả cô và họ đều chạy đến nơi.Bố cục gần như không kìm chế được tức giận nói lớn.Cậu.Mang số tiền bẩn thỉu này của cậu về đi.Xin lỗi cậu nhé.Con gái tôi ngu dại dây vào cậu.Nhưng cậu biết đấy.Nó cần tương lai.Tìm cậu buông tha cho nó.Lần quay lại nhìn ông ánh mắt anh trở nên bình thản hơn.Nhẹ nhàng nói.Bác.Bác cứ nhận số tiền này đi đã.Rồi cháu sẽ gửi sa châu.Lúc này ông không còn giữ được bình tĩnh quất lên.Cút đi được cặn bã.Cũng nghĩ là tất cả số tiền bẩn thỉu là sao.Xin lỗi.Trừ cậu ra.Tìm tất cả mọi người dù đã ăn xin tôi cũng nhẹ.Và tôi cũng nói luôn.Trong lòng tôi.Đã có con rể rồi.Anh liếc nhìn hả.Nhìn cô.Rồi gật đầu.Vâng.Vậy cháu không làm phiền mọi người.Cô đựng đỏ sắp xa vô cùng.Nhưng lại không dám mở lời trước mặt bố.Anh nhật đống tiền từ bức thẳng qua mọi người.Quy định đi theo.Nhưng đã bị bố của cô kéo lại.Quy định hỏi anh vì sao anh biết gia đình cô có chuyện.Vì sao anh đến đây.Nhưng ở hoàn cảnh này cuối tháng im lặng.Nuốt nước mắt vào trong.Của nhìn hoàng lòng đầy giận dữ.Của chắc mẩm rằng.Chính anh là kẻ nói với gia đình cô mọi.Hoặc nhìn cô.Anh hiểu ánh mắt của lúc này.Ảnh quay sáng ôn tồn nói với bố cô.Giờ gia đình mình tặng được khó khăn.Một phần cháu nhờ bạn cháu là bác sĩ ở đó.Có gì giúp đỡ mất gái.Còn chuyện tiền nong.Cháu đã đóng được miễn phí rồi.Bác gái cứ làm đi.Đừng lo.Em nhìn anh với mặt biết ơn giờ nói.Cảm ơn cậu nhé.Từ tối qua không ngờ cậu tôi thật không biết bám víu vào ai.Tuổi nhất định.Sẽ trả nợ cho cậu.Không biết tango.Lúc này có nhận ra rằng.Hoàng đã thân thiết với gia đình cô tử rất lo.Hàng định nói gì đó thì bố cục quay sang nói với cô.Đưa điện thoại cho tao.Cũng ngoan ngoãn rút điện thoại đưa cho ông.Ông lên đút vào túi và nói.Tao sẽ giữ điện thoại của mày để mày không thể nào liên lạc được với nó.Cô bỗng cảm thấy bố mình vô lý vô cùng.Điện giật lại điện thoại.Thì lúc này nên bị bố có tát cho một cái đau điếng giọng nói.Mày còn định lưu luyến gì thì nói sao.Cuộc khởi đau khổ rồi nói.Mở con còn đi học.Bố sao có thể vô lý như vậy đó.Đi học thì đi xe máy liên quan gì đến điện thoại.Cô bích.Có hiểu tính ông.Cô cần làm quá thì cô sẽ chịu thiệt.Cô bảo thăm mẹ mẹ cô vẫn nằm đó.Tui qua cơn nguy kịch.Nhưng cô vẫn khó chịu trong lòng.Mọi việc quá đột ngột.Có muốn hỏi lâm tại sao anh lại ở đây nhưng không có gì liên lạc với anh.Bố cô đi xuống căn tin mua cơm.Nhân cơ hội có quay sang nói với hoàng.Có phải nói cho bố em mọi chuyện không.Hoảng trầm.Không phải anh.