Truyện Đêm Giông Phần 7 Đứa Con Thất Lạc Mc Anh Sa Diến đọc Rất Hay

truyện Đêm giông phần 7 Đứa con thất lạc mc anh sa diến đọc rất  hay

Xin chào tất cả quý vị và các bạn những khán giả của chợ tình bây giờ là hai mươi tối và chúng ta lại được gặp lại nhau.Ánh sáng sẽ tiếp tục mang đến cho quý vị tập bảy của bộ truyền đêm rầm của tác giả thành thành quý vị và các bạn thân.Tập chuyện trước thì bà thuế đã bất ngờ gặp phải một tai nạn cần phải truyền máu gấp.Như vậy nhóm máu vừa còn hiếm gặp này thì việc truyền máu rất khó khăn.Điều bất ngờ là nhóm máu của diệp lại phù hợp với máu của bà thủy.Vở thực hành này chúng ta sẽ biết được tờ giấy kết quả xét nghiệm máu giữa hai người này như thế nào điều mà quân thanh.Trời là gì liệu rằng người con gái mà anh đang thầm thương trộm nhớ này có mối quan hệ như thế nào với bà thủy.Ghế của anh.Những điều thú vị hơn nữa chính là sự xuất hiện của một nhân vật.Bà lý người mà mười tám năm trước đã đỡ đẻ cho bản thân.Vậy thì những điều bất ngờ nào sẽ xảy đến xin mời quý vị cùng với anh sau chúng ta đến với nội dung tập truyện ngày hôm nay.Và sau khi lắng nghe xong thì mọi người đừng quên ủng hộ anh xa về kiếp bằng những thao tác vô cùng đơn giản nhất.Bài chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh đây là một sự ủng hộ hoàn toàn không mất phí chính vì vậy rất mong mọi người.Để anh sạc cũng như tiếp thêm động lực tiếp tục nghị định quy về những sản phẩm tốt hơn nữa trong thời gian sắp đến.Con gái bây giờ không để quý vị trả lâu hơn.Chúng ta cùng nhau đến với nội dung chi tiết tập bảy của bộ truyền đền rồng tác giả thành thành và giọng đọc của.Anh sa.Kết quả thế nào bác quân tò mò đến mức hai bàn tay đan chặt vào nhau.Anh hi vọng kết quả mà bác toàn sẽ công bố là không có liên quan gì đến nhau cả.Thiên đường rất yêu cô thủy và cô bé diệt đó.Thực sự là có quan hệ huyết thống.Nói dễ hiểu.Cô bé đó là con ruột của cô thủy đấy.Quần ngày xong thì mặt thộn ra.Thực sự đây là một tiền bất ngờ còn hơn cả sét đánh.Anh không thể nào hiểu được chuyện quái quỷ gì đang diễn ra.Nhiều vợ nhất là sao rồi thủy đã có con riêng với người đàn ông khác trước khi lấy bố của anh nhá.Nhưng mà tại sao chứ.Tại sao họ là mẹ con.Nhưng trước mặt nhau lại không phải bày tỏ thái độ gì cả.Con rắn thật sự anh không thể nào tin được câu chuyện ngỡ như trong mơ này .Bác toàn à.Thứ ba có phải đoán nhiễm không.Không thể nào có chuyện đó được cháu tiên là như vậy.Cháu đang nghi ngờ khả năng của bác sao.Kết quả xét nghiệm rõ như ban ngày.Điều này rồi bác không muốn nhưng mà nó là sự thật không thể nào cái được.Có lấy đứa bé là một phần quá khứ của cô ấy trước khi đến với bố cháu.Chuyện này chỉ có người trong cuộc mới hiểu được thôi.Ông toàn là bạn cũ lâu ngày của bố quỳnh.Nên hoàn cảnh gia đình hai bên như thế nào.Ở mỹ đều hiểu rõ.Chỉ là không ngờ ngày hôm nay.Xảy ra chuyện tình cờ đến như vậy.Nhưng như thế thì sao hả bác.Bác nói hai đứa cháu không có tương lai là sao.Thực sự nếu như em là con của dì thủy thì sao chứ.Bọn cháu được có liên quan gì với nhau đâu cháu là con của bố cháu.Do mẹ cháu sinh ra cháu cũng không phải là con rùa.Chồng cháu có quan hệ huyết thống gì đâu tại sao không thể nào yêu nhau được.Quân hỏi dồn dập lại càng làm cho ông toàn giống.Đúng là bọn trẻ không có quan hệ huyết thống.Những dấu sao đã là người một nhà.Những chuyện tình cảm giác giống như vậy.Thật khó để nói trong mười hai câu bác chỉ nói như vậy thôi.Trước mắt cứ lo chăm sóc cho cơ thể phục hồi đá câu chuyện sau này sẽ cần nhiều thời gian đấy.Ông toàn bí truyền huyết thống giữa dệt và bà thủy là một ẩn số chưa có lời giải.Những điều tế nhị này không hề dễ dàng để giải thích này.Đó là chuyện của nhiều năm về trước.Hiện tại chỉ có thể trả chữa cho sức khỏe của bà ấy bình phục.Ngày rộng tháng dài .Những chuyện lớn bé sẽ dần sáng tỏ.Từ phòng của ông toàn đi ra.Con giống như người mất hồn.mười câu chuyện anh vừa nghe được.Cứ ngỡ chỉ có trong phim.Chuyện này là sao đây.Tại sao gì mà là con gái của dì thủy.Vậy thì bố mẹ cô ấy ở quê là sao.Rốt cuộc chuyện này là thế nào.Buồn cứ nghĩ mãi nhưng không thể nào hiểu được vấn đề nằm ở đâu.Cầm tờ giấy kết quả xét nghiệm trên tay anh hi vọng đây chỉ là một giấc mơ.Anh mệt à.Quần bước vào phòng với gương mặt thân thờ làm việc lo lắng.Anh sao thế.Hay là bất ngờ hết xảy ra chuyện gì sao.Không.Gì có hàng vẫn ổn không sao cả.Quần lời đối đáp lại lời của diệp.Anh buồn bã trở về gấp làm việc khi nãy lên kết kết quả xét nghiệm vào cặp sách.Chuyển quan hệ huyết thống tạm thời chỉ có mình quân và ông toàn bị.Anh không muốn mọi người phải hoang mang vào thời điểm này.Thấy sắc mặt của diệp khá hơn lúc sáng.Quần có yên tâm phần nào.Trong đầu chợt nghĩ.Có khi nào vì họ có quan hệ huyết thống.Nên gặp chuyện như vậy.Bấm trở lên có thần giao cách cảm không nhỉ.Tại sao ngày lúc dễ nguy kịch.Thì diệp lại xuất hiện.Tại sao tường cũng là con rùa.Nhưng mà nhóm máu lại không tương thích với mẹ của mình.Quần thoáng nghĩ rồi chợt rùng mình.Em nghĩ anh sẽ luôn chạy đáo từ đêm đến giờ trước là mệt lắm rồi đấy.Hay là anh lên giường nằm nghỉ một lát đi à.Việc nhanh nhẹn xuống giường nhường chỗ cho quân.Anh không sao đâu.Em đừng vận động mạnh như thế kẻ chóng mặt đi.Bác sĩ đã nói rồi.Quân long hải cho sức khỏe của.Đúng là anh có chút mệt mỏi.Nhưng với sức vóc của nam nhân.Có thể chịu được.Chỉ là chưa thích nghi được với câu chuyện của diệp và bà thủy.Nên cảm thấy hoang mang.Nhanh đi.Em cứ nằm yên một chỗ.Em vừa xuống đấy anh còn mệt hơn đấy.Con nói giọng nghiêm nghệ thế nhưng ánh mắt vẫn chiếu tràn tình cảm.Không còn cách nào khác.Diệp trở lại giường bệnh giờ nằm xuống.Căn phòng trở về trạng thái yên tĩnh.Quần tập trung xử lý tài liệu.Nhưng đầu óc lúc này vẫn không quên được chuyện của mình và dịp là anh em.Thủy.Mạnh mẽ lên con.Số kiếp ông trời đã định sẵn không tránh được đâu.Bụng mang dạ chửa.Sau này không còn mẹ nữa cố gắng sống tốt.Tỉnh được bà già nuôi dạy nó lên như.Mẹ con nương tựa vào nhau mà sống.