Đêm qua thấy bố em gọi anh đi.Thì anh đến.Lúc đó mới biết bố em biết mọi chuyện rồi.Thực tình anh còn không rõ bằng bố của em cơ.Lòng cô trượt có chút sợ hãi giấy lên.Có biết hoàng không nói dối.Vật liệu ai nói với bố mẹ cô cô.Cô hoàng mạnh tột độ.Hoàng không nói.Làm lại tự dưng đến.Thế ai có thể làm ra chuyện này cơ chứ.Có cảm thấy như các trò đùa ở phía sau mà mình không thể nào biết.Hoàng nhìn cô.Anh hiểu tâm trạng của tôi lúc này bạn nói.Em đừng lo lắng gì cả.Có lẽ bố mẹ em vô tình biết được thôi.Nhưng anh nói thật lòng.Em cũng nên tránh xa là một.Em biết anh vốn dĩ muốn tốt cho em.Ngày xưa em yêu tuấn anh cũng khuyên bảo một chú.Nhưng rồi vẫn để cho em tự do lựa.Nhưng lâm khác với tuấn.Anh ta có thể tốt hơn tuấn thật.Nhưng mà nhìn vào địa vị anh ta bây giờ.Dù lý do gì đi nữa.Anh cũng khuyên em.Nên từ bỏ.Cô im lặng.Chính cùi cũng hiểu điều đó.Nhưng bảo cô phải xa anh.Cô không biết mình có thể làm được không.Có vốn cho rằng bản thân sẽ kiên định với tình yêu này.Như lúc này.Ở giữa gia đình.Sự cố.Cô lại thấy mông lung vô cùng.Con nhìn mẹ nằm ở giường bệnh.Cô đã làm gì được cho bố mẹ cô.Từ nhỏ đến lớn của chỉ biết ngửa tay xin tiền.Bố mẹ cô lo cho cô từng chút.Chẳng thiếu gì.Bố cô tuy nghiêm khắc.Nhưng lại cực kỳ chiều cô.Lúc nhỏ chỉ cần có thích gì.Ôm cũng sẽ góp tiền mua cho cô.Cô biết bố cô vô cùng tức giận mới đánh con như thế.Lục tật cổ của nhìn thấy chồng mất của ông ngoài sự giận dữ còn có cả đau lòng.Có người bố nào mà không thương con cơ chứ.Chỉ cách của người dạy làm liên lụy đến tất cả mọi.Dù hoàng đã trấn an cô.Nhưng cô vẫn thấy khó chấp nhận được.Bởi vì sao.Không biết mẹ cô nằm ở viện.Qua nắm tay mẹ.Nước mắt tuôn dài.Super mệt mỏi về những cuộc tình.Cứ ngỡ như mình hạnh phúc.Thì giờ mới thấy.Sóng gió chỉ mới bắt đầu.Cô quay sang bảo hoàng.Anh.Trên một điện thoại chút được không.Hàng giặt đồ.Có lẽ phải bấm số của lâm.Đầu dây bên kia lạnh lùng nói.Ai đấy.Em đi.Anh đang làm gì thế.Anh đang chuẩn bị đi công việc thôi.Có chuyện gì không em.Tôi muốn hỏi.Sao hôm nay anh lại ở đó.Bố em chả nói gì với anh thế.Hôm nay sáng anh chở em về.Thế em quần áo ở trên xe của anh.Quay lại thì thấy bố em đánh em rồi đi taxi.Anh đi theo thì biết mà em nằm viện thôi.Vậy sao lúc đó anh không xuất hiện trước mặt em luôn.Anh sợ anh xuất hiện thì càng làm bố em tức giận.Vâng em xin lỗi.Xem sự cố thuyết phục bố.Đường.Anh có chuyện muốn nói với em.Cô dương dậy nhận ra có dự cảm không tốt lắp bắp nói.Chuyện gì vậy anh.Anh muốn chia tay.Cô bạn hoàng hỏi lại.Anh muốn chia tay.Lý do là gì vậy.Đừng nói vì bố em cấm đoán.Hãng bảo sợ em gặp nguy hiểm.Mỹ lý do đó vẫn lắm.Không.Anh làm người khác có thai.Anh xin lỗi.Đó là người yêu cũ của anh.Anh cũng vẫn chưa quên được cô ấy.Anh chỉ coi em.Như cô ấy thôi.Tuổi mới đi du học về.Anh xin lỗi.Thật sự anh không khống chế được tình cảm của.Tại của cô như ổn đi.Như vừa bị sét đánh.Cố tìm một nụ cười gượng gạo nhất nhưng cuối cùng.Nước mắt lại tiếp tục lăn trên má của cô.Anh nói gì cơ cũng không hiểu.Sáng nay cô và anh còn mặn nồng.Con nằm ngủ cạnh nhau cơ mà.Người yêu cũ đến.Trùng hợp thế này sao.Của lạc giọng run rẩy nói.Người yêu cũ của anh là ai.Tôi chưa bao giờ nhắc đến.Vậy tại sao anh còn yêu em.Người yêu cũ của anh.Là em họ anh thái.Trước yêu nhau.Nhưng vì bố mẹ cô ấy cấm nên chia tay.Sau đó cô ấy đi du học.Giờ gia đình cũng đồng ý.Bọn anh lăng nhăng lắm.Đỉnh cấp đức thần.Anh mới gặp cô ấy nửa tháng.Anh uống rượu không khống chế được mình.Lúc đó nghĩ là một lần thôi.Nhưng.Cô cảm thấy mình không chịu được nữa gạo lên nói.Im đi.Sao anh có thể lừa dối em như vậy.Anh mới chính là người đáng bị bỏ rơi bị đá.Em có học hành đàng hoàng.Em có gì không.Em lao vào một tên xã hội đen.Bất chấp tất cả việc có thể đánh mất tương lai của mình.Anh coi em là trò đùa của anh sao.Anh coi em như con chó bị sao.Vậy sao lúc ban đầu anh còn dính líu đến em làm gì chứ.Anh xin lỗi.Anh không nghĩ là cô ấy lại về nhanh nhưng.Bị ức chế.Cô ấy bảo định cư bên đó.Anh không có muốn lừa dối em.Anh thật lòng có lỗi với em.Nên mới mang tiền để mẹ em chữa bệnh.Anh sẽ gửi vào tài khoản của em.Đừng gọi cho anh nữa.Đêm qua là đêm cuối cùng.Anh bên em.Cô ấy và anh.Sẽ tổ chức đám cưới.Khốn nạn.Tôi không cần tiền của anh.Cút đi.Rồi anh cũng gặp quả báo thôi.Cục tắt máy nhận xét bản thân lúc này vô cùng suy.Có một mảng tối như đang bảo vệ cuộc đời cô.Khu vực đầu vào thành giường khóc nức nở.Hoàng nhìn cô.Anh xót xa vô cùng.Rượu cô những ảnh hưởng của hạnh.Rừng ở bên cô không phải là anh.Chứ không phải mong cô thế.Anh yêu cô đã gần ba năm.Chưa một lần anh mong có đáp trả.Chỉ mong cô được bình yên.Nhưng hết lần này đến lần khác.Cô bị tổn thương.Đau khổ.Nhưng chẳng hiểu sao lần này.Anh thấy bản thân xót xa hơn tất cả mọi lần.Anh thương cô đến nghẹn lòng.Anh đứng dậy bước về phía cô.Kéo cô vào lòng.Cũng chẳng còn giữ được ý tứ ôm chặt anh khóc nức nở.Bên ngoài kia ánh mắt của bố cô nhìn vào.Ốm đau lòng vô cùng.Đánh cô.Ông đau lắm chứ.Nhìn có thế này ông hiểu cô và lâm đã chấm dứt rồi.Ông thương cô con gái bé bỏng dại khờ của mỹ.Cụ mày lúc này có hàng nếu không.Ông cũng không.Cô sẽ thế nào.Ông ăn cơm xuống nhà bếp bệnh viện để ăn.Ông xã để cốp bình tĩnh trở lại rồi mới lên.Cô cứ ôm khoảnh khắc.Của nhận ra bản thân lúc này vô cùng suy.Mọi thứ như đang chống lại cô.Lâm nói với cô rằng.Anh có người khác.