Ông trời sinh voi.Exciter.Lạc quan lên.Nhớ chưa.Mà.Bà thể giật mình đưa hai tay lên phía trước của quảng xung quanh.Hay nhất của bài văn ngắm nhìn.Thẻ nhớ khóe mi ướt đẫm từ khi nào.Mỗi lần mơ thấy mẹ.Thì bảo thủ đều khóc.Cuộc đời này với bà mà nói.Mất mẹ khi cuộc sống còn khó khăn.Chính là điều khiến cho bà già.Ngoài ra đứa con gái nhỏ bé.Chính tay bảo hết hồn.Đúng là một sai lầm không thể nào cứ ván.Ngay cả trong giấc mơ.Bà cũng ý thức được là mình đã sai.Mình không xứng đáng.Nhưng còn cơ hội nào cho người phụ nữ nhẫn tâm như bà đây.Phải trì cuộc sống được rồi đến con người ta vào bước đường cùng như thế.Thủy à.Đừng sợ anh đây.Em bình tĩnh lại đi.Ông hưng ngồi bên giường bệnh nắm chặt tay của bà thủy.Để bà ấy cảm thấy yên tâm hơn.Có lẽ nội bộ bị ảnh hưởng sau lần vấp ngã.Nên khi tỉnh dậy.Tâm lý không được bình thường.Bác sĩ cũng hẹn trước là bà ý có thể bị hôn mê sâu.Thậm chí là bây sàng gặp ác mộng.Mở mắt già thế trước mặt là ông hưng.Bà thủy cảm thấy tủi thân.Não bộ đúng là bị chấn động.Nhưng may mắn là bà không bị mất trí nhớ.Khoảnh khắc này.Bài thơ cảm thấy cô đơn quá.Lúc yếu lòng.Mong có người ở bên được quan tâm chia sẻ.Sao lại khó khăn đến như vậy.Đến ngay cả một người thân để thương yêu cũng chẳng có.Chuyện tình cảm lời nói này chỉ biết vụng trộm ngày nào thì hay ngày đó.Ngay cả đứa con ruột thịt.Cũng không hiểu và thông cảm cho người mẹ nè.Tại sao.Anh biết mà đến rồi về.Bà thủy lúc này gạo nhìn ông hưng.Hai mắt đỏ ngờ bởi vì xúc động.Gương mặt tái nhợt.Vì nhiều ngày hôn mê sâu.Cơ thể chỉ sống bằng dịch chuyển và kháng sinh.Mấy ngày liền.Không liên lạc được cho em anh lo lắm.Không biết là em xảy ra chuyện gì.Nhịn không được thế nên anh đã qua nhà.Đường lúc của giúp việc nhà em đang tính từ đi đâu đó.Anh dò hỏi thì biết được em đang ở đây.Ông hưng thật thà kể lại.Nhưng mà tại sao đang yên ổn.Thế là thành ra thế này.Em có bị choáng hay là gì không may trượt chân té ngã trong đêm như thế.Anh lo lắng lắm đấy biết không.Bàn ủi ngày xong thì dừng dừng xúc động.Muốn một lời hỏi han quan tâm của ông hưng đều khiến cho bà cảm thấy ấm áp.Bà cũng không biết vì sao mình lại trượt chân té ngã.Tỉnh dậy đã thấy mình nằm trong bệnh viện.Phúc lớn mạng lớn nên mới được như ngày hôm nay.Anh đến đây có ai biết không.Bà thủy lo lắng hỏi.Bà sẽ có người phát hiện hai ông bà gặp gỡ nhau.Chỉ sợ là mối tình vụng trộm này có ngày bị vỡ bờ.Em yên tâm đi.Không có ai cả đâu.Cô hiền đang về nhà nấu bữa trưa cho tùng đấy.Thằng bé chắc là giờ này đang ở trường.Em nói xem.Còn ai có thể ở đây được chứ.Em lo lắng cũng không thừa đâu.Em không cần lo gì cả.Việc của em là giữ gìn sức khỏe.Đừng nghĩ nhiều nữa.Mọi chuyện cứ để anh lo.Mấy cái nỗi sợ hãi ấy.Sao quan trọng bằng sức khỏe của em được.Em sợ bị đánh ghen hay gì đấy.Anh nói thật.Tình cảm là một thứ gì đó không thể nào miễn cưỡng.Nếu như hết duyên tự khắc sẽ buông.Không có tình cảm nào là mãi mãi.Anh sống với cô ấy chỉ là cái tình nghĩa trách nhiệm với thằng dũng thôi.Anh đừng nói như vậy.Tại sao không cho anh nói.Anh muốn nói hết ra cho nhẹ lòng.Sống với người không có tình cảm.Thực sự rất mệt.Em có hiểu cho tâm trạng của anh không.Anh cố gắng đến bây giờ là về thẳng giống.Nhưng mà giờ nó cũng lớn rồi.Anh ấy là nó sẽ thông cảm cho anh.Trước đây.Anh đã phạm sai lầm.Khiến tuổi thơ của nó có những ký ức không vui vẻ.Bởi vì vậy mức cố gắng bù đắp cho đến bây giờ.Nhưng mà thật sự.Anh không muốn giả tạo thêm nữa.Em nghĩ xem.Cuộc sống không có tình yêu thì nó tẻ nhạt đến mức nào.Bàn ủi ngày xong chỉ biết im lặng.Nhìn ông hưng trần tình.Thực sự bây giờ bà mới thấm thía câu nói.Đúng người sai thời điểm.Trong cuộc sống ai cũng khao khát gặp được một người toàn tâm toàn ý yêu mình.Và mình cũng hết lòng đối đáp lại với người đó.Nhưng ảo là thầy.Hai người vì nhau yêu nhau.Nhưng khi cả hai đều đã yêu về ra.Tình cảm này thực sự không nên có.Nhưng sau càng dồn nén thì lại càng bùng lên dữ dội.Ông trời thật là biết đùa giỡn còn người mà.Hôm ấy dẹp tan học về sớm.Biết là thuê còn nằm viện cô gái qua xem sức khỏe và ít tiến triển ra sao.Một phần là vì quen biết.Phần nữa là về quân.Một chút quan tâm đến gì của anh ấy cũng là một cách biểu đạt tình cảm của mình.Nghĩ như vậy diệp chủ động đón xe đến bệnh.Dãy hành lang khu bệnh nhân vip.Yên tĩnh giống ở nhà vậy.Diệp bước đi nhỏ nhẹ.Đến trước cửa phòng đang định gõ cửa.Thì phát hiện.Chốt cửa không bạn trần.Qua khe hở.Tiếng rồi nói chuyện khai sáng ở bên trong phát ra.Không biết là họ đã nói chuyện từ bao giờ.Nhưng mà dịp cảm thấy tò mò quá.Cuộc chiến nhân lắng nghe khá lạ.Kết quả biết được rằng sự nghi ngờ của mình thực sự có cơ sở.Lên vô tình bắt gặp ông hưng đưa bà thủy về nhà thì diệp đã nhờ.Hôm nay thì khác rồi.Điều đó đã sáng tỏ.Hai người họ thực sự có tình cảm với nhau.Xung quanh.Chẳng có người đi lại.Dì vẫn kiên nhẫn lắng nghe.Hết mình sẽ bài tình cảm.Bà thủy chủ động nhắc đến chuyện quá khứ.Lâu rồi.Anh có tìm kiếm thêm được thông tin gì không.Anh xin lỗi.Anh chưa tìm thêm được manh mối nào cả.Mọi chuyện đã gần hai mươi năm.Một chút kí ức cũng chẳng có.Bây giờ nói xuống đây là khóa mà.Đây là điều mà em ân hận nhất trong cuộc đời.Em đã sai rồi.Sai lầm này.Nghe giảng không thể nào cơ bản.Giá nhiều lúc đó có ai đó ở bên đã an ủi chia sẻ.Có lẽ em đã không nhẫn tâm đến như vậy.Những tháng ngày sống trong thù hận phần word tuyệt vọng.Tưởng như chết đi được.Chắc là không ai nhẫn tâm và độc ác giống như em đúng không.Đứa bé không có tội tình gì cả.Nó cũng là có hình của em.Nó có tội tình gì đâu.Ông trời đang trừng phạt người làm mẹ giống như em đi.Em thực sự là một người phụ nữ xấu xa nhất trên thế gian này.Thủy à.Em đừng như vậy.Ảnh biết hoàn cảnh của em khổ đau thế nào mà.Em phải là con lên.Anh tìm cho bé vẫn còn sống.Có thể đã được gia đình nào đó nhận nuôi.Hoặc là bây giờ nó đang sống ở trại trẻ mồ côi nào đó.mười chín hai mươi năm rồi còn gì.