Đến trễ.Cô cũng không tin nổi.Nhưng cô hiểu rõ lâm là người như thế nào.Anh nói thật.Sẽ là.Cô cay đắng nhận ra rằng.Thời gian qua đã nguồn gốc dạt dào.Hóa ra là em cũng như tui.Cuối cùng.Cô vẫn là thứ đồ chơi cho anh.Cô cười chính mình.Ảnh nói đúng.Rau câu ngô thôi.Cây bông hoàng gia rồi nói.Anh thấy em đáng khinh lắm đúng không.Tại sao.Ai cũng coi thường em hết vậy.Em không đáng khinh.Làm cho người ta thôi.Anh không bao giờ coi thường em.Em đừng nghĩ nhiều nữa.Cũng đừng suy nghĩ.Bố mẹ em bây giờ rất cần em.Em phải mạnh mẽ lên.Thật tình thì ai cũng buồn.Nhưng em phải sống sao cho anh ta thấy được mất em là điều hối tiếc nhất.Gạt nước mắt.Định nói gì đó.Bật trượt có thấy bàn tay mẹ cô cử động.Tôi nhìn kỹ lại.Bà đã tỉnh thật rồi.Lúc này dường như mọi buồn phiền trong cô tan biến hết.Cuộc gọi bác sĩ.Khám xong xuôi.Bác sĩ bảo.Mẹ cu việc gấp.Đã ổn định.Nhưng cần nằm viện một đến hai tuần để theo dõi.Có rối rít cảm ơn.Chợt nhận ra rằng thứ quý giá nhất trên đời.Không phải tình yêu.Mà là tình thâm.Cô quay sang bảo hành về đi làm đi.Hôm nay có xin nghỉ học chăm.Mai mới đi học.Anh gật đầu nhìn cô rồi đi.Anh nhận ra và rạng rỡ trên khuôn mặt của cô.Lòng có chút nhẹ nhõm.Người con gái này buồn là khóc vui là cười.Anh biết cô vẫn còn rất đau lòng.Còn bằng họ.Nhưng ít nhất lúc này.Mẹ kế.Cũng đã tỉnh lại rồi.Anh biết lúc này có rất phiền lòng.Có quá nhiều thứ phải lo.Anh chỉ mong ít nhất.Lúc này anh có thể ở bên cạnh cô.Không giúp gì được thì cũng chưa có một bờ vai để dựa.Anh không muốn người con gái này buồn.Càng không muốn của gặp điều gì bất trắc trong cuộc đời.Anh bước nhanh ra khỏi bệnh.Những ngày sắp tới.Sẽ cực kỳ bận rộn.Trường nhìn.Mận rơm rớm nước mắt nói.Mẹ tỉnh rồi à.Con xin lỗi.Mẹ của nghiệm cô.Bà biết bà giận đứa con này đến thế nào.Những lúc này bà thương cô hơn bao giờ hết.Bị yếu ớt giờ nói.Còn đã chấm dứt mọi chuyện với thằng đó chưa.Cục gạch đầu.Nỗi đau bị phản bội.Mới diễn ra cách đây có một tiếng.Cô làm sao quên được chứ.Mẹ à.Lại thấy người thế nào rồi.Mẹ đừng giận con nữa.Còn biết còn xài rồi.Còn không yêu anh ta nữa đâu.Bà nắm chặt tay cô.Bảo hiểm của đang đau.Không cần nói ra cũng bị.Cô vừa bị phản.Nuôi còn hai mươi mấy năm trời bà hiểu hết chứ.Bố cục bước vào.Cả ba người nhìn nhau.Có cả đau thương.Nhưng trên hết.Vẫn là tình yêu đong đầy.Bố của đưa điện thoại cho cô rồi nói.Trả cho con.Bố cứ cầm lấy đi.Còn cũng không dùng nữa.Dù sao.Cũng không cần liên lạc với ai.Bố cục thở dài.Không biết con gái buồn nên nói.Còn cầm đi.Bố xin lỗi.Lúc sáng bố thấy nóng tính.Thật ra bố cũng là muốn tốt cho con.Lúc bố mẹ biết đi.Đã rất sốc.Nhưng dù sao còn cũng là con gái của bố.Cóc.Vietjet bố không gần gũi quan tâm con không hiểu cần.Nhưng ở xã hội này không ai giúp được con đâu.Có thể tự mình đấu tranh tự mình tránh khỏi cám dỗ thôi.Cô im lặng vịt.Mẹ con nằm viện thế này khiến cô nhận ra chẳng gì quý hơn.Tình thương gia đình.Bấy lâu nay có quyền được chăm sóc chiều chuộng.Giờ đến lượt cô ở cạnh mẹ chăm sóc.Hàng ngày có đều ở viện.Chiều đi học thì bố trâm.Hai bố con cứ thay nhau chăm mẹ.Những ngày mẹ nằm về.Hoàng ngày nào cũng đến thăm.Đa số là thăm buổi tối.Tiền thuốc mê anh cũng thanh toán hết.Có gửi trả.Nhưng anh không.Anh bảo đợi khi nào có tiền trả anh sau.Giờ tiền đó cần làm nhiều.Cô ấy lấy nhưng cô cũng biết rằng mình chẳng còn cách nào khác.Lúc này có nhận ra hoàng thật tốt.Tại sao trước này cô lại không để ý đến anh cơ chứ.Nhưng lúc này cũng chẳng thể nào mở lòng nổi với anh.Nửa tháng sau mẹ có gia vị.Suốt thời gian đó cô cũng bận rộn.Lâm cũng chẳng hề gọi trước có cuộc nào.Cô bé tất cả.Đã chấm dứt.Mặc dù cô vẫn rất đau lòng.Nhưng rồi cuối cùng.Nếu không quên lâm.Cô sẽ chẳng bao giờ hạnh phúc.Dù là tương lai của cô hay kể về tình cảm.Bố cô đưa mẹ về nhà.Cô vẫn đi học như bình thường.Gần một tuần sau khi mẹ có về nhà.Cô bỗng cảm thấy trống rỗng.Cứ tưởng mình đã quên lâm.Những lúc nãy cô lại nhớ anh vô cùng.Bao lâu nay bận rộn.Cuộc không có thời gian nghĩ đến anh.Giờ có lại không kìm lòng được.Cô chưa bao giờ cảm thấy đau đớn.Khi bị nấm phản bội nhưng.Trước kia dù là tuấn hay ai khác.Cô cũng chỉ đau ở mức độ bình thường.Sao đỏ cũng nhanh chóng quên đi.Nhưng với lâm mỗi khi chỉ cần tưởng tượng ra khuôn mặt của anh.Lập team.Cũng quận.Gần một tháng.Mở cô vẫn nhớ anh.Cột điện thật rồi.Có bảo mình phải giận anh ra khỏi cuộc sống nhưng còn tìm lại để cô rất xa được phóng thẳng đến nhà anh.Cuộc khi đứng ở bên ngoài.Nhìn ánh đèn bên trong căn nhà.Tướng quân thuộc với cô.Của đứng đó tưởng tượng xem.Làm giờ đang làm gì.Rồi có thật cay đắng.Cái nhìn thấy bên kia cánh cửa.Có một người con gái xinh đẹp.Dán giảm lên.Anh không nói dối.Chỉ là số câu tự dối lòng mình.Tại sao cô lại đến đây cơ chứ.Mắt không thấy tim không đau.Có phải cô điên rồi không.Gần một tháng nay ở bệnh viện chăm mẹ.Mà về có một tuần.Cô đã không chịu nổi mà chạy đến đi.Để rồi có nhìn thấy cảnh tượng này.Cô không chịu đựng được nữa.Bật trượt hòa khóc nức nở.Giữa cảnh vật bao la.Cô tuyết mỏng manh đến tội.Cô đang làm gì vậy.Tôi đang tự làm khổ bản thân sao.Tại sao cô lại không có tự trọng như thế này cơ.Cuộc gọi xe đi.Mặc kệ nước mắt vẫn ướt đẫm hàng mi.