Ông hưng an ủi bàn ủi như vậy.Chồng cũng hiểu.Điều đó là vô cùng mơ hồ.Giữa biển trời bao la này.Tìm một người là rất khó.Còn chưa kể đến.Giống như bài nói.Lúc sinh nó ra chưa là một đứa trẻ sơ sinh.Mấy chục làm thay đổi.Bây giờ có đứng trước mà.Công chúa xác nhận ra nhỏ.Em biết là anh đang ăn ổi em thôi.Em cũng biết.Điều này là không thể.Sửa giày rất cả cuộc đời này.Chiến lược quảng bá mà ông trời dành tặng cho em.Nếu như không tìm được con.Có lẽ chết đi.Em cũng không thể nào nhắm mắt.Em đừng có nói cửa mồm như thế.Mình chưa tìm thấy nhưng không có nghĩa là không còn hi vọng.Em yên tâm đi.Anh sẽ cố gắng hết sức để tìm con về cho em.Tại sao.Ảnh lại tốt với anh như vậy.Em thật sự không tìm được.Em có gì tốt.Có thể xứng đáng để anh phải quan tâm như thế.Hơn cả.Đó đã là quá khứ không mấy tốt đẹp của em.Một người phụ nữ tâm địa tàn nhẫn như vậy.Có đáng để anh phải làm như thế không.Đó là duyên phận ông trời sắp đặt để anh gặp em.Sớm hơn cũng không được.Muộn hơn cũng không được.Có lẽ là chuyện của chúng mình.Bộ váy áo là như thế.Anh không trách em đâu.Anh biết.Ai cũng có nỗi khổ gì.Nếu như nói xấu thì nó rất xấu.Nhưng mà chỉ những người trong cuộc mới hiểu được rằng.Người coi trọng tình cảm sống bằng tình cảm.Mới hiểu hết được ý nghĩa của nó thôi.Em vui lắm.Vui vì đã được gặp và quen biết anh.Vui với cuộc đời này có người toàn tâm toàn ý hiểu mình và thông cảm cho mình.Chỉ cần như vậy thôi.Cũng đủ rồi.Chỉ cần thiết nghĩ về người đó bỗng nhiên khóe môi mỉm cười.Điều khiển như vậy cũng là một loại hạnh.Em không làm gì không thể nữa.Em lại suy nghĩ linh tinh.Em cố gắng nghỉ ngơi cho khỏe đi.Ngày tháng còn dài.Cái gì quan trọng hơn thì xử lý chứ.Em hiểu ý anh không.Bà thủy khác nhà mắt mỉm cười gật đầu.Ông hưng ngồi thêm một lát rồi giờ đi.Thế bác ý đứng dậy.Diệp về nước sau bức tường để tránh bị phát hiện.Chuyện của người lớn phức tạp quá.Còn anh làm không hiểu được bao nhiêu.Tên những đại khái cũng đoán ra.Bà thủy đã từng có một đứa con rơi.Mà còn lạc nhau.Và giờ đây vẫn không ngừng tìm kiếm được con đó.Hơn cả là chuyện tình cảm của bà ấy và ông hưng.Thật không thể đơn giản.Giữa họ mà nói.Tình cảm đó không chỉ là yêu.Mà là sự hi sinh rất lớn.Ông hưng chân thành như vậy.Thì chắc chắn họ đã yêu đậm sâu đến mức nào.Người lớn.Thật là phức tạp.Diệp chặt lưỡi mấy cái giờ thầm nghĩ.Chỉ tội cho bà loan mạng của dũng.Ngày ngày ghen tuông với chồng sống với một người không yêu mình.Vậy thì chắc là mệt mỏi lắm.Em đến đây từ khi nào thế.Giặt nước ở sau bức tường mà suy nghĩ nên không biết là quần đã xuất hiện từ phía sau.Nghe giọng của quần thể giật giật mình quay lại.Cảm giác như bị ai đó bắt quả tang làm chuyện xấu xa vậy.Em vừa mới đến.Anh không đi làm à.Anh tranh thủ ghé qua thăm dì một lát rồi đi ngay.Em đi học về sớm thế.Trong lòng của quân có một cảm giác gì đó rất khó tả.Là bờ chuyển dịp là con gái của dì thủy.Đến giờ này.Anh vẫn không thể nào tin được đó là sự thật.Hơn cả.Anh cũng không muốn tin.Birthday tình cảm anh dành cho cô những ngày qua đã rất lớn.Nó đã vượt mức tình cảm bạn bè thông thường.Anh không biết định nghĩa tình cảm của mình ra sao.Chỉ biết rằng.Mỗi khi mệt mỏi áp lực.Chỉ cần nghĩ về dịp thì tự khác.Thấy tâm hồn vui vẻ.Mọi thứ dễ chịu hơn rất nhiều.Hôm nay em được về sớm.Em đón bác gái ở đây một mình nên ghé qua xem tình hình thế nào.Theo anh gọi chồng nhé.Lúc này thì bà thủy vẫn còn bồi hồi giúp đỡ.Bởi về giây phút gặp gỡ vội vàng với ông hưng khi nãy.Cảm xúc xáo trộn đàn sàn.Thấy cửa phòng có tiếng kêu.Bà vội lau nước mắt sẽ hãnh dòng.Mời vào.Con chào dì.Cháu chào bác ạ.Diệp và quân đồng thành cất lời.Bà thủy sắc mặt không tốt.Nhưng vẫn gắng gượng làm bộ vui vẻ tiếp đón.mười địa điểm thần gì á.Ngồi chơi đi con.Quân hà lấy ghế cho dịp ngồi đi.Quần chuối quan sát biểu hiện của dị và dì thủy.Anh thực sự tò mò.Liệu họ có đang diễn kịch với nhau hay không.Hãy sửa thật họ không biết mình là mẹ con.Thế rồi anh nhận ra.Có lẽ chồng quá khứ.Hai người họ đã gặp phải biến cố gì đó.Nền lạc bất ngờ.Biểu hiện của hội chứng này hoàn toàn không có gì đáng ngờ cả.Chỉ là biến cố gì.Và như thế nào.Thì mới mới là một câu chuyện chưa có lời giải.Anh đây.Mọi việc trên tàu chứ thanh quản lý nhé.Sắp xếp mọi thứ ổn thỏa.Khi nào trở về càng anh em gặp nhau rồi bàn giao sau anh tin tưởng chú.Thế nhá.Ông hưng nói mấy câu rồi vội vàng tắt máy.Cầm tờ giấy nhỏ trong tay với địa chỉ đã cứu mình.Nhiều thông tin không rõ ràng ông càng mất giờ để đọc rồi suy nghĩ.Cậu đến nơi này bao giờ chưa.Những người một lá.Ưng hưng quay sang hỏi chuyện tài xế riêng của mình.Anh tài xế nhiều mắt nhìn địa điểm trên tờ giấy rồi cười gượng đã.Giảm em chưa đến bao giờ anh à.Mà anh đến để làm gì thế.Gặp gỡ người quen cũ hay là tính chuyện công việc.Có chút việc riêng thôi.Chú có chạy xe đến đó đi.Không biết gió.Thế tao hỏi thăm người đi đường mà.Ông hưng đeo kính râm và giờ lim dim nhắm mắt.Bước chân tôi đi đến địa chỉ ghi trong tờ giấy cũng tầm khoảng hai giờ đồng hồ.Tranh thủ chợp mắt đến nơi còn có tinh thần giải quyết công việc.Chiếc xe bon bon chạy.Hướng về miền quê xa xôi.Đây là lần đầu tiên anh tài xế của ông hưng đến đời.Đường xá có chất lạ lẫm.Tuy nhiên dựa vào biển báo chỉ đường.Anh tin tưởng là mình đi đúng hướng.Khi gần đến nơi.Anh tài gọi ung thư.Anh ơi.Sắp đến nơi rồi đấy anh kiểm tra xem bây giờ mới đi hướng nào được cơ mà.Âm hưởng trợ mất có một tí.Nào ngờ giấc sâu hẳn luôn.Nghe giọng của anh tài xế thì lên giật mình.Anh à.Xem mình đi hướng nào đi.Đây là bến xe khách của huyện rồi đấy.Chỗ này là thị trấn rồi à.Nghe lời nhắc nhở của cậu tài xế âm hương xuống xa giờ quan sát xung quanh.Đúng như vậy.Thị trấn nhỏ này nhiều ngõ ngách.Dân cư cũng không nhiều như ở thủ đô.Bây giờ biết tìm địa điểm ở đâu đây.Suy nghĩ một lát.