Đến giờ phút này mà cô vẫn yêu anh như thế.Đến giờ phút này.Mở cô vẫn đau đớn như vậy.Cô bước vào một quán bar.Gọi một chai rượu.Hôm nay thôi.Chưa có được yếu đuối.Cô đã cố gắng mạnh mẽ suốt thời gian kia rồi.Cô đơn muốn bản thân mình như thế này.Người ta chửi cô ngu chỉ korea.Gạch có.Bảo cô lụy tình.Nhờ người ta đâu bé.Chính cô không hề muốn như thế.Có ai thích bản thân mình buồn bã đâu.Cô cũng đâu có làm gì á.Cô cũng lương thiện.Thích giúp đỡ người khác.Học hành cũng tốt.Lệnh ngôn ngữ.Vậy tại sao.Cô lại luôn bị người ta lừa dối.Cục cứ uống từng chén rượu.Nỗi buồn chẳng vơi đi.Chỉ khiến cô càng thêm đau đớn.Cuộc gặp mặt xuống bà.Khóc nức nở.Chẳng biết người kia tao đang nhìn cô.Cô mặc kệ.Không quan tâm.Ai nói gì cứ nói.Bởi ai chịu giúp cô nỗi đau này.Có phải quan tâm họ chứ.Đột nhiên có bàn tay kéo cô.Quốc có mở mắt nhìn.Nhưng chị nhìn thấy một gã đàn ông to béo lm đang kéo cô.Cô cười xuân sắc thì nói.Anh đang làm cái gì thế.Tôi muốn chơi em được không.Chơi tôi.Đến một ngã cục mịch như anh mà cũng muốn chơi tôi sao.Cút đi.Gã đàn ông chẳng những không có.Còn kéo tay cô mạnh hơn mùi rượu nồng nặc từ mồm hắn phải ra.Khiến có buồn.Cụ kéo tay lại giọng nói.Cút đi.Đừng để bảo mày phải gạo lên.Đã gửi hình khách giờ nói lớn.Gạo lên đi.Tôi thích người cá tính em.Nói sao.Đã sút thẳng có lên vai.Một dãy rùa.Chẳng ai thương cứu cô.Cổ tức giận gào lên.Bỏ bà mày xuống.Đừng để bà mày đi lên.Đã không nói không rằng.Takoyaki.Cầu trượt sợ hãi hết lên.Thậm chí giải rượu mạnh hơn nhưng không ăn thua.Của chợt nghĩ.Bản thân lần này.Chắc chẳng còn gì nữa rồi.Đột nhiên có thấy đau đi.Mở to mắt ra nhìn.Chụp thấy mình nằm dưới.Hình như đã vừa tụt ta.Để công nghệ.Có l** con bò dậy mở to mắt nhìn xung quanh.Đột nhiên.Cô nhìn thấy lâm.Anh đang đánh giá đàn ông kia.Cố định nói gì đó.Nhưng mắt đã giấu lại.Con lắc đầu rất tỉnh táo nhưng chỉ thấy đổ đau như búa bổ.Cô chết thấy có ai đó giúp cô dạy rồi tặng cô.Mùi hương quen thuộc đến nỗi cô không kìm được khi gọi.Lâm.Cô bỗng thấy người đó sướng lại một chút.Cũng mở mắt gia đình nhìn.Đúng là lâu rồi.Sao anh lại ở đây.Có phải mọi chuyện vẫn là một giấc mơ.Anh và cô vẫn yêu nhau không.Cô mỉm cười.Những nước mắt lại đang chảy ra.Ướt đẫm cả vai áo anh.Cũng ngượng nghịu nói.Em xin lỗi.Tí về.Em thấy áo cho anh.Sao anh đi lâu thế.Giờ mới về.Em còn tưởng là anh bảo mẹ em thật chứ.Anh chụp thủy đau nhói lòng.Anh không hiểu sao anh đã từ bỏ cô gái này rồi.Mà vẫn chẳng thể nào quên.Anh tưởng mình mạnh mẽ lắm.Mở hôm nay nhìn cô.