Âm hưởng chạy vào bên lề đường.Hỏi chuyện bà bán nước.Chị ơi phiền chị cho em hỏi một tí.Từ đây đến địa điểm này khoảng bao xa nữa.Nhìn vào tờ giấy cú mềm.Bà bán nước nhìn ông hương rồi lại nhìn tờ giấy một lời đoán em là người ở xa đến.Tổng thái đinh đạt bánh bao.bảy giả giọng nói.Chủ tịch nơi này làm gì thế.Nó chỉ là một tên gọi cố cách đây hơn chục năm thôi.Nghe xong ông hưng thất vọng.Nghĩa là đời này không còn tồn tại sao.Tuy nhiên ông vẫn cố gắng chui.Em cũng không biết nơi này là đâu.Một người bạn cũ của em đang ở đó.Địa chỉ này người ấy cho em.Nay có dịp ghé qua.Em muốn tìm mà không biết đi đường nào cả.Chồng nói thế nào.Làm gì có ai ở đó.Bà bán nước nghe lời giải thích của ông hưng liền thấy không hợp lý.Người lạ đến đề lại nói chuyện kiều vòng quanh cái này.Thật không thể nào tìm được.Sao thế chị.Em đến gặp bạn của em thật mà.Ông không cố gắng giải thích.Nhưng thật ra lý do đưa ra chẳng thuyết phục tí nào cả.Chịu không biết rồi đấy.Địa chỉ ghi trong tờ giấy này.Là một bệnh xá cố dành cho công nhân nhà máy điện cách đây mấy chục năm.Từ thời chống mỹ cơ.Nó tồi tàn quá rồi.Tôi không nhớ là bao lâu.Nhưng từ ngày điện đường trường trạm phát triển.Nhà máy xây dựng cơ sở sang chỗ mới.Bệnh charcot đó bỏ hoang lâu lắm rồi.Chả có ở đó cả.Thế rốt cuộc.Là cậu đang muốn hỏi thăm cái gì đây.Chị nói sao cơ.Lâu rồi không ai ở đó.Lúc này ông hưng lại thất vọng lần thứ hai.Là vì lời giải thích của bà bán nước khá trùng khớp với câu chuyện của bà thủy.Bảy kể đêm trở dạ sinh có con gái bé nhỏ.Ở một bệnh xá cũng gần nhà máy.Thời điểm đó trong lòng của bà ngập tràn thù hận.Nên chỉ muốn bỏ con.Bởi vậy.Mọi thứ đều không có quá nhiều ký ức.Thông tin còn lại cũng chẳng có gì.Bây giờ nghe bà bán nước nói gì vậy.Chỉ biết tìm kiếm kiểu gì đây.Trước đó nhà bào có một người phụ nữ ở đó.Bẫy tiền chị nhỉ.Lâu quá rồi tôi cũng không nhớ.Cái tiền giống đàn ông lắm.Không có chồng.Ở một mình.Nền sách này người ta cho bà ấy ở bệnh xá lùn.Nổi tiếng mất dạy đứa đề.Hiếm có ca nào phải chuyển đi tuyến tiền lắm.Nhưng mà cũng lâu rồi tôi cũng không nghe ai kể chuyện.Chẳng biết bà ấy còn sống hay đã chết.Bệnh xá không hoạt động nữa.Bảy đi đâu về đâu hãy làm gì tôi cũng chịu thôi.Như được tiếp thêm manh mối.Ông hùng mừng rỡ ngồi xuống chiều rộng mua cho bà bán nước hay nước nước ngọt.Mấy thứ bánh kẹo đình đình cũng một phần nữa.Hi vọng là bán được hàng mấy có thể kể đôi điều về những chuyện trước đây.Quảng yên.Bà bán nước thì ông hơn mua hàng thì nhiệt tình hơn hàn rót nước mời ông rồi bắt đầu kể chuyện.Ngày trước.Chị em phụ nữ ở đây mỗi lần đau đầu.Toàn đến cái bệnh xã đó để thôi.Nhiều người nhớ nhà không mai trở ra.Thì cũng đến đó nhờ bà ấy.Nói chung thì bà ấy có mắt tay.Dân làng và mọi người ai cũng quý mến cả.Chị có biết.mười bảy ở đâu không.hai mươi bảy là người cho mình.Là người huyện mệnh thôi.Mà bây giờ đi học hiện đại.Bệnh viện thực hành trang.Ai đến bệnh xá để lắm.Còn chưa kể cái bệnh sáng ấy đã lâu lắm rồi.Người ta cũng giải thể.Nếu mà chị muốn biết thông tin thì vào trong sách mà hỏi nhé.Dù là không hoạt động nhưng mà những chuyển liên quan thì sẽ đều biết cả đấy.Ông hưng cảm ơn bà bán nước rồi trở về xe riêng bên lề đường.Anh tài xế tranh thủ chợp mắt được một tí.Nghe tiếng mở cửa xe.Liền giật mình hỏi.Bây giờ mình đi đâu hả anh.Đi vào trong xóa đi.Khoan đã.Đúng là khôn lắm thì giảm nhiều.Bây giờ mới nhớ ra.Có người bạn quê ở gần đây thì phải.Để tôi gọi xem thế nào.Đồng hương chợt nhớ là người bạn.Lời người em quen biết của mình nên mua điện thoại bấm số.Hỏi giờ người ngoài thì chi bằng hỏi thăm người quen.Chẳng mấy khi có dịp đến đề.Không giải quyết được việc thì gặp gỡ một vài người bạn.Cũng coi như là không uổng phí.Ông chế đang sửa lại giàn mướp.Thấy điện thoại đổ chuông giòn giá nền nghề tay trái vào nghe điện thoại.Anh hưng à.Em chỉ đi.Mà sao hôm nay có thời gian rảnh rỗi gọi cho em thế.Anh đang ở gần nhà chú đi.Ca nhạc không chỉ đường cho anh với.Đang đi đường mà ghé qua nhà em về.Công việc của anh dạo này thế nào rồi.Thôi.Công việc cứ để lúc khác đi.Cây trúc có nhà không.Chỉ đường cho anh vào đi.Còn nếu không thì chạy ra bến xe thị trấn đón anh nhé.Anh không biết được.Luôn nha.Ông chính nước nào.Không hiểu sao ông hư là đến chơi bất ngờ như vậy.Bao giờ công việc đang làm khi còn dream.Ok.Rồi bon bon đi đón bạn.Đúng là quý hóa quá.Ông hưng ở thành phố về trời thật vinh dự quá còn gì nữa.Bao nhiêu lần mười một nhưng mà ông ấy có đến đâu.Hôm nay thấy hay rồi.Ông trí của chạy xe.Trong đầu lại thầm nghĩ.Bây giờ ghé ra chợ mua ít đồ về nhậu để anh em hàn huyên.Bà không đi làm ở nhà máy công không về.Ông hương trứng ở đầu xe chờ đợi bạn đến đón.Nhìn trước nhìn sau.Chờ mãi thì cuối cùng cũng thấy gương mặt quen thuộc của ông trí.Nước da ngăm đen.Ảnh mất nhiều lại bị nóng.Gặp lại người quen không chế vui vẻ nói.Ảnh đến đồ chưa.Về nhà em nghỉ ngơi cho đỡ mệt nhé.Trời nắng quá.Có mười điểm thôi.Chú đang làm gì mà quần áo luộm thuộm về.Em hiểu cái giàn mướp.Chuẩn bị vào mùa rồi giao trưởng ít rau quả sạch ăn cho mát anh à.Được đấy.Anh cũng thích mấy cái kiểu nuôi trồng dân dã như thế.Thế mình đi luôn nha.Dạ vâng mọi người đi theo em nhé.Khung ảnh thôi không sao đâu.Nói rồi ông chế chạy sạc phía trước.Anh tài xế bám đuổi theo sau.Đi một lát là đến nhà.Quê nhà của ông trí đúng là bình yên và trong lành.Trên đường vào nhà đi qua dạng phi lao cao chót vót.Gió thổi rì rào.Sông hương nhìn cảnh vật thấy ghen tị với ông chế quá.Về già sống cảnh đoàn viên.Vợ chồng con cái sum họp quây quần.Tháng này nó phun chồng chăm sóc.Cuộc sống như vậy.Đúng là bao nhiêu người ao ước.Anh vào nhà chơi nhé.Em ra chợ mua một cái thì em về ngay.Với em đi vắng rồi à.Ông chích cái là nó định phải ra chợ.Sông hương gọi giật lại.Thủ thuật ông đến không phải là muốn ăn bữa cơm.Thời gian cũng không có nhiều.Đường từ xa.Chỉ muốn tranh thủ giải quyết một số truyền càng sớm càng tốt.Thôi.Không cần bảy vé đâu.Anh đến đây có việc muốn nhờ chú.Đâu mất gì đó.Bụi gỗ mùn cưa dính đầy máu.Để đi rửa mặt nhé.Vợ mới cắt mấy tấm gỗ dựng lên cho nó cần lấy mà.Bạn có việc gì thế.Lên xe.Dẫn hàng đến một lời nhé.Đến nơi nào à.Đến sa.Thằng đến sát làm gì.Anh cần công chứng giấy tờ gì á.Nhưng mà sao từ hà nội về quê của em công chứng thế.Đừng có nói là định mua đất đai rẻ đây nhá.Chú mày đúng là suy đoán linh tinh.Cứ bảo dẫn anh đi thì dẫn đi.Ông hưng gia hiểu chồng chí ngồi vào xe riêng.Ông chỉ dẫn đường.Anh tài xế cứ như vậy cho xe chạy bon bon.Trong đó có công trí không thôi tò mò và ngạc nhiên về sự xuất hiện bất ngờ của ông hưng.Cho biết các bệnh sa cố dành cho công nhân nhà máy gần đây không.Em biết chứ.Bệnh xá thế ngày xưa chị em phụ nữ đến đó đề giờ thăm khám thai sản.Nhưng mà bây giờ bỏ hoang rồi.Em anh hỏi chuyện đó làm gì thế.Ông hưng không muốn vòng vo nữa đang về ra một câu chuyện có sức thuyết phục hơn.Anh có một người bạn.Cô ấy là họ hàng xa với bà đó ở bệnh xá đó.Lâu ngày không có tin tức.Muốn nhờ anh tìm kiếm xem.bảy còn sống không đấy.Muốn nhìn lại họ hàng á.Ừ.Thế sao anh không nói sớm.Mà nhận họ hàng thì đến sát làm gì.Giá nấm đổi thông tin những cá nhân tập thể đi đâu về đâu.Muốn tìm hiểu ai lên xã hỏi là rõ nhất.Vậy mày còn thắc mắc.Anh nói cũng đúng nhỉ.Nhưng mà ý của em là muốn tìm người thân họ hàng sao không nói ngay từ đầu.Biết đâu em giúp được thì sao.Sống hơn nửa đời người ở đây rồi.Tay mà em chưa gặp qua đâu.Thế anh lại sợ chú cứ lênh đênh trên biển suốt.Chị biết ai với ai đâu.Thôi cứ lên sát tìm cho chắc đi.Tưởng ai.Chùa bà đanh ở bệnh xá ấy.Em còn lại gì.Không có chồng.Đứa đài mấy chục năm ở vùng này.Cho đến khi bệnh xá giải thể.Sao hỏi về cho bà ấy một căn nhà nhỏ.Ngay sau trường tiểu học kia thôi.Nếu mà nói sớm em dẫn anh đi ngay dưới.Em chỉ nói như vậy thôi ông hưng mừng rỡ tròn mắt lên giờ hỏi lại.Cho nói thật không.bảy còn sống.Vâng.Bảy bây giờ hơn bảy mươi rồi.Nhưng mà còn minh mẫn lắm.Thi thoảng ra chợ.Tôi muốn gặp bà ấy bán giàu.Mà sao nỡ để rồi lại đi bán dạo thế.Trị bệnh sán giải thể.Bệnh viện huyện có sắp xếp cho bà ấy một chuyên làm bên khoa sản.Nhưng mà tuổi tác cao gần sáu mươi rồi bảy từ chối.Sức khỏe thì có đi.Ngày ngày vẫn trồng rau đi chợ bán đi anh à.Thì họ hàng con cháu gì.Bao nhiêu năm mới tìm gặp thế nhỉ.Anh cũng không rõ lắm.Đi một lát đến căn nhà nhỏ của bà lý.Ông trí xuống trước nhìn nó xem.bảy có nhà không.Ông hưng có vô đi theo để xác minh xem.Có đúng bà ấy là người duy nhất đỡ đẻ bệnh xá năm nào không.Chỉ sợ là nhận nhầm người thôi.Mà bảy tên gì nhỉ.Bà lý anh hà.Ngoài bảy mươi rồi bao nhìn bà ấy vẫn nhìn nhận được thế kia.Anh đi vào trong đi.Em tranh thủ ghé qua chợ tí đã.Ông chí toàn chạy bộ về.Ông hưng gọi với lại.Chú định đi bồ à.Đường xa lắm đi.Không sao đâu em quen rồi.Đi một đoạn cho khỏe trên có thể gì đâu.Thôi.Đảng bảo tài xế đưa đi.Nói rồi ông hưng gia hai.Anh tài nhanh ý nên quay đầu xe đường chế trở về nhà.Nếu cần ông hưng sẽ liên lạc sau.Bà ấy ở trong nhà thì có bóng người thấp thoáng.Thì tò mò đi ra sân.Bây giờ già rồi mất không được sáng như thời còn trẻ nữa.Nhìn sao không được gió.Bà đi hẳn ra đầu cầu.Ông hưng thấy bà lý đến thì vội vã dứt lời.Chào bác à.Chú tìm ai đấy.Dạ.Chó có thể vào trong nhà một lát được không à.Thế có việc gì không.Có gì thì nói luôn ở đây đi.Muốn hỏi thăm nhà ai có việc gì.Nhìn thấy ông hương bánh bao ăn mặc sang trọng.Bà lý đoán là người nơi khác đến.Bởi đi bao nhiêu năm.Bà còn là gì.Ai với ai ta đều biết cả.Nghĩ vậy bà xã ông hưng là người xấu thêm nên không cho vào.Ông hưng ngay như vậy cũng đoán được bảy đang đề phòng vội vàng giải thích.Bác yên tâm.Cháu chỉ là muốn hỏi thăm chút chuyển thôi.Cháu không phải là người xấu cũng không lừa đảo gì cả đâu.Chuyển cũng hơi dài dòng.Bác cho cháu vào nhà được không ạ.Nếu như bác vẫn không tin tưởng.Vậy thì cháu đứng ở đây cũng được.Mà thôi.Thêm mời cậu vào nhà nhé.Bà lấy quay người đi vào trong.Núi tao mà dâng lên mỗi lúc một lớn.Không hiểu người này định hỏi thăm vấn đề gì đây.Nhà chỉ có nước sôi để nguội thôi uống tạm nhé.Bà điện thoại phòng rót cốc nước đầy để trước mặt của ông hưng.Ông đưa tay nhận lấy tranh thổ hướng mắt nhìn xung quanh.Căn nhà tuổi tàn chiều vào.Bức tường vôi trắng lương đốm phẩm mới.Trên tường có treo biển.Rồi dán mấy bức tranh.Phía góc nhà có cái tủ gỗ.Đồng thời cũng là bàn thờ gia tiên.Mọi thứ thật đơn giản với người phụ nữ đơn độc này.Thời gian cũng không có nhiều.Ông hương không muốn vào voa.Và ngay chủ đề chính.Qua lời kể của bà thủy.Ôm cũng hiểu được kha khá sự tình.Biết chắc khi nhắc đến chuyện xưa bà ấy có thể sẽ nói có hoặc không vui.Thậm chí từ chối nói chuyện.Nhưng bà ấy làm anh muốn gì nhất.Có thể khai thác chút thần tìm hiểu hoài về để bán năm nào.Hi vọng có lời giải để tìm kiếm lại con gái cho bà thủy.Tình nhân của ông hư.Chuyện là thế này bác à.Cháu có một người bạn.Nhiều năm trước đã hạ sinh một bé gái tại bệnh xá kba.Nơi mà bạn làm việc.Và không ai khác.Người đã phụ trách ta sinh ra ấy.Chính là bác đi.Nghe chuyện nghề nghiệp bà ấy có hứng thú hơn.Bạn muốn biết người đó đang nhắc đến vấn đề gì.Phải chị đang cả người tay nghề của bà hay là gì đây.Thế à.Mẹ con cô ấy giờ này thế nào rồi.Sống tốt không.Mà cậu đang nhắc đến ai thế nhỉ.Tôi nghỉ việc cũng hơn mười năm nay.Số câu đố về cũng không đến nỗi.Bây giờ thì cũng chịu thôi.Không nhớ ai với ai cả.Thế trong quãng đời làm nghề của bà.Có ai từng sinh con xong.Bỏ rơi là bệnh xá không ạ.Ông hưng gợi ý vì sợ nhiều năm qua đi.Bà đẻ không nhớ được chuyện cũ.Thay vì hỏi người này người kia.Ông hỏi luôn những trường hợp sinh con xong.Bỏ lại đứa bé.Chụp hình cũng có.Nhưng mà điều này sẽ không nhiều.Nghe câu hỏi của vị khách lạ.Bà lấy chồng nhầm nghĩ lại chút ký ức trong quá khứ.Đúng là một câu hỏi rất gợi ý.Ngày lập tức.Ký ức về đêm rồng năm nào hiện về.Hình ảnh một thời phổ và nước da trắng nhờ tái mét chuyển dạ trong đêm.Cố gắng lết từng bước và bệnh xác ok.Nhớ như vậy là bởi vì.Bệnh xá này.Bàn làm việc từ lâu.Rất lâu.Gắn bó vô cùng.Chủ yếu để cho chị em phụ nữ trong vùng.Trường hợp cô gái kia là đặc biệt.Hơn cả.Qua tao sinh con xong bỏ rơi đứa bé không chịu nhận.Các cuộc đời đối đẹp của bà chưa từng chứng kiến.Người mẹ nào nhẫn tâm đến như vậy.Chính vì thế.Ký ức về căn sinh nào đó đến bây giờ.Bà vẫn khắc cốt ghi tâm.Ngoài ra thì không có trường hợp nào khác.Nghĩ mọi thứ vẫn còn sơ sài.Chưa kể cô gái là người lạ.