Đứng bên ngoài nhà anh khó.Anh lại thấy mình đau lòng vô cùng.Giá như anh và cô đừng gặp nhau.Anh muốn vứt bỏ hết mọi thứ để yêu cô.Nhưng có lẽ đã quá muộn rồi.Anh và cô vĩnh viễn ở hai thế giới khác nhau.Anh im lặng cũng cô cả đoạn đường dài.Cuộc gọi đi rất nhiều.Anh xót xa thế mắt cay xè.Cô vẫn tiếp tục nói cười.Lúc say.Cũng như một đứa trẻ.Quên hết mọi đau thương.Có lẽ cô vẫn cho rằng đó là một giấc mơ.Anh định không xuất hiện trước cuộc đời cô nữa.Nhưng hôm nay thấy cô bị kẻ khác ức hiếp.Anh lại như mất hết lý trí.Chạy đến mà ôm cô.Anh vốn là kẻ thông minh.Vậy mà ở cạnh cô lại trở nên ngu giả như thế.Cổng cửa vào xe anh chở thằng cu về nhà của cô.Anh lập trong vẽ chìa khóa mở cửa giờ bế cô vào nhà.Khóe miệng cô khẽ mỉm cười.Có lẽ đây là nụ cười trẻ thơ nhất của cô.Từ khi chia tay anh.Sáng hôm sau chưa tỉnh dậy.Đầu óc cô như quay cuồng của nhìn xung quanh một lần nữa.Rõ ràng.Giấc mơ đêm qua rất chân thành.Nhưng có lẽ.Đó chỉ là mơ.Blog này xung quanh cô vẫn trống rỗng.Cô nghĩ lại.Không hiểu đêm qua mình về nhà bằng cách nào.Quần áo có chút độc lạ.Có lẽ hôm qua có tự về được đến nhà.Mày thật.Uống nhiều dự thế mà vẫn đổi sức đến nhà.Cô mỉm cười.Hóa ra bản thân cũng không đến nỗi yếu đuối.Cô dạy nấu ăn rồi nằm ngủ chỉ đi học.Mọi chuyện vẫn ổn.Ngày hôm qua.Cuộc đời đau đớn về lâm thế nào.Hôm nay cô vẫn xinh đẹp bước tiếp con đường của mình.Nhận định của sẽ thực hiện được giấc mơ của mình.Cũng phải quyết tâm để anh thấy rằng.Chia tay cô là một sai lầm của anh.Buổi tối trang gọi điện rủ cô đi chơi.Lâu lắm rồi cũng không gặp tranh nhưng vì mệt mỏi.Nên có bảo tối trang đến nhà cô.Đi học về nấu cơm ăn xong thì trắng sáng.Lâu không gặp nhìn trang càng lúc càng xinh.Có cười tươi.Nay.Sao hôm nay lại đòi gặp tao vậy.Tao.Chuẩn bị đi nước ngoài.Tao biết thời gian qua mẹ mày nằm.Tao cũng định vào thăm.Nhưng mà.Thực sự là tao bận quá mày ạ.Ừ không sao lúc đó mày cũng gửi đồ vào cho mẹ tao mà.Mẹ tao cũng khỏi rồi.Mà sao mày đi nước ngoài đột ngột vậy.Ừ tao chán mày à.Mày biết chuyện tao với lòng yêu nhau đi.Rồi anh ta bỏ rơi tao.Lần đầu tiên tôi yêu thực sự một người.Mở chuyện đi nước ngoài bố mẹ tao làm từ lâu rồi.Nhưng cũng phải ba bốn tháng nữa mới đi được.Mày với lòng yêu nhau à.Bảo sao đợt đấy thấy mày đi chơi với anh ta sút.Nhưng mà sao lại bỏ nhau.Anh ta có con khác.Đợt để giả.Quỳnh trang.Cô cũng đâu khác gì cô ấy.Đều bị lừa gạt.Có kể cho anh nghe về lâm.Cô ấy không tỏ gì ngạc nhiên cười nói.Hóa ra cuối cùng cũng như nhau cả thôi.Thôi mà.Chúng mình sống giờ cần gì đàn ông nữa.Vui vẻ lên đi.Hai cô gái thất tình ngồi nói chuyện với nhau.Hóa ra thế giới này không phải chỉ có duy nhất một người đau khổ.Một ngày trên đời này biết bao nhiêu người đau khổ cơ chứ.Thậm chí còn xinh ly tử.Thất tình thì có gì đáng sợ.Chờ nhìn trang cô bạn thân nhất của cô cũng sắp phải đi nước ngoài rồi.Cô lại sắp phải xa thêm một nhà.Cô rất tiếc nuối kéo trang ôm chặt vào lòng.Cô cũng biết trang có ý định đi nước ngoài lâu rồi.Nhưng giờ có lại thấy có gì đó không đúng.Trang nằm đến mười hai giờ đêm mới về.Cháu muốn giữa.Nhưng cô bây giờ chẳng nên có thời gian bên gia đình nhiều hơn.Cô trở lại.Chẳng hiểu sao thấy hụt hẫng vô cùng.Cô lên giường trằn trọc mãi mới ngủ được.Những ngày sau đó của cô.Cũng chẳng có gì nổi bật.Cô vẫn nhớ lâm tha thiết.Nhưng tự dặn nè.Phải quên đi anh.Buổi tối thường ngày có gặp trang được một tuần.Hoàng diệu korea.Có thấy mình lâu quá rồi không đi ra ngoài nên đồng ý.Hoàng thật sự rất tốt với cô.Từ ngày mẹ quốc gia viễn anh cũng vẫn thường xuyên thăm hỏi.Có cảm thấy bản thân rất tồi tệ.Rõ là hoàng xứng đáng là một người đàn ông tốt.Mà cô lại chẳng mở lòng được.Cô thở dài trang điểm rồi đi giao.Hoàng đã chờ có sẵn ở đấy.Cô nhìn anh lại thấy giống lâm vô cùng.Trước đây lần đầu tiên gặp lên.Cô đã thấy anh giống hoa.Giờ đây vẫn thấy gió.Chỉ có điều nhìn hoàng có chút thư xinh hơn.Cô chợt cảm thấy hoàng rất đáng để yêu.Theo đuổi cô đã hơn hai mươi năm.Gần ba năm nay.Chẳng có điều gì đáng chê.Cô mỉm cười nhìn anh.Có lẽ có nên cho anh một cơ hội.Cả hai bước vào một nhà hàng sang trọng.Hoàng bấm thang máy đi lên tầng năm để ăn cơm.Trâu quay lại nhìn anh vui vẻ.Định nói gì đó.Thì đột nhiên có nhìn thấy lâm hoặc tại cô gái xinh đẹp mà hôm trước cô gặp ở nhà anh.Cô bỗng lùi lại một bước.Trái tim một lần nữa nhói lên.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là chúng ta vừa nắng sông tập ba của bộ truyện đánh ghen.Độc thân tập ba tháng sau có cảm giác là gia đình của hoàng văn lâm.Dường như là đã từng rất thân thiết và dường như có một biến cố nào đó đã để tâm đến hoàn cảnh.Vợ cuối tuần này thì không biết là những lý do của chuyện tình có thể không lại một lần nữa chiều lại cảm thấy là.Rất giống lâm.Bật qua thì không ngừng nghĩ ngợi về điều này.Nghe đến đây thì không biết là quý vị và các bạn có dự đoán gì không nhỉ hãy chia sẻ điều đó với anh xa và chợ tình bằng cách để lại bình.Của mình ở phía bên dưới.Và nếu như cảm thấy hả.Mọi người đừng quên nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh nhé cảm ơn mọi người rất nhiều còn bây giờ anh sang xin chào tạm. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com