Đầu đạn.Nên chưa kịp kê khai thông tin gì cả.Tôi nhớ ra rồi.Có một trường hợp gì nhất.Cả cuộc đời của tôi chứng kiến gì.Một người phụ nữ lạnh lùng và nhẫn tâm đến như vậy.Bà lấy thuốc liền câu nói với người khiến người đang tức giận.Nghe như vậy ông hình nền mừng rỡ.Chắc chắn.Người đó chính là thủy.Lúc này tại nhà của bà thùy.Khi tận mắt chứng kiến cảnh mẹ của mình rơi vào tình trạng nguy kịch ranh giới giữa sự sống và cái chết.Mong manh.Tôi mới nhận ra mình yêu mà đến nhường nào.Những ngày qua giận mẹ ghét mà.Chẳng qua cũng chỉ vì quá yêu mà.Ích kỷ không muốn mày yêu người khác thôi.Lê bảo vệ tùng là con một từ nhỏ đã được yêu thương cưng chiều.Bao nhiêu tình cảm đều dành cho tùng.Cuộc gọi chờ.Sửa lại đem lòng yêu người đàn ông khác thì tao không yêu thương và quan tâm mình nữa.Giờ đây khi nhìn thấy mẹ đau ốm liệt giường.Tôi mới hiểu được sức khỏe của mẹ quan trọng ra sao.Clip của cậu cảm nghĩ chỉ cần mạnh khỏe mạnh như xưa rồi mà có yêu ai làm gì đi nữa.Cậu cũng không phản đối.Không hành động kỳ quặc giống như trước.Chỉ cần có mà.Chỉ cần mẹ vui vẻ.Như thế là đủ rồi.Từ ngày mẹ đau ốm nằm viện cho đến khi được ra về.Tuần thay đổi như trở thành một con người khác.Từ lời ăn tiếng nói hành động đều cẩn thận tỉ mỉ.Ít nói hơn hàng.Có lẽ biến cố đã khiến cho từ muốn trở thành người lớn.May mắn ở kinh tế gia đình khá giả.Mọi thứ không ảnh hưởng gì nhiều lắm.Bà thủy xuất viện thì ở nhà hàng.Ít khi đi đâu.Mở việc đã có của hiền quán xuyến.Công việc kinh doanh của cửa hàng thì đều giao cho nhân viên phụ trách.Một buổi chiều giống như thường lệ.Sau khi ăn bữa phụ và dùng thuốc theo chỉ định của bác sĩ.Bà thủy ra trước nhà ngồi ngắm cây rồi thư thái đọc sách.Cầm quyển sách trên tay nhưng nói thật.Mà chẳng có tâm trí nào để đọc nó cả đầu óc còn đang nghĩ người xem hôm nay diệu sẽ đến dạy học.Tùng vào lúc mấy giờ.Trước này bà ít khi quan tâm đến việc học của tôm nhưng hôm nay thì đặc biệt phá lệ.Thỉnh thoảng xem giờ giờ lại hỏi xem cô hiền có đúng hôm nay là lịch học kèm không.Thần chết của bà vui vẻ thất thường.Có những khi lo lắng giờ căng thẳng đến nghẹt thở.Bởi vì trái tim mà ông hưng thông báo.Đúng là trái đất tròn.Cuộc đời vẫn còn ưu ái cho bà.Đứa con gái tội nghiệp bị mẹ hết hồi năm nào.Bây giờ đã lớn.Không những thế còn rất thông minh và xinh đẹp.Ông trời đúng thật là biết trêu đùa.Ngày ngày mẹ con gặp gỡ nhau.Nhưng chẳng hay biết về nhau.Cưới người có đường vậy.Đang mời nghĩ ngợi linh tinh thì có người bấm chuông gọi cửa.Bà thủy giật thấp mình vô thức nhìn ra.Đúng là gì.Trời ơi bỗng nhiên chân tay của bà rụng rời hồi hộp run rẩy.Không biết làm thế nào cả.Cảm giác mở dớ hối hận cứ như thế đàn sàn.Khiến cho bà không sao đứng dậy được.Khoai mì tự nhiên ướt đầm đìa.Trứng gà con.Là con gái của bà.Đứa con mà bà được ruột đại gia.Nước mắt cứ như thế rồi xuống.Cô hiền ra tiếng chuông thể tích bật lên mở cửa.Nước gì vào nhà thì mới phát huy.Bà thủy đang ngồi đợi đến bên ghế cô hiền vợ nói.Chị thủy.Chị làm sao thế.Bác sĩ đã dặn rồi.Không nên xúc động quá như thế.Chị có sao không thế.Hay là để em điều chị vào trong nghỉ ngơi nhé.Diệp lo lắng đứng bên cũng nói thêm vào.Bác à.Nếu như chưa được khỏe thì vào trong nghỉ ngơi à.Buổi chiều đến gió độc lắm.Ăn mặc phong phanh như thế.Để cháu vào nhà lấy cái thân.Con đường đi.Bà thủy đang ngừng muốn nói ra một câu khiến cả dịp rồi cả cô hiền cứ ngỡ ngàng.Lời nói này nghĩa là sao.Đứa nào bị hôn mê bây giờ đầu óc không tỉnh táo.Không phân biệt được.Bà thì làm gì có con gái.Chỉ có duy nhất mình tùng và quân là con riêng của chồng thôi.Cbốn nghìn là gọi diệp là con nhỉ.Cô hiền và diệp đều có cùng suy nghĩ như thế.Còn bà thủy thì khác.Thực tế đồ áo của bà rất bình thường không nhầm lẫn gì cả.Chỉ là trước mặt đứa còn máu mổ.Báo mộng tìm kiếm bấy lâu nay.Vừa là niềm vui vừa là sự ân hận giày dứt trong tâm can.Bao lâu làm người xa lạ.Này biết rồi.Đứng trước mặt của con gái.Bà biết không nên làm cho dịp.Theo những khao khát muốn được gọi tên con.Xưng mày một lần cho thỏa nhung nhớ.Cháu vào đây cho bác cái khăn rồi giang hai thôi.Bác yên tâm nhé.Diệp cứ tưởng là bà ấy nói nhầm.Hoặc giữa hai điều gì đó nên vội vã trấn an.Coi nhanh chóng bằng giấycách thần màu nhà.Trường lên vai của bà thủy.Ánh mắt của bà dừng dừng xúc động.Trong lòng thầm nghĩ.Nếu như còn biết được.Mà là người đó bỏ rơi và hắt hủi con nhiều năm về trước.Nếu còn có bỏ qua và tha thứ cho mẹ không.Có còn quan tâm mẹ như thế này không.Ánh mắt của bà thủy nhìn dịp chan chứa tình yêu thương.Diệp hơi ngạc nhiên.Cả cô hiền cũng thấy là nhưng rồi lại nghỉ.Bảy bị chấn thương hộp sọ thế nên tâm lý chưa ổn định.Có thể là vì vậy nên ai cũng vui và an ủi nhưng không có gì cả.Bà thủy nhất định không chịu về phòng riêng.Người lửa phòng khách.Clip còn đi lên cầu thang lắng này dạy bài cho tùng.Có phải là bà đã quá tham lam.Chỉ muốn nhìn ngắm được con yêu dấu.Muốn được nhìn thấy con.Nghe con nói.Muốn được quan tâm bao bọc con.Để bù đắp lại lỗi lầm ngày nào.Chỉ sợ lại ông trời vô tình.Cho hai mẹ con được gặp nhau.Nhưng không để cho hai người được bên nhau.Nếu như chị biết sự thật.Có lẽ còn bé chứ không tha thứ cho bà đâu.Chắc chắn là như thế.Không có người mẹ nào lại chối bỏ đứa con của mình giống như bà vậy.Nghĩ quá nhiều.Bà thủy tự dằn vặt chính bản thân.Những suy nghĩ tiêu cực này cứ đùa bán bà nhiều năm nay.Cười như thế.Rồi bà nhiều chế.Không dám đối diện sự thật.Anh ấy đi.Em thấy trong người khỏe hơn chưa.Nghe không được.Bà thủy bảo vệ phòng gọi cho ông hưng.Muốn được ẩm tư vấn về rắc rối trong suy nghĩ của mình.Anh à.Còn bé nó đang ở nhà em đấy.Bây giờ em phải làm sao đây.Giọng của bà run run.Ngày sông hương liên hiểu ngay.Có lẽ bà ấy đang nóng lòng muốn nhận con gái.Điều này hết sức bình thường.Tâm trạng ấy có lẽ ai vào trường hợp này cũng như vậy thôi.Em cứ bình tĩnh.Phải từng bước.Không được vội vàng như thế.Bây giờ đang sống ở nhà anh một thời gian anh biết.Con bé là người ngoan ngoãn biết đi.Nếu như biết được sự thật này.Có lẽ sẽ rất tốt đấy.Trước mắt em cứ bình phục sức khỏe cho tốt.Ngày tháng còn dài.Ta sẽ giải quyết từng bước một.Nhưng mà còn bài hát.Là con của em đi.Bà thuế để giải thích giảng mình nhớ còn ân hận và nhiều điều nữa.Nhưng không sao nói thành lời.Bởi vì tất cả những điều ấy là cái giá phải trả cho hành động sai lầm trong quá khứ.Cái cảm giác.Mắt nhìn thấy nhưng không chạm vào được.Bất lực thật sự.Bây giờ thì bà mới hiểu.Không phải cứ tìm được con là xong.Phải làm sao để con nhận mình tha thứ cho mình.Thế mới là một vấn đề nan dài.Em đừng nôn nóng.Nếu như không nghe lời anh.Mọi chuyện sẽ rất tồi tệ.Hôm qua anh đã nói chuyện với vợ chồng chú trí ở quê.Hiện tại thì hai người ấy rất buồn.Em phải cảm ơn trời phật bởi vì năm đó bé dịp được vợ chồng chối nhận nuôi.Hai người sống rất tình cảm.Biết quan tâm người khác.Cái gì bây giờ cũng hiểu chuyện như vậy đấy.Thêm hội nói sao anh.Có được nghỉ thêm nhận con không.Bà thể biết rằng điều này là rất khó bởi vì họ đã hiếm còn đã đành.Nhận nuôi rệp từ lúc còn bé bây giờ muốn nhận lại.Em rằng không dễ.Nhưng mà bà vẫn muốn vẫn cứ hi vọng.Anh không dám chắc đâu.Khó đi.Nhưng thôi anh đã nói rồi.Mọi việc cứ từ từ giải quyết.Điều mà anh lo nhất không phải là vợ chồng cho chế được.Bởi vì họ đều là người lớn cả rồi.Nếu như yêu thương và mong con gái của mình được hạnh phúc.Tôi hỏi sẽ không gây khó dễ.Nhưng mà vấn đề ở đây là cái gì.Em nói thử xem.Nó là một đứa hiểu chuyện.mười chín hai mươi tuổi đầu rồi.Nó sẽ như thế nào nếu như biết được gần hai mươi năm trời bị mẹ ruột bỏ rơi không quan tâm đến.bốn mươi mốt lời ông hưng nói giống như lưỡi dao sắc cứa vào trái tim của bà thủy.Đúng như vậy.Không phải người ta có đồng ý hay không.Mày là con gái của bà có chửi tha thứ cho bà hay không.Đó mới là việc quan trọng.Thêm.Em phải làm gì anh.Em phải làm thế nào để.Bà thủy rối như tơ vò.Phần mềm không biết nên làm gì vào thời điểm này.Bà cảm thấy mình gần như phát điên muốn bùng nổ.Bây giờ anh đang có việc.Lát nữa anh gọi lại.Mai phải nhà anh đấy.Phải bình tĩnh em hiểu chưa.Ông hưng cũng căng thẳng.Khi thấy bảo thủ dối gian như vậy.Thật lòng lúc này bà ấy cái nhiều đứa trẻ con.Cái gì cũng cảm thấy không hiểu không biết.Mỗi một câu hỏi ngây ngô đến đánh thường.Mà sao không trời là đặt họ vào hoàn cảnh áo là đến như thế.Bà thủy ngồi thật thoải mái.Cho đến khi nghe tiếng bước chân lệch kỳ.Từ đầu hay đi xuống.Cùng với tiếng nói chuyện của diệp và tùng.Chồng vô thức.Theo bà lại lầm bầm.Hai chị em nó đã học xong rồi.Nói xong thì bà đứng bật dậy.Nhanh chân đi xuống nhà bếp.Tìm xem có gì ngon không.Cô hiền đang nấu nướng thấy bà thủy như đang tìm kiếm gì đó thì lên hỏi.Chị đói bụng chưa.Anh đang rửa tay chưa xong được món nào cả.Cô hiền cứ tưởng bà thấy đói bụng nên vội vàng xào nấu nhanh tay hơn.Không không chị không đói.Vừa mới ăn bữa phụ lúc chiều mà.Em cứ thong thả mà làm đi đừng vội.Bữa nay.Có trái cây gì ngon không.Gọi cho chị một đĩa mang lên phòng khách nhé.Chị muốn ăn ngay à.Vậy để em làm cho.Ừ làm ngay đi.Cho cái gì đó ăn đi.Dạy học xong chắc là cũng mệt.Nhanh nha.Cô hiền hơi ngạc nhiên.Hôm nay bà thuê đặc biệt quan tâm đến của giá dạy cảm của tùng.Ngày thường có bao giờ bà ấy sốt sắng như vậy đâu.Chưa kể khi nãy còn gọi dịp là còn nữa.Lẽ nào ốm sau một chân nên tâm tình của bà ấy thay đổi nhỉ.Nghĩ như vậy nhưng cô hiền vẫn xắn tay áo giọt nhanh đĩa trái cây theo lời của chị châu.Bà thủy tức tưởi mang lên nhà.Khi nhìn trực diện với gì thì bỗng nhìn bà cảm thấy.Trong lòng cứ hồi hộp khó tả.Hai tay bưng dĩa trái cây có ruột già.Zinba.Ở lại ăn trái cây nhé.Bà thủy ngập ngừng.Chào lại giây phút ấy.Bà muốn gọi cô là con biết bao.Lúc trước bà vẫn đánh giá.Dịch tình.Nhưng từ khi biết cô là con gái của mình thích càng cảm thấy xinh hơn nữa.Nhìn trộm còn mà không thấy chán.Giảng cháu xin phép.Cháu về luôn à.Kẻo trời tối.Bác thấy trong người thế nào rồi à.Diệp thảo nào từ chối vì cô cũng cảm nhận được hôm nay bà thuế hơi khá.Còn sớm mà.Vội gì.Ăn trái cây đá.Hay là hôm nay ở lại đây.Ăn cơm với mẹ còn bác nhé.Cô hiền đang hầm gà ngon lắm.Bà thấy một lòng chỉ muốn níu giữ diệp ở lại.Bởi vì biết đó là con gái.Bạn muốn thời gian được ở bên con nhiều hơn.Muốn được quan tâm con để bù đắp cho tội lỗi bao nhiêu ngày qua của mình.Chị ba ở lại đi.Món gà hầm có hiền lành là số một đi.Không ai vượt qua được đâu.Chồng thấy mà nhiệt tình mời nên cũng sang đón.Muốn dịp trở lại bởi vì cô cậu cũng quý gì.Tuy nhiên dù vẫn từ chối.Hiểu thế nào là mời khách sáo.Không lẽ gặp đúng bữa chủ nhà lại không mời.Dàn cháu cảm ơn bác.Cảm ơn em nhé.Nhưng mà cháu xin phép về đấy à.Khi nào rảnh rỗi.Cháu trở lại ăn cơm được không ạ.Cô hiền trong bếp nghe thấy chồng ta ngợi tay nghề nấu nướng của mình.Thầy thích quá.Vội chạy lên nói vào mấy câu.Mẹ con chị thủy mời nhiệt tình như thế mà cô giáo có từ chối thì tiếc quá.Con gà hôm nay khá to đấy.Diệp lại chơi ăn thử xem tay nghề của cô thế nào nhé.Dạ cháu.Diễn ngập ngừng không biết từ chối sao.Bởi vì trường hợp này thực sự rất khó để đưa ra lời từ chối.Ai cũng nhiệt tình và chân thành mời mọc.Nhất là bà thủy.Diệp không hiểu sao bởi cứ nhìn cô với ánh mắt chứ ý tớ rất là.Mà có gì không hiểu được.Ý từ ấy là gì.Có món gì ngon mà không gọi toàn thế à.Diệp còn đang băn khoăn không biết nên về hay ở thì bất ngờ quay ra bởi vì giọng nói của quân.Anh đến từ khi nào mà chẳng ai hay bị.Thế mọi người mời diệp nhiệt tình quá anh cũng hùa theo.Anh vừa đến nhà.Nhìn thấy quần thì dẹp ba lan.Anh ngửi thấy mùi gà hầm thơm quá thế nên đến ăn cái bữa tối đây.Quân nói đùa và lễ phép chào và thuế.Con chào dì.Hôm nay gì thấy trong người sao rồi.Quần đấy là con.Dịch khỏe rồi không sao cả.Mấy đứa cứ lo cho dì quái.Hôm nay có món gà hầm.Gì đâu mà cô giáo lại nhà chơi mà cô ấy từ chối.Còn có mở lại anh nhé.Nói cái gì ở lại cho vui.Bàn ủi ra hiệu cho quân.Anh hiểu ý.Mà thực ra thì anh cũng muốn dịp trở lại.Quần đến bên dịp ngồi rồi thì thầm nói.Chắc là gì anh muốn cảm ơn em chuyện hiến máu dạo trước đi.Em ở lại chơi cho vui nhé.Giọt hồi không cần đâu.Chuyện nhỏ mà.Đâu có thể phải khách sáo như thế à.Như thế nào thì em mới còn là chuyện to đi.Em nghĩ lúc ấy tìm được người hợp nhóm máu là dễ lắm.Em không phải là trường hợp đặc biệt thì không dễ như vậy đâu.Quân định nói đến truyền huyết thống giữa hai người.Nhưng chợt nhớ ra.Đây là một bí mật không nên tiết lộ.Anh vừa nói thêm.Mmười hai gì thế.Hay là chờ quên ở nhà chờ cơm.Cứ gọi điện cho cô ấy bảo là cô ấy ăn trước đi.Lát anh xong anh đưa em về.Tuyến đường mà.Không lát anh cùng mọi người một bữa mà khó như vậy á.Quân nói lời thuyết phục.Hãy về dịp thích anh muốn gặp gỡ anh lâu hơn nên gật đầu đồng ý không giờ.Bàn ủi ngày xong thì mừng hết thì.Cười tươi như hoa vậy.Xăm xăm vào bếp.Bãi biển các thứ chuẩn bị cho buổi tối.Nghe con nói thì bảo mới nhớ.Đúng là hôm ấy không có dịp kịp thời hiến máu có lẽ là bà vẫn còn rất nghịch.Xem ra mạng sống này là con gái đã đem về cho mẹ rồi.Nghĩ như vậy bà thuế lại dừng dừng xúc động.Trường hải biết tìm mẹ đẻ của dịp muốn tìm kiếm và nhận con.Không đêm nào bà hương chợp mắt được.Người ta nói.Đàn bà thường hay ích kỷ hẹp hòi.Không biết đúng hay không.Nhưng mà lúc này thì bà hương thực sự cảm thấy.Mình ích kỷ lắm.Vẫn biết mẹ đẻ của diệp muốn nhận con.Đó là quyền của người sinh ra cô bé.Nhưng bà hường không muốn như vậy.Thật lòng ba không muốn cha diệp cho bất cứ ai.Ngay từ ngày nhận dịp về nuôi.Chị không tự mình sinh ra thôi.Còn lại thì bà hương chăm bám dạy dỗ con.Không thua kém gì những bà mẹ khác.Thậm chí về hiếm muộn.Nền bà lại càng yêu quý diệp hơn.Tình cảm gắn bó mấy chục năm trời.Bây giờ bà buông tay.Thử hỏi có ai nữa lòng đi.Thấy vợ đêm dài thao thức không dám hỏi.Sao thế.Em vẫn băn khoăn chuyện cái gì hết á.Hỏi vợ như vậy chết thật lòng thì ông chế cũng chẳng khác mà hơn là bao cả.Những ngày qua ông nghĩ mãi về việc này.Thế vợ buồn nên cố tình làm ngơ không dám nhắc đến.Dịp mà đi thăm mẹ ruột.Liệu có quên mình không anh còn bài hát có quyền chúng ta không.Em đang nghĩ gì thế.Con bé lớn tuần này rồi có tâm tư tình cảm biết suy nghĩ.Từ nó sẽ biết phải làm gì.Tôi không nháy máy chụp làm quà nó không có chút tình cảm nào với mình.Nhưng mà mình không phải là bố mẹ ruột của nó.Các cụ có câu một giọt máu đào hơn ao nước lá.Chỉ sợ là gì về với người ta xong thì cho quên luôn những người bố mẹ này.Em sẽ rất đau lòng.Nói rồi bà hương chạnh lòng rấm rứt khóc.Lại suy diễn.Mình không sinh ra nó.Nhưng mà thử hỏi xem công sức của em ngày đêm chăm bấm từ lúc còn bé.Những khi trái gió trở trời.Ốm đau quấy khóc.Công nuôi dưỡng.Thử hỏi như vậy có xứng đáng để con phải ghi nhớ và tôn trọng không.Nhưng mà em vẫn thấy buồn lắm đấy.Tại sao người ta bỏ rơi nó rồi bây giờ là muốn nhận con về nuôi.Nuôi dạy bao nhiêu năm trời.Bây giờ bà buông tay.Thì làm sao mà em buông nổi đây anh không muốn nghĩ xấu cho em.Nhưng mà sự thật là em đang tiêu cực quá rồi đấy.Vẫn biết là vợ chồng mình yêu thương con nhưng mà người ta có biết lỗi lầm.Bây giờ đánh tiếng muốn xin nhận con.Mình có đồng ý thì họ mới dám.Mình nhận nuôi con đâu có pháp luật làm chứng.Đâu phải cứ muốn gì là được đâu.Nghe chồng nói như vậy bà hương lên mừng rỡ.Đúng như vậy mình có quyền nuôi nấng còn bé giờ họ có làm mẹ để lấy chồng nữa.Nhưng mà giờ vẫn không thể nào tùy ý quyết định.Em nghĩ rồi.Ở đời sớm hơn không được.Muộn hơn cũng không được.Đã vứt bỏ con bé.Đi đường hồng nhận lại nữa diệp là tình yêu cả đời này của em.Ngày ấy.Em không nhận nó về thế giờ bạn đang làm sao mà có cơ hội nhìn thấy còn nữa.Em không đồng ý đâu.Suy cho cùng thì bà hương vẫn khang với quan điểm của mình.Công dưỡng dục bao nhiêu năm trời.Tình cảm gắn bó nên bà không muốn nhường còn lại cho bất cứ ai.Chuyện này cần có nhiều thời gian.Để xem bên ấy học các động thái thế nào.Hơn cả chúng ta nên thăm dò ý kiến của diệp.Con cũng lớn rồi.Chúng ta phải tôn trọng quyết định của nó.Như vậy mới là yêu con thật sự.Em đừng cố chấp nữa.Ông chế cảm thấy rất khó xử về vợ không muốn chia sẻ rệp cho mà ruột.Bản thân của ông công có suy nghĩ này.Mà bất cứ ông bố bà mẹ nào cũng đều như vậy thôi.Trên những ngọn núi.Người đang tiến lại là ông hưng.Người anh em bôn ba sóng gió bao nhiêu năm trời.Ông hưng là người trọng tình nghĩa khẳng khái.Một bên tỉnh một bình nghĩa.Thật sự làm cho ông cảm thấy quá khó xử.Đẹp lòng bạn vừa lòng vợ.Vậy nằm mình.Nhưng phải quyết định thế nào để một trong hai bên không phải chịu quá nhiều tổn thương.Quý vị và các bạn thân mến như vậy để chúng ta vừa cùng nhau lắng nghe xong tập bảy của bộ.Giờ đây thì bảo thủ đã biết được dịp chính là đứa con gái mà bà đã nhẫn tâm bỏ rơi mười tám năm trước.Và làm theo những gì mà sao cảm nhận.Không biết là khi mà dịp biết được sự thật này thì cô ấy sẽ phản ứng như thế nào về thì vốn là một cô gái rất.Lạnh và hiểu chuyện thế nhưng với những gì mà sao cảm nhận thời gian nghĩ là cô ấy cũng là một người con gái có chính kiến.Chứ không phải là đặt đâu thì ngồi đấy sang nghĩa là như thế chính vì điều đó cho nên phản ứng của gì.Khi biết được sự thật này vẫn là một câu hỏi rất lớn đối với chúng ta và câu chuyện tình yêu giữ gìn.Quân sẽ có những tiến triển sắp đến như thế nào quý vị và các bạn hãy cùng chờ đợi ở tập truyện tiếp theo nhé vẫn như thường lệ sau khi nắng.Đừng quên ủng hộ anh xa và ekip bằng cách nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh cảm ơn mọi người rất.Có biết là anh sang xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại quý vị và các bạn tập truyện đến chúc mọi người một đêm thật ngon giấc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com